Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
151 lượt xem

Nghệ thuật tả cảnh ngụ tình trong truyện kiều

Bạn đang quan tâm đến Nghệ thuật tả cảnh ngụ tình trong truyện kiều phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Nghệ thuật tả cảnh ngụ tình trong truyện kiều

a. giới thiệu:

– phần giới thiệu và phần trích dẫn:

Bạn đang xem: Nghệ thuật tả cảnh ngụ tình trong truyện kiều

+ “truyện kiều” là một kiệt tác của tác giả nguyễn du. ông đã mang đến cho nền thơ ca cổ Việt Nam một công trình sáng tạo tuyệt vời, để lại tiếng vang cho nhiều thế hệ mai sau.

<3

b. nội dung:

<3

– sau khi gia đình biến mất và bị mã trường dùng những thủ đoạn bẩn thỉu, gạ gẫm, lừa gạt tình yêu và bị bán ở quán bar, Thủy kiều đã tìm cách tự kết liễu đời mình, nhưng kế hoạch của cô không thành. .

– đây là tâm trạng của chị Kiêu những ngày đầu lên tầng cao nhất, tâm trạng không như ý muốn chết, cô đơn, chán đời và không tin tưởng vào mọi người.

“trước nhà đang nghỉ xuân, vẻ đẹp trăng xa, trăng gần xa trông bãi cát vàng, cồn cát bụi hồng, dặm xa muôn dặm”.

– Phân tích hai từ “mùa xuân khép lại” hai từ này đã gợi lên trong lòng người đọc nhiều cảm xúc chua xót.

sắc nước hoa thiên điểu

– không gian càng bao la, u tối, càng ảm đạm, tâm trạng càng bi thương. một cuộc sống bị giam cầm trong tinh thần và thể xác.

“ngượng ngùng sáng sớm, đêm khuya, nửa yêu nửa thích”

– hai từ “tủi nhục” đã lột tả hết nỗi tủi nhục, đau đớn của nàng Thủy kiều khi bị Mã tiên sinh lừa rồi bán vào lầu xanh.

– “nửa tình nửa cảnh như tấm lòng chia xa” con người và cảnh vật đã thực sự hòa làm một. cả cảnh vật và con người đều u uất, trống vắng, cô đơn và khắc khoải …

– Ở những câu thơ sau, tác giả đẩy nhanh nhịp thơ, chuyển hướng tâm trạng của thủy chung nhớ về những ngày xưa êm đềm hạnh phúc.

“Tưởng người dưới tán trăng tin sương chờ ngày mai bên trời góc hồ bơ vơ nét son không bao giờ phai”

– Phân tích tâm trạng của Thúy kiều khi nhớ về sự quý giá của mối tình đầu trong nỗi tủi nhục, tủi nhục này. cầu nguyện với cô ấy.

“Người đau khổ tựa vào cửa ngày mai và quạt sưởi cho những người đang ở hiện tại”

– Tâm trạng của kieu khi nghĩ về cha mẹ. cô nghĩ đến những người đã sinh ra mình, cảm thấy tiếc nuối.

– hài hước của thuy kiều trở về hiện thực cuộc đời, anh trở về với thực tại đau đớn:

“buồn khi thấy đầu nước mới rút đi, biết đi đâu về đâu, buồn khi thấy cỏ xanh và mặt đất cũng xanh”

– từ “buồn trông” được lặp đi lặp lại trong câu thơ. giống như tâm trạng của chị kieu lúc này, đúng là “một người buồn có bao giờ vui”

– câu thơ nói về sự trôi nổi trong cuộc đời đầy sóng gió, phải đối mặt với kẻ ngoại tộc. nói về những khó khăn và vấp ngã mà người Việt Nam ở nước ngoài sẽ phải trải qua:

<3

c. kết thúc

– Bức tranh “kiều trên lầu tẩm” là bức tranh được vẽ bằng gam màu xám lạnh, thể hiện tâm trạng rất sống động, nhưng cũng rất buồn và đáng thương.

– phân tích phong cách nghệ thuật “tả cảnh ngụ tình” của nguyễn du. cảnh và người trong đoạn trích dường như hợp nhất thành một.

nguyễn du là một bậc thầy của nền thơ ca Việt Nam, một thiên tài trong việc sử dụng nghệ thuật ngụ ngôn ngụ ngôn để diễn tả tâm trạng con người. thư pháp ở đây được hiểu là mượn cảnh vật để gửi gắm tâm trạng của nhân vật. cảnh không chỉ là bức tranh tâm trạng mà còn là nơi để con người bộc lộ tâm trạng, trước cảnh, trong cảnh có tình. đó là lý do tại sao nguyen du đã đưa ra ý kiến ​​của mình khi tả cảnh:

“Bạn không nhìn thấy cảnh nào mà thấy buồn

Tham khảo: Hình tượng nhân vật Từ Hải qua đoạn trích Chí khí anh hùng (Truyện Kiều – Nguyễn Du) – Thích Văn Học

những người buồn không bao giờ hạnh phúc ”

nguyễn du với ngòi bút điêu luyện, tinh tế trong bút pháp tả cảnh ngụ tình đã thổi hồn cho cảnh vật con người. nhưng đồng thời cũng lấy hình tượng con người soi sáng tâm hồn để tạo nên sự kết hợp hài hòa giữa hai chiều. vì vậy, xuyên suốt truyện cổ tích, mỗi bước đi của kiều đều gắn với hình ảnh thiên nhiên. trong truyện kiều, nghệ thuật miêu tả cảnh tả tình rất đa dạng, mỗi hình tượng thiên nhiên đều gắn với một trạng thái tâm hồn của con người, soi rọi con người và giúp nhân vật gửi gắm tâm trạng của mình. nghệ thuật đó đã vẽ nên những bức tranh tượng trưng cho những cảnh ngụ ngôn đạt đến sự hoàn hảo. người đọc không thể quên hình ảnh kết hợp tình huống trong đoạn văn “lầu các lầu gác”. đoạn trích “kiều bên lầu cầu” là sự kết hợp, hài hòa của hai yếu tố cảnh vật và tâm trạng. nói cách khác, đó là đỉnh cao của nghệ thuật ngụ ngôn: hình ảnh miêu tả cảnh ngụ ngôn đạt đến độ hoàn hảo. đoạn trích nằm ở phần hai của truyện: di thực và phiêu bạt, như những đám mây đen đầu tiên bao phủ cuộc đời của một kẻ ngoại tộc. Phải chấm dứt tình yêu với Kim Trọng, nàng thề sẽ hiến thân cứu cha. sự ngây thơ của một thiếu nữ được cha mẹ che chở, tình mẫu tử sâu nặng và lòng hiếu thảo của một chàng trai ngoan đã đẩy cô ra nước ngoài trước sự lừa gạt của bọn buôn người. Những bức xúc của anh đã được cô nhân tình nguôi ngoai bằng những ngày sống ẩn dật trên lầu trên với lý do mong anh bình tâm và hồi phục sức khỏe. những vần thơ buồn như gieo vào lòng người đọc một nỗi buồn khôn nguôi. Đầu tiên, Nguyễn Du miêu tả nỗi cô đơn của kẻ ngoại tộc. câu thơ đầu đã đưa người đọc vào một không gian tịch mịch nên cảnh vật cũng nhuốm màu hài hước:

“dừng kỳ nghỉ xuân trước cửa nhà”

Ánh mắt trẻ thơ nhìn xa, vầng trăng rất gần. ”

kiều mỵ bị quản thúc ở lầu cao nhất hai chữ “khóa xuân” đã nói như vậy. chữ xuân khóa lấy từ điểm du bị gió đông ngăn trở đốt hạ trại xích, nên dong du không cháy, nhưng vì thế mà nhốt hai chị em đại kiều và tiểu kiều. tuổi trẻ của anh ấy:

“Đồng phong không tệ, thật tiện lợi

dong vien xuan tam rạng rỡ đôi kiều ”

qua đó chúng tôi thấy rằng đó là một không gian hạn chế. cảnh thiên nhiên ở đây được vẽ với cảnh nội tâm của nhân vật. cảnh vật vắng lặng, tuyệt nhiên không một tiếng động, bóng người dường như càng lẻ loi trong nỗi cô đơn bao trùm. như vậy, tuy có cả “cảnh đẹp xa” và “trăng gần” nhưng cảnh vật không thể gợi lên niềm vui, sự ấm áp nào. nhà thơ đã sử dụng rất nhuần nhuyễn hai chữ “sống có nhau”. Kieu thấy tất cả những điều đó, nhưng đối với cô ấy, chúng không có gì khác biệt hay có gì đặc biệt hơn. hai yếu tố tương phản, vầng trăng tưởng chừng vô lý nhưng thực tế lại diễn tả rất chính xác sự trống trải của cảnh vật qua con mắt của người kiều. cảnh “bốn bề” chỉ khiến lòng người thêm nhớ:

“bốn cạnh là chiều dài và chiều rộng

cồn cát vàng, hàng dặm bụi hoa hồng ở đó ”

Chàng có thể hình dung rõ ràng một không gian bao la trải dài trước mắt Kiều. ngay cả một người bình thường đứng trước không gian ấy cũng không khỏi chạnh lòng. với kiều, không gian rộng rãi và trống trải ấy chỉ khiến cô nghĩ đến cuộc đời của mình:

“những đám mây xấu hổ vào sớm và đêm khuya

một nửa yêu thương, một nửa cảnh như chia sẻ tấm lòng ”

Đó là một khung cảnh thiên nhiên rộng lớn, hoang vắng không một bóng người. sự tĩnh lặng của thiên nhiên, bao la của đất trời đã khắc sâu nỗi niềm cô đơn trong lòng người. trong tâm hồn người Việt Nam ở nước ngoài và tuôn trào những nỗi niềm chua xót, xót xa cho lớp lớp. Chỉ với sáu dòng, với những nét bút điêu luyện, hình ảnh thiên nhiên luôn làm nền cho những hoạt động nội ngoại của Kiều. cảnh tình như hòa làm một: cảnh buồn, tình buồn, tiếng ngang, tâm trạng buồn cô đơn của kiều được thể hiện sâu sắc. qua đó ta thấy được sự thành công của nguyễn du trong việc sử dụng bút pháp tả cảnh ngụ tình. nối tiếp dòng hài hước của câu thơ đọng lại nỗi nhớ:

XEM THÊM:  Nhận định của chế lan viên về truyện kiều

“mọi người nghĩ rằng dưới cái cốc của mặt trăng

Tin tức đầy lo lắng và mong đợi.

trên trời góc bể bơ vơ nét son không bao giờ phai. ”

khác với tâm trạng của Thuý kiều khi phải xa người chú sinh thành và phải xa biển cả sau này. Nỗi nhớ gắn với kỉ niệm đêm trăng thề qua hình ảnh “dưới trăng, chén đồng”. ánh trăng lại xuất hiện. ánh trăng làm chứng cho tình yêu còn đó, lời thề: “khắc cốt ghi xương” chưa khô một người, một phương trời đã xa. có người “đợi ngày mai”, người thì than trời “góc bể bơ vơ”. lời thơ ít lời, nhiều ý thơ, hình ảnh thơ chọn lọc đã nói lên nỗi nhớ da diết của kiều đối với tình cảnh bơ vơ đáng quý của mình. Càng nhớ Kim Trọng, càng đau đáu thân phận, càng nuối tiếc mối tình đầu, càng nhận ra thân phận. sau nỗi nhớ quý giá ấy là nỗi nhớ về cha mẹ:

“Tôi cảm thấy tiếc cho ngày mai

hiện có quạt nóng và lạnh?

Khu vườn của tương lai chỉ cách nắng mưa vài ngày nữa thôi

có lẽ gốc rễ của cái chết đã được ai đó nắm lấy ”

anh ấy nhớ bố mẹ mình vô hạn. chỉ bốn dòng độc thoại nội tâm mà nguyễn du đã thể hiện rất hay và cảm động tấm lòng hiếu thảo của nguyễn du. với một bức thư pháp độc đáo và tài hoa trong việc sử dụng sáng tạo ngôn ngữ văn học. Nguyễn Du đã khắc họa một cách phong phú và sinh động hình ảnh về môi trường và tâm trạng thông qua việc sử dụng các điển tích cổ của Trung Quốc. Từ những nỗi đau, nỗi niềm ấy, Nguyễn Du đã khéo léo tô thêm màu xám vào cái nhìn xa xăm của Kiều, đưa nỗi buồn lên cao trào, qua tám câu kết thúc đoạn trích:

“Chiều buồn nhìn ra cửa bể bơi

có thể nhìn thấy con tàu của ai ở đằng xa ”

Nhà thơ đã lấy khung cảnh thiên nhiên làm nền cho diễn biến nội tâm của nhân vật trữ tình. mọi thứ cứ hoang hoải: “cửa bể bơi chiều” – một thời quen thuộc của nghệ thuật, của nỗi nhớ khôn tả. Đó là hình ảnh những tia nắng cuối ngày le lói phản chiếu xuống mặt biển xanh thẳm, rồi tỏa ra không gian xung quanh, che khuất mọi thứ, như một nỗi nhớ bâng khuâng của người yêu về những ngày xưa êm đềm. con tàu và những cánh buồm xa xa, chập chờn trong ánh hoàng hôn buồn, như thể niềm hy vọng của họ chỉ còn là một hạt hy vọng trong sương mù của biển xa, những lời nói vọng đi càng làm cho niềm hy vọng càng thêm hi vọng. những cánh hoa trôi trên mặt nước gợi lên trong lòng người nước ngoài nỗi buồn thân phận trôi, không biết trôi và sẽ bị bạc đãi:

“buồn thấy nước mới xa

Tham khảo: Soạn văn 10 truyện kiều – phần 4

bông hoa trôi biết nó sẽ đi về đâu! ”

những cánh hoa mỏng manh rung rinh trước làn nước từ trên cao rơi xuống. thử hỏi, những cánh hoa mỏng manh ấy làm sao có thể chịu được nước tràn vào? như kiều, một cô gái nhỏ bé, yếu đuối nhưng bị cuộc đời xô đẩy. Nhìn cảnh ấy, Kiều thấy xót xa cho số phận, thân phận của mình. đằng sau hình ảnh một dòng suối, một bông hoa giữa dòng nước là cảnh một loại thảo mộc trong nhà, nhưng là một loại thảo mộc có dầu:

“buồn trông buồn

tầng mây trên mặt đất có màu xanh lục lam ”

Tuy nhiên, cỏ không còn xanh tươi như buổi sáng tháng Ba, mà nó “buồn bã” gợi cho chúng ta một sự sa sút thê thảm. trời xanh nối tiếp đất xanh, nhưng mỗi màu xanh là một màu xanh héo úa, khô héo. màu xanh lá cây khô héo đó phủ bóng lên bức tranh toàn cảnh. kiều nhìn lên lầu xanh để mong một chút hy vọng, nhưng càng hy vọng bao nhiêu thì tôi lại càng thất vọng bấy nhiêu. Kiều rơi vào thất vọng tràn trề. cảnh buồn hay vì người buồn nên cảnh cũng buồn. cô gái ngoại quốc thực sự tuyệt vọng, cảnh ngộ éo le. nhìn khung cảnh u ám là tương lai bất định của mình. cảnh đó khiến cô có nhiều suy nghĩ dày vò và đau đớn hơn:

”buồn khi nhìn gió thổi vào mặt mình,

tiếng sóng vỗ quanh ghế ”

Trong lúc tuyệt vọng nhất, Kiều thấy mình quay cuồng. từng cơn gió mạnh thổi từng đợt sóng. cảnh vật dường như cũng nhuốm màu hiu quạnh, mang tâm trạng của kẻ ngoại, mặt biển ở trên, lòng người cũng ở trên. những cơn sóng dữ dội như một điềm báo của sự bất an, như một lời cảnh báo về một tương lai đầy giông bão đang chờ đợi ở nước ngoài. cô gái tài sắc trong hoàn cảnh ấy vô cùng kinh hãi. và tám câu thơ kết hợp tạo thành một bức tranh thiên nhiên toàn cảnh với mặt biển, chân mây, cánh hoa, ngọn cỏ, tiếng sóng ầm ào, gió thổi vừa buồn vừa rợn người. Hình ảnh thiên nhiên này kéo theo cả một trạng thái tâm hồn và một tình huống cô đơn, một trạng thái tâm hồn sợ hãi khi đối mặt với một tương lai bất định. câu thơ nói về hiện tại cô đơn, lẻ loi của anh và báo trước ngày mai khủng khiếp của anh. Qua đó ta thấy được ngòi bút tài hoa của Nguyễn Du trong việc sử dụng hình ảnh thiên nhiên để diễn tả tâm trạng thủy chung với lời ngợi ca: “như máu chảy đầu bút thấm ngàn đời”.

Như vậy, qua đoạn trích: “Kiều bên lầu cầu” ta thấy được sự tinh tế trong cảm nhận về thiên nhiên của thiên tài Nguyễn Du. Với những nét chấm phá đơn giản, gốc du đã thổi hồn vào cảnh vật, để thiên nhiên tô màu cho tâm trạng con người. đồng thời con người muốn gửi gắm tâm tư, tình cảm, khát vọng của mình vào thiên nhiên. Mỗi câu thơ của Truyện Kiều dường như đều có sức ảnh hưởng kỳ lạ đối với người đọc và để lại ấn tượng khó phai trong lòng người đọc.

Truyện Kiều là một kiệt tác bất hủ của văn học Việt Nam và thế giới. tác phẩm phản ánh sinh động xã hội thời đại của tác giả, khi chế độ phong kiến ​​suy tàn đã bộc lộ hết bản chất thối nát, bất nhân, cùng cảnh ngộ của mọi tầng lớp nhân dân bị đẩy đến bờ vực của cái chết không lối thoát. một trong những truyện ngôn tình thành công rực rỡ là nghệ thuật dựng hình nội công với độ sắc sảo hiếm có của thiên tài nguyễn du. tài năng ấy được thể hiện rõ nét trong tám câu cuối của đoạn trích “lầu xanh đầu cầu”

đoạn trích nằm trong phần thứ hai “tăng tốc và lang thang”. Sau khi biết mình bị lừa vào lầu xanh, Kiều cay cú và quyết định tự tử. Anh ta sợ mất vốn nên tìm đến lời khuyên và dụ dỗ. giả chăm sóc, thuốc thang, hứa khi bình phục sẽ cưới người tử tế; rồi sai Kiều quản thúc, chờ âm mưu mới thực hiện. sau đoạn này, Việt kiều bị cục lừa và phải đồng ý làm gái bán dâm. đoạn giữa hai sự kiện đau buồn. đây là những sự kiện giúp chúng tôi hiểu được những cú sốc và lo lắng về tương lai của những người xa xứ.

XEM THÊM:  Sự khác biệt về văn hóa giữa kim vân kiều truyện và

Chính trong hoàn cảnh cô đơn nơi đất khách quê người, tâm trạng của người Việt Nam ở nước ngoài chuyển từ buồn bã sang nhớ nhung. kiều nhớ người yêu, kiều nhớ cha mẹ. Nỗi nhớ ấy được Nguyễn Du khắc họa đầy cảm xúc bằng những lời độc thoại nội tâm của chính nhân vật. khổ thơ này được coi là mẫu mực của phong cách thơ ngụ ngôn trong văn học cổ điển. Để miêu tả tấm lòng của người Việt Nam ở nước ngoài, Nguyễn Du đã dùng bút pháp tả cảnh ngụ tình:

“Chiều buồn nhìn cánh cửa tan nát, con tàu ai dong buồm xa xa? buồn khi thấy bông hoa mới trôi theo dòng nước, không biết sẽ về đâu? buồn nhìn cỏ cây dầu, mặt đất xanh biếc, buồn nhìn gió thổi lồng lộng tiếng sóng vỗ quanh ghế ”

đây là tám câu thơ tả thực vừa tả cảnh vừa tả tâm trạng. mỗi biểu hiện của cảnh đồng thời là một ẩn dụ về thân phận con người: mỗi cảnh gợi ra những nỗi buồn khác nhau ở bề ngoài. trong khi nỗi buồn đã tràn ngập lòng người để nỗi buồn ảnh hưởng đến cảnh làm cho cảnh buồn hơn, buồn hơn, nỗi buồn khủng khiếp hơn, dữ dội hơn,

Cách sử dụng điệp ngữ và điệp ngữ của Nguyễn Du đã đạt đến trình độ điêu luyện và điêu luyện. bốn bức tranh, bốn nỗi niềm được tác giả ghi lại qua từ “buồn trông” ở đầu mỗi câu mang ý nghĩa là buồn nhưng nhìn đâu cũng đợi một điều gì đó mơ hồ ập đến làm thay đổi hiện tại. Tuy nhiên, thuy kiều càng đợi lâu, anh ta càng trở nên tuyệt vọng. Chính vì vậy, trong tâm trạng hỗn loạn ấy, có sự hoảng sợ, có sự lạ lùng thu hút tầm nhìn, và có cả những điềm báo hãi hùng về tương lai của một cô gái ngây thơ lần đầu tiên chập chững bước đi giữa cuộc đời xô bồ.

cụm từ “buồn trông” được kết hợp với các từ khóa, chủ yếu là chữ ghép bằng hình ảnh, đẩy nhanh tốc độ: “xoáy”, “xa”. nhịp thơ lắc lư như làn sóng xa xa, tuy nhẹ nhưng lại lan tỏa ra, tạo nên âm hưởng trầm buồn, trở thành điệp khúc của bài thơ và cũng là điệp khúc của tâm trạng:

“Chiều buồn nhìn ra cổng biển, ngọn nến lấp ló đằng xa.”

cửa biển là nơi gặp gỡ, chia tay. ngọn nến là biểu tượng của sự kết nối. những ngọn nến lung linh, thoắt ẩn thoắt hiện ở cổng hồ trong buổi tối gợi một hành trình lang thang trong bóng tối, không biết đâu là bến bờ. ngọn nến nhô ra khỏi miệng biển là một hình ảnh rất đắt để nói lên nỗi nhớ da diết và khát khao ngày trở về của người phụ nữ xa xứ. ngọn nến nhỏ cô đơn, lẻ loi giữa biển nước mênh mông trong ánh sáng cuối cùng của mặt trời sắp tàn; cũng như hải ngoại trong không gian tĩnh lặng của hiện tại, nhìn về phương xa với nỗi xót xa, nhớ nhung gia đình, quê hương.

bạn càng nhìn nhiều, bạn càng thấy xa hơn. cuối tầm nhìn, con thuyền gần như lạc trôi vẫn lênh đênh giữa dòng đời, biết bao giờ mới được đoàn tụ với những người thân yêu. quá thất vọng, cô nhìn lại dòng nước đang chảy:

<3

Hoa là biểu tượng của vẻ đẹp và sự mong manh. Nguyễn du sử dụng hình ảnh hoa trôi tuy không có gì mới nhưng rất hợp thời, đúng lúc. hoa ấy không nở, không héo, trên cành cũng không trên tay; những cánh hoa ấy đang trôi bơ vơ, lạc lõng. những cánh hoa trôi trên mặt nước mới gợi thân phận nhỏ bé mong manh, trôi trong dòng đời vô định, chẳng biết đi về đâu. thuy kiều còn buồn hơn vì như thấy thân phận mình bồng bềnh, vô định, lênh đênh giữa những sóng gió của cuộc đời, không biết trôi về đâu, sẽ nát tan như thế nào? Hốt hoảng, anh nhìn quanh khu vườn với hy vọng tìm được thứ gì đó xoa dịu tâm hồn và làm chậm nhịp tim:

<3

cỏ cây bên trong “sẫm màu”, “nền mây xanh biếc” một màu u buồn bao trùm khắp không gian. màu xanh lụi tàn, mờ ảo, khô héo kéo dài từ “chân mây” xuống “mặt đất”. còn đâu “xanh đến tận chân trời” như màu cỏ cây tiết thanh minh khi kiều còn cảnh ấm? màu xanh này gợi cho tôi sự chán chường, vô vọng về cuộc sống cô đơn và chuỗi ngày tẻ nhạt, vô vị không biết sẽ kéo dài bao lâu. Dường như, dưới con mắt của thủy chung, đất trời chỉ là một màu xám đen vô tận. kinh hãi, cô trở về nơi trú ẩn của riêng mình. tuy nhiên, cả tâm trí và trái tim của anh ấy giờ đang chìm trong bão táp:

“buồn khi nhìn gió thổi vào mặt. Tiếng sóng lớn xung quanh chỗ ngồi.”

Dường như nỗi buồn ngày càng dâng cao, ngày càng da diết. một cơn gió mạnh làm cho tiếng sóng bỗng ào ào như bao vây lấy ghế kiều. tiếng “sóng ầm ầm” ấy chính là âm thanh dữ dội của gió bão đã, đang ập xuống cuộc đời bạn và tiếp tục đè nặng lên kiếp người bé nhỏ ấy trong xã hội phong kiến ​​xưa cũ, bất công.

mọi thứ đều là tiếng sóng ầm ầm, thì thầm trong tim bạn. Lúc này, Kiều không chỉ buồn mà còn lo lắng, sợ hãi như bị rơi vào vực thẳm của thời trang một cách bất lực. nỗi buồn ấy đã lên đến đỉnh điểm khiến kiều thực sự tuyệt vọng. chân thực, sống động trong thiên nhiên nhưng cũng rất ảo. đó là một bức tượng nhìn thấu tâm trạng theo quy luật “người buồn không bao giờ có”.

với nghệ thuật ẩn dụ, hệ thống câu hỏi tu từ, các điệp từ “thụy”, “xa”, “man rợ”, “buồn”, “xanh”, “gầm” … góp phần làm nổi bật nỗi buồn trong nhiều khía cạnh của tâm trạng ở nước ngoài. tác giả dùng hoàn cảnh bên ngoài để nói lên tâm trạng của mình.

cảnh được hiển thị từ xa đến gần; màu từ nhạt đến đậm; âm thanh từ tĩnh sang động; nỗi buồn trải dài từ hưng cảm, không chắc chắn đến lo lắng và sợ hãi, đến cơn bão nội bộ, đỉnh điểm của cảm xúc ở nước ngoài. chúng đều là hình ảnh của sự bấp bênh, mong manh, trôi dạt, bế tắc, sóng gió dữ dội. Lúc này, Kiều trở nên tuyệt vọng và yếu đuối nhất nên đã bị Sở lừa gạt để rồi dấn thân vào cuộc đời đầy bất hạnh.

nguyen du cũng đã vận dụng thành công những kỹ thuật nghệ thuật tiên tiến để khắc họa tâm trạng của nàng thủy chung trước cảnh trời đất. tâm trạng chờ đợi đến chờ đợi, rồi hoang mang, sợ hãi đến trì trệ, tuyệt vọng, kiếu từ trong ra ngoài. giây phút cuối cùng của cuộc đua tâm lý đến nghẹt thở. không có những giọt nước mắt vì quá đau đớn, nhưng chừng đó cũng đủ để người đọc xót xa cho số phận của người thiếu nữ chưa qua tuổi thanh xuân đã lao vào khó khăn.

tám câu cuối “kiều trên lầu cầu” kết thúc trong sự hoang mang tột độ của tâm hồn thủy chung. trời đất không có gì thay đổi, chỉ có điều trong lòng nhân vật quay cuồng trong giông tố. Nguyễn du dường như đã đi đến tận cùng biện chứng của tâm hồn, tỏ ra hiểu người khi chỉ thể hiện tấm lòng thủy chung son sắt bằng lời nói. Đoạn trích xứng đáng là một trong những đoạn thơ thành công và khẳng định tài năng thơ ca và tấm lòng nhân đạo của đại thi hào Nguyễn Du.

Xem thêm: Nêu cảm nhận của em về truyện kiều

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Nghệ thuật tả cảnh ngụ tình trong truyện kiều. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *