Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
220 lượt xem

Nghị luận bài Vội vàng (ngắn gọn, hay nhất)

Bạn đang quan tâm đến Nghị luận bài Vội vàng (ngắn gọn, hay nhất) phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Nghị luận bài Vội vàng (ngắn gọn, hay nhất)

xuan dieu là “nhà thơ mới trong số các nhà thơ mới”. độc giả yêu thích của anh ấy là thơ. Điều khiến thơ Xuân Diệu trở thành một thể loại thơ mới và được yêu thích chính là những quan niệm mới trong thơ ông. đặc biệt ở chỗ là khái niệm tăng tốc thời gian. “động tác thể hiện trọn vẹn nhất xuan diêu ​​có lẽ là gấp gáp.”

trong Thi nhân Việt Nam, hoai thanh đã nhận xét rằng: “xuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu, sống vội vàng sống vội”. Thực ra, “vội vàng” được coi là bài thơ đặc sắc nhất không chỉ trong tập thơ mà còn trong sáng tác của xuân khảo. đoạn thơ chủ đạo là những nhịp đập sôi nổi, khắc khoải với khát vọng chế ngự thời gian, chế ngự khoảnh khắc tươi mới của cuộc đời. trong đó, những tư tưởng, quan niệm được tác giả trình bày một cách thuyết phục và sâu sắc đã làm “vội” một áng văn chính luận trữ tình, một “bản tuyên ngôn thơ về quan niệm sống” có lẽ đó không phải là thơ minh hoạ triết lí mà là trí tuệ của một hồn thơ. “

Bạn đang xem: Nghị luận văn học bài vội vàng

khác với những nhà thơ luôn mong ước được làm “tiên nữ”, thoát khỏi cuộc sống trần tục tẻ nhạt. chẳng hạn, tan da có câu thơ “quế ai ngồi đó chửa / Cành đa em rước nàng về chơi”. trong đoạn thanh xuân tuyệt vời, anh khao khát được trẻ mãi không già với thời gian. điều đó đã sớm được tiết lộ ở đầu bài thơ.

Tôi muốn tắt nắng

để màu không bị phai

Tôi muốn cuốn theo chiều gió

đừng để hương bay xa

tác giả muốn “tắt”, muốn “ép”, sắc thái tiêu cực, khiến nó giống như một điều ước tàn nhẫn. lại “tắt” đây là “tắt nắng”, “buộc” đây là “buộc gió”. tác giả muốn thống trị những thứ thuộc về tự nhiên, là vĩnh hằng, bất biến. chính những điều đó làm cho mong muốn của tác giả vừa tàn nhẫn vừa phi lí. mà gần hơn, ước nguyện của tác giả xuất phát từ “hương thơm không phai”, “gió đừng bay đi”. chính điểm xuất phát này đã thể hiện tình yêu đất trời mãnh liệt của nhà thơ. “cho”, “không”, những từ mang sắc thái cầu xin, khẩn khoản. Thực ra, nếu không yêu và trân trọng “sắc”, “hương” là bản chất của cuộc sống thì tác giả đã không ước ao mãnh liệt đến mức tưởng chừng như tàn nhẫn và phi lý. vì cụm từ “tôi muốn” được lặp lại hai lần đã tạo ấn tượng mạnh, nhấn mạnh cái tôi chủ quan với khát vọng tột cùng, luôn chủ động trong cuộc sống.

tác giả rất muốn bám vào thiên nhiên vì yêu thiên nhiên. vậy tại sao tác giả yêu thiên nhiên? điều này được tác giả trả lời trực tiếp bằng lời của bài thơ

trong số những con ong và bướm này, đây là một tuần đầy mật ong,

ở đây những bông hoa mùa đông có màu xanh

đây là những chiếc lá của cành cây rung rinh

đây là bài hát tình yêu của tôi

và này, mắt đang nhấp nháy

mỗi buổi sáng, thần vui vẻ gõ cửa

Tháng Giêng ngon như mật

kết hợp “de” ở đầu câu tạo ra sự chuyển tiếp suôn sẻ. nên cái “màu” mà tác giả yêu cầu không “phai” là màu rực rỡ của bông hoa trong “cánh đồng xanh”, là vệt sáng của “chiếc lá” trong “cành lụa”, là ánh bình minh. tia sáng từ “đôi mi” thiếu nữ là âm thanh của đôi “chim én” và “mùi hương” ngọt ngào của “ong bướm”, của niềm vui “mỗi sớm mai”. dưới con mắt xanh của tác giả cuộc đời tươi trẻ ngọt ngào như tình yêu thuở ban đầu, thơm ngát và nảy nở như bông hoa mọc giữa “nội động”, mềm mại dịu dàng như “cành tơ”, nồng nàn, trìu mến như một mảnh”. đôi mắt của một phụ nữ trẻ. đặc biệt, “này đây” được lặp lại với mật độ dày đặc thể hiện niềm hân hoan, vui sướng của tác giả xưa trước hình ảnh thơ mộng của thiên nhiên. không phải trong quá khứ, không phải trong tương lai, mà là “ở đây” ngay bây giờ, ngay nơi tác giả, không ở đâu xa. chính điều này đã đưa cảm xúc của tác giả lên cao trào. những thứ vốn đã ở trong tầm tay của chúng ta thì lại khiến chúng ta “sợ hãi” không dám cố gắng nắm bắt, nhưng “ơi”, thiên nhiên bao la nhưng lại ở ngay bên cạnh tác giả. tác giả muốn chụp cô ấy nhiều hơn. Nếu như trong văn học trung đại, thiên nhiên là thước đo của cái đẹp như “làn nước thu, bức tranh xuân” của Nguyễn Du thì với Xuân Diệu, con người là chuẩn mực của cái đẹp. rõ ràng nhất là bài thơ với cách so sánh rất táo bạo

Tháng Giêng ngon như một đôi môi khép kín

tác giả cảm nhận mùa xuân bằng một cảm quan, một hương vị rất riêng. “ngon” ở đây gợi cảm giác thưởng thức, có tính đàn hồi; “Tôi 15. Tôi hai mươi / không mất bất cứ điều gì bạn không thích.” với “sát môi” đã mang đến cảm giác mê mẩn, mê đắm cho các nàng. Tháng tốt Đây là tháng đầu tiên của năm là một ẩn dụ cho mùa xuân và mùa xuân là một ẩn dụ cho tuổi trẻ. Đối với tác giả, cuộc sống tươi đẹp, đẹp mê hồn với sự tận hưởng của tuổi trẻ năng động với đam mê của tình yêu. tuy nhiên, thơ của xuân điều đặc biệt vì tác phẩm của hầu hết tất cả các nhà thơ luôn có hai cung bậc cảm xúc. Quả thật, sau khi cảm thấy thăng hoa trước vẻ đẹp say đắm lòng người của cuộc sống, tác giả đã lắng lòng mình lại qua lời bài hát:

Tôi rất vui. nhưng vội vàng một nửa

Tôi không đợi nắng hè luôn ló dạng

câu thơ trước có dấu chấm ở giữa câu và câu 3/5 như một thoáng ngập ngừng. “Có nắng mới chiếu xuân” là xu hướng chung của mọi người. nhưng ở đây, vì lối sống “gấp gáp” tác giả hối cải ngay khi xuân còn xanh. và một lần nữa, thái độ sống vội vàng được tác giả khẳng định một cách rõ ràng. đồng thời việc sử dụng thái độ bình thường của con người để khẳng định thái độ của mình đã khiến câu thơ có sức khái quát cao. Với sự kỳ diệu của thanh xuân, sống là để tận hưởng, sống trọn vẹn giây phút hiện tại. Một lần nữa, chúng ta phải tự đặt cho mình một câu hỏi: tại sao phải sống để tận hưởng giây phút hiện tại một cách trọn vẹn nhất? Để trả lời câu hỏi này, có lẽ phải bắt đầu từ quan niệm về thời gian của tác giả Xuân Diệu, thể hiện qua câu nói:

mùa xuân đến có nghĩa là mùa xuân đã qua

mùa xuân còn trẻ nghĩa là mùa xuân sẽ già đi

và mùa xuân kết thúc có nghĩa là tôi đã mất

XEM THÊM:  Phân tích bài thơ quê hương của đỗ trung quân

Đối với các nhà văn thời Trung cổ, họ luôn tin rằng con người tồn tại trong cùng một vũ trụ với vòng luân hồi của con người và vòng tuần hoàn của tự nhiên. trong tác phẩm nổi tiếng của truyện ngôn tình có câu: “xuân tàn, hoa tàn. bình lặng, nhàn nhã.” tuy nhiên với xuan dieu _ “nhà thơ mới nhất trong số các nhà thơ mới” thì lại khác: “nhanh lên, mau về với em / Tình yêu tuổi trẻ đã già”. Có thể thấy, đối với xuân điều cả thời gian và tuổi trẻ đều thực sự ngắn ngủi, ở hai câu trước “đến” và “qua”, “trẻ” và “già” là hai từ trái nghĩa nhưng có cấu trúc đẳng lập. ngành kiến ​​​​trúc. điều này làm cho tuyên bố rất mạnh mẽ của ông rằng sự ám chỉ ba lần “có nghĩa là”, trên thực tế, là một nghịch lý. tuy nhiên, dựa trên tư duy thực tế, nhận định của xuan dieu quả thực là một phép biện chứng đầy sức thuyết phục và sắc sảo.

Tham khảo: Viết bài tập làm văn số 2 lớp 6

Ở giữa dòng thời gian vô tận này, đời người giống như một khoảng thời gian hữu hạn. mỗi khoảnh khắc chỉ là khoảnh khắc trước đây nhưng ngay lập tức bị đẩy vào dĩ vãng không thể lấy lại được. vì vậy, “mùa xuân đang đến”. . “rõ ràng sẽ bị đẩy vào quá khứ. không giống như” trong khi “ở câu đầu tiên,” will “trong câu thứ hai đề cập đến tương lai. Nếu câu đầu tiên là nhận thức thì câu thứ hai là sự sợ hãi với sự kỳ diệu của mùa xuân không chấp nhận tuổi già, cuộc sống thực sự tươi đẹp khi có khát khao, biết hưởng thụ và biết yêu thương. thanh xuân qua đi, mọi thứ không còn ý nghĩa.

Làm thế nào tôi có thể biết rằng mùa xuân vẫn đang tuần hoàn?

Nếu tuổi trẻ không lùi bước hai lần.

Trên thực tế, hoàn cảnh sống của con người là hữu hạn, vì vậy sóng với dòng thời gian vô tận và vô tận của vũ trụ không có nghĩa lý gì. có thể hiểu, nhận thức được điều này trước khi linh hồn mong muốn được sống. riêng tôi thực sự đau lòng và ăn năn xuan dieu; “mùi tháng năm thấm phôi / muôn sông núi vẫn vĩnh biệt trong lặng lẽ”. thế thôi, xuan dieu ý thức được thời gian trôi qua ít ỏi sẽ không trở lại, anh quan tâm và trân trọng thanh xuân và tuổi trẻ. , chính những điều này luôn thôi thúc bạn hành động:

cố lên! mùa giải vẫn chưa được đặt vào buổi chiều

“mùa” đây là một phần của năm “buổi tối” là một phần trong ngày. sự khác biệt giữa năm và ngày khiến thời gian trở nên gấp gáp hơn bao giờ hết. nuôi trong anh ta những ham muốn mãnh liệt

Tôi muốn một cái ôm.

tất cả sự sống chỉ mới bắt đầu nở rộ

Tôi muốn mây di chuyển và gió thổi

Tôi muốn yêu những chú bướm

Tôi muốn ghi lại nó trong một nụ hôn

và nước non, cỏ cây.

để tôi ngửi thấy mùi thơm, tôi tràn đầy ánh sáng

mang đến cho bạn vẻ đẹp của những ngày mát mẻ

– ôi xuân hồng, anh muốn cắn em!

“Tôi muốn ôm”, câu ngắn nhất của bài hát, vỏn vẹn ba từ nhưng rất súc tích.

không cần dài dòng vì cảm xúc của tác giả lúc này đã dồn nén và khiến tác giả chỉ muốn “ôm hận”. Từ cái “tôi” của chính mình, giờ đây, tác giả hòa vào cái “tôi” chung để thay thế cho những con người yêu đời, yêu tuổi trẻ như anh và cũng để ta hòa vào mạch cảm xúc của tác giả. . mây không trôi mà “đưa”, “gió” không lay mà “cuốn”, “bướm thì“ say ”với“ tình ”. vạn vật luôn được tác giả nhìn bằng con mắt yêu thương, chính vì vậy mà các tác giả không còn muốn “ôm” mà còn muốn “nặng”, muốn “say”, muốn “thu”, muốn “cắn”, thể hiện niềm khao khát mãnh liệt, sôi sục trong lòng nhà thơ, khát khao lao vào. vẻ đẹp của thiên nhiên, từ hữu hình như “mây”, “cánh bướm” đến vô hình như “gió”, “tình yêu”, từ lãng mạn như “nụ hôn” đến hùng vĩ như “nước non”, từ cao cả như “cây” đến bậc thềm cuối cùng như “cỏ”, tác giả muốn ôm trọn lấy nàng, từ đó một lần nữa khẳng định tình yêu mãnh liệt muốn nắm bắt mọi ý nghĩa của cuộc sống. Để được “trọn vẹn”, là “trọn vẹn”. , “lòng tham” ấy càng được thể hiện rõ ràng và mạnh mẽ hơn ở câu thơ cuối:

oh xuan hong, em muốn cắn anh!

Đến đây, bạn có thể thấy sự kỳ diệu của mùa xuân như một con ong đã uống mật thơm, cũng như một người tình đang yêu. hình ảnh ấy đã gieo vào lòng người đọc sự lo lắng, thương cảm và suy ngẫm. chu quang liem cũng nhận xét rằng “chúng ta có thể nghe thấy rõ ràng nhịp tim nhanh xuất hiện trong từng đợt ngôn từ song song giao nhau, giao thoa và vuốt ve tâm hồn người đọc.” thực ra, chính những ca từ xúc động chứa chan khát vọng mãnh liệt đã khiến người đọc cũng bị cuốn theo cảm xúc của bài thơ và cuộc đời tươi đẹp.

Qua “vội vàng”, tác giả xuân sắc đã thể hiện một tình yêu thiên nhiên và tuổi trẻ tha thiết, nồng nàn. đồng thời thể hiện những quan điểm hết sức mới mẻ, độc đáo về thước đo cái đẹp và sự trôi chảy của thời gian. đọc “vội vã”, ta như hòa nhịp với nhịp sống cũng như nhận ra và trân trọng những giá trị hiện tại.

thảo luận vội vã – bài văn mẫu 3

Nghị luận bài Vội vàng (ngắn gọn, hay nhất) (ảnh 2)

Với những ý tưởng và phong cách thơ độc đáo, Xuân Diệu đã trở thành một tác giả nổi bật nhất của phong trào Thơ mới.

Vào những năm 1930, thơ mới ra đời và thực sự chiếm lĩnh nền văn học. tuy nhiên, phải nói rằng, phải đến bài thơ xuân thì người đọc mới hiểu được ý nghĩa của câu nói “một nhà thơ mới trong tất cả các nhà thơ mới”. sự xuất hiện của nó cùng với “sự nhiệt tình, phấn khích, lo lắng” đã tạo nên “một nguồn sống chưa từng có ở đất nước non trẻ yên ả này.”

– Tranh luận văn học vội vã với 13 câu đầu tiên:

chúng ta có thể cảm nhận được hơi thở của âm thanh và dư vị của mùa xuân qua những câu thơ ý nghĩa:

Tôi muốn tắt nắng

để màu không bị phai

Tôi muốn cuốn theo chiều gió

Xem thêm: Các đề thi liên quan đến bài thơ vội vàng

đừng để hương bay xa.

nhà thơ dường như muốn giành lấy cái quyền của tạo hóa: tắt nắng, buộc gió

yêu đời một cách nghiêm túc, xuan dieu muốn lưu giữ hương vị mãi với thời gian. vẻ đẹp của hoa, của “cánh đồng xanh”, của cành lá rung rinh trong gió là “thiên đường nơi hạ giới”, thế giới của mùa xuân và tình yêu:

XEM THÊM:  Sáng tác một tác phẩm (câu chuyện hoặc bài thơ) nhằm khích lệ mọi người đọc sách

của con ong và con bướm này trong tuần này, con yêu

đây là những bông hoa của cánh đồng xanh

đây là những chiếc lá của cành cây rung rinh

đây là bài hát tình yêu của tôi

và này, đèn đang nhấp nháy.

Phong cách nghệ thuật độc đáo đã làm cho thế giới mà phép thuật mùa xuân gọi là “cuộc sống trong mơ” trở nên sống động hơn. phép liệt kê, nhấn mạnh từ “đây” năm lần thể hiện cảm nhận phong phú, dồi dào, vô tận về cảnh đẹp thiên nhiên, đất trời. các phép liên từ được sử dụng liên tiếp trong câu thơ cũng như xuyên suốt bài thơ “và đây ánh sáng loé lên”, “nước trong sáng ngọn cỏ” tạo nên nhịp điệu nhanh, gấp gáp thể hiện tình yêu cuộc sống vô bờ bến. xuân diệu đã nói lên vẻ đẹp của cuộc sống với tình yêu tha thiết. những tháng ngày trong mắt nhà thơ trở thành “tháng mật”, và những âm thanh của thiên nhiên được thể hiện thành “bản tình ca”. vẻ đẹp của đất trời, của mùa xuân, tình yêu càng làm cho tâm hồn nhà thơ thêm say đắm. cảnh mặt trời mọc hiện lên rất chân thực qua bóng dáng người thiếu nữ có hàng mi dài: “hàng mi le lói ánh sáng”. xuân điều đã có một sự sáng tạo mới trong hình ảnh thơ ấy với cảm giác “hàng mi dài rung rinh nắng vui”. thiếu nữ nhấp nháy tỏa ánh sáng, cũng giống như hình ảnh “hàng liễu” bên hồ trong “đây rồi mùa thu tới” là vẻ đẹp của một thiếu nữ với mái tóc buồn rũ xuống. trong không khí ân tình với “tháng mật”, “khúc tình ca” và đôi mi dài của một thiếu nữ, hình ảnh so sánh “tháng giêng ngon lành như cặp môi khép” đã gây được ấn tượng mạnh cho người đọc. . câu thơ gợi cảm mà bộc lộ cái nhìn ngây ngất, say đắm, đa cảm trước vẻ đẹp của cuộc đời. Khi chúng ta yêu vẻ đẹp của mùa xuân, của đất trời, của tuổi trẻ và hạnh phúc, chúng ta hiểu tại sao xuân diệu mang ý nghĩa lấy đi sự sống, giống như một cuộc chạy đua với thời gian: “Tôi vui, nhưng vội vàng một nửa, tôi không” không đợi nắng hè không bao giờ quên mùa xuân. ”

nhà thơ yêu đời nghiêm túc nhưng chợt nhận ra nhiều nghịch lý. điểm giữa câu thơ có giá trị biểu cảm độc đáo thể hiện sự sững sờ, ngơ ngác của nhân vật trữ tình khi nhận ra đâu là sự tương phản, trớ trêu giữa cái “tôi” và cuộc đời:

trái tim tôi rộng lớn nhưng số lượng của tôi nhỏ bé

không kéo dài tuổi trẻ của thế giới.

“Tôi” muốn yêu cuộc sống mãi mãi, nhưng cuộc sống của con người có giới hạn, giới hạn khó “trăm năm trong nhân gian”. Mùa xuân của đất trời là tuần hoàn, và mùa xuân của tuổi trẻ, trớ trêu thay, “còn đất trời, nhưng vĩnh viễn không có ta. cuộc sống là vĩnh cửu, nhưng con người và tuổi trẻ không phải là mãi mãi. những mặt đối lập này mang lại cho nhà thơ một cảm giác độc đáo về thời gian:

mùa xuân đến có nghĩa là mùa xuân đã qua

mùa xuân còn trẻ nghĩa là mùa xuân sẽ già đi.

cảm giác mạnh mẽ về thời gian gấp rút. xuan dieu có ý nghĩa rõ ràng hơn về sự phân chia giữa “còn” và “không còn”: “còn trời đất, nhưng vĩnh viễn không có ta.”

thảo luận vội vã – bài văn mẫu 4

thời gian đã lấy đi tuổi thanh xuân, nó hủy hoại cuộc sống tươi đẹp và đầy yêu thương này vì “tuổi thanh xuân không bao giờ quay lại hai lần”. thời gian mang đến những lời chia tay “sàng chia phôi”, “thầm tạm biệt”. tạm biệt ”, tiếng chim hót cùng“ gió đẹp ”và lá xanh cũng lặng, tàn phai theo năm tháng,“ thiên đường nơi hạ giới ”đượm hương ấy, sắc hương bỗng nao nao, khiến tâm hồn thi nhân. “mê đắm lòng người, mê đắm cả trời” Em hét lên “không bao giờ, ôi! không bao giờ nữa “. những ám ảnh về thời gian ấy đã thúc giục mùa xuân diệu kỳ, anh không thể” đợi nắng hè mới về xuân “mà là” vội vàng, vội vàng, anh muốn tận hưởng cuộc đời ngắn ngủi của mình “, anh muốn sống trong một ầm ĩ và mạnh mẽ. từng khoảnh khắc của tuổi trẻ. Hãy “đi nhanh” trong khi thời gian giao mùa “cũng chưa muộn”, trong cảm hứng mới này, nhân vật trữ tình chuyển từ “i” sang “ta” như muốn thoát khỏi giới hạn của lời nói. “i” thu hẹp lại, trở thành cái “tôi” khổng lồ sánh ngang với trời đất cũng là thái độ cương quyết nhưng cũng tham lam, ham đoạt mạng ở mọi chiều kích của mình:

Tôi muốn mây di chuyển và gió thổi

Tôi muốn yêu những chú bướm

Tôi muốn ghi lại nó trong một nụ hôn

và nước, cây và cỏ

bởi mùi thơm, đầy ánh sáng

mang đến cho bạn vẻ đẹp của những ngày mát mẻ.

nếu trong đoạn đầu tiên hai từ “đây và đây” tiếp tục lặp lại năm lần, thì ở các dòng trước nó lặp lại ám chỉ “muốn” như thể tạo ra một sự tương ứng. “Tôi muốn” vốn là một cuộc sống rộng mở, đang trên đà phát triển, tự hào, chắc chắn rằng mình có quyền đòi hỏi, quyền khẳng định. thái độ và tâm trạng ấy chỉ có ở thơ mới và đặc biệt đậm đà trong thơ xuân khảo, còn ở “nước non lặng lẽ” đầu thế kỷ 20 thì không thể và “vô tiền khoáng hậu”. Các động từ được sử dụng rất thường xuyên và theo nghĩa ngày càng tăng: “ôm”, “tung”, “thu”, sau đó lên đến đỉnh điểm là: “o xuan hong, tôi muốn cắn bạn!” tình cảm tha thiết, khao khát, mãnh liệt của tác giả thể hiện “khao khát được giao cảm với cuộc đời” của tác giả càng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nổi lên từ những từ “choáng váng”, “no nê” và cuối cùng là “no nê”. sang bầu xuân hồng “. Bài cảm nhận của nhà thơ đã cho ta thấy rõ hơn tình cảm thiết tha của xuân điều với cuộc sống, một tình yêu vô cùng bền chặt và gắn bó.

với tình yêu cuộc sống và “khát vọng giao cảm với cuộc đời”, xuân điều đã tuyên chiến với những “ao đời” phẳng lặng và chật hẹp. anh ấy đã tạo ra một cái tôi cá nhân sống động không thể nhầm lẫn. “Là nguồn sống chưa từng có” trước đây, sau đó và mãi mãi.

– / –

Trên đây là một số bài văn mẫu lời phàn nàn vội vàng mà chính đáp án đã biên tập. Mình hi vọng nó sẽ giúp ích cho các bạn trong quá trình làm bài và ôn tập bài vở. Chúc các bạn ôn tập vui vẻ!

Tham khảo: Soạn văn 11 bài vào phủ chúa trịnh

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Nghị luận bài Vội vàng (ngắn gọn, hay nhất). Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *