Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
231 lượt xem

Nghệ thuật sử dụng điển cố trong truyện kiều

Bạn đang quan tâm đến Nghệ thuật sử dụng điển cố trong truyện kiều phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Nghệ thuật sử dụng điển cố trong truyện kiều

tran dinh su

ngụ ngôn là một trong những phương tiện tu từ cơ bản của văn học cổ điển. theo quyền lực của vua trong sách cổ Trung Quốc, trong văn học cổ có tám biện pháp tu từ phổ biến. là 1. cổ kê; 2. lái xe; 3. đại từ; 4. đảo ngược tâm trí; 5. ẩn dụ; 6. vu khống; 7. ủy thác; 8. khoa sức khỏe [1]. trong đó “to snog” có nghĩa là nghiên cứu quá khứ, trích dẫn cụ thể các sự kiện của người xưa để chứng minh cho ý kiến ​​của mình. đó là mầm mống của việc sử dụng chủ nghĩa cổ điển. ví dụ, trong câu trả lời của sima thien cho một câu trả lời, có một đoạn mà nhà vua dẫn:

Bạn đang xem: Nghệ thuật sử dụng điển cố trong truyện kiều

“Các trưởng lão giàu có nhưng danh tiếng của họ đã bị hủy hoại. chỉ những người phi thường mới được nhắc đến. van vuong bị giam thông dịch, ni cô bị tai nạn khi đang làm kinh xuân thu, người chết bị trục xuất nên ngâm tao, chou bị mù nên chữ quốc ngữ… ” ở đây kê cổ mang ý nghĩa chứng tích lịch sử trong bài văn. sau đó, từ đó nảy sinh ra cách sử dụng từ điển trong thơ ca và văn học. ví dụ như lời bài hát ly thường ân, một nhà thơ nổi tiếng sử dụng nhiều tác phẩm kinh điển, bản dịch của Lê nguyễn luu:

con hẻm tối tức giận cả năm,

tạm biệt ngày không nhớ gió.

sông giống như những chùm tre,

núi xay bia đầu sa giọt

người đã rời đài để vượt biên,

Rất tiếc khi biết điều đó.

những cây liễu sớm bên bờ sông

<3

đây là một bài thơ tự thương hại, so sánh bản thân với những sự kiện và số phận khốn khổ và khốn cùng nhất. hai câu đầu nói về cung nữ quên vào cung chết vì tuổi già, câu thứ ba miêu tả hai cô con gái của nhà vua khóc thương cha đến nỗi nước mắt nhuộm đỏ cả rừng trúc. câu 4 nhắc nhở chúng ta rằng sau khi chết, người ta sẽ đặt một tấm bia trên núi và rơi nước mắt khi lần theo tấm bia. câu 5 nói rằng nhà vua nên đi đến hồ, kết hôn với zen vu và để lại dai của bạn trong cung điện. Câu 6 kể lại việc Hạng Vũ bị vây ở triều đình dưới, trong lều nghe tiếng đàn vang vọng tứ phía. câu 7 nói về dương quan ở Đông trang an, có người bẻ cành liễu để tặng người qua đường, câu 8 nói rằng học sinh nghèo thời xưa mặc áo lam, đội mũ ngọc quý của bậc cao nhân. Mặc dù các sự kiện khác nhau, nhưng mỗi sự kiện đều khiến người ta phải khóc. trường hợp khác với bằng chứng rằng nếu bằng chứng cho thấy sự hợp lý trong vấn đề, thì ví dụ đó sẽ nhắc nhở từ điển để nói yêu trong vấn đề.

tuy nhiên, do nguồn gốc đó, cổ điển có nghĩa rộng và nghĩa hẹp. nghĩa rộng bao gồm các câu trích dẫn, nghĩa hẹp chỉ bao gồm các câu chuyện và sự kiện. kinh điển trở thành một nguồn tài liệu tu từ vì nó trích dẫn, tường thuật, cô đọng và gợi lên rất nhiều điều. nhưng mặt khác, cũng bởi vì tâm lý cổ xưa phổ biến, phản ứng cổ điển đối với tâm lý đó… cũng sử dụng từ điển để thể hiện sự uyên bác và cao siêu.

Trước đây, Tướng Vĩnh phản đối gay gắt việc sử dụng điển cố trong thơ ca vì theo ông, có những trở ngại và không cần thiết cho việc miêu tả cảnh. những bài thơ tả cảnh đẹp không bao giờ dùng điển. nhưng thơ trữ tình thuần túy có thể dùng từ điển, vì trong trường hợp dùng từ điển, nhiều khi nó chứa đầy những cung bậc cảm xúc mà không dễ nói, rõ ràng, hoặc không tiện nói ra, nhất là trong. những tình huống khó khăn. họ có đạo đức nghĩa, đạo lí, duyên phận … nên dùng điển như một biện pháp tu từ đáp ứng nhu cầu kiệm lời mà nhiều ý, tế nhị, nói rõ những điều không nên nói. . nếu nhu cầu đó không được đáp ứng, thì việc sử dụng điển thường rơi vào hình thức chủ nghĩa, nhằm thể hiện sự uyên bác của người viết.

vì vậy, sử dụng kinh điển khác với sử dụng từ cổ hoặc trích dẫn kinh điển, bởi vì những phương pháp đó chủ yếu để nói những điều, sự việc và lý do, không phải để nói tình yêu. Trong bài thơ nước mắt của Lý thương ân nói trên, cảnh “áo lam rơi ngọc” là đau đớn nhất, bởi vì một Hàn gia nghèo khó hầu hạ quý nhân phải hạ mình, gượng cười, thu phục lòng người. Còn gì nhục nhã hơn?

trong truyện cổ điển nó được sử dụng rất nhiều, nhưng không phải ở đâu tài liệu tham khảo cũng là điển tích văn học. đoạn tiếp theo, sự việc được trích dẫn chỉ là cổ văn, kinh, sách để bàn, ý nghĩa là ở lý lẽ, không phải ở hình ảnh:

trông giống như một bông hoa đào,

vườn hồng dám tránh hàng rào chim xanh

giới thiệu về kinh,

Từ đầu tiên của sự sùng bái là từ trinh tiết.

chơi trên boong, trên cây dâu tằm,

vậy tại sao người đó lại yêu cầu nó!

phải làm những điều đúng đắn,

<3

nghĩ về quá khứ,

ai là cặp đôi đẹp nhất, truong?

mây mưa làm đổ đá vàng,

Đã quá muộn, vì vậy tôi chán bạn.

khi bạn dang rộng đôi cánh của mình,

có trái tim rẻ tiền đã bị gạt sang một bên!

Những mái nhà phương Tây giữ hương lạnh lẽo bị nguyền rủa,

để ân sủng yêu thương bị sỉ nhục.

trồng thân rễ trước, không giữ cây,

ai phải xấu hổ về anh ấy sau này? …

bản thân tác phẩm cổ điển phải trở thành phép ẩn dụ, ẩn dụ hoặc biểu tượng để trở thành một câu chuyện ngụ ngôn văn học.

Hầu hết các câu chuyện kinh điển trong truyện kiều đều được sử dụng tuyến nhân vật, đặc biệt là các nhân vật quý tộc, vì nó giúp nhân vật nói ra những điều khó nói một cách tinh tế và thơ mộng.

kính gửi kieu:

điều này không dẫn đến đâu,

<3

tháng tròn như mây bay,

một phần trống của vườn ươm cây đã bị xâm hại.

nhân tiện, đây là một hoặc hai điều,

Gương có chống nghiêng không?

“Tôi gặp cô ấy giống như một anh chàng đang bắt một con thỏ. Tôi đã mong đợi xem cô ấy là một kẻ ngốc đáng thương, bạn sẽ chăm sóc cho con người tội nghiệp này? ”.

kieu response to kim in:

thói quen có băng và tuyết, luôn có gió thổi

ngay cả khi lá mới hồng.

nên ở trong trái tim của các bậc cha mẹ.

“Lá đỏ, chỉ có hoa hồng” là cách dễ dàng nhất để nói về tương lai hôn nhân của các cặp đôi.

kim trong nói với kieu một lần nữa:

sương chưa lên đến cây cầu xanh,

Sợ dò dẫm?

rằng: nghe các đài phát thanh nổi tiếng

Nước còn non, bể tai.

khi kim trong mưu lợi, ông bất đắc dĩ và sử dụng một số kinh điển như bố kinh, ngoài dâu, độc tấu, trạo cử, mái tây, gieo tờ rơi. ở đây những câu chuyện giúp cô nói lên những điều rất khó nói, đặc biệt là cô gái nói với người yêu của mình. kieu nói với bố:

đã gửi một bức thư khiến cô ấy xấu hổ

bị mất bởi người phụ nữ đã bán mình?

Người giáo viên học sinh nói với nhà vua rằng anh ta đang giả vờ là một người có học thức:

<3

kieu kể cho chú mình nghe khi mời chú làm thơ:

Tham khảo: Phân tích hình tượng người lính lái xe trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính (17 mẫu) – Văn 9

hoặc thậm chí hèn nhát,

Nỗi nhớ khi nghĩ về một hoặc hai điều.

lòng tôi vẫn gửi mây vàng,

vui lòng chịu đựng tôi ngày hôm nay.

tu hai cho kieu biết ngày gặp mặt:

trong số đó: lời nói tử tế,

khiến mọi người nhớ cụm từ giống như trung bình!

thủy kiều đáp hồ thờ:

ngoài ra, những cánh hoa cũng tàn lụi,

Sợi dây của trái tim đã làm đứt sợi dây của chú kỳ lân nhỏ.

kim long trọng nói với kiều trong ngày gặp mặt:

Có điều gì khác để mong đợi không?

những người qua đường phớt lờ nó…

nói chung, trong các trường hợp trên, phép ám chỉ giúp nói lên điều khó nói, nó có tác dụng thay thế cho các trường hợp cụ thể và tình huống cụ thể một cách tế nhị và ngắn gọn. mặt khác, có thể coi đó là những lời thơ, văn phong, thiếu tính cá thể hóa. nhưng đó là đặc điểm của thơ văn trung đại. Việc sử dụng điển trong lời nói làm cho lời ăn tiếng nói trở nên cao quý, tao nhã, sang trọng, đó là một nghi thức giao lưu giữa những trí thức thích nói lời, khoe của, chỉ đạo công việc một cách khôn ngoan, tao nhã, nếu thiếu thì giờ là ruộng. Nga học d. Likhakhov đã nói về phép xã giao trong văn học Nga cổ đại. theo quan điểm của chúng tôi, việc sử dụng các tác phẩm kinh điển là một biểu hiện của nghi lễ đó.

sử dụng từ ngữ soạn sẵn, trích dẫn kinh sách, trích dẫn thơ cũng là một thể loại điển cố khiến cho bài văn trở nên văn học hơn. loại này không nhiều, vì dài, khó xếp vào câu sáu, câu tám. có câu trong truyện kiều:

bỏ lỡ thị trấn nước trong và đầy bụi.

hàng trăm năm cho một trái tim ở đây.

“Nước trong có bụi” là dịch nghĩa của cụm từ “trần thủy thanh khiết” trong sử sách, nói lên tình cảnh rối ren, cơ cực. đôi khi tác giả sử dụng một câu thơ có sẵn đầy đủ để mô tả lời thề của nhân vật:

tuy sông cạn, đá mòn

con tằm đến thác vẫn còn trong tơ.

câu thứ hai là bản dịch nguyên văn bài thơ gốc của ly thương an: “xuân tam tứ nguyệt kết”, nhưng nguyễn du ủng hộ, thể hiện ý mạnh mẽ hơn: ở ly thương an, khi tằm chết, tơ kết thúc. , trong câu thơ của nguyễn du, tằm chết nhưng tơ vẫn còn!

là trích thơ mượn lời để nói văn xuôi, không giống nội dung của nguyên từ điển. cũng là trường hợp:

Tôi vẫn có thể ngửi thấy mùi hương của kỳ lân,

bối cảnh hai mùa xuân Việt Nam ở nước ngoài.

câu thứ hai trích từ nguyên văn của Đỗ Mục trong bài nâu đỏ: “Đông phong bất ác, chu lang nhất, xuân phong tỏa nhi kiều”. Đây là một trường hợp cho vay, không phải cho vay. có người căn cứ vào sự khác biệt về ý nghĩa để chỉ trích tác giả truyện kiều không hiểu điển cố, tức là chưa thấy được sự đa dạng trong cách sử dụng điển tích. Đoạn giới thiệu quan trọng này được viết bằng những câu chuyện cười tình yêu, sử dụng từ điển với ý nghĩa của những câu chuyện cười như trên là phù hợp.

trong văn tự sự cổ điển được dùng để miêu tả tâm trạng và cảm xúc của nhân vật. ví dụ, hãy nhớ đoạn văn từ kim trong kieu:

anh chàng đã trả lại bài hát,

XEM THÊM:  Ngữ Văn 12: Sóng Của Xuân Quỳnh - Tìm Hiểu Tác Giả, Tác Phẩm

cô ấy dõi theo trái tim nhàn rỗi của mình.

bạn càng lắc, bạn sẽ càng cảm thấy đầy đủ hơn,

Bố thu dọn sau một ngày dài.

các đám mây bị chặn,

bụi hồng trở về trong mơ …

dan may qin có tài liệu nói rằng chỉ có mỹ nữ vừa gợi cảm vừa bí ẩn, mới là đối tượng thích hợp để người ta mơ mộng: “tân vân, triệu vu” nói “nơi đàn bà sống trong tĩnh mịch”, thật tuyệt. (theo Lịch sử thủy chung do Bế ký và Trần văn Kim biên tập và chú thích, NXB văn hóa thông tin, 1995, tr.68). nhưng nguyễn thach giang trong tập thơ quốc âm nguyễn du, vì hai chữ “may qin” chỉ là đặt chữ để nói lên ý nghĩa chia ly, mỹ tự, khác hẳn với mây ở câu 1239, 2236, chỉ tấm lòng. cho quê hương (nhà xuất bản giáo dục, Hà Nội, 1996, tr.417). nhưng điển tích “can tần (tân văn) trong từ điển từ điển thơ ca cổ văn (NXB thi dân tân văn, 1992, tr.532) lại gắn với một phẩm khác và có nghĩa khác:” qin thanh hát, âm thanh lay động cây cối, mây dừng, thì dùng mây để hình dung bài hát lay động lòng người. chẳng hạn thơ của an trong triều đại tang: ca thanh le cu qin van dan, song tan de la trại pho, nghĩa là: tiếng hát đẹp bị mây tần át đi, bài thơ ngâm vịnh với a. chủ đề mới. điều này cho thấy rằng hai âm có thể có nguồn gốc khác nhau và ý nghĩa khác nhau. nguyen du tùy ý sử dụng. trong trường hợp này, tiếng Việt Cổ điển không khớp với tiếng Hán Cổ điển.

nói lên tình cảm tương tư, cảnh sông nước ngăn cách, được dùng trong cảm nhận trực tiếp như thể không phải điển cố mà chỉ là ẩn dụ:

sông rất cạn,

một bên nhìn đầu kia, bên kia chờ đầu kia.

hai từ “luộm thuộm” đã biến tác phẩm kinh điển thành một ẩn dụ, như hòa tan vào cảm xúc. Khi kim và kiều cùng nhau phá rào để di chuyển vào nơi ở của kim, công việc đào huyệt thái lan cổ điển được dùng như một ẩn dụ:

Giơ tay để mở khóa hang động

chia tay những đám mây để lộ ra lối vào thiên đường.

dong dao, thien thai là động tiên, cũng là nơi nam nữ gặp gỡ vui vẻ, dùng để chỉ phòng làm việc của kim trong. Khi viên ngoại đến nhà Kim Trọng lần thứ hai, Kim Trọng vừa mở mắt ra nhìn thấy mỹ nữ, tâm tình sung sướng lên đến đỉnh điểm. Truyện cổ tích kể rằng việc nhà vua gặp mỹ nữ ở bìa núi, nàng tiên núi cũng được dùng như một ẩn dụ, để nhân vật và người đọc trải qua những cung bậc cảm xúc của hai người trẻ tuổi. sống lưu vong:

tiếng hoa sen sẽ ru bạn vào giấc ngủ,

Bóng của mặt trăng đã mang những bông hoa của cây lê đến gần hơn.

thảm hại thay,

Tôi vẫn mơ về một đêm xuân thơ mộng.

Hai chữ “ngủ” ám chỉ giấc mộng nam nhi ở đây, cũng như giấc mộng hoàng lương trong câu 1715, được nói đơn giản là dễ chịu, không có ý nghĩa đặc biệt nào:

hoang luong đột nhiên tỉnh dậy,

cửa ở đâu? đây là lâu đài nào?

“Hoàng lương” ở đây vừa là ẩn dụ mộng, mộng mà còn hàm ý mộng đẹp, ngắn ngủi, tương ứng với tình yêu vàng son, thủy chung, thủy chung, sinh ly tử biệt. có người cho rằng trong bối cảnh hạn hẹp thì hai điển không phù hợp, nhưng xét trong bối cảnh của toàn tác phẩm thì đều đúng, vì những giấc mơ hạnh phúc của kiều chỉ là những giấc mơ viển vông.

Trong cách kể chuyện cổ điển, miêu tả thuần túy được sử dụng để thể hiện tình cảm và cảm xúc của nhân vật. đoạn văn tả cảnh tiễn người chú về thăm nhà ông cụ được dùng để miêu tả cảm xúc khi chia tay:

tạm biệt một tách quýt,

xuan dinh đã lên nhà cao.

tần số là một sọc xanh lam,

cành liễu rũ và cành cây quýt.

từ không gian đình làng mùa xuân đến không gian đình trên cao là sự chuyển biến tình cảm từ sum họp sang chia ly, từ gần gũi sang xa cách. Tống Tần, Dương Quan rõ ràng không có tại chỗ tiễn bọn họ, nhưng là lúc từ biệt bọn họ đột nhiên xuất hiện. sông qin, dương quan cũng được cảm nhận như những ẩn dụ và cụ thể hóa như có thực: “dải xanh bát ngát”, “hàng liễu thoi đưa” như hướng ra cầu sông ba ở phía đông trang an. từ điển này đáp lại cảm giác tạm biệt sau này:

người trên ngựa, người chia ô,

rừng phong mùa thu đã ngả màu quýt.

Tham khảo: Giáo án làm quen với tác phẩm văn học

màu sắc của quan san có lẽ chỉ ở tình cảm, ở vẻ bề ngoài, bởi đó là nỗi niềm xa cách, ngăn trở của những con người trong và ngoài phong tục. việc sử dụng các điển cố vượt thời gian cho thấy nhà thơ muốn khắc họa những cảm xúc phổ quát của con người trong những tình huống kiểu chữ. trong cảnh biển cả rút đi, theo tiếng gọi của bốn phương, điển cố kinh điển được sử dụng rất nhiều trong tựa truyện chuang tzu:

quyết định rời đi,

gió và mây chắc chắn đã rời khỏi biển. (hoặc: gió và mây đã đến biển)

từ biển, hãy trải nghiệm niềm vui sướng khi có cánh của một con chim như gió bay qua hàng nghìn km chuang tzu. Điều tương tự cũng xảy ra với điển cố trong đoạn miêu tả cảm giác của người Việt kiều trốn khỏi nhà của hoạn quan:

Ẩn mình qua bức tường hoa.

Đi theo bóng của mặt trăng về phía tây.

những dặm cát và đồi mù mịt,

tiếng khách điếm, dấu giày cầu sương.

câu thơ cuối cùng của đoạn trích là một điển cố, để nhân vật trải nghiệm lại cảm giác sợ hãi lạnh lẽo của người đi đường đầu trong thơ ca về núi cao, núi cao của triều đại tang thương:

lắng nghe mặt trăng,

phân tích về ngôi làng của sương.

nhà thơ thời Đường chỉ nêu ra sáu điều tìm thấy trên con đường nguyên sơ: gà trống gáy sáng, bến đỗ, bóng trăng, dấu chân người, cây cầu gỗ và sương, gợi lên sự sợ hãi và cô đơn. , lạnh. Nguyễn du ở đây cũng khéo léo nhắc lại nhiều điều, nhưng nằm rải rác trong không gian bao la: “cây số, bãi cát, đồi cây…”.

sử dụng từ điển để mô tả bức chân dung được thể hiện trong bức chân dung của xu hai:

bộ râu hùm nuốt chửng bạn,

rộng ngang vai 5 inch, thân cao 10 feet.

“Hàm nhạn đầu hùm râu hùm” có điển tích nói về siêu cấm có tướng mạo giang hồ vạn dặm, đó là “hàm nhạn đầu hùm” (ban siêu – đồng quan hàn ký) . trong sách hậu hán thư – bản siêu liệt truyện có ghi rằng tướng mạo như vậy là “hàm tiếu cổ hùm”, chỉ những người có danh phận ngàn dặm, nói chung chỉ có tướng mạo phi thường. , chắc chắn sẽ rất vinh dự. (xem cổ điển khảo cổ điển, tianjin xb, 1992, tr.506). ở đây nguyễn du đổi thành “râu hùm” cho giống với tướng “tu mi”, có lẽ cũng là để chỉ tướng người phi thường quý giá. mà sao “vầng trán”, mày râu của đàn bà mà không phải là con tằm nằm như quấn quýt? Theo giải thích của cao xuân hao, tu hai từng là một học sinh, “trước là học giả, thi trượt mấy kỳ” (xem thanh tam tài) nên “lông mày” trông thư sinh. sinh – “white face you my” (khuôn mặt trắng xinh) (1).

Điều đáng chú ý là từ điển đã sử dụng để mô tả âm thanh của nhạc cụ thủy kiều. Đây là đoạn miêu tả lại tiếng đàn của kim trong trong lần gặp gỡ gần đây sau khi trao nhau kỷ niệm và thề thốt:

chiến trường ở đâu,

nghe thấy tiếng đẩy sắt và vàng.

mã đảo ngược cầu phượng hoàng,

Nghe có vẻ như oán giận, phải không?

đây là một bài hát tuyệt vời,

một cái phun ra nước, hai cái hoạt động.

trên đầu bài hát này,

một nửa yêu thương, một nửa yêu gia đình.

rõ ràng như tiếng sếu bay,

Giống như âm thanh của mùa xuân mới rơi giữa chừng …

có một học giả Trung Quốc, mr. đồng văn thanh mà cho rằng nguyễn du không hiểu nghệ thuật tài hoa, tả tiếng đàn không phù hợp với tâm trạng say đắm của mối tình đầu của cô gái trẻ. . ông đã sáng tác lại các bài “hán thế tranh hùng”, “cầu hoàng đế”, “quang lang cử”, “báo oán”, không bài nào phù hợp với tâm tình đó. tiếng gươm giáo chém giết chẳng liên quan gì đến tình yêu, giống như cảnh các hiệp sĩ thời xưa giết kẻ thù để trừ gian diệt bạo hay sự đáp trả tình yêu của các cung nữ, vừa thể hiện kiến ​​thức về tình yêu! Tưởng rất khéo nhưng hóa ra lại vụng về, những bản nhạc kia chỉ là bài tập cho người tập đàn, đánh đàn cho người yêu nghe, chứ hóa ra bài tập thì còn gì bằng. được? tài năng (2)! cách bình luận trên cho rằng nguyễn du tả tiếng đàn nguyệt theo lối tả thực một trăm phần trăm, nội dung tiếng đàn phải phù hợp với tâm lý thời đại, tâm lý của mối tình đầu. nhưng thực tế là nguyễn du miêu tả theo phong cách tượng trưng, ​​tạo nên tổng thể tiếng đàn bàng bạc, đây cũng là phong cách phổ biến trong thơ cổ điển. Mở đầu bài viết này chúng tôi đã trích dẫn bài thơ An Lágrimas (Nước mắt) của Lý Thường gồm 6 tác phẩm kinh điển. Lý giải về hiện tượng này, nhà nghiên cứu Trung Quốc Châu Chuẩn Đề nhận xét: “Ngày xưa, các học giả thường bị so sánh với phụ nữ, mỗi khi có việc làm không hài lòng trong chính trường hoặc bị từ chối, chế giễu. Ở đó, họ thường bị so sánh với một người phụ nữ. người bị giam trong cung cấm hoặc bị đưa ra ngoài hải quan, khi bại trận và bị đày ải, họ so sánh với cảnh bốn bề của căn hộ hạng khiêu vũ, với cảm giác đau đớn về sự sống và cái chết ”(3). dẫn theo tục ấy, tiếng đàn bạc của thủy kiều cũng là tiếng đàn của chính nguyen du.

Các sự kiện trong đoạn văn này nhằm thể hiện quan niệm về sự bất hạnh của con người. nhà thơ muốn nói lên nội dung của tiếng đàn. bài “chiến trường sở han” có thể là một trận phục kích giận dữ, bày tỏ tình cảnh vu bị quân han bao vây, cất tiếng hót véo von bốn phía can ngăn quân sĩ. người anh hùng bất khả chiến bại đã đi đến cuối con đường phải chém đầu bên sông hay giang.

“quang lang khuc” là “quang lang lan” hay còn gọi là quang lang chi, tức là cây đàn của một học giả tài hoa, có tài, ghét đời, ghét thô tục và bị chém đầu vì chống đối họ. khi bị chém, anh ta bình tĩnh ngồi xé miếng quang lang, rồi nghển cổ lên để cắt. từ điển này bày tỏ sự cảm thông đối với nhà hiền triết bị thương.

Bài hát “cầu nguyện cho hoàng đế” của

XEM THÊM:  Văn học Việt Nam thời Lê sơ

sima tương tự như bài hát thương cảm cho người phụ nữ góa chồng, zhuo wenjun. còn bài ca quân tử than thở cho người đẹp bị kẻ tiểu nhân giễu cợt, hãm hại. mỗi tác phẩm dường như gợi lên một hoàn cảnh, một số phận bi thảm của người tài tình. đây là tiếng đàn thể hiện sự lo lắng của một cô gái trẻ về cuộc đời bất hạnh của mình để mong được cảm thông. và kim trong nghe: “sao mà đắng nuốt trôi!”. đây là một lối viết khác với một người tài hoa. tài năng của thanh tam miêu tả âm thanh của đàn nguyệt theo cách mô phỏng âm thanh: “Khi duỗi những ngón tay mảnh để rung sợi dây tơ, thoạt nghe như tiếng hạc, sau nghe như tiếng vượn hú; có khi xuyên qua như gió thoảng, có khi ào ào như mưa rào, giai điệu du dương, tiếng than thở như buồn, như khóc. Lối viết của Nguyễn Du thiên về tượng trưng và miêu tả. dùng điển cố để miêu tả tiếng đàn, nguyễn du muốn gửi gắm vào đó một nội dung nhân văn, xã hội và lịch sử, bởi trong truyện có mối quan hệ với vấn đề thực tế và mối quan hệ với sự kiện. Về mặt lịch sử, hai khía cạnh này liên quan đến nhau để gợi ra những điểm tương đồng, và từ đó bày tỏ thái độ, mô tả hoặc bình luận về các vấn đề thực tế (4). đúng hơn, câu chuyện mở ra khả năng liên hệ với thực tế một cách tượng trưng, ​​trong những tình tiết được trích dẫn này có một phần đề cử, gợi lại những sự việc và sự kiện lịch sử, và một phần mang ý nghĩa tượng trưng của tác giả. ví dụ: “Nơi chiến trường nghe tiếng sắt vàng xô đẩy nhau”, nhà thơ nhấn mạnh đến âm thanh chém giết, chém giết, trừng phạt. hoặc “khúc song mã phượng ngược, nghe ai oán như buồn”, nhấn mạnh ý nghĩa báo oán.

nguyen du sử dụng từ điển “thờ hoàng đế” này theo một cách riêng. theo từ điển thơ ca cổ đại (tldd) thì điển này lấy ma của bạn tương tự như liệt truyện trong lịch sử và ý nghĩa của điển được giải thích như sau: “nếu ma như mượn cơ hội chơi đàn. trong một bữa ăn lễ hội, dùng một loại nhạc cụ để lay động cảm xúc, khuấy động tâm hồn của trắc văn quan, văn quan đã yêu nhau, hai người đến với nhau, tạo thành một giai thoại cổ, người đời sau dùng điển tích này để chỉ tình yêu và tình cảm. nam nữ ”(tr. 500) .Nhưng nguyễn du lại dùng đến một mục đích cụ thể:“ nghe như oán, buồn ”. 1999), “phượng cau hoàng” là tên bài hát trong cung đình nhạc, gán cho bài này mã đề tương đương với suy luận (tr.389), trong bài hát đó có câu; “ôi phượng, phượng hoàng,” về nhà thôi. du ngoạn bốn biển để tìm hoàng đế. Bài ca dao có nói nam nữ thân ly tán nên thương tiếc không?

đến bài hát tái hợp ở cuối câu chuyện, cô ca sĩ tài năng đã tạo ra một âm thanh khác và mô phỏng đầy khiêu khích: “Sau đó cô ấy rung lên những dây đàn lạnh lẽo, theo dòng hồi phục. lúc đầu thì vội vã, dần dần mềm mại nhẹ nhàng bỗng chuyển biến, mềm mại như mùa xuân ấm áp, thơm ngát như hoa nở, đẹp như chim én, như trăng sáng. càng nghe càng trầm, càng nghĩ càng say, tâm hồn bay bổng, tâm hồn bâng khuâng. ”Bên cạnh những cảm xúc êm ái, ấm áp và hạnh phúc, tiếng đàn còn gợi mở không gì khác. nguyễn du thì khác. tiếng đàn piano nguyên bản đã sử dụng rất nhiều huyền thoại, âm thanh đoàn tụ cũng phải có huyền thoại, đối đáp, trước sau hòa âm. lần này anh sử dụng tiếng đàn trong bài hát “cẩm chướng”, một bài thơ tiêu biểu từ ly thương an, cũng là một bài thơ nổi tiếng và khó hiểu, cho đến nay đã có hơn 70 ý kiến ​​với các cách hiểu khác nhau, bài thơ này được lược dịch như sau:

năm mươi và thậm chí chỉ tơ tằm,

một ngày màu xanh lá cây cho mỗi chuỗi.

con bướm mơ và trang trong mơ,

ảo giác não gọi hoàng đế.

Tôi yêu biển, mặt trăng tỏa sáng,

lam dien vien hơi mệt vì nắng.

tình yêu này đang chờ được ghi nhớ trong tương lai,

Hiện tại tôi đang cảm thấy buồn chán.

(bản dịch của le nguyen luu)

âm hưởng cuộc gặp gỡ của thủy kiều được gợi ý ở bốn câu giữa:

bài hát ấm áp và bình yên còn đâu

Đó là một tin nhắn hay một trang khai sinh?

bản tình ca mùa xuân ngọt ngào còn đâu,

đó là linh hồn của hoàng đế hay hoa đỗ quyên?

<3

những ngôi sao ấm áp với các hạt màu ngọc lam.

có người đã phân tích bốn câu giữa bài hát và cho rằng: một câu nói về ước mơ thời trẻ, một câu tả nỗi đau quặn thắt, một câu tả tiếng đàn, một câu tả tiếng đàn. tiếng đàn nguyệt ấm áp, bốn cụm từ ngẫu nhiên phù hợp với bốn giai đoạn cuộc đời của kiều nữ: yêu, gypsy, tự tử, đoàn tụ và cũng phải dày công tìm hiểu (5). do đó, các tình tiết góp phần tóm tắt cuộc đời của nhân vật. nhưng nó có thể được hiểu theo một cách khác. nguyễn du có lẽ chỉ mượn điển cố để diễn đạt ý của mình, mà không dựa vào từ nguyên. bốn dòng đầu của bài thơ Nguyễn Du rất hay, điển cố được dùng như một ẩn dụ để diễn tả tâm tư, tình cảm sầu muộn, ngất ngây, như trong mộng của cả hai người, nhất là kiều. nó cũng là sự ra đời của một con bướm, tôi không biết nó là một con bướm, hay một con bướm cải trang thành một con bướm, nhưng chuang tzu sử dụng nó để thể hiện thuyết tương đối. ly thuong an, như ai đó đã giải thích về con bướm thức dậy sau giấc ngủ. hầu hết các tác phẩm kinh điển của thơ ca Trung Quốc đều đề cập đến trạng thái hư ảo, mộng mị và mơ hồ (6). Nguyên du bùng nổ theo tưởng thật, hư không, không biết là mơ hay thực, cảm giác sung sướng như mơ, có thật nhưng không tin là có thật như cảm giác của kiều khi gặp lại. hoa đỗ quyên ở đây cũng không dùng với nghĩa lý thương một “hoa đỗ quyên ảo não mang tên thạnh tình”, không nói nỗi buồn nước mất nhà tan mà khai thác sự chuyển kiếp, biến đổi: hồn vua se se. một trạng thái thực bằng cách biến thành cơ thể của một cây đỗ quyên, cũng để nói rằng ý tưởng đoàn tụ bây giờ không phải là thể xác hay linh hồn, thực hay mơ. Do sử dụng độc nhất vô nhị kinh điển, âm thanh đoàn tụ của kiều nữ trầm hơn một bậc. Đó không chỉ là âm thanh êm ái, ấm áp và vui tươi của tiếng đàn, mà là âm thanh nhẹ nhàng, ấm áp của kiếp người tái sinh, nó mong manh như một giấc mộng, phù phiếm, ảo mộng, khiến người ta không còn tin vào tình cảm của mình. . Tôi không thể mô tả nó như thế!

hiểu được nguyên du cổ điển không nên hiểu theo vẻ bề ngoài của nó. ý nghĩa của điển cố nằm ở dụng ý nghệ thuật và tâm lý nhân vật. Sự việc trong câu chuyện không giống như trong bài thơ, như cả cao huân công và thảo mai đều nói hàm ý hiện thực. ở đây truyện ngụ ngôn liên quan đến hoàn cảnh của nhân vật được hư cấu, chủ yếu là để thể hiện trạng thái tình cảm, tâm lý của nhân vật. Nguyễn du đôi khi chỉ khai thác một ý nghĩa tâm lý, tình cảm nào đó để phù hợp với hoàn cảnh, coi thường ý nghĩa nguyên thủy, thông thường của điển cố. Có thể thấy, kinh điển nguyễn du hầu hết là kinh điển địa phương, gắn liền với việc miêu tả tâm trạng nhân vật. Đó là điểm cần lưu ý khi đọc văn của Nguyễn Du. trong vấn đề này, có cả vấn đề xác định trường hợp chính xác. cái hài hước cổ điển trong chú thích truyện kiều, đôi khi được các nhà thơ cổ điển gán cho mà đôi khi các nhà thơ không có ý định sử dụng. vd câu 38: dù tường đông là ai, ong bướm bay đến nhiều sách ghi chép có câu trong sách nam tường đông có câu nói một người vượt tường đông để ôm ai đó. con gái của người khác. theo chúng tôi, cuốn từ điển đó chỉ là một bài tập về nhà. bức tường phía đông chỉ về phía dương khí là nơi ở của con trai, không giống như phía tây chỉ nơi ở của phụ nữ. Ngoài ra, trong đoạn văn này, có một chi tiết “trồng cây một tờ rơi” được coi là kinh điển khi anh ta ném một tờ rơi vào mặt cậu bé để tránh bị quấy rối. nhưng có ý kiến ​​cho rằng đó không phải là điển tích của Trung Quốc, vì chữ “giữ giàn” không phải là giữ gìn mà chỉ là sợi chính của sợi vải, nếu gieo mà không giữ giàn đúng cách thì sản phẩm dệt ra sẽ bị xấu. .

điểm lại các cách sử dụng điển cố nguyễn du trong truyện kiều, chúng ta thấy phạm vi sử dụng của điển cố khá rộng, trong đối thoại nhân vật, tự sự, miêu tả chân dung, miêu tả tình cảm, miêu tả âm thanh…. trong số đó, có một câu chuyện ngụ ngôn được sử dụng theo cách cổ xưa, nhưng hầu hết chúng được sử dụng như ẩn dụ, hoán dụ, như từ mượn. trong lời thoại, nhân vật cổ điển giúp nói những điều tế nhị và không phô trương. trong văn tự sự, miêu tả lịch sử được sử dụng như một ẩn dụ để thể hiện trạng thái tình cảm và cảm xúc của nhân vật, góp phần tạo nên tính cụ thể của nhân vật. Đây là nét độc đáo nhất của Nguyễn Du, làm nổi bật chất thơ cổ điển, tao nhã và khắc họa hiệu quả tâm lý con người trong một mô hình trần thuật mới. cùng với ẩn dụ và hoán dụ đã tạo thành ngôn ngữ biểu tượng kinh điển của nguyễn du, một ngôn ngữ biểu tượng sâu sắc và sâu sắc.

[1] quyền lực của nhà vua. Hán ngữ cổ, tập mùa hạ, phần 2, NXB Trung Quốc Thư Chu, Bắc Kinh, 1964, tr. 12, 95.

(1) cao xuan hao: Tiếng Việt: một số vấn đề về ngữ âm, ngữ pháp và ngữ nghĩa. nxb. giáo dục, 1998; tr.460-461

(2) Đồng văn thanh: so sánh truyện kim văn kiều của Trung Quốc và Việt Nam, trong sách Minh thanh tiểu thuyết luận, tập 4, 1986; tr.110.

<3 nxb. Thanh niên Trung Quốc, ấn bản lần thứ tám, Bắc Kinh, 1993; P. 280.

(4) cao huân công, tổ mai: cái duyên của thơ tang. nxb. lịch sử cổ đại, shanghai, 1989; tr.161

(5) buu cam, ta quang phat: “iron cam” de ly thuong an va the life of kieu, van Magazine, no. 44 (Kỷ niệm 200 năm ngày sinh Nguyễn Du); tr.9-14.

(6) Từ điển được sử dụng thường xuyên, Nhà xuất bản Từ ngữ Thượng Hải, 1985.tr.176.

Tham khảo: Tìm hiểu tư tưởng Nguyễn Du qua đoạn kết Truyện Kiều – Infonet

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Nghệ thuật sử dụng điển cố trong truyện kiều. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *