Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
307 lượt xem

Tuyển tập các bài văn đạt giải nhất Quốc gia và điểm 10 Đại học

Bạn đang quan tâm đến Tuyển tập các bài văn đạt giải nhất Quốc gia và điểm 10 Đại học phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Tuyển tập các bài văn đạt giải nhất Quốc gia và điểm 10 Đại học

Tuyển tập những bài văn đạt giải nhất quốc gia đạt điểm 10 môn văn là tài liệu vô cùng hữu ích mà download.vn muốn giới thiệu đến quý thầy cô và các em học sinh lớp 12 tham khảo.

Tài liệu gồm 61 trang, là tuyển tập những bài văn đạt giải nhất quốc gia môn văn, điểm 10 môn văn trong kì thi đại học. Hi vọng với tài liệu này, các em sẽ có thêm tài liệu tham khảo để củng cố kiến ​​thức và đạt kết quả cao trong các bài kiểm tra, bài thi sắp tới.

Bạn đang xem: Những bài văn đạt giải quốc gia

tuyển tập các bài văn đạt giải nhất

chủ đề 1

về thơ, nhà phê bình văn học người Nga belinsky đã viết:

“Trước hết thơ ca là cuộc sống, sau đó là nghệ thuật”

vui lòng bình luận ở trên.

trang tính

Những bài thơ của andersen, những vần thơ vang dội từ thung lũng odenze, nơi những hẻm núi mù sương và những vòm hoa thạch thảo tím thơ mộng đã gieo vào tâm hồn nhà văn pauxtopsky một cảm xúc mãnh liệt. : “andersen đã thu nhặt những hạt giống thơ trên luống của những người nông dân, ủ trong lòng và gieo vào những túp lều, từ đó chúng sinh sôi nảy nở những bó hoa thơ đẹp đẽ, làm an ủi lòng người nghèo khổ. Thơ, hai những ngôn từ tuyệt vời mà mãi mãi vẫn chưa tìm ra một định nghĩa đầy đủ và trọn vẹn. thơ là gì? thơ từ đâu ra? thơ có sức mạnh gì để khiến những cung bậc cảm xúc của hàng triệu con người trên trái đất này lay động, thổn thức, vỗ về không ngừng? Phải không? ” thơ “ở đây như trong lời bình của nhà văn Nga thế kỷ 19 v.belinsky”:

“Trước hết thơ ca là cuộc sống, sau đó là nghệ thuật”

kể từ thuở sơ khai, thơ ca dường như mang lại hơi thở ấm áp cho hành tinh xanh, đại dương và những khu rừng tươi tốt của chúng ta, có thể nói chưa bao giờ tổng kết được định nghĩa về thơ. có người coi thơ là “mơ mộng”, “thơ là sự tuôn trào tự phát của những cảm xúc mãnh liệt”, thậm chí “thơ là thứ mà người ta không thể định nghĩa được”. Phải chăng vì thế mà thơ thuộc về cõi huyền bí, mơ hồ, xa xăm? không, theo quan niệm của belinsky, thơ là một khái niệm rất gần gũi: “thơ là trên hết cuộc sống”. trong lời nói của belinsky, từ “cuộc sống” giống như một ngôi sao mà đòn bẩy “đầu tiên” bật lên từ thơ, chiếu lên một thứ ánh sáng rực rỡ và chói lọi. thơ được sinh ra từ cuộc sống.

Cuộc sống luôn là nguồn cảm hứng vô tận cho tâm hồn người nghệ sĩ. Thơ cũng như văn học và các loại hình nghệ thuật, nếu không bén rễ vào đời, không hút nhựa sống dồi dào chảy ngầm trong lòng đời thì mãi mãi chỉ là chồi non, không đơm hoa kết trái. . những cành chắc, những chiếc lá xanh tươi đang phơi mình trong nắng. là một nhà thơ, ngòi bút của bạn phải được nhúng vào mực của cuộc sống để thơ của bạn tươi mới và neo đậu trong tâm hồn người nghe. le quy don đã từng nói “trong bụng không có 30.000 cuốn sách, không có cảnh núi non xa lạ trong mắt thì không thể làm thơ”. có thể nói cuộc đời là dòng sữa ngọt ngào chảy không ngừng từ thế hệ này sang thế hệ khác để nuôi dưỡng nên thơ. đến với che lan viên, một “triết gia và thi sĩ”, chúng ta không quên giây phút người đó rơi vào hố sâu vô vọng của sự chán chường:

“Hãy cho tôi một hành tinh lạnh giá, một ngôi sao không có sao trên bầu trời, để tôi có thể trốn ở nơi đó bao ngày qua tháng khỏi đau đớn, khổ sở và buồn bã”

vậy mà cuộc sống mới tràn đầy hơi thở ấm áp của cách mạng đã làm tan chảy mọi băng giá trong lòng nhà thơ. ùa vào lòng người, vui vẻ đón nhận những cảm hứng thi vị của cuộc sống:

“Ta gặp lại người như nai trở về suối xưa, đón hai con én về mùa gặt như con đói gặp sữa, nôi dừng lại chợt gặp một bàn tay” (câu ca dao).

thật là một cuộc sống tuyệt vời và tuyệt vời! cuộc đời là nơi cung cấp chất liệu cho thơ. thơ bắt nguồn từ cuộc sống nên thơ luôn chứa đựng bóng đời, bóng người. Thơ là nơi con người bày tỏ tâm tư, ước mơ, khát vọng, lo lắng, tâm huyết, trăn trở. thơ ca không thể tách rời cuộc sống. cuộc đời cho thơ nguồn sức sống mãnh liệt, thơ thăng hoa làm đẹp cho đời, mang đến cho con người những giây phút tuyệt vời để lắng đọng nhiều suy tư. đến với thơ, trước hết người đọc sẽ bắt gặp những tâm tư, tình cảm của người viết, sau đó mới là suy nghĩ của chính họ bởi thơ là “tiếng nói đồng tình, đồng tình, đồng chí”. Cùng với văn học, thơ ca trở thành những nhịp cầu vô hình dẫn từ tâm hồn đến tâm hồn, từ trái tim đến trái tim để con người có thể chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, ước mơ và hy vọng.

Cuộc sống vốn dĩ rộng lớn, vô tận như một hình ảnh với ba chiều không gian trải dài đến vô tận. nhà thơ như những con ong cần mẫn bay lượn trong vườn đời:

“Nhà thơ như con ong biến trăm hoa thành mật, thành mật thành đời ngàn con ong bay (chuẩn bị hoa lan)

thơ là “cuộc đời”, nhưng thơ không phải là những trang in bóng cuộc đời rộng lớn. người nghệ sĩ phải nhìn vào cuộc sống để thấm những giọt mật ngọt nhất, tinh túy nhất để tạo nên những vần thơ thực sự có giá trị. nhà thơ phải biết chắt lọc những vấn đề mà cuộc sống ban tặng, để từ đó tạo ra những vần thơ hay, lay động lòng người đọc. thơ gắn liền với cảm xúc. nhà thơ không thể hiện cuộc sống qua tình huống, qua sự kiện như nhà văn. nhà thơ thể hiện bằng cảm xúc, bằng ngôn ngữ thơ, trong “khoảng trống giữa các từ”. thơ có giá trị không thể tách rời khỏi sự tách rời, tách rời khỏi cuộc sống, cũng như cuộc sống một cách cứng nhắc và khuôn mẫu. đọc thơ mà không tìm được tiếng lòng của thi nhân, đó không phải là thơ chân chính! không có thiên tài như nhà bác học nguyễn du thì không thể có “kiều như vậy”. nhưng nếu không có những gian khổ, cay đắng, tủi nhục cùng với ước mơ cháy bỏng của những con người trong xã hội phong kiến, trong sự suy tàn ngột ngạt, thì chúng ta sẽ không có những trang kiều thấm đẫm dòng nhân văn sâu sắc.

Nếu không có một miền quê yên bình, bình dị với những con người thân thiện, cần cù, chúng ta sẽ không bao giờ có được nỗi nhớ da diết của nhà thơ hoang cẩm trong bài “Bên kia sông Đôi”:

“Em ơi, buồn ơi, để anh đưa em sang bên kia sông duối ngày xưa cát trắng phẳng lặng…

xanh xanh ruộng mía, bờ dâu, ngô ngô khoai, đứng bên này sông sao em buồn, sao em buồn như vuột mất bàn tay. ”

những bài thơ luôn in đậm chữ “đời” lên hàng đầu. cuộc sống không chỉ mang lại cảm hứng cho thi nhân mà nó còn là nơi khai thác “quặng” nguồn sáng tạo nên thơ:

“vạt áo nhà thơ không phủ bạc vàng mà đời tản mác, góp lời đời góp trang” (che lan vien)

thơ ca là bông hoa thơm ngát của cuộc đời. nếu nó chỉ được tạo ra từ trí tưởng tượng và cái “tôi” nhỏ nhoi của người nghệ sĩ, thì thơ chỉ là những bông hoa làm bằng “dăm” (pauxtốpxki). nhà thơ phải góp nhặt những hạt “bụi quý” trong cuộc sống vĩnh hằng để làm nên những “bông hồng vàng” quý ​​giá, mang lại niềm vui và vẻ đẹp cho tâm hồn người đọc thơ, hiểu thơ và yêu thơ, theo cách diễn đạt của pauxtopsky. .

Quay trở lại nhận xét của nhà phê bình Belinsky, chúng ta thấy rằng đây không phải là quan điểm một chiều. “thơ là đời trước” nhưng đời không phải là tất cả. Belinsky giữ phím “cuộc sống” và nhấn tay vào phím bên cạnh “nghệ thuật”. Như vậy, Belinsky không phủ nhận vai trò quan trọng của yếu tố thơ ca này. không có nghệ thuật, thơ ca chỉ là viên ngọc thô ráp, không tinh xảo, không có khả năng đánh thức những rung động sâu thẳm trong trái tim con người. thơ có thể ví như cánh diều, cuộc đời cho cánh diều uốn lượn hình dáng, nghệ thuật là ngọn gió đưa cánh diều bay lên trời cao, nâng cảm xúc thăng hoa. ta yêu “truyện kiều” không chỉ vì “trường nên thanh” xé nát khúc ruột của cuộc đời mười lăm năm của một cánh hoa tài hoa. Người Việt mê “truyện kiều” vì những “ngôn ngữ thổ cẩm” giàu sức biểu cảm, vì âm nhạc dân gian nhẹ nhàng, man mác trong lục bát yêu dấu:

soi bóng xuống đáy nước trên bầu trời và tạo nên làn khói xanh non lấp lánh ánh vàng

Cảnh đẹp mùa thu trong sáng và đầy chất thơ ấy có lẽ sẽ còn sống mãi trong lòng người Việt Nam trong nhiều thế kỷ tới.

thơ nảy sinh từ biển đời và bay lên từ gió của nghệ thuật. nghệ thuật tô điểm cho chất thơ, gieo vào lòng người đọc những cảm xúc thẩm mĩ cao cả. một thi sĩ tài hoa phải là một người thợ lặn điêu luyện, lặn sâu vào lòng đại dương cuộc đời, không phải để nhặt một mảnh san hô tầm thường mà để tìm những viên ngọc sáng, những “khối tình yêu” làm bằng máu, máu của một con trai kiên nhẫn và cần cù lao động ( một ý tưởng của nguyễn tuấn trong vở kịch “người lái đò sông đà”). phải chăng nhà thơ chỉ cần rung động trước những sóng gió của cuộc đời? vậy thôi chưa đủ, nên anh ấy chỉ có tấm lòng chứ chưa có tài năng để xứng đáng với danh hiệu “thi sĩ”.

để làm nên những vần thơ có vận động chân chính, có khả năng vượt qua mọi quy luật hư hỏng của thời gian, không nhận ra cái chết (satukhov sedrin), một nhà thơ phải có cả tài năng và tâm huyết, hòa mình vào cuộc sống đồng thời không ngừng tìm tòi, khám phá “. nguồn chưa được mở ”. một nhà thơ nước ngoài đã từng hiểu giá trị cao quý của tác phẩm thơ:

“Để có được một từ ngữ, những lời nói đó khiến hàng triệu trái tim rung động trong hàng triệu năm”

các nhà thơ phải “trả giá cắt cổ” cho ngôn ngữ thơ nếu họ muốn những câu thơ đó trở thành bất hủ. lao động nghệ thuật là một hình thức lao động của trí óc và trái tim. phải có những rung động mạnh mẽ trước cuộc sống và những tìm tòi, sáng tạo độc đáo mới có được những vần thơ chân chính.

viết về mùa thu, các nhà thơ từ xưa đến nay đều sử dụng nhiều hình ảnh đẹp, từ “ngô đồng có diệp” đến “cúc vàng có giậu”, từ “thanh niên bóng vàng” đến “trăng sáng như trăng”. . gương ”… nhưng chàng trai trần đăng khoa lại cảm nhận mùa thu theo một cách riêng qua hình ảnh bình dị của hoa cau:

“Nửa đêm nghe tiếng ếch nhái học bài, vài giọt mưa ngoài hàng cây, nghe gió vi vu, sáng ra bình nước đầy hoa cau”. (Hoa cau)

Phải chăng những cánh hoa cau trắng mỏng manh lấp ló trong chum nước đầu làng là “hoa cau cuộc đời” đã trở thành “hoa cau nghệ thuật” trong thế giới thơ chứa đầy trí tưởng tượng bay bổng của chú bé thơ? thoang thoảng hương hoa cau còn mãi, con đường thơ trải dài, nhẹ nhàng cuốn vào lòng người yêu thơ…

“Trước hết thơ ca là cuộc sống, sau đó là nghệ thuật”. Nhận xét của belinsky rất cảm động và có giá trị! đến với thơ nghĩa là ta đến với cuộc sống qua lăng kính nghệ thuật của nhà thơ. thơ khơi dậy trong lòng ta những lớp sóng nhấp nhô và muôn vàn cung bậc cảm xúc: yêu, giận, buồn, nghẹn ngào, xao xuyến, xót xa, … bởi thơ là cuộc đời, thơ là hoa nở từ mảnh đất nhựa sống căng tràn nhựa sống. thơ không phải là một tôn giáo huyền bí cao siêu, cũng không phải là những ghi chép ít ỏi và vô bổ về cuộc đời và những con người xung quanh chúng ta. một nhà thơ không thể làm thơ nếu cánh cửa trái tim anh ta đóng lại, nếu anh ta không “mở rộng tâm hồn mình để đón nhận mọi rung động của cuộc sống” (man cao). cuộc sống không ngừng quay một giây, thơ không ngừng lớn lên, hiến dâng cuộc đời cho những bông hoa tươi đẹp nhất.

Xem thêm: Soạn văn 9 bài lặng lẽ sa pa

nhà thơ, hãy sáng tác bằng nhiệt huyết và tình yêu cháy bỏng từ trái tim mình.

cuộc đời đánh thơ trăm ngàn con sóng, đừng ngồi nhà ăn, anh em ơi! (che lan vien)

Xuất phát từ cuộc sống, qua lăng kính cảm nhận của nhà thơ, thơ hiện ra với cuộc sống, tạo nên một dòng chảy trong lòng người thưởng thức. Thơ mang lại cho con người điều gì? Thơ chỉ để giết thời gian hay để mê hoặc lòng người? thơ chân chính không phải là một loại hình nghệ thuật giải trí thuần túy. Cùng với hạt nhân thân thiện của văn học, thơ mở ra con đường dẫn hàng triệu con người đến với cảnh giới chân – thiện – mỹ. thơ chân chính phải là thơ đánh thức những rung động sâu xa trong tâm hồn con người, làm phong phú thế giới tình cảm của con người, làm cho con người đạt được ước mơ về cuộc sống tốt đẹp hơn. nhà thơ thanh hải cho đến phút cuối cùng của cuộc đời trên giường bệnh vẫn khao khát được hiến dâng những giọt thanh xuân thuần khiết cho đời:

chúng ta bắt một con chim hót làm cho một cành hoa hòa vào bài hát với nốt trầm rung rinh (mùa xuân nho nhỏ)

làm sao lòng ta không rung động trước sức sống mãnh liệt, dồi dào của một nhà thơ yêu đời, yêu người đến thế! nhà thơ đã vượt lên chính mình để tạo ra một nốt trầm lặng lẽ. Tôi có hữu ích giữa muôn vàn âm thanh sôi động của cuộc sống muôn màu muôn vẻ này không?

XEM THÊM:  Giáo án bài thơ bó hoa tặng cô

thơ ca đánh thức những tình cảm thẩm mỹ cao đẹp ở con người, “thanh lọc” tâm hồn con người, chắp cánh cho con người bay tới những ước mơ, khát vọng. Trong chặng đường dài đầy gian nan của đời người, có những lúc dừng chân nghỉ ngơi, chúng ta không khỏi nghĩ về cuộc đời, về những điều tốt đẹp. Chỉ cần chúng ta đồng cảm được với tấm lòng của thi nhân thì thơ ca sẽ tiếp tục có sức sống trường tồn và vĩnh cửu.

andersen không chỉ là một nàng tiên tạo nên những trang truyện cổ tích làm say đắm biết bao thế hệ mà còn là một nhà thơ đích thực mà “thơ lấp đầy lòng người như tiếng lòng của hàng triệu triệu người”. Tôi thường. do đó, ông nói, không có nơi nào rộng rãi và sáng sủa như ở đây ”(pauxtốpxki).

thơ thật tuyệt vời và quý giá! đã là nhà thơ, một khi đã cầm bút thì không được phân biệt mình với người khác, mà phải “viết hết mình vì người” (phải). Chỉ có như vậy thơ anh mới sống mãi trên cõi đời này.

thơ là cuộc sống, đó là lý do tại sao thơ không chỉ gợi lên những cảm xúc êm đềm, dịu dàng và dịu dàng; không chỉ khiến trái tim ta đau nhói ở thời điểm “cuối đời”. đồng thời thơ phải có chức năng “đánh thức lương tâm đang say ngủ” (eptusenco), để con người biết hận, biết mơ. có những lúc thơ ca trở thành vũ khí độc nhất vô nhị giúp con người chống lại cái ác để bảo vệ công lý và vẻ đẹp của cuộc sống. đó là giây phút Hồ Chí Minh đặt niềm tin mãnh liệt vào những vần thơ không thể khép lại:

nếu không có cảnh đông thì không có cảnh xuân huy hoàng. nghĩ về bản thân trong bước khó khăn trong việc rèn luyện tinh thần.

ngược dòng thời gian, chúng ta còn thấy đó chính là thời khắc Lý Thường Kiệt cất tiếng đọc bản tuyên ngôn nam quốc sơn hà khẳng định chủ quyền độc lập sông núi. Giá trị của thơ mới lớn lao biết bao!

Trở lại với thơ ca hiện nay, hôm nay chúng ta tìm thấy những bóng thơ trên những con đường thơ rộng thênh thang, khám phá, tìm tòi, sáng tạo từng chút một, mang đến nguồn thơ mới. họ đang đặt chân vào một cuộc hành trình đến “một vùng đất nở hoa cho những ai muốn hái lượm nó”?

nhà thơ, dù bạn đi theo con đường nào, bạn cũng cần phải nhớ: “trước hết thơ ca là cuộc sống, sau đó mới là nghệ thuật”.

Thật đáng suy ngẫm và suy ngẫm về ý kiến ​​về thơ của nhà phê bình văn học Nga v.bielinsky. thơ không phải là quả bóng bay xa tầm với. thơ luôn sôi động, nồng nhiệt hơi thở cuộc sống và thấm đượm sức sáng tạo nghệ thuật của người cầm bút. thơ là dòng sông phản ánh cuộc sống, thấm vào tâm hồn con người những nguồn cảm xúc dồi dào tuôn trào không ngừng. nhà thơ phải “yêu đời”, trân trọng “nghệ thuật” thì mới vun đắp cho những vần thơ nở những cánh hoa thơm để tô điểm cho cuộc đời và con người.

Ngày trước, tôi mê thơ của andersen vì nơi đó luôn phảng phất những bông hồng trắng thơm ngào ngạt với những nàng công chúa xinh đẹp. Giờ tôi lại càng mê những dòng nhân ái ấy vì vẫn cảm nhận được hương vị của cuộc sống, cái “chất người” ẩn chứa bên trong.

…………

chủ đề # 2

Nhà văn Nga Leonov đã viết: “mỗi tác phẩm là một phát minh về hình thức và một khám phá về nội dung.”

người anh em, hãy bình luận ở trên.

(đề thi học sinh giỏi quốc gia 1998 bảng a)

trang tính

<3

nguyen binh đã từng than thở như thế này. nhiều người cũng phải ngậm ngùi chịu nỗi nhục của văn chương. tai bị làm sao vậy? Đó là một nghệ thuật đòi hỏi rất cao ở người nghệ sĩ, như Leonit Leonov đã nói: “mỗi tác phẩm là một phát minh về hình thức và một khám phá về nội dung.”

cũng giống như ý kiến ​​của xuan dieu, nguyen tuan nga muốn khẳng định rằng nghệ sĩ nên trau dồi cá tính sáng tạo của mình. mỗi tác phẩm phải là sự hiện diện của nhà văn trước cuộc đời. do đó, cái mới, cái độc đáo trong phong cách của người sáng tạo phải được thể hiện ở sự tìm tòi cái mới cả về nghệ thuật và nội dung. nghệ thuật là hình ảnh chủ quan của thế giới khách quan. hiện thực cuộc sống là một kho đề tài vô tận để người nghệ sĩ khám phá, tìm tòi, nhưng mỗi ngòi bút lại được soi rọi một ánh sáng riêng. nghệ sĩ là người biết cách khai thác những ấn tượng chủ quan của chính họ và làm thế nào để biến ấn tượng đó thành một hình thức khác biệt và độc đáo. vâng, sự lặp lại tẻ nhạt là cái chết của nghệ thuật.

Cuộc sống tự thể hiện khi đối mặt với nhiều hoàn cảnh và điểm đến. nghệ sĩ hơn người bình thường ở chỗ biết tìm ra những hiện tượng đặc biệt có thể nói rõ bản chất của hiện thực. Người đọc đến với tác phẩm trước hết là để trau dồi tâm hồn và làm giàu thêm vốn tri thức của mình. do đó, người sáng tạo phải tạo cho họ một diện mạo mới, tạo ấn tượng chủ quan.

Cuộc sống phong phú vô hạn, nhưng sự hiểu biết và quan tâm của người viết là có hạn. do đó, ngoài việc tìm kiếm những cơ sở mới của thực tế để ươm mầm ý tưởng, nghệ sĩ phải biết cách phát huy những ấn tượng riêng của mình để khám phá những điều mới mẻ trong những chủ đề quen thuộc. chỉ có như vậy người viết mới tránh được sự lặp lại vô nghĩa những gì người khác đã nói. nói cách khác, mỗi nghệ sĩ phải tìm ra lối đi riêng của mình vào cuộc sống và trái tim của độc giả. leptonsk thường nói chung chung với các nhà văn trẻ: nào, bạn có mang lại cho chúng tôi điều gì mới mẻ khác với những người đi trước bạn không? Nguyễn Tuân cũng nhận định: “Thơ là mở ra cái gì mà trước câu thơ ấy, trước câu thơ đó, vẫn khép lại”.

mỗi tác phẩm là một thông điệp thẩm mỹ mà người nghệ sĩ gửi đến độc giả. do đó, mỗi tác phẩm trên hết là một “khám phá về nội dung”. Để làm được điều này, một nhà văn không chỉ phải là “một người thợ giỏi, làm theo những mô hình được ban cho”, mà còn phải biết “đào sâu, biết tìm tòi, biết khai phá những nguồn chưa ai mở, sáng tạo ra những gì. chưa ai làm được. ” (Người cao lớn). nhà văn phải biết nhìn sâu vào cuộc sống, thấu hiểu tâm hồn con người để phát hiện ra những đề tài mới, cất lên tiếng nói của chính mình với cuộc sống. trong nghệ thuật, nội dung và nghệ thuật gắn bó chặt chẽ với nhau. nội dung là nội dung của hình thức, hình thức là hình thức của nội dung. một nội dung mới sẽ tìm thấy trong chính nó một hình thức mới. một sự thay đổi trong hình thức diễn đạt cũng có thể bao hàm một sự thay đổi trong nội dung. có khi nhà văn đề cập đến những vấn đề của muôn thuở nhưng lại nói bằng chính tiếng nói của mình, tiếng tâm hồn của chính mình; do đó, tác phẩm vẫn mang đến cho người đọc những điều mới mẻ và giá trị.

sự độc đáo sáng tạo của nội dung và hình thức của tác phẩm tạo nên phong cách riêng của người nghệ sĩ không phải là vấn đề nói như thế nào, mà chủ yếu là vấn đề về cách nhìn, cách nhìn nếu. không phải do nghệ sĩ mang đến, không bao giờ lấy lại được. cái mới không chỉ đơn thuần ở nội dung hay nghệ thuật cực đoan, nghĩa là không chỉ đơn giản là tìm ra cái mới về hình thức, mà trước hết phải xuất phát từ cái mới của nội dung. khi toàn bộ tác phẩm toát lên được cá tính riêng và phong cách riêng sẽ có sức ảnh hưởng mạnh mẽ đến người nhận. người nghệ sĩ đi sâu vào chủ quan, cá nhân của mình, mặt khác vẫn phải gắn bó với cuộc sống để không đẩy cái mới vào chủ nghĩa cá nhân.

Ở mỗi thời đại, mỗi tác giả lại đóng góp vào dòng chảy văn học một cảm nhận mới, một trăn trở khác nhau và một cách nói mới. điều này sẽ tạo ra tính liên tục, sẽ phát triển sự phong phú của nền văn học. mỗi thời kỳ văn học, mỗi nghệ sĩ có một bản sắc riêng, một diện mạo riêng. chính những phát minh về hình thức đã góp phần đưa văn học nhân loại đi từ loại hình sáng tác này sang loại hình sáng tác khác.

Về bối cảnh dân tộc, nhìn trên bình diện rộng hơn, có thể thấy mỗi thời đại đều để lại một luồng khí khác nhau, mang đến một cảm hứng chủ đạo khác nhau. văn học văn, tran và le được khơi nguồn từ lòng yêu nước và lòng tự hào dân tộc. về cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, các nghệ sĩ bị ám ảnh nhiều hơn về chủ đề số phận con người. Họ không đi vào ca ngợi cảnh thái bình thịnh trị như văn học thời Lê mà tập trung vào bi kịch của thân phận con người. mỗi tác phẩm lớn của thời kỳ này là một bản tình ca của mỗi cá nhân. Về cuối thế kỷ 20, đầu thế kỷ 20, cảm hứng nổi lên trong văn học chân chính là tình yêu mãnh liệt và khát vọng độc lập dân tộc. Những năm đầu thế kỷ 20, các nhà thơ của phong trào thơ mới bày tỏ mong muốn được bộc lộ cái “tôi” cá nhân của mình … mỗi thời đại có một nét riêng và âm hưởng khác nhau trong tác phẩm của họ. nó thực sự thú vị, độc đáo cho người đọc, lắng nghe những tiếng nói riêng của tâm hồn mỗi nghệ sĩ. Thách thức lớn nhất đối với tài năng của một nhà văn là liệu anh ta có thể nói điều gì đó mới mẻ về một chủ đề quen thuộc hay không. bản sắc và khí chất riêng của mỗi tâm hồn khiến mỗi tác phẩm mang một dáng vẻ riêng.

cũng viết về gái điếm, nhưng giáo phận của bach, nguyen du, xuan dieu, sang huu, mỗi người một cách nhìn, một cách riêng. Với ca khúc “La Sierva”, nhà thơ họ Bạch đã cất lên tiếng nói thương cảm cho người phụ nữ tài sắc và cũng bày tỏ nỗi xót xa cho số phận lận đận, trắc trở của chính mình. bài hát của cô gái điếm vang lên lúc nửa đêm vắng nhà khơi dậy nhiều cảm xúc từ người đàn ông áo xanh. cái tang tóc ấy, nỗi đau khổ ấy vẫn được tìm thấy trong văn học cổ điển. cảm động mà ngọt ngào, cái buồn muốn lây vào cảnh:

“bến tàu đêm khuya thu hút khách một chút, rửa sạch lá lách và buồn phiền”

Không hiểu sao hai từ “canh thức đêm” với tâm hồn mỗi người Việt lại có sức gợi đến thế. nó không chỉ gợi lên thời gian đêm khuya mà còn chứa đựng cảm giác mông lung, mong mỏi và sợ hãi. nỗi buồn trải dài theo dải băng trời, khiến không gian như lắng đọng để lắng đọng trong cõi tâm tưởng, thấm vào lòng người, trào ra cả nước mắt. nỗi đau ở đây là sự cộng hưởng của hai nguồn yêu thương: thương người và thương mình, tạo nên tình thương cho nhau, tri kỷ, nói đúng hơn là tạo nên lòng trắc ẩn, sự đồng cảm giữa những nạn nhân đồng trang lứa. mang trái tim yêu cái đẹp. nguyễn du nhìn thấy thân phận bất hạnh của ca ca ở chốn giang hồ, phồn hoa thịnh suy, kiếp người trải qua bao sóng gió, bao lần đổi ngôi. cảm giác vỡ oà thấm sâu vào từng câu chữ, hun đúc nên tình yêu thương con người và cuộc đời cay đắng của nhà thơ.

tất cả những cảm xúc đau thương ấy đều thể hiện tình cảm của con người thời trung đại, yêu mà bơ vơ, bất lực nhưng vẫn nếm mùi đau trong câm lặng. khi đến với thơ mới, cái “tôi” cá nhân thức dậy với một ý thức rất mãnh liệt về cái tôi. trong tâm hồn thơ say đắm như kỳ diệu của mùa xuân, hình ảnh người đàn bà không đau đớn như đang run lên vì đau và lạnh.

“Tôi rất sợ. Có băng ở khắp mọi nơi. Trăng tròn. Trời lạnh và ma quái”

giống như một linh hồn cô đơn bị bao bọc bởi những bề mặt lạnh giá. cái lạnh thấu tim. mặt trăng không “trong sáng” một cách bình lặng và xa xăm, nhưng từ ánh sáng của nó, có sự lạnh lẽo và cô đơn.

Tham khảo: Thơ Vĩnh Biệt Hay ❤️️ 50 Bài Thơ Tiễn Đưa Người Đã Khuất

nếu bach, nguyen du, xuan dieu tình mà vẫn bất lực, chỉ biết liều mạng mắng nhiếc hoặc đánh nhau với khách má hồng thì anh sẽ mang về. lạc quan và tự tin. từ hiện tại còn nhiều tủi nhục, đau thương, nhà thơ đã hướng đến ngày mai, ngày mai tươi sáng. nhà thơ khẳng định cuộc đời đau khổ của cô gái điếm kia sẽ thay đổi:

“ngày mai nhiều tầng lớp bẩn thỉu sẽ biến mất như mây mù của ngày hôm nay”

Như vậy, khi viết về gái mại dâm, các nghệ sĩ vừa thấy thương vừa xót. nhưng mỗi tác phẩm đều có cái hồn riêng, tạo nên sức sống riêng. nếu di ngôn của bach, nguyễn du viết theo thể thơ lục bát thì xuân khảo sử dụng thể thơ tự do, thoát khỏi sự ràng buộc của luật.

Thiên nhiên cũng là một đề tài muôn thuở của văn học nhưng nó không bao giờ lỗi mốt bởi mỗi thời đại, mỗi nghệ sĩ lại nhìn vào thiên nhiên ấy với một ý nghĩa riêng. trong thơ ca cổ đại, thiên nhiên mang chiều kích vũ trụ và thường được miêu tả như một bức tranh tĩnh vật. cảnh thiên nhiên được miêu tả bằng những nét chấm phá để hút hồn của tạo vật. là cùng một ngọn gió, cùng một bầu trời và cùng một dòng nước, nhưng thiên nhiên lại hiện ra trong mỗi tác phẩm theo một cách khác nhau. hãy cùng thưởng thức thiên nhiên trong thơ nguyễn trai:

XEM THÊM:  Soạn văn 9 bài thúy kiều báo ân báo oán

“nước trong xanh, thuyền trong xanh, thuyền ra khơi. Đêm trong, khách lên.”

Cảnh trông giống như một bức tranh màu nước đáng yêu. màu xanh của nước hòa với màu xanh của cây non tạo nên vẻ đẹp thanh tao. “con thuyền chăn gối” êm đềm, lặng lẽ. khung cảnh vẫn yên bình như không có sự xáo trộn nào cả. một bầu không khí trong lành và thơ mộng mở ra. đó là một cảnh đêm, nhưng chúng ta vẫn thấy những ánh sáng rực rỡ. bến đỗ hay bến thơ? dường như không có bụi bẩn bám vào hiện trường. hình ảnh một con người: một chủ đề trữ tình không đối đầu với người đọc bằng cái tôi cá nhân, đang nói về một ai đó, có lẽ là một khách văn học. tư thế con người đang chuyển động, đang vươn lên, nhưng vẫn im lặng như không có gì. nhà thơ thả hồn vào thiên nhiên, đắm say với thiên nhiên, nhưng tĩnh lặng, ung dung như thoát ra khỏi dòng chảy của thời gian. ký ức hài hòa với cảnh quan, nhưng nó không làm cho nó chuyển động, mọi thứ dừng lại.

cho đến thời Nguyễn Khuyến, thiên nhiên vẫn mang đặc tính bình dị và điềm đạm đó:

“bầu trời mùa thu trong xanh và những tầng trên có nhiều cây tre.”

Từ màu xanh lá cây cường độ cao không chỉ gợi ý đến màu xanh lá cây mà còn là chiều cao và chiều sâu. không gian sạch dường như được đẩy về phía vô cùng. cảnh có chuyển động, nhưng nó tĩnh lặng. tiếng hót gợi cả sự lưa thưa của lá tre trên cầu và sự chuyển động nhẹ nhàng. có vẻ như sự thờ ơ chỉ là để ý đến cơn gió thoảng.

chính là mùa thu ấy, là cơn gió ấy khi trong thơ xuân, chúng trở nên khác biệt:

“suối chảy róc rách lay động lá” tôi nghe gió se lạnh “

Làn gió xuân không ngột ngạt mà se lạnh vì mùa thu đang đến gần. lạnh lùng như một sinh vật ẩn hiện trong gió. cũng là cảnh cây cối, nhưng trong cảm giác kỳ diệu của mùa xuân, những chiếc lá cũng đang rung rinh vì lạnh.

………….

chủ đề 3

Nhận xét về tác phẩm của Thạch Lam, Nguyễn Tuân viết: “Cảm xúc của Thạch Lam thường bắt nguồn và nảy sinh từ tình cảm chân thật đối với những người thuộc tầng lớp nghèo khổ. Thạch Lam là nhà văn biết trân trọng cuộc sống, nghiêm trang đối mặt với cuộc sống của những người xung quanh. Ngày nay, khi Tôi đọc lại thach lam vẫn thấy được trọn vẹn dư vị dễ chịu của những tác phẩm có nhân vật và chất văn ”. (theo Nguyễn tuấn tuyển tập, tập iii, nhà xuất bản văn học hà nội, 1996, trang 375)

anh ơi, bình luận trước anh hiểu thế nào? dựa trên và một số tác phẩm của thạch nhũ, hãy chứng minh điều đó.

(Cuộc thi học sinh xuất sắc toàn quốc năm 2000, bảng a)

công việc:

Giữa nhịp sống hối hả của thị trường văn học, giữa nhịp sống hối hả của những gian hàng lãng mạn, thach lam Japan là một khách hàng đặc biệt. người đàn ông tự tin ấy đã không dẫn chúng ta đến những chân trời phiêu lưu, mơ mộng của tình yêu và khát vọng thường thấy ở những phương trời lãng mạn, nhưng anh ấy đã dẫn chúng ta đến một cuộc sống đáng sống, một người đàn ông tốt bụng. ngòi bút của ông đối với những kiếp người đau khổ, vẫn biết trân trọng cuộc sống trên đời. Nguyễn Tuân cho rằng: “Tình cảm của Thạch Lam thường bắt nguồn và nảy sinh từ những tình cảm chân thật đối với những con người nghèo khổ. Thạch Lam là một nhà văn biết trân trọng cuộc sống, biết trân trọng khi đối mặt với nghịch cảnh vẫn có thể cảm nhận được những dư vị đầy đủ, dễ chịu của những tác phẩm có nhân vật lớn và chất lượng văn học. ”

cũng là một nhà văn tâm huyết với cuộc sống, nguyễn tuấn đặt trái tim mình để cảm thán, để thấy rằng bên trong dòng nhân ái ấy có một trái tim nhân hậu không bao giờ cạn, thiếu tình yêu cuộc sống và tình thương yêu người nghèo. Lời bình của Nguyễn Tuân đã tổng kết phẩm chất tâm hồn Thạch Lam và những giá trị đích thực của văn chương Thạch Lam.

Giống như cây xanh hút màu quê hương, một tác phẩm văn học phải bám rễ thật chắc vào mảnh đất cuộc đời thì mới có thể tỏa tán lá rộng và dày để góp phần làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. hơn thế nữa, tác phẩm nghệ thuật phải là tiếng nói xuất phát từ những rung động chân thật của nhà văn trước hiện thực, nảy sinh từ tình cảm của nhà văn đối với con người. nhà văn phải biết sống sao cho trọn vẹn. nếu không có trái tim yêu thương của nhà văn thì hiện thực ấy sẽ mãi mãi lặng im. vâng, không gì khác ngoài tình yêu và sự cống hiến của người nghệ sĩ đã làm nên giá trị của tác phẩm.

thach lam truyện ngắn giá trị cũng không nằm ngoài quy luật đó. Nguyễn Tuân cho rằng: “Cảm xúc của nhà văn tha thiết thường bắt nguồn và nảy sinh từ tình cảm của ông đối với tầng lớp nghèo khổ”.

Sống giữa lòng chế độ thực dân nửa phong kiến, chứng kiến ​​biết bao bất công tàn bạo từ một chế độ thối nát, thối nát, Thạch Lam đã dám nhìn thẳng vào sự thật ở đời để xem bao kiếp người. đau đớn, vật vã trong những bế tắc không lối thoát. mảnh đất hiện thực khắc nghiệt ấy đã tác động vào tâm hồn người viết, không khơi gợi được những xúc cảm, rung động của tình yêu chân thành. Có lẽ Thạch Lam đau đớn về con người cùng thời bao nhiêu thì anh mới có thể bước qua ngưỡng cửa của văn học lãng mạn sang văn học hiện thực. Hẳn chúng ta cũng không quên quan niệm bất hủ của ông về văn chương: “Đối với tôi, văn chương không phải là con đường dẫn dắt người đọc thoát ly hay lãng quên; Ngược lại, văn học là vũ khí cao quý và là sức mạnh đắc lực mà chúng ta có, vừa để tố cáo, thay đổi một thế giới dối trá, tàn ác, vừa làm cho lòng người trong sáng, giàu đẹp hơn. ” có tình cảm chân thành đối với tầng lớp dân cư nghèo khổ là “tình cảm chân thực” – phải chăng nguyên là muốn nhấn mạnh tính chân thực của tình cảm, cảm xúc của thach lam? chủ đề mà bạn quan tâm.

cuộc sống thực là rộng lớn, nó là vô hạn. và mỗi nhà văn với một cái xẻng trong tay đã đào một mảnh đất để lật các tờ giấy thực tế và tìm thấy trong đó thế giới của hình ảnh. Nếu như Vũ Trọng Phụng xuất sắc ở đề tài cuộc sống đô thị trong xã hội “chó bẩn” thì Sĩ phu Nguyễn Công Hoan lại có tài trui rèn hình tượng thế giới quan gian trá, đê tiện. Dù tài hoa trong sáng tác về nông dân và trí thức tiểu tư sản, nhưng Thạch Lam lại hướng ngòi bút của mình vào cuộc sống của những người nghèo khổ với những khám phá tinh tế về thế giới bên trong, đời sống tinh thần bên ngoài. tránh những nỗi khổ “cơm áo sát đất”

chúng ta không khỏi đau lòng khi chứng kiến ​​bi kịch của “nhà mẹ lê”: người mẹ khốn khổ với đứa con thơ đói khát. bức tranh thực sự được tạo ra qua những trang đó rõ ràng như bất kỳ tác phẩm viết về đói và nghèo. “con nhà lê lết” là nỗi đau đáu đáu. cái chết của người mẹ tội nghiệp ấy cùng với nỗi bất hạnh của những đứa con thơ dại mà “đứa lớn mới mười bảy tuổi, đứa nhỏ bồng bế trên tay” là đề tài đáng lo ngại nhất, là hiện thực phũ phàng mà một nhà văn chân chính không thể thờ ơ. đến a. Bất kể bạn viết gì, số phận con người vẫn là điều nghiêm túc nhất đối với ngòi bút của một nhà văn.

Cuộc sống của Heather trong khu nghèo nàn và tăm tối đã thu hút anh khám phá. và anh thấy trong cái se se lạnh của gió lúa đầu mùa còn có nỗi khổ của đứa trẻ không áo mùa đông, nỗi khổ của người mẹ hàng ngày mò cua bắt ốc, có thể. không phải. Đừng tìm một chiếc áo cho con trai của bạn. .

Những người đó đã quá quen thuộc với anh … trong tim anh, những sợi dây cảm xúc xốn xang khi anh viết về cuộc sống của những con người nhỏ bé. có những triết gia cho rằng biết cảm xúc cũng là một kỹ năng. Tôi thấy điều đó đúng ở quán bar. khả năng đó ban đầu không phải là món quà của thượng đế mà được hình thành từ trái tim đầy tình yêu thương của nhà văn đối với những người lao động.

Viết riêng về tầng lớp dân nghèo, thach lam không chỉ trăn trở với những khổ đau về vật chất, mà đối với anh, điều đáng sợ là sự bào mòn về tâm hồn. câu chuyện “hai đứa trẻ” minh họa cho bi kịch này. Điểm mới của thach lam trong việc thể hiện nỗi thống khổ của con người là anh đã khám phá ra nỗi khổ khi phải sống trong vòng vây, bị giam cầm, tê liệt, phải chết chìm trong “bể lặng của cuộc đời” (từ chỉ sự kỳ diệu của mùa xuân) . .

là cuộc sống của quyền cầm giữ và một cuộc sống khác với sự giam giữ tinh thần? mỗi ngày trôi qua trong sự im lặng kỳ lạ của bóng tối, trong sự im lặng của chuồng ngựa trống rỗng. một cuộc sống không cảm xúc, không vận động, không ước mơ, đó chẳng phải là cuộc sống đáng thay đổi sao? ngay cả cảnh sắc thiên nhiên cũng nhuốm vẻ u sầu: “chiều tối. một buổi chiều chậm rãi, lặng lẽ của cuộc đời và điều đáng sợ nhất vẫn là bóng tối, bóng tối bao trùm phố huyện” vẻ đẹp của thach lam chính là miêu tả bóng tối xuyên qua nhấp nháy. ánh sáng từ ngọn đèn dầu nơi anh cõng em gái nhỏ hay ánh sáng từ bếp lửa nơi chú Phở. thậm chí có bò lên trời cũng không thể chống lại lớp áo choàng của màn đêm. nó chỉ đơn giản cho chúng ta thấy sự tương phản khủng khiếp giữa ánh sáng và bóng tối. và cuộc đời của những con người kia, những cô em, bà cụ, chẳng khác gì ngọn đèn leo lét ấy, không thể soi sáng trong bóng tối mù mịt của cuộc đời.

Câu chuyện tuy đơn giản, ngọt ngào nhưng khiến chúng ta liên tưởng đến số phận con người. Chính cảm xúc của người viết đã khơi gợi bao cảm xúc của người đọc, để lại những hoài nghi, day dứt trong lòng mỗi chúng ta.

Tôi đọc tản văn trong một buổi chiều yên ả và tôi thấy rằng các nhà văn của chúng ta không hoàn toàn thất vọng về cuộc sống. Cũng giống như cảm giác của một buổi trưa oi bức mà có cơn gió mát thổi qua, tôi cảm nhận được cơn gió vô tình mà thạch nhũ mang lại sau đó. những trang mà dường như bị mắc kẹt không có lối thoát. Tôi vẫn mơ hồ thấy rằng thach lam cũng đồng cảm với pauxtopxki trong suy nghĩ: dù người khác không quan tâm họ nói gì với bạn, hãy cứ tin rằng cuộc sống thật kỳ diệu và tươi đẹp. thach lam tin duoc. . Anh tin rằng chính tâm hồn con người sẽ cứu sống con người khỏi bóng tối, chính ước mơ, hoài bão và cả tình yêu thương của con người sẽ giúp họ vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. và anh đã xây dựng những nhân vật đó, anh đã thổi vào cơn gió lạnh đầu mùa hơi ấm của tình người, của lòng nhân ái. để nhân vật trong tranh mang tấm áo vào hiên, để bớt lạnh, để hiên cảm thấy cuộc đời chưa hẳn đã khổ. gió vẫn lạnh, nhưng dù gió có lạnh đến đâu thì tình người vẫn trên hết. Nguyễn Tuân đã đúng khi nói “Thạch Lam là một nhà văn yêu đời, trọng cuộc sống của mọi người xung quanh”. vâng, nếu không biết quý trọng cuộc đời của nhà văn thì chắc chắn những người như tôi suốt đời không có manh áo và triết lý về tình yêu sẽ tuột khỏi tác phẩm, rơi vào giá lạnh của thiên nhiên. đọc gió lạnh đầu mùa ta không cảm thấy cái lạnh se se mà chợt thấy lòng mình ấm lại với hơi ấm của tình người. vâng, cảm giác thiêng liêng trong tâm hồn trẻ thơ như bức tranh sẽ vơi đi. vượt qua mọi thời tiết khắc nghiệt vì “không có gì nghệ thuật hơn tình người”. thach lam đã cho tôi hiểu sâu sắc chân lý đó và còn gì cao đẹp hơn một tác phẩm “ca ngợi lòng nhân từ, bác ái, công lý… đưa con người đến gần con người hơn” (man cao).

ai đó đã nói: hy vọng là một nghệ thuật sống. đọc như những trang viết của một thạch nhũ, người ta cũng thấy một niềm hy vọng hồi sinh trong những đau khổ và mơ hồ của cuộc đời. nhà văn yêu đời, yêu bà và yêu bà; Tôi đặt cả trái tim mình vào câu chữ để mang đến hơi thở nồng nàn của cuộc sống cho người đọc.

Từ cuộc sống ngột ngạt, ngột ngạt nơi phố huyện chật hẹp, người đọc vẫn thấy được niềm tin vào tương lai dù mong manh, yếu ớt, mong manh như chính cuộc sống của người dân thành phố. ánh sáng của đèn, ánh sáng của ngọn lửa trong đêm tối.

thạch nhũ xanh đã không làm mất đi ngọn lửa hy vọng trong tôi. yêu và trân trọng cuộc sống đã giúp anh xây dựng nhân vật Liên thành “hai chàng trai”, để liên tiếp có ước mơ. Cảnh đợi tàu và ước nguyện của các em nhỏ của Liên Liên là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo của nhà văn. chuyến tàu đi qua sẽ không có gì trong nhận thức của con người (có lẽ vị linh mục đã từng nói:

“Tôi yêu những con tàu đời thường không đủ sức để đi nhanh, nhưng lại mắc kẹt trong hơi nước với những chuyến xe đầy đau khổ”

………….

tải xuống tệp tài liệu để xem thêm chi tiết

Xem thêm: Soạn bài Văn bản văn học | Ngắn nhất Soạn văn 10

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Tuyển tập các bài văn đạt giải nhất Quốc gia và điểm 10 Đại học. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *