Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
124 lượt xem

Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp với truyện ngắn &quotMuối của rừng&quot

Bạn đang quan tâm đến Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp với truyện ngắn &quotMuối của rừng&quot phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp với truyện ngắn &quotMuối của rừng&quot

Ông Hiểu nói về truyện ngắn Muối của rừng: – Giọng kể là điều tôi thích. Nó chân thật, đẹp và giản dị. Nó làm cho tôi (người đọc) tin cậy ở nhà văn. Muối của rừng là cuộc đi săn tìm lẽ sống, lẽ đời. Nó là cuộc đi săn tìm danh vọng và lợi lộc. Tất cả đều trò khỉ. Cuộc sống là những trò khỉ. Cuối cùng mình trần thân trụi cả, tất cả đều về với cát bụi. Cuộc sống là cuộc đi săn tìm thói xấu trong bản thân ta để tự mình trục độc, tự mình thoát thân từ khỉ thành người. Ông Hiểu nói tiếp: – Con khỉ lớn nhất là con đầu đàn, là bậc đế vương, là vua. Nhà văn – kẻ đi săn, ông Diểu (Dieu – vị chúa Trời nhỏ) biết mình không có “chân mệnh đế vương” nên hắn yên tâm với thân phận dân đen của hắn, hắn không đi tranh hùng, không đi gây loạn và hoắng huýt, hắn cố gắng đi tìm kiếm tự do trong hoàn cảnh cụ thể của hắn, trong bể khổ trầm luân cuộc đời. Hắn chịu đựng, nhẫn nhục và chấp nhận chung sống với bọn khỉ cái, khỉ con, với các đồng loại khỉ độc và khỉ gió. Hắn bằng lòng chơi những trò khỉ. * Ông Hiểu (Đỗ Đức Hiểu) – giáo sư Đại học Văn khoa là người viết bài báo Đi tìm Nguyễn Huy Thiệp năm 1990. Ông sống một mình trong căn nhà nhỏ gần trường Trưng Vương trên phố Hàng Bài, Hà Nội. Tôi biết ông là dịch giả cuốn Giu-li-vơ du kí của Giô-na-than Xuýp, một cuốn sách mà tôi say mê từ nhỏ. Giáo sư Đỗ Đức Hiểu là người biết chỉ ra các tầng ý thức giấu trong khe chữ, điều mà nhà văn chỉ biết viết ra từ một khối hỗn độn, mù mờ và vô minh gọi là vô thức mà thôi. Thật hiếm có những nhà nghiên cứu phê bình biết và làm được điều này.

hà nội, tháng 9 năm 2014 nhà văn nguyễn huy tiếp

Bạn đang xem: Nhà văn nguyễn huy thiệp qua đời

*********************************************** *

Một tháng sau Tết Nguyên đán là thời gian yêu thích của tôi trong rừng. cây cối đâm chồi nảy lộc. rừng xanh và ẩm ướt. thiên nhiên vừa trang trọng vừa xúc động. đó một phần là do mưa mùa xuân.

Lần này, đi dạo trong rừng, giẫm lên những chiếc lá mục, hít thở bầu không khí đã được lọc sạch, đôi khi choáng ngợp bởi một giọt nước trên cây rơi xuống vai trần của bạn thật tuyệt vời. Tất cả những trò hề thấp hèn mà chúng ta gặp phải hàng ngày có thể hoàn toàn bị rũ bỏ bởi một con sóc nhảy trên cành dâu tằm.

Vào dịp đó, con diều đã đi săn.

Ý tưởng săn bắn hình thành khi con trai ông đang du học ở nước ngoài gửi cho ông một khẩu súng hai nòng. vũ khí tuyệt vời, quá nhẹ, giống như một món đồ chơi, bạn thậm chí không thể mơ tới nó. Ở tuổi sáu mươi, với một khẩu súng mới, một cuộc đời đáng để săn bắn trong rừng vào một ngày mùa xuân.

Cô ấy mặc áo nịt ngực, quần áo ấm, đội mũ lông và đi bốt cao cổ. để cẩn thận, anh còn mang theo một nắm xôi. anh ta đi dọc theo con lạch cạn, vì vậy anh ta đi ngược lên nguồn nước. cách mặt nước một dặm là vương quốc của những hang động đá vôi.

Người quan sát chim đã đi theo con đường ngoằn ngoèo. bluebirds lấp đầy các rặng núi hai bên đường, nhưng anh ta không bắn. Với khẩu súng này, bắn chim xanh thì thật phí đạn. con chim xanh mà là chán. ngon thì ngon nhưng có vị tanh. Bạn đang thiếu những con chim nào trong nhà của bạn? nhà anh ấy rất nhiều chim bồ câu.

Khi đến khúc quanh, người chơi birder giật mình bởi tiếng sột soạt trong rừng sồi. một đám dây thừng màu sắc bay phấp phới trước mắt anh. anh nín thở: một đôi chim hoang dã phi nước đại về phía trước, cúi đầu, hót véo von. anh ta kéo nòng súng của mình. “Cú đánh sẽ trượt!” anh nghĩ bụng rồi ngồi bất động ở vị trí đó hồi lâu. anh muốn đợi cho khu rừng yên tĩnh. gà rừng sẽ nghĩ rằng chúng chưa gặp ai. điều đó tốt cho họ. tốt cho bạn nữa.

những ngọn núi đá sừng sững hùng vĩ. đã xem để đo sức mạnh của nó. Nếu bạn có thể bắt gặp một bộ áo liền quần hoặc sơn dương, đó là cuộc sống thực. sơn dương rất khó, anh ấy biết. giống chó này chỉ có thể được kích hoạt một cách tình cờ. Ông. dieu không tin rằng may mắn sẽ đến với mình.

Suy nghĩ kỹ càng, anh định men theo chân núi đá vôi vào rừng dâu để săn khỉ. chắc chắn ăn nhiều hơn nhưng ít nỗ lực hơn. Đây là quả của núi, hang của thung lũng này. trong rừng dâu, khỉ có đàn. không khó để anh ta bắn một con khỉ.

Cây bạch dương dừng lại ở một cụm dây leo. Không biết đây là loại cây gì, lá nhợt nhạt như lá, hoa vàng như hoa tai rủ xuống đất. anh im lặng ngồi đó nhìn. Tôi cần xem những con khỉ có ở đây không. loài vật này khôn như người, khi kiếm ăn luôn có người canh giữ. người bảo vệ rất giỏi thính giác. nếu bạn không nhìn thấy nó, đừng cố gắng giành chiến thắng trong cuộc săn, đừng cố bắn con át chủ bài. con át chủ bài cũng là một con khỉ. nhưng đây là con khỉ của bạn, con này chứ không phải con khác. vì vậy bạn phải đợi, phải có cách để bắn.

Anh ấy đã đứng yên trong nửa giờ. mưa xuân êm dịu. thời tiết ấm áp. Thật dễ dàng để anh ta ngồi như vậy trong một thời gian dài, không suy nghĩ, không buồn, không vui, không lo lắng, không tính toán. sự im lặng tĩnh lặng của khu rừng xuyên qua anh.

Chà, bỗng từ trong rừng dâu truyền đến tiếng kinh ngạc của một con vật khổng lồ. anh ta biết người lãnh đạo đã đến. con khỉ này cũng tuyệt vời. xuất hiện với một buổi lễ hoàng gia. tự tin một cách tàn bạo. Bà chủ mỉm cười và nhìn kỹ.

Sau một vài phút ồn ào, người lãnh đạo đã đến. nó bắn nhanh đến mức hầu như không có điểm dừng ở mỗi điểm dừng. anh ngạc nhiên về sự nhanh nhẹn và linh hoạt của nó. trong tích tắc, nó biến mất. có một nỗi buồn xuyên thấu tim anh: số mệnh của hoàng đế không trùng với anh. niềm vui mà anh khơi dậy kể từ khi được về nhà đã giảm đi một nửa trong anh.

Khi con đầu đàn biến mất, một bầy khỉ dễ dàng bỏ đi hai chục con từ nhiều hướng. Tôi treo cao, tôi đu qua các cành cây. một đứa trẻ khác nhảy xuống đất. thấy ba con khỉ đan xen nhau: khỉ đực, khỉ cái và khỉ con.

Ý tưởng rằng con khỉ đực sẽ là con mồi ngay lập tức bị bắt dính vào con chim. ông bố hói đó! tên khốn dâm đãng! tộc trưởng gắt gỏng! nhà lập pháp bẩn thỉu! tên bạo chúa chết tiệt!

ông dieu cảm thấy nóng. anh ta cởi mũ và áo bông của mình và để chúng dưới những tán cây. đặt cả nắm cơm xuống đất. nó từ từ chuyển sang một chỗ lõm thấp hơn. anh ta nhìn kỹ và thấy rằng con khỉ bảo vệ là một con khỉ cái. điều đó thật tiện lợi vì nữ luôn dễ bị phân tâm. bạn có thấy không? nếu bạn đề phòng, còn gì để bắt chấy vào người? Đối với phụ nữ, cơ thể mình là điều quan trọng nhất. nó rất đơn giản và đẹp. nhưng nó đầy nỗi buồn …

XEM THÊM:  Nhà văn Lỗ Tấn là ai? Những câu nói hay của Lỗ Tấn - WRHC

Birder đã tính toán và sau đó đi ngược chiều với chiếc đồng hồ trông coi khỉ. bạn phải đi được trong vòng hai mươi mét của những con khỉ trước khi bạn có thể bắn. anh bò nhanh nhẹn và rất điêu luyện. một khi bạn đã xác định được con mồi của mình, bạn chắc chắn sẽ thành công. thiên nhiên đã không ban cho ai ngoài chính con khỉ. thậm chí anh biết rằng dù anh có bước đi khó khăn một chút, gây ra một sự bất cẩn vô lý thì cũng chẳng sao cả. Nó có vẻ vô lý, nhưng đó là điều bình thường.

vì vậy, anh ta nghĩ vậy, nhưng vẫn tiếp cận những con khỉ một cách thận trọng. anh biết rằng thiên nhiên đầy những điều bất ngờ. thận trọng không bao giờ gây hại.

Anh ấy dựa súng vào ngã ba một cái cây. Bộ ba gia đình khỉ không hề biết rằng thảm họa đã gần kề. khỉ bố treo cổ hái quả ném xuống đất cho hai mẹ con. trước khi ném luôn chọn quả ngon nhất trước. hành động đó thật đáng khinh bỉ. Bóp cò. cuộc bắn súng dữ dội đến nỗi những con khỉ im lặng trong một phút. khỉ đực buông tay cô và rơi xuống đất nặng nề.

Xem thêm: Phong cách sáng tác của nhà thơ Tố Hữu? Những đặc trưng nổi bật

Sự hỗn loạn của bầy khỉ khiến cánh diều run lên vì sợ hãi. anh ấy chỉ làm sai. chân tay anh bủn rủn, như thể anh vừa hoàn thành một công việc nặng nhọc. những con khỉ biến mất vào rừng. khỉ mẹ và khỉ con cũng đi theo đàn. Một lúc sau, khỉ mẹ bất ngờ quay trở lại. con khỉ đực bị bắn vào vai, đứng dậy được nhưng lại ngã xuống.

Con khỉ cái thận trọng đến gần con khỉ đực, quan sát xung quanh. sự im lặng này thật đáng ngạc nhiên. nhưng rồi con khỉ đực gọi nó, một tiếng gọi buồn bã và đau đớn. anh ấy dừng lại để lắng nghe trong hoảng sợ tột độ.

“chạy!”

con chim nhỏ rên rỉ nhẹ nhàng. nhưng con khỉ cái dường như muốn liều mạng, nó tiến lại gần và bế con khỉ đực lên.

Người đàn ông tức giận giơ súng lên. hành động hy sinh của con khỉ khiến anh ta ghê tởm. Nói dối, bạn thể hiện tấm lòng cao cả của bạn là một phụ nữ tư sản! Đạo đức tan rã bắt đầu từ những bộ phim truyền hình như thế này, làm sao bạn có thể lừa được anh ta?

Khi người quan sát chim định bóp cò, con khỉ quay lại nhìn anh ta. đôi mắt anh ta vô cùng kinh hãi. anh ta ném con khỉ đực xuống đất và bỏ chạy. anh thở phào nhẹ nhõm rồi cười nhẹ. ra khỏi nơi ẩn náu.

“lỗi!”

Anh chàng birder thầm chửi bới vì anh ta vừa đi khỏi thì con khỉ liền quay lại. “Nếu anh ta biết mình là con người, anh ta sẽ ngừng hoạt động!” Cứ như vậy, khỉ cái vừa nhìn anh vừa chạy về phía khỉ đực. anh ta vồ lấy con khỉ đực rất nhanh và khéo léo. Cả hai đều lăn lộn trên mặt đất. bây giờ con khỉ chắc chắn sẽ hoảng sợ như một con ngốc. anh ta sẽ hăng say hy sinh bản thân vì sự cao thượng của anh ta sẽ bị thiên nhiên đâm thủng. bạn đã để lộ bộ mặt của bạn như một kẻ giết người! dù đã chết nhưng vẫn nhe ​​răng ra để cười. dù thế nào đi nữa anh ấy sẽ rất đau đớn, anh ấy sẽ tỉnh táo, thậm chí anh ấy sẽ chết sớm hơn hai năm nếu tôi bắn anh ấy bây giờ. tất cả chỉ vì anh ta mất hai phút để trốn thoát.

“thôi nào … – anh buồn bã nghĩ – với đôi chân thấp khớp, sao có thể chạy nhanh như vậy với lòng trung thành và sự tận tâm của loài khỉ?”

Như thể đang đùa, hai con khỉ chạy đến và ôm nhau, con khỉ thỉnh thoảng khua chân vòng kiềng, trông thích thú và dâm đãng. người quan sát chim tức giận dùng đà phóng súng về phía trước. Tôi muốn con vật hoảng sợ và thả mồi xuống.

Minh họa: Lê Trí Dũng

Từ mô đá, bỗng nhiên con khỉ con xuất hiện. Nó túm lấy dây súng của ông kéo lê trên đất. Ba con khỉ vừa bò vừa chạy cuống cuồng. Ông Diểu ngớ ra một lát rồi phá lên cười: tình thế của ông thật là lố bịch!

nhặt đá ném theo bầy khỉ, con diều vừa đuổi theo vừa la hét. bầy khỉ kinh hãi, hai con chạy lên núi, con khỉ con chạy vào vách đá. “Nếu bạn mất vũ khí của bạn, bạn sẽ mất nó!” người quan sát chim nghĩ vậy và đuổi theo con khỉ nhỏ. khoảng cách quá gần nên nếu không có tảng đá lởm chởm, tôi đã nhảy xuống và chộp lấy vũ khí.

việc anh dẫn chú khỉ nhỏ vào mép vực đã gây ra hậu quả khó lường. cầm súng, anh lăn ra khỏi vách đá mà không một chút do dự. do thiếu kinh nghiệm, anh ấy không thể tìm ra giải pháp khác trong trường hợp đó.

anh tái mét, mồ hôi vã ra như tắm. anh ta đứng trên mép vực nhìn xuống, run rẩy. Từ sâu thẳm vọng ra tiếng hú đáng thương của một chú khỉ con. chưa bao giờ có một tiếng hét như thế này trong trí nhớ của anh. anh giật mình kinh hãi. từ dưới vách núi, sương mù bốc lên và cuộn lại, trông thật đáng sợ và đầy chết chóc. sương mù xuyên qua từng chân bụi cây và nhanh chóng xóa mờ khung cảnh. anh ta chạy ngược lại. Phải mất một thời gian dài, có lẽ là kể từ khi còn nhỏ, để chạy lại như một con ma như thế này.

Đến chân núi đá, tôi đã kiệt sức. anh ngồi dậy và nhìn qua vách đá. bây giờ sương mù đã bao phủ nó. Anh chợt nhận ra rằng đây là phần đáng sợ nhất của thung lũng, khu vực mà những người thợ săn gọi là cái trũng chết chóc. Ở thung lũng sâu thẳm này, hầu như năm nào cũng có người mắc vào màn sương mù và giết tôi.

“hay một con ma? – anh nghĩ – có phải hồn ma của những người dì mạnh mẽ thường biến thành những con khỉ trắng không? “

Bộ áo liền quần này màu trắng. anh ta lấy vũ khí của mình một cách bất thường đến nỗi anh ta cũng nghi ngờ làm thế nào mà sự thật lại có thể đơn giản như vậy.

“Tôi có bị điên không? – bà chủ nhìn quanh – có phải tất cả như một giấc mơ không? anh đứng dậy ngơ ngác nhìn vào vách đá. Trên sườn núi đá đối diện Thung lũng chết, bầu trời trong xanh không sương mù, mọi cảnh vật đều hiện rõ.

có một tiếng hét. Người canh chim nhìn lên thì bất ngờ thấy một con khỉ đực bị thương nằm trên vách đá. Tôi không nhìn thấy con khỉ. Tôi rất vui khi tìm thấy con đường của mình.

những ngọn núi dốc và trơn trượt. cuộc leo núi là nguy hiểm và khó khăn. Hắn hùng hổ nói: “nhưng dù thế nào, ta cũng phải bắt được ngươi!” anh bình tĩnh bám vào các khe nứt trên tảng đá và leo lên.

XEM THÊM:  Tiểu sử tác giả Dương Hương Ly - Hợp Âm Việt

Sau khoảng mười mét, anh ấy cảm thấy nóng. Chọn vị trí thuận lợi, anh cởi bỏ giày dép, quần áo ngoài trèo lên ngã ba cây tre. trong mỗi chiếc quần lót, anh cảm thấy thoải mái. anh ấy leo nhanh và tôi không ngờ sức lực của anh ấy lại nhanh nhẹn như vậy.

Con khỉ đực bị thương nằm trên một tảng đá phẳng và khá bấp bênh. Bên dưới tảng đá, một vết nứt rộng bằng nắm tay ngăn cách nó với vách đá. anh rùng mình, cảm giác như thể có lúc nào đó tảng đá sẽ lăn khỏi vị trí đó, khiến anh sợ hãi. tại sao thiên nhiên muốn thử thách lòng can đảm của bạn nhiều hơn?

Anh ấy đã dùng khuỷu tay để hỗ trợ đứng dậy. khỉ đáng yêu, lông và vàng. nó nằm sấp, hai tay cào vào đá như cố tìm cách di chuyển lên trên. máu đỏ loang trên vai anh.

Tham khảo: 100 năm ngày sinh nhà thơ, nhà viết kịch Lưu Quang Thuận

Người bảo hộ đặt tay mình lên con khỉ và thấy nó thật ấm áp. “Đến thì dễ hơn là nhanh …” Chú chim nhỏ luồn tay vào dưới ngực con khỉ và đưa ra một ước tính. anh phát ra một tiếng ‘hm’ nhỏ từ trong lồng ngực, nghe rất đáng sợ, giống như thiên thần chết chóc bị kích thích bởi sự can thiệp của anh với anh. Anh hất tay về. con khỉ run rẩy, nhìn anh ta cầu xin với đôi mắt đờ đẫn. anh chợt thấy tiếc. viên đạn làm gãy xương bả vai của anh ta, lộ ra một khúc xương dài 4 inch. mỗi khi xương va vào nhau, con khỉ đau đớn quằn quại.

“Không ổn cứ để như vậy!” – chú chim nhỏ nắm lấy một nắm cỏ nhài và vò nát. anh ta đưa nó vào miệng và nhai nó. anh ta đắp một nắm lá lên vết thương của con khỉ. nắm lá sẽ có tác dụng cầm máu cho nó. con khỉ co rúm người lại và nghiêng đôi mắt ẩm ướt của nó về phía anh ta. cô ấy tránh nhìn thẳng vào mắt anh ấy.

Trong một khoảnh khắc, con khỉ rúc vào lòng bàn tay của con chim. miệng phát ra âm thanh lắp bắp nghe như trẻ con. Tôi biết anh ấy đang cầu xin và tìm kiếm sự giúp đỡ. Tôi rất khó chịu.

“Điều đó là tốt cho tôi để chống lại. – Bà chủ nhìn đầu khỉ ngoan ngoãn mà cau mày – Tôi già rồi … lão biết người già dễ mất lòng. Bây giờ làm cách nào để tôi có thể băng bó cho con khỉ của bạn? “

Tôi đang suy nghĩ. anh ta phải cởi quần lót của mình. Anh dùng chiếc quần lót đó để băng vết thương. vết thương đã ngừng chảy máu, con khỉ không còn rên rỉ.

do đó, anh ta cởi trần ôm con khỉ khi giúp nó xuống núi. đột nhiên, đá rơi từ tâm núi về phía hàng rào như thể có một lực đẩy nào đó.

núi lở!

anh ta trượt và bám vào tảng đá, vô cùng sợ hãi. Con đường mà anh đã leo trước đó chỉ là một vết cắt thẳng mượt. con diều không còn nhìn thấy cây vì quần áo và giày của nó. đi con đường đó bây giờ là nguy hiểm. Tôi phải đi vòng ra sau núi. xa hơn nhưng an toàn.

Anh mất hơn hai giờ để đến chân núi. Tôi chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi và kiệt sức trước đây. cơ thể anh ta đầy vết xước. khỉ không sống từ đời, chết không ra chết. kéo nó trên mặt đất đau quá, nhưng ôm nó trong tay thì không đủ.

Đến được lùm cây đang chờ sáng, người bán bánh mì dừng lại lấy nón và cầm nắm xôi. có một ụ mối to gần bằng gốc rạ. gò mối còn dính đất đỏ mới, trên đó đầy những cánh mối ẩm ướt. chết tiệt, nếu nó ở trong một tổ mối, đồ của bạn sẽ biến thành cám! Thở dài ngao ngán, người xem chim quay lại đón con khỉ.

“Không thể ghê tởm khi về nhà lúc nào cũng như thế này! – người phụ nữ tức giận – Tôi sẽ trở thành trò cười… ”

<3

“vậy thì sao! – chợt cười – hỏi ai bắn khỉ như vậy. bạn phải nuốt một miếng thịt rưỡi … tóc vàng như thuốc nhuộm … nếu bạn có thể bắn một con vật như vậy, thì dù mảnh áo giáp cũng vô giá trị! “

Có một tiếng động nhẹ phía sau. người quan sát chim quay lại và nhận ra con khỉ. khi anh ta nhìn thấy nó, anh ta đã biến mất vào bụi cây. hóa ra con khỉ đã theo anh từ khi anh còn ở trên núi mà anh không hề hay biết. thấy lạ. đi được một đoạn, người quan sát chim quay lại thì thấy nó vẫn còn lẩn khuất phía sau. khốn nạn quá đi mất! người coi chim đặt khỉ đực xuống đất rồi lấy đá đuổi khỉ cái. anh ta hét lên và bỏ chạy. Chỉ một lúc, anh nhìn lại và thấy cô vẫn đang đi theo anh.

Bộ ba đó tiếp tục đi lang thang trong rừng. con khỉ cái cũng rất kiên trì. anh đột nhiên cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm. cứ như thể họ đang theo dõi anh ta, như thể họ đang yêu cầu anh ta trừng phạt mình.

Giờ đây, ngay cả khỉ đực cũng đã nhận ra tín hiệu vẫy gọi của bạn đời. anh ấy đã chiến đấu, nó làm cho anh ấy khổ sở. anh mệt mỏi, anh không thể ôm được con khỉ nữa. hai tay con khỉ cào vào ngực, máu bắn tung tóe. cuối cùng, không thể chịu đựng được, anh ta đã ném nó xuống đất vì tức giận.

Con khỉ đực đang nằm trên bãi cỏ ẩm ướt. anh ngồi dậy và buồn bã nhìn. Cách đó không xa, con khỉ cũng chui vào sau một gốc cây để xem.

ông dieu cảm thấy tê tái tận đáy lòng. Anh nhìn cả hai con khỉ và cảm thấy nhói ở sống mũi. Hóa ra trong cuộc sống, trách nhiệm đối với mỗi sinh vật thật nặng nề.

“Tôi sẽ giải thoát cho bạn!” Anh đứng lặng một lúc rồi đột ngột đứng dậy nhổ nước bọt vào chân cô. anh do dự một lúc rồi vội vã đi ngay. Như thể mong đợi điều đó, con khỉ cái ngay lập tức nhảy ra khỏi chỗ ẩn nấp và chạy đến chỗ khỉ đực nằm.

Người xem chim đã đi một con đường khác. Tôi muốn tránh gặp gỡ mọi người. Con đường này đầy chông gai ngáng đường nhưng lại có nhiều hoa tím biếc không thể tả. anh ngạc nhiên dừng lại. hoa màu tím chỉ nở ba mươi năm một lần. người nào gặp hoa tử đằng sẽ gặp nhiều may mắn. loài hoa này có màu trắng, vị mặn, nhỏ như đầu tăm, người ta vẫn gọi loài hoa này là muối rừng. khi rừng bị nhiễm mặn, nó báo trước một đất nước hòa bình và mùa màng bội thu.

ra khỏi thung lũng, người xem chim đã đi xuống cánh đồng. mưa xuân nhẹ nhàng nhưng rất nhanh. bạn cứ khỏa thân như thế này, giống như thế này.

Chỉ một lúc sau, bóng của anh ấy biến mất trong màn mưa.

chỉ còn vài ngày nữa là đến mùa hè. thời tiết sẽ ấm hơn

n.h.t

Xem thêm: Nhà thơ Định Hải – Người hát thơ cho thiếu nhi hay nhất – Hội Nhà Văn Việt Nam

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp với truyện ngắn &quotMuối của rừng&quot. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *