Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
80 lượt xem

Những tác phẩm của nhà thơ xuân quỳnh

Bạn đang quan tâm đến Những tác phẩm của nhà thơ xuân quỳnh phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Những tác phẩm của nhà thơ xuân quỳnh

(dcsvn) – xuan quynh (1942 – 1988) là nhà thơ nổi tiếng với nhiều tác phẩm đặc sắc, một số tác phẩm được đưa vào chương trình học phổ thông. Nhân dịp trao giải thưởng văn học nghệ thuật thành phố Hồ Chí Minh cho nhà thơ xuân quynh, báo điện tử đảng cộng sản việt nam giới thiệu bài viết “xuân quy: thơ và tác phẩm ở trường phổ thông” của tác giả. nguyễn trong hoan – phó vụ trưởng vụ giáo dục trung học, bộ giáo dục và đào tạo:

một hành trình miệt mài tìm tòi, sáng tạo dường như đã thành nghiệp: “chỉ cần một lần nhìn tiếng còi tàu, lòng tôi đã hướng Bắc”. một giọng thơ đượm vẻ nữ tính, luôn trăn trở suy tư: “Mùa thu năm nay mưa nhiều / Cửa tàu không đóng”. một trái tim chân thành và nhân hậu giữa những xung đột, mâu thuẫn – ước muốn đến hồi hộp mỗi khi trở về. một tình yêu nồng nàn, thiết tha: “Em biết yêu anh dù đã chết”… đó là lẽ sống và thơ xuân trước mọi niềm vui, nỗi buồn trên đời.

Bạn đang xem: Những tác phẩm của nhà thơ xuân quỳnh

Ba bài thơ đã được lựa chọn: sóng, gà trống giữa trưa và truyện cổ tích về loài người để đưa vào dạy và học trong chương trình giáo dục phổ thông môn ngữ văn. Để tiếp cận những bài thơ này, chúng tôi đặt chúng vào quá trình tìm hiểu một số khía cạnh quý giá nhất của toàn bộ tác phẩm thơ Xuân Quỳnh.

4 năm sau khi xuất bản tập thơ đầu tay Chồi nụ (in bằng cẩm lai, 1963) vào lúc sung sức nhất, Xuân Quynh đã viết: nếu ngày mai tôi không còn làm thơ / cuộc sống lại trở nên bình yên / ngày sau của ngày trên đường phố yên tĩnh / không đau đớn, không có niềm vui và sự ngạc nhiên (nếu ngày mai bạn không làm thơ).

có lẽ đối với nhiều người không dễ dàng có được hòa bình, tĩnh lặng và không đau khổ, vì vậy hòa bình, tĩnh lặng và không đau khổ được coi là hạnh phúc. nhưng với xuân quy, an nhiên, tĩnh tại không chỉ phải chấp nhận những khó khăn, thử thách của đời thường, vượt qua những trắc trở của đời tư mà còn đồng nghĩa với việc tác giả sẽ phải “quay lại”. không làm thơ nữa “! mà” trở lại “và” không làm thơ nữa “- khi những cảm hứng về cuộc sống, tình người, niềm vui và nỗi buồn trên đời như một mũi tên của định mệnh đã rời khỏi nỏ.

một trái tim thao thức với những lo lắng

sinh năm 1942 tại làng la khê (hoai đức – hà tay, nay thuộc hà đông – hà nội), một làng có nghề dệt truyền thống, dệt lụa nổi tiếng bên dòng sông Nhuệ thơ mộng và hiền hòa, xuân quynh (sinh tên: nguyễn thị xuân quynh) là con gái út trong một gia đình mà mẹ chỉ nuôi được hai người sau năm lần sinh nở. Trước xuan quynh, có ba anh và một chị, nhưng cả ba anh đều mất khi chưa đầy sáu tháng. Sau này, Xuân Quỳnh mất mẹ chưa kịp quàng khăn tang. Tháng 2 năm 1955, bà được Đoàn Văn công Bình dân Trung ương tuyển chọn và đào tạo thành diễn viên múa. Ông đã biểu diễn ở nước ngoài nhiều lần và tham dự Đại hội Thanh niên và Sinh viên Thế giới năm 1959 tại Vienna, Áo. năm 1962-1964 ông học trường bồi dưỡng cán bộ trẻ (khóa 1) của hội nhà văn. Bắt đầu từ năm 1964, ông làm biên tập viên cho một tờ báo văn học. từ năm 1978 cho đến khi ông qua đời, ông là biên tập viên và nhà xuất bản một tác phẩm mới. Xuân Quynh từng được bầu làm Ủy viên Ban chấp hành Hội nhà văn Việt Nam (khóa 3). Ông mất (cùng với Lưu Quang Vũ và cháu Lưu Quỳnh Thơ) vào ngày 29 tháng 8 năm 1988 trong một vụ tai nạn giao thông trên biển. Tác phẩm đã xuất bản: Tơ – Chồi xanh (Thơ, In chung, 1963); hoa dọc chiến hào (thơ, tổng hợp, 1968); Gió Lào, cát trắng (thơ, 1974); lời ru bên lầu (thơ, 1978); sân ga chiều anh ra đi (thơ, 1984); bài tự sự (thơ, 1984); cỏ cây hoa lá (thơ, 1989); thơ xuân quynh (1992-1994); thơ tình xuân quynh – luu quang vu (1994); cây bên hè phố – đợi trăng (thơ, in chung, 1992); bầu trời trong trứng (thơ thiếu nhi, 1982); truyện luu – nguyễn (truyện thơ, 1985); mùa xuân trên cánh đồng (truyện thiếu nhi, 1981); bến trong thành phố (truyện thiếu nhi, 1984); có vầng trăng khác (truyện thiếu nhi, 1986); tuyển tập truyện thiếu nhi (1995).

Hoàn cảnh sớm chịu nhiều thiệt thòi về tình cảm gia đình, cộng với những mâu thuẫn trớ trêu đầu đời đã đặt xuan quynh vào vị trí của một người đi làm. Bạn có thể thấy điều đó trong tự truyện về bàn tay của mình: ngón tay tôi không dài / vết chai già, nổi gân xanh / Hồi nhỏ đá bóng / hái rau nấu canh / tập may, tết ​​tóc cho bà / rồi ôm mặt khóc trong tay bạn …

Đôi bàn tay ấy không ghi lại tất cả dấu vết của một tuổi thơ mồ côi, dấu vết của một cuộc sống đầu đời phải lo toan. khi có tình yêu, cả đôi bàn tay ấy “khi vắng anh mới nhớ” …

công việc sáng tác, đặc biệt là thơ, luôn phải được thúc đẩy bởi nhu cầu cấp thiết của việc biểu hiện nội tâm, tức là nhu cầu giải phóng năng lượng cảm xúc của tâm hồn. có lẽ do một giấc mơ, một dự cảm, một hoàn cảnh, nhưng với xuân quynh, nguồn cảm xúc chủ đạo nhất trong suốt cuộc đời và thơ ông là sự lo lắng: lòng nhân hậu và không sợ hãi. sự thúc đẩy của nữ giới chống lại dòng chảy êm đềm của cuộc sống. . có thể xem đó là nguồn cảm hứng thường trực của một trái tim luôn khao khát cháy bỏng trước những bộn bề cuộc sống, ngay cả khi ở bên người tình: sao em không nói, anh ơi, sao em im lặng / đốt cháy trái tim anh. nhiều? (mùa hoa nhài).

Khi yêu, người ta thường muốn gần nhau. với xuan quynh, dù ở bên nhau nhưng tình cảm vẫn không nguôi. Tôi cứ tưởng anh ấy đang miêu tả một trạng thái cảm xúc nhất thời, nhưng không, đó là một câu hỏi chưa có lời giải, khiến cảm hứng vượt không gian, cảm hứng vượt thời gian vẫn bị tổn thương. Tôi thường bất ngờ trước những thay đổi, những thay đổi của ngoại cảnh dễ chạnh lòng: mùa thu năm nay mưa nhiều / cửa tàu không đóng / đất hoang và bóng tối bao la / Tôi lạc sâu trong rừng thẳm. (hát một mình).

đối trọng với nỗi thất vọng tràn ngập cảm hứng thơ: những cơn “bão táp” với “cửa tàu không đóng”, “những khoảng hoang vu và bóng tối bao trùm”… tạo nên cảm giác bấp bênh, bấp bênh. có lẽ vì vậy mà xuan quynh luôn day dứt, luôn khắc khoải một điều gì đó: Em khác đoàn tàu / mai đây mai đó / nên dẫu có ở gần anh / nhưng lòng vẫn nhớ (con tàu).

nỗi nhớ khi chia ly là lẽ thường tình; nhưng nỗi nhớ dù có gần đến mấy cũng có lẽ là nỗi nhớ chỉ dành riêng cho xuân quy. biểu thức đó vượt quá mức độ vĩnh cửu. tuy nhiên, ngay cả khi tôi đang “hát” về trái tim chân thật của mình: Ước gì là vàng / Trái tim tôi, bạn biết đấy … Tôi vẫn xác định đó là trái tim “đúng nghĩa”: Tôi trở về với đúng nghĩa của trái tim mình / là máu thịt không ai có được trong cuộc sống đời thường / nó vẫn ngừng đập khi cuộc đời không còn nữa (tự hát).

Không bị đánh lừa bởi những ví von lãng mạn thường thấy ở nhiều trái tim đang yêu, anh nhận thức rõ ràng hơn giới hạn của sự hữu hạn của đời người. nhưng đồng thời cũng là lúc anh vượt qua cõi vô cực: nhưng anh vẫn biết yêu em ngay cả khi đã chết.

Khi còn sống, Xuân Diệu được biết đến như một nhà thơ tình, với cảm hứng yêu đương mãnh liệt, màu mỡ và nồng nàn, bà cũng đã đưa ra một “tuyên ngôn” nổi tiếng về điều này: Khi chết tôi sẽ yêu ma!

nhưng truyện “ma” chưa thấy ai nên không đoán được sau thanh xuân yêu nhau sẽ như thế nào! Tất nhiên, nhà thơ đã viết rằng khẳng định tình yêu của mình là một niềm đam mê bất tận. nhưng với xuan quynh, tình yêu đó là cuối cùng và luôn là cuối cùng. vì thế, cái đối cực trong thơ xuân quy đôi khi dường như chỉ đến từ một trục tư tưởng duy nhất, mà trở nên vô tận: “nhiều đến nỗi dường như không có”, như bà đã nói: bạn ơi, đường còn xa. / anh, một bức tranh không màu / anh, ngàn lo toan / em, câu thơ gió bay / mà anh, người bình dân / có biết mình sống không? (anh trai).

XEM THÊM:  Giới Thiệu Nhà Thơ Thanh Hải

đọc xuan quynh, dường như cô luôn bị ám ảnh bởi sự bất thường nào đó của hai mặt đối lập và xung đột gay gắt: bình yên và giông bão, tồn tại và hư vô; và có lẽ, điều đó đã tạo nên một giọng xuân đặc biệt. nó được thể hiện trong việc lựa chọn chủ đề, lựa chọn đối tượng để giao phó tâm trạng của bạn hoặc thể hiện cảm xúc của bạn. sóng là một trong những bài thơ đó: dữ dội và nhu mì / ồn ào và lặng lẽ / sông không hiểu ta / sóng tìm về đại dương …

sóng đã được chọn làm đối tượng, nội dung miêu tả và là phương thức để thể hiện “khát vọng tình yêu”. toàn bài có 38 câu, có tới 13 cặp vế đối:

Xem thêm: Nhà văn tồn tại trên đời trước hết là làm

– mãnh liệt – mềm mại,

– ồn ào – yên tĩnh,

– sông – bể,

– trước đây – ngày sau,

– ở độ sâu – trên mặt nước,

– bắc – nam …

hai cực đối lập là ẩn dụ tinh tế về khát vọng tình yêu, đồng thời thể hiện sự vận động, biến đổi của không gian và thời gian của nghệ thuật. sóng, do đó cũng là một điểm nhìn nghệ thuật. Từ quan điểm này, chúng ta có thể thấy giới hạn giữa cái hữu hạn (sóng) và cái vô hạn (đại dương tình yêu). sóng là tiêu đề của bài thơ, sóng cũng là một phương thức để thể hiện các mối quan hệ, nó gợi ra một cách hiểu tâm trạng, cũng như tình yêu không phải lúc nào cũng bình yên.

giữa thơ và đời, giữa thế giới sáng tạo nghệ thuật và những trăn trở thường ngày của mùa xuân quynhận được kết nối bằng khả năng cảm thụ của phái nữ.

trong một bài thơ hài hước về phái yếu, hãy viết đơn giản về giới tính của họ: chúng tôi là những người phụ nữ bình thường trên trái đất / quen với những công việc nhỏ nhặt hàng ngày trong nhà bếp / chúng tôi không có tàu ngầm, không có máy bay tên lửa / không có lõi hạt nhân / chúng tôi chỉ có nồi có bếp lửa / tình và lời ru / con cò xưa / vạc / vẫn bơi sông bắt tôm / vẫn cuộc đời ngàn đời nối tiếp nhau / như trăng lên, như hoa nở từng ngày …

hình thức là một bài thơ hài hước, có thể nói là quá đáng, nhưng bài thơ được nhiều người nhớ đến vì nội dung chân thành của nó. là “phái yếu”, những “phẩm chất” nói trên được coi là “thuộc tính” ưu việt, nhưng kết tinh trong những việc làm tưởng như đơn giản của những vị trí tưởng chừng khiêm tốn ấy lại là cội nguồn của biết bao điều vĩ đại: dù là nguyên thủ quốc gia hay anh hùng / các nhà khoa học … hoặc bất cứ ai / vẫn là con trai của một phụ nữ / một phụ nữ bình thường, không ai biết tên …

Cũng như bao người phụ nữ khác, người phụ nữ trong thơ xuân quynh sống và yêu bằng tất cả đam mê, đam mê và điên cuồng của mình: và em cũng vậy, tình yêu của riêng anh / khi em nói lời yêu anh, tim anh đập rất mạnh / khó đến nỗi Tôi nghĩ tôi nghe thấy / trái tim bạn đập vì bạn …

không chỉ vậy, sức mạnh của tình yêu dường như còn sinh ra để người phụ nữ đó thánh thiện hơn, xinh đẹp hơn, đó cũng là một quan niệm mới của cô về tình yêu: em trai à, anh yêu em điên cuồng

và đối với bạn, tình yêu là sợi dây gắn kết không thể tách rời, đồng nghĩa với sự không quan tâm và mong muốn cho đi tất cả: Tôi yêu sự khéo léo của bạn / sự cáu kỉnh thường ngày của bạn …; Em hiểu mọi thứ thật đơn giản / rằng tình yêu không thể chia lìa / vì vậy em là cơ thể của anh / nếu cắt đứt sẽ đau gấp ngàn lần …; Em tính nỗi đau, niềm vui hàng tháng, hàng tuần / nhưng với em, anh dành trọn cuộc đời (những vần thơ viết cho em và cho những cô gái khác).

những bài thơ viết cho cô và những cô gái khác là một bài thơ dài, gồm ba phần, trong đó tác giả dành trọn một phần để tin tưởng một người yêu cụ thể, với nhiều tưởng tượng về việc được yêu và được yêu. Khát khao được cho đi và được đền đáp là một trong những âm hưởng chủ đạo nhất trong thơ Xuân Quỳnh. tình yêu, đối với cô, dù được thể hiện dưới góc độ nào, vẫn luôn mãnh liệt và hồn nhiên trong sáng. giữa những ngăn cách, xung đột, giữa khoảng cách và nhịp sống hối hả: tàu và biển, sóng và bờ, dữ dội và êm đềm, ồn ào và im lặng, cỏ dưới chân và gió thổi trên đầu, gió chạy và cát trắng, đường lởm chởm, và một không gian như một bể bơi … đó là “trái tim đang đập sau lớp áo mỏng” của cô ấy.

mong manh nhưng vững vàng, xuan quynh đầy nghị lực, dũng cảm và cũng là người “yếu đuối nhất” (1). Tôi hiểu tại sao trong thơ ông thường nói về mất mát và bù đắp, chia ly và đoàn tụ.

một tâm hồn chân thành và nhân hậu

Vì nó luôn dao động và nhịp đập giữa những mặt đối lập như đã nói ở trên, thơ Xuân Quỳnh thể hiện sự bối rối, nghi ngờ của một trái tim mỏng manh, dễ tổn thương, cũng như những khao khát, đùm bọc, gắn bó của một tâm hồn nhân hậu. với người yêu, người chồng: nếu chúng ta ra khỏi thuyền / biển chỉ có bão / nếu chúng ta phải xa em / Tôi sẽ chỉ có bão (thuyền và biển).

khát khao tình yêu, hạnh phúc, khao khát mái ấm, đôi khi cô viết về nó đơn giản nhưng xúc động: không có gì là quan trọng / như không khí, như màu xanh của cỏ / đó là tình yêu, tôi muốn nói với bạn / nguồn hàng nghìn khát vọng / điều tốt đẹp để duy trì cuộc sống / vì một con người hơn (nói chuyện với bạn).

không “rất quan trọng” nhưng cực kỳ quan trọng. tình yêu đối với cô, là “không khí” và “cỏ xanh” – những thứ trong tầm tay, không nơi nào khác mà cao cả và thiêng liêng như sự sống. Tình yêu ấy chỉ có thể đạt được khi trái tim: “hồi sinh những hồng cầu đã chết”, “biết rút ngắn khoảng cách yêu thương”. Không cầu kỳ, không ước lệ, không lý tưởng, không khoa trương, nhiều bài thơ tình của xuân quy có sức sống lâu bền trong lòng người đọc bởi nội dung của những bài thơ này được nói bằng một giọng văn rất gần gũi, rất đời thường. một mùa thu “sao mưa nhiều”, một buổi chiều ga xe lửa vỡ tan, một chú chuồn chuồn nói bão, một cơn mưa không phải của mình … tất cả những điều đó đã là chuyện đời, đối với cô nó cũng trở thành nỗi ám ảnh và trở thành lịch sử. của thơ. trong bài thơ, trời se lạnh, anh cố tránh cả “phố đông”, nhưng vẫn không ngừng đuổi theo “người bán sách ngồi lặng lẽ bên quầy”, vẫn nghe “tiết trời đang chuyển, có lẽ mặt hồ khẽ động”. , hãy tiếp tục “yêu em”. cây trước cửa nhà ”dù“ cuối mùa này cây sẽ xanh tốt trở lại ”… nhưng không chỉ có vậy, đối tượng anh tâm đắc nhất vẫn là một tình người cụ thể mà anh đã dành trọn. những câu thơ mở đầu và kết thúc như điệp khúc: sao em không cài cúc áo / trời hôm nay lạnh quá.

Những chi tiết nhắc chồng “cài cúc áo” thật cụ thể, độc đáo và cảm động. nó vượt qua sự thể hiện tình yêu theo thói quen. yêu chồng, chăm lo từ những chi tiết nhỏ nhất trong cuộc sống hàng ngày: anh không ngủ được / để anh bật quạt, kéo rèm lên / im lặng đón gió hồ / ghét sao cái nóng đầu mùa đã qua kinh khủng. (hát ru cho chồng nghe trong những đêm mất ngủ).

Xem thêm: Cảm nhận về nhà thơ hồ xuân hương

Để chồng có một giấc ngủ ngon, chị chọn những lời tử tế với hy vọng có thể chia sẻ, đỡ những lo lắng, băn khoăn của chồng. còn chuyện thương binh trở về “chiến đấu trước nhà bia buổi chiều”, chuyện “nước lũ dâng cao”, rừng “cọ cháy cao”, chuyện “kẻ lang thang đói khát”. , đó là “” tin bạn tôi mất “… có thể nói trong thơ ca Việt Nam, lời ru của chồng là một bài thơ độc đáo, chưa từng có trước đây của xuân quy. bài thơ của mẹ thể hiện cách giải thích độc đáo và hiện đại nhất về mối quan hệ giữa con dâu và mẹ chồng. Mẹ của chúng ta không sinh ra hay lớn lên / nhưng con biết ơn mẹ suốt đời, nó vẫn chưa kết thúc…

XEM THÊM:  Các nhà văn nhà thơ quê ở đà nẵng

Bài thơ mở đầu là câu chuyện tình yêu giữa nàng dâu và mẹ chồng. nếu không có hai chữ “thế thôi”, câu chuyện được nhắc đến trong bài thơ chỉ là mong ước, chỉ là dự định cho tương lai. sự xuất hiện của hai từ này quyết định yếu tố ngụ ngôn “tiền định” rằng: quá trình sống, cách ứng xử của nàng dâu đã đủ để chứng minh rằng “mẹ là mẹ của chúng ta”. yêu chồng, nàng dâu cũng cảm nhận được vẻ đẹp của sự “hóa thân”, sự hy sinh cao cả của tình mẹ dành cho con: xưa nay má hồng cũng hồng / Bên mẹ thao thức nâng niu từng cơn đau. / nay tóc mẹ đã bạc trắng / xin cho tóc trên đầu còn đen / Nơi con nắng thân quen / Chợ xa mẹ gánh đôi lần / Mẹ thương con từng bước chân / Như bàn chân của mẹ tôi được sinh ra hàng năm.

Không chỉ biết ơn mẹ vì tình yêu thương, sự bao dung mà mẹ chồng dành cho mình ở hiện tại, người con dâu trong thơ còn ý thức rất rõ sự ảnh hưởng quan trọng của mẹ đối với mình. chồng: lời ru của mẹ khi / chuyện xưa mẹ kể xen lẫn thơ em: nào là hoa bưởi, nào là hoa chanh, nào là quýt, nào là mái đình / xin đừng bắt chước câu hát / dối lòng mẹ nữa. để hai bạn yêu nhau / cô ấy sẽ không ghét bạn / yêu bạn là đã là dâu trong nhà rồi.

Ý thức được vẻ đẹp và tình yêu thương của mẹ, người con dâu nguyện: Con xin được hát tiếp mẹ / ru mẹ ngủ sau mỗi lo toan / vất vả / hát tình yêu thương của chúng ta / giữa đồng trời xanh vô tận / giữa ngàn hoa, sông núi / giữa tình mẹ không giới hạn.

là một nhận thức mới, thấm đẫm tính nhân văn về mối quan hệ hài hoà giữa tình cảm công tư. Tiếp nối tình mẹ, nhà thơ khái quát: chắt chắt ngày xưa / mẹ sinh ra ta cho con bây giờ.

có lẽ chỉ với hai vần thơ thân thương và nhân hậu ấy, xuân quy đã có thể “đối thoại” với người xưa, “đối thoại” với những truyền thuyết dân gian đen tối về mối quan hệ được lưu truyền qua nhiều đời mà nhiều người muốn vượt qua. Nó không dễ dàng!

không chỉ vậy, những hồi tưởng về tiếng gà trống buổi trưa, cảm xúc về nụ hoa đang nở, con phố mùa đông, tiếng chuồn chuồn cảnh báo sắp có bão … mọi thứ dường như đều khiến cô nghĩ về nó. mong muốn sinh sôi, bao dung và tin tưởng. Tôi nghĩ về mái nhà phố: Tôi trở về ngôi nhà nhỏ / sau mỗi nỗi đau / Tôi như được đến bên em / sau mỗi cay đắng.

mái phố không chỉ là nơi “sinh ra ở đây khi tôi còn nhỏ”, không chỉ là nơi “ôi màu ngói xưa”. màu của mẹ vất vả ”nhưng cũng là nơi chở che thân thiết: quen với nhiều gian khổ / quen với nhiều hy sinh / tình yêu là lòng con / bao dung là mái nhà phố.

trước cảnh chuồn chuồn “dệt nên những tia nắng cuối cùng”, anh huyên thuyên kể về những kỷ niệm tuổi thơ, nhớ lại những yêu thương mong manh, rồi thốt lên: đất này sẽ bị mưa nuốt chửng / anh chẳng còn nơi nương tựa! Tôi không thể coi nó mong manh như vậy (rồng cảnh báo bão).

Không chỉ vậy, đôi khi cảm hứng của nhà thơ còn được gợi lên trong tiếng gà trưa: cảnh bình dị đời thường, một nét quen thuộc trong đời thường dễ khiến lòng xúc động bất ngờ: trên đường hành quân xa / dừng chân. bởi một thị trấn nhỏ / tiếng gà nhảy trong tổ của chúng / “cạch!

Từ tiếng “cục! cạch! cạch” ở khổ thơ đầu, mạch cảm xúc của bài thơ mở ra theo phép lặp tứ của hai dòng “tiếng gà trưa”. sau mỗi câu thơ được lặp đi lặp lại như thế là những kỉ niệm tuổi thơ được sống bên người bà thương cháu; nó gợi nhớ đến hình ảnh đàn gà và ước mơ về bộ quần áo mới; đó là tiếng gà của những người lính ra mặt trận, làm sâu đậm thêm tình yêu quê hương đất nước.

Cô giáo Đông mai, chị gái của Xuân Quynh kể lại: “Một số phận nghiệt ngã đã cướp đi mẹ của Quynh từ khi cô còn nhỏ. Hình ảnh người mẹ đối với Quynh đã xa lắm rồi, nhưng nỗi đau mất đi đã ám ảnh mẹ tất cả”. cuộc đời của mình. sau này, trên đường đời, trong những lúc vui, lúc buồn, lúc đau khổ, Quynh vẫn nhớ và khóc thương một người mẹ mà Quynh tin rằng rất thiêng liêng, luôn ở bên cạnh. Cuộc đời như một đứa trẻ mồ côi khiến Quynh hiểu Tình mẫu tử thiêng liêng, cần thiết và quý giá biết bao đối với con cái, nên khi đã làm mẹ, Quynh đã dồn hết tâm hồn, sức lực cho những đứa con của mình.Trong thơ Quynh, tình cảm mẹ con chân thành, sâu nặng. về nguồn cảm hứng. những bài thơ viết về thiếu nhi, viết cho thiếu nhi, đại diện cho một số lượng lớn các bài thơ. Vì vậy, chúng tôi cũng hiểu tại sao thơ viết cho thiếu nhi và viết về trẻ em lại rất dí dỏm và ấm áp và thân thương. ”

Với những người thân yêu của mình, đặc biệt là với các con (mặc dù là con riêng của chồng), bà đã thể hiện những tình cảm rất thiêng liêng và xúc động trong những bài thơ của mình. riêng phần thơ viết cho trẻ nhỏ, thể hiện tình yêu thương của mẹ, cháu, anh chị em, bạn bè … mọi thứ đều được thể hiện bằng cái nhìn, cảm xúc vừa hài hước, vừa bất ngờ, vừa sâu sắc: anh tìm thấy đôi mắt tò mò của mình. / mỉm cười và nói “mẹ / điều tốt bạn cho / còn tốt hơn nữa”. (cậu bé ngoan của tôi).

có: – ơi, mẹ ơi, có một con dế / ​​Con luôn ở trong hộp diêm / Con mở ra xem / Con yêu mẹ như một con dế. (Con yêu mẹ).

trong đoạn thơ này là truyện cổ tích về loài người: truyện cổ tích bằng thơ gần 80 câu kết hợp nhuần nhuyễn giữa yếu tố truyền thống và cách tân, mượn sự vật, hiện tượng từ truyền thuyết, truyện cổ tích để diễn đạt lại những ý tưởng nhân văn, kết cấu theo phong cách hiện đại. phong cách chương: trời sinh ra đầu tiên / con một …

Cứ như vậy, tác giả đưa độc giả nhỏ tuổi đi từ sự vật, hiện tượng này sang sự vật, hiện tượng khác một cách lôi cuốn. có một điều đặc biệt: tác giả giải thích rằng nguồn gốc của loài người là trẻ em, quá trình hình thành thế giới là do nhu cầu tất yếu của cuộc sống và sự phát triển của thời đại này, sau khi con người mới lần lượt xuất hiện, sự gần gũi trong gia đình và ngoài xã hội. : mẹ, bà, cha, cô giáo … bài thơ vừa giàu màu sắc triết lí, vừa mang ý nghĩa giáo dục, dường như mỗi câu thơ vừa tạo cho người đọc một nhịp cầu nối để liên hệ với một sự việc, sự vật, hiện tượng. về đời sống tự nhiên và xã hội, đồng thời khơi gợi trí tưởng tượng bay bổng với những khung cảnh mới lạ, thú vị của tuổi thơ.

xuan quynh đã đóng góp một tiếng nói, một tiếng nói riêng trong nền thơ ca Việt Nam hiện đại. thơ ông là nơi gặp gỡ của niềm vui và nỗi buồn, của sự lo lắng và linh cảm, của mong muốn được che chở chăm sóc, được tin tưởng … đó là kết quả của một quá trình sáng tạo lao động, nhưng trên hết là ý nghĩa của những nhịp đập đồng loại. . , trái tim đằm thắm và rất nữ tính, như nhà nghiên cứu phan ngọc đã từng viết: “Xuân quynh không có gì ngoài một trái tim biết yêu, nhưng trái tim ấy đã nói lên thành thơ và trở thành nhà thơ lớn nhất thế kỷ này của Việt Nam chỉ bằng tấm lòng chân thành và tấm lòng vô giá ”(2).

đó cũng là những gì còn lại của cuộc sống đích thực và chất thơ của mùa xuân quynh vẫn đang lan tỏa, đi cùng thời gian.

Tham khảo: Các nhà thơ thời kháng chiến chống mỹ

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Những tác phẩm của nhà thơ xuân quỳnh. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.