Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
102 lượt xem

Phân tích bài thơ bài ca ngắn đi trên bãi cát

Bạn đang quan tâm đến Phân tích bài thơ bài ca ngắn đi trên bãi cát phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Phân tích bài thơ bài ca ngắn đi trên bãi cát

Video Phân tích bài thơ bài ca ngắn đi trên bãi cát

phân tích một bài ca ngắn đi trên cát để thấy được những tâm sự, trăn trở của một trí thức giàu tư tưởng, có hoài bão lớn lao, không hứa hẹn bị bó buộc vào những giới hạn của chế độ phong kiến ​​bất công, đồng thời cũng là tín hiệu cho sự thức tỉnh của một con người, của cả một thế hệ.

Phân tích bài thơ ca ngắn đi trên bãi cát gồm dàn ý chi tiết cùng với 9 bài văn mẫu, giúp các em học sinh lớp 11 hiểu rõ hơn về bài thơ. đồng thời tích lũy thêm vốn từ vựng để viết ngày càng hay hơn.

Bạn đang xem: Phân tích bài thơ bài ca ngắn đi trên bãi cát

phân tích sơ đồ của bài hát ngắn đi trên cát

i. giới thiệu:

– Đặc điểm chính của tác giả cao ba: một tác gia trung đại có cuộc đời bất hạnh nhưng anh hùng. mang đến cho thơ ca và văn học một điểm kỳ dị mới theo hướng hiện thực.

– có một bài hát ngắn đi trên cát: được sáng tác theo cách tác giả tham dự một cuộc thi. bài thơ nói lên tâm tư của người quân tử trên con đường cầu danh, đoạt lợi.

ii. nội dung:

1. bốn câu đầu tiên

– khóc cho một cuộc đời tan vỡ.

  • “Bãi cát dài bãi cát dài”: điệp từ gợi hình ảnh những bãi cát dài vô tận. ⇒ hình ảnh bãi cát dài và vô tận nối tiếp nhau thể hiện môi trường xã hội, con đường đời đầy chông gai, khó khăn, trắc trở.
  • “tiến một bước, lùi một bước” – nỗi vất vả, nhọc nhằn của người qua đường, đây vừa là cảnh thực vừa là biểu tượng cho sự nghiệp gập ghềnh của tác giả.
  • “mặt trời chưa lặn”: mặt trời đã có Chợ. nhưng hãy tiếp tục bước đi, tâm trạng thấp thỏm và buồn bã.
  • “những người đi trên đường mà nước mắt lưng tròng”: tầm nhìn của một người đang đi trong một không gian tối tăm, rộng lớn và khó xác định.

⇒ Hình ảnh những bãi cát dài mênh mông nối tiếp nhau, hình ảnh con đường dường như vô tận, mờ ảo, tình cảnh người đi đường khó khăn, thiệt thòi.

⇒ nhà thơ thấy con đường danh lợi đầy chông gai và buồn tẻ

2. tám câu tiếp theo

– “Tôi không học cách lội, tức giận!”: Sử dụng một giai thoại, tác giả tự giận mình vì không có khả năng nhắm mắt và tiếp tục bước đi vững vàng khi trèo suối, lội suối ⇒ bực bội với bước đi của danh vọng.

– “dĩ vãng … đường đời”: cám dỗ của danh lợi làm mồi cho con người, danh lợi làm cho con người “lúc nào không hay”.

⇒ Sự chán ghét và khinh thường của cao ba đối với danh và lợi, anh không muốn rơi vào con đường đó, nhưng anh vẫn chưa tìm được hướng đi khác cho mình,

– “đầu sóng ngọn gió… lay động lòng người”: mưu cầu danh lợi hấp dẫn như thưởng thức rượu ngon, làm say lòng người, ít ai tránh khỏi cám dỗ. ⇒ nhận ra sự cám dỗ của danh và lợi cho con người.

<3 nhận ra bản chất vô tâm của các học giả đương thời, nhưng vẫn đi trên con đường đó ⇒ tâm trạng lo lắng, day dứt, trì trệ, bước đi trên con đường danh lợi thì tăm tối nhưng "con đường kinh hoàng" thì không ít.

– “end of the road”: mang ý nghĩa tượng trưng, ​​đây là bài hát nói về con đường của chính tác giả, về sự bế tắc và tuyệt vọng khi đối mặt với cuộc sống.

3. ba câu cuối cùng

“phía bắc dãy núi, phía bắc dãy núi, phía nam dãy núi, sóng nhiều”

+ tả thực: cảnh gợi cảm giác nghẹt thở.

⇒ Thiên nhiên nam bắc đẹp đẽ, hùng vĩ nhưng cũng đầy khó khăn, nguy hiểm, trước mắt chỉ thấy núi non, biển cả mênh mông mù sương.

+ tượng trưng cho ý tưởng: cuộc sống bế tắc, chất tải.

⇒ ý nghĩa ẩn dụ và biểu tượng: con đường đời đầy chông gai mà qua đó, một học giả như cao ba phải thỏa hiệp để tìm kiếm danh vọng.

– “tại sao bạn vẫn đứng trên cát?”: tiếng kêu của sự phẫn nộ, trì trệ, tuyệt vọng.

⇒ tư thế dừng lại nhìn bốn phía mà hỏi trời, tự vấn lòng mình thể hiện nỗi mâu thuẫn lớn đang đè nặng trong tâm trí nhà thơ.

4. nghệ thuật

– sử dụng thơ cổ, hình ảnh tượng trưng.

– các phương pháp tương phản và sáng tạo trong việc sử dụng các câu chuyện lịch sử.

iii. kết luận:

– khẳng định lại những đặc điểm độc đáo về nội dung và nghệ thuật.

– khúc ca nhân văn buồn của một con người cô đơn, tuyệt vọng trên đường đời được thể hiện qua hình ảnh bãi cát dài, cuối con đường và hình ảnh người đi cùng.

phân tích một bài hát ngắn đi trên bãi cát – bài mẫu 1

Cao ba bao là một người rất có học thức, tài năng và dũng cảm, được mệnh danh là thánh nhân (siêu thần, thánh khóc). thơ văn của ông bộc lộ sự phê phán mạnh mẽ hệ thống phong kiến ​​trì trệ, bảo thủ và khát vọng cải cách xã hội. bài hát ngắn đi trên cát là một trong những sáng tác của anh nói lên tâm trạng của anh trước tình hình xã hội hiện nay.

Bài ca ngắn đi trên cát có thể được hình thành trong những lần cao thủ đi thi đấu, phải trải qua những sa mạc đầy nắng và gió nên anh đã viết bài thơ này. ông đã mượn hình ảnh người đi trên cát để hình dung con đường theo đuổi thù hận của danh và lợi mà ông buộc phải đi theo. mở đầu bài thơ là hình ảnh những bãi cát dài nối tiếp nhau:

bãi cát dài bãi cát dài bãi cát dài lùi lại một bước

Từ “bãi cát” được lặp lại hai lần, kết hợp với từ “lại” gợi lên trước mắt người đọc một không gian hoang sơ, vô tận. không gian ấy bao la, như nuốt chửng người đi đường lẻ loi giữa sa mạc. bãi cát ấy được bao bọc bởi “núi bắc sơn vạn tuế / nam sơn chi nam ba vạn cấp” con đường ấy có núi và sóng bao bọc, đó là con đường hẹp không có lối ra.

Cuộc hành trình càng trở nên khó khăn hơn khi lùi một bước cũng giống như lùi một bước. “mặt trời chưa lặn” vì chặng đường còn quá xa, quá nhiều thử thách khiến người đi không dám dừng lại một phút nào, kể cả khi mặt trời đã lặn trên núi, muôn loài đã vào trạng thái nghỉ ngơi. . trên một hành trình đầy gian nan, vất vả và không thể nhìn thấy đích đến, chắc chắn tâm trạng của người đi đường sẽ vô cùng mệt mỏi và kiệt sức – một người đi đường bật khóc.

Hình ảnh người lữ hành trên con đường tuyệt vọng và chán nản cũng là hình ảnh của tác giả và của những người trí thức đương thời trước thực tế xã hội đầy biến động và rối ren của thời bấy giờ. vì vậy, con đường theo đuổi danh lợi cũng gặp nhiều trắc trở, khó khăn hơn. Từ đó, cao ba có lương tâm đuổi theo danh lợi:

Trước đây, hội trường nổi tiếng trên đường đời. cửa hàng thơm một chút trong quán rượu, say vô số, tỉnh đông?

đồng nhất danh vọng với danh vọng và tài sản, sự đồng nhất như vậy thể hiện thái độ mỉa mai và khinh miệt theo quan điểm của một nhà Nho chân chính. danh vọng là món nợ con người phải trả đối với núi sông đất nước: “đã thành người ở trời đất / ắt có công với núi sông”. nhưng hoàn cảnh xã hội hiện nay hỗn loạn, hỗn loạn, nên ngay cả thanh niên đó cũng không có cơ hội thực hiện, giấc mộng công danh của hiệp sĩ bị chôn vùi, phường danh lợi chạy ngang tranh đoạt. đây cũng là nỗi đau của nhiều thế hệ nho sĩ trong thời kỳ biến động của đất nước.

nhưng nhiều người cứ mê man, không tỉnh táo, không ý thức được mình đang làm gì. câu hỏi tu từ “tỉnh lẻ có mấy ai” vừa bộc lộ thái độ phê phán, vừa là nỗi đau của những người trí thức chân chính trước thực tế đầy chông gai của xã hội đương thời. qua bốn câu thơ sâu sắc bộc lộ thái độ khinh bỉ của ông đối với những kẻ đi theo con đường danh lợi vô tâm và cũng chính những kẻ si mê đang ngày đêm vất vả trên con đường đó.

Trong hoàn cảnh này, cao ba bảo cũng băn khoăn trước sự lựa chọn: “phải làm sao? Con đường mờ đi / Con đường sợ hãi thì nhiều, con đường bớt đi?”. và sau đó đưa ra quyết định cuối cùng:

nghe em hát câu hát “cuối con đường”, núi bắc biếc, nam núi sóng vỗ. tại sao bạn lại đứng trên cát?

một lần nữa tác giả nhận xét về con đường danh vọng: con đường đó đầy chông gai và nguy hiểm, con đường êm đềm mờ mịt, không nhìn thấy đâu, chỉ có nhiều bước chông gai và đáng sợ. đó cũng là một con đường cụt, không có hy vọng với “núi non” và “ngọn sóng” vây quanh nhà Nho. do đó, “bạn vẫn đứng trên cát” là thái độ cuối cùng của tác giả để từ bỏ việc đi theo con đường danh vọng và danh vọng vô nghĩa.

hình ảnh thơ giàu ý nghĩa tượng trưng, ​​bãi cát có ý nghĩa hiện thực và tượng trưng cho con đường danh lợi đầy gian nan và cuộc thi phi nghĩa. nhịp thơ thay đổi linh hoạt để diễn tả nỗi vất vả khi đi trên cát và con đường thành danh. sử dụng nhiều câu hỏi tu từ thể hiện sự thức tỉnh của những người trí thức để nhận ra sự vô nghĩa của nghề nghiệp đương thời.

Với hình ảnh bãi cát giàu ý nghĩa biểu tượng, tác phẩm đã thể hiện rõ hình ảnh một người trí thức đương thời cô đơn, nhỏ bé, buồn bã và quyết tâm rời bỏ con đường danh lợi. từ đó bài thơ phản ánh hiện thực xã hội thối nát, hiểm nghèo với những trí thức tài ba.

phân tích một bài hát ngắn đi trên bãi cát – bài mẫu 2

Phân tích bài ca ngắn đi trên bãi cát

Cao ba bao (1808 – 1855) là nhà thơ kiệt xuất của nước ta ở thế kỷ 19, ông đã để lại hơn một nghìn bài thơ chữ Hán và Nôm; Nhiều người khen ngợi bài hát chi tiết “tài tử giai nhân” và bài thơ chữ Hán “sa hanh doan ca”.

“sa hanh doo” có nghĩa là một bài hát ngắn đi trên cát kể lại bi kịch của nhà thơ trên con đường thành danh.

bãi cát dài và con đường trùng điệp trong “sa hanh khúc ngắn” được miêu tả một cách kỳ lạ. bãi cát dài được nhắc đến năm lần trong bài thơ. con đường được cho là “tận cùng”: “bước đường đồng bằng tăm tối, bước nhiều sợ hãi”.

Hình ảnh bãi cát dài và chính con đường được miêu tả vào thời điểm một ngày kết thúc khi “hoàng hôn”. con đường cuối cùng không chỉ “tối tăm” và “đáng sợ” mà còn bị chặn và bị bao vây:

“núi phía bắc, núi vô tận, núi phía nam, sóng phía nam.

Những hình ảnh này đại diện cho con đường sống, con đường gian nan và nguy hiểm để đến với danh và lợi.

Tham khảo: vẻ đẹp người lính trong hai tác phẩm bài thơ về tiểu

Hình ảnh người đi đường trong bài thơ được thể hiện qua nhiều chi tiết chọn lọc. bước đi thất thường “tiến một bước cũng như lùi một bước”. nước mắt “rơi” vì tủi thân. hành khách đi đường khó vừa đi trên cát tối vừa trầm ngâm. đôi khi tôi ước mình được bà tiên “ngủ một giấc thật ngon”. đôi khi ông nghĩ đến “những người ham danh lợi” chạy hết nơi này đến nơi khác; và cảm thấy rằng “người tỉnh táo thường ít, nhưng người say rượu thì nhiều”. khi thì thầm hát “đoạn cuối”; rồi tự vấn lương tâm, tự trách mình: “sao mình vẫn đứng trên cát?”.

Thông qua hình ảnh những người qua đường, nhà thơ đã bộc bạch tâm sự của mình về sự trì trệ, chán nản trên con đường công danh, tài lộc. tác giả tự trách, tự ái.

Nhân vật trữ tình của “sa hanh doan ca” có khi là “khách” (khách chết), có khi là “anh” (jun), có khi gọi là “ta” (ngã). nó là sự hóa thân giữa khách thể trữ tình và chủ thể trữ tình, vừa tạo nên sự phong phú, uyển chuyển trong giọng điệu, vừa để bộc lộ cảm xúc, suy tư về con người danh lợi, con đường công danh. giọng thơ trở nên xúc động, bộc lộ nỗi niềm xúc động. những câu hỏi tu từ trong bài thơ tạo nên những ám ảnh và suy ngẫm mang tính triết lý sâu sắc:

bãi cát dài, bãi cát dài, bạn nghĩ sao? tại sao bạn vẫn đứng trên cát?

bài hát “sa hanh doo ca” đã cho chúng ta thấy một phần nào đó con người và nhân cách của Cao ba ba. anh ấy là một người tài năng nhưng anh ấy sinh ra không đúng thời điểm, không được tôn trọng và đã trải qua nhiều cay đắng trên con đường nổi tiếng.

cao ba shou muốn gửi thông điệp đến những người nổi tiếng và giàu có, những người đang bận rộn mô tả nhiều bài học đau đớn mà anh ấy đã trải qua và cảm nhận.

phân tích một bài hát ngắn đi trên bãi cát – bài mẫu 3

Cao ba thuat tu chu than, nick name cuc duong, thien hien, quê Phu Thi, Gia Lam District, Bac Ninh Province (nay thuộc Long Bien District, Hanoi). Cao Bá Ba nổi tiếng học giỏi, lại có tài làm thơ, viết văn nên Cao Bá Ba được thiên hạ tôn là bậc thánh hiền. lòng dũng cảm, bản lĩnh và hoài bão lớn lao của anh đã xuyên thủng khuôn khổ chật hẹp của chế độ phong kiến.

Cao ba thương sống vào nửa đầu thế kỷ 19, khi nhà Nguyễn tiêu diệt tay sơn, thành lập chính quyền phong kiến ​​hà khắc và chuyên chế, sưu cao thuế má, và coi thường giới trí thức miền Bắc. Đây là thời kỳ có nhiều cuộc nổi dậy của nông dân, trong đó có cuộc khởi nghĩa ở Sơn Tây mà Cao Bá Ba tham gia. thơ văn của ông thể hiện sự phê phán mạnh mẽ hệ thống phong kiến ​​trì trệ, bảo thủ và phản ánh yêu cầu đổi mới của xã hội Việt Nam trước nguy cơ bị thực dân phương Tây xâm lược. có người cho rằng hình tượng nhân vật cao cao trong truyện Nguyễn tuấn chính là bóng dáng của cao ba ba.

Bài hát ngắn đi trên cát được sáng tác sau nhiều lần ở kinh đô Huế. hình ảnh những bãi cát trắng chạy dài qua các tỉnh miền Trung khiến tác giả phải suy nghĩ và hình dung ra con đường danh lợi đáng ghét mà mình buộc phải đi, cũng như sự ngột ngạt, trì trệ của xã hội đương thời. một giả thiết khác cho rằng bài thơ ra đời khi Cao ba ba đang làm quan trong triều đình nhà Nguyễn, ông bắt đầu cảm thấy thất vọng trước lý tưởng mà mình theo đuổi bấy lâu và âm thầm tìm kiếm một lý tưởng khác đúng đắn hơn. .

Nội dung bài thơ phản ánh tình cảnh nô lệ, không lối thoát của tầng lớp trí thức trong thời kỳ khủng hoảng của chế độ phong kiến. đồng thời thể hiện sự phẫn nộ của ông trước thực trạng xã hội hiện nay, thái độ coi thường danh lợi và mong muốn được sống một cuộc đời thực sự có ý nghĩa của những học giả chân chính.

Tác giả trình bày chủ đề của bài thơ qua ba hình ảnh: bãi cát dài, con đường đi bộ trên bãi cát và một người đi trên cát.

đoạn thơ vẽ lên trước mắt người đọc hình ảnh một bãi cát dài vô tận, gợi ra một con đường vô tận và tăm tối: bãi cát và bãi cát dài; … bãi cát dài, bãi cát dài. Hình ảnh bãi cát dài mang một ý nghĩa nghệ thuật độc đáo bởi nó mang tính sáng tạo, không phải lấy từ văn học Trung Quốc như nhiều hình ảnh thơ mộng khác mà lấy từ hiện thực của cồn cát trắng hoang sơ và kỳ lạ. cách để trải nghiệm thử nghiệm. dải đất miền Trung, đặc biệt là hai tỉnh Quảng Bình, bề ngang rất hẹp, phía Tây là dãy núi trượng, phía Đông là biển. trước mắt người qua đường chỉ thấy cát, núi và sóng.

với hình ảnh bãi cát dài là hình ảnh của những con đường: đường mờ, đường khủng, đường chết. hai câu thơ: bắc núi bắc sơn, nam nam núi sóng vừa là hình ảnh thực, vừa mang ý nghĩa biểu tượng cho chặng đường đời đầy gian nan, thử thách.

tác giả cảm thấy con đường cát dài có điểm tương đồng với con đường danh lợi gian nan, thất bại nhiều, ít thành công, nhưng mình bị ngáng đường nên không biết tính toán thế nào đây. ?

Bản thân cao bao đã nếm trải vị đắng của kỳ thi. đi thi từ năm 13 tuổi (1822), đến lần thứ 4 (1831) mới đỗ cử nhân, bị giáng xuống cuối bảng. sau đó, anh ta thi thêm ba lần nữa mà vẫn trượt. Ngay khi bước chân vào con đường danh lợi gắn liền với lý tưởng của tầng lớp nho sĩ trong xã hội phong kiến, nhà thơ đã ghi nhận những bế tắc, mâu thuẫn chưa thể giải quyết. tôi nên tiếp tục hay dừng lại? Tôi thậm chí không thể dừng lại. Tôi không biết phải đi đâu bây giờ?

hình ảnh một người đi trên bãi cát dài thật nhỏ bé và khó nhọc;

<3

Có nhiều kiểu người đi bộ, mỗi người có một tâm trạng khác nhau. Vô số người say trong men rượu do gió thổi. Có phải men thơm tượng trưng cho sự hấp dẫn, sự hấp dẫn ghê gớm của sự nổi tiếng? trước sức mạnh kỳ diệu đó, liệu bạn có thể duy trì được sự tỉnh táo và sáng suốt của mình không?

XEM THÊM:  Soạn văn lớp 6 bài ôn tập truyện và kí

phân tích một bài hát ngắn trong đấu trường – mẫu 4

Phân tích bài ca ngắn đi trên bãi cát

Cao ba má được ví như ngôi sao sáng trên bầu trời trong văn học Việt Nam. Thời trung học, anh không chỉ là người nổi tiếng học giỏi, có tài viết lời hay mà còn là người luôn gặp khó khăn trên con đường thành danh. còn “bài ca ngắn đi trên cát” được biết đến là những suy tư, trăn trở về con đường danh lợi, về chính cuộc đời.

Bài thơ đặc sắc này được viết khi tác giả có dịp đi tham quan miền Trung, chợt thấy chính những bãi cát đã nảy sinh bao ý tưởng, bao cảm xúc trỗi dậy khiến tác giả không kìm nén được. và với phần mở đầu bài thơ “bài ca ngắn đi trên bãi cát là hình ảnh con người bước đi mạnh mẽ trên bãi cát đó.”

“bãi cát là bãi cát dài lùi một bước như lùi một bước.”

chúng ta có thể thấy rằng các hình ảnh được tạo ra, giống như hình ảnh của các bãi cát nối tiếp nhau và tiếp tục mà không biết kết thúc, v.v. từ “lại” như được tác giả sử dụng là tốn kém và cũng làm tăng thêm sự vô tận của các đấu trường. có lẽ chúng ta chỉ có thể nhìn thấy màu cát trắng vô tận, với ánh mặt trời cũng tạo ra nhiều viễn cảnh mà mọi người có thể tưởng tượng ra nếu thấy mình trong hoàn cảnh đó. và câu thơ thứ hai khiến người đọc muốn chứng kiến ​​bước chân của chính mình trên bãi cát ấy. và chính với biện pháp so sánh cũng như biện pháp được tác giả sử dụng ở đây rất hợp lý, đó là “tiến một bước cũng giống như lùi một bước”, cũng chính là đấu trường mà con người ta dường như phải nỗ lực. đi. càng khó thì càng khó. rồi dù trời đã tối, người lữ khách như không còn nữa, giọt nước mắt rơi là nỗi niềm không thể kìm nén. có thể nói hình ảnh con người lúc bấy giờ cô đơn, lẻ loi và cũng thật nhỏ bé.

“mặt trời lặn, lữ khách nước mắt không ngừng rơi”

Có thể nói bãi cát ấy hay con đường công danh là tăm tối, nhưng dường như nhiều người vẫn đang mắc kẹt trên đó. Tất cả mọi người dường như bất lực khi đối mặt với những điều mà họ không thể chống lại, và đó là lý do tại sao cao ba chỉ có thể tự trách mình, hoặc hơn thế nữa, anh ấy đang lấy cớ để trấn an bản thân. .

“Ta không học ngủ trèo núi, vượt suối, tức giận! xưa nay trong xóm danh lợi đều tất tả ở đường đời. Ta không học ngủ, trèo núi, vượt suối, nổi trận lôi đình!” rượu trong quán rượu, người say nhiều vô số, người tỉnh táo? ”

có lẽ lúc này nhà thơ chỉ tiếc rằng bản thân không học được câu thần tiên trong mộng, và dường như ông sống bất chấp mọi danh lợi, sống một cuộc đời cao thượng, và cũng đã buông bỏ mọi ân oán. của thế giới. dẫu biết rằng con đường đến với danh vọng rất gian nan nhưng dường như nó vẫn “cho đến cùng”. đấu trường dường như là một ẩn dụ cho nơi danh vọng và tài sản, nhưng anh ta cứ đi vào, càng đi vào, anh ta càng trở nên bối rối, dường như anh ta không biết lối ra và không thể ngăn mình lại. và có thể thấy cái khó là do chạy theo danh lợi, cố gắng bước đi, nó như men say, như đã cuốn hút lòng người, rồi “người say vô số, người tỉnh táo?”. nhà thơ dường như tỉnh táo, nhưng sau đó tỉnh táo, nhưng vẫn còn bối rối không biết con đường này, tự hỏi mình có nên tiếp tục hay không.

bãi cát dài, bãi cát dài! Con đường mờ mịt, con đường sợ hãi thì nhiều, đâu ít? nghe em hát câu hát “cho đến tận cùng” bắc núi bắc núi, nam nam núi nam sao sóng đứng bờ cát?

Dường như lữ khách bây giờ chỉ có thể nhìn ra bốn phía, xung quanh chỉ có thể nhìn thấy sóng và núi, nhưng không có con đường cho lữ khách bước đi. Và vì thế, dẫu biết chẳng có con đường nào mà không có định hướng rõ ràng, thì làm sao tôi có thể vững vàng bước đi trong một hướng đen tối như vậy? bãi cát ấy, như một hình ảnh ẩn dụ về con đường cùng bao người dấn thân vào, có vẻ tăm tối, câu thơ cuối như dự báo một điều gì đó sẽ xảy ra. và đó là lý do chắc chắn rằng tác giả sẽ chọn con đường cho riêng mình, nhưng sẽ không như thế này mãi và sẽ không có cách giải quyết.

Bài thơ dường như đã gửi gắm một tâm sự, như là nỗi niềm trăn trở của một trí thức với bao ý tưởng và hoài bão lớn lao. người đọc dường như cảm thấy trong đó ông không bao giờ chấp nhận những hạn chế của chế độ phong kiến ​​bất công của thời đại mà ông đang sống. và nó dường như cũng đánh dấu sự thức tỉnh của một con người, một thế hệ. và “bài ngắn đi trên cát” là một thành công của cao ba và cũng là bài thơ tiêu biểu thể hiện tình cảm sâu sắc của tác giả.

phân tích một bài hát ngắn đi trên cát – mẫu 5

Vào nửa đầu thế kỷ 20, ở Việt Nam, Cao Bá Dơi được ca tụng là người đa đoan: học giỏi, thơ hay, chữ đẹp. người ta ca tụng ông: “học chữ chẳng khác gì siêu binh han”. trên thực tế, thơ ông thấm nhuần phong cách tư tưởng tự do, phóng khoáng với lòng dũng cảm phản kháng trước cường quyền. “sa hanh doan” – “khúc ngắn đi trên cát” là một trong những bài thơ thể hiện rõ tư duy phong cách của nhà thơ.

“Bài ca ngắn sam hanh” được viết khi đang tham dự một cuộc thi, khi anh đang muốn thử tài để thực hiện tâm nguyện và hoài bão cứu nước. cũng có ý kiến ​​cho rằng bài thơ được làm trong thời gian thử thách tại buổi lễ.

bốn dòng đầu tiên là hình ảnh bãi cát trên bãi biển và người đang đi trên cát:

“trường kiếm, phần lớn là đối ứng. Nhật nhập hành vi dĩ vãng, khách tử vi gặp. ”

bài thơ mở ra với một không gian và thời gian đặc biệt. không gian “bãi cát dài biển dài” – “bãi cát dài” – “bãi cát dài” mênh mông, rợn ngợp. thời gian buổi chiều, mặt trời mọc. mặt trời lặn và gió làm bãi cát dài vô hồn, khiến người đi bộ dễ lạc bước. trên cái nền không – thời gian ấy, có những con người đi xuống phố “lùi một bước cũng như lùi một bước”. hình ảnh chân thực và giàu sức gợi. cách ngắt nhịp 2-3 liên tiếp cách vẽ bước ngoằn ngoèo đầy đủ. mặt trời sắp lặn, nhưng ngày vẫn chưa kết thúc. đoạn thơ gợi lên hình ảnh một bãi biển mênh mông, vô tận, với bãi cát trắng nóng đến nhức mắt. đó là hình ảnh thiên nhiên đẹp mãnh liệt, khắc nghiệt và dễ hiểu, bãi cát dài là con đường phải vượt qua để đi vào tập thơ hay cũng là chặng đường tăm tối phía trước. những người đi trên con đường đó rơi nước mắt. Đó là những giọt nước mắt đau đớn, một trái tim đầy xót xa.

Sáu câu sau đây là lời thú nhận của những người ngoài cuộc:

“Quân tử không học tiên sư thuy ong, dang son sai thiếp đến thuy an ha. tên tuổi của những nhà đầu cơ, bỏ trốn giữa chừng. quán rượu phong tiên huu myuu, tỉnh giả thường, đồng giả. ”

mật báo của người đang đi trên bãi cát dài bật ra một lời tự nhủ cay đắng “không học được phép ông tiên mà ngủ”. tác giả giận mình không được như các cụ, không thể thờ ơ với cuộc đời mà phải tự hành hạ mình để chạy theo con đường danh lợi. cao ba shou mâu thuẫn sâu sắc với thực tế bụi bặm, nhưng dứt khoát từ chối phong cách của nàng tiên ngủ trong rừng. đó là điều đáng trân trọng trong nhân cách của một kẻ lang thang cô đơn giữa cuộc sống bế tắc.

“Trước đây, những người danh vọng và tài sản vẫn còn trên đường phố. Bất cứ khi nào có rượu ngon trong một quán rượu lộng gió, sẽ có ít người tỉnh táo và nhiều người say rượu! ”

Đối lập với hình ảnh của những người đi bộ là hình ảnh của nhiều khu phố nổi tiếng. vì danh lợi mà con người phải chạy trốn. Từ câu chuyện về danh và tài, người đọc nhận ra mối bận tâm của tác giả đối với chủ đề danh vọng. khi cái tên bị bóp méo, nó có sức mê hoặc kinh khủng đối với con người. danh lợi chỉ là thứ rượu ngon dễ cám dỗ con người, khiến họ say mê tranh đấu, hưởng thụ mà quên đi trách nhiệm với cuộc đời. hai câu thơ của tác giả tạo ra nhiều tương phản giữa đám đông lính đánh thuê bình thường và một con người cô đơn, lạc lõng, không thể tự vệ trên con đường đầy cát bụi. từ đó, chúng ta nhận ra sự đối lập giữa tác giả và cậu học trò theo đuổi danh lợi, khẳng định lòng tự tôn của mình.

Đối mặt với những khó khăn và lo lắng, người qua đường rơi vào ngõ cụt.

“long sa, truong sa, co ha”

Tác giả đặt ra câu hỏi nên tiếp tục hay dừng lại. tâm trạng của người qua đường đầy lo lắng, day dứt và có chút gì đó ngưng đọng. mâu thuẫn xuất hiện trong suy nghĩ của người qua đường giữa khát vọng sống với thực tại đen tối, khát vọng lao vào con đường tìm kiếm lý tưởng với nhu cầu hòa bình và niềm vui, mâu thuẫn này tạo nên những khó khăn trong cuộc sống của con người. nhận ra rằng bạn không chỉ đọc sách trên đường đời mà bạn đang đi vào ngõ cụt.

“Hãy nghe em hát bài ‘cuối con đường’, nam bắc sơn hà, nam trùng sóng núi, phương nam sóng vỗ. Tại sao bạn vẫn đứng trên cát? ”

Nhìn mọi hướng đều thấy rộng mênh mông, tận cùng thì mất hút. để tiếp tục bước trên con đường danh lợi, chắc chắn không bao giờ, phải che giấu một lần nữa để giữ trong sạch là điều không thể và không mong muốn. người đi bộ phải đứng trên cát. tự hỏi bản thân “tại sao bạn lại đứng trên cát?” thể hiện một khối lượng lớn mâu thuẫn đè nặng tâm can. Bài ca dao thể hiện sự thất vọng, phẫn nộ của nhà thơ trước con đường sống khó khăn, bế tắc và vô vọng, thể hiện nỗi niềm của Huấn Cao về thời đại đen tối. của những trí thức tài năng trên con đường truyền thống đi đến danh vọng. / p>

phân tích một bài hát ngắn đi trên bãi cát – bài văn mẫu 6

Cao Bá Bảo là một trong những nhân tài hiếm có trong xã hội phong kiến ​​triều Nguyễn. ông là người dũng cảm, có chí khí, là người có tài làm thơ, được nhiều người khen ngợi. thơ ông đề cập đến xã hội phong kiến ​​trì trệ với một thái độ phê phán mạnh mẽ, phản ánh yêu cầu đổi mới xã hội ở Việt Nam. tuy nhiên, anh gần như không thể cống hiến tài năng của mình vì anh đã thi trượt nhiều lần. bài thơ “khúc ngắn đi trên bãi cát” là một trong những sáng tác của ông viết về con đường danh lợi gập ghềnh mà ông rất căm ghét nhưng buộc phải đi theo và sự trì trệ của xã hội phong kiến ​​đương thời.

bài thơ “Bài ca ngắn đi trên cát” của Cao Bá Dơi được viết theo thể thơ thất ngôn tứ tuyệt, là thể thơ tự do phóng khoáng. có lẽ vì vậy mà nó đã bộc lộ hết những tâm tư, trăn trở của nhà thơ trước thời cuộc và cuộc đời của chính mình.

mở ra trước mắt người đọc là hình ảnh một bãi cát dài, trắng mịn vô tận và hình ảnh một người lữ hành lang thang vô định giữa bãi cát dài vô tận ấy.

“bãi cát dài đến bãi cát dài bước lùi như lùi bước, mặt trời đã lặn, không ngăn được du khách trên đường rơi lệ”

Bốn dòng đầu của bài thơ như một tiếng thở dài, một tiếng khóc nghẹn ngào của cao ba hét lên cuộc đời gian khổ của mình. trước mắt anh là một hình ảnh cát rộng lớn mở ra xa đến mức mắt có thể nhìn thấy, không rõ ràng hay phương hướng. đây là hình ảnh trung thành trong những lần anh vượt các tỉnh miền Trung ra thủ đô lễ hội, nó đã in sâu vào tâm trí anh. “bãi cát” hay môi trường xã hội, con đường mưu cầu danh lợi trôi đi, vất vả, nhọc nhằn, cứ mãi không tìm được đích đến. câu thơ là một tiếng thở dài đầy ắp “những bãi cát dài và những bãi cát dài” của nó vì dù có đi xa đến đâu cũng chỉ thấy bãi cát không lối thoát, một ốc đảo xanh tươi để dừng chân nghỉ ngơi. bước chân nặng trĩu trên cát, “tiến một bước cũng giống như lùi một bước” nghĩa là người đi giống như bị giậm chân tại chỗ, không thể tiến thêm một bước.

Hai câu thơ như ẩn dụ cho con đường danh lợi mà ông cố bước đi đầy gian nan, trắc trở nhưng mênh mông không thấy phương hướng. Đã bao lần bạn đi dự hội mà thấy thất vọng, mòn mỏi và chán chường. Bãi cát đó có phải là con đường vươn tới danh vọng của anh ta hay đó cũng chính là cái vòng luẩn quẩn của xã hội phong kiến ​​triều Nguyễn đang bế tắc?

nhưng giữa biển cát mênh mông ấy, vẫn có một lữ khách mải miết bước đi. mặt trời đã về núi, nhưng lữ khách vẫn không ngừng bước, vẫn tiếp tục tiến lên. tuy nhiên, hành khách đi đường dài lại chẳng thấy vui chút nào, thay vào đó là những giọt nước mắt “vô bờ bến”. dường như lữ khách muốn nghỉ ngơi, muốn bỏ lại con đường thênh thang phía trước mà không thể.

“mặt trời lặn, lữ khách trên đường chưa dừng lại, lệ rơi”

đây có phải là tâm trạng, là hình ảnh của cao ba trên con đường cầu danh, lợi của mình? anh bước đi trên đó với nỗi cô đơn, đau khổ, chán ghét, lạc lõng, vu vơ nhưng không thể dừng lại, ra đi, tìm hướng đi mới. anh ta đã kiệt sức đến cùng cực trong việc theo đuổi danh vọng vô ích mà anh ta buộc phải theo đuổi. hình ảnh “bãi cát dài” nối tiếp nhau như một ẩn dụ cho con đường tăm tối và vô tận của cuộc đời tác giả “kẻ lữ hành”. người du khách đó vẫn tiếp tục bước đi, bước đi cho dù anh ta đang mệt mỏi, ngay cả khi bóng tối đã bao trùm anh ta.

bốn dòng đầu của bài thơ là tiếng thở dài của nhà thơ trước con đường danh lợi mà mình theo đuổi. trên con đường ấy, anh như lữ khách giữa biển cát mênh mông, đơn độc và lạc lõng. không chỉ một mình, mệt mỏi, xen lẫn với tiếng khóc nghẹn ngào của anh, đầy bế tắc về cuộc đời tan vỡ, về danh lợi, muốn tìm hướng đi nhưng lại bối rối và không rõ ràng.

Ân oán là thế, nhưng kẻ lữ hành cao ngạo không thể rời bỏ con đường mưu cầu danh lợi mà mình căm ghét. Tôi muốn giống như một người hầu Ấn Độ, có thể ngủ trong khi đi bộ, không nghỉ ngơi nhưng vẫn bước đi vững vàng. bởi vì con đường của anh có quá nhiều chông gai, quá nhiều “tuổi trẻ”, quá nhiều “suối nguồn”, anh phải vượt qua, thật là mệt mỏi. Tôi cũng muốn được giống như “nàng tiên đang ngủ”, vừa đi vừa ngủ tiếp, không cần nghỉ ngơi. đây cũng là nỗi uất hận của cao ba với cuộc đời, với xã hội bất công luôn buộc anh phải cố gắng hết sức nhưng anh vẫn không thể vươn tới danh vọng phù phiếm ấy.

Tham khảo: Giáo án dạy thơ: “Cô dạy con

Ngẫm lại cuộc sống từ xưa đến nay, anh nhận ra rằng chưa bao giờ con người từ bỏ danh vọng và tài sản xa hoa như vậy. con người luôn phải “làm tất cả”, gấp rút, tự đẩy mình về đích trên con đường danh lợi, phù phiếm và anh cũng vậy.

“Trước kia, khu phố danh lợi nằm trên đường đời.”

họ đang “bốc cháy”, thăng trầm vì danh và lợi là điều đương nhiên, bởi vì ai có thể cưỡng lại danh và lợi? cũng như con người, ít ai có thể cưỡng lại được hương rượu thơm ngon ở nơi “lộng gió”. danh vọng như bình rượu ngon khiến bao người “say”, tìm đến. Có ai tỉnh táo và nhận ra sự phù phiếm của anh ấy không?

câu hỏi “có bao nhiêu người tỉnh táo” giống như câu hỏi của chính cao ba ba. anh ta có phải là người “tỉnh táo” trong quán rượu “ngon lành” đó không? Hay bạn chỉ là một trong số rất nhiều người say vì mùi rượu? những câu hỏi cũng như cuộc đối thoại nội tâm bất lực của anh khi đối mặt với vòng xoáy danh lợi mà anh đang theo đuổi, bất lực trước thời đại và xã hội.

Tại đây, người ta có thể nhận ra mình mệt mỏi và buồn chán như thế nào trong cuộc sống. anh ấy băn khoăn về con đường mình đã chọn.

“bãi cát dài, bãi cát dài! bạn nghĩ sao? con đường mờ ảo. Con đường nhiều mà sợ, đâu ít con?”

Hình ảnh “bãi cát” một lần nữa được nhắc đến trong bài thơ. vẫn là tiếng thở dài ngao ngán trước cuộc đời, trước con đường mình chọn mịt mờ không lối thoát. anh tự hỏi “phải làm sao?”, phải làm sao với cuộc sống tẻ nhạt và trì trệ này? con đường “bằng phẳng” thì “mờ mịt”, không thấy phương hướng, còn những con đường gập ghềnh “khủng khiếp” kia thì sao? họ cũng là “nơi ít hơn” những gì? cao ba bao băn khoăn: “Tính ra thế nào” trước thời buổi này, trước tình trạng trì trệ của xã hội này?

XEM THÊM:  Phân tích Đất nước hay nhất (21 Mẫu) - Văn 12

những vần thơ như những lời trách móc, hờn giận bản thân khi chính anh cũng đang chìm đắm trong chính những cám dỗ đó. ông nhận ra sự vô nghĩa của các kỳ thi đương thời, khi người tài không được coi trọng, không thể không đổi mới trong một xã hội bảo thủ và trì trệ.

và bây giờ, anh đứng giữa “bãi cát” mênh mông đó, hát một bài hát về sự tuyệt vọng và chán nản của mình. “cuối con đường” hay bài hát cuối cùng của thánh nhân, con người có phải đi theo con đường danh lợi mà mình ghét và sợ không?

chán nản, tuyệt vọng đến mức cuối cùng, anh vẫn tự hỏi một mình.

“núi bắc sơn bắc, núi nam trời nam sóng đứng cát sao?”.

người lữ khách – hét cao ba đứng giữa bãi cát mênh mông nhìn quanh mình từ bốn phía. phía Bắc là núi non trùng điệp, phía Nam là sóng cao, biển sâu, không phương hướng nào có thể vượt qua. một cảnh quan thiên nhiên đẹp đẽ nhưng vô cùng hiểm trở và khó khăn như vậy. Người lữ khách chơi vơi giữa “bãi cát” mênh mông ấy không thể đi về phía trước, không thể quay trở lại, không biết đi đâu. Phải chăng cao ba đã muốn hướng tới cái xã hội phong kiến ​​tù túng, ngột ngạt, bế tắc và con đường đến với danh vọng mà cả đời theo đuổi luôn tăm tối và khó khăn như vậy?

câu cuối của bài thơ là một câu hỏi, tác giả tự hỏi:

“tại sao bạn lại đứng trên cát?”

Bạn biết rằng con đường đó tối tăm, gập ghềnh, tù đọng, chông chênh, vậy tại sao bạn lại đuổi theo nó suốt cuộc đời? câu hỏi đó giống như sự bối rối, phẫn nộ và tuyệt vọng của chính tác giả. anh hiểu sự trì trệ của xã hội, con đường danh lợi mà anh theo đuổi, anh căm ghét nó đến tột cùng nhưng anh không thể dứt ra được. Vì vậy, sau khi tất cả, những gì bạn đang chờ đợi ở đây? một mâu thuẫn lớn trong lòng nhà thơ.

bài thơ “bài ca ngắn đi trên cát” là câu chuyện tư lợi nhàm chán của cao ba về con đường danh lợi tầm thường mà ông buộc phải đi theo xen lẫn sự bất lực khi khao khát nó. khát khao đổi mới cuộc sống trong xã hội phong kiến ​​bảo thủ, trì trệ, ngột ngạt và hẹp hòi. Về nghệ thuật, bài thơ được viết với phong cách phóng khoáng, tự do, sử dụng những hình ảnh mang tính biểu tượng cao. cao ba quat cũng đã sử dụng rất tinh tế các tác phẩm kinh điển để diễn giải các ý thơ của mình. câu thơ tùy biến, chậm rãi, nhịp nhàng, sáng tạo cũng là một phần làm nên thành công của bài thơ khi lột tả được tâm tư của nhân vật trữ tình trên con đường mưu cầu danh lợi đầy khó khăn.

bài thơ đã giúp ta hiểu được nỗi chán chường của một trí thức tài ba – cao ba (bậc thánh hiền) với con đường theo đuổi danh lợi tầm thường trong một xã hội trì trệ, trì trệ, trì trệ, không lối thoát. Đây có lẽ là nguyên nhân chính khiến ông nổi dậy chống lại triều đình nhà Nguyễn. bởi anh luôn khao khát đổi mới cuộc sống, cải tạo xã hội, cống hiến hết mình cho đất nước, trở thành người có ích cho đất nước.

phân tích một bài hát ngắn đi trên bãi cát – bài văn mẫu 7

cao ba chuong là một trong những nhà thơ nổi tiếng sống trong một xã hội trọng nam khinh nữ. điều này đã gây ra rất nhiều bất bình trong nhà họ nguyễn. anh là một người có bản lĩnh và cá tính trong cuộc sống lúc bấy giờ. bài thơ “bài ca ngắn đi trên bãi cát được tác giả làm trong lúc đi thi đấu, khi thực sự muốn thể hiện tài năng, thực hiện ý chí của mình. Thể hiện sự chán ghét của một người trí thức. Nhận thức được sự tầm thường của đương thời. danh tiếng, lợi nhuận và mong muốn thay đổi cuộc sống.

bãi cát là bãi cát dài, tiến một bước cũng giống như lùi một bước. mặt trời đã lặn mà dừng lại, lữ khách trên đường rơi lệ. đã không học phép ngủ, trèo núi, lội suối.! xưa nay chốn giang hồ danh lợi, tất tả trên đường đời. đầu gió hơi thơm trong quán rượu, người say vô số, tỉnh đông? bãi cát dài, bãi cát dài! con đường bằng phẳng, có nhiều con đường đáng sợ, nơi có ít? nghe em hát bài “tận cùng”, núi bắc, dãy núi, núi nam, sóng chảy. tại sao bạn lại đứng trên cát? ?

Mới vào bài thơ, ta thấy cụm từ “bãi cát” được lặp lại hai lần: “bãi cát là bãi cát dài”. bãi cát ở đây là hình ảnh được tác giả miêu tả gợi ra một không gian khó, dài và sâu. Thông thường chúng ta đi trên cát gặp nhiều khó khăn, không giống như đi trên đường đất bình thường, chân bước tới cứ trượt về phía sau. trên bãi cát đó có một con đường rộng và tối, khó xác định phương hướng như đứng đây nhìn chân trời. đó không chỉ là con đường hoàng gia, mà con đường theo nghĩa tượng trưng là con đường xa xôi, tăm tối. để tìm ra chân lý, tìm ra mục đích sống thực sự có ý nghĩa, con người phải vượt qua muôn vàn khó khăn, gian nan và thử thách.

Trên bãi cát đó có hình ảnh một người (tác giả), đang đi trên bãi cát. một con người nhỏ bé, cô đơn lẻ loi đi dọc bãi cát dài rộng, xung quanh chỉ có hình ảnh của người đó. bước đi của người đi trên cát rất khó khăn như dậm chân tại chỗ “tiến một bước cũng như lùi một bước”. chúng ta có thể thấy được sự thất vọng và bất mãn của tác giả khi thấy chính mình hành hạ thân xác để chạy theo con đường danh lợi.

“bãi cát là bãi cát dài. Bước tới cũng giống như lùi lại. Mặt trời đã lặn, không dừng lại được, lữ khách trên đường rơi lệ”.

Những người đi trên bãi cát ở đây đều than thở rằng con đường danh vọng của họ vẫn chưa tới đích, không muốn làm “kẻ ngủ quên” để có cớ lên đường.

Anh ấy không thể học được cách anh ấy được phép ngủ, leo núi, lội suối, tức giận! trong quá khứ, phòng của danh vọng và thu nhập, mọi thứ trên đường đời. đầu gió, trong quán rượu nồng nặc mùi rượu, say vô số người, đánh thức rất nhiều người. ?

Tác giả cũng nói về sự cám dỗ của danh lợi đối với con người. ý kiến ​​chung về những kẻ tham lam danh lợi phải thăng trầm, hình ảnh được tác giả minh họa bằng những hình ảnh đời thực rằng ở đâu có những quán rượu ngon, dân nhậu đổ về, có được cái máy tỉnh táo để thoát khỏi cám dỗ. của rượu từ đó, tác giả cũng muốn liên tưởng người đọc đến chủ đề danh lợi, cũng là thứ rượu dễ làm thay lòng người. anh coi thường sự bảo vệ bình thường của danh vọng và tài sản, nhưng anh cũng nhận ra sự cô đơn của mình. có lẽ, con đường anh đi, lý tưởng anh theo đuổi, đơn giản chỉ là vô ích, không ai để ý hay quan tâm. Anh ta không có người theo dõi hoặc bạn đồng hành. cảm xúc ấy đã đưa tác giả trở về thực tại. điều này khiến anh ta đưa ra kết luận rằng cần phải thoát ra khỏi cơn say của sự nổi tiếng và ham lợi. nếu anh ta tiếp tục, có lẽ anh ta chỉ là một trong những phường nổi tiếng mà anh ta từng khinh thường và chỉ trích. nhưng nếu dừng lại, anh không biết mình sẽ đi về đâu. đi đâu. có cả một khối mâu thuẫn đang đè nặng lên tâm hồn tác giả lúc này. day dứt đó là sự ăn năn vì con đường tuy đau đớn, mịt mờ nhưng lại quá đẹp đẽ, sang trọng. Tôi sẽ phải đứng trên cát.

Những người đang đi trên cát đột nhiên dừng lại. bãi cát dài, bãi cát dài! con đường bằng phẳng, có nhiều con đường đáng sợ, nơi có ít? nghe em hát bài “tận cùng”, núi bắc, dãy núi, núi nam, sóng chảy. tại sao bạn lại đứng trên cát? ?

sự lo lắng tuyệt vời tràn ngập tâm hồn. và lần đầu tiên, mọi người tự hỏi nó là gì, tôi nên tiếp tục hay từ bỏ rằng “nó là gì? con đường mờ”. Nếu tiếp tục, tôi không biết phải tiếp tục như thế nào. bởi vì, “đường bằng phẳng, đường kinh khủng!” Vì vậy, có lẽ cuối cùng đã đến? sự trì trệ và tuyệt vọng bao trùm lên tất cả mọi người, bãi cát dài. người đi bộ chỉ có thể hát về ngõ cụt của mình, về sự tuyệt vọng của mình.

Tóm lại, bài thơ “bài ca ngắn đi trên bãi cát” thể hiện mình một cách đa chiều. đôi khi được mô tả như một đối tượng, đôi khi như một người đối thoại. tác giả thậm chí còn ẩn chủ đề. mục đích là có những tâm trạng và thái độ khác nhau trong những tình huống khác nhau. thể hiện sự chán ghét của một trí thức đối với con đường danh lợi và mong muốn đổi đời.

Phân tích một bài ca dao ngắn về bãi cát – mẫu 8

Cao ba thước luôn nổi tiếng về thơ hay, chữ đẹp, lại càng nổi tiếng với tư tưởng tự do, phóng khoáng, sức mạnh chống lại cường quyền, lối sống cao thượng, mạnh mẽ. người đời thường ca tụng ông: văn chương của ông tuyệt vời như trước thời Hán Vũ Đế. một trong những tác phẩm hay nhất truyền tải những suy nghĩ và ý chí của cao ba là bài hát ngắn “sa hanh doong”.

mở đầu bài thơ, mở ra hình ảnh một không gian bao la và hoang vắng:

“bãi cát dài, bãi cát dài, bước như lùi bước, nắng chưa dứt lữ khách trên đường ngước nhìn.”

người đi đường gặp khó khăn khi đi trên con đường cát cô đơn và mệt mỏi. Giữa thiên nhiên bao la, hoang vu hiện lên hình ảnh một con người nhỏ bé, cô đơn và đầy mệt mỏi. hình ảnh bãi cát dài ấy là biểu tượng cho con đường binh nghiệp mà ông và nhiều nhà Nho đương thời khao khát noi theo, nhưng không phải ai cũng thành công, bước đi nào cũng gặp sóng gió, lẻ loi. Khó: Những người đi đường rơi nước mắt.

Ở những câu thơ sau, tác giả tiếp tục bộc lộ nỗi niềm u uất của mình:

<3

tác giả tự giận mình vì không có năng lực như các lão nhân gia, thờ ơ với cuộc sống mà phải hành hạ bản thân theo cách của bọn hoạn quan. từ đó, bộc lộ tâm hồn cao thượng, nhiều hoài bão, ý chí kiên cường, quyết không trở thành kẻ nhàn hạ, thấp hèn.

“xưa nay phường danh lợi đều bon chen trên đường đời. Gió hơi say quán rượu, kẻ say tỉnh vô kể.”

từ câu chuyện về danh và lợi, tác giả nhận ra rằng con đường theo đuổi danh lợi gắn liền với danh lợi, lòng tham đã làm mờ mắt, làm say lòng không biết bao nhiêu người, đánh mất tâm hồn trong sáng, vẻ đẹp của chính mình. , bị mê hoặc bởi sức hấp dẫn của cái tên. Cũng vì lý do đó, người đi đường cảm thấy buồn hơn và cô đơn hơn khi không có ai đồng hành trên con đường dài tăm tối. nỗi bế tắc trỗi dậy trong lòng nhà thơ, khúc cuối đầy căm phẫn:

“hãy nghe tôi hát bài ca phương bắc núi, bắc núi, nam núi, nam đứng sóng trên cát.”

p>

cuối con đường, khúc ca buồn giận tuyệt vọng. thất vọng nhưng không sống dở chết dở, đó là hình ảnh người qua đường trong khổ thơ cuối. câu hỏi cuối bài là một câu hỏi nhức nhối, nhức nhối mà bạn tự hỏi mình.

Bài hát thể hiện sự thất vọng và phẫn nộ của nhà thơ trước con đường khó khăn và bế tắc vô vọng của cuộc đời, phản ánh cảm xúc của công chúng về một thời đại đen tối lúc bấy giờ. Bằng cách xây dựng hình ảnh độc đáo, ngôn ngữ súc tích, giàu sức gợi, bài ca ngắn đi trên cát thực sự để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.

phân tích một bài hát ngắn trong đấu trường – mẫu 9

Cao ba Chương là một nghệ sĩ nổi tiếng học giỏi, viết lách giỏi, nhưng lại rất lận đận trên con đường thành danh. sống trong chính quyền phong kiến ​​hà khắc, chuyên chế, hà hiếp dân lành, ông cũng như những người trí thức khác, dù tài giỏi mấy cũng không được trọng vọng. khí phách, bản lĩnh và hoài bão lớn lao khiến anh không thích sự gò bó chật hẹp của chế độ phong kiến ​​thối nát.

Các tác phẩm của ông thể hiện sự bất bình trước những bất công và mâu thuẫn của cuộc sống và chế độ đương thời. “bài ca ngắn đi trên cát” là tác phẩm được sáng tác sau khi tác giả đi ngang qua miền trung, chiêm ngưỡng những bãi cát trắng trải dài bất tận. đó là một bãi cát, hay đơn giản như cuộc đời, như con đường thành danh mà giới trí thức thời đó vẫn đi theo, vất vả và khó hiểu. bài thơ bắt đầu bằng hình ảnh một người bước đi mạnh mẽ trên bãi cát:

“the sand beach là một bãi cát dài. tiến một bước cũng giống như lùi một bước. ”

Những bãi cát dài nối tiếp nhau không ngừng nghỉ, như thể chúng không có hồi kết. bốn bề là cát trắng, núi và biển. Tôi chỉ nhìn thấy màu của nắng và màu của cát. trong khung cảnh tĩnh mịch ấy, có một người lê chân khó nhọc “tiến một bước cũng như lùi một bước”. Giữa thiên nhiên bao la, giữa bốn bề là cát trắng, con người thật nhỏ bé và đơn độc.

“Mặt trời lặn, người lữ hành vẫn không ngừng khóc”

Mặt trời đã lặn, nhưng làm sao chúng ta có thể dừng lại được vì giữa biển cát, chúng ta kiếm đâu ra chỗ ngủ đêm nay? một con đường để đi, đi, đi, đi mãi mãi, nhưng anh ấy không thể dừng lại, và anh ấy không biết khi nào anh ấy sẽ đến đó. hình ảnh con đường đi trên bãi cát dài vô tận, hình ảnh người lữ hành nhỏ bé không đội trời chung giữa thiên nhiên, hay đó là con đường danh lợi, mà biết bao trí thức đương thời đã cống hiến.

một con đường đầy gian nan, thử thách, cay đắng, mệt mỏi. ngay cả bản thân nhà thơ, cũng rất lận đận với con đường thi cử, công danh, nhiều lần bị giáng chức, thi trượt nhưng đành chấp nhận. bất lực, trì trệ, nhà thơ chỉ biết than thở:

“hắn không học được như thế nào được ngủ, trèo núi, lội suối, tức giận! trước kia trong phòng lợi nhuận nổi tiếng, hắn trên đường sinh khí… Ở nơi đầu sóng ngọn gió, mùi rượu trong quán rượu, người say vô số, người tỉnh táo? ”

Nhà thơ chỉ tiếc rằng mình không thể học được thần tiên ngủ yên của mình, chỉ đơn giản là sống bất chấp mọi danh lợi, mọi thù hận trên đời. nếu mắt không thấy, tâm không đau. nhìn mọi người, nhìn lại chính mình. Biết rằng con đường đến với danh vọng rất gian nan, phải “làm tất” phòng danh nhưng vẫn cứ dấn thân. rồi càng đi vào càng thấy hoang mang, không biết rằng lối ra không thể dừng lại được. bởi vì sự nổi tiếng cần phải nỗ lực.

vì lợi ích của sự nổi tiếng, bạn phải cố gắng. bởi vì nổi tiếng như rượu, hấp dẫn, lôi cuốn, như men trong gió quán rượu, đủ làm say lòng người. Vô số người tìm đến rượu, bị lôi cuốn vào nó, rồi say không biết lối thoát. Có bao nhiêu người say, bao nhiêu người tỉnh táo để không bị danh và lợi lừa? nhà thơ thức dậy, nhưng rồi thức dậy tự hỏi liệu con đường đó có nên tiếp tục hay không. những người đi trên cát quá cực đoan, nhàm chán, tuyệt vọng:

bãi cát dài, bãi cát dài! Con đường mờ mịt, con đường sợ hãi thì nhiều, đâu ít? nghe ta hát câu hát “cho đến tận cùng” bắc núi bắc, nam sơn hà sao sóng đứng cát? p>

Người lữ hành vất vả, đơn độc, chỉ biết hỏi trên bãi cát phải làm gì trên con đường gian nan này. đường bằng phẳng mờ mịt, nhưng đường gập ghềnh kinh hoàng cũng không kém. đó là con đường đến với danh vọng, rất nhiều chông gai và cạm bẫy luôn rình rập. Làm thế nào tôi có thể sống như tôi muốn trên con đường đó? một cảm giác tuyệt vọng và bất lực trào dâng trong lòng người lữ khách cô đơn, người chỉ biết hát bài “the end” để nói lên tâm trạng của mình.

nhìn ra bốn phía, chỉ thấy sóng, chỉ thấy núi, lữ khách không có lối đi. nhưng bạn ở lại mãi mãi trên cồn cát đó? bạn đang làm gì khi đứng trên bãi cát đó? Nào, hãy vượt núi, hãy vượt biển, có gian khổ, có gian nan, nhưng có lẽ không lười bằng bạn đi trên cát. câu hỏi cuối cùng, làm thế nào để dự đoán một hành động quyết định để lựa chọn rời khỏi con đường danh vọng, mà chọn một con đường, một lý tưởng cho chính mình.

Bài thơ là tâm sự, trăn trở của một trí thức với nhiều ý tưởng và hoài bão lớn, không muốn bị ràng buộc bởi những hạn chế của chế độ phong kiến ​​bất công, đồng thời cũng là dấu hiệu cho sự thức tỉnh trong tương lai của một con người, một thế hệ.

Xem thêm: Giải vbt ngữ văn 7 bài mẹ tôi

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Phân tích bài thơ bài ca ngắn đi trên bãi cát. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.