Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
125 lượt xem

NHÀ THƠ TÚ SÓT HÓM HỈNH VÀ THÂM THÚY – trang tin tức

Bạn đang quan tâm đến NHÀ THƠ TÚ SÓT HÓM HỈNH VÀ THÂM THÚY – trang tin tức phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ NHÀ THƠ TÚ SÓT HÓM HỈNH VÀ THÂM THÚY – trang tin tức

“tu o” là bút danh, tên thật là chu thanh, quê quán xã điện trường, huyện nghệ an (nghệ an), sinh năm 1930. năm 1948 tham gia quân đội Pháp, năm 1954 được cử đi du học. tại Đại học Việt Nam ở Bắc Kinh, sau đó làm biên tập sách dịch tiếng Trung Quốc. về cách làm cũ của “công cụ”. Vào dịp Tết Nguyên đán, các nhà thư pháp thường bày những bức “Hán tự, giấy đỏ” viết những câu đối bằng chữ Hán trước cửa số nhà 60 phố Ba Triệu, Hà Nội.

Tôi có vinh dự được làm việc với một nhà thơ đã gần ba mươi năm làm việc ở bộ phận văn học, nhà xuất bản Thanh niên, rất hiểu ông, rất kính trọng ông và có ấn tượng sâu sắc về tính hài hước dí dỏm và giản dị của ông. rất sâu sắc trong thơ anh. với anh, bất cứ điều gì cũng có thể trở thành thơ và bài thơ nào của anh cũng đầy tính nhân văn, hàm ý những lời khuyên chân thành.

Bạn đang xem: Nhà thơ tú sót

Trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước, cơ quan tôi sơ tán về xã Song Phượng, huyện Đan Phượng (Hà Tây). người phụ trách y tế là một bác sĩ khôn ngoan, một người phụ nữ rất “dữ dằn”, “ông xã” là bộ đội đi công tác xa cả năm nên nhiều khi tính tình cũng rất… thất thường. nhiều người bị xúc phạm, rất bất bình nhưng họ phải chịu đựng. Có lần nhà thơ bị ốm phải vào bệnh viện tiêm thuốc kháng sinh. sau khi tiêm xong, cháu loạng choạng đi về phía đầu ngõ, tay luôn xoa mông vì quá lạnh, định quay lại bảo chú ruột (cùng bố đi sơ tán) lấy bình nước nóng để chườm thì bất ngờ bị bác sĩ đuổi theo. đuổi theo anh ta và cởi áo của anh ta. “Ngươi vào đi! Ngươi vào đi!” kéo băng Bạn được bác sĩ đẩy và tự do lục tung mọi túi áo, thậm chí túi quần. nhà thơ phân vân không hiểu đầu và cuối. “Ta để trên bàn kính, ngươi chỉ vào tự mình tiêm, thế nhưng …”. Chà, cô ấy bị mất kính. “massage” không hoạt động và nghi phạm đã được thả. tối hôm đó chủ nhà đi họp trả kính thì bác tài mới nhớ ra cho cháu mượn mà quên mất. Thay vào đó, tôi biết rất nhiều người đã tức giận: “về tôi, tôi đã tát anh ta.” bạn ra về với nụ cười hóm hỉnh: “chết rồi, ai mà làm vậy. bù lại, tôi làm cho anh ấy một bài thơ”. bài thơ như sau: “em ơi! / em mất kính đâu (?) / thấy em nghèo thì ngờ lấy chồng / đây khổ cha mà em / em không. đeo kính, nó lộn xộn / tôi phải làm gì (?)

Ngày hôm sau, cả cơ quan đọc cho nhau nghe và thuộc lòng bài thơ. lời thơ rất hóm hỉnh, châm biếm sâu sắc, chơi chữ và nói rất hay. cái từ “mỉm cười” này muốn khiêu khích, coi thái y là “cười” hai cái, thần thiếp của mình. “kính gì?” – từ “cái gì” này thực sự đắt, đặt vào câu hỏi. Tôi không biết “có chuyện gì” (bóng mờ hay trắng, gần hay xa). Tôi không biết nghĩa là tôi không nghe, nó có nghĩa là “thì thầm” với tôi.

cho đến khổ thơ thứ hai là tốt. “Tôi không đeo kính, thật lộn xộn.” nghĩa đen là “ri” không có kính để đeo, nhưng nói ra hai chữ này thì sợ quá, vì “chồng” của “ri” ở rất xa nên rất dễ bị “kéo”. và cũng vì cái “khó hiểu” đó nên “thều thào” “đưa tôi đến cái tôi (?)” từ “cái gì” còn đáng sợ hơn. Tôi tội nghiệp, tôi chỉ có cái răng dưới đó thôi… thôi thì cứ để anh ấy “rặn” tùy thích, không có chuyện gì xảy ra đâu. (lỡ thì đầy tình, thấu thì khôn). đến cuối: “pull it” nói lái xe là “xấu”. Mình nghèo thì dám nghi, dám xử thế này, chứ nhà giàu thì “lưu manh”. nói chung, chỉ ở cái “nghèo” mới bị nghi ngờ và xúc phạm một cách bất công. thật chua xót! nhưng bản chất giàu lòng vị tha, nhân hậu, nhân ái nên không phải do mặc cảm. đổi lại, anh được nâng lên cấp bậc “thưa ngài”. Nghĩa là tôi nghèo nhưng tôi không hèn. “đói cho sạch, nước mắt cho thơm” là cách nói của học giả. ở đời giàu sang chưa chắc đã sạch thơm đâu, em hiểu chưa? thơ của câu chuyện với thế giới.

XEM THÊM:  Nhà thơ Xuân Quỳnh trong ký ức con riêng, con chung - Hội Nhà Văn Việt Nam

Anh ta nghĩ rằng biết có một bài thơ đang “mỉm cười” thì anh ta sẽ tức giận và đánh anh ta. nên không lạ lắm là từ đó cái “ác” của “ri” giảm đi bảy tám phần, hễ gặp nhà thơ là mừng rỡ chào hỏi. Tôi vừa phát hiện ra rằng bài thơ châm biếm của đồng nghiệp của bạn có chứa thuốc thần kỳ.

Tham khảo: Nhà thơ Kim Tuấn – &quotchiều đông nào nhung nhớ.&quot – Những ký ức về Pleiku ngày cũ

có lần đoàn cán bộ hưu trí được cấp trên quan tâm tổ chức đi tham quan danh lam thắng cảnh, di tích lịch sử, thậm chí là Đà Lạt. ở đây, họ có thể xuống hồ than thở và đi vào rừng ai. khi lên, khi xuống, khi già yếu, mệt mỏi quá. trong giờ giải lao, liu xuan vui vẻ ứng biến ngay lập tức:

“có một ông già răng dài, tóc bạc phơ / còn ai oán than ai / mà dắt nhau ra hồ phi tang / thấy không than thì ngồi thở cùng nhau / họ lấy rủ nhau đến rừng hồ tình yêu / còn đâu tuổi đâm chồi nảy lộc / đồi thông quanh ta đung đưa lên xuống / ngồi vắt chân ngồi lại. ”

bài thơ hay, nhưng rất buồn. Đồng nghiệp của bạn cũng mệt mỏi không kém, nhưng với sự khéo léo, anh ấy thấy cần phải “lấy lại tinh thần lạc quan” và ngay lập tức thảo ra:

“dù răng long đầu bạc / ta vẫn ước nguyện bên nhau / cứ than khóc rừng tình / chồn chân mỏi gối / chồn chân mỏi theo / khát gọi hè, than thở xuân / ngâm thơ hò cuốc cứ quay / cò cùng nhau ở lại / vẫn rừng ai, vân vân … ”.

Sau khi nghe các bô lão nói xong, họ vỗ tay tán thành như được hồi sinh và hăng hái đứng lên hướng về khu rừng ai, vừa đi vừa bình luận hai bài thơ: bối cảnh, con người, tình thâm, bí mật và thế giới, cách chơi chữ rất thông minh, rất duyên dáng. Đọc xong tôi cười đắc ý. nhưng rồi tôi nhớ nhà vì một điều gì đó vừa mơ hồ vừa cụ thể.

chồng nhà thơ, vợ làm công nhân nhà máy thuốc lá Thăng Long, có 5 người con. đúng là anh “chạy ăn từng bữa mà đổ mồ hôi hột”. ngày quốc tế phụ nữ 8/3, người ta hãy tặng vợ những kỉ niệm quý giá, ít nhất là một bó hoa thật đẹp. Không biết cho tiền cái gì? nhìn “vợ” ngồi may vá, anh ứng biến ngay: “hôm nay 8/3 / Em giặt áo cho anh ấy / Mình chia nửa đĩa xôi / Em sợ anh ấy yếu bụng, em ăn đi”. nhận bài thơ từ tay cô cho “bà cô” đọc và cười thật tươi. khi đó, hạnh phúc nằm ở tình yêu thương lẫn nhau chứ không phải ở việc trao tặng những món quà quý giá.

Một lần anh được một người bạn cũ mời đến nhà chơi. một người bạn cũ cùng thời trong quân đội Pháp, quen “yêu nhau mà chia củ sắn”, cùng chung máu lửa. tình yêu lúc đó sâu đậm lắm. tuy nhiên bây giờ những người làm quan cao, nhà cao cửa rộng chỉ là những nhà thơ nghèo. Đôi khi, khi gặp anh, cô nhận thấy vẻ kiêu ngạo và trịch thượng của anh nên thường tránh mặt anh. lần này anh ngại đến vì có mấy đồng đội ở Nghệ an ra chơi rủ nhau họp ở nhà quan đó. anh ta có lẽ không muốn tiếp tục, nhưng hoàn cảnh khiến anh ta không thể từ chối. khi đến nơi ai cũng chào hỏi nhiệt tình, bắt tay răm rắp, bạn trại mới ra trại, y như ngày xưa đi lính. chủ nhân hôm đó cũng cố gắng vui vẻ và chu đáo. bia chai trong két, mồi nhậu. tuy nhiên, anh vẫn nhận ra sự hờ hững trong lòng. bạn hoặc về phần anh ấy trình bày những bài thơ được xuất bản gần đây của anh ấy. để chứng tỏ anh cũng là một người sành văn chương và cũng có ý định trổ tài để thử tài, thầy giáo đề nghị anh ứng tác ngay một câu chuyện có thật. anh nhìn sàn nhà lát đá hoa sạch sẽ, sau đó chỉ còn lại mấy đôi dép bỏ đi nằm chỏng chơ trên sân thượng, liền đọc: “vất vả quá / giường cao, nếu lau thảm cho anh!” ai cũng cảm kích trước ý nghĩa sâu sắc và sâu sắc. Bạn không để ý thấy chủ quán mặt tái mét nhưng vẫn phải ngậm cục xà phòng ngọt lịm để nâng cốc bia chúc mừng.

XEM THÊM:  Nhà thơ Khổng Văn Đương và mối tình đẹp trong ký ức - VnExpress Giải trí

Xem thêm: Những nhà thơ xuất sắc trong phong trào văn học cách mạng

Trong một dịp khác, giới báo chí và ngành xuất bản được mời nghe “chuyện quan họ” đăng bài diễn thuyết tại trụ sở liên hiệp văn học nghệ thuật số 51 đường trần hưng đạo, hà nội. cho dù khán giả của bạn được giáo dục đến đâu, bạn vẫn lan man trong việc thu thập tất cả các loại logic rẻ tiền. sau giờ giải lao, hành lang đã được dọn sạch hoàn toàn. Tôi và anh cũng ra đi. Tôi nói, “Thằng đó điếc thật và nó không sợ súng.” Anh ấy nhìn tôi, mỉm cười và gật đầu. Tôi cho rằng sẽ có một số bài thơ thú vị ở đây. quả thật, ngay chiều hôm sau, anh đưa cho tôi xem bản thảo của “cái ống nhổ”: “thân dài thắt lưng, bụng rỗng, miệng rộng / cái bụng bẩn thỉu vẫn lộ ra miệng / người ta nhổ vào anh / mà miệng anh vẫn bẩn”. tắt. “Tôi vỗ vai anh ta và đánh anh ta:” Được rồi! Hay lắm! “Lời thơ giản dị nhưng khác thường, giống như tia lửa từ một cây bút bi.

sang năm mới 1970, ngày “ông táo về trời”, nhưng tiền của, gạo hết. Nếu không có bánh chưng thì còn gì là tết, xuân về, nhất là cu san (5 tuổi) và cu con (9 tuổi) háo hức chờ lời nhắc của hai tuần trước. chỉ cố kiếm được vài ký gạo nếp, vài gam đậu xanh … nhưng chất đốt lấy đâu ra? phiếu dầu hết, than đắt. người con trai cả là chu hồng quy (một nhà thơ nổi tiếng cùng thời với tập “nối diều”, nay là một nghệ sĩ) buộc một chiếc xẻng nhà binh vào sau xe đạp và chạy ngược chiều chạy ra ngoại thành. . phuong. . buổi chiều đem những gốc phi lao khô héo, tua tủa ra. Sau khi xem xong, bạn nói với bố: “Luộc quá lãng phí bố ạ. Rễ cây này tự nhiên có hình rồng. Hoặc chúng ta có thể để nguyên, sửa đổi một chút rồi bày lên bàn ăn.” thay vì Tết. ” những bông hoa. Đó là năm của con rồng. “còn bánh chưng thì sao? Con trai và cu cụ có nhận không?” Bạn nói nhỏ: “Tôi sẽ ứng trước nhuận bút cho khoản ‘nối diều’ ở NXB Kim Đồng để mua Bánh chưng, dù chỉ hai đĩa cũng đủ ăn Tết rồi.” khi nhà thơ nghe rằng mình đúng, anh ấy đã đồng ý.

Sau khi cắt tỉa một chút gốc phi lao đã thành rồng gắn vào đế gỗ hình chữ nhật trông rất đẹp. nhà thơ trầm ngâm. với tấm lòng đôn hậu, anh ứng tác ngay hai dòng trong bài thơ: “Tưởng cá chép hóa rồng / Ai ngờ rắn hóa rồng, hóa rồng!”. sâu sắc đến nỗi buồn vui lẫn lộn khi cá chép hóa thành rồng rất ít và rắn hóa trang thành rồng!

ngày 27 tháng 3 năm 2006, lâm bệnh nặng, nhà thơ đã bình an trở về với tổ tiên, đã để lại một lời “thách đố” như sau: “chủ đói khát tôi, đầy tớ vẫn tự hào / Đầy tớ vui vẻ, đầy bao, đầy bao, vẫn thu ”.

đã hơn chục năm, nhà thơ tuýt còi không còn ngồi viết những câu đối tết ở ngưỡng cửa 60 ba triệu, Hà Nội, để lại một khoảng trống yêu thương, nhưng “thử thách” của anh vẫn chờ đợi và ý nghĩa xã hội vẫn là tương tự.

đọc thêm

điện thoại: 0913236372 – email: [email protected]

địa chỉ: không. 10, ngõ 73, văn minh giang, ba đình, hà nội.

Tham khảo: Xuân Diệu với hồn thơ quê hương

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc NHÀ THƠ TÚ SÓT HÓM HỈNH VÀ THÂM THÚY – trang tin tức. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *