Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
51 lượt xem

Nghị luận bài thơ đây thôn vĩ dạ

Bạn đang quan tâm đến Nghị luận bài thơ đây thôn vĩ dạ phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Nghị luận bài thơ đây thôn vĩ dạ

Video Nghị luận bài thơ đây thôn vĩ dạ

tổng hợp những bài văn mẫu về bài thơ “phố thị kiếp này” của han me tu sẽ giúp các bạn hiểu hơn về một hồn thơ đầy lãng mạn và yêu đời.

  • 11 bài luận hay nhất về lòng dũng cảm tuyệt vời
  • 8 bài luận hay nhất về sự thờ ơ tuyệt vời

1. đề cương của cuộc thảo luận ở đây là ngôi làng của cuộc sống

1. mở đầu

Bạn đang xem: Nghị luận bài thơ đây thôn vĩ dạ

giới thiệu bài thơ, tác giả, một số nội dung chính của tác phẩm: thể hiện chất thơ nhân sinh quan và khát vọng sống, hòa hợp với đất trời của nhà thơ để tận hưởng cuộc sống. hóa giải mọi nỗi đau.

2. nội dung bài đăng

a, giới thiệu tác giả, tác phẩm, hoàn cảnh sáng tác

– han mo tu là một trong những cây bút tiêu biểu nhất của phong trào thơ mới với một giọng văn độc đáo, cuồng nhiệt không lẫn với ai.

– bài thơ được trích từ tuyển tập “những bài thơ điên”, sáng tác vào khoảng năm 1938

– Hoàn cảnh sáng tác: khi han mac tu nhận được tấm bưu thiếp của hoàng thị kim cúc, người mình từng thầm thương trộm nhớ, nhiều cảm xúc trỗi dậy về những kỉ niệm đẹp ở làng vi vu, thôi thúc anh sáng tác bài thơ này.

b, phân tích

* khổ thơ 1: cảnh vườn và những người dân phố thị xinh đẹp

– cụm từ mở đầu: một lời mời giống như một lời quở trách gần gũi.

– khung cảnh: hiện lên trong sáng, tràn đầy sức sống:

+ sun: bình minh trong lành

+ vườn: xanh như ngọc

– con người: “chất làm đầy khuôn mặt” lành mạnh – & gt; người dân thị trấn – & gt; được tạo bằng dấu chấm câu

– nghệ thuật cách điệu

= & gt; Thị trấn vi vu hiện lên trong tâm trí với vẻ đẹp thơ mộng, đằm thắm nhưng đôi khi mơ hồ, tưởng như chưa thuộc về một điều gì xa vời.

* câu 2: đêm rằm

– mô tả sự tách biệt của khung cảnh: gió – theo dõi – gió, mây – đường đi – mây

– nước chảy, hoa ngô đồng: cảnh đẹp nhưng vướng một nỗi buồn vô hình

– không gian mặt trăng: tàu mặt trăng, bến đỗ mặt trăng, sông mặt trăng,… – & gt; gợi lên sự bí ẩn của vũ trụ

– câu hỏi: con tàu là ai? Nó sẽ tốn thời gian? – & gt; hoài nghi về sự chờ đợi nơi phố thị, nỗi niềm của nhân vật trữ tình.

= & gt; đêm trăng trên sông vẫn đẹp và vĩnh hằng, nhưng buồn vì sự hài hước của nhà thơ.

* khổ thơ 3: cái kỳ ảo bao trùm cả cảnh và người

– vạn vật, dù là thiên nhiên hay con người, dường như chìm trong cõi mộng với hàng loạt từ hư vô: mơ, không thấy, mờ ảnh, … – & gt; trạng thái đơn độc và vô định của thơ.

– câu hỏi tu từ: ai biết tình ai giàu ?:

+ ngôi thứ nhất: chủ đề – tác giả

+ ai thứ hai: nghĩa hẹp: khách đường dài. nghĩa rộng: người yêu / người

= & gt; han mo tu tha thiết yêu đời nhưng lại bị cơn đau bệnh tật dày vò khiến tâm trí anh luôn trong trạng thái hư vô giữa cõi thần tiên và cõi trần. Ngay cả khi kiệt sức, tôi vẫn hy vọng mình có thể giao tiếp với cuộc sống.

3. kết thúc

khẳng định vẻ đẹp về nội dung và nghệ thuật của bài:

Xem thêm: Bài Văn Khấn Cúng Giỗ Bố – Tổng Hợp Các Bài Văn Khấn Cúng Đúng Phong Tục Việt

– nội dung: phong cảnh đất nước tươi đẹp và lòng người.

– nghệ thuật: nhiều câu hỏi tu từ; những hình ảnh độc đáo và đáng lo ngại được vẽ bằng nét vẽ chân thực và tượng trưng.

2. tranh luận xem đây là thị trấn tốt nhất

1. mở bài đăng

Tôi đang ở giữa vườn hoa ngập tràn hương sắc của phong trào thơ mới. này, một đóa hoa xuân rực rỡ như muốn khoe trọn mình với cuộc sống tươi mới, loài hoa xinh đẹp này mang một vẻ đẹp hoài cổ và đáng trân trọng… nhưng tôi đặc biệt chú ý đến loài hoa han mo tu lặng lẽ nơi góc vườn. vướng vào một nỗi u sầu bí ẩn, lạ lùng. bài thơ “phố này vi da” có thể coi là nốt nhạc chủ đạo trong thơ nhạc của nhà thơ xứ Hàn này. mới sinh, nó hầu như đã được cho là một trong những bài thơ hay nhất của Hán tự nói riêng và của phong trào thơ mới nói chung.

2. nội dung bài đăng

hoai thanh không bình luận gì về giọng hát của han mac tu trong mối quan hệ với các nhà thơ khác: “Cuộc sống của chúng tôi nằm trong lời nói của tôi. Mất chiều rộng, chúng tôi tìm kiếm chiều sâu. Nhưng càng vào sâu, trời càng lạnh. Tôi chạy trốn đến tiên giới, tôi phiêu lưu vào tình yêu dài và trọng luu, tôi điên cuồng với han mac tu, che lan vien, tôi yêu xuân diệu Thực ra, han mo tu đã nổi tiếng từ lâu. thời gian dành cho giọng hát điên khùng không lẫn vào đâu được của ông. “Đây thị trấn vi da” cũng được trích từ tuyển tập “thơ điên”, sáng tác vào khoảng năm 1938. Nhắc đến hoàn cảnh truyền cảm của bài thơ, chúng ta không thể không kể đến bức ảnh của Cảnh sắc Huế và những lời chúc anh gửi gắm. Thi kim cữu gửi đến nhà thơ khi biết tin anh mắc bệnh hiểm nghèo. >

Khi bước vào khổ thơ đầu tiên, chúng ta đã bước vào khung cảnh miệt vườn và con người quê hương. và cũng mở đầu thế giới thơ của mình, han mac tu đã mở ra một câu hỏi tu từ:

“Tại sao bạn không đến chơi trong thị trấn?

nhìn vào mặt trời, mặt trời mới.

có khu vườn xanh như ngọc bích,

lá tre che mặt chữ. ”

“Tại sao bạn không quay lại thị trấn chơi?” đan xen nhiều sắc thái tình cảm: vừa như mời gọi, vừa hỏi han, vừa trách móc, vừa giận dỗi. Ban đầu, nghe có vẻ như đang đổ lỗi cho du khách từ khắp nơi trên thế giới vì đã không ghé thăm làng của vi, nhưng đây thực sự là lỗi của han mac tu khi anh ấy đang trở nên tuyệt vọng. niềm khao khát về thăm làng của anh đầy mãnh liệt nhưng cũng thật xót xa khi mặc cảm về hoàn cảnh khó khăn của mình … hình ảnh cảnh vật cứ dần hiện ra trước mắt anh: nắng cây cau, vườn cau và ao, tre, nứa lá. , khuôn mặt chữ điền …. đều mang vẻ đẹp trong sáng, tràn đầy sức sống. Dù chỉ được phác thảo bằng một vài nét vẽ mềm mại nhưng khung cảnh hiện ra thật ấn tượng. tả cảnh bình minh chỉ làm nổi bật màu xanh của cây lá: “nhìn nắng lên cau, nắng sẽ lên”. cũng nhờ có nắng mới chiếu vào bên trên mà khu vườn xanh tươi hơn. và vạn vật sống động hơn bởi có sự xuất hiện của con người: “lá tre ngắt mặt chữ điền” thiên nhiên và con người hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản lĩnh, một tâm hồn cao cả. nhưng tuyệt đối phải hiểu rằng đó là hình ảnh thực của con người, nhà thơ không phải là nhiếp ảnh gia, không “chụp” những gì mình nhìn thấy trên trang thơ của mình, mà cảnh vật đó phải được khúc xạ qua cảm xúc của nhà thơ. . đó là khung cảnh của cá tính sáng tạo của nhà thơ. chính vì vậy mà ngôi làng dù có nắng chói chang vẫn mang nét mông lung, vắng vẻ. “Cảnh buồn có bao giờ vui đâu” (nguyễn du) và tâm trạng này sẽ được thể hiện rõ nét hơn ở khổ thơ thứ hai.

đêm trăng tròn hiện ra như một dấu ấn đầy cảm xúc:

“gió theo gió, mây theo mây

dòng nước buồn, hoa ngô đung đưa.

XEM THÊM:  Top 10 Bài văn phân tích bài thơ "Nhớ rừng" của Thế Lữ hay nhất - Toplist.vn

con tàu của ai đã cập bến trên dòng sông mặt trăng đó,

bạn có thể mang mặt trăng trở lại tối nay không? ”

gió lồng trong gió, mây quấn trong mây. như đã nói, vì con người ta vô cùng cô đơn, buồn tủi nên chỉ thấy cảnh vật chia lìa khắp nơi: tình gió mây “đứt gánh giữa đường” hay tình người một phương cũng vậy. đắm chìm trong cảm giác xa cách.far? nỗi buồn trong mắt nhà thơ trải dài từ bầu trời đến mặt đất, từ mặt nước đến hoa ngô bên sông. Ước gì anh có thể nguôi ngoai nỗi đau nhân đôi, han mo tu đang đợi một người bạn cũ “có… kịp không?”. cuối khổ thơ là một lời cầu xin tha thiết “đêm nay anh có thể đưa trăng về kịp được không?”. Các nhà thơ Hàn Quốc rất yêu trăng, tần suất trăng xuất hiện trong thơ của họ cũng không ít:

“ánh trăng mờ quá không thể che giấu được

ánh nhìn nhàn nhạt của hồ nước ‘

(tưởng tượng)

Đó là lý do tại sao anh ấy đặt tất cả hy vọng của mình vào mặt trăng, trong một con tàu mặt trăng như vậy. đừng hiểu lầm rằng han mac tu đang ca ngợi vẻ đẹp thơ mộng, trữ tình của dòng sông hương. không hẳn, nhà thơ đang mơ, tâm trạng hiện lên từ tứ thơ, cảnh chỉ là cái nền của tâm trạng. vầng trăng ở đây vừa là biểu tượng của tạo hóa nhưng sâu xa hơn, nó còn là nhịp cầu duy nhất, là nơi kết nối duy nhất của bạn với cuộc đời, để phút chốc rời xa cơn đau phong mà hướng về cuộc sống bên ngoài khung cửa sổ từ bệnh viện.

han mo bạn như lặng đi trước cảnh mộng và người trong mộng:

“mơ về một khách hàng từ xa, một khách hàng từ xa,

áo sơ mi của tôi quá trắng để nhìn thấy.

ở đây sương mù mờ ảo,

Ai biết được tình yêu của ai là giàu có? ”

có thể là thiên nhiên hay con người, ai cũng đắm chìm trong xứ mộng: mơ màng không thấy, mờ ảo hình ảnh, …. hay chính tâm trí nhà thơ đang phiêu bạt trong vô vọng? “khách” ở đây là ai? Cô ấy là một cô gái làng chơi? bóng mờ khó xác định. mờ trong không gian (“khách phương xa”), mờ cả trắng (“áo em trắng quá không thấy đâu”). Màu trắng ở đây quá mạnh làm choáng ngợp tầm nhìn của nhà thơ và anh ta vẫn chìm trong sương mù nên càng khó phân biệt. Nhưng đây không chỉ là sương khói của phố phường, của huế, của dòng sông hương, mà còn là sương của thời gian, của nỗi nhớ, ẩn hiện trong lòng thi nhân. câu hỏi tu từ “ai biết giàu tình ai?”. “Ai” đầu tiên có thể được hiểu là chính tác giả. “ai” thứ hai được hiểu một cách chặt chẽ là “khách phương xa”, và hiểu theo nghĩa rộng hơn, đó chính là người tình hay những vĩ nhân trong mộng. han mac bạn “không dám tin” tình yêu của một mỹ nữ, tình yêu của một người làng giàu, vì sợ đau, sợ tin và không thể ngừng sống ở đó khi ngay cả bản thân mình cũng không làm. không biết anh ta có cơ hội trở lại thế giới đó không. han mo tu say đắm yêu đời nhưng lại bị bệnh phong dày vò cho đến chết, tâm trí luôn ở trong trạng thái vô thức giữa thần và thế gian, tạo nên những vần thơ trường điên. Cho đến hơi thở cuối cùng, tôi vẫn muốn chạm vào cuộc sống đích thực một lần nữa.

Bài thơ viết về cảnh vật đã dần trở thành một bài thơ tình hư cấu, là nơi nhà thơ trút bỏ những ẩn ức trong lòng. cả bài thơ được kết bằng ba câu hỏi tu từ: “sao em không về chơi làng”, “đêm nay có đưa trăng về được không?”, “ai biết tình ai giàu có?”. Tôi hỏi, không mong đợi một câu trả lời, nhưng tôi quá lười để tự vấn bản thân. giao điểm chung của ba vấn đề này nằm ở sự đồng cảm với cuộc đời đầy bi kịch. han mac tu là thế, càng khao khát bao nhiêu thì anh lại càng buồn hơn, có lẽ vì cuộc đời văn chương của anh tuy ngắn ngủi nhưng đã phải chịu đựng quá nhiều dằn vặt về thể xác và tinh thần.

3. kết thúc

đoạn thơ “ở đây làng đời” tuy không dài nhưng có giá trị sâu sắc cả về tư tưởng và hình thức, kết hợp nhuần nhuyễn giữa lối viết hiện thực và bút pháp tượng trưng. cảnh đẹp làng quê và những con người làng nhàng chỉ là cái cớ để họ thổ lộ lòng mình. Trang thơ của han mac tu tuy đã khép lại nhưng đã mở ra những ý tưởng mới trong lòng người đọc với ngòi bút “thơ điên”, cảm nhận của bạn như thế nào là tùy thuộc vào sự đồng cảm của mỗi người. Hàn đã sống một cuộc đời khốn khó, nên đọc thơ Hàn phải có tâm tư chua xót đó mới thấu hiểu hết được:

“các chữ cái xoáy như máu

như một người sững sờ cho đến chết

Xem thêm: Hóa ra anh kỹ sư trong bài hát ‘Chị Tôi’ của Trần Tiến bị oan

để tôi ngất đi trong vũng máu

trải nỗi đau trên tờ giấy mỏng manh ”.

3. luận văn học ở đây thị trấn vi cho hai khổ thơ đầu

han mac tu là một trong những nhà thơ mới xuất sắc của Việt Nam thế kỷ XX. thơ anh chứa đựng một tâm hồn đầy lãng mạn và yêu đời. Qua bài văn tế ở làng đời này, hai khổ thơ đầu của bài thơ, ta sẽ thấy được tình yêu trong sáng, tha thiết đã được hòa trộn với thiên nhiên tươi đẹp của huệ và nỗi đau tinh tế, thầm kín của một trái tim đa đoan. .

1, nghị luận văn học ở đây khổ thơ đầu của bài thơ: hình ảnh thiên nhiên nơi phố thị

bài hát mở đầu là một lời quở trách nhẹ nhàng đối với nhân vật trữ tình: tại sao bạn không trở lại và chơi trong thị trấn?

chỉ một câu hỏi! một câu hỏi của một cô gái quê mùa nhưng đầy yêu thương và mong chờ. câu thơ có sự trách móc, ân hận của phận người con gái đối với người yêu vì đã quên chiêm ngưỡng vẻ đẹp mặn mà, nồng hậu và đậm chất quê hương của thôn vi, một vùng quê ngoại thành hữu tình và thơ mộng, một cảnh vật. của màu sắc.

luận điểm chính xuyên suốt của bài văn ở đây thôn vi 1 là hình ảnh thiên nhiên thôn vi hiện lên dịu dàng và thơ mộng:

“Hãy nhìn mặt trời mọc mới

có khu vườn xanh như ngọc

lá tre che mặt chữ. ”

nét độc đáo của thôn vi: quê hương của cô gái được gợi ý trong câu đầu tiên của phép liên kết này đã được miêu tả rõ ràng. một hình ảnh thiên nhiên kỳ vĩ rộng mở trước mắt người đọc. hình ảnh mặt trời tưới những cốc cau đẹp và rực rỡ. mặt trời mới bắt đầu một ngày, những hàng cau cao vút vươn mình đón những tia nắng đầu tiên, vạn vật ngập tràn ánh nắng và bình minh. tại sao mặt trời mới mang lại cảm giác quê hương đó?

2, nghị luận văn học ở đây là khổ thơ thứ hai của đoạn thơ: linh cảm mơ hồ của nhân vật trữ tình

Làng vi da nằm gần sông Hương Huế. do đó, từ đoạn tả cảnh làng quê ở khổ thơ đầu tiên bộc lộ tình yêu, tác giả đã tiếp tục miêu tả cảnh sông nước với nỗi sầu muộn, nhớ nhung, hư ảo như một giấc mơ:

”gió theo đường đi của gió và mây

dòng nước buồn, hoa ngô đung đưa

con tàu của ai đã cập bến trên dòng sông mặt trăng đó

bạn có thể mang mặt trăng trở lại tối nay không? ”

XEM THÊM:  Top 7 mẫu cảm nhận về bài thơ Tỏ Lòng hay chọn lọc - HoaTieu.vn

Bước sang khổ thơ thứ hai, luận điểm của bài này vẫn là hình ảnh thiên nhiên của những con người đời thường nhưng lại nhuốm màu buồn man mác. gió và mây để gợi nỗi buồn vì nó trôi, lang thang đã buồn hơn gió theo gió, mây theo đường mây, gió và mây chia lìa; họ không thể là bạn đồng hành, họ không thể gặp nhau, và sự xa cách của nhà thơ với người yêu của mình có thể là vĩnh viễn. đây là nỗi niềm của nhà thơ khi xa cách và nỗi nhớ, đồng thời đây cũng là lỗi của cái cũ trong cuộc đời. nỗi buồn chia tay để lại trong lòng người một nỗi buồn man mác, bâng khuâng. chúng ta không còn thấy giọng văn tươi tắn, sôi nổi của đoạn trước, chúng ta gặp lại han mac tu – một tâm hồn sầu muộn:

“dòng suối buồn của những bông hoa ngô đồng”

với tâm hồn dữ dội như han mac tu, sông trôi của huệ chỉ là dòng sông buồn gợi cảm giác buồn, cô đơn. trong bài văn tế làng đời này, cả hình ảnh hoa ngô đồng khẽ đung đưa trong một nỗi buồn xa xăm. tâm trạng dao động là thái độ của những con người sống trong vòng quay tăm tối và trì trệ của cuộc đời. mặt nước sông hương êm đềm gợi nhớ những bến bờ xa xôi, những mảnh trôi của số phận con người. ý thơ buồn nên tiếp tục ở hai câu sau nhưng với cách diễn đạt thì tuyệt vời, thật mà lại là mơ:

“con tàu của ai cập bến dòng sông mặt trăng đó

bạn có thể mang mặt trăng trở lại tối nay không? ”

dường như trong thơ han mac tu, vầng trăng đã trở thành người bạn tâm giao duy nhất của ông để gửi gắm những rung động của riêng mình, kết thúc bài thơ thứ hai của phố thị này bằng một câu hỏi tu từ: một nét nghệ thuật của tác phẩm. Cùng với đại từ thông tục “ai”, ta có thể thấy được sự hoang mang, bất an và linh cảm của nhân vật trữ tình.

4. luận điểm văn học thành phố này là cuộc sống:

han mo tu là một nhà thơ nổi tiếng trong phong trào thơ mới Việt Nam. Anh bắt đầu làm thơ từ năm 14, 15 tuổi, bắt đầu bằng thơ tang lu cổ điển, sau đó chuyển sang sáng tác theo hướng thơ lãng mạn mới. Qua vẻ ngoài vô cùng phức tạp và bí ẩn của thơ han mac tu, vẫn có thể thấy rõ một tình yêu đau đáu đối với cuộc sống trần thế. các tác phẩm lớn: Cô gái quê (1936), Thơ văn (1938), Xuân nhu y, Thường thanh qi, Cẩm tú vị ương, Duyên tình (thơ kịch, 1939), Đoàn kịch (thơ kịch), Vở kịch giữa trăng (văn xuôi thơ, 1940). bài thơ thị trấn này là một tác phẩm nổi tiếng của ông.

mở đầu bài thơ là khung cảnh thơ mộng của phố phường được tái hiện qua con mắt thấu hiểu của tác giả. là khung cảnh của một thị trấn xinh đẹp vào một buổi sáng “bình minh”, một ngày mới bắt đầu. hai nét vẽ rất tài hoa: một ở trên đỉnh, ánh nắng ban mai rực rỡ, rực rỡ nhảy múa trên cây cau; một nét xanh thấp, giống như viên ngọc của khu vườn đầy lá.

Cách viết của nhà thơ ở đây rất tinh tế: chỉ khi nắng lên, sương tan thì vườn mới “mượt” (sáng nước), còn nếu “mượt” thì mới “xanh”. như ngọc ”. ”Là (một màu xanh trong suốt). tất cả đều gợi lên một cảnh đồng quê tươi đẹp, sinh động, một cảnh đồng quê gần gũi, thân thuộc của bao mảnh đất miệt vườn quê hương nhưng mang nét thơ trữ tình riêng của cuộc sống. Chắc em yêu quê lắm, thì trong kí ức của em, khu vườn quê đẹp như hiện lên tươi sáng và rực rỡ trong câu thơ như thế. Với hai câu thơ này, quê hương và màu xanh của đồng quê Việt Nam mang một giá trị mới trong ngòi bút thơ đầy khám phá của Hàn Mặc Tử.

cảnh đẹp nhưng lòng nhà thơ lại ăn năn, đau xót vì cảnh không còn là của mình?! Câu hỏi ban đầu của bài thơ cho chúng ta thấy rằng: sao anh không chơi phố nữa?

đây là câu hỏi của han mac tu. nếu biết không thể quay lại cảnh xưa đã từng yêu mà còn phải hỏi, nỗi đau ấy phải dằn vặt, nhức nhối. và một chữ “ai” như chỉ đến một điểm nào đó, nhói lên một nỗi đau khiến vết thương rỉ máu: vườn ai xanh như ngọc. Vườn của tôi bây giờ ở đâu, vườn của ai bây giờ, tôi về bằng cách nào? và anh không thể trở về trong hoàn cảnh bệnh tật hiểm nghèo, khi thần chết chờ đợi anh từng ngày. ở đây là sự đối lập giữa cái đẹp và cái đau: cảnh càng đẹp, lòng càng đau. và trái tim nhà thơ càng đau đớn bao nhiêu thì cảnh làng quê càng hiện lên qua sự ăn năn, xót xa của han me tu.

bốn dòng gợi lên bốn hình ảnh gió, mây, sông, trăng là chất liệu thơ quen thuộc, nhất là trong thơ mới thời bấy giờ. chỉ có điều, ở đây nhà thơ không tả một cảnh vật có gió, có mây, có sông, có trăng mà dùng hình ảnh đó để diễn tả tâm trạng của con người. nếu bạn để ý, bạn sẽ thấy rằng quan hệ bên trong của bốn dòng là quan hệ của logic của chế độ, không phải là quan hệ của logic mô tả. và ở đây là tâm trạng buồn bã, tuyệt vọng của nhà thơ trong một tình yêu xa vời và vô vọng: gió cuốn theo gió, mây bay theo mây.

gió và mây đã đi ngược lại quy luật của tự nhiên: câu thơ bộc lộ rõ ​​nét chí khí, luôn kiên định “anh đi đường em, anh đi đường em”! chính vì vậy mà “buồn nước” – nỗi buồn cô đơn của tác giả. hy vọng vẫn còn, nhưng nghi ngờ đã vượt qua hy vọng. câu hỏi từ từ vang lên với một từ đầy lo lắng và quan tâm. Tôi biết trong đau đớn, trong bất lực của tình yêu vô vọng, vẫn là tấm lòng chân thành của một nhà thơ đối với cuộc đời và con người.

cảm tạ thiên phú không được, cuối cùng chỉ có một con đường tìm người, may mắn có thể cứu chính mình? nhưng người tình giờ đây chỉ còn là giấc mơ, chàng đang “mộng khách phương xa, khách phương xa” (đảo ngược hai lần để nhấn mạnh ý “phương xa”) và dường như đã “vuột khỏi tay nhà thơ” để. điểm của! áo sơ mi của tôi quá trắng để nhìn thấy nó! trong tâm trạng tuyệt vọng ấy, nhà thơ nghi ngờ tất cả: ở đây sương mù mịt

“khói lửa cuộc đời” có làm hoen ố hình ảnh con người không? còn nhà thơ thì cất tiếng thở dài cho mối tình xa vắng và tuyệt vọng: ai biết được tình yêu của người phảng phất chút hoài nghi trong câu thơ là có thật, có đúng với tâm trạng của kẻ lạnh lùng lúc bấy giờ hay không, nhưng sự hoài nghi này thể hiện sự nhiệt tình của người. nhà thơ cho cuộc đời của nhà thơ. bởi đây không phải là câu hỏi khẳng định mà chỉ là nỗi trăn trở, day dứt trong lòng nhà thơ (hai đại từ nhân xưng “ai” trong câu thơ chỉ nói lên điều đó). trong bối rối, dằn vặt, vẫn còn hy vọng. và đó là niềm đam mê cuộc sống của han mac tu ngay cả khi anh gặp phải nỗi đau và bi kịch lớn nhất như khi anh viết những dòng buồn của bài thơ này.

xem các thông tin hữu ích khác tại chuyên mục văn học – tài liệu hoatieu.vn.

Tham khảo: Bài viết số 7 lớp 8 đề 2 văn học và tình thương

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Nghị luận bài thơ đây thôn vĩ dạ. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.