Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
556 lượt xem

Top 7 bài đóng vai người cháu kể lại câu chuyện Bếp lửa hay nhất

Bạn đang quan tâm đến Top 7 bài đóng vai người cháu kể lại câu chuyện Bếp lửa hay nhất phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Top 7 bài đóng vai người cháu kể lại câu chuyện Bếp lửa hay nhất

Đóng vai người cháu kể lại câu chuyện bếp lửa sẽ giúp bạn chuyển bài thơ về bếp lửa thành câu chuyện do người cháu kể lại để hiểu hơn về tình cảm sâu sắc của người cháu đối với người bà kính yêu của mình.

  • 4 ví dụ hay nhất về một bài phân tích hay về bài thơ bếp lửa

Bài thơ bếp lửa là một trong những bài thơ tiêu biểu của các nhà thơ Việt Nam, được sáng tác trong những năm kháng chiến, viết về tình cảm gắn bó ấm áp của ông bà và những ngày thơ ấu gian khổ. Với lối kể giản dị, tác giả đã khiến người đọc cảm nhận được tình yêu thiêng liêng của gia đình đã giúp ta vượt qua mọi khó khăn, nghịch cảnh của cuộc đời. Trong bài viết này hoatieu xin chia sẻ một số bài văn mẫu: đóng vai cháu trai kể lại bài thơ bếp lửa, đóng vai cháu trai kể lại bài thơ bếp lửa kể lại tình mẫu tử rất chi tiết sẽ là tài liệu tham khảo hữu ích dành cho các em học sinh.

1. dự định đóng vai cháu trai trong lò sưởi

i – mở đầu:

hãy tự giới thiệu về bản thân (nhân vật trữ tình của bài thơ)

ii ​​- nội dung:

nhân vật trữ tình kể lại lời tự sự của mình nhưng đảm bảo mạch cảm xúc của bài thơ:

Đoạn thơ mở đầu bằng hình ảnh bếp lửa gợi lại những kỉ niệm tuổi thơ được sống với bà suốt tám năm trời, hiện lên hình ảnh bà với lòng hiếu thảo, sự quan tâm, chăm chỉ và yêu thương cháu ngoại. giờ đây anh lớn lên để ngẫm nghĩ và hiểu về cuộc đời mình, về cuộc đời bình dị nhưng cao cả của anh. cuối cùng, người cháu trai muốn gửi đến bà tình yêu và niềm mong mỏi của mình khi bà vắng nhà … ví dụ về việc tạo thành một mạch riêng biệt:

* cách 1:

1 – hình ảnh bếp lửa đánh thức những kỉ niệm và cảm xúc về nó.

2 – nhớ lại những kỷ niệm thời thơ ấu khi sống cùng bà và hình ảnh bà gắn liền với hình ảnh bếp lửa.

3 – suy ngẫm về cô ấy và cuộc sống của cô ấy.

4 – cảm xúc của tôi khi tôi lớn lên, về bà

* phương pháp 2:

1 – hình ảnh bếp lửa gợi lên trong tâm trí tôi, quá khứ hiện lên như một thước phim quay chậm.

2 – tuổi thơ tôi phải sống trong chiến tranh đầy bom đạn ác liệt.

3 – thời thơ ấu của tôi tràn ngập niềm vui và hạnh phúc khi ở bên cô ấy.

4 – Đóng vai người cháu kể lại nội dung bài thơ Bếp lửa, bằng tiếng Việt. ứng dụng sử dụng các yếu tố nghị luận, độc thoại nội tâm – từ những kỷ niệm thời thơ ấu với cô ấy, tôi nhớ đến cô ấy và hình ảnh ngọn lửa.

5 – Giờ tôi đã lớn nhưng không thể quên hình ảnh cô gắn với bếp lửa.

iii – chấm dứt:

mong muốn và suy nghĩ của nhân vật trữ tình dựa trên hình ảnh người bà và bếp lửa

2. đóng vai cháu trai kể lại chuyện bếp lửa – mẫu 1

“Đôi mắt của bạn càng lớn tuổi, chúng càng chứa đầy tình yêu thương

dù da có khô, tim cũng không co lại

giàu lòng kiên nhẫn, cô ấy vẫn còn hy vọng

chỉ cần thêm một vài từ mỗi ngày ”

Đó là những bài thơ mà em muốn gửi tặng người bà kính yêu của mình. Tôi là một sinh viên luật ở Nga. Bây giờ là tháng 9, trời bắt đầu se lạnh khiến tôi nhớ lắm những kỉ niệm về bà ngoại, bếp lửa cùng bà nấu, đó cũng là một phần tuổi thơ của tôi.

Tôi đã trải qua tuổi thơ của mình với cô ấy, lúc đó việc nhóm lửa với cô ấy là vô cùng khó khăn và vất vả. khi tôi bốn tuổi, tôi đã quen với mùi khói. Tôi còn nhớ thời điểm đó năm 1945, một nạn đói khủng khiếp đã xảy ra với gia đình tôi, cũng như bao gia đình ở Việt Nam. cảnh người dân lao động kiếm ăn thật đau lòng. số người chết vì đói cũng ngày càng nhiều. cha đi xe lam vất vả, con ngựa cũng gầy nhưng cái đói vẫn còn, người dân cực khổ.

thì những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, bố và mẹ tôi đều tham gia công tác kháng chiến nên tôi ở với bà. Đã tám năm tôi cùng bà đốt lửa, chắc hẳn tuổi thơ tôi đã gắn liền với ngọn lửa ấy. mùi khét của lửa khiến nước mắt, nước mũi chảy ròng ròng mỗi khi châm lửa. đã thay cha mẹ nuôi tôi nên người. Mẹ dạy tôi làm việc nhà, dạy tôi học và chăm sóc tôi bằng tình yêu thương như một người mẹ.

mỗi sáng, cô ấy làm đồ ăn để tôi dậy và ăn. anh ta làm việc từ công việc này sang công việc khác mà không hề nghỉ ngơi, không hề phàn nàn hay đổ lỗi gì cả. cuộc đời của cô ấy đã trải qua bao nhiêu giông bão, mưa nắng, chịu đựng bao nhiêu vất vả nên tôi không muốn làm phiền cô ấy nữa. Tôi lớn lên trong vòng tay yêu thương và che chở của anh. Đôi khi, những lúc rảnh rỗi, anh ấy thường kể chuyện cho tôi nghe, rồi nhắc nhở tôi: “Phải chăm chỉ học tập để xây dựng đất nước, nếu không đất nước chúng ta chỉ còn nghèo”.

có những lúc mưa dầm dề gánh củi, lúc đó đội bếp chịu nhiều thiệt thòi. Mỗi khi hú ngoài đồng, các bạn thường kể cho tôi nghe những câu chuyện về Huế. anh ấy nói với một giọng rất truyền cảm, từng lời anh ấy nói ra đều khác tận đáy lòng tôi. tiếng hú của bạn làm tôi và bà tôi nhớ bố mẹ tôi ở chiến khu. Càng lớn tuổi, tôi càng thấy thương bà, tôi không nỡ xa quê để làm khổ bà.

Năm đó, địch tàn phá thị trấn, đốt phá nhà cửa, tài sản. ông bà hàng xóm của tôi đã phải chịu đựng rất nhiều, mất mát và đau thương. hình ảnh đó đã ám ảnh một phần tuổi thơ của tôi. Sau mấy ngày xa quê, ông bà hàng xóm về quê. Tôi đã giúp cô ấy dựng lại một túp lều tranh nhỏ để sống qua ngày. Bây giờ thấy cuộc sống khốn khó nên tôi nói với bà: “Bà ơi, bà hãy viết thư cho bố mẹ cháu, để họ giúp cháu một lần nữa”. nhưng cô ấy từ chối và nhỏ giọng nói với tôi “bố mẹ em ở chiến khu còn nhiều việc lắm nên có viết thư thì đừng nói thế này thế kia, chỉ nói gia đình yên bề gia thất. ” p>

Tôi hiểu tấm lòng của cô ấy nên tôi chỉ nghe theo, và tôi càng thấy thương cô ấy hơn, một mình cô ấy gánh vác mọi công việc và chăm sóc con cái ở chiến khu, tôi cảm thấy cô ấy là một nữ anh hùng giàu lòng yêu thương. và hy sinh để mọi việc trong nhà được làm, tôi đều giúp bà ngay như: cho gà ăn, nhặt củi, hái rau, v.v. Những công việc này tuy nhỏ nhưng cũng giúp ích được phần nào cho cô. Những hôm chị làm việc căng thẳng, có đêm tay chân mỏi nhừ, mát xa đôi ba lần cho chị thấy dễ chịu.

mỗi ngày tôi cùng bà đốt lửa. ngọn lửa chứa đựng niềm tin và hình ảnh của bạn. Mấy chục năm bà thức khuya, dậy sớm, trải bao nắng mưa cuộc đời, chăm lo cho tôi. công việc của anh tuy đơn giản nhưng tôi vẫn rất cảm kích, như: nấu khoai, sẻ chia tình làng nghĩa xóm. bếp lửa đã cùng cô trải qua bao nắng mưa trong cuộc đời. Ồ, ngọn lửa tuy đơn giản nhưng bản thân tôi cảm thấy đó là một phép màu thiêng liêng cao đẹp.

lửa còn là tình yêu thương ấm áp của bạn, lửa gắn liền với những khó khăn, vất vả trong cuộc sống của bạn. mỗi ngày anh đều thắp sáng căn bếp, cũng như gom góp niềm vui, tình yêu thương cho mình và cho mọi người. cô ấy không chỉ là người thắp lửa mà còn là người truyền lửa cho mọi người.

Bây giờ tôi đã lớn lên sống với bếp ga, bếp điện. “Có khói trăm tàu, có lửa trăm nhà, vui từ trăm phương” luôn hiện hữu trong tâm trí tôi với câu hỏi: “ngày mai có thắp lửa không?”. ôi sao ngọn lửa tình yêu của anh ấy lại bùng cháy dữ dội! ngọn lửa đã hồi sinh tôi, nó đã giúp tôi trưởng thành như ngày hôm nay. Giờ tôi chỉ muốn ở bên cạnh cô ấy, kể cho tôi nghe những câu chuyện, chăm sóc tôi và yêu thương tôi. mỗi con người đều có cội nguồn để phát triển. Chính vì vậy tôi sẽ không bao giờ quên được hình ảnh người bà và ngọn lửa đã nuôi tôi trở thành người như ngày hôm nay.

3. đóng vai cháu trai kể lại chuyện bếp lửa – văn mẫu 2

Có một nơi là chốn đi về, cũng là chốn quay về và là chỗ đứng vững chắc cho con người trên hành trình cuộc đời. nơi đó là nhà. ở đó, với tôi, là một người bà thân yêu. rồi khi trưởng thành, khi sống và làm việc ở Liên bang Xô Viết, tôi trăn trở và nhớ về người bà thân yêu gắn liền với hình ảnh bếp lửa …

Tôi nhớ mãi hình ảnh của chú llama màu hồng ấy … chắc hẳn chú llama không phải là điều gì xa lạ trong cuộc sống của mỗi chúng ta. một ngọn lửa mà anh thắp sáng mỗi sáng. ngọn lửa được nâng niu bởi đôi bàn tay gầy guộc của cô, được che chở để chúng có thể bùng cháy và tỏa sáng…

Cũng như ngọn lửa thân yêu ấy, tôi đã quen với mùi khói từ năm bốn tuổi. năm đó gắn liền với nạn đói toàn quốc – 1945 với hình ảnh người dân chết đói nằm la liệt như những chiếc lá chết. bố tôi phải làm việc chăm chỉ. Đến bây giờ, tôi vẫn ngứa mũi khi nghĩ lại những năm tháng đó …

Sau đó, tám năm, tôi đã sát cánh bên cô ấy, cùng cô ấy thắp lên ngọn lửa hồng. khi lũ trẻ cất tiếng khóc chào đời trên cánh đồng xa báo hiệu mùa hè đã về, bà ơi, bà còn nhớ không? Tôi vẫn nhớ, khi bạn khóc, gắn liền với những câu chuyện mà anh ấy thường kể về những ngày còn ở quê hương. tiếng bạn hú khóc không dứt… đó là những ngày chiến tranh, bố mẹ tôi bận đi làm xa nên không có nhà. Tôi ở với cô ấy, cô ấy dạy tôi cách làm việc, cô ấy dạy tôi. cô ấy đã nuôi nấng tôi và lớn lên ở nơi cha mẹ tôi.

sau đó thị trấn bốc cháy, hàng xóm tứ phương chạy về náo loạn. với tình làng nghĩa xóm. mọi người đã giúp cô dựng lại túp lều tranh. vẫn tự tin và còn lo lắng hơn cho bố mẹ tôi, cô ấy liền nói với tôi:

– Tôi đang ở trong chiến khu, tôi còn rất nhiều việc phải làm. bạn đã viết một bức thư, đừng nói điều này điều kia, chỉ nói rằng nhà cửa vẫn bình yên để bố mẹ bạn yên tâm công tác!

sau đó, hàng ngày, vào đầu và cuối buổi chiều, anh ấy tiếp tục với công việc nhóm lửa hàng ngày của mình. ngọn lửa tình yêu anh luôn ấp ủ trong sâu thẳm trái tim, ngọn lửa niềm tin bền bỉ …

Cuộc sống của anh ấy luôn rất khó khăn. Tôi đã vất vả để nuôi mình và trong quá khứ rất khó để nuôi dạy cha tôi. Hàng chục năm nay, cho đến nay, ông vẫn duy trì phong tục dậy sớm, thắp những lò sưởi ấm áp, quây quần bên những chậu sắn, củ sắn với tình yêu thương để xây cho tôi bao ước mơ, để giờ đây tôi được sang Liên Xô du học. lò sưởi của ông cũng khơi dậy tình yêu đối với nhân dân. ôi cái bếp của bà, giản dị mà thiêng liêng lắm!

Bây giờ tôi đang ở rất xa, cách cô ấy nửa vòng trái đất. một cuộc sống mới đã mở ra trước mắt tôi. có khói từ trăm con tàu, lửa từ trăm ngôi nhà và niềm vui từ trăm phương. nhưng tôi vẫn không thể bỏ qua việc nhắc nhở bản thân “Sớm thôi, bạn đã bật bếp chưa?”

Bà ơi! Tôi yêu bạn và tôi cũng yêu bạn. cuộc sống hiện đại dễ làm lòng người thay đổi, nhưng hình ảnh người bà thắp lửa yêu thương ngày nào sẽ không bao giờ phai nhạt trong tâm trí tôi. cuộc sống ở nơi xa này tuy rất vui nhưng khi niềm vui ấy vơi dần đi, nhất là khi chỉ có một mình em nghĩ về anh trên mái tranh, nơi anh kể chuyện, nơi dạy em học, nơi hình thành nên ai. Tôi là. là nơi có ngọn lửa hồng thắp sáng ước mơ của tôi.

4. người cháu kể chuyện lửa – mẫu 3

Nhiều năm đã trôi qua, khi tôi còn là một đứa trẻ, bây giờ tôi đã trưởng thành và tôi đang là sinh viên luật ở Nga. thời tiết những ngày này se lạnh, ngồi bên bếp lửa ấm áp sau một ngày dài sẽ thấy thoải mái hơn. Bếp lửa gợi lại biết bao kỷ niệm, từ những ngày thơ ấu của tôi, từ những năm tháng chiến tranh tôi đã ở bên bà ngoại – người đã ở bên cạnh tôi trong nhiều năm, người tôi kính trọng nhất.

hình ảnh bếp lửa gợi lên trong tôi một nỗi nhớ da diết. Một buổi sáng sớm thời tiết thay đổi, không khí lạnh từ phương bắc tràn vào căn nhà nhỏ. đồng thời, bà thức dậy thắp lửa bếp, một ngọn lửa chứa đựng hơi ấm và tình yêu thương của bà dành cho đứa cháu gái. Thời thơ ấu của anh với chị có rất nhiều khó khăn, thiếu thốn và vất vả.

Tôi đã ở bên cô ấy từ khi cô ấy còn rất nhỏ, tôi không thể nhớ chính xác khi nào. Tôi chỉ nhớ rằng năm tôi bốn tuổi, mùi khói bếp đã trở nên quen thuộc. Đó là năm sau giải phóng, năm mà nạn đói bùng phát cướp đi sinh mạng của bao người. và đối với tôi, đó là một khoảnh khắc rất khó khăn. Ăn không đủ mặc, sống trong lo sợ, phải dành dụm từng đồng lương thực. Cha tôi phải đi xe bò với con ngựa gầy guộc của mình vì ông ấy đói. số tiền không nhiều nhưng vẫn đủ để đi lại hàng ngày. Những ngày đó, lửa như một nỗi ám ảnh đối với tôi, khói che khuất cả mắt tôi và tôi ngồi với bà bên bếp lửa. Đến bây giờ, khi nghĩ lại, sống mũi tôi lại chua xót, những kỷ niệm đó là kỷ niệm nhưng cũng khiến tôi nghẹn ngào khi nghĩ lại.

Tám năm có lẽ là một khoảng thời gian không dài nhưng đối với tôi như vậy là quá đủ để bếp lửa trở thành hình ảnh gắn liền với tuổi thơ tôi với bà, cùng bà vào bếp nấu nướng. Tôi vẫn nhớ tiếng chim hót trên cánh đồng, âm thanh vang vọng, nghiêm trang mà tôi lắng nghe nó. Khi đó, cô ấy kể cho tôi nghe những câu chuyện về những ngày ở Huế, cô ấy đã từng sống như thế nào, tôi vẫn nhớ cho đến ngày nay.

Cha và mẹ tôi bận đi công tác không về nên suốt thời gian đó tôi ở với bà, sống dưới sự chăm sóc, dạy dỗ của bà. Anh dạy tôi cách học, anh kể cho tôi nghe những câu chuyện, những lời nói của anh rất bổ ích và ý nghĩa. sống với bà, từ nhỏ tôi đã có ý thức tự lập, sớm biết cách chăm sóc, giúp đỡ bà. Tôi yêu cô ấy rất nhiều. Trước đây tôi vất vả nuôi bố, giờ lại phải chăm cháu gái dù đã khá lớn tuổi nhưng cháu vẫn rất yêu thương tôi.

Giặc Pháp đi rồi Mỹ đến, bao nhiêu khốn khó cứ ập đến. Những kẻ ác đó đã thiêu rụi thị trấn. mất nhà, chúng tôi phải giúp nhau dựng những túp lều tranh. Khi đó tôi đã đủ lớn để hiểu hoàn cảnh của anh ấy. Vất vả lắm nhưng lúc nào mẹ cũng dặn: “Bố đang ở chiến khu, bố còn việc phải làm, con viết thư đi, đừng nói thế này thế kia, cứ nói nhà yên bề gia thất”. , Tôi vẫn tự hỏi tại sao mình phải làm như vậy. bởi vì lúc đó tôi rất mệt mỏi với cuộc sống này, tôi muốn nói với bố tất cả mọi chuyện, nói với trái tim mình rằng tôi đã rất cố gắng, nhưng tôi vẫn không biết tại sao. Nghĩ lại, sao lúc đó mình ích kỷ quá, không nghĩ bố mẹ còn phải lo cho chiến khu căng thẳng. trên thực tế, lời nói của anh ấy luôn đúng.

vào đầu hoặc cuối buổi chiều, anh ấy luôn nhóm bếp cùng nhau. hình ảnh của bà luôn gắn liền với hình ảnh bếp lửa, bà là người giữ ngọn lửa ấm và sáng trong mỗi gia đình, để những đứa cháu như tôi không lớn lên mà không có cảm giác cô đơn vì không có cha mẹ. của. ngọn lửa mà anh luôn canh cánh trong lòng, ngọn lửa chất chứa niềm tin một ngày đất nước được giải phóng, như tiếp thêm sức mạnh cho tôi trong cuộc sống.

cuộc đời của anh ta gặp nhiều biến động, không biết bao nhiêu lần lao đao. Hàng chục năm nay, ông vẫn duy trì một phong tục cũ, đó là dậy sớm. Anh dậy sớm thắp lửa bếp lửa lan tỏa hơi ấm tình người. bao đời khoai sắn, xôi dẻo nóng hổi, ​​chan chứa bao tình cảm tuổi thơ của bà cháu. hương vị thật quen thuộc, thân thương. chia sẻ vui buồn với cô ấy trong nhiều năm, tôi không thể nào quên được.

Tôi đi rồi. Ở xứ lạ này trăm tàu, trăm vui nhưng hình ảnh bếp lửa vẫn rất thiêng liêng. Nó làm tôi nhớ đến người bà đã gắn bó suốt tuổi thơ, ngày ngày thắp lửa và thắp lên niềm vui, cuộc sống và chút tình yêu thương cho cháu mình và cho mọi người. không chỉ bằng chất đốt thông thường mà ngọn lửa còn được thắp lên bằng chính ngọn lửa mà cô luôn giữ trong tim, sức sống và niềm tin, một cách huyền diệu và thiêng liêng.

mùi khói yếu ớt, sống mũi cay xè. Ký ức chợt ùa về trong gió lạnh mùa đông. Tôi nhớ cô ấy, tôi nhớ bếp lửa, vui buồn. có lẽ lửa đã trở thành một điều gì đó rất quan trọng trong cuộc đời tôi, mà tôi không thể nào quên được. Hỡi ngọn lửa lạ lùng và thiêng liêng.

5. đóng vai người cháu kể chuyện bếp lửa – mẫu 4

<3 Tôi rùng mình trong chiếc áo khoác dày khi ngồi bên lò sưởi. nhưng rồi sao tôi thấy lò sưởi quen quá. ngọn lửa ấm áp làm tôi nhớ đến cái bếp của bà tôi!

Tôi sinh ra trong thời loạn lạc của chiến tranh, thời đất nước bị chia đôi, thời đất nước bị giày xéo bởi gót chân quân thù. gia đình tôi có truyền thống yêu nước mạnh mẽ, vì vậy từ khi tôi còn nhỏ, cha mẹ tôi đã luôn luôn để tôi phục vụ đất nước trong chiến khu khó khăn và nguy hiểm. vì vậy tôi đã sống với cô ấy từ những ngày thơ ấu của tôi. Tôi có những kỷ niệm khó quên với chị, đặc biệt là hình ảnh chị luôn gắn liền với ngọn lửa ấm áp ấy. Người bà dậy sớm đốt lửa trong sương sớm, thắp lửa bằng tình yêu thương nồng nàn, ấm áp của bà và cháu. Khi nghĩ đến lửa, tôi thương cô ấy vô cùng, sự cần cù, chịu khó của cô ấy, làm sao tôi có thể quên được?

nhớ năm anh mới bốn tuổi, năm đó là năm 1945, năm xảy ra nạn đói. Tôi đã chứng kiến ​​nạn đói len lỏi vào từng gia đình, gây ra cái chết thương tâm của hai triệu người, một cái chết dường như tiêu biểu cho tội ác chiến tranh, một thời kỳ đau thương của dân tộc Việt Nam. cha tôi đi lái xe khô với con ngựa gầy guộc. còn tôi ở với bà, bà đốt bếp để khói bay đi mùi tử khí. nghĩ đến bây giờ sống mũi vẫn ngứa! cay nồng từ mùi khói! cay đắng cho một thời tang thương, đói kém và chết chóc của dân tộc ta!

Trong tám năm tôi cùng cô ấy vào bếp, cô ấy bao bọc và che chở cho tôi, cô ấy dạy tôi làm việc, cô ấy lo cho tôi học hành. Tôi lớn lên trong sự dạy dỗ và bảo bọc của anh. nhớ mùa hè ấy hú trên cánh đồng xa nghe mãnh liệt làm sao! tiếng hú của bạn dường như khuấy động nỗi nhớ, nỗi nhớ và khát khao trong tôi. Cô ấy thường kể cho tôi nghe về những ngày ở Huế, tôi luôn hào hứng và thích thú với những câu chuyện của cô ấy, từng giọng nói ấm áp của cô ấy đã chạm đến trái tim tôi, để tôi biết cảm thông và yêu thương người khác hơn. khi tôi nghĩ đến điều này, tôi ngay lập tức đổ lỗi cho những người hú hét vì đã không ở bên cô ấy và khóc suốt ở những cánh đồng xa.

Cuộc sống tưởng chừng sẽ trôi qua bình yên trước mắt một đứa trẻ như tôi, nhưng không ngờ năm đó lại là một năm ác liệt xâm lược, chúng đã để lại ký ức in sâu trong tâm trí tôi mãi mãi. họ đốt làng, họ thiêu rụi, hình ảnh làng quê trở về cội nguồn, may mà bà tôi sống có tình có nghĩa, được bà con lối xóm giúp đỡ dựng lại túp lều trên đống tro tàn. Lúc đó tôi sợ đến mức bật khóc nói: “Con muốn viết thư gửi bố mẹ để bố về quê chăm sóc, bảo vệ cháu gái”. tuy nhiên, ông vẫn có niềm tin, vẫn tin tưởng vào cuộc đấu tranh của dân tộc. bà bảo tôi tin rằng: “Bố đang ở chiến khu, còn chuyện về bố, có viết thư thì đừng nói này nọ, chỉ nói nhà vẫn bình yên!”. để rồi những sớm mai, xế chiều anh đã nhóm lại ngọn lửa, thắp lại tình yêu của họ, thắp lại cho họ niềm tin vào cuộc sống, vào tương lai của đất nước.

ngày ngày ngọn lửa vẫn cháy, tỏa hương yucca yêu thương, tỏa hương thơm ngào ngạt của nồi nếp mới chia sẻ niềm vui, đánh thức bao cảm xúc của tuổi thơ. ôi thật lạ lùng và thần thánh – lửa! Cái bếp là lạ vì nó cháy trong mọi hoàn cảnh, mưa hay nắng, đói kém hay chiến tranh, nó vẫn cháy. nó không bao giờ tắt vì bất kỳ lý do gì.

lửa thật thiêng liêng và huyền bí, nó gắn liền với hình ảnh người bà đáng kính của tôi, nó còn là hình ảnh hy vọng vào chiến thắng của dân tộc tôi, cháy không bao giờ tắt, vẫn nồng, vẫn ấm và chan chứa tình yêu thương. bây giờ tôi đã đi xa, tiếp nhận kiến ​​thức của nhân loại. có khói trăm tàu, lửa trăm nhà, vui trăm phương. nhưng không có nơi nào như bếp lửa của bà tôi, không có niềm vui nào hơn những ngày được ở bên bà, bà!

Giờ đây, tôi đang ở đất khách quê người, xa lạ, không có người thân bên cạnh khiến tôi nhớ quê và nhớ vô cùng. ánh lửa le lói trước mắt, nhưng không thấy mùi khói chát chúa từ bếp lửa của bà tôi. ôi bà ơi, tôi nhớ mùi khói cay nồng và hình ảnh ngọn lửa bén vào người bà và cháu tôi, tôi chỉ muốn nhắc bà rằng: “mai bà bắt đầu vào bếp”.

6. hóa thân cháu kể lại bài thơ Bên lò sưởi

bao năm xa quê, xa bà, xa cánh đồng thân yêu, nhưng tôi vẫn không thể nào quên được những năm tháng thơ ấu thánh thiện, bên bà bên bếp lửa ấm áp. dường như cái lạnh giá của mùa đông nước Nga khiến tôi nhớ lại khoảng thời gian đó.

Khi tôi mới bốn tuổi, tức là năm 1945, đất nước đang lâm vào nạn đói khủng khiếp nên cuộc sống rất khó khăn. bố mẹ phải ra ngoài kiếm tiền, bà nội chăm sóc. Tôi nhớ lúc đó ai cũng đói, cả người lẫn ngựa đều gầy rộc. nhiều người chết đói nên người ta phải đốt rơm rạ để bỏ xác, đốt nhiều đến nỗi khói mù mịt, vẫn cay xè. Dù vậy, tôi và bà vẫn không bỏ cuộc, chúng tôi ngồi bên đống lửa như có một hy vọng, tuy không lớn lắm nhưng vẫn sống mãnh liệt.

Cha mẹ tôi đã nghe theo tiếng gọi của đất nước, để lại tôi cho cô ấy nuôi nấng tôi. Suốt 8 năm dài, bà và tôi nhóm lửa, dù vất vả đến đâu, bà vẫn thắp lửa mỗi ngày như một niềm hy vọng. Tôi ngồi nhìn những con chim tu hú hót tha thiết trên cánh đồng, tôi chỉ muốn nói: “sao không ở lại với anh?” Từ nhỏ tôi đã quen với cái mùi quen thuộc của nó. hãy cùng nhau thắp lên “niềm hy vọng” mà từng chút một đã trở thành niềm vui nho nhỏ của tôi. .

Tôi vẫn nhớ những câu chuyện của họ hồi đó. Anh ấy thường kể cho tôi nghe về những ngày ở Huế, dù anh ấy có kể thế nào đi nữa, tôi vẫn không thấy chán. Tôi gục đầu vào lòng cô ấy, để những ngón tay ấm áp trên tóc cô ấy, nghe những câu chuyện bên bếp lửa ấm áp và tất nhiên được ở bên cô ấy cũng đủ khiến tôi hạnh phúc.

bố mẹ bỏ đi, bà ngoại dạy tôi nhiều điều từ bố mẹ, bà lo cho tôi ăn học, lo cho tôi ăn uống, chăm sóc tôi, khuyên nhủ tôi những điều không hay. Khi tôi lớn lên, tôi nhận ra rằng cô ấy yêu tôi và không có đủ tình yêu cho tôi, cô ấy đã cố gắng đảm nhận trách nhiệm làm cha, làm mẹ và chăm sóc cho tôi. dù khó khăn nhưng nó chỉ cho tôi được nhìn thấy nụ cười nhân hậu. nhớ lại điều này, hai giọt nước mắt lăn dài trên má tôi…

hòa bình cứ như vậy cho đến khi…. năm đó, kẻ thù đốt cháy thị trấn. Tôi đã bỏ trốn cùng cô ấy. khi mọi chuyện kết thúc, anh nắm tay tôi bước những bước chân run rẩy về phía thị trấn, mọi thứ trước mắt tôi thật hoang vắng. Tôi có thể nghe thấy tiếng mọi người khóc. chúng tôi đến cabin của chúng tôi, nó đã bị sập nhưng may mắn thay những người hàng xóm đã giúp chúng tôi xây dựng lại nó. Đêm đó, ngồi bên cạnh anh, chị chợt nói với tôi: “Nếu con viết thư cho bố thì đừng nói với bố điều này, điều nọ, chỉ nói rằng chúng ta đang yên bề gia thất. Đừng để bố phải lo lắng”. / p>

vậy đó, dù có chuyện gì xảy ra, bà tôi vẫn cố gắng. Người phụ nữ đó là niềm tự hào lớn của tôi, cô ấy không bao giờ than phiền hay mệt mỏi, tôi biết cô ấy cố gắng để tôi luôn lạc quan. Dù sớm hay muộn, dù hàng chục năm trôi qua, mẹ vẫn luôn thắp lên ngọn lửa ấm áp ấy. ngọn lửa mà cô đã chọn bằng tất cả tình yêu của mình. chính bếp lửa là nơi có cơm lành, canh chung, tình cảm của tuổi thơ. Tôi hiểu lòng chị, vì sao chị lại thắp lửa, tôi hiểu chị đang chờ đợi, ngọn lửa chị thắp lên là niềm tin rằng đất nước sẽ chiến thắng, sẽ bình yên. cô đã dành cả cuộc đời để hy vọng rằng niềm tin hạnh phúc của cô có thể trở thành sự thật.

Dù tôi xa nhà, dù tôi không thể ở bên cô ấy, dù tôi đang nhìn thấy những điều mới mẻ. Tôi vẫn chưa quên hình ảnh người bà thân yêu và ngọn lửa thắp sáng niềm tin cho tôi. Tôi tin rằng cô ấy luôn ở đây, thắp lên ngọn lửa ấm áp trong trái tim tôi. “Ngày mai bạn có định bật bếp không?”

7. kể lại bài thơ bếp lửa bằng văn xuôi

Thực sự, làm sao bạn có thể quên rằng trong mùa đông lạnh giá của Liên Xô, mọi nhà đều giữ ấm cho lò sưởi? rồi hình ảnh những làn khói từ những đường ống trên mái nhà liên tục bốc lên thành mây trông thật bình yên. Khi tôi trốn trong chiếc áo khoác dày của mình trên đường đi học về khi trời đã tối, tôi nhìn lên bầu trời và cảm thấy hình ảnh thực sự của làn khói quen thuộc từ thời thơ ấu của tôi. hình ảnh làn khói vẫn gắn liền với ký ức tuổi thơ, gắn với hình ảnh người bà thân thiết mà tôi không bao giờ quên được trong cuộc đời này.

Đã vài năm tôi mới trở lại Việt Nam, đất nước thân yêu nơi tôi sinh ra và lớn lên, nhưng chưa một ngày nào tôi không thể ngừng nghĩ về quê hương của mình. Tôi dành mỗi ngày để tìm hiểu về cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc. thực sự không chỉ vì thói nhớ nhung mà còn vì sự khắc khoải của những người thân yêu của tôi ở Việt Nam. Tôi cũng tự hỏi bà tôi bây giờ ra sao… Tôi sinh ra trong hoàn cảnh đất nước đang trong cuộc chiến tranh gian khổ và đẫm máu để bảo vệ nền độc lập tự do. bởi vì điều này, ngay cả bản thân tôi cũng nhanh chóng chứng kiến ​​đủ loại khó khăn. Tôi nhớ năm tôi bốn tuổi, khi tôi có trí nhớ và cảm nhận về mọi thứ, cảm nhận sâu sắc nhất là mùi khói bếp của bà nội. đó cũng là những năm đói kém và mùa màng bội thu, khi dân tộc ta bị giày xéo một cách khủng khiếp dưới gót giày của bọn trộm cướp. hình ảnh phụ thân cũng ngăn cản ta thư thái, hắn tài xế xe ngựa thời điểm, gầy gò ngựa theo hắn đi trấn rồi trở về. Mỗi khi nhìn vào bố tôi, tôi có thể thấy bộ dạng của ông như gầy đi trông thấy vì nhiều ngày không được ăn. Khi bố tôi không có khách đến quây quần, nhà rất nghèo, nhưng trong ký ức của tôi, cái bếp của ông không bao giờ tắt, và bản thân tôi chưa một ngày phải đói nhờ tình thương của cả nhà, nhất là bà cụ. . khi lớn lên mới nhận ra bao nhiêu công việc sớm hôm, mẹ cũng là đức hy sinh, chắt chiu của cha mẹ, nhất là mẹ để giữ lửa ấm. bà luôn vun vén cho gia đình, dù khó khăn đến đâu bà vẫn quyết tâm lo cơm no áo ấm cho cháu nội. Chỉ nghĩ về những kỉ niệm đó thôi cũng khiến sống mũi tôi bất giác bốc cháy và một cảm xúc khó tả trào ra trên khóe mắt tôi đã lau đi những giọt nước mắt.

Khi tôi lớn hơn vài tuổi, tôi hiểu hơn, đó là khi cuộc kháng chiến của dân tộc bước vào giai đoạn khó khăn nhất, khi đó bố mẹ tôi ra chiến trường, để lại tôi cho bà nuôi nấng. Trong suốt những năm tháng ấy, tiếng chim tu hú luôn ám ảnh tâm trí tôi, nhưng tôi không thể nào quên được. tiếng chim tu hú xuất hiện mọi lúc mọi nơi khiến lòng người như vỡ òa, lòng chợt nhớ cha, nhớ mẹ biết bao. Cũng vào thời điểm đó chưa có trường học trong thị trấn, cô là người dạy tôi đọc và viết, dạy tôi đốt lửa, làm mọi thứ, kể cho tôi nghe mọi điều, v.v. gia đình vẫn ở trong sắc thái. Dù không biết sắc vóc như thế nào, nhưng nó hiện lên trong câu chuyện của bạn đẹp đến mức đi tới đó là mơ. nhưng chợt thấy thương cô ấy khi màn đêm buông xuống. anh nhìn tấm lưng gầy của cô dựa vào vách lều khi ngọn đèn dầu được thắp sáng. Tôi tự biết rằng nếu không có tôi, tấm lưng đó đã không gầy đến thế. và tôi nghĩ về cách làm của bạn, thay vì khóc trong trái tim của những người ở cánh đồng xa xôi đó. tiếng hú kêu cứu của bạn sẽ khiến cả hai cảm thấy bớt cô đơn hơn.

thì cuộc sống bình yên cũng qua rồi, nhưng không thể chịu đựng được nữa. Cũng chính vào năm đó quân giặc tràn vào thị xã, chúng thực hiện những hành động man rợ như đốt nhà, trộm cắp, bắt người, đánh đập… bao tội ác không biết đi đâu về đâu. hình ảnh ngôi nhà nhỏ cũ kỹ đã không còn, hai bên xóm làng có hai bà cháu mồ côi, cùng nhau dựng túp lều tranh che mưa che nắng. Lúc đó, tôi rất muốn viết thư cho bố và nói với bố mẹ, nhưng mẹ bảo: “Bố đang ở chiến khu, con còn việc của bố, nếu bố viết thư thì đừng làm. . ” nói này nói nọ, cứ nói nhà cửa yên ổn để cha mẹ yên bề gia thất cùng mọi người xông pha trận mạc “. Và rồi trong bức thư ấy chỉ có nỗi nhớ ba mẹ tôi và như bà tôi thường nói: ngôi nhà vẫn bình yên. Lúc đó, tôi tự hỏi tại sao bà không cho tôi kể câu chuyện về ngôi nhà bị cháy, nhưng khi tôi lớn hơn, tôi hiểu hơn về sự kiên cường của bà tôi. Một mình gánh vác việc nhà lo việc nước, không muốn cha mẹ phải lo việc nhà, tôi chợt thấy mình là người luôn tin tưởng vào cuộc kháng chiến của dân tộc ta, một sự hy sinh thầm lặng và cao cả cho đến tận bây giờ. , Tôi nghĩ không chỉ bà tôi mà tất cả những người cha người mẹ trên cả nước đều kiên cường để có được ngày bình yên này.

Hôm nay tôi đang được giáo dục ở một nơi xa xôi và yên tĩnh, nhưng không có ngày nào tôi ngừng nghĩ về quê hương của mình, không kể đến bà của tôi. Đã mấy chục năm trôi qua, chị vẫn miệt mài sớm nắng hai sương như thế, từ những bức thư chị gửi cho tôi, tôi biết chị vẫn duy trì thói quen dậy sớm vào bếp. dù ở quê cô quạnh nhưng có bà con lối xóm chia ngọt sẻ bùi nên cũng đong đầy nghĩa tình. và biết đâu ở đó bà đã thắp lên ngọn lửa mỗi ngày để giữ lại hơi ấm của tuổi thơ để một ngày nào đó đứa cháu của bà sẽ quay lại ngồi bên hơi ấm đó và ôm bà vào lòng. hình ảnh ngọn lửa bập bùng đó là ngọn lửa thiêng liêng và huyền diệu nhất, đẹp nhất trong cuộc đời tôi, ngọn lửa tượng trưng cho cuộc đời tôi và tình yêu vĩnh cửu của tôi.

Ngay cả khi tôi ở nước ngoài, tôi không thể quên được mùi dứa của bạn, hơi ấm của bếp lửa của bạn. Dù mai sau có đi đến đâu, với khói lửa trăm tàu, bếp lửa trăm nhà, niềm vui trăm phương, thì hạnh phúc của tôi cũng chỉ có trong ngọn lửa do chính tay bà thắp lên.

Xem các thông tin hữu ích khác trong phần tài liệu của hoatieu.vn.

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Top 7 bài đóng vai người cháu kể lại câu chuyện Bếp lửa hay nhất. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *