Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
550 lượt xem

Hình ảnh con người Nguyễn Khuyến qua bài Câu cá mùa thu (6 Mẫu)

Bạn đang quan tâm đến Hình ảnh con người Nguyễn Khuyến qua bài Câu cá mùa thu (6 Mẫu) phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Hình ảnh con người Nguyễn Khuyến qua bài Câu cá mùa thu (6 Mẫu)

nguyen khuyen là một nhà thơ phong cảnh Việt Nam, ông nổi tiếng với chùm thơ mùa thu, thể hiện bản thân qua phong cách nghệ thuật thơ của ông.

Để giúp các bạn hiểu rõ hơn về hình ảnh con người nguyễn khuyển, download.vn giới thiệu bài văn mẫu bàn về hình ảnh con người nguyễn khuyển qua bài Câu cá mùa thu tài liệu gồm dàn ý chi tiết với 6 bài văn mẫu được tải về được.vn tổng hợp từ những bài văn hay nhất của các bạn học sinh lớp 11 trên cả nước. Ngoài ra, các em có thể tham khảo thêm một số bài văn mẫu khác như: Phân tích bài thơ Câu cá mùa thu, Phân tích cảnh thu, bài Tình thu. chúc may mắn với việc học của bạn.

phác thảo hình ảnh con người nguyễn khuyển

1. mở đầu

– Giới thiệu tác giả nguyễn khuyển và bài thơ “câu cá mùa thu”, dẫn vào chủ đề: tác giả nguyễn khuyển là một tác giả nổi bật trong nền thơ ca Việt Nam vì ông sở hữu rất nhiều ba bài thơ mùa thu trong đó có tuyển tập ba bài thơ mùa thu bao gồm làm việc “câu cá mùa thu”.

2. nội dung bài đăng

– miêu tả và cảm nhận chung về vẻ đẹp tâm hồn nhà thơ

– miêu tả khái quát: bài thơ là hình ảnh mùa thu sinh động, chân thực, không kém phần giản dị mà thân thuộc

– tình yêu thiên nhiên, quê hương đất nước. tác giả cũng rất thành công khi miêu tả mùa thu ấy vì chính bản thân ông cũng đang cảm nhận được vẻ đẹp ấy trên quê hương mình.

– tâm trạng đương thời của tâm hồn cao thượng: tâm trạng ấy mang nỗi u uất hoài cổ, có lúc lặng thinh suy tư, có lúc giật mình

3. kết thúc

<3

hình ảnh người nguyen khuyen – người mẫu 1

Mùa thu là nguồn cảm hứng vô tận cho các nhà thơ. chỉ có cụ Nguyễn Khuyến mới có một tập thơ mùa thu rất đặc sắc: thu vịnh, thu nguyệt, thu nguyệt. nhà thơ lấy cảnh thu yêu thương để nói hộ lòng mình. Và qua tập thơ, chúng ta thấy được một phần nhân cách đáng quý của Nguyễn Khuyến. Trong bài thơ “Thu điếu – câu cá mùa thu”, Nguyễn Khuyến hiện lên với tình yêu quê hương sâu nặng.

thơ mùa thu xưa không bao giờ vui. nói đến thơ mùa thu là nói đến những tâm trạng nhớ nhung, man mác. Câu cá mùa thu của nguyễn khuyển cũng vậy.

những bài thơ gợi lòng người, còn những người buồn thì làm sao thơ vui được? Bài thơ ra đời khi Nguyễn Khuyến quá bất mãn với xã hội nên từ giã cõi đời. xã hội nửa thuộc địa, nửa phong kiến ​​đã cướp đi quyền tự chủ của đất nước, gieo rắc đau thương mất mát cho đất nước và nhân dân Việt Nam. buồn cho bi kịch “, do bất hợp tác với thực dân Pháp, nguyễn khuyển đã thể hiện khí phách của một ông ngu để về quê đánh cá. Từ tấm lòng ấy đã nảy sinh ra bài thơ Câu cá mùa thu, một tình cảm thể hiện tâm hồn thánh thiện từ sông núi của đất nước một lòng yêu nước nhiệt thành và day dứt.

điều dễ nhận thấy ở câu cá mùa thu là cảnh tuy buồn nhưng đẹp vô cùng. điều đó thể hiện tình cảm yêu nước của nhà thơ đối với thiên nhiên.

Hình ảnh mùa thu trông đẹp và trong trẻo làm sao.

ao thu se lạnh, nước trong veo … ngõ tre quanh co vắng bóng người.

Cái lạnh của mùa thu làm cho nước ao “lạnh” và “trong vắt”. câu thơ không chỉ nói đến cái lạnh mà còn nói đến cái vắng lặng, vắng vẻ, u buồn của không khí và cảnh vật. đúng là “ao thu se lạnh” muôn loài chỉ muốn lặn xuống đáy, muốn bơi đi đâu chơi? do đó, nước là “trong”: trong veo, tĩnh lặng, cái trong vắt có hình khối. Tôi nghĩ đôi mắt thật đẹp – “thu thủy” – thật trong sáng.

mở đầu bài thơ là hình ảnh ao làng mùa thu, một hình ảnh quá đỗi quen thuộc ở vùng quê đồng bằng Bắc Bộ. và từ đây, mỗi cảnh của bài thơ đều xoay quanh cái ao ấy, lấy cái ao làm điểm nhìn nghệ thuật. làn gió mùa thu mát mẻ, buồn và u sầu của làn nước mùa thu “trong veo” lan tỏa và lọc trong từng hơi gió.

Dưới đáy ao vốn đã rất nhỏ, có “một chiếc thuyền đánh cá nhỏ”. chỉ là “một” không hơn không kém. số từ “một” rời đoàn thuyền đánh cá. nhưng “một chiếc thuyền đánh cá” là “nhỏ”, khiến nó càng trở nên mỏng manh hơn.

Điểm nổi bật của hình ảnh đẹp mùa thu là “sóng biếc”, là lá vàng. Cứ tưởng thêm vào sẽ bớt hiu quạnh nhưng ở đây sóng xanh, lá vàng gợi lên bản chất nhỏ bé và mong manh của vạn vật. bởi vì “gợn sóng xanh” là “gợn sóng nhẹ”, chỉ là gợn sóng “nhẹ”, không thể nhìn kỹ lắm, nhưng cũng “gợn sóng nhỏ” một chút … và những chiếc lá vàng đang “uốn éo” như thể. chỉ tạo ra một chùm ánh sáng vàng rồi nhanh chóng đứng yên ở một nơi nào đó.

“lá vàng” đó là gì? Có phải là lá tre, lá trúc không? có thể vì bờ đồng bằng phía Bắc thường có những bức tường tre xanh che bóng mát. có thể vì trong hai câu tiếp theo nhà thơ đã viết:

mây trôi, trời xanh và những con ngõ tre quanh co vắng bóng người.

không gian mở rộng theo chiều cao, thành chiều rộng. nhưng không kém phần đơn độc. những đám mây trắng “lơ lửng” trên không hướng lên bầu trời; nó không sà xuống, nó di chuyển một mình trong bao la. màu của bầu trời là “xanh lam” – xanh lam rất đậm, xanh lam như thể có một khối lập phương, màu xanh lam tuyệt đối đó khẳng định sự đơn độc của sự vật.

bầu trời trong xanh nhưng rất buồn. anh nhìn xuống để mong có một sự đồng điệu giao cảm, nhưng nhà thơ chỉ thấy “ngõ tre vắng vẻ quanh co.

Con đường làng vốn đã rất nhỏ này lại quanh co ngoằn ngoèo như dải lụa đang cố thu nhỏ lại. con đường vắng vẻ, rất vắng vẻ, “vắng” nếu không muốn nói là “vắng”, dù có bóng người đi chăng nữa thì có lẽ vẫn thật nhỏ bé và cô đơn.

một hình ảnh mùa thu đẹp và hài hòa. mọi thứ co lại để nhỏ hơn, để hòa hợp hơn với hình dạng của những thứ khác. đặc biệt, cách sử dụng vần “eo” rất tinh tế: “lạnh”, “trong”, “tèo”, “én” …, ở đây có sự thống nhất giữa nội dung và hình thức: vần “eo” làm cho cảnh vật càng nhỏ bé càng mong manh, lẻ loi. bức tranh thiên nhiên đẹp tuyệt vời thể hiện tâm hồn thi sĩ tinh tế, nhạy cảm. hơn thế, nó còn bộc lộ một con người đồng cảm với thiên nhiên, chân thành yêu thiên nhiên.

so sánh thiên nhiên câu cá mùa thu với những bài thơ mùa thu khác ta càng trân quý hơn tấm lòng của cụ Nguyễn. thơ cổ tả mùa thu thường mượn lá ngô, rừng phong đỏ để gợi gợi “một chiếc lá ngô rụng / ai cũng biết mùa thu đã đến” “rừng phong thu đã quấn quýt”. dòng “thơ mới” cũng có vần điệu tương tự.

thật tuyệt! vương vấn nương nương vàng buồn, mùa thu vàng, mùa thu mênh mang.

mọi người đều biết rằng “lá của cánh đồng ngô” “rừng phong” là một hình ảnh thông thường đại diện cho mùa thu, hai hình ảnh đó đại diện cho mùa thu ở Trung Quốc. Các nhà thơ trung đại Việt Nam tuy theo lối “cổ thu”, nhưng vẫn ưa thích những hình ảnh này. thiên nhiên trong thơ Nguyễn Khuyến khác hẳn. không một chút vay mượn, chỉ là cảnh trong sáng của quê hương. ao làng, bụi tre, lá vàng rơi … là những hình ảnh bình dị, quen thuộc với người dân đồng bằng Bắc Bộ. Bằng việc đưa chúng vào thơ, Nguyễn Khuyến đã thể hiện tình yêu chân thành của mình đối với thiên nhiên quê hương và niềm tự hào về cảnh sắc quê hương. rằng tình yêu sẽ thay đổi bằng cách phá vỡ những quy ước vững chắc cũ.

chưa, một bài thơ lục bát dài năm mươi sáu chữ, không sai một chữ, không thuần Việt. Không ai có thể tìm được một từ Hán Việt nào, nhà thơ sử dụng trọn vẹn tiếng nước nhà để vẽ nên bức tranh quê hương đẹp đẽ. không chỉ vậy, nhà thơ còn sử dụng nhuần nhuyễn vần “eo” – một vần rất đặc biệt, tuy xa lạ với thơ cổ nhưng lại có hiệu quả nghệ thuật rất cao. Sự hóm hỉnh trên chỉ có thể có ở một nhà thơ yêu tiếng mẹ đẻ, tôn trọng đất nước và tự hào về đất nước mình.

thiên nhiên, tươi đẹp nhưng sâu thẳm của nó là một nỗi buồn, tâm sự của một thi nhân. cảnh đẹp mà buồn lắm! mọi thứ đều thờ ơ, cô đơn đến mức hững hờ. nguyễn du đã viết một bài thơ rất hay “khi buồn người ta không bao giờ vui”. ở đây, cảnh rơi cũng vậy. nguyen khuyen buồn thì cớ gì mà vui? cảnh buồn, cảnh hiu quạnh bởi nhà thơ cũng là người mang nỗi niềm ấy giữa cuộc đời đầy sóng gió. bất mãn với xã hội, cách chức các chức vụ chính thức, nhưng vẫn quan tâm sâu sắc đến an ninh đất nước. vì vậy, cái đầu lui về phía tâm hồn ẩn chứa của thi nhân, vẫn giữ niềm tin cho riêng mình.

có lẽ vì nỗi buồn quá lớn nên nhà thơ không thể gửi mãi vào thiên nhiên. hai dòng cuối của bài thơ rơi xuống cũng là lúc bài thơ vén bức màn để lộ ra một con người với những nỗi niềm day dứt:

đẩy một chiếc gối và ôm nó trong một thời gian dài để cá không di chuyển dưới chân vịt.

Tư thế “tựa lưng vào gối và ôm xà đơn” là một tư thế mang rất nhiều tính hài hước. Tôi đợi mãi không thấy cá nên buồn và hụt hẫng “kê cao gối”, nhưng vẫn muốn đợi nên vẫn “ôm”. nhưng có phải nhà thơ đang câu cá không? nếu vậy tại sao lại có cảm giác mơ hồ “dưới chân vịt là cá chuyển đâu?”. Thực ra, Nguyên khuyến nghị câu cá không phải vì anh ấy muốn câu cá. (chính vì vậy mà xung quanh có sự phân vân: đâu là con cá đang di chuyển dưới chân vịt – câu cá chăm chú sẽ không có chi tiết này). nhà thơ trở thành ngư phủ chỉ vì muốn trốn tránh cuộc đời. nhưng cuộc sống ở ẩn không làm tan đi nỗi lo lắng với cuộc đời. câu cá mà không tập trung câu cá, tâm hồn tiếp tục rong chơi đâu đó, không ở lại cái ao làng nhỏ bé này.

bạn quan tâm điều gì? quan tâm đến nước, quan tâm đến sự sống. nỗi khắc khoải dai dẳng, nỗi nhớ mong ẩn chứa, vẫn không thôi trăn trở. Nguyễn Khuyến, một con người có tấm lòng yêu nước sâu sắc.

Con người Nguyễn Khuyến qua Câu cá mùa thu hiện lên ở nhiều khía cạnh: yêu thiên nhiên đất nước, yêu tiếng mẹ đẻ, trân trọng, tự hào dân tộc, quan tâm đến lộc nước, cuộc đời. tuy nhiên, bài thơ đã thể hiện một tâm hồn yêu nước đầy trăn trở và xúc động.

Thơ Nguyễn Khuyến đa dạng về nội dung, nhiều màu sắc trong cách thể hiện nhưng sẽ trường tồn mãi với thời gian. và vì thế Câu cá mùa thu luôn là một trong những “tuyệt tác đẹp” của thi ca Việt Nam.

hình ảnh người nguyễn khuyển – người mẫu 2

“Gió vàng hắt hiu cành tiêu trên bầu trời, bóng chim én, giếng sen và phong rơi, lá rơi như mưa”.

Có thể nói mùa thu là hình ảnh đặc sắc của thiên nhiên trong hình ảnh bốn mùa xuân, hạ, thu, đông. chính vì vậy mà từ bao đời nay, mùa thu luôn là đề tài muôn thuở của bao thi nhân, là nơi gửi gắm tâm tư, tình cảm. Tương tự, trong văn học trung đại, ngoài những tác phẩm về mùa thu như “Thu Đà” của Nguyễn Du hay “Ngẫu hứng” của Nguyễn Sinh Khiêm, sẽ là thiếu sót nếu không kể đến tập thơ Mùa thu của Nguyễn Du. nổi bật nhất là bài “thu điếu”. Qua bài thơ, ta thấy được tâm trạng của thời thế và tấm lòng sâu nặng của cụ Nguyễn đối với đất nước.

trước đây, khi nhắc đến mùa thu, các nhà thơ thường dùng những hình ảnh đẹp như hoa sen tàn phai, lá phong đỏ, vỏ ngô rụng, nhưng đối với “câu cá mùa thu” của Nguyễn Khuyến thì hoàn toàn khác, đưa vào thơ gia đình ông những cảnh tượng như vậy. như ao thu, ngõ tre, lá vàng tuy bình dị nhưng lại phản ánh rất chân thực mùa thu của làng quê Việt Nam, toát lên hồn dân tộc. cảnh mùa thu trong thơ tam nguyên hiện lên vẻ đẹp mềm mại, thanh khiết nhưng vẫn có nét quyến rũ riêng, mang đầy vẻ đẹp thuần Việt mà không phải một mùa thu lấy từ nơi khác đến.

Tính cách yêu thiên nhiên của nguyen khuyen thể hiện mình qua những bài thơ tả cảnh rất thực của mình. trong “điếu hái” tác giả đã đặt điểm nhìn của mình từ ao thu lên trời xanh, rồi từ trời ấy trở lại ao, trở lại đoàn thuyền đánh cá. Nguyễn Khuyến cảm nhận mùa thu từ gần đến xa, từ xa đến gần để quan sát cảnh vật nhưng vẫn không làm mất đi vẻ đẹp êm đềm của mùa thu.

ở đầu bài thơ anh viết:

“ao thu se lạnh với làn nước trong vắt, một chiếc thuyền đánh cá nhỏ”

Thoáng nhìn, ta nhận ra hình ảnh người đánh cá ngồi hóng gió thu se lạnh giữa cái ao chật hẹp nhưng ẩn chứa trong hai câu thơ là bối cảnh đất nước đương thời. Người xưa có câu: “Thủy chi thanh dã” nghĩa là nước trong, không có cá. dẫu vậy, bằng cách “bốc thuốc”, dù là “nước trong”, người câu cá vẫn vơ đũa cả nắm, đó là điều không thể, tác giả đang làm một điều vô thưởng, vô phạt, trước thực trạng đau thương. Tiếc rằng, tuy là người có tài học hành, phải bỏ nước mất nhà tan, nhưng lại trở về dạy học, không đem tài năng của mình phục vụ dân chúng, và ông đã làm quan vì thời này ông là một quan chỉ trở thành bù nhìn để người khác làm. kéo dây . Nguyễn Khuyến luôn mang trong mình khát vọng giúp nước, nhưng hoài bão đó không thể cất cánh trong xã hội đầy biến động thời bấy giờ, ai cũng vô dụng như câu nước trong.

XEM THÊM:  Nhà thơ trữ tình sâu sắc nguyễn trãi

đúng là thế cờ đang bế tắc trong bài “tự hồi sinh” của ông “cờ tàn, thủy chung không có” – “bạc có thai, thu hoạch đã chạy trấn”. trong mạch cảm xúc ấy, tác giả viết tiếp:

“làn nước gợn sóng theo làn gió nhẹ của những chiếc lá vàng rơi theo làn gió nhẹ”

“Sóng nước theo sóng” dùng để tả cảnh mặt nước gợn sóng theo gió thu, dường như tác giả muốn nói đến sự chuyển động êm đềm của mặt hồ gợn sóng. , nhưng thực ra đó là thái độ sống của Nguyễn Khuyến muốn mọi người thông cảm và thương cảm cho hành động về quê của vị quan thay vì thái độ “ôn hòa” trước cảnh đất nước rơi vào tay giặc, thậm chí có lúc phải dạy học trong phủ của quan theo. luật. Nhưng tất cả chỉ là một vài gợn sóng trong cuộc đời Nguyễn Khuyến trong như ao thu, ông vẫn trong như nước kia, vẫn một lòng kiên trung hướng về đất nước, giữ vững chí khí của một đấng nam nhi.

màu lạnh nay bị sắc vàng của lá xuyên thủng. nhiều người nghĩ rằng một lưỡi kiếm được nâng lên nhẹ nhàng thì không thể có độ “nuốt”, nhưng thực ra chi tiết này rất hợp lý, từ “vo” được dùng để miêu tả độ mảnh mai của lưỡi kiếm khi bay hoặc là thực tế của nước. rơi vào tay giặc quá nhanh, thời thế thay đổi trong chớp mắt, khiến tác giả bàng hoàng, xót xa trước tình cảnh đau thương của đất nước. Nguyễn Khuyến e rằng đất nước này như chiếc lá vàng mục nát mặt đất vào mùa thu.

Với nghệ thuật tả cảnh ngụ tình, cảnh ngụ tình được tác giả miêu tả qua hai câu thơ sau:

“mây trôi trên trời xanh, những ngõ tre quanh co vắng”

Trong hoàn cảnh điên cuồng như hiện nay, vị quan về hưu sẽ làm gì để giúp nước, ông buồn, xấu hổ và muốn gửi lòng mình vào khung cảnh mùa thu như trời xanh hay lũy tre ấy để vơi đi phần nào nỗi buồn. của sự bất lực nhưng những hình ảnh mộc mạc nơi phố thị càng làm anh day dứt hơn vì trách nhiệm của chính mình. hình ảnh con ngõ tre lúc này gợi lên sự hiu quạnh, trống trải vô tận, vắng bóng người khách hay nguyên khuyển nghĩa là vắng bóng hiền tài, thiếu vắng tâm huyết của các nhà Nho thời bấy giờ.

Tâm trạng hiện tại của nguyen khuyen được thể hiện rõ nhất ở hai câu cuối:

“Hãy để đầu gối nghỉ ngơi lâu để cá không di chuyển dưới chân vịt”

Qua hai câu thơ, ta thấy được thái độ thư thái “gối đầu ngủ quên” song song với tư thế chờ đợi “đã lâu”, khát vọng phụng sự Tổ quốc của Nguyễn Khuyến luôn trỗi dậy, khiến ông không thể nào nguôi ngoai. . kiên trì chờ thời. lòng tác giả lúc ấy như đắm chìm trong dòng suy tư miên man trong không khí mùa thu tĩnh lặng, đến nỗi chỉ cần tiếng cá kêu cũng đủ khiến người ta giật mình. Tiếng cá ở đây cũng có thể được xem như một tia hi vọng thắp sáng giữ cho môi trường có phần tĩnh lặng và u ám, một niềm tin khách quan dẫn dắt người đọc vào một bầu không khí hy vọng, một dấu hiệu của thời thế thay đổi. phép màu đã xuất hiện vào đúng lúc người bảo vệ đình trệ và thay đổi mọi thứ.

Xuyên suốt bài thơ, ta có thể thấy cái tài của Nguyễn Khuyến ở phần vần ‘eo’, một chữ éo le nhưng lại phù hợp với khiếu hài hước hẹp hòi của tác giả. hơn nữa, chiêu thức di chuyển trái phải cũng được anh sử dụng một cách tài tình.

bài “câu cá mùa thu” đã vẽ nên vẻ đẹp trầm mặc của mùa thu nơi làng quê cổ kính, tái hiện một tình yêu mùa thu đẹp đẽ đầy u uất của một nhà Nho yêu thiên nhiên, một lòng vì nước, vì dân.

hình ảnh người nguyễn khuyển – người mẫu 3

nguyen khuyen là một nhà thơ phong cảnh Việt Nam, ông nổi tiếng với tập thơ mùa thu, ông được đặt tên và mang trong mình một tâm hồn trong sáng và tình yêu quê hương, con người thể hiện điều đó qua phong cách nghệ thuật thơ của ông.

nguyen khuyen là một người tài hoa, với phong cách nghệ thuật độc đáo, cô có tài năng cảm thụ để tạo ra những tác phẩm nghệ thuật gần gũi và mang đến cho mọi người cảm giác thân thuộc, rất nhẹ nhàng và vô cùng tinh tế, đây là những hình ảnh thể hiện một thái độ say mê nghệ thuật. trong vở câu cá mùa thu, ông đã thể hiện được phong cách nghệ thuật của mình, qua cách sử dụng ngôn ngữ và qua đó người đọc cũng cảm kích về một con người có óc quan sát tinh tế và thái độ ung dung.

ao mùa thu lành lạnh, nước trong xanh, một chiếc thuyền đánh cá nhỏ. những con sóng xanh theo một chút nhấp nhô, những chiếc lá vàng bay trong gió.

tác giả cảm nhận mọi không gian của thiên nhiên, mượt mà chảy qua từng câu chữ, với hình ảnh ao thu se lạnh, ở đây tác giả thể hiện tâm hồn mình, có chút hiu quạnh, tâm trạng của thi nhân cũng đang hoà vào không gian chung của không gian, tất cả tạo nên một cảm giác mới lạ, và cũng vô cùng hấp dẫn cho người đọc, nhà thơ ra khơi đánh cá nhưng mang theo bao cảm xúc, ở đây có thể hiểu đó là cảm xúc của con người trước hoàn cảnh của thời gian, tác giả hình dung ra những điều mới mẻ, trong tự nhiên, dựa vào thiên nhiên để nói lên nỗi niềm của chính mình. như nhà thơ xưa đã nói: “một người buồn không bao giờ hạnh phúc.”

vâng, nhà thơ còn mang trong mình những suy tư, nhiều cảm xúc đan xen tâm trạng, cảm xúc của chính tác giả, tác giả đang thể hiện những tình cảm sâu sắc nhất đối với dân tộc mình và đối với môi trường nơi đây:

<3

Trong những câu thơ trên, tác giả vừa thể hiện cảnh sắc thiên nhiên làng quê Bắc Bộ, đồng thời cũng tiếp tục nói lên nỗi lòng của nhà thơ trước cảnh thiên nhiên, bằng những nét vẽ đậm đà. cảm xúc và bao nỗi cô đơn, lẻ loi trong lòng người. , có thể thấy qua bao cảm xúc sâu lắng và mang đến nhiều góc nhìn mới về chính tác giả và về không gian yên bình. trung bình ở đây.

cảm xúc cô đơn xen lẫn với những kỉ niệm xa xăm, những cảm xúc về thời cuộc, tuy viết về vùng quê Bắc Bộ nhưng tâm trạng của nhà thơ ở đây cũng mang nặng nỗi lòng. Với bao bộn bề lo toan, ngắm cảnh trong lành nhất, đọc thơ Nguyễn Khuyến, ta vừa thấy cảnh sắc thiên nhiên hiện ra, vừa thấy bao cảnh hồn mang theo những dòng cảm xúc riêng. , đó là những cảm xúc của con người với thời đại.

cảnh vật nơi đây nên thơ nhưng vắng khách, điều đó cũng cho thấy nơi đây đất nước đang gặp khó khăn, người tài chưa thấy đã khiến tâm hồn tác giả trĩu nặng những lo toan, trăn trở về cuộc đời. , cuộc sống của tác giả chứa đầy những cung bậc cảm xúc của chính mình và thể hiện một trạng thái tâm hồn đương đại của chính tác giả.

với những dòng cảm xúc của chính mình, tác giả đang thể hiện cảm xúc của mình qua môi trường thiên nhiên, viết về chủ đề thiên nhiên, nhưng môi trường thiên nhiên và tình cảm con người vẫn rất thấm nhuần trong đó. , bộc lộ những cảm xúc đặc biệt của chính mình, tâm hồn tác giả như lạc vào một thế giới cảm xúc đan xen, giữa kiếp người và thiên nhiên vô cùng. Tâm trạng hiện tại của nguyễn khuyển, như chúng ta thấy, được thể hiện rõ qua hai câu cuối:

Để đầu gối nghỉ ngơi trong thời gian dài để cá không di chuyển dưới chân vịt.

Hai câu cuối mang giọng điệu da diết nói lên tình yêu đất nước vô bờ bến của tác giả, nhà thơ tuy là một nhà thơ thăm viếng nhưng luôn nghĩ đến Tổ quốc và muốn phụng sự Tổ quốc. . ngồi bâng khuâng suy nghĩ về đất nước khiến tác giả chợt giật mình khi nghe tiếng cá kêu, búng chân, đây là một tình cảm, một tâm hồn yêu cái đẹp, nhưng tâm hồn luôn nghĩ về quê hương và biết bao tâm tư. cho đất nước, đó là tất cả những gì tác giả đã thể hiện trong tác phẩm của mình.

tác giả đã gửi gắm tình cảm của mình qua tác phẩm là những tâm trạng của thời đại, bao cảm xúc, dòng tâm trạng thấm đẫm trong dòng cảm xúc của từng vần thơ, cảm xúc, tạo nên những khung cảnh đặc sắc mang giá trị nhân văn sâu sắc trong mỗi. giai điệu của tác phẩm.

hình ảnh người nguyễn khuyển – người mẫu 4

nhắc đến nguyen khuyen người ta nhớ đến những sáng tác về mùa thu của anh. trong đó có nhiều bài thơ viết về mùa thu bằng chữ Hán và chữ nôm. Bài thơ “Thu điếu” là một trong ba bài thơ Nôm nổi tiếng: Thu điếu, Thu điếu, Thu vịnh. Chính chùm thơ về mùa thu này đã giúp Nguyên dẫn đầu trong số các nhà thơ viết về mùa thu. những câu thơ nhẹ nhàng dễ đi vào lòng người sẽ không ai có thể quên được, khi nhắc đến thơ về mùa thu Việt Nam thì điếu thuốc cũng góp phần thể hiện góc nhìn của tác giả và tình cảm gửi gắm qua đó. .

Được mệnh danh là đại thi hào dân tộc Việt Nam, ba bài thơ về mùa thu, đặc biệt là Thu điếu của Nguyễn Khuyến đã trở thành một trong những bức tranh mùa thu đặc sắc trong văn học Việt Nam. vẻ đẹp của mùa thu trở nên thơ mộng, trở thành bức tranh độc đáo. như thể mọi thứ đang diễn ra trước mắt bạn, hình ảnh làn nước trong vắt và mặt hồ phẳng lặng chính là nét đặc trưng của mùa thu

mỗi cảnh, mỗi nét thơ cho ta một cái nhìn riêng, mỗi cảnh đều có một biểu hiện riêng, nhưng một thực tế không thể phủ nhận là mỗi bài thơ mùa thu Nguyễn Khuyến đều có một cái nhìn riêng. . độc tấu thu mà nhà thơ xuân khảo đã cho là tiêu biểu nhất của mùa thu làng cảnh Việt Nam, là bài thơ tả cảnh ngụ tình đặc sắc: cảnh mùa thu quê hương, tình yêu thiên nhiên, yêu vẻ đẹp của mùa thu. gắn với tình yêu quê hương tha thiết. hình ảnh rõ ràng, lời thoại với những chi tiết giàu sức gợi càng làm cho bài thơ thêm xúc động

Toàn bộ ao thu được nhuộm màu mùa thu và không khí mùa thu, cái ao mùa thu đó hơi lạnh không có gợn sóng, có thể nhìn thấy mùa thu nước có thể thấu tới đáy. cảnh sắc mùa thu có thể thể hiện rõ nhất chính là sắc nước, cảnh vật thiên nhiên từ đó mà lan tỏa. Hơn nữa, cảm hứng của nhà thơ là hoàn toàn đắm chìm trong cảnh sắc mùa thu, cảnh vật gần như tuyệt đối trong trẻo, tĩnh lặng, hình ảnh nước trong, trời xanh, vắng khách, giác quan của nhà thơ vô cùng nhạy bén, tinh tường, tinh ý nhận ra cái tinh tế nhất. biểu cảm chỉ nâng cao độ rõ nét và tĩnh lặng của một cảnh đầy màu sắc:

trong thơ Nguyễn Khuyến, những câu thơ được ra đời trong hoàn cảnh tác giả đi ở ẩn để giữ cho tâm hồn thanh cao và một lối sống giản dị. nên bài thơ như một cái cớ để anh thể hiện tình cảm của mình với sông núi với quê hương, đó là tình yêu quê hương day dứt. khung cảnh của bài thơ độc đáo nhưng buồn, ngôn từ của nó cũng được tắm trong một nỗi buồn vô cớ.

mọi thứ chỉ là một chút gợn sóng không có sự thay đổi mạnh mẽ, màu của những gợn sóng trong xanh xen lẫn với màu vàng của lá vẽ nên một bức tranh cánh đồng đơn sơ nhưng lộng lẫy. nghệ thuật trong phần hiện thực rất điêu luyện, lá vàng sóng xanh, tốc độ bay của lá tương ứng với mức độ của sóng. vần ở cuối mỗi câu khiến ta có cảm giác không gian vừa vắng lặng vừa chật hẹp, nổi bật trọng tâm bài thơ và điểm nhìn tập trung hơn.

mây trôi, trời xanh và những con ngõ tre quanh co vắng bóng người.

không gian như mở rộng ra, hình ảnh mùa thu có thêm chiều cao trời xanh với những đám mây bay trong gió nhẹ. trời xanh là một nét đặc trưng trong thơ tả mùa thu của Nguyễn Khuyến. blue là màu xanh lá cây có chiều sâu và chiều sâu. màu xanh đã gợi ra chiều sâu, sự tĩnh lặng của không gian, cái nhìn kỳ diệu của nhà thơ, ông lão đánh cá. không gian thu hẹp lại khi anh lơ đãng nhìn ra cánh đồng về bốn hướng. thị trấn vắng lặng, im lìm, con đường quanh co, hấp dẫn, không một bóng người qua lại.

con ngõ tre quanh co vắng

mọi thứ trong bài thơ như được rút lại, với cách sử dụng từ ngữ thuần Việt, câu thơ kết hợp với vần “eo” đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên thật đẹp nhưng thật man mác, buồn man mác trong lòng tác giả. . nên hai câu cuối là hai câu mà tình cảm của tác giả được bộc lộ mạnh mẽ nhất.

cảnh vật càng trở nên yên bình, có chút buồn hiu quạnh, cô đơn chìm vào không khí tĩnh mịch của mùa thu. tất cả các cảnh vật, từ mặt nước đến ao thu se lạnh và chiếc thuyền đánh cá nhỏ, từ sóng xanh đến lá vàng, từ mây trôi đến ngõ tre … mọi thứ hiện ra với đường nét, màu sắc và âm thanh. chút u sầu, man mác, rất gần gũi, thân thiết với mọi người Việt Nam. những hình ảnh đó dường như đã quá quen thuộc với người Việt Nam khi nhớ lại những kỉ niệm tuổi thơ, và nó cũng gắn liền với nỗi buồn không đáy. Không gian của buổi sáng tĩnh lặng ấy đã trôi qua bao nhiêu thời gian mà dáng ngồi của người đánh rơi cần câu cũng bất động theo thời gian:

XEM THÊM:  Nhà thơ trẻ Lý Hữu Lương: 'Tôi viết về nguồn cội dân tộc mình' | baotintuc.vn

<3

tư thế của người câu cá là tư thế khuỵu gối và giữ cần câu, không thay đổi tư thế, như thể chờ đợi một điều gì đó rất lâu và cứ thế bình tĩnh để xem kết quả. Hình ảnh này còn có dáng vẻ của những người vui vẻ ẩn cư, sống thanh đạm. tập thơ này cũng nói lên khát vọng của những cụm từ êm đềm, trống vắng cho tâm hồn của một thi nhân tài hoa bạc mệnh. tiếng cá bể gợi lên một sự mơ hồ xa xăm, thức tỉnh.

Xuyên suốt bài thơ, ta thấy được một Nguyễn Khuyến giàu lòng yêu nước và cũng là người rất gắn bó với quê hương đất nước. Tất cả các hình ảnh chi tiết đều thể hiện tình cảm sâu sắc của tác giả, đó là một tâm hồn yêu thiên nhiên, yêu con người, yêu hòa bình nhưng cũng sẵn sàng mạnh mẽ chống lại thời cuộc bằng chính vũ khí của mình, khí phách thơ của mình.

hình ảnh người nguyễn khuyển – người mẫu 5

Nhắc đến Nguyễn Khuyến, người ta nghĩ ngay đến một nhà thơ được mệnh danh là “Thi nhân danh thắng Việt Nam” đến từ miền quê Bắc Bộ. và cũng bởi nhắc đến nó, người ta nhớ ngay đến tập thơ mùa thu gồm ba bài: thu vịnh, thu nguyệt, thu nguyệt. ba bài thơ được coi là “nổi tiếng” nhất trong các sáng tác của ông. mỗi bài thơ thể hiện một bức tranh phong cảnh dưới một góc nhìn khác nhau, nhưng đều gặp nhau ở hình ảnh một Trạng nguyên với tình yêu thiên nhiên tha thiết và một Nguyên khuyển nặng lòng với thủy chung. chuyển sang “thu thập thuốc lá” (câu cá mùa thu), chúng ta sẽ hiểu rõ hơn về người đó.

“ao thu se lạnh, nước trong xanh, một chiếc thuyền đánh cá nhỏ co ro trong sóng với những gợn lá vàng nhẹ bay trong gió, mây trôi, trời xanh, rặng tre uốn lượn. đường vắng. dưới chân vịt. “

đoạn thơ dựng lên hình ảnh thiên nhiên đồng bằng Bắc Bộ trong một không gian rất đặc trưng của ao thu. góc nhìn của bài thơ cũng được đặt ra từ đây là nhìn ra xa, rồi lên và trở lại điểm nhìn gần. trung tâm của bức tranh mùa thu là hình ảnh “đoàn thuyền đánh cá nhỏ”, người đánh cá ngồi “gối đầu lên cần câu”. từ chiếc thuyền nhỏ giữa ao, nhà thơ nhìn ra xung quanh: mặt ao thu se lạnh, trong veo đến mức vô cùng, sóng xanh không gợn chút gợn, ngang tầm mắt người. là “khó chịu .leaves van xin mùa đi” hướng lên chụp bầu trời trong xanh, bồng bềnh như tĩnh lặng của cõi vĩnh hằng; quét để thấy con đường tre quanh co. và cảnh tượng cuối cùng quay trở lại đoàn thuyền đánh cá bằng tiếng “lách cách dưới chân vịt”. Với ngòi bút tinh tế và cách sử dụng từ ngữ, vần điệu một cách nhuần nhuyễn, nhà thơ đã sử dụng những chất liệu thơ ca quen thuộc từ thơ cổ (thu thủy, bút ký, bút ký, ngôn tình) để tạo nên những vần thơ vừa cổ điển vừa hiện đại. phương pháp lấy điểm mô tả khuôn mặt, bên trái, và tĩnh được sử dụng thuận lợi. hình ảnh của thiên nhiên dường như tĩnh lặng gần như tuyệt đối. bạn phải yên lặng để nhìn rõ “gợn nhẹ” của mặt ao và “khẽ đung đưa” của những chiếc lá vàng. yên tĩnh đến mức con người và thiên nhiên nghe tiếng chân vịt cũng phải giật mình tỉnh giấc. Người đọc bị thu hút bởi khung cảnh mùa thu vắng lặng và hiu quạnh, như chỉ có một nhà thơ trong vai ông lão ngồi câu cá trước khung cảnh thiên nhiên thu nhỏ để lắng mình vào cõi chiêm bao. Phải cần đến một tâm hồn tinh tế và một tình yêu thiên nhiên sâu sắc, nguyễn khuyển mới có thể khám phá ra những đường nét trong một bức tranh thiên nhiên hài hòa như vậy. hồn quê đã thấm vào hồn thơ tạo nên ấn tượng đặc biệt. “Điều thú vị của bài hát” thu điếu “là trong các giai điệu của màu xanh lam, xanh ao, xanh bờ, xanh sóng, xanh tre, xanh da trời và bèo, có màu vàng của lá thu rơi” (le trivien )). “diep lac tri thu.” chỉ cần thoáng thấy chiếc lá vàng đã gợi lên hồn mùa thu muôn thuở trong thơ ca, sách vở, màu xanh ấy thật mộc mạc, chân quê, gần gũi.

bài thơ có sức gợi nhiều hơn. không chỉ hình ảnh thiên nhiên được thể hiện từ điểm gợi mở mà từ hình ảnh thiên nhiên ấy hình ảnh của nhà thơ cũng được gợi lên một cách rất cụ thể, chân thực và sinh động. Phải đến hai dòng cuối mới trực tiếp miêu tả hình ảnh nhà thơ trong vai người đánh cá, người ta mới bắt gặp bóng dáng của ông đã hiện hữu trước đó. đó là ánh mắt dõi theo từng chuyển động tinh tế của thiên nhiên, cuộc sống từ đầu đến cuối bài thơ. và cũng là hình ảnh của một thi nhân đầy chiêm nghiệm. những người ngồi trên thuyền im lặng đến mức họ không làm cho thuyền di chuyển. Sự chuyển động của sóng trên mặt ao chỉ là gợn sóng nhẹ, nhưng cũng là do gió. nhà thơ và đoàn thuyền đánh cá đã trở thành một bức tượng chỉ còn cuộc sống xung quanh đang vận động, buồn bã, hiu quạnh, vắng vẻ nhưng vẫn gợi nhiều cảm xúc. phải có một điều gì đó hấp dẫn nhà thơ một cách khủng khiếp đến mức anh ta có thể hoàn toàn đắm chìm trong tâm trí. tại đây, nguyen khuyen đã để lộ hình ảnh của một người “bệnh hoạn” với tâm trạng rất tồi tệ. một cái gì đó tương đồng dường như hiện hữu giữa cảnh “lá vàng rơi trước làn gió nhẹ” của nhà thơ và tâm trạng da diết trước sự đổi thay, đổi thay của thời thế trong dòng thơ “nhìn lá rơi ngoài hiên”. . có cái gì đó như buồn, như sầu cho sự đổi thay, rối ren của thời cuộc. hình ảnh “trời xanh” không chỉ xuất hiện trong bài “câu cá mùa thu”. Đó là một màu rất đặc trưng trong không gian mùa thu trầm mặc. nhưng trước những dòng suy nghĩ miên man của thực tập sinh, dường như trời xanh mây trôi cũng đầy hài hước. Thơ Nguyễn Khuyến không ít lần xuất hiện dòng bày tỏ nỗi niềm “xoa đầu bạn bè làm thơ để về quê”. và cảm giác “bồng bềnh”, “quằn quại”, “lẩn tránh” chẳng phải là nỗi cô đơn của nhà thơ, nỗi cô đơn, nỗi niềm, tâm trạng nào của thời cuộc mà kín đáo, sâu lắng? vài chiếc lá vàng “khẽ đung đưa”

đắm chìm trong chiêm nghiệm đến nỗi nhà thơ giật mình với một âm thanh gần như mơ hồ:

“cá di chuyển dưới chân vịt”

Bài thơ viết về câu cá mùa thu, nhưng hai dòng cuối của bài thơ lại đề cập đến câu cá. nhưng đã đề cập, đó chỉ là sự bắt đầu của người câu cá khi nghe tiếng lách cách. vì vậy nó là! người đi câu cá nhưng không để ý đến việc câu cá, vì tâm hồn họ đã chất chứa nhiều suy nghĩ. đi câu cá chỉ là cái cớ để nhà thơ dành những khoảng lặng một mình, chiêm nghiệm về cuộc đời và những nỗi niềm thầm kín. “thơ là âm nhạc của tâm hồn, nhất là của những tâm hồn cao thượng và đa cảm” (volte). một bài thơ là tiếng nói của một thi nhân luôn trĩu nặng tâm tư.

Phải hiểu rõ hoàn cảnh của bản thân nhà thơ và bối cảnh lúc bấy giờ mới thấy hết được tâm tình, cũng như sự thanh cao trong tâm hồn của cụ Nguyễn Khuyến. ông là một nhà thơ có chí khí thanh cao nhưng sinh thời: “vua chèo không ăn, quan không chơi hề” ông đã chọn con đường lui về ở ẩn để giữ nguyên khí tiết. nhưng đã tạm dừng nhưng không bị tạm dừng. lương tri của một nhà Nho và tâm hồn yêu nước, luôn trĩu nặng tư tưởng đã khiến ông luôn mang mặc cảm của người đời: “cờ tàn, nước chẳng còn / Bạc thai, nông tàn”. trở về vườn chốn xưa tâm hồn ấy vẫn trĩu nặng với thời gian: “gió đông quay khăn rơi lệ / Biển tình bao nhiêu tầng?”. Là một bậc hiền tài, một nhà Nho yêu nước, chí khí sâu nặng, ông đặt hết tình cảm của mình lên sân khấu. “cảnh buồn có ai vui bao giờ”. chính vì vậy mà hình ảnh thiên nhiên có độ tĩnh lặng, hiu quạnh lại gợi nỗi buồn sâu lắng đến vậy. nên đi câu là đi câu để có được sự tĩnh lặng, cần câu, trong lòng, yên tĩnh, thư thái trong tâm hồn, nhưng tiếng “cá không động đậy” đã phá vỡ không gian tĩnh lặng. anh câu cá để giải trí, nhưng với anh thì điều đó dường như là không thể, vì nhàn rỗi trong hoàn cảnh hiện nay, đối với một nhà thơ như Nguyễn Khuyến, là một điều không thể.

“Câu cá mùa thu” cho chúng ta biết thêm về Nguyễn Khuyến, một tâm hồn chân thành với quê hương, đất nước.

hình ảnh người nguyễn khuyển – người mẫu 6

Tác giả Nguyễn Khuyến là một tác giả xuất sắc trong nền thơ ca Việt Nam bởi ông có một nhóm ba bài thơ về mùa thu, trong ba bài thơ đó là tác phẩm “câu cá mùa thu”, đây có thể được coi là tác phẩm tiêu biểu cho dòng thơ về mùa thu. ở vùng quê đồng bằng bắc bộ việt nam. Qua bài thơ, ta cảm nhận được vẻ đẹp của hình ảnh mùa thu, đồng thời ta cảm nhận được vẻ đẹp tâm hồn của nhà thơ Nguyễn Khuyến.

bài thơ là một hình ảnh mùa thu sống động, chân thực mà không kém phần giản dị, thân thuộc, bởi nó được thể hiện qua cách cảm nhận và miêu tả rất tinh tế của tác giả về cảnh sắc mùa thu của vùng quê đồng bằng Bắc Bộ. Bằng cảm nhận tinh tế ấy, ta mới nhận ra tình yêu thiên nhiên, quê hương, đất nước, tâm trạng với thời đại của Nguyễn Khuyến.

trước hết, nói đến tình yêu thiên nhiên, tình yêu quê hương đất nước, để làm rõ điều này, nhà thơ Nguyễn Khuyến đã không ngại dùng nhiều giác quan của mình để cảm nhận mùa thu, vừa bằng thị giác, vừa cảm, vừa xúc động, và đan xen những cảm xúc ấy, chẳng hạn những câu thơ: “lá vàng bay trong gió”, “ao thu se lạnh nước trong”. tác giả cũng rất thành công khi miêu tả mùa thu ấy bởi chính bản thân anh đang cảm nhận được vẻ đẹp ấy trên quê hương mình, đoạn thơ thể hiện tình yêu thiên nhiên của chính quê hương mình. và chắc hẳn anh đã rất gắn bó, nghiêm túc và xúc động sâu sắc về quê hương, để cảm nhận một cách chân thực hơn những cảnh vật quê hương và miêu tả vẻ đẹp ấy một cách chân thực và tinh tế. . bài thơ đó mang vẻ đẹp của tâm hồn dân tộc bởi nó có tình yêu của tác giả đối với thiên nhiên đất nước.

Qua bài thơ, ta còn có thể nhận ra tâm trạng hiện tại của tác giả hay một tâm hồn cao thượng. tâm trạng ấy mang trong mình một nỗi sầu muộn, đôi khi âm thầm suy tư, đôi khi giật mình “lá vàng bay trong gió”, “cá chẳng động chân bèo”. tâm trạng hoài niệm của nhà thơ lan tỏa và bao trùm lên mọi cảnh vật, làm cho cảnh vật đẹp đẽ nhưng vẫn cô tịch, hoang sơ mang nét đặc trưng.

ngoại hình của người đánh cá cùng với cảnh vật mang ý nghĩa u buồn, người đánh cá không ngồi ở tư thế bình thường mà gác mình trên gối, nơi đi câu để tạo cảm giác thoải mái mà là chính mình. nó thật khó xử, hình ảnh đang khuỵu gối chắc là đang suy nghĩ điều gì đó. phải chăng không gian tĩnh lặng ấy đã giúp người đọc cảm nhận được nỗi cô đơn trong tâm hồn tác giả, khi tác giả là một tam giác bình yên, trở về quê hương, sống đất nước mà lòng còn trĩu nặng với ngày nay, nghĩ đến tình cảnh đất nước. và họ luôn cảm thấy “buồn” vì bất lực của mình.

sự chờ đợi của người đánh cá cũng gửi gắm những cảm xúc sâu lắng trong lòng tác giả, đó là sự chờ đợi mòn mỏi trong im lặng, chỉ nghe tiếng cá kêu dưới chân vịt, mọi thứ trở nên trống rỗng, im lặng đến lạ thường, góp phần tạo nên sự tĩnh lặng và trống trải. của không gian mùa thu. bạn có thể thấy cảnh đánh cá mùa thu là một cảnh đẹp nhưng buồn, từng cảnh vật và chuyển động đều rất mượt mà, sự tĩnh lặng bao trùm tất cả cảnh vật được gợi lên bằng những chuyển động rất uyển chuyển. đây là một thủ pháp nghệ thuật hết sức độc đáo, lấy động để tả tĩnh, hơn nữa việc sử dụng từ “eo” trong bài thơ lại càng tạo nên sự tĩnh lặng, tĩnh lặng trong cảnh vật mùa thu, không gian càng thu hẹp lại. >

qua bài thơ “câu cá mùa thu” ta cảm nhận được trong tâm hồn nhà thơ Nguyễn Khuyến một tình cảm chân thành gắn bó với thiên nhiên, bộc lộ tình yêu quê hương đất nước thầm kín. phong cảnh mùa thu được vẽ rất giản dị và yên bình, mang nét đặc trưng của mùa thu vùng quê Bắc Bộ.

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Hình ảnh con người Nguyễn Khuyến qua bài Câu cá mùa thu (6 Mẫu). Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *