Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
106 lượt xem

Top 7 mẫu phân tích Hai đứa trẻ của Thạch Lam – Phân tích tâm trạng nhân vật Liên

Bạn đang quan tâm đến Top 7 mẫu phân tích Hai đứa trẻ của Thạch Lam – Phân tích tâm trạng nhân vật Liên phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Top 7 mẫu phân tích Hai đứa trẻ của Thạch Lam – Phân tích tâm trạng nhân vật Liên

Video Phân tích bài thơ hai đứa trẻ

Tìm hiểu về hai người con trai của nhà văn Thạch Lam trong bài viết dưới đây sẽ giúp bạn đọc cảm nhận được cảnh nghèo của người dân phố huyện, cũng như tâm tư nguyện vọng của hai chị em. thế giới với những điều tốt đẹp hơn. sau đây là tổng hợp bài văn phân tích hai cậu bé và những bài văn mẫu phân tích cảnh hai cậu bé, phân tích cảnh hai cậu bé chờ tàu, phân tích nhân vật hai cậu bé. thú vị và sâu sắc để giúp bạn hiểu rõ hơn về nội dung và ý nghĩa của tác phẩm.

  • bài phân tích top 5 hay nhất về giá trị nhân đạo ở hai đứa trẻ
  • bài phân tích top 3 về hình ảnh chuyến tàu đêm trong tác phẩm hay nhất của hai đứa trẻ
  • bài phân tích top 3 mẫu về cảnh đợi tàu của phụ nữ thường xuyên hoặc có chọn lọc
  • cảm nhận về cảnh đợi tàu ở hai đứa trẻ của thach lam
  • 4 mẫu phân tích chính về bài thơ giải trí chọn lọc
  • phân tích 6 câu cá mùa thu hàng đầu

vở kịch của hai đứa trẻ là một trong những truyện nổi tiếng của nhà văn thach lam trong tuyển tập Mặt trời trong vườn (1938). hai đứa trẻ được viết theo thể loại truyện, thiết kế chia làm 3 phần từ cảnh phố huyện lúc chiều tà đến chuyến tàu đêm đi qua phố huyện. Trong bài viết này, Hoatieu xin chia sẻ với các bạn một số bài văn mẫu phân tích tác phẩm Hai đứa trẻ, phân tích nhân vật hay và chi tiết sẽ là tài liệu tham khảo hữu ích dành cho các em học sinh.

Bạn đang xem: Phân tích bài thơ hai đứa trẻ

1. phân tích lược đồ của 2 trẻ em

i. mở đầu

– Đôi nét về thach lam: một trong những nhà văn tự lực văn đoàn tiêu biểu, anh có thế mạnh về viết truyện ngắn. văn chương rất thích hợp để thanh lọc tâm hồn

– hai đứa trẻ là một câu chuyện buồn và trữ tình

ii. nội dung bài đăng

1. hình ảnh thành phố huyện lúc hoàng hôn

a. bức tranh thiên nhiên khu đô thị lúc chạng vạng:

– toàn bộ cảnh được cảm nhận bằng mắt thường

– âm thanh: + tiếng trống thu không còn gọi nữa, tiếng ếch nhái hót ngoài đồng, tiếng muỗi vo ve.

– hình ảnh, màu sắc: + “phía tây đỏ rực như ngọn lửa đang cháy”, “mây hồng như hòn than sắp tàn”.

– lời thoại: hàng tre làng đẽo lên trời.

– tiết tấu chậm, hình ảnh và âm nhạc phong phú

⇒ cảnh sắc thiên nhiên đượm vẻ u buồn, đồng thời cũng thấy lòng man mác

b. cảnh cuối chợ và cuộc sống của người dân phố huyện

– bối cảnh thị trường cuối cùng:

+ chợ đã đóng cửa từ lâu, mọi người đã về và hết ồn ào.

+ chỉ rác thừa, vỏ bưởi, vỏ thị, lá nhãn và lá mía.

– con người:

+ trẻ em nghèo nhanh chóng tìm kiếm và thu thập những gì còn sót lại trên thị trường.

+ mẹ và con gái: với một cửa hàng đơn sơ và trống trải.

+ bà già: hơi điên mua rượu đêm về rồi tối về.

+ anh chàng bán phở – một món ăn xa xỉ.

+ Gia đình bác Xẩm sống bằng tiếng đàn piano và lòng tốt của những người qua đường.

⇒ cảnh cuối chợ và kiếp người tàn: tiêu điều, nghèo đói, điêu tàn của phố huyện nghèo.

c. tâm trạng của người liên quan

– cảm nhận rất rõ: “mùi đặc trưng của vùng đất này, của quê hương này”.

– nỗi buồn thấm thía vào cuối ngày và những cuộc đời hấp hối:

+ thương trẻ em nghèo nhưng không có tiền để cho chúng.

+ Thương cho mẹ con tôi: ngày mò cua bắt tôm, đêm dọn quán chè tươi chẳng kiếm được bao nhiêu, xót bà già khùng khùng

⇒ tâm hồn nhạy cảm, tinh tế, nhân hậu, giàu lòng yêu thương. đây cũng là nhân vật mà thach lam gửi gắm tâm tư

2. hình ảnh đường phố về đêm

a. sự tương phản giữa “tối” và “sáng”

– thành phố về đêm chìm trong bóng tối:

+ “những con đường và ngõ hẻm dần chìm trong bóng tối.”

+ “Đường ra sông đã tối, đường chợ về nhà, các ngõ phố thị trấn còn tối hơn”.

⇒ bóng tối xuyên qua, theo sát mọi hoạt động của người dân trong thị trấn.

– ánh sáng của sự sống hiếm hoi và nhỏ bé: khe, quầng sáng, đốm lửa nhỏ, giọt sáng … ⇒ ánh sáng yếu ớt, tỏa sáng như cuộc sống của những người nghèo khổ nơi phố phường.

– ánh sáng và bóng tối tương phản với nhau

⇒ bóng tối bao trùm trong khi ánh sáng chỉ mong manh, nhỏ bé ⇒ cuộc đời con người bé nhỏ chui rúc và chết dần trong bóng tối bao la của xã hội cũ.

b. cuộc sống của người nghèo trong bóng tối:

– công việc hàng ngày lặp đi lặp lại:

+ em gái lau nước

+ tiệm phở thổi lửa.

+ Gia đình xẩm “ngồi trên chiếc chiếu rách, trước mặt là chậu sắt”, “góp tiếng đàn nguyệt âm thầm”

+ thế chấp, tôi trông coi cửa hàng tạp hóa nhỏ.

⇒ cuộc sống nhàm chán, bận rộn, đơn điệu không lối thoát.

– những suy nghĩ giống nhau được lặp đi lặp lại hàng ngày: Tôi mong rằng những người nông dân trồng lúa, những người lái xe và những người lính xếp hàng để uống bát tươi và hút tẩu.

– vẫn mơ: “nhiều người trong bóng tối đang chờ đợi một điều gì đó tươi sáng cho cái nghèo hàng ngày của họ” ⇒ lười biếng, tội nghiệp

<3

3. hình ảnh chuyến tàu và tâm trạng chờ đợi chuyến tàu đêm của lien khuc va an

– ràng buộc và luôn tỉnh táo bằng cách:

+ để bán hàng

+ để xem chuyến tàu đêm đi qua – hoạt động cuối cùng trong đêm.

– hình ảnh đoàn tàu xuất hiện với ký hiệu đầu tiên:

+ thế chấp cũng nhìn thấy “ngọn lửa xanh”

+ hai chị em nghe thấy tiếng đua, tiếng xe hú ầm ĩ.

Tham khảo: Bài 3 trang 98 sgk văn 8 tập 2

– khi tàu đến:

+ những ngọn đèn sáng rực, chiếu xuống đường phố.

<3

– khi tàu chạy vào ban đêm:

+ để than hồng đỏ bay trên đường sắt.

+ ngọn đèn xanh treo ở chiếc xe cuối cùng, ở đằng xa và khuất sau rừng trúc.

⇒ đoàn tàu xuất hiện với âm thanh rung động và ánh đèn rực rỡ, đưa khu ổ chuột đến một thế giới khác, đó là thế giới mà cô hằng mong muốn

iii. kết thúc

– miêu tả những nét nghệ thuật độc đáo làm nên thành công của truyện ngắn

– hai đứa trẻ là tác phẩm tiêu biểu cho phong cách văn học của thach lam: kết hợp hai yếu tố hiện thực và lãng mạn, văn phong trong sáng, giản dị mà sâu sắc.

2. phân tích hai đứa trẻ – mẫu 1

thach lam tên khai sinh là nguyen tuong vinh, sau đổi thành nguyen tuong lan, là em trai của hai nhà văn nhất linh (nguyen tuong tam) và hoang dao (nguyen tuong long), ông xuất thân trong một gia đình quan chức. nguồn. Ông nội của nhà văn là người làng Cẩm Phò, Hội An, Quảng Nam, ông làm quan ở phía Bắc và sống ở đó. Thạch Lam sinh năm 1910, tại huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương, quê mẹ. Lớn lên, anh học trung học ở Hà Nội, sau đó bỏ học đi làm báo, cùng anh em viết báo và trở thành một cây viết báo, thời sự có hiệu quả. Sự nghiệp văn học của ông đang thăng hoa khi ông mắc bệnh lao và qua đời năm 1942, khi mới 32 tuổi.

thach lam viết không nhiều nhưng đủ để người ta thấy anh là một nhà văn có phong cách cá nhân trong sáng, giản dị mà sâu sắc. mỗi câu chuyện của ông như một bài thơ trữ tình, giọng văn trầm lắng nhưng chất chứa bao tình cảm yêu thương con người, cảnh vật. ông đã có nhiều đóng góp quý báu cho sự phát triển của văn xuôi trước Cách mạng Tháng Tám, nhất là ở thể loại truyện ngắn. tác phẩm mà thach lam để lại là truyện: Ngọn gió đầu mùa, Nắng vườn tóc, Tiểu thuyết tân nương; bút ký hà nội 36 phố phường; bài luận: mỗi dòng…

truyện ngắn Hai đứa trẻ trích Nắng thu trong vườn (NXB Hàng ngày, Hà Nội, 1938). Cũng giống như những câu chuyện khác, tác phẩm phản ánh những cảnh đời mà bề ngoài có vẻ nhạt nhẽo, nhưng đi vào bên trong, trong sâu thẳm tâm hồn, cuộc đời nào, nhất là của những người nghèo khổ, cũng gợi nhiều nỗi đau, sự bi thương, đôi khi sâu sắc, tinh tế một cách đáng ngạc nhiên.

hai đứa trẻ nói về hai chị em gái lien và an. em gái lớp mười hai, mười ba; Tôi tám, chín tuổi. gia đình đầu tiên ở Hà Nội, sau đó do sa sút nên phải về quê ở thành phố huyện này. Người mẹ đang bận rộn với công việc xay nhuyễn nông sản, để lại hai chị em phụ trách quầy cắt lát nhỏ gần nhà ga. Mẹ dặn tôi phải thức cho đến khi tàu chạy qua, chắc có người từ trên tàu xuống mua hàng tạp hóa. hai chị em ngồi trên cũi trước hiên nhà chờ đợi. Tôi thiếp đi, dựa vào người chị nhưng vẫn tự nhắc mình dậy khi tàu đến. anh ngồi dậy và nhìn xung quanh. cuộc sống chỉ thu lượm ở gánh nước, gánh phở, xẩm. mọi thứ đều bị bao trùm trong bóng tối mênh mông, ánh sáng rực rỡ của những cỗ xe phóng nhanh như bay đến từ đất lạ. Hai chị em cùng ngắm nhìn ngọn đèn cho đến khi khuất bóng phía xa rồi đóng cửa đi ngủ.

Nội dung câu chuyện chỉ có vậy nhưng cả một thế giới đã được khơi dậy bằng lòng nhân ái sâu sắc. đó là một thế giới im lặng, im lặng trong bóng đêm; bóng tối của nghèo đói và khốn khổ; trong sự hiu quạnh của phố huyện xiêu vẹo. những ánh đèn mờ ảo, lung linh càng làm nổi lên những mảng màu u ám của cuộc sống khốn khó. cũng như những ánh đèn lấp lánh rực rỡ trên những toa tàu tưởng chừng như một ảo ảnh xa vời mà bạn không bao giờ dám mơ tới. thế giới mà hai đứa trẻ biết, hơn nữa, chúng đã hòa nhập vào đó bằng cả tâm hồn.

tác giả chia truyện thành ba phần theo trình tự diễn biến của thời gian và không gian. đoạn đầu là cảnh chợ chiều lúc trống thu, hai chị em còn đang cặm cụi sửa cửa hàng. phần hai là cảnh phố huyện về đêm, bóng tối bao trùm khắp nơi. dấu hiệu của sự sống chỉ là một vài ngọn đèn. phần thứ ba là cảnh thành phố huyện khi một chuyến tàu đêm lướt qua trong giây lát kèm theo tiếng ồn và ánh sáng.

Câu chuyện diễn ra trong một môi trường tự nhiên được cảm nhận cả về thời gian và không gian. Đó là một khoảng thời gian rất ngắn, không gian có sự thay đổi từ hoàng hôn đến khi màn đêm buông xuống, bầu trời đã về khuya. màu sắc của cảnh thay đổi nhờ màu đen sẫm. màu sắc của cuộc sống về đêm ngày càng tối. Trên bối cảnh đó, có một số cảnh tình yêu cứ quay quắt trong lòng người đọc. đó là cảnh cuối ngày nơi phố huyện nhỏ, cuối chợ, góc chợ đơn sơ, quán ăn nghèo nàn, những mảnh đời khốn khó và hình ảnh đoàn tàu chạy qua trong đêm tối.

đầu truyện là hình ảnh phố huyện lúc chiều tà được tác giả miêu tả qua những câu văn với nhịp điệu chậm rãi, chậm rãi cùng với những âm thanh, hình ảnh báo hiệu một ngày sắp kết thúc:

Tiếng trống trận trong lán huyện nhỏ từng tiếng vang lên báo hiệu buổi tối. phía tây đỏ như lửa và những đám mây hồng như than hồng sắp tàn. hàng tre trước làng đen kịt, cắt rõ trời.

muộn, muộn rồi. một buổi chiều êm ả như lời ru, vọng lại tiếng ếch nhái kêu râm ran trên cánh đồng do gió nhẹ đưa vào. trong cửa hàng hơi tối, muỗi đã bắt đầu vo ve. lien ngồi lặng lẽ bên bức tranh sơn mài đen; đôi mắt đầy bóng tối và nỗi buồn của buổi chiều nông nổi xuyên thấu vào tâm hồn trong sáng của cậu; Tôi không biết tại sao, nhưng tôi cảm thấy buồn vào cuối ngày.

những hình ảnh trên đều gợi lên cảm giác khốn khó, .. gọi là quận thành phố, nhưng là quận nhỏ, tín hiệu đến từ lán thay vì tháp canh. túp lều nhỏ ẩn mình trong lũy ​​tre làng đang ngả màu đen, lúc trời Tây đỏ rực mà sắp tàn. trên cánh đồng, tiếng ếch nhái hót trong làn gió nhẹ. trong cửa hàng của chị gái, tiếng muỗi vo ve. Liên chợt cảm thấy nỗi buồn của ngày cuối cùng thấm vào tâm hồn khi ngồi bên những bức tranh đen, đôi mắt dần chìm trong bóng tối.

Trong bức tranh hoàng hôn nơi phố huyện, hai loại hình ảnh được trộn lẫn: một hình ảnh thanh bình, thơ mộng và một hình ảnh gợi lên sự nghèo nàn, khốn khó. chẳng hạn: tiếng trống trong lán xóm nhỏ, từng tiếng gọi chiều thơ mộng; tiếng ếch nhái kêu râm ran, tiếng muỗi vo ve… gợi lên cuộc sống nghèo khó ở nông thôn.

Thật ra, cũng khó mà biết được rõ ràng nỗi buồn của cảnh đó thấm vào lòng người hay nỗi buồn của tâm hồn ngây thơ của hai chị em tỏa ra và tràn ngập sân khấu. Tôi chỉ biết rằng có một cái gì đó nhịp nhàng ở đây, hài hòa với khung cảnh và con người.

Đoạn văn mở đầu giàu hình ảnh và âm nhạc cũng như uyển chuyển và tinh tế. không chỉ khiến người đọc tưởng tượng ra cảnh vật mà còn gợi cảm xúc, xúc động trước thiên nhiên gần gũi, bình dị của quê hương.

Sau một ngày làm việc mệt mỏi, điều chờ đợi mọi người là bóng tối, sự im lặng và cô đơn. cảnh chợ chiều vẫn lộ rõ ​​sự nghèo nàn: rác rưởi vương vãi dưới nền chợ, trẻ em ngồi chồm hổm kiếm những gì có thể dùng cho cuộc sống nghèo khó của gia đình. đó là mặt tối của thị trường.

rất nhiều chi tiết tập trung vào xu hướng thu nhỏ lại, mờ dần khỏi cảnh ban ngày trước sức mạnh chi phối và tràn ngập của cảnh đêm, nơi bóng tối ngự trị từng chút một. đầu truyện là bóng tối, cuối truyện cũng là bóng tối. bóng tối bao la, bao trùm mọi cảnh vật và con người.

Khi trời còn chập choạng tối, dù nhà nào cũng bật đèn nhưng những nguồn sáng đó không thể xua tan bóng tối, để lại những viên đá nhỏ ở bên tăm tối. về đêm, những con đường, ngõ hẻm dần chìm trong bóng tối. Ông chủ tiệm phở cúi xuống đốt lửa thì bóng ông đổ xuống đất một mảng rồi tản ra xa. hai chị em ngồi trên chiếc chõng tre dưới gốc cây với bóng tối xung quanh. mọi thứ đều là bóng tối. mọi thứ đều tối om, con đường dẫn ra sông, con đường qua chợ vào nhà, những con ngõ vào thị trấn càng tối hơn. trống canh cũng phát ra một âm thanh ngắn và ngay lập tức chìm vào bóng tối. Vào giờ này, các lò nấu cơm của ga cũng im lìm, tối đen như mực ngoài đường. đoàn tàu đi qua với ánh đèn rực rỡ, rồi vòng qua đêm đen, đêm của đất nước, của những cánh đồng bao la và tĩnh lặng. hai chị em cũng chìm vào giấc ngủ tối êm đềm.

bóng tối lớn hơn ánh sáng. vài ngọn đèn thưa thớt, mờ ảo khiến bóng tối càng thêm dày đặc. những tia sáng từ những con đom đóm đang bay trên mặt đất hoặc trong cành cây, giống như hàng ngàn ngôi sao đang thi nhau lấp lánh trên bầu trời… ánh sáng xa xăm đó là sản phẩm của màn đêm, tan biến trong bóng tối. . đặc biệt là ánh sáng le lói ở quán nước của hai mẹ con, ánh lửa bập bùng ở quán phở của bà con, ánh sáng lờ mờ ở quầy hàng của chị gái, và từ chiếc đèn pin trên tay hành khách buôn bán, từ ánh đèn xanh của nhà ga. . ngọn đèn bến nước của anh chỉ là một ngọn đèn nhỏ giữa lòng đất tăm tối, dưới bầu trời bao la đầy bí mật. bếp lò của ngươi chỉ là một đốm lửa nhỏ màu vàng, lơ lửng trong đêm đen, thoáng hiện lên rồi biến mất, chỉ làm cho cái bóng của ngươi trở nên khổng lồ. ánh đèn trong cửa hàng của chị em lờ mờ, từng ánh sáng hắt qua lớp bần. ánh sáng từ chiếc đèn pin hắt lên bóng đen dài của người cầm đèn pin. ngọn đèn sáng xanh như một bóng ma. trong khi đó, xung quanh những tia sáng lóe lên đó là một bóng tối bao la, đen kịt và vô tận. những hạt ánh sáng đó, những điểm lửa đó chỉ làm cho bóng tối dày đặc và mù mịt hơn.

Các trang của cuốn sách được nhuộm màu tối để gắn những cuộc đời đen tối như nhau vào khung tối đó. trong cảnh cuối ngày, cuối chợ, thể hiện những kiếp người đang hấp hối. những người kiếm sống ban ngày bằng chợ búa như những người bán hàng rong phút cuối, những đứa trẻ lượm rác, những chị em phụ nữ. những người mưu sinh về đêm chỉ quanh quẩn từ chợ và sân ga như mẹ và em gái, bà già, chú phở siêu, gia đình chú xẩm …

họ có cùng một cuộc sống tăm tối, nghèo đói, cùng một hoàn cảnh buồn tẻ, buồn tẻ. tuy nhiên, trong trái tim họ vẻ đẹp của con người, tình yêu quê hương đất nước và một tia hy vọng vào một ngày mai tươi sáng vẫn tỏa sáng.

sau khi phiên chợ tối kết thúc, bóng tối vẫn chưa buông xuống, nhưng những mảnh đời đen tối đã xuất hiện. đó là những đứa trẻ nghèo ở ven chợ tranh nhau nhặt nhạnh mọi thứ còn dùng được, dùi cui, thanh tre hay bất cứ thứ gì. đó là cuộc sống khốn khổ của bạn với những thứ mà mọi người đã vứt bỏ.

vào ban đêm, có một cuộc sống của hai mẹ con với nguồn nước dự trữ đơn giản. Ban ngày hai mẹ con mò cua bắt tôm; Từ chập choạng tối, họ bán chè tươi, thuốc lá điếu cho mấy ông nông dân trồng lúa, tài xế, một số lính huyện hay bà con của lão chủ Lực, có khi đợi mãi mà không thấy ai ra. hai mẹ con cõng, cõng trên lưng, đội lên đầu … nhưng chỉ có chiếc chõng tre, mấy cái ghế, cái ấm, cái nia, con đom đóm … người con trai vất vả tìm bếp lửa cho. nấu ấm trà. nước, thuốc đã sẵn sàng. cô em gái lúc nào cũng quơ quơ nắm lấy lá chuối khô, bất giác thốt lên sốt ruột trước tình cảnh: muộn quá rồi mà chúng nó vẫn chưa ra đúng không? mặc dù cô đã biết trước rằng: thôi thì sớm muộn cũng không thành vấn đề! những câu nói ngẫu nhiên giúp người đọc hình dung ra hoàn cảnh cuộc đời của hai mẹ con họ dù khốn khó nhưng chỉ biết trông chờ vào vận may, một sự trông đợi chắc chắn là vô ích.

nhưng hai mẹ con vẫn có một cái ghế để ngồi, một ngọn đèn để soi; Gia đình bác Xẩm nằm trải trên tấm thảm rách nát trên nền nhà. cậu bé bò xuống đất, chiếc bát sắt trắng chờ tiền thưởng đã trống rỗng trước mặt. im lặng như một gia đình bò sát, nếu không có tiếng bí ngô ồn ào, chúng sẽ cất tiếng. rồi không có khách, không có bài hát, không có tiền, họ lăn ra ngủ trên sàn.

và bối cảnh bí ẩn từ cuộc đời của một bà già, một bà già hơi điên. anh đến cửa hàng của chị gái với tiếng cười nói quen thuộc của khách hàng, mua một cút rượu (rượu), chúc mừng chị đổ đầy, rồi ngửa đầu uống cạn, lảo đảo bỏ đi, lẩn vào bóng tối và tiếng cười nói của khách hàng. bị lún. .

Ba cảnh cuộc sống của những đứa trẻ gần chợ, của mẹ con chị gái bé bỏng và của gia đình bác Xẩm, đã bị bóng tối của cái nghèo và sự khốn khó. bi kịch không kể xiết, không che giấu điều gì. một mình bà già vẫn còn tiền uống rượu, vẫn nói năng nhẹ nhàng tình cảm với cô bán hàng, nhưng rượu uống một hớp, lại cười, không biết lý do gì? vào ban đêm, chỉ để nhìn thấy cô ấy rời khỏi thị trấn và sau đó biến mất vào bóng tối của thị trấn. Điều gì bất hạnh, điều gì đáng buồn? không biết, nhưng chắc chắn bóng tối đã đè nặng lên cuộc đời bạn, thêm một hình ảnh kỳ lạ và đáng sợ cho những cảnh đời: bóng tối của quận này.

Người bán phở không xa nhưng cũng không gần những cảnh đời sau. người chú như một gạch ngang giữa những người nghèo và những người khác trong quận thành phố. thoáng thấy nơi có người cầm lồng đèn rước bà về bến, nơi có đám tổ tôm phạt mấy chục lạng bạc mà người nghèo có nằm mơ cũng không thấy, nơi bộ đội đánh trống thu. và bảo vệ cao điểm. cuộc sống của họ được sắp đặt làm bối cảnh để làm nổi bật những cảnh nghèo đói, trong khi ánh sáng đối lập với bóng tối.

Trong bối cảnh của câu chuyện, mọi nét đều tăm tối: những đứa trẻ ở gần chợ như những con dơi chờ đến tối để tìm hiểu, tìm sự sống trong những thứ mà người ta vứt bỏ. mẹ con tôi ở quê sống hy vọng may mắn. gia đình của xam hầu như ẩn trong lòng đất. bà cụ hơi khùng chất chứa một góc tối trong sâu thẳm tâm hồn. cùng nhau, chúng là tất cả các giai đoạn của cuộc đời: bóng tối. có hy vọng không? khung cảnh phố huyện bây giờ thu nhỏ lại nơi cửa hàng của cô em gái nhỏ, vì còn đèn mờ, trong khi cả phố tối om. rất nhiều người trong bóng tối mong đợi điều gì đó tươi sáng cho cuộc sống nghèo khó của họ.

Trong hình ảnh của thành phố vào ban đêm, có sự kết hợp đáng kể giữa ánh sáng và bóng tối. ánh sáng chỉ là một khe, một điểm sáng, một hạt ánh sáng, v.v., nhưng bóng tối thì dày đặc và bao la. con đường đến sông đã tối, con đường vào thị trấn, những con hẻm còn tối hơn. trời tối đến mức dường như không nghe thấy tiếng đàn xẩm của chú xẩm và tiếng trống phố huyện. điều này khiến người đọc hình dung đôi chút về những mảnh đời khuất tất, mệt mỏi, gần như bị lãng quên trong khu ổ chuột của xóm nghèo, đồng thời gợi lên một niềm thương cảm sâu sắc.

Nhà văn thach lam đã miêu tả tỉ mỉ diễn biến tâm trạng của hai chàng trai trước khung cảnh thiên nhiên và hình ảnh cuộc sống phố huyện hay và hàm chứa nhiều ý nghĩa.

mà không đề cập đến dụng ý của tác giả khi xây dựng hình ảnh hai đứa trẻ và lấy nó làm tên tác phẩm; chúng ta hãy chỉ biết rằng chúng là hai đứa trẻ với những đặc điểm của tuổi trẻ. cô đã biết trân trọng và tự hào về sợi dây chuyền bạc vì nó cho thấy cô là một người con gái mạnh mẽ và bản lĩnh. Nó không lớn lắm nhưng vẫn hơi trẻ con. biết tính toán tiền bạc thay mẹ, sửa mình, biết yêu thương bạn, đó là một cô gái rất ngoan và học giỏi.

ngồi trước cửa hàng, lặng lẽ cảm nhận khung cảnh thôn quê tuy buồn nhưng thân quen, gần gũi, đùm bọc, chia sẻ với những người dân phố nghèo.

Hai chị em từng sống ở Hà Nội cùng gia đình nhưng do nhà sa sút nên chuyển về đây sinh sống. Mẹ mở một cửa hàng tạp hóa nhỏ để hai chị em tiện chăm sóc. bán hàng vào ban ngày, cửa đóng cẩn thận vào ban đêm. Khi màn đêm buông xuống, mẹ tôi ghé qua và dặn các con thức đến khi tàu chạy qua mới được ngủ. Vì vậy, hai chị em đã quen với con người và cảnh vật của thành phố nơi phố huyện, hồn nhiên hòa nhập với cuộc sống nơi đây.

Trước hết, hãy làm quen với bóng tối. hà nội nhiều đèn quá, sáng 1 vùng là sáng, nhưng ở đây thì ngược lại. màn đêm buông xuống, đôi mắt anh dần chìm trong bóng tối và không hiểu sao anh lại cảm thấy buồn. dần dần quen với việc không sợ bóng tối, mà còn chú ý đến những gì đang xảy ra và chứa đựng trong đó: nhìn thấy những viên đá nhỏ trên đường, một bên là ánh sáng, một bên là bóng tối; anh cảm nhận được mùi ẩm thấp và mùi bụi khi tan chợ, nhưng anh cho rằng đó là mùi đặc trưng của vùng đất này. Nhìn thấy những đứa trẻ nghèo nhặt được bất cứ thứ gì trong chợ khiến hai chị em cảm động. khi hai mẹ con gánh cả gánh nước ra, bà lặng lẽ theo dõi từng cử chỉ. Nghe tiếng cười nói của khách, bạn nhận ra ngay bà cụ. Nhìn các con chơi đùa, An cũng muốn tham gia nhưng sợ làm trái lời mẹ. Thấy một đốm lửa xuất hiện rồi biến mất, hai chị em mới biết phía xa xa là phí phở. khi mọi thứ tối om, ánh sáng từ ngọn đèn trong cửa hàng phát ra chỉ còn vài hạt ánh sáng lọt qua chao đèn bằng tre, hai chị em đã buồn ngủ. Khi đoàn tàu chạy qua, hai tâm hồn trẻ thơ ấy cũng chìm vào giấc ngủ cô đơn và tăm tối, chẳng khác gì những người nghèo khổ ở phố huyện này.

XEM THÊM:  Tuổi thơ, những nỗi nhớ ngọt ngào - Tuổi Trẻ Online

mỗi đêm, tôi cố gắng thức cho đến giờ tàu chạy qua đúng như lời mẹ dặn, nhưng vì một lý do đặc biệt khác. Bạn chỉ muốn xem chuyến tàu, hành động cuối cùng của đêm? Không! có điều gì đó sâu sắc hơn nhiều trong các chị em và những người khốn khổ của thị trấn này. Đối với hai đứa trẻ, đoàn tàu là một thế giới khác với cuộc sống hàng ngày bận rộn và tẻ nhạt của chúng.

có lẽ vì vậy mà thach lam miêu tả tỉ mỉ và cẩn thận hình ảnh đoàn tàu qua tâm trạng mong đợi và tình cảm của hai chị em liên và an. việc quan sát và miêu tả măng đá thật tinh tế và nghệ thuật. tác giả quan sát và miêu tả hình ảnh chuyến tàu đêm Hà Nội theo trình tự từ xa đến gần bằng nhiều giác quan, bằng sự đan xen giữa kí ức và hiện thực.

Tàu vẫn chưa đến, nhưng đã được thông báo bởi ánh sáng của người trực gác và tiếng còi tàu từ xa. anh nhìn thấy một ngọn lửa xanh, gần mặt đất như một bóng ma, và rồi nghe thấy tiếng còi tàu trong đêm khuya lan tỏa trong gió. sau đó, tôi nghe thấy tiếng đập mạnh, tiếng xe rít lên ầm ĩ, kèm theo đó là làn khói trắng sáng phía xa … rồi đoàn tàu tiến về phía trước, toa sáng rực rỡ, toa cao cấp sang trọng một cách kỳ quái, người, đồng và. sáng bóng. con kền kền. cảnh cuối là cảnh đoàn tàu càng lúc càng đi xa dần, khuất dần vào bóng tối mênh mông, để lại những đốm than hồng đỏ bay trên đường ray, chấm nhỏ đèn xanh treo trên toa cuối cùng xa dần rồi khuất sau những hàng cây. . . tre…

có một sự tương phản nổi bật giữa hình ảnh đoàn tàu, một thế giới khác mà chuyến tàu đêm mang lại trong một khoảnh khắc xuyên qua thành phố và hình ảnh trở về trạng thái tĩnh lặng, tăm tối và không thay đổi. một bên là cái nóng cuối cùng của đêm, và một bên là sự im lặng bao la của đêm, trong giấc ngủ và trong quên lãng. chuyến tàu đêm rực rỡ, tươi vui và nhộn nhịp, đầy hấp dẫn nhưng chỉ thoáng qua trong chốc lát rồi đưa cuộc sống phố huyện trở về trạng thái mênh mông, vắng lặng và tăm tối. điều đó dường như càng làm cho nỗi buồn hằn sâu trong tâm hồn hai đứa trẻ; để lại cho họ những khao khát và tiếc nuối khôn nguôi. Sắp xong rồi, người dân trong huyện chỉ nghỉ làm một ngày khi chuyến tàu đêm xa.

đối với hai chị em, chuyến tàu Hà Nội gợi lại những kỷ niệm đẹp, nơi hai chị em đã sống một thời thơ ấu êm đềm và hạnh phúc. đó là một cuộc sống không xa lắm, hoàn toàn khác với cuộc sống ở huyện nghèo và buồn tẻ này.

Đoàn tàu cũng là hình ảnh của tương lai, nó khiến người nghèo hình dung về một thế giới trù phú, nhộn nhịp, tràn ngập âm thanh và ánh sáng.

đối với người đọc, vẻ đẹp của đoàn tàu và thái độ lo lắng, hạnh phúc của hai đứa trẻ khi ngắm nhìn đoàn tàu không chỉ mang lại niềm vui giây phút mà còn gợi nhiều xót xa, thương cảm.

Đúng là hai em rất vui vì những mong muốn và kỳ vọng của mình đã được thực hiện. nhưng chuyến tàu đó lại thuộc về một thế giới quá xa và càng sáng, càng vui, càng ồn ào thì nó lại càng làm cho khung cảnh nơi phố huyện trở nên u tối, buồn tẻ và vắng lặng hơn. Tất cả những gì còn lại là hình ảnh đoàn tàu đi qua hàng đêm mà người dân thành phố, phố huyện hồi hộp chờ đợi. người đọc thach lam đồng cảm với tâm trạng của những con người sống trong tăm tối và nghèo đói. tuy nhiên, câu chuyện cũng nhen nhóm trong lòng người đọc niềm hy vọng vượt qua sự nhàm chán và tầm thường của cuộc sống đời thường.

<3 tác giả miêu tả rất tinh tế sự thay đổi của cảnh và diễn biến tâm trạng của nhân vật. phần mô tả này góp phần quan trọng vào việc tạo ra bầu không khí của tác phẩm.

có sự tương ứng giữa thế giới bên ngoài (hình ảnh phố huyện) với thế giới, thế giới nội tâm của nhân vật (tâm trạng cô gái) ở mỗi thời điểm: khi chiều tà, lòng người buồn; khi màn đêm buông xuống, người ta thấp thỏm chờ đợi; đêm khuya tàu đi qua, người ta buồn, mơ mộng, khao khát, v.v.

Tuy nhiên, trong một số đoạn văn, tác giả miêu tả thế giới bên ngoài và thế giới bên trong không đồng nhất mà như một sự đan xen vui buồn khó tả. những hình ảnh yên bình, thơ mộng xen lẫn những hình ảnh nghèo nàn; ánh sáng trộn lẫn với bóng tối; sự náo động trong giây lát hòa vào sự im lặng bao la … tất cả những điều này được kết hợp hài hòa, tự nhiên, làm nổi bật tâm trạng của nhân vật.

giọng văn của thach lam nhẹ nhàng, khách quan nhưng chứa đựng tình cảm thực sự xót thương cho những con người nghèo khổ. rất trân trọng tình cảm nhân đạo của tác giả. ngòi bút miêu tả tâm lý nhân vật của tác giả một cách tinh tế nhưng rất tự nhiên, khiến người đọc khó quên.

Câu chuyện ngắn của hai chàng trai là lời nhắc nhở về tình cảm gắn bó với cội nguồn, quê hương và những kỉ niệm đẹp đẽ nhưng rất buồn của họ. đó là tấm lòng nhân hậu của nhà văn đối với cuộc sống của những người nghèo lam lũ, lang thang, đơn điệu, mệt mỏi; Đó là sự tôn trọng mọi mong ước nhỏ nhoi của những người bất hạnh còn lại trên gác mái của những chuyến tàu thời gian vô tận.

đọc câu chuyện của hai đứa trẻ, chúng ta thấy đằng sau sự giản dị, chân chất ấy là sự tinh tế và sâu sắc, rất trung thành với phong cách thạch nhũ. bước vào tác phẩm của thach lam là bước vào thế giới của cảm xúc. tình tiết của truyện tuy đơn giản nhưng chính tình cảm chân thành của nhà văn đối với những con người nghèo khổ đã khiến người đọc xúc động. nhà văn nguyễn tuấn nhận xét: truyện “hai đứa trẻ” có hương vị rất man rợ, gợi cảm giác về quá khứ, đồng thời cũng xác lập một điều gì đó ở tương lai… trên thế giới. Dưới góc nhìn của một đôi vợ chồng trẻ nơi phố thị, hình ảnh đoàn tàu và tiếng còi tàu đã trở thành một thói quen của những cảm xúc và khát vọng sâu sắc. (tuyển tập thach lam, nhà xuất bản văn học – hà nội – 1998)

3. phân tích hai đứa trẻ – mẫu 2

thach lam là một nhà văn giàu cảm xúc, ghi lại cảm xúc của cô trước số phận nghiệt ngã của những người nghèo, những con người khó khăn, chịu đựng trong âm thầm và giàu đức hy sinh. các nhân vật trong truyện vừa mang dáng dấp tâm hồn tri kỉ, vừa có điểm nhìn của tác giả. hai đứa trẻ là một trong những tác phẩm tiêu biểu trong bộ truyện đặc sắc của ông, những hình ảnh chi tiết trong truyện như một dòng sông cuốn ta vào đó ta cảm nhận được những gì đang diễn ra với câu chuyện của tác giả, mọi thứ diễn ra thật êm đềm nhưng cũng thật sâu lắng vào suy nghĩ và cảm xúc về tác phẩm của mỗi độc giả.

Nhà văn là những người nói cho thực tế, đôi khi thơ hóa những gì diễn ra xung quanh mình, từ những điều đơn giản nhất đến những điều mà người ta nghĩ đến, thơ ca đóng một vai trò không thể thiếu. Với ngòi bút tài hoa và giàu lòng nhân ái, tác phẩm của Hai đứa trẻ ra đời mang đậm ý nghĩa nhân văn. những con người xuất hiện trong tác phẩm đều có cuộc sống cơ cực, cái nghèo đeo bám họ không lối thoát. họ muốn có cuộc sống sung túc, tuy không giàu có nhưng làm sao để cuộc sống bớt khó khăn. Qua đây, thach lam cho chúng ta thấy được những khó khăn mà người dân nơi đây đang phải chịu đựng. Mặc dù các tình tiết trong tác phẩm là tả thực nhưng không thiếu những tình tiết sinh động và lãng mạn.

Tham khảo: Top 10 Bài văn phân tích bài thơ “Từ ấy” của Tố Hữu hay nhất – Toplist.vn

mở đầu tác phẩm là hình ảnh hoàng hôn, hình ảnh xuất hiện trong hầu hết các tác phẩm, nó là khoảnh khắc khiến người ta nhận ra nhiều nỗi buồn nhất. những âm thanh quen thuộc, tiếng ếch nhái, tiếng vo ve của muỗi và cảnh vật xung quanh ảnh hưởng đến tâm trạng của mỗi người. cảnh mở đầu của tác phẩm là vào một buổi chiều tà, bầu trời gồm những đám mây hồng, như chuyển sang một màu đỏ mang đến cảm giác buồn bã, cô đơn. qua việc miêu tả một ngày tàn của thạch nhũ cũng giúp người đọc nhận ra đây là một buổi chiều buồn bã, hụt hẫng. Thời gian bắt đầu chuyển dần về đêm, nhưng hình ảnh hoàng hôn và hình ảnh chợ chiều hiện lên cho thấy sự nghèo nàn, hiu quạnh ở nơi này. là người chu đáo, họ luôn mong muốn cuộc sống của mình được trọn vẹn hơn, cuộc sống vất vả, đầy rẫy những khó khăn. hình ảnh những con người xuất hiện trong “hai đứa trẻ” tuy không nhiều nhưng có nét riêng, nổi bật là hình ảnh người con gái tuy còn nhỏ nhưng tâm hồn và suy nghĩ đều rất thực. như một thiếu nữ.

Cuộc sống ở đây tăm tối và buồn tẻ, họ sống trong buồn chán và tuyệt vọng, đối với họ họ đang sống một cuộc sống tạm bợ, một cuộc sống lặng lẽ và họ không biết ngày mai sẽ ra sao. Sau buổi chợ tối, mọi người về nhà và tiếng ồn ào biến mất, như một dấu hiệu cho sự tĩnh lặng của màn đêm bắt đầu. rác rưởi, vỏ bưởi và hình ảnh những đứa trẻ nhặt nhạnh những gì còn sót lại chỉ là những thanh tre …

màn đêm bắt đầu buông xuống, cuộc sống về đêm ở xóm nghèo lại bắt đầu, nhân vật trong vở kịch sắp xếp lại hàng hóa trên chiếc chõng tre, hai mẹ con sáng mai mò cua, mò ốc, mò đêm. mở thêm quán nước để có thêm thu nhập. quán phở cũng bắt đầu chuẩn bị, cha con chú sam vẫn chưa đánh đàn vì chưa có khách đến nghe. cậu bé nhoài người ra và chơi với bãi cát bên ngoài. mọi thứ thật đơn điệu, thiếu một chút niềm vui của họ, chắc họ nghĩ và mong nhà hàng đắt khách kiếm được nhiều tiền hơn là niềm vui, là hạnh phúc và mang lại cuộc sống đủ đầy. hình ảnh một ông già điên cuồng đắm chìm trong men rượu, bước đi chùn bước, sống một cuộc đời thiếu tự chủ, sa vào rượu để quên hết đau khổ và chìm đắm vào đó để tìm lại thú vui của mình.

Người dân của huyện này sinh sống, sinh ra và lớn lên ở đây. đối với họ, môi trường là một trong những im lặng, đơn độc và buồn chán. nhưng với các chị, có lẽ vẫn chưa quen với việc chán ở đây, vì sự đưa đẩy, bố của các chị thất nghiệp phải lên phố huyện kiếm sống. hai chị em phải nhận ra điều này và dần quen với cuộc sống ở đây. ngày nào các anh, các chị, không chỉ riêng em này mà hầu như mọi đời sống ở thành phố, huyện đều mong chờ một điều gì đó rất quan trọng trên môi đêm ngày. không có gì hơn, đó là ánh sáng và âm thanh của tàu. ánh sáng đó cũng chiếu sáng một phần quận thành phố và giúp khu phố trở nên nhẹ nhàng hơn một chút, không những thế còn có những âm thanh của hành khách trên tàu khiến bầu không khí trở nên tĩnh lặng. khi phố huyện có chút thay đổi bên cạnh những ánh đèn tẻ nhạt và không đủ sáng như mọi khi. Những âm thanh trên tàu giúp hai chị em nhớ lại những ngày ở Hà Nội, hai chị em được đưa đi chơi, sống đẹp ở thành phố, tấp nập ra vào, say sưa với những cốc nước xanh đỏ.

hơn thế nữa, ánh sáng và âm thanh của chuyến tàu ấy đã giúp đánh thức phần nào cuộc sống của người dân phố huyện, họ dám ước mơ về một cuộc sống ấm no hạnh phúc, một điều gì đó thực sự tốt đẹp hơn, ý nghĩa hơn, họ muốn gì và đốt cháy bây giờ trở thành sự thật, không phải thứ gì đó phù du chờ đợi và chờ đợi.

ước mơ của họ chỉ vụt sáng khi tàu đi qua, đôi khi họ có ước mơ nhưng chỉ khi tàu đi qua, họ mới cảm thấy mong ước của mình tỏa sáng và họ có hy vọng. hai đứa trẻ, một tác phẩm lãng mạn, tình cảm và ý nghĩa. trong cuộc sống của những người dân phố phường, họ luôn là những con người có cuộc sống khốn khó nhưng đầy khát khao và thiết tha, nhưng thực sự những điều mà những khát khao cháy bỏng đo được thực chất chỉ là mong manh và hư ảo.

qua vở kịch “hai đứa trẻ” của thach lam cũng thể hiện niềm khao khát lớn lao của một con người, một số phận đáng thương muốn vươn tới một cuộc sống tốt đẹp tuy còn nhiều khó khăn, vất vả. Tài năng của Thạch Lam được bộc lộ qua đó, đặc biệt là sự tinh tế trong cách tả cảnh và phân tích diễn biến tâm lý nhân vật khiến câu chuyện chạm đến lòng người một cách tự nhiên nhất.

4. phân tích hai đứa trẻ – mẫu 3

trong nhóm Tự lực văn đoàn, thach lam van doan sống cuộc đời ngắn ngủi nhất, viết ít hơn, nhưng tác phẩm của anh trường tồn với thời gian. Truyện của Thạch Lam dù trải qua bao gian khổ nhưng vẫn giữ nguyên giá trị và được nhiều người đọc đón nhận với niềm say mê trân trọng. hai đứa trẻ in trong tập Nắng trong vườn (1938) sức hấp dẫn của truyện không chỉ ở nghệ thuật thể hiện tâm lý tinh tế của nhân vật, ở tấm lòng nhân hậu bao la trong giọng văn nhẹ nhàng, êm đềm, mà đặc biệt là ở cái e ấp. chiếc lông vũ đại diện cho hình ảnh của một thị trấn nghèo và tâm trạng của một tiểu bang.

Sử dụng khung cảnh cuối ngày làm nền và màu tối làm chủ đạo, nhũ đá đã khắc họa hình ảnh của một thành phố huyện nghèo. câu chuyện mở ra trong một giờ cuối cùng. tiếng trống không điểm từng tiếng trong lán xóm nghèo, tiếng ếch nhái kêu râm ran, tiếng muỗi vo ve, tất cả những âm thanh dường như muốn im lặng và khan hiếm hơn. âm thanh ấy hay những dư âm cuối ngày, gọi thời gian gọi về chiều bằng những nhịp đập chậm rãi. Ở đây có còn là nhịp sống tù đọng nơi phố huyện?

Điểm nhìn cho âm thanh xa xa là phía tây đỏ rực như lửa, mây hồng và hàng tre đầu làng xẻ sâu trên bầu trời. một hình ảnh báo hiệu một ngày sắp tới sẽ sụp đổ.

những cụm từ nhẹ nhàng với nhịp điệu chậm rãi, giàu hình tượng âm nhạc và sự uyển chuyển tinh tế, miêu tả một hình ảnh thôn quê quen thuộc nhưng phảng phất nét buồn man mác. mỗi câu như một nét bình dị, không cầu kỳ mà gợi được cái hồn của cảnh vật, cái hồn của thiên nhiên.

không chỉ đặt nhân vật vào những khoảnh khắc nhất định mà còn đặt nhân vật của bạn vào những không gian nhất định. nó là không gian của một khu chợ chết trong một thế giới bị lãng quên. Chỉ với một vài nét phác thảo, chợ chiều hiện ra thật tẻ nhạt và thê lương: đó là rác rưởi, vỏ bưởi, chợ búa. những người bán hàng rong ở lại để nói về điều gì đó và sau đó quay trở lại. trên mặt đất, những tia sáng làm hạt cát tỏa sáng, có viên đá sáng tối, tạo nên bức tranh tiêu biểu cho cảnh hoang tàn của chợ chiều. mọi thứ chìm vào bóng tối tạo cho khu phố một cảm giác hững hờ hơn bao giờ hết. sau đó, đối lập với bối cảnh đó, những đứa trẻ đáng thương xuất hiện. chính những đứa trẻ nghèo đi lượm những thứ còn dùng được ở chợ. thu thập các thanh tre. Thật tệ, nhưng hoàn cảnh của bạn cũng không khá hơn họ là mấy. Trước cảnh tượng ấy, không hiểu sao “lòng mình rưng rưng”. có lẽ cuộc đời đã biến cô từ một cô gái vô tư trở thành một cô gái biết suy nghĩ. hai chị em vẫn ngồi trên cũi của họ bên ngoài và nhìn đường phố chuẩn bị lên đèn.

Có thể nói, khung cảnh xóm trọ có gì đó thơ mộng, nên thơ, đó là sự mộc mạc của xóm trọ nhưng cũng hoang vắng, vắng vẻ. gợi lên sự ngưng trệ của cuộc sống với những hình ảnh u ám và ảm đạm, cuộc sống nơi đây dường như sụp đổ khi chiều tà.

buổi chiều khép lại nhường chỗ cho bóng đêm, thach lam miêu tả đêm hè ấy một cách thơ mộng. Đó là một đêm mùa hè êm như nhung với làn gió mát. hai chị em vẫn ngồi trên chiếc cũi để canh đêm. những cánh hoa bàng nhẹ nhàng rơi trên tóc và luống thật thơ mộng. tuy nhiên trước thơ ấy cũng có chút buồn. tác giả xây dựng mối tương quan giữa ánh sáng và bóng tối để thể hiện sự sống nơi đây vào ban đêm. ánh sáng ở đây là một khe sáng để rồi “vòm trời ngàn sao ào ào tỏa sáng”, chị em ngước nhìn như nhìn thấy thần nông trong đó. vệt sáng của đom đóm. rồi toàn bộ điểm sáng từ thủy tinh lân quang hiện ra rồi biến mất, ngọn lửa nhỏ, ánh sáng từ đỉnh đen, vầng hào quang xuyên qua ngọn đèn Mỹ phát sáng. Có rất nhiều người nói về tất cả những ánh sáng với mật độ dày đặc, nhưng đó chỉ là những hạt, khe của ánh sáng. không thể xua tan bóng tối ngày ấy, trong khi tác giả dành bóng tối chỉ vài câu, nhưng lại lấn át tất cả những sáng ngời khác. đó là phố và hình ảnh những con đường, ngõ xóm dần chìm trong bóng tối “từ sông, từ chợ đến nhà, từ khắp các ngõ xóm”. có thể nói rằng thạch nhũ đã dùng ánh sáng để miêu tả bóng tối. sự hiện diện của ánh sáng không xua tan bóng tối, trái lại, nó làm nổi bật nó. sự tương phản đó hay chính là biểu tượng cho những người dân nơi đây khi phải sống ẩn dật dưới bóng tối của xã hội thực dân phong kiến.

Trong nền của đêm đó, những cư dân của bóng đêm xuất hiện và bắt đầu cuộc sống về đêm của họ. Còn các chị, mẹ giao cho cửa hàng nhỏ đó bán những thứ lặt vặt để kiếm thêm. và người đầu tiên xuất hiện trong bóng tối đó là hai mẹ con. mẹ con anh mò cua bắt ốc đêm và bán nhậu đến khuya. Mẹ con tôi bán không nhiều nhưng tối nào cũng dọn hàng và bán đến tận khuya. Tiếp theo là siêu phượng hoàng, công việc được trả lương khá cao nhưng đi kèm với rủi ro đáng sợ nhất. vì ở đây phở là thứ quà xa xỉ nhất. Tham gia vào những cư dân sống trong bóng tối đó là gia đình chú Sam. vật gia truyền của cả gia đình chỉ là chiếc chiếu rách nát và chiếc bát sắt hoen gỉ. Tôi không hát vì không ai nghe, con trai tôi chơi trên cát, đôi khi nó chơi nhạc bàn vào ban đêm. Tôi không thể quên một nhân vật khác là một bà cô nghiện rượu điên cuồng. chiều nào anh cũng qua nhà mua rượu uống rồi cười nói đi trong bóng tối với dáng vẻ xiêu vẹo. tất cả những người này xuất hiện rất khó khăn. trong đêm đen đó họ vẫn hy vọng vào một điều gì đó tươi sáng hơn trong cuộc sống của họ.

thach lam không dùng một từ để miêu tả chân dung của họ, không ai có khuôn mặt hay hình dáng, họ giống như một diễn viên trên sân khấu, cuộc đời có thể đổi vai nhưng không thể thay đổi vận mệnh. và trong bóng tối đó, con người sống và làm việc, họ sống hay họ bị kìm nén ?.

Tuy nhiên, họ không mất niềm tin vào cuộc sống, mà vẫn hy vọng vào một cuộc sống tươi sáng hơn. Đó là khoảnh khắc mà mọi người đang chờ đợi: một chuyến tàu đêm đến. Bạn còn chờ gì nữa? điều gì khiến họ mong chờ điều này? khiến đôi mắt vẫn còn ngái ngủ vẫn cố thức để chờ tàu đến. Tầm nhìn của chuyến tàu đến phố huyện như bừng sáng bởi thứ ánh sáng tỏa ra từ những toa sang trọng nhất. “Tôi chỉ có thể nhìn thoáng qua những toa tàu sang trọng của tầng lớp thượng lưu chật ních người, đồng và niken lấp lánh, và những ô cửa sổ sáng lấp lánh. rồi đoàn tàu chìm trong bóng tối, để lại những cục than hồng đỏ bay khắp đường ray. hai chị em cũng nhìn cái chấm đỏ đèn xanh chiếc xe cuối cùng xa xa rồi khuất sau rừng trúc. “Chuyến tàu đêm có thể nói đã mang lại ánh sáng cho thành phố từ phố huyện nơi đây. Thứ ánh sáng ấy tuy không bình thường nhưng chính là thứ ánh sáng thắp lên niềm tin của con người về một tương lai tươi sáng hơn.

Các nhân vật khác chờ tàu đến, hy vọng kiếm được nhiều tiền hơn khi tàu nghỉ và khách xuống tàu. Về phần hai chị em, Liên không mong bán được gì khác, cô chỉ muốn đi xem tàu. Vì là chuyến tàu từ Hà Nội nên nó giúp cô nhớ lại những ngày còn giàu có, hai chị em được bố dẫn ra bờ hồ ăn kem xanh đỏ. Có thể nói con tàu là một kỉ niệm đẹp về Hà Nội giữa hai chị em. Không chỉ vậy, hai chị em cũng giống như những người dân ở đây luôn mơ về một tương lai thực sự tốt đẹp hơn.

như vậy có thể thấy câu chuyện của hai đứa trẻ đã mang đến cho chúng ta một bức tranh toàn cảnh về cuộc sống của thị trấn dưới chế độ thực dân phong kiến. chính xã hội đó đã làm cho những người này khốn khổ. cuộc sống giống như một cuộc chiến đối với họ. biết rằng không có ai mua, nhưng vẫn tiếp tục và chờ đợi. có lẽ tác giả đã mang đến cho chúng ta những suy nghĩ về những mảnh đời đó.

5. phân tích hai đứa trẻ – mẫu 4

Nhiều truyện ngắn thach lam là hồi ký và ký ức, đặc biệt là ký ức tuổi thơ. phân tâm học hiện đại coi thời thơ ấu là lãnh vực của mọi nguyên nhân. chúng ta không coi tuổi thơ là toàn bộ, là nguyên nhân quyết định đến sự phát triển sau này của nhân cách nhà văn. Nhưng rõ ràng là qua sự chọn lọc và đào thải của thời gian, những ký ức và cảm xúc của tuổi thơ còn sót lại cho đến bây giờ phải là những gì thực sự lắng đọng, mạnh mẽ và sâu lắng nhất có thể, theo tôi đến hết cuộc đời. thời gian như một bộ lọc kỳ diệu, nó chỉ để lại trong tâm hồn đa cảm và tinh tế những chi tiết đặc trưng của thạch nhũ, những tình cảm sâu sắc và những ấn tượng không thể phai mờ. Những câu chuyện ngắn viết về ký ức tuổi thơ bên cổng đình lam lay động chúng ta là vì thế. Ký ức về phố phường cẩm giang cạnh tuyến đường sắt hà nội – hải phòng và chợ xóm nghèo là chất liệu của ba câu chuyện về gia đình người mẹ, ngọn gió lạnh đầu mùa và hai đứa trẻ.

Cả tuổi thơ của mình, Thạch Lam sống cận nghèo với những bà mẹ đông con như mẹ le, mẹ làm, dân làng han nam vì lam lũ, đói khát, nôn mửa. tha phương xin ăn, họ đùn đẩy nhau kiếm ăn ở thành phố huyện trung du. Gia đình Thạch Lam từng rơi vào cảnh nghèo khó sau cái chết của cha anh. một người mẹ lao động buôn bán và nuôi bảy đứa trẻ lang thang ở huyện Cẩm giang (Hải Dương); Không gian buồn tẻ, hiu quạnh của phố huyện sau này xuất hiện trong nhiều truyện ngắn của Thạch Lam, Nhất Linh với những mái tranh dột nát, vách đất và những gian chợ vắng đứng trong gió lạnh chiều đông. Trong những câu chuyện, Thạch Lam viết về những bà mẹ, những đứa trẻ nghèo khổ ở xóm thương mại ấy với tấm lòng thương cảm chân thành. cuộc sống lặng lẽ của họ đắm chìm trong “cái bóng buồn, nhẫn nại dời ruộng dưới tán lá tàn hay những đêm vắng thăm thẳm của phố huyện” (chiếc lu, câu đối của thach lam. thanh). độ phân giải không. 39 ngày 16 tháng 6 năm 1943)

“Những đứa trẻ nghèo ở rìa chợ co ro trên mặt đất để tìm kiếm. họ nhặt những thanh tre, nứa, nứa hay bất cứ thứ gì người bán hàng để lại… trời tối dần, hai chị em thấy thằng nhỏ nhóm lửa vác hai cái ghế lùi vào trong ngõ đi ra ngoài: Mẹ nó ơi, con giữ đi. … Ngày thì mò cua bắt tôm, đêm thì dọn cái sạp này dưới gốc cây sồi, bên cạnh khuôn gạch. Tôi mất tất cả, con đường dẫn ra sông, con đường băng qua chợ về nhà, lối vào thị trấn tối hơn… tất cả những con đường phố huyện giờ đã thu nhỏ đến đâu là nước của chị tôi. cũng có gia đình chú xẩm ngồi trên chiếu, trước mặt là cái chậu sắt trắng, nhưng chú vẫn chưa hát vì chưa có khách nào nghe … con trai bò dưới đất, khỏi chiếu, chơi. nhặt đất vùi trong cát bên đường. . rất nhiều người trong bóng tối mong chờ một cuộc sống nghèo khó mỗi ngày. ”

XEM THÊM:  Soạn bài liên kết trong văn bản ngắn nhất

Trong truyện của Thạch Lam, sự đồng cảm chân thành đối với những người dân quê nghèo, khô khan thường được đan xen với tình cảm quê hương đất nước với sự chắt lọc của màu sắc và hương vị dân tộc. thach lam có tài miêu tả đường nét, màu sắc, hương vị của quê hương: từ mùi đất quen thuộc, mùi bèo dưới ao, mùa lúa ẩm và mùi ấm của phân trâu đến tiếng lá tre khô. . ., tiếng gió thổi qua cánh đồng vắng vào những buổi tối mùa đông se lạnh, tiếng thu của phố huyện tan dần bóng chiều trên cánh đồng mênh mông … trong câu chuyện của hai đứa trẻ, khi bóng hoàng hôn dần lấp ló trong ánh mắt của đôi trai gái, nỗi buồn của buổi chiều vắng lặng còn lẫn lộn với tâm hồn người con gái đang ngáy ngủ. và từ buổi tụ họp chợ chiều giữa phố, một mùi âm u vẫn bốc lên, cái oi bức của ban ngày quyện với mùi quen thuộc của rác rưởi, vỏ bưởi, vỏ thị, lá nhãn, bã mía ”khiến bạn ngỡ ngàng. một mùi “của riêng đất, của quê hương này”.

thach lam viết truyện bằng một nghệ thuật tinh tế, hơn hết là sử dụng sự tương phản và hài hòa giữa các âm thanh, giữa các vùng ánh sáng. cả thành phố chìm trong bóng tôi, chỉ là vài chấm quen thuộc quanh ngọn đèn mờ ảo, từng đốm sáng nhỏ lấp ló qua các kệ hàng tạp hóa. Trong khung cảnh chìm đắm mờ ảo và im lặng đó, mỗi đêm có một đoàn tàu chạy qua với những tia sáng mạnh quét qua hai bên và những tiếng động ầm ầm làm náo động một khung cảnh yên bình. Và đêm nào hai chị em cũng cố thức để đón chuyến tàu 9h từ Hà Nội đi qua thành phố câm, để lại bao kỉ niệm vui buồn trong tuổi thơ của thach lam. chúng ta hãy nghe bà. nguyễn thị câu chuyện: “kỳ tôi mong chờ nhất là kỳ nghỉ hè vì lúc đó anh em tôi, người Hà Nội, người hái dương về quê. Hôm đi học, tôi và chị gái tôi ra ga sớm. buổi sáng, tàu đi xa thấy hai anh em đứng ở cửa toa bên cạnh thùng quần áo, tôi và anh Vinh lúc đầu luôn ngạc nhiên và hơi sợ vì sau một năm học, anh em thường dài ra. có vẻ đàng hoàng như người lớn ”(nguyễn thị thi” – em út thứ sáu – văn (thành phố sài gòn).) số 36, ngày 15 tháng 6 năm 1965. Nguyên tòng vinh là tên từ nhỏ thach lam, sau đổi thành nguyễn tuong lan. có lần mẹ nâu với thuốc phiện lậu nên anh em thach lam cứ phải thay nhau ngó tây mỗi khi có tàu đến… có lần tàu ghé ga ở đồng hồ thach lam ”he. đứng trên sân ga nhìn quanh không thấy tây xuống nên bình tĩnh lại, trưởng đoàn vươn vai nhìn đầu máy, tây đi xuống xem các bộ phận của đầu máy. ”(the uyen – nhat linh in the he young man. van, no. 14, july 15, 1964) no. vừa phải đưa đón người thân đi học xa về nghỉ hè, vừa phải lo hàng hóa, nhưng đó là nhu cầu cấp thiết của tinh thần hai đứa trẻ, muốn được thoát ra trong chốc lát. cuộc sống đông đúc, vắng lặng như những ánh đèn mờ ảo quanh phố huyện. thach lam đã tìm cách nâng cao tính khái quát nghệ thuật của một tình tiết có thật trong cuộc đời của hai đứa trẻ. đoàn tàu như mang đến một thế giới khác với ánh sáng mờ ảo của những ngọn đèn leo lét trên những con đường vắng vẻ của một quận nhỏ. một phút sáng ở một thế giới xa xăm, ước mơ của hai đứa trẻ đến rồi đi. đi qua, phố huyện chìm sâu. trong bóng tối cô đơn của tôi.

Câu chuyện về cây thạch nhũ để lại trong tâm hồn chúng ta một ‘dư vị quê hương’ và niềm thương cảm sâu sắc cho những mảnh đời vốn tăm tối như những đốm sáng mờ mờ trong bóng tối dày đặc của một thế giới tù đọng. thach lam cũng muốn đánh thức những tâm hồn mệt mỏi, cam chịu với những ước mơ trong sáng về một cuộc sống tươi đẹp, ý nghĩa, sôi động và mãnh liệt hơn.

6. phân tích giữa các nhân vật trong hai đứa trẻ

thach lam là một nhà văn giàu cảm xúc, ghi lại cảm xúc của cô trước số phận nghiệt ngã của những người nghèo, những con người khó khăn, chịu đựng trong âm thầm và giàu đức hy sinh. các nhân vật trong truyện vừa mang dáng dấp tâm hồn tri kỉ, vừa có điểm nhìn của tác giả. nhân vật trong truyện “hai đứa trẻ” là một trong những nhân vật tiêu biểu của cây bút xanh. sự nhạy cảm và tính cách thất thường của nhân vật gợi lên nhiều tâm trạng của một cô gái mới lớn. Đặc điểm tính cách của lien được bộc lộ qua những tình tiết nhỏ của câu chuyện, hay những thay đổi trong trạng thái cảm xúc trong tâm trí của tác giả.

Tâm trạng của các nhân vật trong vở diễn được thể hiện qua nhiều giai đoạn, nhưng có lẽ tâm hồn người con gái nhạy cảm hơn khi hoàng hôn buông xuống và ngày tàn. Với một cô gái trầm ngâm, đường nét, âm thanh và màu sắc của hoàng hôn khiến tâm trạng của cô ấy càng thêm khó tả. buổi chiều hôm ấy vang lên những âm thanh quen thuộc, tiếng trống không thành từng tiếng gọi lại buổi chiều, hình ảnh mây hồng cuối trời bên những tia nắng. Dưới con mắt của một cô gái, hoàng hôn thật khác. Dưới đáy đám mây ấy, những tán tre cao như in, in bóng rõ ràng trên nền trời. trong gian hàng đơn sơ chỉ có vài loại thức ăn đơn sơ, tiếng ếch nhái hót ngoài đồng, thậm chí cả tiếng muỗi vo ve, cô cũng cảm nhận được. cho thấy không gian lúc này rất yên tĩnh, cộng với bầu không khí thực sự chìm vào lúc hoàng hôn, người ta có thể thấy được sự chuyển mình đó khi vang lên những âm thanh quen thuộc của một buổi tối. trước sự đổi thay của đất trời, cộng thêm mùi đất bốc lên hay mùi đất mà phố huyện này có, nghĩ lại rồi lại bùi ngùi buồn, có lẽ vì những suy nghĩ của anh về cuộc sống nơi này. phố huyện nghèo và điêu tàn. những nét vẽ của vùng quê, với những hình ảnh quen thuộc, nhưng âm thanh và buổi chiều êm đềm, trong mắt một cô gái, trở thành cái cớ cho một cơn choáng váng không thể giải thích được.

<3 Xuất hiện giữa khu cuối chợ là hình ảnh những người bán hàng rong vẫn kiên trì dù đã ghé chợ từ lâu, có em nhặt nhạnh những gì còn sót lại, chỉ là những thanh tre, nhưng cũng có vẻ là mải mê với công việc của họ. những hình ảnh của vỏ rác cùng với những gì hiện ra trong đầu của một cô gái khiến cô ấy buồn. buồn không chỉ vì cô cảm thấy cuộc sống của tất cả những người ở đây đều nghèo như cô mà còn vì cô không thể giúp đỡ họ, kể cả những đứa trẻ. một vài chi tiết nhỏ nhưng lại nói lên rất nhiều điều, tâm sự của một cô gái. điều này cũng cho thấy quyền cầm giữ là một người giàu lòng nhân ái.

về đêm, hình ảnh cuộc sống cũng nhanh chóng chìm vào bóng tối khiến cô buồn hơn, nhưng có lẽ nỗi buồn ấy đã quá quen thuộc với cô. hình ảnh phố huyện chìm trong bóng tối, cách tác giả lấy ánh sáng để miêu tả bóng tối rất đặc sắc, khi chợ tàn về đêm bắt đầu tàn, liên tục mở sạp mà ngồi trên chiếc chõng tre để ngắm cảnh. nơi ở nhà yo. tất cả các hoạt động được quan sát với một cảm giác yêu đất nước của một người. đó là hình ảnh quen thuộc của ánh sáng và bóng tối ở đây. Liên mơ màng ngồi trên chiếc cũi và xem cảnh này. Liên dường như đã tìm kiếm khắp nơi để tìm ra những nguồn sáng trong không gian phố huyện: đó là những giọt sáng, những khe sáng từ ngọn đèn, rặng tre. cát cũng xuất hiện sáng lấp lánh như những hạt vàng. đó cũng là ánh sáng của muôn ngàn vì sao tranh nhau lấp lánh nhưng không xua tan được bóng đêm. khi màn đêm buông xuống, cả thị trấn chìm trong màn đêm không đáy. và có lẽ cô có thể cảm nhận được điều đó, vẫn có một cảm giác buồn bã mơ hồ trong cô.

hình ảnh của hai mẹ con với gánh nước còn mơn mởn, ban ngày hai mẹ con mò cua bắt tôm, tối về hai mẹ con mở quán nước kiếm thêm. cạnh đó là hình ảnh gia đình nhà sam với hình ảnh chiếc chiếu rách và hình ảnh quả bí, đứa trẻ bò chơi trên cát, anh chưa hát vì chưa ai nghe anh nói. và cũng có chú siêu đến, người đang bận quán phở để đi. trong kết nối cảm thấy tất cả những nỗ lực của tất cả để kiếm sống. Đặc biệt là tấm lòng nhân ái, tình yêu thương của Liên thể hiện tình yêu của cô bé đối với bà lão điên. Ngày nào anh ta cũng đến văn phòng mua rượu và uống rượu, rồi lững thững bước ra cười với khách. Bà cụ đã rót đầy rượu cho bà cụ, bà không nói nhiều về hành động hay nhận xét của mình, nhưng qua cách kể, bà cũng thể hiện tình yêu của mình bằng cách nghĩ đến nhân vật này.

thêm một chút hương vị cho tâm hồn của lien, hình ảnh chuyến tàu đêm đang đến gần sẽ khiến những người ở đây kiếm được nhiều hơn một chút, và liên cũng vậy. hai chị em cũng thức trắng chờ tàu đến. và cũng chính con tàu là nguồn sáng đưa hai chị em trở về những kỉ niệm vui buồn, đi chơi và uống những ly nước xanh đỏ. An đã ngủ rồi, vẫn ngồi trên cũi chờ thức dậy.

Khi đoàn tàu đến, nó đã thắp sáng cả huyện nghèo và mang lại niềm vui trên gương mặt người dân nơi đây, khi họ chờ tàu như mong muốn một tương lai tốt đẹp hơn, còn các chị, đặc biệt là chị em thì không. Tôi muốn quên đi một quá khứ tươi đẹp. lien khuc tìm kiếm những niềm vui ngày xưa để bù đắp cho những khó khăn hiện tại của gia đình. Đối với chị Liên, đoàn tàu là miền ký ức tuổi thơ ùa về, chính vì vậy chị luôn trân trọng và muốn được nhìn thấy nó qua hình ảnh đoàn tàu. Ánh mắt của lien tập trung vào ánh sáng của con tàu, ánh sáng ấy như mở ra bao kỉ niệm, và cũng là ước nguyện của cô theo những ánh đèn ấy đi tìm những điều đẹp đẽ nơi phương xa, ở cái huyện nghèo này lâu lắm mới tới nơi. cảnh mắt cứ nhìn cho đến khi ánh sáng chói lọi hơn một chút cũng khiến ta hiểu thêm điều đó. nếu không bán được gì hoặc không đợi lâu khi khách xuống tàu có thể xuống và mua nhiều thứ cho gian hàng của mình, nhưng đợi tàu là chờ người tứ phương, hương vị của kỷ niệm. chảy qua ..

Cô ấy chỉ là một cô bé nhưng tâm hồn không khác gì một cô gái trưởng thành, cùng với đó là sự nhạy cảm và lòng nhân ái mà không phải ai cũng có được. tình yêu thương, sự đồng cảm và cả ước mơ, kỉ niệm đẹp đẽ đã tạo nên một hình tượng rất đặc biệt, cũng thể hiện tâm hồn của chính tác giả.

miêu tả diễn biến tâm trạng của nhân vật, thach lam muốn thể hiện cái nghèo của hiện thực cay đắng ấy nhưng vẫn mang nét thơ của cảnh nước đọng, bùn lầy và cũng là niềm thương cảm sâu sắc đối với nhân vật bé nhỏ của tôi.

7. phân tích hình ảnh thành phố huyện cuối buổi chiều

hai đứa trẻ là một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất của đời thơ thach lam. Với những cụm từ giản dị, mộc mạc, thach lam đã vẽ nên bức tranh một buổi chiều ở xóm nghèo đầy êm đềm, thanh bình nhưng sâu lắng và đầy cảm xúc. các hình vẽ rất đơn giản nhưng rất tinh tế. hình ảnh phố huyện lúc chiều tà với sự đan xen hài hòa giữa cảnh sắc thiên nhiên, cuộc sống đời thường và vẻ đẹp tâm hồn con người.

tác phẩm bắt đầu với những nét vẽ đơn giản và huyền ảo của thiên nhiên. Để vẽ nên bức tranh của mình, viên đá xanh đã sử dụng một quan sát rất thông minh. anh ta tận dụng tối đa thị giác và thính giác của mình để tạo ra các cảnh, và mỗi cảnh sẽ mở ra cảnh tiếp theo, hỗ trợ, tô điểm. tình cảnh buổi chiều ở trung tâm đô thị bắt đầu bằng “tiếng trống thu… nặng trĩu, buồn bã. tiếng trống thu như vẫy gọi một buổi chiều hoang vắng. một không gian yên tĩnh đến mức tác giả có thể nghe thấy cả tiếng muỗi vo ve. và xa xa vọng lại tiếng ếch nhái từ cánh đồng xa. trước cửa nhà bạn có thể nghe thấy âm thanh của cũi cũ kỹ và mục nát. cả thế giới dường như tràn ngập một không gian yên bình tĩnh lặng pha chút u buồn, từ u ám đến ảm đạm. hàng loạt âm thanh động cộng hưởng với nhau gợi lên một không gian tĩnh lặng và yên tĩnh. Lối viết dí dỏm của thach lam thực sự khiến lòng người xao xuyến.

Điểm độc đáo của thạch nhũ là bạn không cần dùng đến những nét vẽ cao siêu mà chỉ cần vung tay vẽ những khung cảnh mộc mạc, giản dị cũng đã khiến nó trở thành một kiệt tác. Bên cạnh những âm thanh đặc trưng, ​​nhà văn còn đan xen những đường nét, hình ảnh, màu sắc chân thực của bức tranh xóm trọ buổi chiều tà. là “phía tây đỏ như lửa cháy và mây hồng như than hồng sắp tàn”. mặt trời đang dần nghiêng bóng về phía tây, những tia nắng không còn rực rỡ và rực rỡ như buổi trưa mà đã chuyển dần sang màu đỏ, lóe lên lần cuối trước khi tắt dần. những dấu hiệu của sự diệt vong đang rơi xuống, bóng tối đang xâm chiếm từng thớ thịt của đất và trời. màu đỏ vốn dĩ là một gam màu tươi sáng nhưng trong ngữ cảnh lại gợi lên sự u buồn, hiu quạnh của cảnh vật và lòng người. Đây là một thủ pháp quen thuộc trong thơ ca cổ điển: “Bờ xanh lặng lẽ gặp bờ vàng”.

những nét vẽ quen thuộc của bức tranh thiên nhiên hiện lên trong buổi chiều tà: “rặng tre đầu làng đen bóng, vạch rõ trời”. hình ảnh lũy tre làng trước mặt cắt ngang trên nền trời xám xịt. Đây là một bức tranh hiện thực, khi tiết trời dần chuyển sang đêm, nhìn ra xa xa, ta chỉ còn là một bóng mờ của cảnh vật, tất cả cảnh vật đen kịt đều được phản chiếu rõ ràng trên bầu trời. không gian dường như chỉ bao phủ một màu tối và mờ nhạt.

không quá hoa mỹ, không gay gắt mà chỉ là những câu văn giản dị, rất chân thực lột tả rõ nét cái hồn, cái hồn của cảnh sắc nông thôn Việt Nam, rất đỗi bình yên, nhẹ nhàng nhưng vẫn man mác buồn.

Cảnh sắc thiên nhiên chỉ là khúc dạo đầu để mở màn cho những sinh hoạt của người dân phố huyện lúc chiều tà. bức tranh đời thường mở đầu bằng cảnh cuối chợ: “Chợ họp giữa phố đã lâu. mọi người rời đi và tiếng ồn biến mất. trên sàn chỉ có rác, vỏ bưởi, vỏ chợ, lá nhãn và bã mía “. không gian tĩnh lặng với những hình ảnh não nùng, tiêu và thơ được liệt kê: rác, vỏ bưởi, bã mía. Đây là thứ cuối cùng còn sót lại sau chuyến thăm chợ. thế là những đứa trẻ tội nghiệp lúi húi trên mặt đất để tìm kiếm và nhặt nhạnh những gì người bán để lại. Cảnh chợ, tuy nhiên, là một chợ chết, một khu chợ buồn và dột nát, lẩn khuất và mùi “ẩm bốc lên”, mùi khét lẹt. điều đó không mấy dễ chịu tiếp tục chìm “đắm đuối” vào không gian, nhưng hương vị ấy đã quá quen thuộc, là mùi quê hương, dịu dàng trở thành nỗi đau trong tâm hồn cô gái nhỏ.

Trong hình ảnh, khung cảnh của cuộc sống được làm nổi bật với hình ảnh của những người đã chết. tại sao nó được gọi là người chết? Bởi vì cuộc đời của những người như vậy là một chuỗi dài gian khổ và đau khổ, họ bị bao vây và bắt bớ bởi một cuộc sống nghèo khổ. bắt đầu từ những đứa trẻ nghèo quanh quẩn ở chợ, sau đó mẹ con chị vất vả một chút với gánh hàng nhưng không mấy thành công: “Có hôm chị đi mò cua, bắt tôm; phải đến đêm, anh mới dọn cái sạp này dưới gốc sồi, cạnh khuôn gạch. bán cho ai? mấy bác nông dân lúa hay lái xe tải, thỉnh thoảng có bộ đội ở huyện hay bà con cô giáo đi gọi tổ tôm, hào hứng vào quán cô uống chén chè tươi hút thuốc lào. Tôi không kiếm được bao nhiêu nhưng tôi dọn hàng vào mỗi buổi chiều, từ chập choạng tối cho đến tối ”; bà là một bà già với giọng cười đầy ám ảnh, cay đắng và tẻ nhạt. có phải vì cuộc sống của anh đã quá vất vả, đã trải qua đủ cay đắng, anh đã khóc nhiều đến nỗi nước mắt đã khô, giờ anh chỉ biết cười và than thở thay cho sự thương hại, rồi đến cả các chị em? Các em vừa phải đối mặt với gánh nặng lo miếng ăn, tiền bạc, vừa được ăn chơi, học hành, vừa phải giúp mẹ bán hàng kiếm tiền trang trải cuộc sống, cả hai mẹ đều vất vả nuôi cả gia đình.

hình ảnh đời thường làm cho phố huyện tàn lụi, khô héo, số phận con người dường như thật nhỏ bé, rẻ mạt và đáng thương. Điều này đã trở thành thực tế của miền Bắc nước ta trong một thời gian.

Dù là cảnh thiên nhiên hay cảnh đời thường thì việc làm nổi bật hình tượng tâm hồn nhân vật cũng rất quan trọng. Những nét vẽ đẹp và thơ mộng hiện lên trong tâm hồn cô bé 9 tuổi. dưới cái nhìn của tác giả, ánh lên trong tâm hồn trong sáng ấy là một vẻ đẹp tinh tế nhạy cảm trước những biến đổi của thiên nhiên lúc lâm chung: yêu nước, gắn bó với đất nước một cách mãnh liệt cho đến cùng. làm thế nào cô ấy có thể cảm thấy và yêu thương tất cả mọi người? mùi ẩm ướt bốc lên từ đất, phải tinh tế biết bao để nhìn ra vẻ đẹp và trân trọng hình hài, hình bóng và âm thanh của quê hương; bóng tối buông xuống như thấm sâu vào tâm hồn, biến thành dư vị quen thuộc, lưu luyến. suy cho cùng, vẻ đẹp tâm hồn của chị tỏa sáng, đó là tình người sâu sắc.

cách kể lại cuộc đời của cô em gái nhỏ, tiếng cười của bà lão hay chạm đến trái tim của bà với những đứa trẻ tội nghiệp. tỉ mỉ quan sát từng hoạt động, từng chi tiết nhỏ nhất mới thấy được cách anh quan tâm đến mọi người, tình cảm với mọi người xung quanh thấm đượm tình cảm. người dân nơi đây lặng lẽ, bình yên nhìn dòng đời cứ thế, nhìn cái đói hoành hành mà không thể làm gì khác. Vì vậy, họ khao khát điều đó vô cùng, họ khao khát một chuyến tàu từ Hà Nội đi qua, mang theo một thứ ánh sáng huyền diệu, soi sáng cuộc sống trong bóng tối.

câu chuyện đã qua nhưng vẫn là hiện thực của miền bắc một thời với cuộc sống cơ cực, khốn khó của người dân, đồng thời thể hiện sự đồng cảm, sẻ chia với kiếp người bạc mệnh. thật là ngại.

>

8. phân tích hai đứa trẻ đang đợi tàu

thach lam là nhà văn có nhiều câu chuyện trữ tình, thấm sâu vào lòng người. chỉ qua việc phân tích cảnh đợi tàu ta mới thấy được ý nghĩa của cốt truyện mà tác giả truyền tải. tác phẩm “hai đứa trẻ” là sự nhạy cảm của thạch nhũ đối với cảnh vật, phố thị nghèo và lòng người. tác giả không đề cập đến các sự kiện, mà trên hết là tình cảm và chiều sâu tâm tưởng. cảnh giam cầm và đợi tàu được miêu tả cụ thể, tế nhị theo từng cung bậc cảm xúc.

Hai chị em tôi vẫn đợi tàu vì “mẹ tôi luôn dặn tôi phải thức cho đến khi tàu xuống – đường sắt chạy qua ngay trước mặt phố – để bán hàng, biết đâu có người mua”. Tuy nhiên, lý do khiến các chị em tiếp tục chờ đợi là do tàu đến với ánh sáng, dòng người đông đúc của thành phố. doanh số bán hàng khi tàu đến rất ít ỏi, “và họ chỉ mua hộp diêm và hai gói thuốc vào ban đêm.” lien và an mặc dù rất buồn ngủ, chỉ ngồi trong bóng tối nhưng vẫn cố đợi tàu đến.

tiếp tục chờ đợi chuyến tàu đêm như điều cuối cùng trong ngày, vào đêm muộn. thực ra, lien chỉ muốn thay đổi không khí của một ngày u ám buồn bã, chuyến tàu mang lại niềm vui. không chỉ liên quan, mà hầu hết trẻ em ở các vùng quê nghèo đang chờ tàu đến.

qua đây, chúng ta thấy rằng quyền liên đới là một người chị mẫu mực. trước khi tàu đến, một giấc mơ, “mí mắt sắp sụp xuống.” tuy nhiên, tôi vẫn cố gắng nói với cô ấy để tiếp tục “tàu tới, xin hãy đánh thức tôi”. anh liên tục ngồi lặng lẽ trong bóng tối và chờ đợi, tập trung chờ tàu. hình ảnh “ngọn lửa xanh, thấp xuống mặt đất, như một bóng ma” là một dấu hiệu quen thuộc của các tàu đang đến gần. Ở đằng xa, Liên nghe thấy tiếng còi và đánh thức anh ta. anh ấy sẽ bỏ lỡ việc gọi một cách vội vàng, vội vàng, khẩn cấp, chỉ một chút muộn. một người nhanh chóng thức dậy với động tác “dụi mắt” ngây thơ mà rất dễ thương.

lien và an vô cùng háo hức, chờ đợi chuyến tàu đến như mong đợi một điều gì đó mới mẻ và tươi sáng hơn. sau một ngày dài buồn, đêm đến tăm tối, đoàn tàu đến mang theo ánh sáng, một niềm hy vọng lớn lao. khi tàu đến, “nó liên tục làm tôi phải đứng nhìn đoàn xe đi qua, những toa tàu lung linh, lung linh trên đường. Chỉ thoáng thấy những toa hạng sang sang trọng chật ních người, lấp lánh ánh đồng, niken và những ô cửa sổ sáng bóng.” đoàn tàu “vụt qua” không kịp, ánh sáng bao trùm, hai chị em chỉ kịp nhìn.

đoàn tàu vừa lướt qua, chạy nhanh, nhưng mang theo những điều khác biệt. Hai chị em ngày nào cũng đợi tàu, có chị An còn hỏi “hôm nay tàu không kín chỗ phải không?”. câu hỏi thể hiện sự so sánh, chú ý quan sát, sự tập trung lớn nhất mỗi khi đoàn tàu chạy qua để nhìn rõ mọi vật. Tuy nhiên, Liên không trả lời câu hỏi của An, cảm xúc vẫn xốn xang. Chuyến tàu mơ về Hà Nội, một nơi xa xôi, trù phú, với ánh sáng rực rỡ. qua đó chúng ta thấy cô ấy ngày càng chán nản, chán chường với cuộc sống của mình.

Chuyến tàu mang đến cho hai chị em nhiều hy vọng về một tương lai tốt đẹp hơn, tươi sáng hơn và hạnh phúc hơn. 2 cô gái luôn mơ về một cuộc sống mới năng động và vui tươi. khi tàu rời bến, “tiếng tàu nhỏ dần và khuất vào bóng tối, không còn nghe thấy bằng tai nữa”. lien và an trở về một cách buồn bã, vẫn hy vọng rằng ngày mai chuyến tàu sẽ đến. niềm vui và niềm khao khát của hai chị em chỉ đến và đi trong chớp mắt.

Thành phố của huyện lại trở nên im lặng, bao trùm trong đêm đen và chìm vào giấc ngủ. lien vẫn mang trong mình quá trình ăn năn, suy nghĩ vẩn vơ về cuộc sống hiện tại. hoàn cảnh chờ tàu của hai chị em nói riêng và hoàn cảnh xóm nghèo nói chung.

Cảnh chờ tàu của lien y an mang nhiều ý nghĩa, tác giả muốn nói về ước mơ của những người nghèo. họ luôn khao khát, hy vọng, mơ ước về một cuộc sống tốt đẹp hơn, ý nghĩa hơn. dung nham đã được mô tả rất lãng mạn. đoàn tàu là điểm nhấn của một bài văn, giúp tâm lý nhân vật đa dạng hơn.

9. hình ảnh đoàn tàu hai đứa trẻ

tham khảo:

top 3 hình ảnh phân tích chuyến tàu đêm trong tác phẩm hay nhất của hai đứa trẻ

Xem các thông tin hữu ích khác trong phần tài liệu của hoatieu.vn.

Xem thêm: Soạn bài Thuốc (Lỗ Tấn) | Soạn văn 12 hay nhất

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Top 7 mẫu phân tích Hai đứa trẻ của Thạch Lam – Phân tích tâm trạng nhân vật Liên. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.