Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
59 lượt xem

Phân tích 2 khổ thơ đầu bài mùa xuân nho nhỏ

Bạn đang quan tâm đến Phân tích 2 khổ thơ đầu bài mùa xuân nho nhỏ phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Phân tích 2 khổ thơ đầu bài mùa xuân nho nhỏ

Video Phân tích 2 khổ thơ đầu bài mùa xuân nho nhỏ

Hai khổ thơ đầu xuân đã vẽ nên vẻ đẹp của mùa xuân thiên nhiên, cùng sức sống mãnh liệt của mùa xuân đất nước . Với 7 bài phân tích 2 khổ thơ ngắn đầu xuân cùng với 2 dàn ý chi tiết sẽ giúp các em học sinh lớp 9 hiểu sâu hơn.

bài thơ mùa xuân nho nhỏ là bài ca về tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống đã làm rung động trái tim bao người đọc. chi tiết mời các bạn tải miễn phí 7 bài phân tích nhỏ của 2 tập đầu thanh xuân:

Bạn đang xem: Phân tích 2 khổ thơ đầu bài mùa xuân nho nhỏ

phân tích lược đồ 2 khổ thơ đầu xuân

1. mở đầu

  • hướng dẫn số: chủ đề mùa xuân trong văn học nghệ thuật
  • giới thiệu tác giả và tác phẩm mùa xuân nho nhỏ.

2. nội dung bài đăng

a. cảm nghĩ về khổ thơ đầu bài thơ: “lớn lên giữa dòng sông xanh… làm nao lòng”

– không gian quen thuộc của vùng quê yên bình Việt Nam qua một vài nét chấm phá: dòng sông xanh, bông hoa tím, vài chú chim nhỏ

– hình ảnh nổi bật trong hình ảnh đó: dòng sông xanh biếc chảy mạnh, giữa dòng điểm xuyết “bông hoa tím”

– động từ “mọc”: gây ấn tượng mạnh

– màu tím: màu được người dân Huế sử dụng nhiều nhất, nhưng ở đây là màu “tía” – màu của bông hoa lục bình trôi giữa dòng nước

– “oh larks”:

+ một cuộc gọi chân thành và thân thương, như tiếng nói của con người

+ chim sơn ca: loài chim quen thuộc của vùng nông thôn Việt Nam, giọng hót cao vút

= & gt; bài hát của nó thông báo mùa xuân đến

– “khúc hát vang trời”: bản tình ca của tác giả

– “long lanh giọt”: giọt mưa xuân hay tiếng chim hót, từng giọt mật xuân rơi chậm?

+ nghệ thuật chuyển đổi cảm giác: từ thính giác sang xúc giác, chính là lò xo đánh thức mọi giác quan trong cơ thể con người.

= & gt; dấu ấn làng quê rộn ràng, chân thực, đặc trưng của vùng.

b. cảm nghĩ về khổ thơ thứ hai của bài thơ: “xuân cầm súng… xôn xao”

– hình ảnh người chiến sĩ cầm súng với lá ngụy trang xung quanh: mùa xuân là chồi non treo sau lưng che mắt kẻ thù

– “may mắn” cho những người đi sau: những chồi ngô, sắn và lúa mới đang lan tỏa khắp các cánh đồng và vùng cao

= & gt; cả nước đang “hừng hực khí thế”, sục sôi bước những bước đầu gian khổ trong công cuộc dựng nước

+ điệp từ “mọi người”: lời nhà thơ khẳng định cả nước đang rộn ràng, hân hoan, đang ra sức xây dựng

– nghệ thuật: so sánh, hệ thống từ gợi cảm = & gt; thể hiện khí thế sôi nổi, náo nhiệt của cả dân tộc ra sức xây dựng và bảo vệ Tổ quốc

3. kết thúc

  • khẳng định lại giá trị của một bài thơ mùa xuân nho nhỏ.
  • nêu những suy nghĩ và cảm xúc của bài thơ.

phân tích hai khổ thơ đầu của bài thơ xuân ngắn

Mùa xuân là mùa của thiên nhiên tươi mát, của vạn vật sinh sôi nảy nở. Văn học Việt Nam từng có nhiều bài thơ thể hiện cảm xúc trẻ trung, sôi nổi trước mùa xuân. Đó là “mùa xuân chín” của han mac tu, “mùa xuân xanh” của nguyễn bình, “chiều xuân” của nhà thơ,… và thanh hải, thi sĩ xứ Huế cũng góp vào đó như một “mùa xuân nho nhỏ”. vào tháng 11 năm 1980, ngay trước khi nhà thơ qua đời, bài thơ thể hiện tình yêu chân thành của tác giả đối với cuộc sống, đất nước và những cống hiến. đọc là cảm nhận của nhà thơ về mùa xuân thiên nhiên, mùa xuân đất nước.

ở phần đầu bài thơ là dòng cảm xúc hồn nhiên, trong sáng, say đắm của tác giả trước vẻ đẹp của mùa xuân: mùa xuân thiên nhiên và mùa xuân đất nước, mùa xuân tiến hóa. Nếu mùa xuân đất trời mang vẻ đẹp tươi trẻ, tràn đầy sức sống thì mùa xuân đất nước lại rực rỡ, hào hùng.

với nét vẽ phóng khoáng, bức tranh thiên nhiên mùa xuân được nhà thơ phác họa bằng những hình ảnh tự nhiên, bình dị và gợi cảm:

“một bông hoa màu tím mọc giữa dòng sông xanh.”

xứ sở của sắc xuân với “sông xanh”, với “hoa ban tím biếc”. màu xanh dịu của dòng sông điểm xuyết những bông hoa tím gợi lên một sắc xuân tươi tắn, rực rỡ mà vẫn rất đỗi bình dị, mộc mạc mang đậm sắc thái mộng mơ. động từ “mọc” được đảo ở đầu dòng gây ấn tượng mạnh về vẻ đẹp duyên dáng và sức sống mãnh liệt của loài hoa mùa xuân. có thể là hoa lục bình, cũng có thể là hoa ban, hoa súng, với sắc tím như đang vươn mình, bay bổng. hoa tím nở giữa dòng sông xanh biếc – sự hòa hợp màu sắc của thiên nhiên mang đến vẻ đẹp dịu dàng và tươi mát làm say đắm lòng người.

hình ảnh mùa xuân trong màu sắc không chỉ tươi mới, đầy màu sắc mà còn đầy màu sắc:

“oh skylark, sao bạn có thể hát lên bầu trời.”

bài hát của chim sơn ca mở ra một không gian cao và trong trẻo. và cũng bằng tiếng hót của loài chim ấy, nó đã khuấy động cả đất trời, khuấy động tâm hồn thơ nhạy cảm của thi nhân. Với câu cảm thán “ơi” và câu hỏi “ho chi?”, thanh hải đã đưa giọng thơ ngọt ngào, dịu dàng, thân thương của người dân quê hương vào bài thơ, thể hiện cảm xúc vui sướng, ngỡ ngàng trước một mùa xuân tươi đẹp. – một mùa xuân đầy quê hương và thơ ca.

say sưa, say mê trước vẻ đẹp bình dị mà thơ mộng của mùa xuân, nhà thơ chợt xúc động, xúc động:

“từng giọt long lanh rơi xuống, tôi đưa tay đón lấy”

“Giọt long lanh” là giọt xuân, giọt nắng vàng hay giọt sương mai? theo mạch cảm xúc của nhà thơ, có lẽ đây là tiếng chim, lắng đọng thành giọt vui, rơi vào trái tim rộng mở của thi nhân, thấm vào tâm hồn rạo rực tình xuân. phép ẩn dụ chuyển đổi cảm giác được sử dụng một cách tự nhiên và hợp lí. thanh hải cảm nhận vẻ đẹp của mùa xuân bằng nhiều giác quan: thị giác, thính giác và cả xúc giác. động tác “ta đưa tay lên nắm lấy” thể hiện sự nâng niu, trân trọng của nhà thơ trước vẻ đẹp của mùa xuân với cảm xúc say sưa, chiêm nghiệm. hình tượng thơ thật rực rỡ, đa nghĩa, cả trong thơ lẫn nhạc, họa. bức tranh mùa xuân được phác họa khi nhà thơ nằm trên giường bệnh khiến người đọc trân trọng và yêu hơn tâm hồn nghệ sĩ, tình yêu quê hương đất nước.

Từ mùa xuân tự nhiên của đất trời, nhà thơ cảm nhận được mùa xuân của đất nước, mùa xuân của cách mạng. tác giả bày tỏ cảm xúc của mình với những người cụ thể – những người làm nên lịch sử:

“mùa xuân người ta vác súng trên lưng, mùa xuân người ta ra đồng căng bạt.

Các cụm từ “mùa xuân”, “may mắn”, “phố thị” dường như mở rộng khung cảnh hiện thực khi gắn liền với cuộc sống lao động và vất vả của người dân. nhà thơ đã tạo nên một cặp hình ảnh đẹp. như hai vế câu đối của mùa xuân để nói về hai bộ đội chủ lực của cách mạng, hai nhiệm vụ chiến lược của đất nước. đó là anh bộ đội và công nhân – bảo vệ và xây dựng quê hương đất nước. từ “may mắn” được dùng với hai lớp nghĩa: tả thực những chồi non, cành non, ẩn dụ cho sức sống, vị thế vươn lên, sự phát triển mới và mùa xuân hoa trái tốt tươi. “linh” trong cành lá ngụy trang theo bước chân người lính vũ trang, “may mắn” nằm trên ruộng theo tay anh ra đồng. nhờ đó, những người lính và người lao động đã mang mùa xuân và gieo mùa xuân trên khắp mọi miền đất nước. họ trở thành người tạo mùa xuân, người bảo vệ mùa xuân. và họ làm giai điệu chính của dàn đồng ca mùa xuân, tạo nên một nhịp điệu náo nhiệt và hào hùng:

“mọi thứ đều vội vàng, mọi thứ đều vội vàng”

nghệ thuật dùng từ lóng “mọi người” và các từ “náo nhiệt”, “hỗn độn” làm nổi bật không khí khẩn trương, sôi nổi của đất nước trong những năm tháng gian khổ và hào hùng. cách ngắt nhịp 2/1/2 khiến câu thơ ngân vang nhịp phách mạnh mẽ, vui tai. Đó là hành khúc mùa xuân của thời đại Hồ Chí Minh.

Mùa xuân là một chủ đề truyền thống trong thơ ca dân tộc. thanh hải đã góp một vần thơ xuân đẹp, chan chứa tình. thể thơ năm chữ, giọng thơ có lúc réo rắt, có lúc ngân vang say đắm, ngôn ngữ thơ trong sáng, giàu sức biểu cảm, hàm súc, tượng trưng, ​​phép tu từ được sử dụng khéo léo, điêu luyện. tình yêu mùa xuân gắn liền với tình yêu đất nước, nhà thơ đã thể hiện sâu sắc và xúc động đất nước trong bài thơ. Mong mỗi cuộc đời là một mùa xuân, đất nước ta mãi là những mùa xuân tươi đẹp.

“Mùa xuân nho nhỏ” là một khúc ca tha thiết về tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống đã làm rung động trái tim người đọc bao thế hệ. Đến với đoạn thơ, nhất là đoạn thơ trước, ta không chỉ được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của mùa xuân mà còn không khỏi xúc động trước thế giới tâm hồn của thi nhân. nhẹ nhàng mà sâu lắng, những vần thơ của thanh hải đã đánh thức trong ta tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống.

phân tích khổ 1 và khổ 2 của mùa xuân nho nhỏ

Mùa xuân là chủ đề quen thuộc trong các tác phẩm văn học Việt Nam. mỗi mùa xuân của mỗi nhà thơ lại mang những phong cách khác nhau, để lại những dấu tích khác nhau trong lòng người đọc. một trong những bài thơ về mùa xuân nhu mì, tràn đầy sức sống phải kể đến bài thơ mùa xuân nho nhỏ của nhà thơ thanh hải. bài thơ được sáng tác trong một hoàn cảnh hết sức đặc biệt, đó là khi đất nước thống nhất, non sông liền một dải, cả nước chấn hưng với tinh thần kiến ​​thiết, nhưng thanh hải bị bệnh hiểm nghèo trên giường.

Mùa xuân là một chủ đề muôn thuở cho các nhà thơ viết về. Khi chúng ta nghĩ đến mùa xuân, chúng ta nghĩ ngay đến sự sống mãnh liệt và chớm nở của thiên nhiên, thậm chí của con người. và trong thơ thanh hải, ở khổ thơ đầu tiên là mùa xuân với thiên nhiên tươi đẹp, cảnh vật thơ mộng, thơ mộng.

“mọc ở giữa dòng sông xanh, một bông hoa màu tím, ôi, thật là một con chim sơn ca lanh lợi!”

mở đầu bài thơ là những dòng rất ngắn gọn, giản dị nhưng chứa đựng cả một mùa xuân tươi mới tràn đầy sức sống. sắc xuân trong con mắt của người cách mạng vừa lãng mạn, vừa trữ tình trong sắc hương vừa tràn đầy nhựa sống.

Bạn không cần dùng những từ hoa mỹ để nói về mùa xuân, chỉ cần một bông hoa tím mọc giữa dòng sông xanh. Đây là một dòng sông xanh đẹp với những bông hoa tím khi xuân về. mùa xuân dường như đẹp hơn, trong trẻo hơn, phản chiếu không gian, cả bầu trời cũng trong xanh. tác giả đã khéo léo miêu tả màu sắc của dòng sông, của hoa lá, màu sắc hài hòa, mang đậm màu sắc của mùa xuân, cảm giác cuộc sống đang uốn lượn trên dòng sông và trong từng cánh hoa.

Không gian rộn ràng nhất khi hiện ra hình ảnh của một chiếc giếng trời, cùng tiếng hát vang vọng cả một góc trời. Bức tranh mùa xuân không còn chỉ là màu sắc và sự tĩnh lặng mà đã hòa cùng âm thanh, tạo nên một hình ảnh sống động. tiếng chim nhỏ vang vọng trên bầu trời, xé toạc không gian tĩnh lặng, làm cho không gian và con người trở nên sống động.

mỗi giọt lấp lánh rơi xuống, tôi đưa tay ra để đón lấy nó

Đây là giọt xuân, giọt hạnh phúc. Có biết bao mỹ từ để miêu tả mùa xuân nhưng tác giả chỉ dùng từ tỏa sáng, thể hiện nét độc đáo, đặc sắc của nghệ thuật. hai câu thơ trước là nghệ thuật chuyển đổi cảm giác khi từ tai sang xúc, chính là mùa xuân đánh thức giác quan của con người để thưởng thức sâu sắc vẻ đẹp của mùa xuân.

Khổ thơ đầu là khung cảnh nông thôn mùa xuân chân thực, náo nhiệt đặc trưng của vùng. nhưng ở khổ thơ thứ hai có bức tranh mùa xuân của quê hương đất nước, của những người lính:

mùa xuân người với cây súng dang rộng trong tay người đi ra đồng, ra đồng, mọi thứ dường như vội vàng, mọi thứ như náo động

Không còn là bài thơ tả cảnh xuân đẹp đẽ, lãng mạn mà là mùa xuân gắn với nhiệm vụ bảo vệ quê hương, lao động, sản xuất. hình ảnh người chiến sĩ cõng lộc xuân trên lưng càng khẳng định sứ mệnh và mang cả thanh xuân trên người. xuân về họ vẫn náo nức bảo vệ quê hương đất nước. Ngoài hình ảnh những người lính, họ là những người công nhân, họ là hậu phương vững chắc nơi tiền tuyến bình tĩnh đánh giặc. người lao động đổ xô ra đồng vào mùa xuân tươi đẹp của đất nước.

Mùa xuân là sự sống, là sự đâm chồi nảy lộc, con người cũng hòa mình vào không khí mùa xuân ấy mà hăng say lao động, cần cù xây dựng quê hương ngày càng tươi đẹp. đây là những năm đầu độc lập, là mùa xuân độc lập của đất nước nên trong mắt thanh hải, mùa xuân đẹp như thật, con người hòa mình vào thiên nhiên tươi đẹp ấy.

Tham khảo: nhung bai tho hay ve cuoc song

Bằng những biện pháp tu từ được sử dụng linh hoạt và giọng điệu vui tươi, phấn khởi đã vẽ nên một thiên nhiên mùa xuân tươi đẹp, tràn đầy sức sống. tuy nằm trên giường bệnh nhưng thanh hải vẫn thấy được sự đổi mới của đất nước và con người, một mùa xuân nhỏ bé nhưng có ý nghĩa rất lớn đối với nhân dân lúc bấy giờ. qua đây cũng cho thấy thanh hải là một con người tràn đầy tình yêu với cuộc sống, với đất nước, vẫn luôn khát khao sống, khát khao hạnh phúc. chúng ta càng trân trọng tấm lòng của nhà thơ, người nghệ sĩ có nhân cách lớn.

phân tích hai khổ thơ đầu của bài thơ Mùa xuân nho nhỏ

Thiên nhiên vạn vật với vẻ đẹp phong phú, hấp dẫn luôn là nguồn đề tài hấp dẫn và đầy cảm hứng cho các tác giả. nhất là vào thời khắc giao mùa, những tâm hồn tinh tế nắm bắt trọn vẹn khoảnh khắc mùa cũ qua đi và mùa mới đến. Với tâm hồn nhạy cảm, tinh tế, Thanh Hải đã lĩnh hội trọn vẹn vẻ đẹp của xứ Huế mộng mơ mùa xuân. nó đặc biệt thể hiện rõ trong hai khổ thơ đầu của bài thơ Mùa xuân nho nhỏ.

mùa xuân nho nhỏ được viết vào tháng 11 năm 1980, không lâu trước khi nhà thơ qua đời. hoàn cảnh đó giúp ta hiểu hơn về tình yêu tha thiết với cuộc sống của tác giả. anh vẫn mở mọi giác quan để cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp của thiên nhiên, vạn vật.

viết về chủ đề mùa xuân, một chủ đề không hiếm trong thơ ca. chúng ta biết rằng mùa xuân tràn đầy hương sắc trong thơ nguyễn binh:

Đây là cả một mùa xuân và giờ đây mọi nhà đều mở rộng cửa chào đón từng cô gái xúng xính áo quần, má ửng hồng, cười nói rôm rả.

còn với thanh hải, cô cảm nhận được một mùa xuân rất riêng, rất rực rỡ với sắc tím dịu dàng và đằm thắm:

một bông hoa màu tím mọc giữa dòng sông xanh

thiên nhiên tươi đẹp, nó là sự kết hợp hài hòa của các màu sắc. giữa dòng sông xanh ngắt là màu tím biếc của những bông hoa lục bình. động từ “to grow” được đảo ở đầu câu nhấn mạnh sức sống mãnh liệt, sự trỗi dậy của thiên nhiên. Đồng thời, nó cũng làm cho sự thay đổi màu sắc của hoa rõ ràng hơn. tiếng chim hót vang trời hòa cùng cảnh sắc thanh bình như sương đọng lại thành những giọt nước lung linh huyền ảo. hình ảnh giọt long lanh là một hình ảnh thơ đa nghĩa, có thể hiểu là tiếng hót của loài chim kết lại thành giọt mà còn là hạt mưa xuân. đứng trước khung cảnh ấy, tác giả không khỏi xúc động. Tôi bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của thiên nhiên, trân trọng và nâng niu từng khoảnh khắc của mùa xuân:

XEM THÊM:  Cảm nhận về bài thơ &quotTự tình (II)&quot của Hồ Xuân Hương| Học văn 11 - Lớp Văn Cô Thu

mỗi giọt lấp lánh rơi xuống, tôi đưa tay ra để đón lấy nó

Đôi bàn tay chứa chan tình cảm của tác giả, nâng niu những giọt âm thanh, hứng những giọt xuân của thiên nhiên. đồng thời, hành động đó cũng thể hiện tấm lòng yêu đời tha thiết của tác giả. Với hoàn cảnh lúc bấy giờ, tác giả đang nằm trên giường bệnh, cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào, chúng ta càng thấy rõ hơn tình yêu đất nước, yêu cuộc sống của ông.

từ mùa xuân của thiên nhiên, qinghai chuyển dần sang cảm nhận mùa xuân của đất nước. đối tượng mục tiêu không chỉ là sự vật, hiện tượng mà còn là những con người xây nên thanh xuân:

vào mùa xuân, mọi người mang vũ khí và mang chúng trên lưng.

mỗi cặp câu thơ đều nói đến một nhiệm vụ lúc bấy giờ: nhiệm vụ chiến đấu và nhiệm vụ lao động sản xuất. những người lính cầm súng là những người lính dũng cảm ngày đêm bảo vệ đất nước. Họ mang trên mình những bảo vật của quân thù, nhưng đồng thời họ cũng mang trên lưng mùa xuân của quê hương, chiến đấu và bảo vệ nền độc lập của dân tộc. Làm hậu phương vững chắc cho tuyến đầu là những người lên đồng, họ là những người nông dân cần cù lao động sản xuất phục vụ kháng chiến và cuộc sống. hình ảnh cái kén được căng ra thể hiện sức sống mãnh liệt, căng tràn sức sống của đất nước. trong không khí chung đó, mọi người đều hối hả và xôn xao. bộ tứ dường như đang lan tỏa không khí khẩn trương và xúc động. Trong hai câu thơ, Viễn Phương liên tiếp sử dụng điệp ngữ “mọi người”, từ láy hối hả, tạo nên nhịp điệu vui tươi, hào hùng, phấn chấn. thể hiện niềm tự hào sâu sắc của tác giả trước mùa xuân đất nước.

ở hai khổ thơ đầu, thanh hải đã sử dụng linh hoạt các biện pháp tu từ, cùng với giọng điệu vui tươi, phấn khởi đã vẽ nên vẻ đẹp của mùa xuân thiên nhiên và sức sống của mùa xuân đất nước. . chúng ta không thấy một qinghai ốm yếu mà là một nghệ sĩ tràn đầy tình yêu cuộc sống, tình yêu đất nước. những vần thơ khiến chúng ta cảm kích trước tấm lòng của một nghệ sĩ lớn, một nhân cách lớn.

phân tích 2 câu thơ đầu của bài Mùa xuân nho nhỏ

“một bông hoa màu tím mọc giữa dòng sông xanh”

giọng hát ngọt ngào, cao vút của người nghệ sĩ thu hương trong chương trình “đêm thơ” khiến cả nhà tôi chăm chú lắng nghe. một cảm xúc hưng phấn chạy khắp cơ thể tôi. ôi, bài thơ “mùa xuân nho nhỏ” của qinghai? Đó là một trong những bài thơ để lại ấn tượng đẹp nhất trong tôi. mùa xuân thật nhỏ bé khi hai khổ thơ đầu tuy chỉ là những vần thơ ngắn gọn, giản dị nhưng lại chứa đựng cả một mùa xuân thiên nhiên của xứ Huế và mùa xuân cách mạng của nhân dân Thủ đô trong những năm tháng quê hương. đang nỗ lực sản xuất để mang lại cuộc sống bình yên cho quê hương:

“mọc giữa sông xanh, đóa hoa tím biếc bơi! tiếng chim sẻ vang trời, từng giọt long lanh rơi, ta đưa tay đón lấy. Mùa xuân người ta mang vũ khí trên lưng.” hối hả và nhộn nhịp “

Mở đầu bài thơ, tác giả đã miêu tả một cách thơ mộng khung cảnh thiên nhiên quê hương mình. Cảm thấy choáng váng, Thanh Hải miêu tả dòng sông quê mình trong xanh, hiền hòa và đầy chất thơ sâu lắng.

“lớn lên trong dòng sông xanh”

sông nước hoa ở quê hương thanh hải là con sông nổi tiếng quanh năm trong xanh với vẻ đẹp không thể đếm xuể, nhất là vào mùa xuân cổ kính lại càng đẹp hơn.

Đọc tiếp bài thơ, ta thấy tác giả đã miêu tả hình ảnh “bông hoa tím biếc”. ồ! Cảnh đẹp làm sao, khi giữa dòng sông xanh biếc lại mọc lên giữa dòng sông một bông hoa tím biếc. tác giả đã sử dụng màu sắc một cách hài hòa: giữa dòng sông xanh biếc nổi lên một màu tím biếc. màu tím hiện ra giữa màu xanh, đó là hình ảnh của một vẻ đẹp nổi bật nhưng không rực rỡ mà êm đềm, thơ mộng, hài hòa và duyên dáng.

“oi! chim sơn ca ồn ào quá”

hình ảnh sắc xuân càng thêm sống động không chỉ bởi dòng sông thơ mộng hương sắc mà còn bởi tiếng hót của chim sơn ca. tiếng chim sơn ca. một vẻ đẹp vừa cổ kính vừa sống động, tràn đầy sức sống:

“độ sáng giảm từng giọt”

của “giọt” ở đây chúng ta có thể nghĩ đó là giọt sương mai, giọt mưa xuân hay có lẽ là giọt hạnh phúc. đây là một trong những nét nghệ thuật đặc sắc của tác giả và có quá nhiều thứ để diễn tả nhưng tác giả chỉ có thể tóm gọn trong một từ duy nhất đó là “long lanh giọt nước”:

“Tôi đặt tay lên anh ấy”

Hình ảnh “Ta giơ tay hứng lấy” khiến ta hình dung đến giọt sương rơi, cơn mưa xuân hay có thể trừu tượng là tác giả hứng lấy giọt hạnh phúc mà đất nước, nhân dân hay chính mình đã đóng góp. phần tạo nên.

Vậy đó, với khổ thơ trên chỉ với vài nét phác họa, cùng với sự chuyển đổi của các giác quan, tác giả đã tạo nên một mùa xuân thiên nhiên trong sắc màu với vẻ đẹp rất thanh tao, thơ mộng và giản dị. ấm cúng và thân thiện.

đọc đoạn 2 ta vẫn thấy lời thơ giản dị mà tuyệt vời, tác giả miêu tả một mùa xuân cách mạng trên đất nước:

“mùa xuân người ta mang vũ khí trên lưng”

Hai câu đầu của tác giả nhấn mạnh mùa xuân đấu tranh, mùa xuân của “người có vũ khí” với “muôn vàn phúc lộc quấn quanh lưng”. “luc” nghĩa đen là chồi non xanh mơn mởn, là biểu tượng của sức sống khi mùa xuân đến. ở đây, từ “may mắn” thể hiện một niềm tin, một thành quả của cuộc cách mạng, thành quả. một người lính “trên lưng có nhiều lộc” khi ra chiến trường với khát vọng lớn nhất là chiến thắng kẻ thù.

“vào mùa xuân, mọi người ra đồng và chúng tôi trồng lúa.”

với mùa xuân của người lao động sản xuất, chữ “may mắn” tượng trưng cho ấm no, hạnh phúc, tượng trưng cho sự “trúng mùa” của lao động sản xuất. mọi người dân lao động đều muốn cống hiến sức lực, tài năng của mình để xây dựng quê hương và bảo vệ Tổ quốc.

trong khổ thơ này, “mùa xuân chiến đấu” đối xứng với “mùa xuân sản xuất”, “người lính đối xứng với” người lao động sản xuất “, tác giả đã nêu bật được nhiệm vụ hàng đầu của người dân đất nước ta lúc bấy giờ là vừa phải chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc, ngày đêm lao động sản xuất, xây dựng quê hương sau chiến tranh, giúp nước giàu mạnh.volunteer:

“mọi thứ đều vội vàng, mọi thứ đều vội vàng”

câu thơ đơn giản, câu chuyện ngụ ngôn “mọi người” như một biểu hiện của sự thống nhất trong suy nghĩ và hành động. từ “xôn xao” vừa gợi tả, vừa gợi: một âm thanh nho nhỏ mà có chiều sâu của một cuộc sống tươi vui, đang phát triển. lời thơ nhỏ nhẹ, chất chứa những tâm tư chân thành nhưng sâu sắc.

Tổng kết hai khổ thơ ít nhiều ý nghĩa, tác giả nêu cảm nghĩ của mình về một mùa xuân nho nhỏ trên quê hương sau mấy năm giải phóng. Chính quê hương xứ Huế mộng mơ đã hòa vào nhịp sống thanh bình của cả nước.

phân tích hai khổ thơ đầu của bài văn mùa xuân nho nhỏ

Mùa xuân là mùa đẹp nhất trong năm, là thời điểm vạn vật sinh sôi. mùa xuân làm cho con người trở nên sống động, yêu đời hơn, yêu mọi thứ. chủ đề mùa xuân xuất hiện trong nhiều tác phẩm. bao gồm cả mùa xuân nhỏ của qinghai.

mở đầu bài thơ là những câu thơ giản dị, ngắn gọn nhưng chứa đựng cả một mùa xuân thiên nhiên của xứ Huế và mùa xuân cách mạng của người dân thủ đô xưa trong những năm tháng miệt mài lao động để đem lại cuộc sống thanh bình cho quê hương:

“mọc giữa dòng sông xanh một bông hoa tím bơi! bầu trời vang vọng trên bầu trời, từng giọt sáng rơi xuống, tôi đưa tay ra đón.

vào mùa xuân, người ta mang súng trên lưng. mùa xuân người ta ra đồng làm căng, vạn vật như chạy đua, vạn vật như náo loạn “

Chỉ bằng một vài câu thơ, tác giả đã vẽ nên khung cảnh thiên nhiên quê hương thật thơ mộng, đẹp đẽ và lãng mạn. Mùa xuân trên quê hương Thanh Hải không rực rỡ, tươi đẹp mà chỉ đơn giản là loài hoa mọc giữa dòng sông xanh nhưng lại mang đến cho người đọc cảm giác xao xuyến. Với cảm xúc bồi hồi, Thanh Hải miêu tả dòng sông quê hương trong xanh nhưng hiền hòa, sâu lắng và thơ mộng.

“lớn lên trong dòng sông xanh”

Dòng sông quê hương Thanh Hải là dòng sông nổi tiếng quanh năm trong xanh với vẻ đẹp khó tả, đặc biệt vào mùa xuân xứ Huế cổ kính lại càng đẹp hơn.

đọc câu thơ tiếp theo, ta thấy tác giả đã miêu tả hình ảnh bông hoa tím biếc. ôi cảnh đẹp làm sao, khi giữa dòng sông xanh biếc một bông hoa tím lững lờ trôi giữa sông. tác giả đã sử dụng màu sắc rất hài hòa. màu tím hiện lên giữa màu xanh là một hình ảnh nổi bật nhưng không rực rỡ mà nên thơ, mềm mại, hài hòa và trang nhã. hình ảnh sống động nhưng có một chút liên tưởng đến nó, nhưng nó cũng thay đổi theo hình bóng của một con chim:

“ôi thật là một con chim sơn ca vang dội”

hình ảnh sắc xuân rực rỡ hơn không chỉ bởi dòng sông thơ mộng mà còn bởi những tiếng hót của chim sơn ca. tiếng chim hót vang trời cũng đủ cho ta thấy Huế đẹp đến nhường nào. câu thơ làm ta hơi băn khoăn vì giữ cho không gian ấy yên tĩnh, một con chim sơn ca có thể cất tiếng hót vang cả một vùng trời bao la. Có lẽ chỉ có tác giả khi đã hòa mình vào cảnh vật để cảm nhận vẻ đẹp của quê hương mình mới có thể thức dậy theo tiếng hót của loài chim và cảm nhận được tiếng hót của nó xé tan không gian tĩnh lặng ấy. một vẻ đẹp vừa cổ kính, bình dị vừa tràn đầy sức sống:

“độ sáng giảm từng giọt”

Chữ giọt ở đây khiến ta liên tưởng đó là giọt sương mai, giọt mưa xuân hay giọt hạnh phúc. đây là một trong những đặc sắc nghệ thuật của tác giả. có biết bao điều để diễn tả nhưng tác giả chỉ lưu giữ trong vài từ đơn giản những giọt long lanh độc nhất vô nhị ấy. có lẽ độ sáng mà tác giả muốn nói đến chính là tiếng của loài chim, bởi chỉ có tác giả mới cảm nhận được những điều mà mắt thường không nhìn thấy được. câu thơ tưởng như có sự phi lý hóa ra lại có lý. chàng như say, say trước vẻ đẹp thơ mộng, duyên dáng của mùa xuân. vẻ đẹp ấy được anh vuốt ve, vuốt ve và tác giả vì muốn giữ vẻ đẹp ấy nên muốn đưa tay lên nắm lấy. có lẽ tác giả muốn tận mắt cảm nhận vẻ đẹp của mùa xuân:

“Tôi đặt tay lên anh ấy”

hình ảnh em dang tay khiến ta hình dung như có giọt sương mai, giọt mưa xuân hay cũng có thể trừu tượng là tác giả đang hứng một giọt hạnh phúc mà quê hương hay chính mình đã tạo ra. từ đó, với đoạn thơ trên chỉ với một vài nét phác họa, cùng với sự biến hóa của các giác quan, tác giả đã tạo nên một mùa xuân thiên nhiên mang vẻ đẹp tao nhã, thơ mộng, giản dị và phóng khoáng.

đọc đoạn 2, ta thấy bài thơ tuy giản dị nhưng thật tuyệt vời đã diễn tả được mùa xuân cách mạng của đất nước:

“mùa xuân người ta mang vũ khí trên lưng”

Hai câu đầu của tác giả nhấn mạnh mùa xuân của trận chiến, mùa xuân của một người đàn ông được trang bị một mớ kén quanh lưng. lộc theo nghĩa đen là chồi non xanh mơn mởn tượng trưng cho sức sống của vạn vật khi xuân về. ở đây chữ lộc tượng trưng cho một niềm tin, một thành quả cách mạng, một thành quả. một người lính với gia tài trên lưng khi ra chiến trường với khát vọng lớn nhất là chiến thắng kẻ thù.

“vào mùa xuân, mọi người ra đồng và chúng tôi trồng lúa”

với mùa xuân của người nông dân và người lao động là sự sung túc, hạnh phúc, tượng trưng cho sự thành công của công việc sản xuất. Mỗi người làm việc chăm chỉ đều mong muốn cống hiến sức lực, tài năng của mình để xây dựng quê hương, phát triển đất nước.

Trong khổ thơ này, mùa xuân chiến đấu đối xứng với sự sản sinh ra mùa xuân. người lính đối xứng với người lao động sản xuất. Tác giả đã nêu rõ nhiệm vụ chủ yếu của đất nước ta lúc bấy giờ là vừa chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, vừa ngày đêm xây dựng quê hương sau chiến tranh, góp phần tạo nên sức mạnh giàu có của đất nước.

để mọi người tự ý thức và tình nguyện:

Tham khảo: Soạn bài Tây Tiến | Ngắn nhất Soạn văn 12

“mọi thứ đều vội vàng, mọi thứ đều hỗn loạn.”

câu thơ đơn giản, tất cả các âm tiết thể hiện sự thống nhất giữa suy nghĩ và hành động. sự xôn xao gợi liên tưởng – âm thanh nhỏ trong đó chiều sâu của cuộc sống đang phát triển trở nên sống động. lời thơ nhỏ nhẹ, đầy những suy nghĩ chân thành nhưng sâu sắc.

Trong hai khổ thơ ít nhiều có ý nghĩa, tác giả bày tỏ cảm xúc của mình về một mùa xuân nho nhỏ trên quê hương sau mấy năm giải phóng. Chính xứ Huế mộng mơ đã hòa vào nhịp sống thanh bình của đất nước.

đọc mùa xuân nho nhỏ của thanh hải giống như đang thưởng thức vẻ đẹp độc đáo của mùa xuân. mùa xuân như men say đã lan tỏa vào vạn vật, vào da thịt của con người. thanh hải đã cho đời một mùa xuân tràn đầy sức sống, một mùa xuân tươi đẹp chỉ một cuộc sống tươi đẹp và hạnh phúc.

phân tích hai khổ thơ đầu của bài văn mùa xuân nho nhỏ

theo quy luật muôn đời của tự nhiên, khi mùa đông lạnh giá qua đi, mùa xuân xanh tươi lại về với tiếng chim hót, muôn hoa đua nhau khoe sắc. bức tranh mùa xuân mở đầu bài thơ thật bình dị, giản dị nhưng không kém phần đẹp đẽ:

mọc giữa dòng sông xanh, bông hoa tím biếc vang cả một góc trời

Chỉ với một vài nét phác họa: dòng sông xanh biếc, hoa tím, tiếng chim sơn ca vang trời, tác giả đã vẽ nên một hình ảnh mùa xuân tuyệt đẹp với không gian thanh cao, rực rỡ sắc màu. màu sắc có thuộc tính; đặc sắc (sông xanh, hoa tím) và cả âm vang của tiếng chim trời, vui tai, rộn ràng. dòng sông xanh dịu làm nền cho màu tím của hoa ban, có thể là hoa súng. những bông hoa nhỏ được phản chiếu trên mặt nước và đón những tia nắng mặt trời. mùa xuân thu nhỏ trong khung cảnh đơn giản đó. nhà thơ ngắm nhìn và lắng nghe một cách say mê và lòng tràn đầy một cảm xúc trong sáng và cao thượng. ôi tiếng chim sơn ca, tiếng chim quen thuộc của quê hương miền Trung! tiếng hót của loài chim như chuỗi ngọc sáng kết tụ thành giọt vui, rơi vào trái tim rộng mở của thi nhân, thấm vào tâm hồn đang bừng lên tình xuân. nhà thơ đón xuân bằng tất cả con người mình, may sao có được những câu thơ tâm tình, thân thương đến thế. tình cảm của tác giả đối với cảnh thiên nhiên mùa xuân được thể hiện qua chi tiết rất tượng hình này: “từng giọt long lanh rơi xuống / Em đưa tay lên”. Về hai câu thơ trước, có hai cách hiểu. cách hiểu thứ nhất: mỗi giọt ở đây là một giọt mưa xuân tỏa ánh sáng của trời xuân. ta có thể liên tưởng hai câu thơ này với hai câu trước, ôi chim sơn ca, / sao mà hót lên trời để hiểu theo cách thứ hai: nhà thơ đưa tay lên hứng lấy từng giọt tiếng hót của con chim. đây là một sự chuyển đổi cảm giác. âm thanh của các loài chim thay đổi từ âm thanh (cảm nhận bằng tai) sang những giọt ánh sáng mặt trời rực rỡ (hình dạng và khối, cảm nhận bằng thị giác) và cũng bằng xúc giác (tôi giơ tay lên để bắt nó). hiểu theo cách thứ hai, câu thơ khéo léo hơn về mặt nghệ thuật nhưng cũng tinh vi hơn.

XEM THÊM:  Bài văn về thầy cô và mái trường

dù thế nào thì hai dòng thơ ấy vẫn thể hiện được sự ngây ngất, ngất ngây của nhà thơ trước vẻ đẹp của mùa xuân. mùa xuân đến với thiên nhiên, mùa xuân đến với lòng người. Trải qua hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước, hình ảnh dân tộc Việt Nam đã được cô đọng thành hình ảnh người cầm súng, người ra đồng. nhà thơ của thanh hải có thể nhìn thấy năng lượng mùa xuân ở bất cứ nơi nào anh ấy nhìn:

mùa xuân người ta mang trên lưng súng trường và súng lục. mùa xuân người ta ra đồng làm rẫy, mọi thứ dường như vội vã, mọi thứ như náo loạn …

Xuất phát từ cảm xúc trước mùa xuân của thiên nhiên, nhà thơ mở rộng và nâng cao cảm xúc về mùa xuân quê bằng những hình ảnh người cầm vũ khí, người về quê, tượng trưng cho hai nhiệm vụ đấu tranh và dựng nước. ý tưởng này không mới nhưng tác giả đã tạo được sức rung động cho câu thơ bằng hình ảnh nơi đầy chồi non mùa xuân: chồi non lấp ló sau lưng… chồi non trải dài khắp cánh đồng. vào mùa xuân, cây cối đâm chồi nảy lộc. phát lộc là chồi non, lá non, tượng trưng cho sự may mắn, thành công và hạnh phúc. Nếu một người cầm vũ khí để bảo vệ đất nước, thì bùa may mắn là một vòng hoa ngụy trang bằng lá xanh che sau lưng. người nông dân ra đồng, đất đai là những cánh đồng lúa trải dài, hứa hẹn một mùa bội thu. mọi thứ như vội vã, mọi thứ như hối hả, thông điệp của mọi người cùng với những tính từ hối hả, hối hả như tiếp thêm năng lượng thanh xuân mãnh liệt trong mỗi người và trong cả cộng đồng rộng lớn như một dân tộc.

mùa xuân của đất trời hiện lên trong hình ảnh những chồi non theo bước chân người cầm vũ khí và người về quê cũng có nghĩa là người Việt Nam đang mang mùa xuân đến trên mọi miền đất nước. phải gắn bó với quê hương, với những con người bằng tình cảm máu thịt thì nhà thơ thanh hải mới có được những liên tưởng chân thực và lãng mạn như vậy.

cảm nhận 2 câu thơ đầu của bài hát mùa xuân nho nhỏ

thanh hải sáng tác bài thơ giữa trời đông lạnh giá ở Huế, khi tác giả đang nằm trên giường bệnh và không lâu sau nhà thơ qua đời. Nếu hiểu được cảnh ngộ của nhà thơ trên giường bệnh, chúng ta mới thấy hết được tấm lòng chân thành của nhà thơ đối với cuộc đời và đất nước.

Đoạn thơ bắt đầu từ những cảm xúc trực tiếp, hồn nhiên, trong sáng trước vẻ đẹp và sức sống của mùa xuân thiên nhiên. do đó mở rộng cảm nhận về mùa xuân đất nước. của mùa xuân lớn của thiên nhiên đất nước, gắn liền với mùa xuân của mỗi cuộc đời: mùa xuân nhỏ góp vào mùa xuân lớn.

mở đầu bài thơ là vẻ đẹp xanh tươi của thiên nhiên trong sắc xuân với cảnh đẹp ấm áp:

“một bông hoa màu tím mọc giữa dòng sông xanh.”

Từ “mọc” được sử dụng rất tự nhiên, diễn tả một cách rất chân thực sức sống ngày càng lớn của cây cảnh giữa thiên nhiên. Giữa thiên nhiên bao la, rộng lớn ấy, giữa dòng sông xanh biếc đã xuất hiện một bông hoa mang sắc tím biếc. màu xanh của nước hòa quyện với màu tím của hoa tạo nên nét mềm mại nhưng sống động, mang vẻ đẹp tự nhiên, hài hòa, là màu đặc trưng của huệ. lục bình tím ngắt sự đơn điệu của bức ảnh mà còn nhuốm chút tâm trạng u uất. một bông hoa đơn độc trôi giữa dòng nước vô định như kiếp người không biết sẽ trôi về đâu trong thời gian vĩnh hằng.

nhà thơ Lê Văn Trượng cũng có những câu thơ đặc sắc về loài hoa tím ấy:

“Hoa dạ lan hương bay bổng nhớ ai nhưng trôi dạt khắp nơi, loài hoa tím biếc buồn hẳn nhớ người thân.”

(bầu trời nơi em hát – le van truong)

câu thơ làm tôi nhớ đến bài hát “Lục bình tím” của bạch dương:

“Có loài hoa buồn trôi hờ hững theo dòng nước, cứ úa tàn không dứt, có loài hoa vừa nở, anh đã lấy chồng và em ở lại đó.”

Dòng sông xanh cũng là dòng sông của cuộc đời. Hoa lục bình cũng là kiếp người nhỏ bé trong dòng trùng trùng điệp điệp. có lẽ, trước khi bước vào cõi vĩnh hằng, thanh hải suy nghĩ về kiếp người và đánh giá lại tất cả những gì mình đã trải qua, cả về triết lý sống và ý nghĩa của sự tồn tại.

Trong sinh tử, chúng ta không thể lựa chọn mình sẽ trở thành gì, nhưng chúng ta có thể quyết định cách sống. đối với thanh hải, sống phải tươi đẹp và có ích cho đời như bông hoa lục bình nhỏ bé luôn biết mang lại vẻ đẹp tươi mới cho đời.

Bất giác, nhà thơ nhìn lên trời, theo tiếng chim sơn ca say đắm giữa trời xanh:

“Ôi, ấu trùng, hát lên bầu trời.”

thực sự cảm xúc của nhà thơ đã trào dâng qua câu hỏi tu từ: “sao mà hát lên trời?”. âm thanh tất yếu đó làm sống dậy không gian cao rộng. hồi sinh và hồi sinh một tâm hồn con người đang đối mặt với bóng đen của bệnh tật và cái chết đang rình rập.

từ “ôi” được đặt ở 1/4 thời gian gây sự chú ý, tạo cho nó một giọng điệu đầy chất thơ, cổ vũ. tác giả như đang nâng niu vẻ đẹp của thiên nhiên, đón nhận sức sống của đất mẹ. thơ còn giúp ta nhận ra niềm vui của nhà thơ trước vẻ đẹp của mùa xuân. tiếng gọi đó lần đầu tiên được hồi sinh trong một góc của trái tim. nhưng nhà thơ và hình ảnh, âm thanh đã hòa làm một. cảm xúc trào ra từ đó, ngạc nhiên quá, buồn cười quá.

Trước cảnh đẹp, niềm vui nảy nở những cảm xúc lạ lùng, rộn ràng như nguồn sống sắp trỗi dậy chiếm trọn tâm hồn. đó cũng là niềm vui thường thấy trong tâm hồn người nghệ sĩ. trần nhân tông một thời đứng trước đất trời cũng rung động trước những câu thơ hay:

“Chim hót, liễu rủ, bồn hoa chiếu mây, khách đến không cần hỏi nhân viên, chỉ thích ra ban công nhìn trời”.

(cảnh xuân – trần nhân tông)

một mùa xuân êm ả, đẹp nhưng buồn! đẹp như nỗi buồn thánh thiện của thi nhân đối diện với non nước, là nỗi đau của nhân gian và thế giới. đọc những vần thơ của vua thơ trần thế, ta như gặp lại một mùa xuân tươi đẹp, tưng bừng với tâm trạng ta thường có.

Tiếng chim sơn ca, tuy chói tai nhưng cũng chỉ bay lượn trên những cành liễu nơi cung điện uy nghiêm của vị vua đã phiêu bạt vì vận mệnh đất nước. và tiếng thanh hải “chim sơn ca” giữa đất trời. có nghĩa là một bài hát bay lên và lan tỏa khắp bầu trời. câu “ho chi vang trời” rất chính xác và cũng rất thực. bởi vì chim sơn ca là loài chim thường bay lên trời và hót.

nhờ đó, âm thanh bài hát của bạn sẽ bay bổng và lan tỏa, vang xa trong không gian. và nhờ đặc tính đó, chim sơn ca sẽ góp phần làm cho thiên nhiên tươi vui, nhộn nhịp, thích hợp với môi trường mùa xuân. âm thanh của skylark rất gần gũi và được tất cả mọi người yêu thích. đó cũng là những yếu tố giúp thanh hải bộc lộ được trạng thái say sưa, ngây ngất trước nét tươi vui của thiên nhiên khi xuân về, nhà thơ đã cảm nhận được:

“Mỗi giọt lấp lánh rơi xuống, tôi đều đưa tay ra đón.”

Cụm từ “giọt long lanh” gợi lên những liên tưởng thơ. chúng có thể là những giọt sương soi qua kẽ lá vào một buổi sáng mùa xuân đẹp trời. đó có thể là giọt nắng chan hòa bên hiên nhà. đó cũng có thể là giọt mưa xuân rơi vào một chiều xuân thơ mộng. hay những giọt sương đọng lại trên những ngọn cỏ.

Căn cứ vào mạch cảm xúc của nhà thơ, có lẽ đây là tiếng chim ngân vang, lắng đọng trong từng giọt niềm vui. giọt tinh túy ấy đã rơi vào trái tim rộng mở của thi nhân, thấm vào tâm hồn rạo rực tình xuân. cả đất trời, cả sắc xuân như được bao bọc trong tiếng chim, trong sáng như ngọc, trong xanh như nước, làm say lòng người.

ẩn dụ về sự chuyển đổi của cảm giác được vận dụng tài tình qua trí tưởng tượng của nhà thơ. thanh hải cảm nhận vẻ đẹp của mùa xuân một cách tinh tế bằng nhiều giác quan: thị giác, thính giác và cả xúc giác. tâm hồn nhà thơ hòa vào thiên nhiên, tan biến vào đất trời vô tận. con người và vũ trụ giao hòa, họ không còn nhận ra con chim ở đâu, bầu trời ở đâu, con người ở đâu.

động tác “ta đưa tay lên nắm lấy” thể hiện tình cảm yêu mến, trân trọng của nhà thơ đối với vẻ đẹp của thiên nhiên, đất trời vào mùa xuân với những xúc cảm nồng nàn, xao xuyến, rạo rực. nhà thơ như muốn đón nhận tất cả sức sống của mùa xuân, của đất trời và sức sống tràn trề.

Thực ra đây là sự chuyển đổi cảm giác lãng mạn và giàu trí tưởng tượng của nhà thơ. sự chuyển đổi cảm giác phi lí nhưng rất tự nhiên và hợp lí, giúp thể hiện được khát vọng cao cả, lãng mạn của nhà thơ, mong muốn vẻ đẹp của mùa xuân sẽ dừng lại, giúp nhà thơ mãi trong tay. truyền cho nhà thơ tâm trạng say sưa, ngây ngất và nghiêm trang trước thiên nhiên, vũ trụ.

Từ cảm hứng về mùa xuân của đất trời, nhà thơ trở về với mùa xuân đất nước với bao tình cảm thân thương:

“Mùa xuân người ta vác súng trên lưng, mùa xuân người ta ra đồng làm rẫy, mọi thứ dường như vội vã, mọi thứ như náo loạn…”

Vẫn là một vần 5 chữ đơn giản và dễ hiểu, nhưng cấu trúc đã thay đổi so với câu thơ đầu tiên. mùa xuân đến với những người lính với một tinh thần mới. nhưng dù vui nhưng những người lính vẫn không bao giờ quên nhiệm vụ chiến đấu của mình:

“vào mùa xuân, mọi người mang vũ khí trên lưng.”

luc là ngụy trang của các ngành binh lính. nó vừa là hình ảnh hiện thực vừa là hình ảnh ẩn dụ tượng trưng. chồi non là chồi xanh, chồi non. tài lộc là sức sống của mùa xuân sắp tới. tài lộc cũng là niềm vui của nhà thơ trước những chinh phục của công cuộc cách mạng.

những người lính ra trận giữa mùa xuân với cành lá ngụy trang. họ hy sinh niềm vui, hạnh phúc riêng để làm tròn nghĩa vụ thiêng liêng của con người đối với quê cha đất tổ. họ luôn nâng cao tinh thần cảnh giác đánh giặc với mong muốn chiến thắng kẻ thù, giữ bình yên biên giới, mang lại niềm vui cho muôn người.

Trở lại thời khắc lịch sử này, tuy hai miền đất nước đã hoàn toàn giải phóng nhưng sự nghiệp cách mạng vẫn chưa hết. chúng ta còn phải đối phó với các thế lực thù địch trong và ngoài nước để giữ vững nền độc lập của Tổ quốc, bảo vệ chính quyền, bảo vệ thành quả cách mạng vừa giành được. Vẫn còn rất nhiều máu đổ ra. vẫn còn rất nhiều chiến sĩ ngày đêm chiến đấu. Vì vậy, hiểu được sự việc, tôi càng khâm phục tinh thần hy sinh cao cả của bạn.

họ sống xứng đáng là những người lính, những người nông dân đón xuân hăng say lao động:

“Vào mùa xuân, mọi người đi ra đồng và trải rộng trên các cánh đồng.”

Dù là ngày xuân, ngày nghỉ nhưng những người nông dân vẫn miệt mài làm việc. đất nước còn khó khăn, niềm vui chưa trọn vẹn, người nông dân không bỏ nhiệm vụ hậu phương để có ngày vui. “luc” ở đây tượng trưng cho sự ấm no, hạnh phúc. nó gắn liền với hình ảnh mùa màng, hứa hẹn bội thu trong ngày thu hoạch. “luc” nằm trong ý thơ gợi lên hình ảnh cả nước đang đón xuân. những người lao động sẵn sàng hy sinh niềm vui riêng, cống hiến công sức và tài năng của mình cho công cuộc xây dựng quê hương đất nước.

hai hình ảnh tráng lệ, đối xứng nhau qua hai khổ thơ tạo nên tư thế hiên ngang của dân tộc trong công cuộc chống giặc và xây dựng quê hương. họ thực sự là những con người anh hùng trong thời kỳ mới, sẵn sàng chiến đấu, hy sinh quên mình vì sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. họ đã thực hiện nhiệm vụ với tinh thần tự tin rực lửa:

“mọi thứ đều vội vàng, mọi thứ đều vội vàng…”

thể thơ đơn giản với cụm từ so sánh “ai cũng như ai” được áp dụng như một ám chỉ được đặt trong nhịp điệu tăng tốc của thơ ca bình dân, tạo nên sự thống nhất trong suy nghĩ và hành động của tất cả mọi người. bởi vì từ “mọi người” gợi lên thực tế về sự đồng thuận, nhất trí trong cả một cộng đồng.

Ngoài ra, hai từ “hối hả” cũng rất gợi. gợi lên hình ảnh những con người say sưa, khẩn trương, tất bật trong công việc. trong khi từ “hỗn loạn” gợi lên âm thanh của cuộc sống, thể hiện cả chiều sâu của cộng đồng đang phát triển và tiếng reo vui trong công việc, trước vị thế thống trị của con người đối với đất nước.

tất cả những ngôn ngữ và hình ảnh ấy được gửi gắm vào những ngôn từ nhẹ nhàng, hàm chứa bao ý nghĩ nghiêm túc, chân thành tỏa sáng trong nhịp thơ gấp gáp, gấp gáp, giúp hình tượng thơ bay lên cao hơn, góp phần làm nên sức sống của con người. , sức sống của quê hương dồi dào và sống động nhất. hình ảnh thơ một lần nữa làm sâu lắng bao nỗi niềm ngây ngất, bao niềm tự hào, ngưỡng mộ của nhà thơ đối với những vẻ đẹp của quê hương đất nước.

chỉ với một số đoạn của bài “mùa xuân nho nhỏ” với những nét nghệ thuật khá đặc sắc như phân tích và tả cảnh thanh hải đã vẽ nên vẻ đẹp sinh động của thiên nhiên và con người trong hồn xuân. hai khổ thơ đã góp phần ca ngợi nhịp sống hối hả, nhộn nhịp, sôi động của một cuộc sống mới như đang gọi muốn lay động lòng người.

phải có một tình yêu tha thiết với cuộc sống, một nhà thơ mới có thể có những vần thơ tươi mới và dồi dào. Đặc biệt, chúng ta không thể quên rằng Thanh Hải đã sáng tác bài thơ trong tình trạng sức khỏe bấp bênh. điều đó tốt, tinh thần của con người là đáng quý và đáng quý. và anh cũng mong rằng bài thơ mùa xuân nho nhỏ của anh sẽ trở thành một tác phẩm văn học sống mãi với thời gian.

hai câu thơ là những nốt trầm trong bản giao hưởng bất tận của mùa xuân. mùa xuân của đất trời hòa với mùa xuân của đồng ruộng tạo nên một bức tranh tràn đầy sức sống, thể hiện niềm tin yêu cuộc sống của tác giả. Thể thơ 5 tiếng, giai điệu trong sáng, nghiêm trang, hình ảnh đẹp, giản dị nhưng gợi cảm … đã góp phần thể hiện vẻ đẹp của bức tranh mùa xuân và cảm xúc của nhà thơ.

Ngoài ra, các em học sinh tham khảo thêm các dạng bài văn mẫu khác như: phân tích khổ thơ đầu trong bài thơ mùa xuân nho nhỏ, phân tích bài thơ mùa xuân nho nhỏ hay cảm nhận khổ thơ 4, 5 bài thơ mùa xuân nho nhỏ để có thêm tài liệu học tập. chúc bạn may mắn với việc học.

Xem thêm: Soạn bài Sông núi nước Nam | Ngắn nhất Soạn văn 7

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Phân tích 2 khổ thơ đầu bài mùa xuân nho nhỏ. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.