Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
34 lượt xem

Giới thiệu khái quát huyện Hậu Lộc

Bạn đang quan tâm đến Giới thiệu khái quát huyện Hậu Lộc phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Giới thiệu khái quát huyện Hậu Lộc

Tổng quan về quận Houlu

I/. vị trí địa lý

Bạn đang xem: Hậu lộc ở đâu

-vị trí: hậu lộc là một đồng bằng ven biển nằm cách trung tâm Thanh Hóa 25 km về phía đông bắc. Phía bắc giáp huyện nga sơn và hà trung, phía nam và phía tây giáp huyện hoằng hóa, phía đông giáp biển Đông rất thuận lợi cho phát triển kinh tế biển. Điều kiện tự nhiên rất đa dạng và giàu tiềm năng, có 3 vùng: vùng gò đồi, chủ yếu là vùng đồng bằng bãi bồi và vùng ven biển. Houlu có hệ thống giao thông phát triển với Quốc lộ 1a, Đường sắt Bắc Nam và Quốc lộ 10 chạy qua. Những yếu tố này đã tạo điều kiện thuận lợi cho kinh tế hậu tín dụng phát triển trên các lĩnh vực như nông, lâm, ngư nghiệp, công nghiệp, tiểu thủ công nghiệp và các ngành dịch vụ.

– Đất đai: Tổng diện tích tự nhiên: 141,5 km²

– Địa hình Hậu Lục có đủ 3 dạng địa hình từ đồng bằng các xã lộc tân, thịnh lộc, xuân lộc, hòa lộc, phúc lộc…, đến vùng gò đồi các xã triệu lộc, tiến lộc., thanh lộc , châu lộc, đại lộc, đồng lộc… và ven biển có hòa lộc, ngư lộc, hải lộc, minh lộc, hưng lộc, đa lộc.

– Hậu Lộc gồm 1 thị trấn Hậu Lộc và 26 xã: cầu lộc, châu lộc, đa lộc, đại lộc, đồng lộc, hải lộc, hòa lộc, hòa lộc, hưng lộc, liên lộc, lộc sơn, lộc tân, minh lộc, lộc đẹp, cá lộc, phong lộc, phát lộc, quang lộc, thạnh lộc, phát lộc, tịnh lộc, tiến lộc, triệu lộc, tuy lộc, vạn lộc, xuân lộc. Trụ sở khu vực được đặt tại thị trấn Houlu.

ii/Lịch sử phát triển

1/. địa danh lịch sử.

Sau khi Vua anh hùng được thành lập, đó là vùng đất của những người dân bộ lạc còn lại thuộc bộ tộc Jiuchan trong thời kỳ Vương quốc Lu.

Thời kỳ An dương vương, Bandar: Sự phân cấp hành chính vẫn dựa trên các khu định cư của bộ lạc, nơi Hầu tước lac điều hành chính quyền địa phương. Đất đai của hầu lộc vẫn thuộc về các bộ lạc còn sót lại, và đất đai trải dài từ bắc lạch đến tây hà trung và đất nga sơn xưa. Khu vực chín foot đã phát triển quá mức.

Thời Bắc thuộc: đến năm 106 TCN thuộc quyền quản lý của nhà Hán. Hoàng đế Wu bắt đầu chia các quận. Houlu vẫn có tên cũ là quận Dufa và quận Jiuzhan.

Năm 46 trước Công nguyên (Bắc chiếm, năm thứ ba của Hoàng đế Gaozu của nhà Hán), ông rời quận Dufa và kiêm nhiệm quận trực thuộc chính quyền trung ương của quận Jiuchan.

Sinh thuộc tấn, thuộc trương, thuộc nam khí, thuộc lương: Như cũ.

607 ở vùng Nhất Nam (tuỳ lập hoàng đế, Đại Nghiệp ba năm).

622 năm (năm Cao Đường Đại Đức thứ 5): Quận Nhật Nam.

Thời Minh, Đinh, Lê sơ: ở quận Nhất Nam.

Nhà hợp pháp, thuộc trại/phủ/tỉnh Thanh Hóa.

Trần là một quận của châu thông binh.

Năm 1407 (nhà Minh), Minh lên làm thủy tổ, đổi tên vùng Thông Bình thành vùng Thông Ninh.

Năm 1415 (thời nhà Minh) sáp nhập với huyện Hà Trung.

Năm 1428, Li Taidu lên ngôi, các quận vẫn được chia thành các quận và được chỉ định là hộ gia đình thuần túy.

Năm 1673, do kỵ húy của vua Lê Chân Tông (Lê Duy Hựu) nên đổi tên đất là huyện thuần lộc.

Năm 1802, Nguyễn Gia Long đổi tên là huyện Phong Lộc.

Năm 1821, Nguyễn Minh Mạng đổi niên hiệu là Hậu Lộc, ngày nay vẫn dùng.

Năm 1837, Nguyễn Minh Mạng lập huyện mỹ hóa trên cơ sở 4 tổng hậu lộc và hoàng hóa: đại lý (nay gồm các xã: đại lộc, đồng lộc, triệu lộc, châu lộc), dương thủy (nay gồm các xã: hoàng xuyên, hoàng khê, hoàng cát, hoàng ly, hoàng quý, hoàng phú, hoàng quý và một phần thị trấn tao xuyên), hộ hương (nay gồm các xã: hoành, hoàng khánh, hoàng xuân, hoàng phương, hoàng giang), dương sơn (nay gồm các xã: hoàng lương, hoàng sơn, hoàng trinh, hoàng trung, hoàng kim). Tức là huyện hậu lộc chỉ có phần đất ngày nay trừ các xã đại lộc, đồng lộc, triệu lộc, châu lộc.

Năm 1850, toàn bộ quận Meihe được giao cho quận Huanghe.

Năm 1877, Nguyễn Tự Đức lại nhường đất tổng lý (các xã hiện nay: đại lộc, đồng lộc, triệu lộc, châu lộc) để sử dụng sau này. Ranh giới tự nhiên của các thế hệ sau được duy trì ổn định cho đến ngày nay.

2. truyền thống lịch sử.

Người Hậu Lư là chủ nhân của nền văn hóa cổ tích có thật của thời kỳ đồ đồng đá mới (khoảng 5000-3500 TCN)[cần dẫn nguồn], là nơi cư trú lâu đời của người Việt cổ. Thời Lê, Hầu Lục được chọn làm trung tâm hành chính của huyện Cửu Trấn (xưa là tỉnh Thanh Hóa).

Trên địa bàn có nhiều di tích lịch sử văn hóa liên quan đến quá trình dựng nước và giữ nước như khu khảo cổ văn hóa Helu, khu di tích lịch sử văn hóa Babawansi, nghiễm điện thành (di tích quốc gia) ), chùa Cam Lộ, chùa Vích, di tích cụm Nghệ Diệm Phố, chùa Ngọc Đại – xã Tùy Lỗ, nghê Vích – xã Hải Lộc, đền thờ Đoàn Giai. Có thể kể đến các địa danh nổi tiếng như cửa sông Lạch Trướng, quần thể danh lam thắng cảnh đền Hàn Sơn (gồm đền Mẫu, đền Cô Tam, đền Cô Đôi), thuộc xã Phong Mu, xã Châu Lộc hay Hòn Nê, những nơi đã đến thăm. Bài thơ nổi tiếng “Người mẹ nhỏ” của Du Hu.

Hồ Lô còn là vùng đất sản sinh ra nhiều anh hùng dân tộc, văn nhân, nhà hoạt động chính trị xã hội như: Lê Doãn Giai, Phạm Bành, Hoàng Bùi Đạt, Lê Lập, Đình Chương Dương, Nguyễn Chí Hiền…

Du lịch ngắm cảnh

I/. Lịch sử, Văn hóa và Lễ hội

Houlu là vùng đất cổ với nhiều di tích lịch sử văn hóa và nhiều cảnh quan thiên nhiên tươi đẹp, độc đáo. Houlu có một nền văn hóa khảo cổ nổi tiếng vào cuối thời kỳ đồ đá mới và đầu thời đại đồ đồng: “Văn hóa đường hoa”. Đầu năm Bắc thuộc (248), các triệu phú nổi dậy, để lại di tích lịch sử và di tích. Khu vực Weijing-Zufu là trung tâm chính trị, kinh tế và văn hóa của khu vực Jiuzhan trong thời Li Chen. Theo truyền thuyết và gia phả của một số gia tộc, vào triều đại Houlu, một số trưởng lão đã tham gia cuộc họp Dianhong, và ở một số nơi trong quận Houlu gần làng, trận chiến với quân đội Mông Cổ khá khốc liệt. Lạch Trường.

Quận Hậu Lộc là căn cứ quan trọng của Khởi nghĩa Ba Đinh (Asan) năm 1886, đồng thời cũng là quê hương của Phạm Bình, Hoàng Bội Đạt và nhiều tướng chống Pháp khác. Hậu Lộc cũng là quê hương của nhiều danh sĩ yêu nước như Đinh Trường Dưỡng, Lê Hữu Lập, Nguyễn Chí Hiền, Mẹ Tôm…

Hiện nay, huyện Hậu Lộc có 3 di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia: di tích đền thờ, tám triệu lăng mộ, di tích xã thôn phú điện (xã Vạn Lộc) và di tích chùa Diêm Thành (xã Vạn Lộc), đồng thời có 2 lễ hội lớn được Bộ Bảo tồn Văn hóa – Thông tin đối với việc bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể. Ngoài ra, còn có 21 di tích được xếp hạng di tích lịch sử và danh lam thắng cảnh cấp tỉnh. Dưới đây là một số di sản, danh lam thắng cảnh, lễ hội tiêu biểu trên địa bàn:

dTôi chỉ là nhà khảo cổ học văn hóa Helu

Việc trồng hoa của Helu được phát hiện vào năm 1973. Nó được phân bổ ở các xã Helu, Fulu và Helu. Hiện vật nằm trên một bãi cát thấp gần như song song với bờ biển hiện nay, cách biển gần 5 km. Các tài liệu khảo cổ cho biết con người đã sống ở đây khoảng 1.000 năm trước khi những bậc thầy về văn hóa châu chấu khám phá vùng đất này. Dấu vết hoạt động của con người thời kỳ đồ đá mới cách đây khoảng 5.000 năm được tìm thấy bên cạnh di chỉ Hoa Lộc (di chỉ khảo cổ học ở vùng đồi thuộc xã Phú Lộc) khẳng định đây là một vùng đất cổ.

Môi trường lao động của người Helu cổ đại là địa bàn thuận lợi để sản xuất và định cư lâu dài. Là môi trường đồng bằng ven biển, tiếp giáp với cửa sông lớn, có đủ điều kiện thuận lợi cho hoạt động kinh tế nông nghiệp. Môi trường sinh thái đa dạng như đại dương, cửa sông, đầm phá, đồng bằng đã tạo điều kiện thuận lợi cho người Helu phát triển giao lưu kinh tế, văn hóa với các vùng khác, đây cũng là cơ sở hình thành nên nét văn hóa châu chấu độc đáo.

Các nhà khảo cổ nhận xét rằng sự tồn tại của một số lượng lớn rìu đá và cuốc đá là một trong những nét đặc trưng của nền văn hóa Huahuahua. Một đặc điểm của rìu xiên bằng đá là nó nghiêng lưỡi sang một bên để kéo dài lưỡi. Đây là tiền thân của rìu đồng trong văn hóa Đông Sơn. Do đó, văn hóa Helu là nhân tố đầu tiên góp phần hình thành nền văn minh Đông Sơn và văn minh Cửu Chân dưới triều đại của các vị vua lập quốc ở khu vực Mã Giang.

Có nhiều loại cuốc đá khác nhau trong văn hóa Helu, phù hợp với môi trường đất cát ven biển. Các đặc điểm của văn hóa Huacai cũng được phản ánh trong đồ gốm. Gốm sứ ở đây được làm bằng công nghệ cao, tạo hình đẹp mắt, trang trí nhiều hoa văn, họa tiết độc đáo. Các mẫu điển hình là các họa tiết hình con bọ cánh cứng, lượn sóng, chim, tôm, cá, thực vật và hoa lá cũng như các họa tiết hình học và các biến thể của chúng. Những hoa văn trang trí trên gốm thể hiện tài năng và óc sáng tạo của những người thợ gốm xưa.

Sự tồn tại của những con dấu Huahuai với những hoa văn khác nhau cho thấy đời sống tinh thần của người Helu khá phát triển. Chủ nhân của nền văn hóa Hoa Lộc còn biết làm khuyên tai, vòng tay bằng đá quý. Bất cứ ai đã từng nhìn thấy các loại vòng đeo tay bằng ngọc và đá màu được chế tác tinh xảo sẽ bị ấn tượng bởi tư duy nghệ thuật và trình độ thẩm mỹ của người Helu. Các bước phát triển trong quá trình chinh phục thiên nhiên của người Helu.

Nét nổi bật của văn hóa Hoài Hóa còn là mối quan hệ giao lưu giữa chủ nhân của văn hóa Hoài Hóa với chủ nhân của các nền văn hóa khác trong khu vực. Giáo sư Hà Văn Tấn khẳng định: “Mối quan hệ giữa các nền văn hóa phụng nguyên – hạ long – hoa lộc – bàu trỗ rất rõ ràng, ở những phong cách khác nhau, ở những bình diện khác nhau… đó là văn hóa giữa bốn bộ phận giao lưu. một trong những chìa khóa để hiểu con đường phát triển và lịch sử văn hóa nhân dân trong những ngày đầu thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

ii./Địa điểm yêu thích – Địa điểm yêu thích

bà triệu hay còn gọi là triệu triêu trinh (triệu trinh hoàng hậu) hay còn gọi là nhu kiều tướng quân hay lệ hải bà vương. Mọi người thường gọi cô một cách kính trọng.

Quê quán của Miêu ở huyện Cửu Thôn (nay là núi Quan Âm, trấn Đình Cung, huyện Thái An, tỉnh Thanh Hóa). Bà Zhao sinh ngày 2 tháng 10 (226) năm Quý Hợi, bà có một người anh trai là Wan Guoda, là một tộc trưởng vĩ đại. Triệu thị trinh là một dũng sĩ đã từng nói: “Ta muốn cưỡi gió đạp sóng đánh cá kình ở biển Đông, đánh đuổi quân ngô, lấy lại đất nước, cởi xiềng xích nô lệ, nhưng ta từ chối nhận nó. Tôi bị sỉ nhục. Thần thiếp.”

XEM THÊM:  Que thử thai giá bao nhiêu tiền, mua ở đâu tốt 2022

Tham khảo: Rút tiền bảo hiểm xã hội ở đâu

Năm 248 sau Công Nguyên, quân khởi nghĩa của Triệu Bà Triệu và anh trai Triệu Vương mở cuộc tấn công vào thành trì quân ngô đầy uy hiếp. Mỗi khi ra ngoài, nàng thường mặc áo giáp bằng đồng, đi guốc ngà, cài trâm vàng, cưỡi voi và dẫn đầu một đội quân hùng mạnh. Giặc bắp kinh khủng phải kêu ca :

Qua miệng cọp

Phía đối diện của công chúa

có nghĩa là:

Vung súng vào hổ

Thật khó để đối mặt với nhà vua.

Quân nổi dậy đã đánh hơn 30 trận trong vòng 6 tháng và chiếm phần lớn đất đai của Jiao. Ngô Vương hoảng sợ liền cử Lục Lục (cháu nội thời Tam Quốc) là một danh tướng dày dặn kinh nghiệm chiến trận và rất mưu trí trong việc dẹp loạn. Bà Triệu vẫn dũng cảm chiến đấu. Bà mất tại Đồng Sơn (làng Phúc Điền, xã Triều Lộc, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa).

Nhân dân cả nước vô cùng thương tiếc nữ anh hùng, đã lập đền thờ bà Vạn tại Cô Sơn, thôn Phù Tiên, huyện Hầu Lộc (cạnh quốc lộ 1a, cách Hà Nội 137 km). Ngôi chùa có diện tích 3,83 ha, bố cục kiến ​​trúc tổng thể “nội công, ngoại quốc” đăng đối Thần đạo, từ ngoài vào trong gồm: cửa ngoài, ao sen hình chữ nhật, sân đình. cửa trong và cửa trái. Gù, tiền đình, giếng trời và hậu cung. Chiều cao của hậu cung chiếm ưu thế nhất.

Đối diện chùa bà, bên kia quốc lộ 1a là một ngọn núi thông trông như một cây thông cao vút, trên đỉnh núi là lăng Bà Baiwan, xung quanh có lăng nổi và có tường hoa bao quanh, như trong hình.Hình vuông. Tháp cao gần bằng lăng, bốn mái tháp uốn lượn giữa trời mây bao la. Ca dao cũng nói thế này:

Nắng và mây

<3

Dưới chân núi Tongshan, có những ngôi mộ và tấm bia của ba anh em họ Li, Ba Wanwan, tướng quân nổi dậy, đến từ làng Bodian (nay là Fudian). Cách đó khoảng 500m về phía Nam, dưới chân núi còn có một giếng nước nhỏ tự nhiên, nước từ trong núi chảy ra rất trong và không bao giờ cạn.

Đình làng Phú Diễn được xây dựng từ thế kỷ XVII, còn thờ tám triệu vị thần làng. Nhà công vụ là sự bổ sung hoàn chỉnh, vững chắc cho công trường tám triệu, khẳng định giá trị tinh thần đặc sắc của dân tộc ta, nhắc nhở mọi người về cội nguồn truyền thống.

Khu di tích Bà Triệu còn là nơi lưu giữ nhiều di tích văn hóa quý hiếm, là kho tàng truyền thuyết, sự tích, câu đối, ca dao, thơ văn. Nhiều cổ vật đã được bảo quản cẩn thận.

Lễ hội chùa Bát Triệu: Được tổ chức nhằm kỷ niệm ngày ông trở thành Vua Bà Triệu Chính, được tổ chức liên tục từ ngày 19 đến 24 tháng 2 âm lịch hàng năm. Mặc dù lễ hội ở đền Baqiao trước đây mang tính chất cung đình, nhưng chủ nhân của văn hóa lễ hội này chủ yếu vẫn là dân làng Fudian. Do đó, nó còn được gọi là phú điện. Điều làm cho lễ hội trở nên độc đáo là cuộc diễu hành của những chiếc ghế kiệu, kiệu, quân cờ và nhạc công gồm hàng trăm người. Đoàn rước gồm 5 cỗ kiệu, ngày đầu từ chùa ra đình, sau đó vào lăng, rồi lại về đình. Đặc biệt hàng năm, xe kiệu đến rồi đi, có khi bay như gió, nhưng lễ vật thì không thay đổi.

Các Mikoshi được phép ở trong nhà công 2 đêm 1 ngày để tổ chức tế thần, tổ chức hát chầu văn và hát văn cho mọi người thưởng thức. Ngày thứ ba, rước vào đền, sau đó làm lễ xuất quân. Từ đó, các tầng lớp nhân dân kéo đến dâng hương. Lễ hội Tám Triệu còn tổ chức các trò chơi như đấu vật, kéo co, đánh gậy, chọi gà…

2. Đền Thờ

Chùa tọa lạc tại thôn Vệ Kinh, xã Vạn Lộc, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa. Nơi đây trước đây là quận Cửu Chân gần 40.000 năm (thời đó, thời đó) và Thái ủy ly thường kiệt đã ở đây được 19 năm. Chùa Diên Thành là một ngôi chùa cổ được xây dựng từ thời nhà Lý. Đại Từ Điển Di Tích Văn Hóa Việt Nam, nxb kh-xh (trang 582) mô tả về chùa như sau: “Chùa có từ lâu đời, trước thời Lí. đất nước muôn năm. Họ giao nhiệm vụ xây dựng lại ngôi đền cổ đổ nát cho Le Matre, trụ sở của huyện. Nhân dân trong huyện đã trả lương và đóng góp để san lấp các gò và lấp các thung lũng. Thợ mộc và thợ hồ đã làm việc chăm chỉ 2 Năm 1999, Chùa được khởi dựng cuối cùng vào cuối năm Mậu Tuất, Đại Pháp Hội lần thứ IX (1118), công trình có quy mô đồ sộ và được chế tác tỉ mỉ…”. Văn bia trên chùa viết: “…mái cong như chim trĩ dang cánh, phượng múa trên đầu cột chầu…”. Trong các triều đại tiếp theo, ngôi đền dành riêng cho Dianqing là một ngôi đền nổi tiếng ở Aizhou. Do biến động lớn của lịch sử, tháp đã bị phá hủy. Năm 1952, tiền đường bị quân Pháp ném bom, tượng đài thời đại bị san bằng… Ngôi chùa được các nhà sư gần đó sửa chữa với quy mô nhỏ, diện tích chùa bị thu hẹp. Kể từ đó, chùa Diên Khánh được Bộ Văn hóa liệt kê là di tích quốc gia vào ngày 13 tháng 3 năm 1990. Đại tu năm 1997: Tháp chuông, Trung đường, tiền đường lộng lẫy hoàn thành năm 2001 rất đẹp, có tám mái, xà, cửa… đều bằng gỗ lim, nhà tổ cũng được trùng tu. 2005, Cầu đá năm 2007… Bộ VHTT đã thống nhất với UBND tỉnh Thanh Hóa phê duyệt dự án tổng thể tu bổ khuôn viên chùa chính và chùa. Việc xây dựng dự kiến ​​sẽ bắt đầu vào năm 2009.

Hiện nay còn rất nhiều di tích văn hóa quý giá của thời kỳ đó mà trong các di tích văn hóa cùng thời kỳ không tìm thấy. Cụ thể: những hàng rồng chạm khắc bằng đá là di tích của những cây cao chót vót, những đầu rồng bằng gốm khổng lồ và đầu có mào là những con vật vũ trụ. Trên ba bảo vật còn có ba tòa sen bằng đá, tương tự như ở chùa Thầy (Hà Nội mới), nhưng các ghế đá này được chạm trổ kỹ lưỡng hơn ở những đường sóng dưới chân. Trong chùa có nhiều tượng gỗ quý, đặc biệt là ba pho tượng Quan Âm bằng gỗ được tạc vào giữa thế kỷ XVII. Các pháp khí như bàn bát, ngai thờ, khoa bảng, hành khất… đều có từ thế kỷ 17, 18. 19. Chuông chùa được đúc vào thời kỳ thứ 11 (1812).

Từ ngày mùng 8 đến mùng 10 tháng 2 âm lịch hàng năm sẽ diễn ra lễ hội truyền thống cúng chùa và Làng văn hóa Weijing.

3.Chùa Đọi Ngọc (còn gọi là chùa Cách) ở xã Tùy Lộc.

Vào cuối thế kỷ 13, trong cuộc chiến thứ hai chống lại quân đội Mông Cổ, khu vực phòng tuyến Fudan được thành lập tại xã Hetai, xã Hezhong, xã Yaling, xã Yashan, xã Guanglu, xã Lianlu và Houshi. Vận may hôm nay. Năm 1285, khi quân ta đang đánh giặc nguyên thủy trên vùng đất này, vua Trần Nhân Tông đã ra mặt trận động viên các tướng. Chung quanh không thấy chùa chiền nào dâng hương cầu quốc thái dân an, vua bèn lấy chiếc đai ngọc trao cho quan tổng trấn, lập miếu cho dân chúng thờ phụng. . Khi ngôi chùa được xây dựng, các quan đã tâu với nhà vua và đặt tên chùa là Yutietu (có nghĩa là chùa Daiyu), người đời sau gọi nó là chùa Yudai để tránh sự kiêng kị của từ “đái”. Năm 1886, chùa bị giặc Pháp đốt phá (do tướng và binh lính lánh nạn ở ba nhà công), chùa được dời lên cao mới, cách ngôi chùa cổ khoảng 300m, trong thế “lưỡng long”. thế giới. “Lạy hổ”. Có một cánh đồng lớn phía trước tòa tháp, được đặt tên là Dragon Tail. Câu đối cổ còn sót lại trong chùa ca ngợi:

“Phượng hoàng vàng thắng trận cất xương”

Pearl Pee nổi tiếng với “Tào Diên Công”

Chùa Ngọc Đai được xây dựng lại vào năm thứ nhất (1892). Chính điện vẫn giữ được các công trình kiểu cổ, kiến ​​trúc hình chữ đinh: tiền đường 5 gian, hậu điện 3 gian. Trong tháp có 32 pho tượng cổ (gồm 1 pho tượng đồng và 31 pho tượng gỗ). Ngoài ra, trong tháp còn có nhiều di vật văn hóa quý: đại tự, câu đối, bốn tấm bia khắc chữ Hán, vai tháp, long ngai, ghế kiệu…

Nhà tổ và mái che mẫu mới đã sửa xong. Chùa Yudai đã trải qua nhiều vị trụ trì. Vườn chùa được xây dựng vào cuối thế kỷ 19, gồm 3 gian chùa, chùa nhỏ mới được xây dựng từ những năm 1960, trong chùa vẫn còn nhiều cây cổ thụ. Đặc biệt, cây tùng cao 25m được trồng từ thế kỷ 18 vẫn còn, phía trước tháp có hồ bán nguyệt, khung cảnh bên trong tháp lúc nào cũng sầm uất, uy nghiêm.

Chùa Ngọc Đại là căn cứ của cuộc khởi nghĩa Ba Đình. Đây là nơi các binh sĩ được tuyển mộ và huấn luyện. Tháp cũng là nơi giam giữ cán bộ cách mạng trước khởi nghĩa (trước năm 1945). Vì vậy, sau khi được đưa vào Danh mục Di tích lịch sử văn hóa cấp tỉnh năm 1996, chùa Ngọc Đai đã được Nhà nước trao tặng “Bằng khen cấp quốc gia” vào năm 2001. Hiện chùa Ngọc Đai đang được hoàn thiện và báo cáo Bộ VHTTDL. Thể thao.Thể thao và du lịch được công nhận là di tích lịch sử – văn hóa cấp quốc gia. UBND tỉnh Thanh Hóa phê duyệt trùng tu tổng thể di tích chùa Ngọc Đài rộng 5.600m2

Chùa Ngọc Đôi hàng năm tổ chức lễ hội vào ngày 10 tháng 3 âm lịch.

4. Cảng Trường Creek:

Lạch có núi, có sông, có biển, có đồng ruộng tương đối bằng phẳng, màu mỡ (gồm ruộng lúa, ruộng hoa màu, ruộng muối).

Núi Trường (Núi Vàng Cui) gồm 7 ngọn nối tiếp nhau, theo hướng Tây Nam – Đông Bắc, kéo dài theo sông Rồng và các khe suối ra cửa biển. Ở cửa biển, ngọn núi thấp dần, ẩn hiện một thời gian thì những loại trái cây nhỏ xuất hiện, quen thuộc với người dân trong vùng như hòn nèn, mũi hài, cù lao bò (cả bò lẫn bò). .Tên gọi là “hoàng bò mẹ”. Theo “Da Nan Yi Tong Zhi”, vào năm Hongde thứ bảy, vua Li Qingzong đến đây và viết một bài thơ có tựa đề “linh trường hải khẩu”. tương truyền là miệng rồng, bên ngoài lỗ khoét một viên ngọc trai, tương truyền là mũi rồng (long tị), dưới mũi mọc ra một viên đá tròn nhẵn, hình thù đa dạng, dày hiếm có , nhiều vô kể, Nghe nói là râu rồng./p>

Cửa sông Longxi được nối với hai nhánh của sông Mã (chảy qua phụ lưu Longya và chảy qua phụ lưu nén). Sông Lạch Trướng còn được nối với sông Âu, sông Trà Giang và sông Kênh Đề tạo thành mạng lưới giao thông đường thủy thuận lợi. Và do chịu ảnh hưởng của các nguồn nước khác nhau này nên nhiều loại thủy sản ở lạch sông rất giàu dinh dưỡng và có hương vị thơm ngon đặc biệt (phi tiêu, hàu, sò huyết, cua gạch, tôm, cua, cá các loại…) /p>

Nhà thơ Daoyou đã mô tả phố Zhangting và quê hương theo cách này:

Mảng đã trở lại chưa?

Có nhiều sóc và côn đồ không?

Xin chào cánh buồm nâu, thuyền đánh cá trên phố

Nhớ nhau, Oh Sha, Han Chi.

Bãi vàng, dáng mẹ

Buổi chiều, những hòn đảo đan vào nhau.

Lạch trường vẫn đẹp như được tô điểm thêm bởi những phế tích cổ kính (chùa Cam lộ, chùa Vích, cụm di tích cây diêm, cây dền, những nhà thờ xinh xắn: nhà thờ xã đàn, nhà thờ nam huân,…, nhà thờ cô nhi viện). làng trường xa (hòa lộc) từ lâu đã nổi tiếng trong vùng về nhiều mặt, thường được so sánh với cây cọ hoàng hoa “sau nét trường xa-hoàng”

XEM THÊM:  37 là tỉnh nào? Biển số xe 37 ở đâu? những điều thú vị về Nghệ An

5. Chùa Kim La:

cam lộ là một ngôi chùa cổ nằm bên bờ bắc sông rồng, thuộc địa phận thôn Trường Xá, xã Hòa Lộc. Các vị vua trần truồng và các linh mục mạnh mẽ đã đi qua đây. Thầy Qiang để lại một bài thơ bằng chữ Hán như sau:

Tự quảng cáo

Bình chọn cho nhiếp ảnh gia văn yên khẩu thạch phi

<3

Suối tuyết và gió thổi

Tự kiểm tra trong ngôi mộ của y học cổ truyền Trung Quốc

Thơ đã dịch:

Tham khảo: Giới thiệu khái quát thị xã Bình Long

Nhớ chùa Kim La

Lập tức đảo khói, rung chuyển cửa đá

Mặt nước của ngôi nhà Phật và phòng của nhà sư

Gió cuốn đi nước mắt

Đọc lại bài thơ chùa, đáng thờ

Chùa Kim La tên gốc là than nông tự, vào tháng 7 năm 1748, có điềm lành nước ngọt sẽ đổ xuống phía đông chùa nên người dân địa phương gọi là chùa Kim La. Văn bia trong chùa ghi lại hiện tượng thiên nhiên kỳ lạ này: “Đêm không mây, tiếng cây như sương nặng trĩu. Ngó lại thì thấy nhà sư phía đông bắc tiến về phía tây chừng nửa mẫu lúa. cánh đồng Không như sương chẳng tựa khói Không như bốc lên giữa trưa .Ngọt như mật ong về thở vi vu Chiều chiều ôi như tiếng đàn tiếng đàn hạc trên trời, ngọt ngào bên tai”

Chùa Kim La hiện còn lưu giữ được những di sản văn hóa quý giá về nhiều mặt: bia ký, chuông đồng, tượng đá và đặc biệt là tượng lá (một nét hiếm thấy ở các ngôi chùa Việt Nam). Chính điện trông như ngày xưa, tam quan rộng và nông vẫn còn nguyên vẹn. Trải qua bao thăng trầm của lịch sử, chùa Kinro vẫn giữ được nét độc đáo và linh thiêng khiến nhiều du khách say mê và nhiều nhà nghiên cứu kinh ngạc.

Tháp 6. vích (bách tiên tự)

Chùa Chiến thắng trước đây có tên gọi là chùa 3 xã (y bích, lộc tiến, tiên xã). Chùa có từ thế kỷ 15, nằm bên con kênh cách làng hơn 1 km về phía Tây, gần cửa biển. Ngôi chùa rợp bóng cây xanh và ngát hương hoa trái.

Hình thức kiến ​​trúc chùa Công Tín (i) Mái cong, ngói mũi và chạm trổ. Trong chùa có 27 bức tượng cổ và đồ dùng, còn có nhiều phong tục dân gian, sống động vui tươi. Có hai tấm bia Ledai (1689) ở phía tây bắc của tháp. Trước chùa có một cột đá, trên đó viết bài thơ “Thiên Trúc”. Trước chùa có cổng tam quan, chuông đồng nặng 100kg. Bên cạnh chùa là từ đường dành riêng cho “công chúa Qiongya”. Trong tháp còn lưu giữ nhiều hiện vật cổ: pháp lam, câu đối, đồ cúng cổ…

Lương y Lê Doãn Giai (người làng thuốc) ca ngợi cảnh chùa trong bài thơ bằng tiếng Pháp năm 1743:

Đài phát thanh tỏa sáng phía xa

Cổng Vàng Ngọc

Khói ngũ sắc và đất

Chín tầng mây tuyết bao phủ bầu trời

Địa điểm này thường xuyên lui tới

Xứ sở thần tiên thật đẹp

Mênh mông sóng xanh, sóng bạc

Khí thế anh hùng vang vọng muôn đời.

Chùa Rồng còn là di tích cách mạng. Từ năm 1936 đến năm 1938, ông Ding Zhongyang là một học giả yêu nước, từng làm người gác đền để tiện liên lạc với các chiến sĩ cách mạng. Nhiều cuộc họp bí mật của đảng được tổ chức tại chùa.

Hiện tháp đã được trùng tu và chuẩn bị được công nhận là Di tích Quốc gia.

Nhóm trang web 7. nghe điểm phố (xã ngư lộc).

Các di tích của thành phố bao gồm: nghi, chùa, cung điện và đền thờ, cùng nhau tạo thành một quần thể kiến ​​trúc hài hòa về không gian và cảnh quan. Mặt tiền của khu di tích hướng ra biển, ba cổng vào rất đồ sộ, trước cổng có hàng cây xanh tạo nên một khung cảnh bỗng chốc bừng sáng và khao khát phồn vinh. Năm 1991, khu di tích được công nhận là di tích lịch sử cấp tỉnh.

Thờ các Thánh (Tứ Thánh): Do sạt lở đất và lũ lụt, di tích đã nhiều lần được di dời, nhưng các tòa nhà Ledai vẫn còn đó. Tòa nhà làm theo thế đối xứng rất cân đối giữa chính, nghinh môn và hai giải, ở giữa có sân lát gạch hình chữ nhật. Cửa chính quay về hướng Nam, được lát bằng các bậc đá, bậc trên và bậc dưới của cửa chính có chạm rồng, dài 2,5m, cao 1m. Bên trong có kiến ​​trúc mặt đường gồm 5 gian. Có 3 lối đi ở giữa. Đường sau dài 5m. Trang web vẫn còn giữ hàng ngàn cổ vật cho đến ngày nay.

Lienhetu Pagoda: Ngôi chùa Phật giáo có hình chữ đinh, nằm cạnh một ngọn núi ở phía Tây Nam. Tháp hướng về phía đông từ phía bắc, phía trước tháp có ba tầng và ba lối vào. Tầng hai treo quả chuông đồng lớn đúc năm 1938 tại Hà Nội. Chuông và chữ ghi chùa Liên Hoa. Trong tháp có 18 pho tượng cổ bằng gỗ sơn son thếp vàng (trong đó có 3 pho tượng bằng phẳng). Trong tháp hiện còn nhiều văn tự song song và chữ to.

phủ: thờ cá thần, nằm cạnh chùa Liên Hà, hơi chếch về phía đông nam, cùng hướng với chùa nhưng nhỏ hơn chùa. Có bàn thờ bát hương, bài vị. Không gian bên ngoài được lót bằng bộ xương cá voi. Năm 1739, một con cá voi không hiểu sao dạt vào bờ biển Diêm Thành, dân làng lấy 100 chiếc chiếu phủ lên người cá, cho rằng đó là điều kỳ lạ. Sau khi cá chết, dân làng vớt hết xương cá ông mang về lập miếu thờ.

Đền: Bên cạnh chính điện thờ cá thần ở phía đông, đền quay về phía bắc. Ngôi đền xây dựng nhỏ và bao gồm 1 gian. Bên trong có bàn thờ, bát hương, bàn thờ hương linh 344 thủy thủ bị bão cuốn trôi ngày 18/8/1981.

Lễ hội cầu ngư làng Diêm Phố (xã ngư lộc): là lễ hội dân gian do nhân dân sáng tạo ra nhằm thỏa mãn nhu cầu tâm linh của mình. Lễ hội mang đậm tính biển và sắc thái tâm linh của người dân biển. Lễ hội cầu ngư có truyền thống lâu đời. Gắn liền với thờ cúng cá voi. Vì vậy, Long Châu là hình ảnh dễ thấy nhất trong lễ hội. Tính tôn nghiêm và tầm ảnh hưởng của lễ hội cầu ngư ở thành phố rất rộng. Nét văn hóa biển đặc trưng miền trung nước tôi. Nó đã được Bộ VHTTDL công nhận là di sản văn hóa phi vật thể cấp quốc gia.

Mở cổng đền: Ở làng mù chà là có 2 đội tế lễ. Đội tế nam, nữ và dải tế. Ngoài ra, còn có đội trống rước (21 chiếc trống lớn – tượng trưng cho thế kỷ 21) phục vụ cho nghi lễ rước và tế. Đội tế, ban nhạc, đội trống, đội nâng ghế, đội rồng, chủ tế và các đội khác đều có trang phục riêng. Sao cho tạo được không khí lễ hội trang nghiêm, long trọng.

Để chuẩn bị cho cuộc diễu hành của vị thần chính tại khu di tích, trình tự tế lễ được tổ chức trong làng là: tế Yihe, đền hoa sen, đền cá và cuối cùng là đến ngôi đền ngoài đảo. Nội dung của mỗi lễ kể công đức của các vị thần linh, cầu cho dân làng cuộc sống bình yên, làm ăn phát đạt, con cháu học hành, trưởng thành.

Đặc biệt ngoài đảo, làng đã tổ chức đội thuyền rất đông, người ra đảo ăn mừng rất đông. Trên biển trời bao la, từng đoàn thuyền lướt sóng trên mặt biển, trên thuyền treo cờ đỏ sao vàng, chiêng trống hòa vào nhau, thật là ngoạn mục.

Palan Parade: Lễ diễu hành dài gần 2 km, với hàng nghìn người tham gia. Đi đầu đội là các đội cờ, bát, cờ, phía sau là chiếc ghế kiệu của hải vương. Tiếp đến là cỗ kiệu Phật, cỗ kiệu nữ, cỗ tứ linh, cỗ kiệu cá, bè gỗ, tiếp đến là đội múa rồng, đội mũ (17) và đội Chầu Châu. Phía trước Long Châu là 2 tượng thần hộ mệnh (xe đẩy có bánh xe), phía cuối là đội tế, phường hội và dân làng (Long Châu là thuyền rồng làm bằng tre và giấy xốp. Dài 13,7m, rộng 2,9m, dài 9m cao ).

Đoàn rước về bàn thờ trang hoàng lộng lẫy (sân khấu lớn của xã). Sau đó làm nghi lễ. Lễ hội Khai mạc, Lễ hội Trống quân. Múa sư tử… Tế lễ kéo dài 3 ngày, dân làng kéo đến dự lễ. Vào ngày cuối cùng của lễ tế, rồng, mũ và lễ vật được đưa ra bãi biển để đốt cháy để kết thúc lễ hội.

Trong 3 ngày diễn ra lễ hội, các hoạt động của lễ hội được tổ chức khá phong phú với các trò chơi, trò diễn dân gian liên quan đến sinh hoạt, nghề sông nước: thi bơi thuyền, thi đan lưới, câu mực, câu cá, đánh vật, đánh vật, kéo co. và các hoạt động thể thao khác như bóng chuyền, cầu lông.

8. Cụm cảnh quan (han sơn)

Gần khu di tích lịch sử – văn hóa đền Bà Triệu có di tích một danh nhân Hàn Tôn sống dọc hai bên bờ sông cổ (nay là sông Lèn) thuộc thôn Phong Mộc, thị trấn Châu Lộc. Về mặt địa lý, núi Han nằm ở trung tâm của đồng bằng sông Mahe. Đây là giao điểm của “ngũ huyện kê” (một con gà cùng gáy năm huyện) hay còn gọi là ngã ba bông.

Nơi dòng sông Mã chuyển dòng trước khi về với biển. Thôn phong mục và di tích hàn sơn nằm ở nơi giao thoa giữa sông núi (nhà công nhân) rất hữu tình. Đỉnh của hai ngọn núi tượng trưng cho sự thờ phượng của hai con rồng, và nơi giao nhau của hai dòng nước (Giao Long) là nơi linh thiêng của trời và đất:

Hàn Tín gặp người đẹp hơn

Hóa thạch Shui Guo Qiao Loan

Quần thể danh thắng được xây dựng trên mảnh đất “bồng lai tiên cảnh”, bao gồm hệ thống điện mẫu: phủ mẫu, đình giám, đền cô tam và lăng cô đội. Cụm di tích đã được công nhận là danh lam thắng cảnh cấp tỉnh năm 1995.

Xưa hoàng cung uy nghi, tráng lệ và rất phồn hoa, gồm 5 gian: thượng điện thờ 4 vị thánh (tứ cung): Thiên mục cai quản trời, Thiên mục cai quản núi, An Lạc cai quản vùng sông nước, và quê hương cai quản đất đai. Sảnh thứ hai là bàn thờ dành riêng cho Ngọc Hoàng, Nandao và Beidou. Nhà thứ ba là gian thờ các vị thánh. Ngôi nhà thứ tư dành riêng cho năm vị thần và ngôi nhà thứ năm dành riêng cho ngôi nhà thứ tư.

Văn Miếu là nơi thờ tứ phủ (hay còn gọi là phủ).

Đền Bát Thánh thờ các vị “Thánh Nhân thế gian” chuyên trị bệnh cứu người.

Shuangling dành riêng cho hai vị thánh.

Lễ hội Hàn Sơn là lễ hội văn hóa tâm linh lớn thu hút du khách thập phương và kéo dài hết nửa tháng 6 âm lịch “Tháng Sáu hội Gai, tháng Hai hội mía” – Lễ hội Gai là lễ hội của chùa hội chợ. mối hàn. Đại lễ này được tổ chức mỗi năm một lần, ý nghĩa của nó là để cầu mong sự phù trợ của hiền nhân và sự đăng quang của thung lũng, quốc thái dân an, và tưởng nhớ sự kiện ra đời của hiền nhân sông Hàn.

Quần thể danh lam thắng cảnh Hàn Sơn do Huyện ủy Hậu Lộc và UBND xã Châu Lộc quản lý tổng hợp và đang tiến hành lập đồ án quy hoạch tổng thể để phát huy tốt hơn nữa tác dụng của di tích.

Tham khảo: Thể thao

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Giới thiệu khái quát huyện Hậu Lộc. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *