Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
95 lượt xem

Những bài thơ của nhà thơ tố hữu

Bạn đang quan tâm đến Những bài thơ của nhà thơ tố hữu phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Những bài thơ của nhà thơ tố hữu

Video Những bài thơ của nhà thơ tố hữu

Tô huu tên thật là nguyễn kim thanh, sinh năm 1920 tại làng phú lai, gần cố đô huế. anh đến với thơ khá sớm, từ năm 18 tuổi. Cùng năm đó, ông gia nhập Đảng Cộng sản Đông Dương. Tháng 4 năm 1939, ông bị quân Pháp bắt. Tháng 3 năm 1942, đồng chí vượt ngục Đắc Giốc, tiếp tục hoạt động cách mạng ở Thanh Hóa. cách mạng tháng 8, tou hu là chủ tịch ủy ban khởi nghĩa Huế.

Thực ra, tôi không đọc nhiều thơ văn xuôi và chỉ thích một vài tác phẩm của ông, mặc dù khi nhắc đến hậu tố, tôi nhớ ngay đến hai câu: “Cô gái lười vỗ tay áo. chóp nón chờ ai? ”và hôm nay mình tổng hợp lại bài viết này với những bài thơ hay nhất của tou để phục vụ thị hiếu của bạn đọc. Sau đây mời các bạn cùng xem qua bộ 15 bài thơ chúng được coi là bài thơ hay nhất, hay nhất của ông, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Bạn đang xem: Những bài thơ của nhà thơ tố hữu

15-bai-tho-duoc-yeu-thich-nhat-cua-to-huu-nguyen-kim-thanh

1, từ đó

từ đó trong tim tôi, mặt trời tỏa sáng, chân lý tỏa sáng trong trái tim tôi là một vườn hoa, rất thơm và đầy chim…

Tôi gắn chặt trái tim mình với mọi người. rằng tình yêu của tôi bao phủ hàng trăm nơi. để tâm hồn tôi với nhiều linh hồn đau khổ đến gần hơn để củng cố cuộc sống của tôi

Tôi là con của vạn gia, là em của vạn kiếp, em của vạn người không áo không mặc…

Tháng 7 năm 1938

2, khi bạn già

khi gọi đàn lúa chín trái ngọt, rợp bóng vườn, tiếng ve rả rích từng hạt ngô vàng rơi đầy sân, rặng đào, trời xanh càng rộng càng cao, đôi diều và sáo nhào lộn…

Tôi nghe mùa hè ấy thức dậy trong lòng, nhưng chân tôi muốn phá vỡ căn phòng, ôi. Làm sao đột nhiên, quá thất vọng khi con chim hú bên ngoài không ngừng kêu!

hue, tháng 7 năm 1939

3, chọn

vào ngày đổ máu, chú hà nội về, tình cờ chú cháu gặp lại bạn bè.

bé trai, có túi đẹp, chân nhanh nhẹn, đầu mềm,

cal sai, miệng rít lên một tiếng, như chim chích chòe, nhảy trên con đường màu vàng …

– “Anh về với em, vui quá anh ơi. Ở nhà thả ga còn hơn ở nhà!”

Tôi đang cười, má đỏ ửng: – “ok, chào đồng chí!” Tôi sẽ đi xa …

Tôi đang đi theo cách của tôi, tôi đang đi ra ngoài. đến nay vào tháng 6, tôi bất ngờ nghe tin.

Đúng vậy, hãy nhặt nó lên!

một ngày, như bao ngày khác, đồng chí, hãy cất lá thư vào túi,

xẹt qua phía trước, đạn bay vèo vèo, thư “khẩn cấp”, sợ nguy hiểm!

con đường quê vắng vẻ, lúa trổ bông, calo trẻ con, lăn tăn trên cánh đồng …

đột nhiên nhấp nháy màu đỏ, dừng lại, nhặt nó lên! đồng chí nhỏ, máu tươi!

Tôi đang nằm vo gạo, tay cầm bông lúa, cơm thơm như sữa, hồn tôi bay giữa cánh đồng.

tính phí, chưa?

cậu bé nhỏ, chiếc túi đẹp, đôi chân nhanh nhẹn, cái đầu chào đón.

cal sai, miệng rít lên một tiếng, như chim chích chòe, nhảy trên con đường màu vàng …

Năm 1949

4, viet bac

– khi tôi trở lại, bạn có nhớ tôi không? mười lăm năm đó là sự nhiệt thành nhiệt thành. bạn có nhớ tôi không? nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn.

<3

– khi em đi anh có nhớ những ngày mưa sông suối mây mù sương khói? khi trở về, anh có nhớ chiến khu có miếng cơm manh áo, chiến đấu nặng nhọc không? khi ta trở về, núi rừng có nhớ kẻ đầy bùn rơi, mai làm ta già, ta có nhớ những ngôi nhà xám xịt, đầy lòng ta có nhớ núi non khi kháng Nhật, khi ta. còn ở việt minh ta đi, anh có nhớ em mới hồng thai, mái đình cây đa?

– anh với em, anh với em, ta mặn nồng chắc sẽ đi, lòng nhớ bao nước nguồn bao tình … nhớ chẳng bằng nhớ trăng yêu thương đi về. đỉnh núi, nắng chiều trên lưng gợi từng bản khói sương sớm khuya bếp lửa tiễn người thương về. Em nhớ từng rặng tre, lũy tre, dòng sông ngày nào, suối lê đầy em, em nhớ những ngày chúng ta ở đây đắng cay ngọt bùi …

thương nhau thì chia nhau củ sắn, chia đôi bát cơm, đắp chăn nhớ mẹ nắng cháy đưa con ra đồng bẻ từng bắp, nhớ sao lớp tôi lá dong ở Đêm đêm, đuốc sáng, giờ lễ hội, nhớ sao tháng cơ quan gian truân đời vẫn hát vượt núi. nhớ sao tiếng rừng réo rắt chiều đêm đập cối xa xa …

Tôi đã trở lại, bạn có nhớ tôi không? trên mình nhớ hoa người rừng xanh, hoa chuối đỏ tươi, bậc thềm cao, ánh dao thắt thắt lưng. ngày xuân mơ nở trắng rừng nhớ người đan nón đan từng sợi, rừng nghe tiếng rừng đổ vàng nhớ em gái hái măng một mình, rừng thu trăng soi bình yên.

Bạn có nhớ khi giặc đến xâm chiếm rừng rậm, chúng ta cùng nhau đánh nhau về phía tây, núi non trải hàng rào sắt dày che chở cho quân rừng, bao vây địch, bao vây sương mù, đất đai của chúng ta, tất cả của chúng ta. vùng chiến sự, ở trong một trái tim.

bạn nhớ ai? khi ta trở về nhớ bến phú thông giang nhớ sông Lô nhớ phố nhớ cao lang nhớ hà … đường bắc việt ta đêm ầm ầm như đất rung đoàn quân trùng điệp ánh sao lúc đầu súng bạn đội mũ chim công đỏ rực, ngọn đuốc, từng bậc đá dăm bậc thềm và muôn ngàn ngọn lửa hồng bay. ngàn đêm sương mù sâu thẳm đèn pha bật sáng như mai. tin vui chiến thắng trăm hòa, tây bắc, dien bien vui ve dong thap, an khe vui ve viet bac, đèo, núi hồng.

bạn nhớ ai? lá cờ đỏ thắm trong gió lồng lộng cửa hang. giữa trưa nắng chói sao vàng trung ương bàn việc công, nghĩa quân triển khai chiến dịch thu đông ở quê, mở đường đắp đê, tránh hạn, thu lương, gửi dao về miền ngược, bổ trường. đến các khu …

nơi nào u ám, kẻ thù tìm đến việt bắc: ông già chiếu sáng nơi có đau thương, nòi giống nhìn về miền bắc việt bắc để trụ vững. Mười lăm năm ấy, ai quên quê hương cách mạng dựng nước cộng hòa tự bao đời, thì nhớ mái nhà lá vả đỏ mới.

– nước có chuyển động, nước có đi về nguồn của mây, mây có về cùng đàn con không? khi về quê ta tiễn con tàu nâu về quê với chiếc bè màu nâu mơ này nhuộm màu áo cho lòng người thêm nhớ về con trâu trở về, hòa bình xanh trở lại và tình thân thắm thiết.

– nước chảy, lòng lạch không đục, mây về núi vẫn nhớ. đá mòn mà da không mòn, màu nâu chàm đậm son không lem. lần sau tiễn quê em mãi bên anh, đồng ruộng xanh tươi, mái ấm nhà vui…

– Tôi đi thành phố xa quê, có còn thấy núi đồi không? phố đông có nhớ phố lên đèn, có nhớ trăng giữa rừng? Thôi nào, thử hỏi khi nào Việt Nam sẽ hạnh phúc hơn?

– trên đường trở lại, ở đây và ở đó! Hôm nay tôi rời phố trở về thành phố nơi những ngôi nhà cao không khuất bóng những con đường xanh, những con phố chật cứng người. mai ta về làng, rừng xưa, núi xưa, yêu lại ngày mai nhộn nhịp ngược xuôi, tàu ngược xuôi, lưới giăng khắp nơi. than bụi, thiếc cao như phố, như nấm như măng giữa trời, mái ngói đỏ tươi. chợ vui trăm chiều đi biển sản phẩm muối thái bình, về hà giang, cày xé dong xuất khẩu, mía tỉnh thanh ái mua hương canh, gửi ông bà, nga sơn chiếu, gạch và bát, vải lụa nam định, lụa tơ tằm. trong chiếc áo dài hà đông thêu sợi tơ hồng xuân ngày hội mát trời non nước, khí tiết trong lành, cuộc sống hạnh phúc hơn! / p>

– Tôi sẽ trở lại với chú tôi trên đường đi Việt Bắc, tôi không khỏi thương nhớ ông lão mắt sáng, áo nâu với chiếc túi vải đẹp đẽ và mát mẻ lạ thường. nhớ em sớm mai lặng yên bên suối, nhớ chân bước qua đèo, người đi rừng núi chăm người …

– lòng ta đời đời nhớ ơn đảng một lời song hành. Ngàn năm trước nước còn non hồng, nay ơn đảng nối dài muôn đời. nước non ngàn năm tương lai. đời đời nhớ ơn đảng sâu nặng hơn.

ngày hôm sau chúng ta hãy nắm tay nhau và cùng nhau hát hò vui vẻ, hãy cùng nhau hát vang tại thủ đô.

Tháng 10 năm 1954

5, anh em!

<3 con lợn ơi, gió núi, mưa phùn rả rích ngoài đồng cấy bầm chân lội bùn cấy mạ non bầm dập, cấy mấy cái gan bầm ruột gan, thương anh đôi lần. mưa phùn ướt áo tứ thân, mưa rơi bao nhiêu giọt, bầm dập bao nhiêu! bầm, sớm chiều yêu em, đừng quá lo lắng, nghe chưa! nếu đi trăm núi, ngàn chông chênh cũng không bằng nỗi đau trong lòng. nếu bạn đi chinh chiến trong mười năm, nó không khó bằng sáu mươi năm làm việc chăm chỉ của bạn. Con ra tiền tuyến xa càng yêu và yêu quê hương cả những người mẹ nhân hậu. nhớ yêu mẹ, yên lòng nhé con yêu của mẹ vệ binh Tổ quốc. Tôi đi xa gần anh chị em, đồng chí quây quần bên tôi. Anh yeu em, anh yeu em, anh yeu em, anh yeu em, anh yeu em. hỡi ơi, ruột mềm có những người con, người mẹ, đồng bào đi từng chặng đường mà bao vết bầm! biết bao nhiêu người bà nhân hậu như mẹ thương con như sinh ra con. cho tôi ít quần áo, quà củi cho tôi, để nhà tôi yên nghỉ. bạn ra đi, bạn lớn lên và sau đó bạn ở nhà và nhớ chính mình! Em nhớ anh đến bầm dập, đừng buồn, chẳng mấy chốc anh sẽ lại có vết bầm. bà già tóc bạc chiều nay cũng phải nghe giọng của bạn …

(1948)

6, một món quà

Đó chỉ là bình minh, đó là hoàng hôn. Đột nhiên, một nụ cười rạng rỡ nở ra. cuộc đời thật buồn, sớm nắng chiều mưa chạm đến trái tim ta.

trời ơi, hàng trăm năm nay, có mấy ngày trời trong xanh không một gợn mây, thủy chung son sắt nên tình bạn ấm lòng mỗi phút giây.

Không có nỗi đau nào đau hơn một trái tim luôn sát muối và cồn cào, nhưng đây một chút trong đêm lạnh giá sưởi ấm một giai điệu cùng bạn.

(ngày 20 tháng 2 năm 1991)

7, tạm biệt

tạm biệt cuộc đời thân yêu nhất của tôi, một vài câu thơ, một nắm tro tàn. thơ cho bạn bè tro bón đất, sống là cho. cái chết cũng là sự cho đi.

7.1, thờ ơ

Du khách nói đây là khu vườn vắng vẻ hương thơm dìu dịu, ngàn năm tuổi, mây xanh nhàn nhạt, đây là cõi mộng, đây là vùng đất thơ mộng …

Cô gái uể oải khoác chiếc áo sơ mi mỏng, đội nón quai thao chờ ai bên bờ sông phẳng lặng, con tàu mộng mơ lướt ngược trong gió mai …

Tòa thành hàng trăm năm tuổi với khuôn mặt lạnh lùng, sóng cờ uể oải Tòa lâu đài uy nghiêm, màu sắc kiêu hãnh, áo choàng bằng gấm nhung, cánh chim phượng hoàng tung bay.

chúng tôi bấm gót trên phố Huế một cách hờ hững và không chút thương cảm, nhưng không gian nồng nặc mùi xú uế do dòng nước của dòng hương cuốn trôi mãi mãi …

chết ý đã khô vàng héo úa mùa thu, lá sắp rụng bên đường là hư ảo xưa rồi? cây từ xanh sang vàng!

Ai nghĩ rằng sau hàng ngàn năm tùy thuộc vào mảnh đất đó, chồi non tươi tốt hơn, lá cây tươi tốt?<3

8, anh bạn ơi!

Trong vài ngày qua, thật đau đớn khi phải nói lời chia tay. đời là nước mắt, trời mưa … chiều nay em chạy về thăm chú. Vườn cau ướt lạnh, mấy cây dừa!

Tôi lại đi theo con đường sỏi quen thuộc. đi lên lầu, đứng dậy và nhìn vào cái chuông. Ồ, chuông nhỏ vẫn kêu à? căn phòng yên tĩnh, rèm đóng, đèn tắt!

Bạn đã biến mất, anh bạn! mùa thu đẹp trời xanh trời xanh, miền nam chiến thắng, mơ mở hội đưa anh đi thăm, thấy anh cười!

quả bưởi kia thơm ngọt cho ai, ôi hoa nhài! Còn đâu bóng em dạo chơi hồ sớm mây trắng bay…

<3

Tôi không buồn, tôi chỉ cảm thấy nỗi đau của đồng bào cả nước, nỗi đau của năm châu bốn bể như nỗi lòng của một người mẹ cho hôm nay và cho mai sau …

bạn hãy sống như trời đất của chúng ta, bạn yêu từng bông lúa, từng cành hoa tự do cho mọi nô lệ của cuộc sống, sữa cho trẻ em, lụa cho người già

Con nhớ phương nam, con nhớ phương nam, con chờ cha, mong cha lắng nghe từng bước chân trên tiền tuyến nghe tin vui bắn xa.

<3<3

oh man ho, bạn biết bao nhiêu vào cuối buổi chiều? khi anh đi, người bác nói với anh: “Con còn nhỏ …” nghĩa nặng, lòng không dám khóc nhiều

Bạn hãy lên đường theo ông tổ chủ nghĩa Mác – Lê-nin, thế giới của người khôn ngoan, núi đỏ vầng hào quang dẫn dắt chúng ta cùng nhau tiến về phía trước!

nhớ giày xưa mang nặng ân tình, ta yêu ngươi, lòng ta càng thuần khiết, nguyện cùng ngươi vươn mãi vững vàng như ngọn núi dài.

Xem thêm: Các nhà văn nhà thơ ở đà nẵng

(ngày 6 tháng 9 năm 1969)

9, xin chào các chiến sĩ dien bien

tôi

tin tức về nửa đêm, những con ngựa phi nhanh chóng bay lên ngọn đuốc sáng rực trong khu rừng, tiếng chuông báo tin vui, loa phóng thanh vang lên ở tất cả các cửa thị trấn, đèn đỏ, ngọn lửa đỏ …

Xin chúc mừng các chiến sĩ dien bien, xin chào đồng chí võ nguyên giáp! sét đánh ngày đêm vào giặc Pháp! đất mẹ vinh quang, nước cộng hòa dân chủ cộng hòa vinh quang, ông cha ta ngàn năm văn hiến, quyết thắng, quyết thắng, lá cờ đỏ sao vàng lớn

XEM THÊM:  Nhà thơ Tố Hữu & quê mẹ - Báo Thừa Thiên Huế Online

ba nghìn ngày kháng chiến, không có đêm nào hạnh phúc hơn đêm này, đêm lịch sử của lịch sử rạng ngời đất nước, như chiếc huy chương trên ngực áo quê hương, quê hương anh hùng!

à thật tuyệt vời, nhưng đêm nay trái tim bốn biển chung nhịp đập, bạn bè gần xa chắc chắn sẽ hạnh phúc bên nhau.

ii ​​

Xin chúc mừng những người lính thiện lương, những chiến binh anh dũng, năm mươi sáu ngày đêm nung nấu lửa sắt, ngủ trong hầm, mưa như trút nước, máu hòa với bùn tươi, không dao động, mòn mỏi! đồng đội gần đó chôn mình như giá đỡ súng. đầu của họ đầy lỗ trên vỏ và họ vượt qua những dãy núi thép gai. Họ đang chạy và tấn công. đồng đội còng lưng cứu những khẩu pháo hỏng, mắt nhắm nghiền, cứ ôm nhau… những bàn tay xẻ núi, lăn bom đã định mệnh mở đường cho xe ta ra trận tìm kiếm. gia cố

còn các chị, các anh ngày đêm ra tiền tuyến mấy tầng mây, gió to, mưa to xen lẫn din din, chị cõng người vác đèo lội thung lũng, người em hát quan họ chẵn dù bom đạn có nát xương, thịt không sờn, không tiếc tuổi xanh… các chị ơi, các anh trên chiến trường đã ngã xuống trong máu của các chị, của chúng ta sẽ không uổng phí, cánh đồng việt nam sẽ xanh mướt, mường thanh, cúm núm, hoa le lam lại trắng, vườn cam lại vàng …

iii

họ trong số họ phải đầu hàng, họ phải chết trong trận chiến này để kết liễu tốt! kẻ thù điên cuồng họ bay xuống đất họ bay lên trời? bầu trời không bay đạn của chúng ta được rào bằng lưới sắt! Đất của bạn không cánh mà bay, tôi thắt chặt đai thép!

Trời đất của chúng ta, ngày và đêm, núi đồi, sông ngòi của chúng ta, chỉ bay theo một hướng, một là tử thần, hai là tù binh hạ vũ khí và rùng mình trước tiếng gầm của đại bác! nghe trưa này tháng năm, ngày mồng bảy tháng bảy lửa giận bay ở trên cao: bốn bề sập hầm, tướng sĩ bay qua cờ nhìn: cờ đỏ sao vàng trời đất, điện giếng. đã giành được tất cả các cách! Xin kính chào các chiến sĩ của dien bien!

Tiếng núi vọng lại tiếng sông ầm ầm đêm nay có lẽ cũng sẽ ở bên bạn. bạn đang nghiêng mình về phía bản đồ, chắc hẳn bạn đã nghe thấy tiếng hò reo của đoàn quân… kể từ khi chúng tôi vượt núi vượt đèo, bạn vẫn thấy tin vui hàng ngày. trực tiếp tối nay, hãy chờ giây phút này!

iv

đồng chí pham van dong ở đó, chắc đêm nay anh sẽ không ngủ đâu, tin anh đi, ngày mai điện biên phủ sẽ xong, trong cuộc chiến, nhìn mặt các bi-a sẽ thốt lên: “Thực dân, phát xít đã hết rồi.” . ” ! Đất nước chúng ta muốn độc lập và hòa bình trở lại chúng ta không muốn bom đạn rơi xuống con cháu và đất nước các bạn nếu các bạn còn say máu chiến tranh việt nam thì các bạn phải nhớ rằng tre đã thành suối, thành sông là một dòng sông lửa. và chiến thắng của việc làm tốt cũng là bài học đầu tiên! ”

(tháng 5 năm 1954)

10, máu và hoa Việt Nam

mong mỏi trăm năm, luôn mong ngày hôm nay được hạnh phúc, mơ về bầu trời êm đềm, trái đất trong xanh vô định, tuổi thơ êm đềm

đây là thời kỳ phục hưng, mùa đông thế kỷ hóa thân thành mùa xuân ôi Việt Nam! Trỗi dậy từ biển máu người, như một thiên thần!

Có phải vậy không? ngày xưa trai núi thắng trận, kính dâng ngày càng cao, dưới chân núi trượng phu càng đạp sóng yên,

Họ muốn biến chúng ta thành tro tàn, biến nhân phẩm thành vàng, lương tâm của họ muốn chúng ta bán mình trong ô nhục và trở thành bông sen thơm trong đầm.

Tôi sẵn sàng xé lòng vì đất nước của mình, và vì tất cả những điều này, lá cờ là máu, là da của tôi, là con người, là vô giá.

tang tóc trắng, em sẽ không khóc, người chị mất cha, mất mẹ, rơi lệ, mù mặt kẻ thù, phải bắn, trúng đầu giặc Mỹ.

<3

*

Ra khỏi bạn là những con sói hôi hám! sự phán xét cuối cùng đã đến để trả chúng ta về với trái đất và bầu trời xanh để bay, ném bom những hố bom như những ngôi mộ.

Truyện muốn bay, cúi đầu chịu tội dưới gươm thánh, kinh đô, bốn biển reo vui, Hà Nội pháo đài thất thủ, mặt hồ đỏ bừng.

đụ tôi! hoa tươi lộng lẫy xin thơm cả miền nam, miền bắc phải vui, xin bày tỏ lòng thành kính và gửi tặng đến các anh chị em cùng chiến đấu với chúng tôi.

nỗi đau không của riêng ai thuộc về nhân loại chung của chiến công này. Việt Nam ơi, liệu máu và hoa ấy có đủ cho tương lai, để nâng niu những tháng ngày?

*

Không dễ lành đâu, vết thương lòng còn đau, quê tôi ơi! nhưng mùa vui đã mang mùa xuân về. ngọn lửa trên chiến trường ngày nay đã được dập tắt.

núi rừng xanh ngắt, chúng ta hãy vươn lên, ôi sóng rồng cuốn trôi bùn đọng và dây thép gai chắn ngang mặt và tim.

hãy trở lại với tôi, những đứa trẻ của dòng máu hỗn hợp, màu đỏ như kim sa, hue! Cả nước hãy chờ ngày sum họp, huy hoàng!

(ngày 28 tháng 1 năm 1973)

11, hàng nghìn km nước

nước non ngàn dặm tan, tình … (khúc nam bình)

nửa đời người tóc ngả màu sương, lòng nhớ quê, tìm đường về quê. con đường lái xe như một giấc mơ. con đường phía trước, con đường trở lại tuổi trẻ. rồi đi mấy nghìn cây số, nay đây mai đó, vào nam rồi cũng về!

sông bến hai bên lở, bên cầu, bên êm, bên nhớ ngăn mười tám khi vải mới nối cửa ra vào? nay cây cầu bắc qua ván gỗ thơm lại gặp anh …

trở về quang tri… gio linh leo lên dốc chùa, lặng lẽ nhìn căn lều bên bãi cỏ, chim hót chim cánh cụt, nắng chói chang và những xóm làng mái tôn, hàng rào kẽm. và tháp. ồ! anh yêu em mười chín giờ mười đợi thuyền cờ đỏ qua sông, em mừng em áo hồng, tiếng máy réo rắt, biển trời bao la, con thuyền ra khơi. cổng việt, chèo thuyền ai tu, bơi thuyền đông hà …

Bạn còn phải đi xa sông nước hoa, nhưng bạn phải nhớ, bạn đã không vượt qua ba bến tàu vựa từ quê hương để đi đánh cá chưa? Làm dịu dòng măng đá trong đêm trăng, không lo gặp gió ngược và chèo nặng!

xe lên quốc lộ 9 đông đỏ mắt, đèo bông trắng cây khô, anh chết không cúi đầu, nghìn đốt tay, trời xanh giữa trưa, gà trống gáy kẽo kẹt dứa mật. , và hoa chanh thơm ngát trên những ngọn đồi.

bất chợt tôi nghe… tuổi hai mươi, lời cùm nói với một người bạn già, ngỡ ngàng khi bước ra xa cánh đồng, mấy gốc cây, cành lá chết khô bên thềm đá, đồn gác mong nhớ. bóng của bạn trong những ngày! nhìn quanh, núi đứng trong mây, võng em thả tự do, rừng rung nắng chiều … yêu nhau đi em đừng khóc anh yêu tự do thì phải trả biết bao xương máu cho này! qua những cung bậc tha hương, đôi bàn tay ấm áp giữa cuộc đời.

Buổi sáng mùa hè đẹp trời em ơi, đầu non xanh cỏ, mặt trời vừa mọc, trời xanh, nàng tiên đỏ trên con đường lớn mang tên chú ho, trượng sơn, mây, núi, ta đi xa, sóng lăn tăn, bụi hồng …

ai nhìn lên đó nhìn cha vẻ vang, Mỹ anh hùng thua, ngụy chạy xuống đường với xác con bọ đen, đám lính trẻ măng đập tay hát trong lúc chờ cơm sôi. .

*

xe chạy xuống dốc vượt đồi, gió tây quạt lửa bay sau, bụi đỏ lá rừng che khuất con đường kín, cát phủ nóng hầm hập đốt ướt áo, yêu con bướm trắng, quạt cho con lạch khô.

p>

ai biết nơi sông mát nước mát có hẹn với mình không? Đến đây, trúc là một giỏ lan nở những bông nhụy vàng, nằm trên võng, tỏa ra một cảm giác thanh khiết và bao la của tình người.

ở lại đêm, đi ngang qua nơi đóng quân của những người lính có luống cây lót lá để vơi đi nỗi đau và nghĩ đến đồng bào, trong rừng sâu mười năm bom đạn, măng rừng, sốt rét. xe kéo, xe kéo, họ mở đường, gian khổ gì với đường!

trường sơn, cưa dọc, ròng rọc ngang. tay xẻng viết lịch sử màu hồng núi trượng sơn, vượt núi, vượt sông, đi trăm ngả, chiến thắng bốn mùa. truong son, nắng đông mưa tây, ai chưa qua, coi như chưa quen em.

<3

*

tauu, chắc rồi, đôi mắt trong gương xẹt qua để nhìn lửa chiến trường, mà đạn tanh tách, nóng bỏng, trống không trơ ​​trọi, khô gầy rừng thưa, nắng giữa trưa nghe như đã cưa, tiếng ve kêu dài. .

những thảm cỏ vàng mất hút, những chú nai, những chú sóc, những bóng cây xoài thấp thoáng đong đưa trong vườn, những rặng dừa mái cong của những ngôi chùa cháy bỏng, nét cổ kính và huyền diệu của những chú voi bước đi chậm rãi , bỗng nhiên bình yên. đứng chết lặng, tiếng bom nổ ầm ầm phía xa …

bước vào vùng lửa, đêm qua bỗng nổi cơn giông tố như vũ bão lại ập xuống… “hừng hực khí thế” còn non, còn nước, còn người, hãy tiếp tục đi! rừng khuya vắng ngủ mơ thấy sao lấp lánh phương nam …

xin chào, du kích vùng đất cam. đẹp như tượng dam san khi ngực bạn đỏ như đồng, đồng chí vui vẻ, răng trắng, miệng cười thùng thép xanh, và tôi hôn bạn, bạn thân mến! trên đường qua biên giới, bạn có thể nghe thấy tiếng tim đập, đôi chân không yên. đơn côi, một cây cầu, một dòng suối, cũng là linh hồn của quê hương ta. ôi, cái gò màu đỏ son mịn màng chứa đầy máu của tổ tiên chúng ta …

binh long, my nam! Tôi gặp bạn lần đầu tiên vào sáng nay. cầm trái đất đỏ trong tay, lòng bỗng nghẹn lại như người say cầm nó để thả vào lòng mơ thấy mình chạy qua rẫy cà phê…

Bác lái xe trước, ngồi sau rừng cao su mát rượi lá xanh, đầu xe nghiêng ngả, gió thổi cành cây. Tôi đã quen với những lối tắt nguy hiểm. đi đâu em cũng áo bà ba, nón lá cô chú!

câu thơ cũ, ai đã mang nó đến đó? “Tôi chạy về đất đỏ bán thân kiếm mấy đồng tiền, xương thịt vùi trong gốc cao su!”. nhìn từng góc rừng cuối rừng cây thẳng tắp sáng bừng cả một góc trời. xe tăng, ụ pháo, chiến hào có răng và vuốt tinh – chúng vẫn đau! chị em bạn tù khắp nơi ở thành phố, phú quốc, dìu nhau trở về tấm ván trắng vách quán tre, tiếng ca vọng cổ lay động.

lộc ninh đẹp bó hoa hồng hay lửa, hoa huyết dụ! niềm vui sinh nở nghe rừng căng sữa, nhựa ra chợ lao đầu mùa, chợ sầu riêng, măng cụt chợ trưa ngọt ngào như không

lá cờ nửa đỏ, nửa xanh, đỏ cho trái đất, xanh cho trời và sao, chân lý của cuộc sống Việt Nam, là vàng của lòng người hôm nay. càng soi mình càng say biển đông lộng gió phất cờ…

ôi, mẹ tóc bạc đã có vườn riêng, mẹ hái dừa cho mẹ già những trái dừa non bên má thơm nên lòng dừa vẫn đắng cay, nắng mưa phương nam. trong lành ngọt ngào hồn tôi vẫn rưng rưng. trăng vẫn che nửa mây, mà rừng tùng bách đêm nay sáng ngời, đồng chí đây rồi! tất cả xúc động đứng lên ngồi quây quần bên nhau quanh nhà nam bắc, trước sau mừng rơi nước mắt, đau đến phát cười

bạn phải trả tiền nhưng bạn đến chơi! Chợt nghe em nói… trời đất như lặng đi, nhìn cánh đồng thênh thang mấy con thuyền xuôi dòng, chất đầy sóng tiền gọi giang, nếu còn ai, ta về với nhau!

ơi, bến tre của cuu long chị ơi, bốn bề có giống nhau không? phương nam anh dũng như quân đội tóc, khăn quàng trên vai, dệt cho ai sợ vũ khí, chướng ngại quân thù!

ánh sáng chói chang giữa chiến khu tóc bạc, chiếc võng che nắng xám ở nhà lợp mái che nắng sương, những chiều xuân hè ngoài vườn vọng tiếng xe reo. , nhưng sẽ nhộn nhịp lắm … mau về làng qua dat làng còn nóng bếp lửa, bàn tay dang rộng, xa chốn sa trường, ta phải đi bao nhiêu ngày? không có lưới nào bắt được chim bay, ở đây lỡ mất rồi, đừng im lặng!

tạm biệt, đôi mắt lưu luyến nhìn sầu riêng, nhớ phương nam xa ta rộng lối đi để nam bắc tiến gần hơn một khúc hành quân nhẹ hướng về mùa xuân, chè xanh, hoa trắng nở bên đường …

Vượt qua bu-gia-béo, cao le qua serepok, về với Tây Nguyên! Tôi đã từng quen với nơi này, những ngày tháng của ngục tối bằng sắt và những con đường đầy máu của năm tháng!

“Đường đi bắn dak, dak pao…” Ngước nhìn núi cao sừng sững, vùng đất mới rộng lớn, chiến trường ngang dọc, anh hùng đây rồi! thác gia-ly trắng xóa trong mây ôi chao ôi tưởng máy điện quay vui… được gặp em, vui mừng đón em ẩn mình trong núi tự do! rằng: qua gió to mưa lớn, lòng người như nước chảy, quả cảm là miền trung tây, dày dặn như cây sắt đứng vững, vững vàng giữa đại ngàn.

Xem thêm: Xuân Diệu là người như thế nào

hỏi địch đóng ở đâu, địch không được? – nó giống như một con kiến ​​lửa, những con kiến ​​chạy xung quanh nó và leo lên cành cây để ôm lấy gốc, rất đáng thử! một lời nói, nghe tiếng roi réo rắt, nghe sông gọi dòng, nghe voi gọi đàn …

XEM THÊM:  Cảm nhận bài thơ sóng của nhà thơ xuân quỳnh

“Đường lên đỉnh núi dak gió lạnh, sương mù dày đặc, không một tiếng chim” biết hỏi ai, tìm con đường xưa của lòng người, con đường này con đường từ thuở thơ ngây nửa thế kỷ, của đường dẫn hiện tại trở lại …

còn đâu hương rừng mùa hạ, gom cành lá quế mà tê tái lòng ta trà, có cây quế hay là đợi tháng? nâng thanh quế khô héo trên tay càng thêm yêu hương quế cay nồng với mọi người! hoi an, đà nẵng cách biển. đó là nơi mẹ mất, nơi đó mẹ nhớ cồn cát trắng trải dài, mẹ nhớ thuyền bàn thạch, nhớ trăng biển, ắt có sóng gió, gian nan mới có bên hạnh phúc. , thì dai an. loquat.

sông chè, sông lùi, sông ba miền năm này qua năm khác lấp đầy lòng ta vạn ngày, có ngày lặng? cá ăn máu, chim quên lối đi trong vườn của người, như dãy núi bám chắc chân người, không mất não.

bom đạn, bão lụt, rét mướt chết đi sống lại vẫn tươi thắm thủy chung, vẫn chan chứa tình người, cắn hạt muối chung một đời cháo rau, viên thuốc chia nhau nỗi đau không quên chia lửa, cứu nhau và chung hầm.

cháu ơi, bản lĩnh của mười lăm người con đã vươn lên ngang tầm đất nước, ông cháu ở tuổi tám mươi, ngực tròn, tay súng, không quản ngại tự hào, sống cao thượng trong quê hương, biết bao trái tim ta tự hào. !

*

con đường như trùng trùng dòng sông của tôi nay nối tiếp hành trình của quá khứ, bước neo cùng thác, ngủ treo trên đầu cành lấm tấm sậy, ngò xanh và trái tim đói xanh, tiếng hát. cuộc tuần hành vẫn vui vẻ.

nhớ bạn, lại thấy thương người roo, nhớ người nhận nuôi năm nào đến thăm, buồn làm sao! bến sông cháy, máy bơm đào sậy lên hỏi còn già hay không, hỏi tôi ở đâu, tôi chết lâu rồi!

oái! làng ta rô non cao, nơi sinh ra cây bàng hàng thế kỷ, ta nhớ ơn làng đã có cánh tay che chở cho bạn trên con đường hiểm trở, cô gái nắm xôi đưa tiễn xuyên rừng. . .

là, làng hỏi chuyện làng xưa vẫn nhớ mỗi người đi xa hôm nay như về quê bữa cơm rau dưa cũng là tết cây non đèn vàng đêm rằm trăng rằm. bến bờ … con đò … rời bến tàu hiên ngang xuôi dòng, ngược xuôi bờ sông đầy lửa thác, thác dai, thác khó, thác ong, thác ba nhiều thác, cũng trôi qua mênh mông là con tàu của chúng tôi trên thế giới.

cảm giác rất thấp, hue! nhưng trời mưa nhiều, mưa biển nhớ mưa nhiều hay mưa núi hân hoan một nỗi đau? mang nặng lòng xưa giọt mưa đau lòng, nay mưa sớm về quê, mưa làm mát đất, hố bom soi bóng như gương bãi sim, áo tím rời sông un sa. , mái tóc dài khiến bao người mê mẩn với tiếng hát của các bạn trẻ, tôi mải mê xếp đá mà quên ướt …

ôi, người lái xe trẻ vô tình dừng lại một chút và nhìn về quê hương tôi! Nơi nào tuyệt vời mà trường sơn trượt dài trên những đồi thông bát ngát hương nước xanh, gió trong veo và ngựa bạch? sóng hai vân đẹp nhất trong lòng người trong cuộc khởi nghĩa ngã ngũ. , thanh xuân có còn là ngày để xõa tóc? sáng xanh dù tóc đã bạc vẫn nhớ ai khắc khoải Chiều hè, chim cu gáy rót trà, đi chơi

*

ngỡ ngàng… như đang ở giữa giấc mộng mây tam dao đổ vào sườn núi dốc quanh sườn núi, phía nam núi trơn mưa, chớp mai. con đường … hay một giấc mơ dài? nước non ngàn cây số nên thơ quê.

12, mưa rơi

<3

đi, con đường đất mưa rơi vào chân núi phú ninh, đi anh nhớ dáng khăn mỏ quạ, tà áo nâu chiều nay ngậm mưa rừng thăm thẳm, tìm đâu nguồn cội. Lụt? Tôi ước mình có thể trở thành một chú chim bay cùng bạn, ca hát để vơi đi nỗi buồn!

(1948)

13, rượu trường thọ

Con ngựa đang kiểm soát ngọn núi thả dây cương và nghĩ đến con ngựa đang lắc đầu và lạnh lùng giữa những gì còn lại của quân đội. đồi phong xa hun hút, đỉnh núi gần. đã đầu hàng dưới lá cờ. của quân đội Nhật Bản. vầng trán kiêu hãnh lần đầu tiên nhìn xuống đất mà nghẹn ngào: “đủ rồi, tạm biệt anh!” và những người lính không nói nên lời…

để rồi từ đó, gươm giáo vàng son hận thù cùng trái tim xương thịt sục sôi chôn sâu một trời riêng, thả hồn nhức nhối, cây liễu buông suối đau. xương vinh quang khoác màu ẩn sĩ, rượu tiếp tuôn trào say sưa vui sướng Đàn ca ngất ngây tiếng tiên rơi dưới gươm bay trời xanh. manchukuo, người đang hấp hối, hét lên, ôi những lời cuối cùng: “lấy núi, cứu nước, chiếm núi!” ở đó, phò mã mở tán, mỉm cười lạy mẹ chúc rượu trường thọ. Những bông hoa đào xuân dâng hương lên những ô cửa sổ xuân bạc trên hành lang trần trắng.

người mẹ đứng yên như một cốc nước không dám nhúc nhích – và nhìn con trai mình trong im lặng, nhưng đôi mắt yếu ớt của bà chợt ứa nước mắt, vầng trán nhăn nheo bỗng đỏ hoe vì máu, trái tim già nua của ông và bàn tay run run cầm chén ngà bỗng rơi xuống đất hoa: ly rượu vỡ! ly rượu vỡ ồ ngạc nhiên, ồ sợ hãi. Tướng quân run lên!

Lần đầu tiên, thân thể tướng quân run lên! ngoài chiến trường chiếm núi, kiêu hãnh nhìn lửa đạn, đó là trò trẻ con, nhưng hôm nay tướng quân run rẩy cả người, vậy mà hôm nay tướng quân chết hai phần! nghiêm nghị có đôi môi mỏng cong cong, và tâm hồn nóng bỏng tràn ngập. bà lão hét lên: “mã đưa núi!” (mã lắc lư) “Giọt ghét ở đâu? manchukuo hãy nghe bạn, rên rỉ dưới gót sắt của những kẻ ích kỷ dẫn quân đến chà đạp Trung Quốc, Trung Quốc yêu dấu của trái tim tôi đã bị dày vò bởi xiềng xích của ngoại bang! Chưa hết, thiên tai thảm khốc đã gây áp lực cho dân tộc của đất nước mới của các bạn! Có niềm vui nào giữa sông núi đỏ lửa tràn xác mà các tướng sĩ ngày nay dâng rượu hoa cúc? Rượu hoa cúc đó, chiếm núi, là rượu xấu hổ! ”

cánh rừng xa xa nắng bạc, hoa đào tung bay, trước cổng hoa đào bay trong bông tuyết trắng rơi … và mùa xuân năm ấy, năm vạn đại quân chúng phá xương của người Nhật, một bộ phận. (một số tài liệu cho rằng tác giả của bài thơ này là pham huy thông).

14, một bài hát

có những đêm nằm mơ không yên… tự hỏi mình đã làm được gì cho đời, cho đất nước thân yêu của mình? và bao nhiêu?

<3

nhớ buổi sáng khi saigon tiễn anh tôi ra sân bay, anh ấy đã dang tay ra ôm cả nam, đôi mắt cười và giọng nói ấm áp: đừng say … còn nhiều việc phải làm!

giữa tháng năm nắng mưa phố phường hát, nửa vui nửa buồn, ngày vui đổi lại những nỗi buồn xưa, em bé lang thang tóc vàng bụi đời!

nhớ những buổi chiều về thăm quê, bắt đầu với những dòng sông, con kênh, chiếc máy cày, vớt ghe ra khơi, những bà mẹ già bến tre vẫn nắm tay nhau, hờn dỗi: Tưởng anh quên xóm rồi à. không quay lại!…

trong đêm vĩnh hằng, tôi tìm thấy em, gấm đỏ con đường vào thị trấn, cỏ cây phủ đầy mìn, người cha kể chuyện con trai, bữa cơm tối ấm áp là hình ảnh của em, hai con mắt nhìn…

>

vâng, tôi hiểu, bạn đang nói gì, đôi mắt của những người đã nhắm lại, đối với tôi, bàn tay của những người mẹ già, bàn tay đã cho tôi, tất cả mọi thứ. nếu là chim thì lá, chim phải hót, lá phải xanh. Chẳng lẽ suốt đời vay mà không trả, cho đi, không nhận lại chỉ cho riêng mình?

*

Tôi lại đi, như lần đầu, tươi thắm máu thịt Việt Nam như cánh cò bay lên rừng, xuống bể! còn bao nhiêu việc phải làm!

hạm đội trống rỗng! Tôi hát bài ca của rừng. để cho nước hồ dâng lên, nước đẹp, nước xanh đỏ nghèo khiếp tổ tiên sợ ma quyền, tự hào con cháu lớn, hãy sắp xếp lại giang san!

chặn sông đà ta làm thác điện thắp sáng núi rừng, mai mai. sắt Thái Nguyên, hãy luyện thép để đôi bàn tay ta trở nên giàu mạnh!

Chúng tôi sẽ lại hành quân như mọi năm để chiến đấu chống lại sư đoàn Mỹ, không có vũ khí, nếu xung phong trở lại, chúng tôi sẽ chiến thắng, như những người dũng cảm biến sa mạc thành lúa, hoa hồng,

và biển gọi … có bao giờ biển gọi? đôi mắt lão thương nguyễn du buồn man mác nhìn ta đi ra giữa đại dương, lối về bến bờ cho tôm cá về với sóng biển đông!

chúng tôi sẽ xây dựng, phải không? kiến trúc của nước ta rất lớn và đẹp. thị trấn sáng như một tấm gương. mặt trời chiếu sáng hạnh phúc, soi sáng tâm hồn chúng ta một cách trong sáng và êm dịu.

oái! ôi, cuộc đời tươi đẹp biết bao! Dù một bữa cơm đầy dưa chua là sự thật nhưng không bao giờ đổi được một tình yêu cuộc sống vô bờ bến.

mẹ luôn luôn! giữa bom rơi, đạn nổ giữa sóng to, gió lớn, những tấm huân chương, mẹ cứ chèo đò không chịu nghỉ. có ai không khỏi thốt lên rằng: Mình già rồi, các con còn sống đừng lo, mình là người bắn giỏi! và mẹ rơi xuống bờ sông khói lửa.

và tôi sẽ vượt qua lưng mẹ tôi. ai biết tên tôi tôi chỉ biết người con gái anh hùng sống chết hàng đêm mà lòng bình yên đến lạ lùng: không hy sinh. Tôi cảm thấy rất vinh dự!

*

đất nước của chúng tôi! hàng ngàn lực lượng, như ngày hôm qua lao vào trận chiến hãy đi. vào ngày mai

Giống như một đội quân hành quân trên đường thẳng, đi bộ dài.

như một bản nhạc xuân của một mùa xuân tuyệt vời.

(ngày 25 tháng 12 năm 1977)

15, hãy tin tôi

Có những khoảnh khắc làm nên lịch sử, trong đó cái chết được trở thành bất tử, có nhiều lời hơn bất kỳ bài hát nào mà con người được sinh ra từ sự thật.

nguyễn văn dậy! anh ấy đã chết, anh ấy còn sống, anh ấy đã chết, anh hùng, tuyệt vời.

oh anh trai, anh ấy mím môi và hét lên: “nhớ lời của tôi!” đã vang dội và đôi mắt nhợt nhạt của anh ấy sáng lên trên tờ báo của bữa tiệc.

*

Hàng ngàn năm sau, bạn sẽ nhớ ngày hôm qua, một buổi sáng mùa thu, giữa một cuộc đột kích, bạn đang đi giữa hai cai ngục và đằng sau họ là một linh mục.

Anh tiến lên một bước, chân đau nhức. dáng người kiêu hãnh vẫn ngẩng cao đầu, quần áo màu trắng, thuần khiết, thân hình mảnh khảnh, mạnh mẽ hơn cả thần chết

Nhóm sát thủ là một số ít các nhà văn da đen với lưỡi lê, anh ta đi về phía họ, nhìn họ, bình tĩnh như thể chính anh ta là thẩm phán.

Cỏ trong vườn mát rượi dưới chân tôi. cuộc sống vẫn tươi xanh. đây là vùng đất của tôi sẽ được giải phóng. đây là máu của tôi và máu của tôi.

hét lên: “tôi bị sao vậy?” họ buộc nó vào cây cọc bằng nhiều vòng dây. mười rọ mõm. một chiếc khăn đen bịt mắt anh ta lại và anh ta hét lên: “chính sắc đẹp mới là kẻ thù!”

và tay hắn giật lấy tảng băng đen muốn đốt cháy, bằng ánh mắt của hắn, những kẻ hèn nhát chết chóc. Tôi muốn nhìn thấy bạn mặt đối mặt như ngọn lửa không bao giờ tắt!

họ run rẩy, họ vội vã buộc anh ta chặt hơn. đôi mắt ông khô khốc vì căm thù: chiến đấu như một người cộng sản với trái tim to lớn không sợ vũ khí!

lệnh: quỳ xuống trước! trong một giây anh ta hét lên: “Hãy đánh dấu lời nói của tôi: hãy đánh bại đế quốc Mỹ! hạ đảo nguyễn khánh! Hồ Chí Minh muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm! ” khoảnh khắc thiêng liêng, tôi đã gọi cho bạn ba lần!

súng nổ. mười quả đạn của Mỹ gục xuống. không, anh đứng thẳng dậy và vẫn hét lên: “việt nam muôn năm!” Máu trong tim tôi nhuộm đỏ mặt đất tôi nằm!

Đôi mắt nhắm nghiền, cô chết đi không một tiếng rên rỉ, giống như một thiên thần đang yên nghỉ. không cần, cây thánh giá sắt của linh mục được ném trên cơ thể!

*

bạn đã chết, bạn đang trỗi dậy, bạn biết máu khóc vì máu, trên thế giới, nghiêm túc! đoàn du kích bắt giặc Mỹ ngay giữa thành phố cho bạn

anh ấy chết rồi, không còn thấy lửa nữa, trong lòng nam lửa như đốt, ôi không có lửa như phút trước, sáng như sao băng …

“Đánh dấu lời nói của tôi!” Nguyễn Văn đã phản bác lại lời căn dặn của Người, chúng ta xin ghi nhớ: Sống chết vinh quang trước kẻ thù, không sợ lợi nước, như lời bác công nhân.

Ngày 23 tháng 10 năm 1964

  • những bài thơ hay nhất của bảo lan viên
  • những bài thơ hay nhất của hoàng đế
  • những bài thơ hay nhất của bui giang
  • những bài thơ hay nhất của phan Bội Châu

nhóm những bài thơ hay các bạn vừa xem là tuyển tập “tuyển tập 15 bài thơ được yêu thích nhất của tác giả (nguyễn kim thanh)”, thuộc danh mục Tập thơ nổi tiếng. hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều bài thơ hay đang chờ các bạn!

Xem thêm: Nhà thơ nào là chủ bút của nữ giới chung

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Những bài thơ của nhà thơ tố hữu. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.