Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
60 lượt xem

TOP 18 bài phân tích Ngắm trăng siêu hay – Văn 8

Bạn đang quan tâm đến TOP 18 bài phân tích Ngắm trăng siêu hay – Văn 8 phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ TOP 18 bài phân tích Ngắm trăng siêu hay – Văn 8

Video Phân tích bài thơ ngắm trăng

bài thơ trông trăng ra đời trong một hoàn cảnh đặc biệt của ngục tù tăm tối, từ đó càng thể hiện rõ hơn tình yêu thiên nhiên và tinh thần lạc quan của chú ho. 18 bài phân tích hấp dẫn giúp học sinh lớp 8 hiểu sâu hơn để cải thiện bài viết của mình.

vì vậy còn giúp các em rèn luyện kỹ năng làm văn tốt, chuẩn bị kiến ​​thức cho các bài kiểm tra, bài thi sắp tới. vậy mời các bạn tải miễn phí 18 bài phân tích quan sát mặt trăng để học tốt môn Ngữ Văn 8.

Bạn đang xem: Phân tích bài thơ ngắm trăng

lược đồ phân tích bài thơ Trông trăng

a. giới thiệu:

  • giới thiệu về tác giả: “Ngắm trăng” là bài thơ nổi tiếng của chủ tịch Hồ Chí Minh, được viết trong thời gian Người bị giam trong nhà tù Tàn giới thach, Trung Quốc.
  • nội dung khái quát của tác phẩm: bài thơ đã thể hiện tình yêu thiên nhiên, tinh thần lạc quan của Người trong cảnh ngục tù tăm tối.

b. nội dung:

Luận văn 1: Tình huống quan sát Mặt trăng của bạn

– Ngày xưa, các nhà thơ khi gặp trăng đẹp thường bưng rượu ra, ngồi dưới ánh trăng, uống rượu, thưởng hoa, ngắm trăng và làm thơ. đây được coi là một thú vui tao nhã, lãng mạn và thơ mộng.

– tình huống ngắm trăng của bạn:

  • thời gian: nửa đêm
  • không gian: trong nhà tù, nơi chỉ có 4 bức tường tối và xiềng xích.
  • điều kiện: “không có diệc và không có hoa” ( không rượu và không hoa)

⇒ một hoàn cảnh đặc biệt nghèo khó và gian khổ, ở một nơi mà người ta chỉ có thể nghĩ đến cái chết, bị tra tấn và đau khổ, mà dường như đã quên đi hoàn cảnh và thân phận của mình là một người tù, mà thoải mái đứng nhìn trăng, làm thơ. .

– tâm trạng của bạn trước cảnh trăng thanh “khó làm ngơ”:

  • dòng thứ hai là một câu hỏi tu từ, thể hiện tâm trạng bối rối, xao xuyến trước cảnh đẹp ngoài song sắt.
  • trước một vầng trăng đẹp như vậy, nhưng không. chàng đến để đổi lấy tình yêu của vầng trăng, điều này càng khiến nhà thơ bối rối.

luận điểm 2: tình yêu nồng nàn đối với thiên nhiên và cách cư xử chậm rãi của bạn

– tình yêu nồng nàn của bạn dành cho thiên nhiên:

  • Qua song sắt nhà tù, em vẫn cảm nhận được vẻ đẹp tuyệt vời của thiên nhiên và ánh trăng. xiềng xích ngục tù chỉ trói được thân xác chứ không thể ngăn được tâm hồn nhà thơ bay vào thiên nhiên rộng lớn.
  • hai câu thơ 3, 4 đối nhau: mỗi câu thơ chia 3, một vế là “người. “(chỉ nhà thơ), một bên là” luna “(trăng), và ở giữa là song sắt nhà tù. cấu trúc tương phản này đã vẽ nên hoàn cảnh hiện thực (song sắt nhà tù ngăn cách con người với trăng), nhưng từ đó, người đọc thấy rằng đó là sự giao thoa, hoà quyện giữa nhà thơ với ánh trăng, với thiên nhiên trong mọi hoàn cảnh, như vậy. thể hiện tình bạn thắm thiết giữa nhà thơ và vầng trăng.

– hành vi ngạo mạn, ý chí và tinh thần phản kháng của một chiến sĩ cách mạng

  • Trong cảnh tù đày tăm tối, Bác vẫn thể hiện ý chí và nghị lực phi thường. kiêu ngạo, tự tại, tự tại, không vướng bận vật chất. anh vẫn nhìn trăng, anh vẫn hòa mình với thiên nhiên dù tay chân bị xiềng xích. dù thế nào đi nữa, tôi vẫn luôn hướng về bầu trời tự do, về tương lai tươi sáng của đất nước. ánh trăng ấy hay ánh sáng của niềm hi vọng mãnh liệt của người chiến sĩ cách mạng kiên trung muốn giải phóng dân tộc.

luận điểm 3: nghệ thuật

  • thể thơ bảy chữ giản dị, súc tích và mạnh mẽ.
  • nghệ thuật coi trăng và nhân hoá như một người bạn tri kỉ

c. kết luận:

  • khái quát giá trị của bài thơ: bài thơ là một thành công cả về nội dung và nghệ thuật, giúp người đọc hiểu thêm về Người với những phẩm chất và lối sống cao đẹp của Người.

phân tích bài thơ trông trăng – văn mẫu 1

Tác giả Hồ Chí Minh là nhà văn, nhà thơ, nhà chính trị, nhà cách mạng lỗi lạc của dân tộc Việt Nam. ông đã để lại nhiều tác phẩm hay, gây được tiếng vang lớn trong nền thơ ca nước ta.

bài thơ “trông trăng” lấy cảm hứng từ ánh sáng trong veo của vầng trăng là đề tài được nhiều tác giả sử dụng, nhưng trong bài thơ Hồ Chí Minh. mặt trăng không chỉ là hình ảnh đẹp của thiên nhiên mà còn là người bạn thân thiết.

tác giả Hồ Chí Minh đã viết bài thơ này trong một hoàn cảnh rất đặc biệt khi tác giả bị giam cầm trong ngục tù của thế giới tư tưởng. dù ở trong tù nhưng tâm hồn tác giả vẫn vô cùng tự do, phóng khoáng, thể hiện tinh thần lạc quan, yêu đời của tác giả.

“Giữa ngục không hoa, không rượu, không hoa, đối chứng lương, khiếu yếu sao? ”(Không rượu hay cảnh đẹp trong ngục tối nay).

đoạn thơ nói lên hiện thực của nhiều hoàn cảnh khó khăn, khắc nghiệt, khi người lính bị tù đày. hình ảnh không rượu, không hoa, không một thứ gì lãng mạn, trữ tình như các thi nhân xưa đã dùng rượu và hoa để ngâm thơ. nhưng tác giả Hoạn Thư đang trong hoàn cảnh bị đày đọa, tù đày, làm sao có thể hừng hực khí thế uống rượu, ngắm hoa, thưởng trăng như người xưa?

tuy rằng thân phận bị giam cầm, không có chất xúc tác phong hoa bay bướm, nhưng tác giả vẫn cảm nhận được vẻ đẹp của thiên nhiên hoang dã. cảnh buổi sáng đẹp đẽ với ánh trăng chiếu rọi, sáng ngời, thoát tục, khiến tác giả không thể nào bỏ qua.

“khó có thể bỏ qua”, nói lên vẻ đẹp của thiên nhiên dưới ánh trăng, đã chạm đến trái tim của tác giả và không thể bỏ qua.

“Thay mặt khán giả, minh nguyet và trăng cùng khán giả cổ vũ nhà thơ (người nhìn trăng soi qua cửa sổ, trăng ngắm nhà thơ ngoài cửa sổ).

Hai câu thơ này thể hiện sự đồng điệu của tâm hồn tác giả và ánh sáng của trăng. họ giống như hai người bạn thân lâu ngày gặp lại mà mừng thầm, rơm rớm nước mắt.

mặt trăng đã được tác giả nhân cách hóa để trở thành người. một người bạn thân, nhìn người mình yêu với sự say mê.

tác giả nhìn ánh trăng ngây thơ, hồn nhiên trong sáng, thánh khiết như mọi khi. lòng tác giả bỗng trào dâng cảm xúc mãnh liệt, khát vọng được trở về quê hương tự do trỗi dậy mạnh mẽ.

Xuyên suốt bài thơ là sự im lặng tuyệt đối của con người và thiên nhiên. trong sự bao la đó chỉ có thể nhìn thấy con người và ánh sáng của mặt trăng. mặc dù cả hai đều không nói gì nhưng trái tim của họ đã nói lên hàng nghìn lời họ muốn nói.

Phân tích bài thơ Trông trăng – văn mẫu 2

ở phần đầu Nhật ký trong tù, Hồ Chí Minh viết theo lối tự thú:

Tôi không thích ngâm thơ, nhưng từ khi ở trong tù tôi biết làm gì, tôi dành cả ngày dài để đọc đi đọc lại, càng ngâm thơ càng chờ đến ngày tự do

thơ đối với con người, trở thành nguồn giải trí, nhưng đối với người đọc, khi bắt gặp bất kỳ bài thơ nào, họ sẽ thấy tâm hồn của một thi sĩ, một chiến sĩ luôn hướng về ánh sáng. “Nhìn vào mặt trăng” là một bài thơ như vậy.

tên bài thơ là “vầng trăng khuyết”, đây là chủ đề phổ biến trong thơ ca và cũng đã trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều tác giả, vầng trăng là người bạn tri ân mở lòng. gặp ánh trăng, thơ bạn tự nhiên như thiên nhiên:

không có hoa trong tù (không có rượu hoặc hoa trong tù)

lẽ thường, thi nhân gặp trăng đẹp thường đem rượu uống, đem hoa ngắm. vì có rượu và hoa nên trăng trở nên thơ mộng và con người cũng không cảm thấy đơn độc dưới đêm trăng ấy. nhưng câu mở đầu của bài thơ Hồ Chí Minh dường như được nói ra một cách tự nhiên, không hề phàn nàn về hoàn cảnh.

Con người bị giam cầm, mất tự do “ở giữa”, nên “không rượu, không hoa” là điều không thể tránh khỏi. từ “diệc” làm gia tăng nghèo đói. nhưng chúng ta vẫn có thể thấy giọng thơ của anh không hề tức giận vì lỗi của mình mà rất bình thản đón nhận. ở dòng thứ hai, vẫn giữ được nét tự nhiên, dòng trở thành câu hỏi:

<3

câu thơ có nhịp điệu do sự đan xen của các vần đều đặn với các tham số bằng nhau, có sự lộn xộn, nó rất nghệ thuật. trước vẻ đẹp của đêm trăng, tâm hồn người nghệ sĩ say đắm yêu thiên nhiên hẳn cũng muốn thưởng trăng trọn vẹn, nhưng không thể ở tù được, đó là lý do tại sao con người ăn năn nhưng đừng để vẻ đẹp ấy trôi qua vô ích. , do đó có sự bối rối. : làm sao người ta có thể thờ ơ với cái đẹp?

nhưng nó cũng có thể là một lời khẳng định tử tế: không thể thờ ơ với cảnh đẹp dù thiếu nó. chính thực trạng thiếu thốn gặp gỡ của một tâm hồn yêu thiên nhiên, say mê thiên nhiên đã tạo nên một cách hỏi tài tình như nụ cười hô hào rất ý nhị. tình yêu với thiên nhiên đã giúp tôi vượt qua hoàn cảnh:

về hướng khán giả, minh nguyet và minh tham cùng yết kiến ​​nhà thơ (người thấy trăng soi ngoài cửa sổ, trăng nhìn ra ngoài cửa sổ thấy nhà thơ)

rượu và hoa đã thiếu, nhưng dường như tâm hồn thi nhân đã đủ cho một bữa tiệc thưởng trăng. nhan – trăng, nguyệt – thi nhân có “khúc” ở giữa, nhưng có lẽ ngục quan không tài nào khắc phục được mối lương duyên giữa người trông trăng, tìm trăng mà tìm người. song sắt có vẻ thô ráp, vô tình nhưng bất lực vì trăng và người vẫn gặp nhau rất tự do và ý nhị.

trước khi nhìn thấy trăng, ông là một người tù, ông đã tìm thấy trăng, nhưng cuối trăng, người tù đã trở thành một “nhà thơ”, một nhà thơ. có người nhận xét: đây là một cuộc vượt ngục về tinh thần, không tồi. bị giam cầm trong ngục tù nhưng tâm hồn anh luôn hướng về ánh sáng, về thiên nhiên.

Cái nhìn trăng của ông được thể hiện qua bốn câu thơ ngắn gọn đã thể hiện tâm hồn của một vị thủ lĩnh hòa nhập với thiên nhiên, gắn bó với thiên nhiên. với tôi ai ngắm trăng cũng sẽ được ngắm trăng, vẻ đẹp của con người cũng đủ làm trăng say đắm lòng người. Điều đó không chỉ khẳng định cái hay, cái mới trong lối viết mà còn thể hiện sự tinh tế hiện đại của con người khi tìm kiếm một bài thơ quen thuộc trong kinh điển.

Dù trong hoàn cảnh nào, bạn luôn tạo cho thiên nhiên một chỗ đứng vững chắc. có khi thiên nhiên để khỏa lấp nỗi cô đơn, có thiên nhiên để vạch ra niềm vui chiến thắng, có khi thiên nhiên để trút bầu tâm sự, nhưng cũng có khi thiên nhiên mang trong mình khát vọng tự do mãnh liệt, tâm hồn muốn tự do hướng về ánh sáng. “Trông trăng” là bài thơ khẳng định tâm hồn, nhân cách của một nhà thơ, sự cao thượng của vị lãnh tụ trong hoàn cảnh tù đày tăm tối.

Phân tích bài thơ Trông trăng – văn mẫu 3

Nguyễn ái quốc là một vị lãnh tụ vĩ đại và một vị cha già dân tộc. Người sáng lập cách mạng Đảng cộng sản Việt Nam, một trong những người đặt nền móng và lãnh đạo cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc, toàn vẹn lãnh thổ của nhân dân Việt Nam.

Trong thời gian chính phủ cho rằng cả thế giới bị giam giữ, gần 30 nhà tù ở 13 quận ở tỉnh Quảng Tây đã bị lưu đày trong hơn một năm. lần này anh viết nhật ký trong tù gồm 113 bài. bài thơ trông trăng là một đoạn trích trong tập thơ này. đoạn thơ ghi lại cảnh tiễn trăng trong tù, từ đó thể hiện lòng yêu trăng, yêu thiên nhiên, muốn hòa mình vào cảnh vật thiên nhiên.

Ở câu thơ đầu tiên, tác giả đề cập đến những điều đáng quý trong tù: “trong tù không rượu cũng không hoa”. Trong tù đã thiếu thốn lương thực, quần áo, chăn màn, đặc biệt ở nhà tù chiang kai-shek, sự thiếu thốn càng tăng thêm khi một chính trị gia bị bắt giam.

Nhưng đối với Hồ Chí Minh, những thứ không thể thiếu là “rượu” và “hoa” vì đó là những thứ không thể thiếu khi nhà thơ ngắm trăng và chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nó. bởi khi có rượu với hoa, ngắm trăng cũng đủ thi vị thì thi nhân sẽ không còn cảm thấy đơn độc với thiên nhiên. nghèo khổ trong tù là vậy, nhưng tác giả hoàn toàn hài hước vui vẻ chấp nhận mọi hoàn cảnh thiếu thốn.

Thông thường, khi bị nhốt trong nhà tù, người ta thường cảm thấy ngột ngạt và chán nản cả ngày. Nhưng đối với tâm hồn yêu thiên nhiên của Hồ Chí Minh thì lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. trong tâm thức của con người, thiên nhiên luôn là sân khấu, yêu thiên nhiên, muốn ra ngoài làm bạn với thiên nhiên, nhưng tâm trạng của nhà thơ không giống như nỗi bức xúc khi nhìn thấy thiên nhiên

“đột nhiên tôi rất buồn khi tôi khóc bên ngoài”

Hồ Chí Minh đã quên đi thân phận của người tù, đã quên hết những khó khăn của ngục tù để đón nhận thiên nhiên, đón nhận vẻ đẹp của ánh trăng, chấp nhận một đêm trăng đẹp như một nhà thơ hơn một nhà thơ. Tuy nhiên, tâm trạng đó được tô màu bởi câu thơ tiếp theo.

“khó có thể bỏ qua vẻ đẹp của cảnh đẹp đêm nay”

Trong bài thơ gốc, dòng thứ hai là một câu hỏi, nhưng trong bản dịch nó là một câu trần thuật làm mất đi ý đẹp của dòng, thay vào đó là sự xáo trộn cảm xúc mất đi trong bản dịch của nhà thơ. phủ nhận “khó hờ hững”, nỗi bối rối xúc động của nhà thơ không còn nữa.

Trước một đêm trăng đẹp như vậy, nhà thơ không biết phải làm sao khi cảnh vật thật huyền ảo, nhà thơ không thể cưỡng lại vẻ đẹp của thiên nhiên, câu hỏi thiên nhiên ấy thể hiện tình yêu tha thiết của ông với thiên nhiên và háo hức thưởng thức vẻ đẹp của mình. chúng tôi thấy câu hỏi đó là một câu hỏi khó hiểu đối với người đọc, nhưng đối với anh ấy, đó là một câu hỏi tu từ để nhấn mạnh giải pháp tối ưu của anh ấy.

ánh sáng trong sáng và đẹp đẽ của vầng trăng như thôi thúc thi nhân tìm đến chốn tự do để giao hòa, sẻ chia. nên dù vật chất thiếu thốn, “rượu cũng không hoa”, dù chật hẹp nhà tù, dù song sắt ngoài cửa sổ, hai tâm hồn đã hòa vào nhau để giải thoát tâm hồn cho nhau và anh đã gửi gắm khát vọng tự do và người tù. . nhìn vào mặt trăng với tâm trí (jailbreak).

“liên quan đến hướng khán giả, minh nguyet và khán giả khuyến khích khán giả”

trong bản dịch là

“Người trông trăng soi qua cửa sổ, trăng trông ngoài cửa sổ, trông nhà thơ”

Hai câu thơ dịch cũng ít liên quan hơn bản chuyển ngữ, và vì hai từ trong bản dịch là từ đồng nghĩa nên bản dịch không thể đảm bảo cô đọng ý nghĩa của thể thơ. ở hai câu thơ, người chú đã sử dụng nghệ thuật tương phản khéo léo và sử dụng nghệ thuật nhân hoá đúng lúc để trăng và người càng gần nhau trở thành tri kỉ, đồng hành, vượt qua song sắt ngục tù để kết giao. .

ở đây, vầng trăng và con người là hiện thân của tôi, hiện thân của một tâm hồn vừa là nghệ sĩ, vừa là chiến sĩ yêu tự do đang tích cực tìm kiếm cái đẹp mà không nhà tù nào ngăn cản được

p>

Trong bài thơ này, mối quan hệ giữa con người và trăng là gần gũi và bình đẳng. trăng có vẻ đẹp của trăng, con người có vẻ đẹp tâm hồn, trăng lọt qua song sắt nhà tù không nhìn người tù hay người bị giam giữ mà nhìn các thi nhân. đây là giây phút thăng hoa tỏa sáng trong tôi và đây cũng là lần đầu tiên tôi tự sáng tác.

Hiện tại, chỉ với tư cách là một nhà thơ, bạn mới có thể tương tác mật thiết với ánh trăng. vầng trăng là biểu tượng cho vẻ đẹp vĩnh hằng của vũ trụ, là khát vọng muôn đời của các thi nhân. nhưng giờ trăng đã lên qua song sắt hẹp, đặt chân vào ngục tù để chiêm ngưỡng hay tâm hồn thi sĩ. điều đó thể hiện nét đẹp của con người thành phố Hồ Chí Minh.

Tác phẩm cho thấy dù trong hoàn cảnh đặc biệt bị giam lỏng, không rượu chè hoa lá nhưng anh không hề chán nản, tuyệt vọng mà ngược lại anh vẫn giữ được thái độ bình tĩnh, thoải mái. thiên nhiên hơn, đã hoàn thành một cách ngoạn mục cuộc vượt ngục trong tinh thần được thả mình vào không gian thơ mộng bao la và ánh trăng bên ngoài song sắt nhà tù.

nghệ thuật trong việc chiêm ngưỡng mặt trăng của bạn cũng giống như những cách chiêm ngưỡng trăng khác trong những bài thơ bạn đã viết khi ở trong tù. nhưng có thể nói mỗi bài thơ bạn viết và trăng đều có những nét riêng: trăng căng tràn sức sống xuân rằm tháng giêng, trăng thơ lay động trên báo. Nhìn chung, trong tất cả những bài thơ này, bạn đã cho người đọc thấy được vẻ đẹp của một tâm hồn thi sĩ luôn rộng mở, chan hòa với thiên nhiên.

sự chiêm nghiệm về trăng của ông được thực hiện qua bốn câu thơ ngắn gọn, ở đó ta thấy tâm hồn của một vị thủ lĩnh hòa vào thiên nhiên, gắn bó với thiên nhiên. đối với tôi, ai ngắm trăng cũng sẽ thấy được vẻ đẹp của con người đủ làm say đắm lòng người. Điều đó không chỉ khẳng định sự mới lạ trong lối viết mà còn thể hiện sự tinh tế hiện đại của mọi người khi xem qua một bài thơ quen thuộc trong kinh điển.

ngắm trăng, thưởng trăng, bởi chú ho là một tâm hồn yêu đời và khao khát tự do, tự do cho con người và tự do, tự do tận hưởng mọi vẻ đẹp của thiên nhiên đất nước. Dù trong hoàn cảnh như thế nào, bạn vẫn luôn hướng về thiên nhiên để hòa mình với thiên nhiên.

Phân tích bài thơ trông trăng – văn mẫu 4

Trong suốt cuộc đời của mình, chú Hồ luôn chú tâm chăm lo cho sự nghiệp cách mạng của đất nước, không hề mong muốn trở thành một nhà thơ mà như chú đã từng viết:

<3

Tình trạng “rảnh rỗi sinh nông nổi” khiến người ta tiếp cận thơ ca một cách diệu kỳ. trong những năm tháng ở trong tù, ông đã có một bài thơ rất hay: “vông vông”.

“nhà tù bình thường không có rượu, diệc không hoa mỹ đối với thử lương, chính là nhu nhược, đúng không?

bài thơ được dịch là “nhìn vào mặt trăng”:

“trong tù không có rượu, đêm nay trời cũng không đẹp, người ta khó có thể dửng dưng nhìn trăng soi qua cửa sổ, trăng lấp ló ngoài cửa sổ nhìn thi nhân”

Tên bài thơ là “vầng trăng” – “trông trăng”. Người xưa ngắm trăng trong những căn gác trăng, vườn hoa với bầu bạn, túi thơ, ly rượu. nhưng bây giờ, tôi nhìn lên mặt trăng trong một tình huống rất đặc biệt:

“không rượu cũng không hoa trong tù”

câu thơ bộc lộ nhiều điều bất ngờ. người ngắm trăng là một người tù không có tự do “trong tù”. trong hoàn cảnh đó, con người thường chỉ đơn giản là vật lộn với đói, đau và căm thù. Nhưng Hồ Chí Minh với tình yêu thiên nhiên tha thiết đã hướng về ánh trăng trong sáng, dịu êm. không chỉ vậy, nhà tù tăm tối đó “không có rượu, không có hoa”. từ “diệc” trong nguyên văn kanji (nghĩa là “cũng”) nhấn mạnh những thiếu sót và khó khăn trong tư cách “người trông trăng” của họ.

không tự do, không rượu, không hoa, mà là “đối thử lương nhược?” – Làm thế nào chúng ta có thể đối phó với ánh trăng sáng? nguyên văn chữ Hán là câu hỏi băn khoăn, trăn trở của tâm hồn thi nhân trước vẻ đẹp trong trẻo, đầy đặn của ánh trăng. Không có điều kiện vật chất tối thiểu, không có tự do, nhưng ở Hồ Chí Minh đã có một cuộc “vượt ngục tinh thần” rất độc đáo, như anh từng tâm sự:

“Thể xác vô tù, tinh thần kiệt quệ”

thể xác bị giam cầm nhưng tâm hồn anh vẫn bay bổng với thiên nhiên. Điều đó được lý giải bằng tình yêu thiên nhiên và cả một tinh thần “thép” không cho phép mình bị khuất phục trước cái xấu, cái ác. trăng trong sáng, lòng người cũng trong sáng nên giữa trăng và người có sự giao hòa tuyệt vời:

“bất kể hướng khán giả, minh nguyet cùng tham gia cổ vũ khán giả thơ”

bản dịch thơ:

“Người trông trăng soi qua cửa sổ, trăng trông ngoài cửa sổ, trông nhà thơ”

trong nguyên văn chữ Hán, nhà thơ sử dụng phép đối lập giữa hai câu thơ “người” – “trăng”, “địa chỉ” – “tông”, “tiền kép” – “hai bên”, “minh nguy” – “văn bằng”. “. điều đó thể hiện sự giao hòa, đồng điệu giữa người và trăng để trăng và người như hai tri kỷ. “người ta” không màng cảnh tù tội mà “hướng tiền trông trăng”. Trong tiếng Hán, “khan” có nghĩa là xem, thưởng thức. đáp lại tấm lòng của viên quản ngục – thi sĩ, vầng trăng cũng “động viên thi sĩ”. Trong kanji, “tong” có nghĩa là làm theo; vầng trăng đã theo song sắt cửa lọt vào “khán giả” ngục tù của nhà thơ. Đó là một cảm giác rất độc đáo. vầng trăng là biểu tượng cho vẻ đẹp vĩnh hằng của vũ trụ, là khát vọng muôn đời của các thi nhân. vậy mà giờ trăng ra khỏi cửa hẹp, đặt chân vào một ngục tù hôi thối để chiêm ngưỡng hay tâm hồn thi sĩ. điều đó đã khẳng định vẻ đẹp của người dân thành phố Hồ Chí Minh.

“vong nguyet” ra đời vào những năm 1942 – 1943 khi chú Hồ bị giam trong nhà tù tưởng giới. bài thơ thể hiện hành vi ngạo mạn, coi thường hiểm nguy trước khó khăn của ông. trong bất kỳ hoàn cảnh nào, con người luôn hướng về thiên nhiên, thể hiện tình cảm rộng mở và yêu thiên nhiên. đó là một trong những biểu hiện quan trọng của tinh thần thép Hồ Chí Minh.

“vong nguyet” không chỉ là một bài thơ tả cảnh đơn thuần. Bài thơ còn là bức chân dung tự họa của Hồ Chí Minh. và vì vậy bài thơ thực sự là một bài thơ được đánh giá cao trong kho tàng thơ ca Việt Nam.

Phân tích bài thơ trông trăng – văn mẫu 5

vào năm 1942, khi đang là tù nhân ở Trung Quốc, chú ho đã viết nhật ký trong tù. Ngắm trăng là một trong những bài thơ hay trong nhật ký của bạn và cũng là bài thơ hay bạn viết về trăng.

không rượu không hoa tù, cảnh đẹp đêm nay, khó có thể thờ ơ! người nhìn trăng soi qua cửa sổ, trăng lấp ló qua cửa sổ, nhìn nhà thơ.

(bản dịch của người đàn ông)

Bài thơ nói về một tư thế ngắm trăng, tư thế ngắm trăng trong tù, từ đó thể hiện tâm hồn cao cả và phong thái ung dung, tự tại của người chiến sĩ – thi sĩ.

Hai dòng đầu nói lên một hoàn cảnh và một nỗi niềm: làm sao lòng có thể lầm tưởng với cảnh đêm nay vì không có rượu, không có hoa? nhà thơ đang bị ràng buộc. trong tù bạn phải phân phát nước, khẩu phần ăn là lưng bát cháo loãng, đắp chăn bằng giấy … thật tội nghiệp và cay đắng. Vậy tìm đâu ra rượu và hoa để ngắm đêm trăng trong tù? rượu, trăng và hoa là ba thú vui tao nhã của các thi nhân xưa nay. dòng đầu bài thơ như tự an ủi mình: trong tù không rượu chè hoa lá. trước đêm thu đẹp đẽ, thiếu rượu và hoa, nhà thơ ngỡ ngàng, bối rối. đó là tâm trạng, là bi kịch của một nhà thơ có tâm hồn cao thượng và giàu tình yêu thiên nhiên:

Cảnh đẹp đêm nay khó có thể bỏ qua.

câu thơ không nhắc đến vầng trăng nhưng người đọc có cảm giác vầng trăng đẹp hiện ra. hai câu 3, 4 trăng mới xuất hiện. một khung cảnh hiếm hoi của mặt trăng:

người ta nhìn vầng trăng soi bóng ngoài cửa sổ, vầng trăng ló qua khe nứt thấy thi sĩ. nguyên văn tiếng Hán là: nghi thức địa chỉ song tiền thính minh nguyet tham song khích khán thị gia

mỗi câu chữ Hán có hai hình ảnh tương phản: nhan – nguyet, nguyet – thi gia và thông điệp từ thính giả (xem, nhìn, hai mắt). nhân vật là người, đã trở thành nhà thơ – nhà thơ có ý nghĩa thẩm mĩ đặc biệt. từ ngục tối, người lính nhìn trăng qua song sắt nhà tù. tư thế nhìn trăng ấy thật đẹp, như một cuộc vượt ngục tâm linh. vầng trăng được nhân hóa bằng khuôn mặt và đôi mắt: trăng trông ra cửa sổ nhìn thi nhân. thi sĩ và vầng trăng lặng nhìn nhau, thương xót nhau, chia sẻ tình tri kỉ. hai câu 3 và 4 đối lập, ngôn ngữ và hình ảnh đối xứng, hài hòa. vầng trăng và nhà thơ, hai gương mặt trong sáng, hai tâm hồn cao thượng dù bị ngăn cách bởi song sắt nhà tù nhưng vẫn đoàn kết, nghĩa tình sâu nặng. Có thể nói đây là hai bài thơ tả trăng hay và độc đáo nhất. Có bao nhiêu người đã nhìn thấy trăng qua song sắt nhà tù? Tư thế ngắm trăng của Hồ Chí Minh thể hiện lòng yêu trăng, tâm hồn thanh cao, phong thái ung dung tự tại. nó cũng thể hiện khát vọng tự do; từ bóng tối của ngục tù hướng về vầng trăng sáng, nhà thơ khẳng định một lập trường: Thân ở trong ngục – hồn ở ngoài ngục.

hoai thanh từng nhận xét: thơ đầy trăng. Nhật ký trong tù gồm 7 bài thơ về trăng. một thế giới mặt trăng đầy mê hoặc và thơ mộng:

không rảnh để thưởng trăng, ngắm trăng mùa thu.

(Tết Trung thu)

<3

(đêm lạnh)

Tham khảo: Thơ Hay Về Thể Dục Thể Thao ❤️️ Chế Vui Hài Hước Nhất

Trên bầu trời, mặt trăng trượt qua những đám mây.

(đêm mùa thu)

nhìn vào mặt trăng và thế giới mặt trăng đó phản ánh một tâm hồn thơ mộng rộng lớn của tình yêu của bạn. nhìn trăng vì tôi yêu trăng và tôi cũng yêu tự do.

phân tích bài thơ trông trăng – văn mẫu 6

Hồ Chí Minh, vị cha già kính yêu của dân tộc, một vĩ nhân của đất nước và dân tộc Việt Nam. một con người đã dành cả cuộc đời mình để làm những điều phi thường và những điều kỳ diệu cho dân tộc, cho đất nước. tấm lòng của anh được cả dân tộc Việt Nam thấu hiểu, nhân dân Việt Nam sẽ luôn ghi nhớ công ơn của anh.

Cuộc đời của Bác vì đại nghĩa mà vô cùng khốn khó khi phải chịu cảnh tù đày đầy u ám. Trong khoảng thời gian từ năm 1942 đến năm 1943, Bác bị chính quyền bắt vì tưởng đá và bị rơi vào ngục. đây là thời điểm ông xuất bản những bài thơ về cuộc đời mình trong tù. tuy nhiên, những bài thơ đó không phải là những bài thơ đơn thuần. bởi về bản chất, nó mang ý nghĩa tố cáo một cách sâu sắc và khủng khiếp chế độ tù đày hà khắc của chính quyền. trông trăng cũng là một trong những bài thơ tiêu biểu trong tuyển tập:

“Nhà tù ở giữa không có rượu, diệc không hoa đối với thử lương, chính là nhu nhược, đúng không?

vầng trăng trong tâm tưởng của các thi nhân ngày xưa là tri kỷ của họ. những cảm xúc khó diễn tả cũng được thể hiện đặc biệt là với trăng. các thi nhân xưa ngắm trăng như một thú vui tao nhã. uống rượu, ngắm trăng, ngắm vịnh thơ mộng, còn gì tuyệt vời hơn thế. với cảnh trò chơi trăng có những đêm trăng trong trẻo, thanh khiết, chan hòa với thiên nhiên, đồng thời cũng hòa cùng những giai điệu của cuộc đời và cuộc sống. nhưng đêm nay anh cũng trông trăng, cũng là cảnh yêu đương ấy, nhưng trong một hoàn cảnh rất đặc biệt là anh trông trăng vào tù, trông trăng trong tù, anh bị tra tấn, áp bức và sống trong tù. . nước ngoài. trong những hoàn cảnh như vậy, tâm hồn con người sẽ có quá nhiều ràng buộc.

“trong tù không rượu chè, cảnh đẹp đêm nay”

Là người có tâm hồn nghệ sĩ, Bác Hồ là người có tâm hồn dễ rung động trước những biến động của thiên nhiên và cuộc sống. hôm nay, trong một ngày tù đày khắc nghiệt, không rõ ngày hôm nay đã xảy ra chuyện gì, nhưng có thể thấy rõ, hôm nay lòng tôi rất nhiều, muốn được nhẹ lòng. . tất cả những gì bạn muốn bây giờ là thoát khỏi sự trói buộc của phòng giam này, hoặc chỉ nhìn thấy sự tự do bên ngoài một lúc. tuy nhiên muốn rượu mà không có rượu thì buồn, muốn ngắm hoa để tĩnh tâm, nhưng chung quanh chỉ có bóng tối. nhưng hôm nay, thiên nhiên nhìn qua song sắt nhà tù này vào con mắt của thi nhân, người bạn tù và người bạn tù này vô cùng nên thơ và hữu tình:

“Người trông trăng soi qua cửa sổ, trăng trông ngoài cửa sổ, trông nhà thơ”

Trong điều kiện tồi tàn của nhà tù, việc ngắm trăng đã trở thành một bữa tiệc thiếu nhiều tiêu chuẩn vốn có của việc chơi trăng và trông trăng. đó là uống rượu, có bạn và có thể thoải mái ngồi giữa khung cảnh thiên nhiên lộng gió. nhưng bây giờ, trong tình huống này, bạn thiếu tất cả mọi thứ. tuy nhiên, tâm hồn tôi vẫn cảm nhận được rõ ràng sự thanh thản đến từ tận đáy lòng vì tôi biết rằng vầng trăng, người bạn tâm giao ở trên, cũng rất hiểu tâm tư tình cảm của tôi. anh đưa mắt ra cửa sổ nhìn trăng và cũng thấy trăng trong veo, dịu dàng đáp lại tiếng lòng của anh. vầng trăng tròn vành vạnh chiếu vào tâm hồn tôi, giúp tôi xóa tan đi những mệt mỏi, u uất. bạn có thể nhìn thấy phong thái điềm tĩnh của anh ấy trong hoàn cảnh khó khăn, thái độ này không dễ đạt được, bạn phải là người có chí hướng lớn, luôn lạc quan, mới có thể giữ được trái tim trong sáng dù ở trong ngục tù như vậy.

những bài thơ trông trăng không chỉ tả cảnh thiên nhiên mà còn là những bài thơ nói lên tâm hồn, chí khí của bạn. một người có nhân cách lớn, ở trong tù vẫn sống hiền lành, lạc quan, có tầm nhìn xa về tương lai.

phân tích bài thơ trông trăng – văn mẫu 7

nhắc đến hồ chí minh, bất cứ ai cũng dành cho bạn sự biết ơn và kính trọng. các anh dù đã qua đời nhưng hình ảnh của các anh sẽ còn mãi trong lòng người dân đất Việt với tất cả những gì đẹp đẽ, trong sáng và cao quý nhất. Bác Hồ không chỉ là một vị lãnh tụ tài ba mà còn là một nhà thơ nổi tiếng với những vần thơ hay về tình yêu đất nước, tình yêu thiên nhiên. một trong những bài thơ hay viết về chí khí của người chiến sĩ cách mạng cần phải kể đến là bài thơ “trông trăng” tuy ngắn nhưng toát lên khí chất ngút trời.

<3

ở giữa tù không có hoa, đối với lương thử, lương, biểu diễn, nhưng đối với khán giả, minh nguyet, để khích lệ khán giả

dịch thơ:

XEM THÊM:  12 mẫu Tả cảnh bình minh trên quê hương em hay chọn lọc - HoaTieu.vn

trong tù, đêm nay không có rượu, cảnh đẹp khó có người thờ ơ nhìn trăng sáng ngoài cửa sổ, trăng lấp ló ngoài cửa sổ, nhìn thi nhân

những câu thơ mượt mà dễ dàng thấm vào tâm hồn người đọc với niềm cảm phục biết ơn. bài thơ “trông trăng” nhưng lại ở trong một hoàn cảnh rất đặc biệt và khác thường:

trong tù không có rượu hoặc hoa

Người xưa khi ngắm trăng thường có một người bạn tốt, vừa uống một ly rượu ướp gia vị vừa thưởng thức vẻ đẹp của ánh sáng dịu dàng chiếu xuống nhân gian. họ nhìn trăng trong khu vườn đầy màu sắc và hương thơm. trên trời, dưới đất, thiên nhiên và con người hòa quyện, say đắm vào nhau để cảm nhận hết vẻ đẹp và chất thơ của tạo hóa. nhưng ở đây, bạn nhìn lên mặt trăng trong một không gian lạ lùng như vậy. không có hoa, nhưng bạn vẫn bị giam cầm trong không gian tối tăm và hôi hám của một nhà tù. dù cuộc sống vất vả, chật hẹp cũng không đủ sức ngăn cản tâm hồn người tù bay bổng. từ đó, chúng ta có thể cảm nhận được bạn yêu thiên nhiên đến nhường nào. khi trong hoàn cảnh ấy, con người thường xuyên bị đói, rét, họ vẫn hướng về thiên nhiên, hoàn toàn quên đi thực tại của số phận. tình yêu thiên nhiên trong con người đủ để vượt qua tất cả và cũng bởi cảnh quan đẹp đến mức không thể chối từ.

cảnh đẹp đêm nay khó có thể bỏ qua

vầng trăng ấy tròn và sáng trong đêm yên ả của gió và sự tĩnh lặng của không gian. cảnh đẹp quá, thơ mộng làm sao người ta có thể dửng dưng mà làm ngơ, nhất là đối với một tâm hồn yêu thiên nhiên đất trời như em. Dường như, trong hoàn cảnh bị đày đọa về thể xác, nhưng tâm hồn anh vẫn bay theo gió trăng vì như anh đã viết:

cơ thể ở bên trong tb, tâm trí ở bên ngoài

Chúng có thể trói buộc bạn, giam cầm bạn, nhưng làm sao chúng có thể chứa đựng tình yêu thiên nhiên luôn tuôn chảy trong tâm hồn bạn? còn bạn, đã vượt qua mọi thứ để được thả hồn với ánh sáng dịu nhẹ của mặt trăng.

người ta nhìn trăng sáng ngoài cửa sổ, trăng nhìn qua ô cửa, nhìn thi nhân

Anh ấy mở to mắt cao hơn, cao hơn, chạm tới mặt trăng. vầng trăng cũng như để đáp lại tinh thần ấy, nhìn nhà thơ say đắm trước vẻ đẹp của đất trời. con người và thiên nhiên hòa hợp và hòa quyện vào nhau. một sự tương tư như tri kỉ, luôn hướng về phương khác. Tình yêu của ông dành cho thiên nhiên, bất chấp những khó khăn của nó, đã làm cho mặt trăng, một vật thể vô tri vô giác, có khả năng thấu hiểu và sẵn sàng đáp lại. điều đó giúp ta thấy được vẻ đẹp trong tâm hồn nàng, một vẻ đẹp rạng ngời và tươi sáng như ánh trăng dịu dàng, xinh đẹp. bạn yêu thiên nhiên, thiên nhiên hiểu tâm hồn đó. cả hai nhìn nhau, yêu nhau như cùng một trái tim, đầy yêu thương và trìu mến.

như vậy, qua bốn câu thơ “trông trăng”, chúng ta đã cảm nhận được tinh thần yêu thiên nhiên của Bác Hồ thật là cao đẹp. Qua đó, tôi càng thêm khâm phục tinh thần lạc quan của vị lãnh tụ vĩ đại, dù khó khăn đến đâu ông vẫn giữ vững niềm tin và hy vọng vào những điều tốt đẹp, tươi sáng nhất cho tương lai phía trước. .

Phân tích bài thơ trông trăng – văn mẫu 8

luna – bạn tri kỷ, luna – nguồn cảm hứng dồi dào và không cạn kiệt của các thi nhân muôn thuở. Trong thơ văn cổ Đông Tây đã viết nên nhiều bài thơ hay về trăng đã để lại ấn tượng khó phai mờ trong lòng người đọc. Một trong những tác giả viết nhiều về trăng là nhà thơ, lãnh tụ Hồ Chí Minh. trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng gian khổ và vẻ vang của mình, Người luôn coi vầng trăng là tri kỉ, tri kỉ của mình.

bài thơ “trông trăng” ra đời trong hoàn cảnh đặc biệt: trong ngục tù tăm tối của chế độ đồ đá thế gian, nhà thơ – người tù bị còng tay, chân xiềng xích, thân phận tù đày, lạnh lẽo nhưng thanh thản tận hưởng cái đẹp. của một đêm trăng:

<3

(trong tù, không rượu chè, cảnh đẹp đêm nay)

Câu thơ mở đầu miêu tả hiện thực khắc nghiệt của chốn lao tù “không rượu không hoa.” Trong tù không có rượu, hoa nào có tác dụng lay động tâm hồn thi nhân? Trước đây, trong hoàn cảnh tù tội, “rượu không” luôn chồng lên “không hoa”… hiện thực xám xịt lạnh lùng phủ nhận tất cả.

tuy nhiên, trong tâm hồn ông, trong tình yêu cuộc sống bao la, cảm hứng vẫn dạt dào và nồng nàn, khiến ông phải thốt lên: “cảnh đẹp đêm nay khó có thể hững hờ”. ánh sáng thanh khiết của vầng trăng như thôi thúc, như mời gọi thi nhân ra đi giữa tự do, giao hòa, sẻ chia. tuy nhiên, hoàn cảnh khắc nghiệt đã đưa mọi người đến với nhau. mọi người đang bị giới hạn, vì vậy sự thích thú chỉ có thể giảm xuống một cử chỉ im lặng, im lặng.

“liên quan đến hướng khán giả, minh nguyet nguyen tham gia khuyến khích khán thính giả.

(người nhìn trăng chiếu qua cửa sổ, nhìn nhà thơ qua cửa sổ)

Anh im lặng, đắm chìm trong ánh trăng sáng ngoài cửa sổ. bốn bức tường chật hẹp của nhà tù không ngăn được sự náo nhiệt vô cùng. anh thả hồn mình theo ánh trăng và gửi gắm vào đó niềm khát khao tự do vô hạn. Thỉnh thoảng, những lời thì thầm nói: “trăng, bạn có hiểu chúng tôi yêu mặt trăng đến thế nào không?” lời tâm sự chân thành từ sâu thẳm tâm hồn con người đã được vầng trăng cảm động, sẻ chia. ánh sáng vằng vặc của vầng trăng bỗng trở nên sống động, uyển chuyển hơn: “trăng trông ra ngoài cửa sổ thấy thi nhân”. trước sự hiện diện của vầng trăng đẹp, hiện thực tăm tối, u ám nơi ngục tù dường như bị xóa nhòa, nhường chỗ cho sự giao hòa thiêng liêng giữa nhà thơ tự do với thiên nhiên vĩnh hằng. anh hướng ánh nhìn về ánh trăng sáng trong đêm tù, cũng như bao lần khác, trong những hoàn cảnh khó khăn trong cuộc sống, anh luôn hướng về cái đẹp của cuộc sống.

Xuyên suốt bài thơ, không một tiếng động, dù chỉ một âm thanh nhỏ. sự im lặng tuyệt đối ấy tôn lên phần sâu thẳm nhất của tâm hồn con người, tâm hồn của tạo vật. người nhìn trăng, trăng nhìn người trong im lặng. không nói gì nhưng nói nhiều điều. Trong số rất nhiều bài thơ về trăng, bài thơ “Trông trăng” của Nhà thơ-Chiến sĩ Hồ Chí Minh mang một vẻ đẹp giản dị nhưng khác biệt. bốn câu, hai mươi tám chữ, thật ngắn gọn, nhưng thật sâu sắc về đạo đức, phẩm giá, tác phong của một con người chân chính.

phân tích bài thơ trông trăng – văn mẫu 9

Hồ Chí Minh là một lãnh tụ cách mạng, một nhà văn, nhà thơ lớn của dân tộc Việt Nam. trong những di sản mà nhân dân để lại cho thế giới, thơ ca chiếm một vị trí quan trọng. Những bài thơ của Hồ Chí Minh thể hiện tình yêu cuộc sống, tình yêu thiên nhiên, tình yêu quê hương sâu nặng, thể hiện nghệ thuật thơ mang đậm màu sắc cổ điển và hiện đại.

“Trông trăng” là bài thơ số 20, trích từ tập “Nhật ký trong tù”. tác phẩm được viết theo thể thơ thất ngôn tứ tuyệt ngắn gọn, giản dị mà súc tích, mở ra thế giới tâm hồn và giàu cảm xúc của Người trong hoàn cảnh tù đày tăm tối và gian khổ.

Tháng 8 năm 1942, Hồ Chí Minh (cao bang) bí mật sang Trung Quốc để xin viện trợ quốc tế cho cách mạng Việt Nam, nhưng ông không ngờ rằng guangxi đang bị chính phủ tấn công. Con tàu cho rằng họ bị giam giữ không có lý do và bị đưa đến 30 nhà tù ở 13 huyện ở tỉnh Quảng Tây, và bị tra tấn trong hơn một năm.

Tác giả viết bài thơ “Nhật ký trong tù” nhằm mục đích giải trí, nhưng qua bài thơ, người đọc vẫn thấy được chân dung tâm hồn Hồ Chí Minh: một tinh thần lạc quan, một phong thái ung dung, thanh thoát, một bản lĩnh hiên ngang phi thường của một chiến sĩ cộng sản có tâm hồn tinh tế, nhạy cảm, biết yêu thương con người, yêu thiên nhiên.

bài thơ “trông trăng” được viết bởi người chú trong hoàn cảnh tù đày, nhưng trước vẻ đẹp của đêm trăng, anh đã thoát khỏi gông cùm xiềng xích của ngục tù, và thoát ra với tinh thần tự do trước thiên nhiên bao la rộng lớn. Có thể nói bài thơ là một ví dụ điển hình cho thái độ sống của một con người: “thân là ở trong tb / khí ở ngoài tb”.

Trước hết, hai câu thơ mở đầu là lời giới thiệu về hoàn cảnh tù đày và nỗi niềm mơ màng của người nghệ sĩ:

Giữa chốn ngục tù không có hoa, không có hoa, để chứng minh lương?

dịch thơ:

trong tù, không rượu bia hay cảnh đẹp đêm nay

từ “no” (không) được lặp lại hai lần, để nhấn mạnh cái không tồn tại nên không thể thiếu lúc này: không rượu, không hoa. và đối lập với điều trên không có gì là “cảnh đẹp đêm nay khó có thể hững hờ”. câu hỏi tu từ trong câu thơ thứ hai “lời phàn nàn?” (làm sao) diễn tả được sự lo lắng, bồn chồn, bối rối của người nghệ sĩ khi đứng trước một “cảnh đẹp”: không có rượu, không có trăng để thưởng thức trọn vẹn đêm trăng?

tiếc nuối, trăn trở là biểu hiện của một tấm lòng chân thành, của một tâm hồn yêu thiên nhiên say đắm, ngây ngất và khao khát được đắm mình trong ánh trăng. Vượt lên trên khuôn khổ ngôn từ, câu thơ thể hiện cả tâm hồn nghệ sĩ Hồ Chí Minh và bản lĩnh hiên ngang của một chiến sĩ cộng sản.

Dù gặp khó khăn, gông cùm xiềng xích trong ngục tù nhưng anh vẫn mở rộng tấm lòng, đón nhận mọi vẻ đẹp của thiên nhiên và ánh trăng nơi ngục tù lạnh lẽo. bài thơ đã thể hiện tâm hồn cao cả, vẻ đẹp yêu thương vượt lên hoàn cảnh khắc nghiệt của người tù thành phố Hồ Chí Minh.

và khi đứng trước một cảnh đẹp không biết phải phản ứng như thế nào vì còn thiếu sót khá nhiều thứ, tôi đã tìm ra cách để giải quyết tình huống đó một cách khéo léo và chân thành: lấy lòng để trở về. Trái tim tôi, tình yêu với trăng để đổi lấy trăng – người bạn tâm giao của bạn. đó là cách ứng xử đầy tình cảm, lãng mạn và mơ mộng:

<3

Thật là một cuộc hội ngộ tuyệt vời! mặc cho không gian xung quanh, “song sắt” trước mặt, bạn và trăng, trăng và người vẫn một lòng hướng về đối đãi tri kỉ. người ta nhìn ra sông để thấy vẻ đẹp của trăng, và trăng cũng vượt qua song sắt để đến với bạn. một không gian hoàn toàn tĩnh lặng trong những khoảnh khắc giao hòa nồng nàn mãnh liệt giữa con người và mặt trăng.

Nghệ thuật nhân hoá ở câu thơ cuối đã khiến vầng trăng trở nên giàu cảm xúc, có đôi mắt, có hình dáng cụ thể và cũng là sự đồng cảm, sẻ chia để trở thành người bạn tâm giao, người bạn tri kỉ, người bạn của người tù. thật là một khoảnh khắc lãng mạn, giàu chất thơ và chất hội họa, ánh trăng đã xóa tan cảnh tù đày tăm tối, làm cho tâm hồn con người trở nên trong sáng, thuần khiết. câu thơ dựng lên hình ảnh người tù đêm ngắm trăng thật đẹp, thật ấm áp, vui tươi, thể hiện sự đồng cảm đặc biệt của con người với trăng.

“Ngắm trăng” mang đậm màu sắc cổ điển và tinh thần hiện đại. Màu sắc cổ điển được thể hiện ở chủ đề (vầng trăng), chất liệu thơ (rượu, hoa, trăng), thơ tứ tuyệt, kết cấu song thất lục bát (hai câu cuối). còn vẻ đẹp hiện đại thể hiện ở tâm hồn lạc quan, luôn tràn đầy tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống và bản lĩnh phi thường luôn hướng về ánh sáng của người chiến sĩ cộng sản …

bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn tứ tuyệt, vỏn vẹn 28 chữ cái rất ngắn gọn, súc tích nhưng đã khắc họa thành công bức chân dung tâm hồn của người chiến sĩ cộng sản: yêu thiên nhiên với tinh thần lạc quan, mạnh mẽ, vượt khó. điều kiện khắc nghiệt từ nhà tù Đó là chất thép của bài thơ hay chất thép của lòng dũng cảm phi thường của người chiến sĩ vĩ đại: Hồ Chí Minh.

phân tích bài thơ trông trăng – văn mẫu 10

Ngắm trăng (nguyên văn chữ Hán là vong nguyễn) là một chủ đề rất quen thuộc trong thơ ca cổ đại phương Đông. Mặt trăng là hình ảnh đại diện cho vẻ đẹp nguyên sơ và thuần khiết của thiên nhiên và ngắm trăng là cách thể hiện tình cảm với thiên nhiên, đồng cảm với thiên nhiên.

Trong thơ Bác, vầng trăng luôn hiện hữu và là người bạn thân thiết, tri kỉ của nhà thơ.

Các thi nhân thời xưa khi thưởng trăng nhìn chung đều có tâm trạng thanh thản, thoải mái, trong cảnh thanh thản, thư thái. Khi ngắm trăng, các thi nhân xưa thường chưng hoa, uống rượu để thưởng trăng thêm vui và mãn nguyện.

đây, chú ho trông trăng trong một tình huống bất thường:

Không có rượu hoặc hoa trong tù.

Câu thơ vừa thể hiện cảnh ngộ của thi nhân trong cảnh ngục tù, nhưng cũng cho thấy người đàn ông này quả là “kẻ bất hiếu” nên trước cảnh trăng đẹp, ông đã nghĩ đến cách thưởng trăng tao nhã của người xưa. .

câu thơ thứ hai bộc lộ rõ ​​nét nghệ thuật đích thực trong tâm hồn Hồ Chí Minh: trước trăng đẹp như đêm nay, không rượu chè đón trăng, tỏ lòng thành kính với người bạn thân thiết (nhà thơ ly bach: gửi yêu minh nguyễn – tháo ly mời trăng sáng). nhà thơ không khỏi hồi hộp và có chút bối rối trong lòng (nguyên văn: “không biết cảnh đẹp đêm nay phải làm sao?”). p>

một lối thoát tâm linh để giao cảm với mặt trăng.

Hai dòng cuối của bài thơ miêu tả tư thế và hành động của nhà thơ và trăng thành hai đường thẳng song song cân đối trong mỗi câu và giữa hai câu.

Giữa trăng và nhà thơ vẫn xuất hiện song sắt lạnh lùng của ngục tù. nhưng nó đã không thể ngăn cản sự giao cảm của con người và thiên nhiên. tâm hồn nhà thơ đã thoát ra khỏi không gian chật hẹp của ngục tù và bay bổng hòa mình với vầng trăng sáng trên bầu trời tự do. vầng trăng lúc này không chỉ là biểu tượng của vẻ đẹp thuần khiết mà còn là biểu tượng của tự do. quả thật, với câu ca dao này, Hồ Chí Minh đã thực hiện một cuộc siêu thoát tâm linh.

còn mặt trăng thì sao? Cũng đúng vì trăng là bạn tri kỷ của thi nhân, trăng cũng vượt song sắt để tìm thi nhân.

Hai câu thơ về nguyên tắc có sự đối xứng trong mỗi câu (đối nhỏ) và đối xứng giữa hai câu, thể hiện sự đồng điệu, gắn bó tình cảm giữa nhà thơ và con người.

Tóm lại, hai câu đầu: hoàn cảnh khắc nghiệt của nhà tù vẫn không thể khiến người ta không khỏi rùng mình trước cảnh trăng đẹp. nhà thơ cho rằng rượu và hoa thể hiện sự trân trọng đối với trăng đẹp. vì đó là cách thưởng trăng tao nhã của những tà áo dài khách xưa. sự bối rối của nhà thơ, sự bối rối trong câu thứ hai (trong ánh trăng đẹp đêm nay, tôi biết làm gì?).

ở dòng 3 và 4. tâm hồn nhà thơ đã vượt qua song sắt nhà tù để hướng về vầng trăng; và tuy không có hoa nhưng có rượu để cùng trăng thưởng thức, ở đây người và trăng có một cuộc gặp gỡ, gần gũi, thân thiết. tình yêu trăng của nhà thơ Hồ Chí Minh đã vượt qua mọi điều kiện ngặt nghèo của hoàn cảnh ngục tù, vượt qua sự ngăn cách của song sắt nhà tù và đạt được sự đồng cảm với trăng.

Phân tích bài thơ trông trăng – văn mẫu 11

cơ thể ở trong sức lao động, tinh thần không có việc làm.

đó là tinh thần của những người tù thành phố Hồ Chí Minh. Dù bị giam cầm trong xiềng xích, thể xác bị tra tấn, nhưng tinh thần không ai có thể kìm chế được. Không những thế, trong tù, Hồ Chí Minh còn thả hồn thơ bay bổng, vượt ra khỏi ngục tù vào thiên nhiên, với tri kỷ. mở nhật ký trong tù, ít ai không xúc động và xúc động khi đọc bài thơ trông trăng.

Bài thơ bắt đầu bằng những mô tả rất chân thực về cuộc sống thực và trạng thái tâm hồn của con người.

trong tù, không rượu hoặc cảnh đẹp đêm nay.

mỗi câu trình bày một tình huống. câu đầu tiên: tù – không rượu – không hoa. đó là sự thiếu thốn về vật chất. điệp khúc không lặp lại hai lần càng làm tăng thêm ý tứ cho bài thơ. Sự thật là sống trong tù, phạm nhân thiếu thốn nhiều thứ, kể cả những thứ thiết yếu như thức ăn, quần áo, nước uống, chăn chiếu.

Trong nhiều bài thơ khác, tôi đã nói rằng, trong câu thơ này không có rượu, không có hoa, đó là sự bày tỏ niềm tin của tôi về hoàn cảnh trớ trêu của mình trước vẻ đẹp đầy mời gọi của đêm trăng. lời thú tội ấy thật cao cả, vượt lên trên thực tế tù đày, trên cả những thiếu thốn vật chất tầm thường, tầm thường. câu thơ thứ hai: cảnh đẹp đêm nay khó có thể dửng dưng giải bày thêm nỗi lòng của mình.

ta nhận thấy người tù đã thực sự quên đi ngục tù, quên đi thực tại tăm tối để hướng về ánh sáng, thưởng ngoạn cảnh đẹp, đón trăng sáng. chỉ trong hai dòng đầu của bài thơ ta mới thấy được tâm hồn thơ anh chân thành và rộng mở đến nhường nào. đêm nay, trong nhà tù vắng vẻ và vắng vẻ, anh đã được tìm thấy một lần nữa bởi người bạn của mình là luna.

người ta nhìn trăng sáng ngoài cửa sổ, trăng nhìn qua ô cửa, nhìn thi nhân

bạn đã nhận được một người bạn của mình như thế này: không rượu, không hoa, chỉ … đôi mắt nhìn nhau và một trái tim chân thành. mà ngạc nhiên hơn cả là tư thế trông trăng, hoàn cảnh gặp gỡ của người tri kỉ, tri kỉ. Bằng cách đọc nguyên bản chữ Hán, chúng ta có thể thấy rõ hơn đặc điểm của cuộc gặp gỡ này, đồng thời hiểu sâu sắc nghệ thuật cấu trúc câu văn chân thực và rất thực của tác giả.

<3

persona (người). câu trước: người vượt song sắt ngắm trăng sáng, thưởng ngoạn và chia sẻ với trăng vẻ đẹp của đất trời, của tự do tự tại. cụm từ phụ: vầng trăng vượt qua song sắt nhà tù để được nhìn thấy, đáp lại, cũng là để chia sẻ, an ủi mọi người.

biện pháp tu từ nhân hoá khiến trăng gần người hơn, có tâm hồn, thực sự trở thành người bạn, người bạn tâm giao, tri kỉ của con người. nghĩa là người nhìn trăng vì yêu trăng. mà trăng cũng yêu người nên mê đắm nhìn người. vừa thanh thản, vừa bình thản phá song sắt, chinh phục ngục tù, đoàn kết bằng sức mạnh của tình yêu: yêu ánh sáng, cái đẹp và tự do.

và lạ thay, dưới con mắt trong sáng của minh nguyễn không có một người tù hay một người bình thường nào khác mà là một nhà thơ (nhà thơ). sự thay đổi cách dùng từ người ở câu trên thành nhà thơ ở câu dưới cũng là câu kết, câu kết của bài thơ không phải ngẫu nhiên mà có. đó là sự hóa thân kỳ diệu, là khoảnh khắc bừng sáng của tâm hồn nhà thơ.

Trước ánh trăng sáng, Hồ Chí Minh đã cảm nhận được hết vẻ đẹp thanh tao của trăng như các thi nhân xưa (nguyễn trai, lý bạch …) và cũng thấy thêm vẻ đẹp, sức sống ở trẻ thơ. mặc dù con người sống trong xiềng xích. đoạn thơ mở đầu bằng hình ảnh ngục tù nhiều thiếu thốn, giữa bài thơ là vầng trăng sáng – cuối bài thơ là hình ảnh một con người trong hoàn cảnh bị giam cầm giữa song sắt đã trở thành nhà thơ. đang say mê mơ …

hình ảnh, âm sắc, ngôn từ ngày càng tươi sáng, đẹp đẽ hơn, tràn đầy niềm vui và sự lạc quan. Thơ Bác giống Dương Thi về ngoại hình, nhưng rất khác về tính cách, tâm hồn, ý chí bên trong. đó là tâm hồn thi sĩ trong tâm hồn người lính luôn mông lung.

bài thơ trông trăng là một bài thơ đặc sắc trong nhật ký trong tù của tôi. Chỉ với bốn câu thơ tuyệt vời, ông đã thể hiện ý chí, tinh thần lạc quan, tình yêu thiên nhiên sâu sắc, sức sống và khát vọng tự do. nói cách khác, đó là một bài hát tự do của một tù nhân theo phong cách quân đội. bài thơ để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.

Nhật ký trong tù thành phố Hồ Chí Minh, mỗi bài viết đều thấm đẫm tình người, tình yêu tự do, tình yêu thiên nhiên chân thành của một người lính và một người nghệ sĩ.

vì vậy, mỗi bài thơ đều trở thành một bài học triết lí về lẽ sống, về tinh thần quật cường trong mọi hoàn cảnh của người chiến sĩ cách mạng. Thơ Bác thường nói trăng là cảnh khuya, rằm tháng giêng. nhưng tôi đang nhìn trăng trong khu rừng của chiến khu việt bắc. ngắm trăng là trăng non là dịp đặc biệt để quan sát trăng. chú ho trông trăng trong một cuộc sống khác với những người khác, một cuộc sống trong tù.

Mở đầu bài thơ là một hiện thực: trong tù không có rượu, hoa. nhưng đối lập với cảnh bên trong ngục là một đêm trăng đẹp bên ngoài (lương tiêu). Vì vậy, một câu hỏi như một bài toán được đặt ra một cách rất tự nhiên: làm thế nào để bạn biết mình phải làm gì trước cảnh đẹp đêm nay?

nhìn thấy mặt trăng thường yêu cầu rượu và hoa. đó là những điều tạo nên cảm hứng cho tâm hồn thi nhân. Xưa nay, uống rượu, ngắm trăng, thưởng hoa là chuyện thường. nhưng trong ngục tù này làm sao có rượu và hoa để thưởng thức ánh trăng. câu hỏi thiên nhiên ấy thể hiện tình yêu thiên nhiên tha thiết và khát vọng thưởng ngoạn cái đẹp của anh. câu thứ hai dịch là cảnh đẹp đêm nay. khó bỏ qua câu hỏi nên làm mất cảm giác lo lắng của nhân vật trữ tình.

Đêm nay đọc lại câu thơ Cảnh đẹp khó mà thờ ơ, đối với tôi nó dường như là một câu hỏi lo lắng cho người đọc, nhưng đối với anh, đó là một câu hỏi tu từ để nhấn mạnh giải pháp tối ưu của nó. ánh trăng thanh khiết, cùng người vợ kia như có sức lôi cuốn, như mời gọi các thi nhân ra chốn tự do để giao hòa, chia sẻ.

nên dù vật chất thiếu thốn, dù bốn bức tường tù chật hẹp, dù song sắt cửa sổ trại giam nhưng ai cũng không ngăn được cảm xúc dâng trào. anh thả hồn mình theo ánh trăng và đặt khát vọng tự do không ngừng vào đó. câu thơ giống như một lời thì thầm.

tự do bộc lộ chân thành và tự do trong tâm hồn sâu lắng của người được trăng xúc động, sẻ chia: trăng trông ra cửa sổ, nhìn thi nhân. vậy nên, việc trông trăng không phải ngẫu nhiên mà thấu tình đạt lý trông trăng, tạo điều kiện cho anh em hòa hợp. ống nhòm cho thấy sự chủ động của ánh trăng đang nhìn bạn. vì vậy, cả người và trăng đều chủ động tìm cách hòa hợp với nhau, say đắm nhìn nhau. trong hoàn cảnh bất thường, cách nhìn trăng trong tù cũng khác thường.

người tù lúc này muốn nhìn trăng thì phải nhìn ra cửa sổ, trăng muốn nhìn thấy thi nhân thì phải theo người qua ô cửa. vì vậy con người và mặt trăng có hai chuyển động. người ta nhìn ra ngoài cửa sổ để nhìn trăng, còn trăng di chuyển qua lỗ cửa sổ nhìn nhà thơ. có thể nói cả hai phong trào đều là những cuộc trốn chạy tâm linh, và trong cuộc vượt ngục, mặt trăng và con người được tự do đoàn kết.

Câu hỏi ở đây đã được trả lời thỏa đáng. đoạn thơ không chỉ thể hiện tình yêu thiên nhiên trong tâm hồn người nghệ sĩ rất nhạy cảm mà còn thể hiện một triết lý sống, một hành động đúng quy luật để được hưởng tự do trong mọi hoàn cảnh của mình.

Ở hai câu thơ, người chú đã sử dụng cả nghệ thuật tương phản khéo léo và nghệ thuật nhân hoá đúng lúc để trăng và người trở nên gần gũi, thân thiết, trở thành bạn, tri kỉ và cùng diễn. từ nhà tù để gặp gỡ. ở đây, vầng trăng và con người là hiện thân của chú, là hiện thân của một tâm hồn vừa là nghệ sĩ, vừa là chiến sĩ yêu tự do, tích cực tìm kiếm cái đẹp mà không nhà tù nào ngăn cản được.

lời thơ tự nhiên, giản dị nhưng rất triết lí. Toàn bộ bài thơ không nhắc đến một chữ tự do nào nhưng toát lên một tinh thần rất tự do, luôn làm chủ hoàn cảnh của mình. đó là vẻ đẹp của tâm hồn tự do, nhân cách lớn của người nghệ sĩ, người chiến sĩ Hồ Chí Minh vĩ đại.

Phân tích bài thơ Trông trăng – Văn mẫu 12

Tình yêu nhiệt thành của những người cộng sản dành cho mặt trăng và sự dũng cảm kiên cường của những người cộng sản đã tạo nên một cuộc trốn chạy tâm linh thú vị. sự đan xen giữa tình và chất thép cùng với nghệ thuật tương phản, nhân hoá đã tạo nên vẻ đẹp độc đáo của bài thơ.

nhìn trăng mở ra một chút bối rối của người tù: một thi sĩ trước một vầng trăng đẹp. vì đây là một cảnh ngắm trăng đặc biệt: ngắm trăng trong tù. trong tù, không rượu, không hoa, tất nhiên người ta hiểu điều đó, nhưng ông vẫn nhắc đến nó hai lần nhấn mạnh từ không (không) như một lời tạ tội với vầng trăng, người bạn tâm giao, tri kỷ. nó là một nghệ sĩ hơi khó hiểu. vì chỉ những nghệ sĩ chân chính mới biết yêu sâu sắc và tế nhị trước vẻ đẹp của thiên nhiên.

với bài thơ này, ngoài hiện thực trần trụi nơi ngục tù, nỗi thống khổ của người nghệ sĩ thể hiện lòng dũng cảm không ngừng của người tù, bất chấp và vượt lên hoàn cảnh hiện tại để giữ cho tâm hồn nhạy cảm luôn vẹn nguyên, luôn yêu đời, rung động trước vẻ đẹp của thiên nhiên. và cuộc sống.

Sau những phút ngỡ ngàng và bối rối, một cuộc giao cảm đẹp đẽ đã diễn ra giữa người và trăng, thi nhân và tri kỷ. đây là một sự hòa hợp bình tĩnh nhưng nghiêm túc và sâu sắc. không có gì, chỉ là tấm lòng của hai người tri kỷ trong một từ (xem). hai câu sử dụng phép đối trong thơ luật tang. hướng nhân – phục nguyệt; minh nguyet – thi gia (câu trên và câu dưới).

lại ở đầu và cuối mỗi dòng: nhân – nguyệt; nguyệt – nhà thơ. đại diện cho mối liên kết giữa con người và mặt trăng. hình thức và kết cấu của bài thơ đã làm rõ cái nhìn của cảnh trăng trong tù: hai câu đầu là người và trăng, bị kẹp giữa song sắt của ngục tù bị ngăn cách một cách dã man.

Xem thêm: Soạn văn bài ông già và biển cả

nhưng bất chấp những song sắt lạnh lùng và ghê tởm ấy, con người vẫn đến với trăng, vẫn say mê ngắm trăng, và trăng cũng đến với người nhìn người đắm đuối. câu thơ ngắt đúng luật thơ tang: song – ca, thính – thính. hai chữ nhưng giống như bức tường ngục được dựng lên để ngăn cách con người với mặt trăng, ngay lập tức có khán giả, khán giả đánh trả.

Đó là chiến thắng của tình yêu của bạn, tình yêu của bạn với thiên nhiên, tình yêu của bạn đối với mặt trăng. những giao cảm kỳ diệu của sự thăng hoa đã xảy ra. ngục tù như biến mất trong tích tắc, song sắt lạnh lẽo biến mất, chỉ còn lại thi nhân và vầng trăng tri âm. hoàn cảnh trói buộc, giam cầm nhưng sức sống của con người là vô hạn. và trong tù, với Hồ Chí Minh, nhìn trăng sáng (ánh trăng) là hướng tới tự do, là khát vọng cháy bỏng của một con người.

phân tích bài thơ trông trăng – văn mẫu 13

vầng trăng là nguồn cảm hứng muôn đời của thi nhân, vầng trăng là người bạn tâm tình; mặt trăng là chủ đề của hội họa và âm nhạc. Trong thơ văn cổ Đông Tây đã viết nên nhiều bài thơ hay về trăng đã để lại ấn tượng khó phai mờ trong lòng người đọc. một trong những tác giả viết nhiều về trăng là Hồ Chí Minh. Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng đầy gian khổ và vẻ vang, ông luôn coi vầng trăng là người bạn tri kỉ, tri kỉ của mình.

bài thơ “trông trăng” ra đời trong một hoàn cảnh đặc biệt: giữa chốn ngục tù đầu óc đen tối của chế độ thế giới đồ đá, nhà thơ – người tù bị cõng bằng tay, chân bị xiềng, Thân phận bị kết án trong tù, lạnh lẽo nhưng thanh thản tận hưởng vẻ đẹp của đêm trăng:

Ở giữa nhà tù, không có hoa, không có rượu, không có hoa.

Câu thơ mở đầu miêu tả hiện thực khắc nghiệt của chốn lao tù “trong tù không rượu không hoa”. câu thơ đầu là đoạn thơ tả thực về hoàn cảnh ngục tù. Mặc dù nó không diễn tả được những bức tường nhà tù lạnh lẽo và khuôn mặt của những tên cai ngục, nhưng từ “nhà tù trung gian” nghe chua xót làm sao!

Trong tù không có rượu, hoa là thứ khơi dậy tâm hồn thi nhân?! Xưa nay, uống rượu ngắm trăng, uống rượu thưởng hoa là chuyện thường. nhưng ở đây, trong hoàn cảnh tù tội này, “rượu không” chồng lên “không hoa”… hiện thực lạnh lẽo và xám xịt phủ nhận tất cả.

nhưng câu thơ thứ hai có sự thay đổi tâm lý của tác giả cũng như người đọc. một sự thay đổi bất ngờ: “cảnh đẹp đêm nay khó có thể hững hờ”! thật lạ: trong máu của chú, trong tình yêu cuộc sống bao la của chú, cảm hứng vẫn dồi dào và nồng nàn, khiến người ta phải thốt lên: “cảnh đẹp đêm nay khó có thể hững hờ”.

Tâm trạng này giúp viên quản ngục thoát khỏi nỗi sầu muộn: tác giả hoàn toàn quên đi việc làm quản ngục khi đối diện với cung trăng. tác giả nhìn trăng như thấy một người bạn thân, một người khách cũ đến thăm nhà, rồi bẽn lẽn tạ tội với trăng, giải thích với trăng; “Xin lỗi! Vì tôi đang ở trong tù, không hoa, không rượu, xin mời những người bạn vàng của tôi.”

Đoạn thơ thể hiện sự hào hứng, thích thú của chú tiểu trước đêm trăng đẹp. ánh sáng thanh khiết của vầng trăng như thôi thúc, như mời gọi thi nhân ra đi giữa tự do, giao hòa, sẻ chia. tuy nhiên, hoàn cảnh khắc nghiệt trói buộc con người, ở hai câu sau, tác giả dù ở trong tù nhưng thói thường chỉ có thể thu gọn lại thành điệu bộ câm lặng:

quản lý khán giả của bài hát, minh nguyet luong cũng khuyến khích nhà thơ.

nhưng văn phong của tác giả thực sự rất ngạo mạn khi tự xưng là “nhà thơ”. Đúng! tác giả không còn nhớ cảnh tù đày tăm tối, chỉ biết có trăng, có trăng có mình, hai tâm hồn đồng điệu ngưỡng mộ nhau, tôn trọng nhau và xích lại gần nhau hơn, họ chia sẻ nhau trong im lặng, trong tình yêu:

XEM THÊM:  Soạn văn bài trong lòng mẹ lớp 6

“người ta nhìn trăng soi qua cửa sổ, trăng nhìn qua khe nứt nhìn nhà thờ”

Anh im lặng, đắm chìm trong ánh trăng sáng ngoài cửa sổ. bốn bức tường tù chật hẹp không kìm được cảm xúc mênh mông, anh thả hồn mình theo ánh trăng và gửi gắm vào đó niềm khao khát tự do vô hạn. hết lần này đến lần khác tin tưởng lời nói: “moon, ngươi hiểu ta yêu trăng đến mức nào?”

lời tâm sự chân thành từ sâu thẳm tâm hồn con người đã được vầng trăng cảm động, sẻ chia. ánh trăng sáng bỗng trở nên sống động, uyển chuyển: “trăng trông ra ngoài cửa sổ thấy thi nhân”. trước sự hiện diện của vầng trăng đẹp, hiện thực tăm tối, u ám của chốn ngục tù dường như bị xóa nhòa, nhường chỗ cho sự giao hòa thiêng liêng giữa nhà thơ tự do với thiên nhiên vĩnh hằng.

Anh nhìn trăng sáng trong đêm tù, cũng như bao lần khác, trong hoàn cảnh khó khăn của cuộc đời, anh luôn đi tìm cái đẹp của cuộc đời. xuyên suốt bài thơ không một tiếng động, dù chỉ một âm thanh nhỏ. sự im lặng tuyệt đối đó tôn lên phần sâu thẳm nhất của tâm hồn con người, linh hồn của tạo vật.

mọi người nhìn vào mặt trăng, mặt trăng nhìn mọi người trong im lặng. không nói gì nhưng nói nhiều điều. Trong số rất nhiều bài thơ về trăng, bài “Ngắm trăng” của Hồ Chí Minh mang một vẻ đẹp giản dị mà khác biệt. Đến đây, chúng ta không được quên rằng trong bài thơ không tiêu đề, tác giả đã nói đến sự tự do vô hạn của tâm hồn:

thân ở ngục trung, tâm ở ngoài ngục (thân ở trong ngục, tinh thần ở trong ngục)

đó có phải là tinh thần hào hiệp của nhà thơ và tinh thần son sắt của người chiến sĩ không? vì vậy tác giả đã rút ra một bài học triết lý, một lời khuyên cho mình và cho người khác:

<3

Bài thơ trông trăng và bài thơ Không đề có những nét độc đáo riêng, nhưng cho ta một phong cách chung của tác giả: hai bài thơ, một hồn, một sức, hàm chứa chiều sâu và đạo đức, phẩm cách và phong cách riêng. của một nhân vật lỗi lạc trong lịch sử nước ta thế kỷ 20 và muôn đời sau!

Phân tích bài thơ trông trăng – văn mẫu 14

uống rượu ngắm trăng là một thú tiêu khiển tao nhã của người đời, bất chấp khách sáo. Nguyễn Trãi đã từng viết: “đêm trăng khuyết đầu chén” để nói lên niềm vui lúc rảnh rỗi này. và Hồ Chí Minh trong một hoàn cảnh hoàn toàn trái ngược, với tấm lòng rộng mở và tình yêu thiên nhiên tha thiết đã viết:

ở giữa nhà tù, không có một bông hoa nào.

Sau những ngày tháng miệt mài tìm đường cứu nước cho dân tộc, tháng 8 năm 1942, bà bí mật lặn lội từ trên cao sang Trung Quốc để tìm sự giúp đỡ của quốc tế. Thật không may, trong chuyến đi đó, anh đã bị chính quyền Tưởng Giới Thạch bắt giữ và đưa vào hơn 30 nhà tù ở 13 huyện của Quảng Tây.

cuộc sống của người tù tuy bị đày đọa về thể xác nhưng không thể làm thui chột ý chí chiến đấu và tình yêu thiên nhiên của anh ta. bài thơ trông trăng là tấm gương tiêu biểu nhất cho tinh thần thép của ông.

tình yêu của bạn dành cho thiên nhiên lần đầu tiên được thể hiện qua những hoàn cảnh rất đặc biệt. Tuy ở trong hoàn cảnh tù tội nhưng không vì thế mà anh mất đi tình cảm với người bạn tốt của mình – ánh trăng:

trong tù, không rượu bia hay cảnh đẹp đêm nay

Bạn đã có một thái độ thoải mái và tự tại, nhưng để thưởng thức mặt trăng, bạn cần có rượu và hoa. nhưng trong tù thiếu thốn trăm bề, ăn không đủ no thì lấy đâu ra rượu, hoa để thưởng ngoạn trọn vẹn cảnh sắc? nhưng đối lập với thực tế thiếu thốn đó là một câu cảm thán, một kỳ quan, một cảnh đẹp đêm nay.

nếu trong nguyên tác, câu thơ có sử dụng từ hỏi – ha, thể hiện sự băn khoăn, không biết phải làm sao; thì ở phần dịch thơ lại mất nghĩa đó, câu thơ mang sắc thái khẳng định, không biết thế nào. Trước cảnh đêm tuyệt diệu và huyền ảo dưới ánh trăng, lòng người yêu thiên nhiên không khỏi nao lòng:

người ta nhìn trăng sáng ngoài cửa sổ, trăng nhìn qua ô cửa, nhìn thi nhân

Hai câu trong bản dịch không giống nhau lắm nên đã làm mất đi vẻ đẹp của sự song song và nhịp điệu của hai câu thoại. Ở hai câu thơ này, Hồ Chí Minh đã vận dụng một cách tài tình nghệ thuật tương phản. trong câu, nhân với trăng; lịch âm cho các nhà thơ; trong hai câu kết hợp với nhau chúng được nhà thơ nhân lên bằng trăng và trăng. thiên nhiên hài hòa, hoàn hảo như vậy thể hiện mối quan hệ khăng khít, bình đẳng giữa hai đối tượng, giữa con người và thiên nhiên.

trong ánh sáng của trăng và con người không màng đến cảnh vượt song sắt lạnh lùng, vượt qua hoàn cảnh ngục tù để gặp gỡ, giao hòa và giao lưu. và cũng để làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn của anh ấy: sự tự do và tình yêu của anh ấy đối với thiên nhiên.

Trong ánh sáng vằng vặc, huyền ảo của vầng trăng, người đọc mới cảm nhận được trọn vẹn vẻ đẹp tâm hồn, nhân cách của một con người, cũng như vẻ đẹp của nhiều thi nhân xưa: nguyễn trai, ly bạch, … không chỉ vậy, còn nhìn thấy vẻ đẹp và sức sống trong bạn.

Dù sống trong cảnh tù đày, liên tục phải di chuyển từ trại giam này sang trại giam khác với bao khó khăn, gian khổ nhưng Người vẫn mở lòng, say mê cảm nhận vẻ đẹp của cảnh ngục, vầng trăng và có cuộc vượt ngục ngoạn mục về với thiên nhiên. . Kết hợp với ngôn ngữ và giọng văn thể hiện tinh thần khỏe khoắn, sức sống căng tràn và tinh thần lạc quan ở anh chàng.

Thơ tứ tuyệt ngắn gọn, cô đọng nhưng đầy ý nghĩa đã giúp tôi truyền tải và thể hiện những thông điệp ý nghĩa. đó là tình yêu thiên nhiên tha thiết, là thái độ lạc quan cao ngạo trong hoàn cảnh ngục tù. lời thơ không mạnh mẽ mà mềm mại nhưng ánh lên chất thép của người tù cộng sản Hồ Chí Minh.

phân tích bài thơ trông trăng – văn mẫu 15

Trong Nhật ký trong tù, ta luôn thấy sự đối lập giữa một thế giới “ngục tù” khắc nghiệt, đói, rét, bệnh tật, đau khổ và thế giới tâm hồn người tù thanh tao, lạc quan, tràn đầy hy vọng và yêu thương. ông đã làm hơn 100 bài thơ Nhật ký trong tù không buồn, mà ở đó, hình ảnh viên quản ngục hiện lên như một vị “thần tiên”, một du khách lang thang chốn miệt vườn. Bài thơ trông trăng của Hồ Chí Minh đã thể hiện rõ điều đó:

không rượu trong tù, không hoa, đêm nay cảnh đẹp khó mà hững hờ, người nhìn trăng soi qua cửa sổ, trăng lấp ló ngoài cửa sổ thấy thi nhân.

>

Ngắm trăng là một chủ đề quen thuộc trong thơ ca phương Đông. Đó là một thú vui tao nhã cho những người đàn ông ăn mặc như một vị khách. Từ đó, trăng trở thành người bạn thơ, là nguồn cảm hứng dồi dào cho những tâm hồn giàu cảm xúc. nhưng người ta chỉ ngắm trăng lúc rảnh rỗi, tâm hồn lười biếng. tuy nhiên, trong những ngày tù đày, mất tự do, bác chúng tôi vẫn ngắm trăng và làm thơ.

Ngắm trăng, ngắm nhìn vẻ đẹp vĩnh hằng của tạo hóa, nhưng cũng là người tri kỷ, người bạn đồng hành của mình trong những ngày gian khó. điều đó đã tạo nên hoàn cảnh giao tiếp đặc biệt và giọng thơ đặc sắc cho bài thơ. câu thơ mở đầu mở ra một khung cảnh của cuộc sống trong tù: trong tù không có rượu, hoa.

câu thơ mở ra một thực tế trần trụi. hai chữ “không” xuất hiện như một lời khẳng định tuyệt đối về sự vắng bóng của “rượu” và “hoa”. giữa bao nhiêu tủi hờn, cay đắng của kiếp tù đày, nhà thơ bày ra thiếu “rượu” và “hoa”, những vật phục vụ cho đời sống tinh thần, thuộc về thú vui tao nhã. .

Đó có thể được coi là những thứ xa xỉ của cuộc sống trong tù. nhưng không phải ngẫu nhiên, nhà thơ lại nhắc đến rượu và hoa. vì tâm hồn thi nhân đi về một thế giới khác. thế giới đó đối lập với cuộc sống trong tù. thế giới ấy tràn vào tâm hồn nhà thơ: cảnh đẹp đêm nay khó ai có thể bỏ qua;

Câu thơ thứ hai là lí do của câu thơ thứ nhất, là điểm tựa của câu thơ thứ nhất. thì trước cảnh đẹp đêm gợi cho người ta nhớ đến rượu và hoa lại có một nốt nhạc xao xuyến, đầy chất thơ. đều giúp người đọc nhận ra một người bị giam cầm đặc biệt, có tâm hồn cao thượng, khát khao được hòa nhập với thiên nhiên, đất trời. cụm từ “phàn nàn” (phải làm gì bây giờ?) có nghĩa là con người có sự bối rối và lo lắng khi đối mặt với cảnh đẹp.

cảnh đẹp hiện ra trước mắt nhà thơ trong khi ông không có gì vốn có của thú vui cao quý và tao nhã để thưởng thức cùng nhau: rượu và hoa. một nỗi lo lắng rất nghệ thuật khi đi bên cạnh cảnh tù đày cằn cỗi và vất vả. hai câu thơ đầu bộc lộ sự tù túng thiếu thốn nhưng câu thơ không buồn chút nào. giọng thơ tài tình pha chút hài hước trong cách đi vào chủ đề đầy bất ngờ: trong tù không có rượu hay hoa.

Vẫn chưa có từ ngữ cụ thể nào để miêu tả về nhà thơ, nhưng nhà thơ đã xuất hiện với lòng dũng cảm vững vàng của một con người biết vượt qua gian khổ của cuộc sống tù đày để giữ được một tâm hồn thanh tao, nhạy cảm, tinh tế, có khả năng rung động trước. tất cả vẻ đẹp của đất trời. ở câu thơ thứ ba, vầng trăng non hiện ra trực diện trước con mắt bần thần của viên quản ngục:

người ta nhìn trăng soi qua cửa sổ, trăng nhìn ra ngoài cửa sổ và nhìn thi sĩ.

Cảnh mặt trăng ở đây thật đặc biệt. đặc biệt là trong sự giản dị không có rượu với hoa. nhất là vị trí của người quan sát mặt trăng không phải là một người nhàn rỗi, một người ăn mặc như khách mà là một tù nhân bị giam cầm, xiềng xích trong bốn bức tường với muôn ngàn hình phạt.

nhưng tâm hồn của người tù ấy đã xuyên qua bốn bức tường của nhà tù để mở ra đón nhận một cách chân thành và chân thành người bạn đặc biệt của mình. tất cả trong một hành động nhắm mục tiêu kỳ lạ; nhìn nhau qua song sắt nhà tù. hai dòng chữ Hán mô tả đầy đủ cảnh tượng mặt trăng đặc biệt này:

<3

hai khổ thơ của hai câu thơ là người và trăng (người – trăng, nguyệt – thơ) và giữa hai khổ của mỗi câu thơ, giữa trăng và quản ngục có một cổng ngục tàn khốc. hiện thực tàn khốc của ngục tù vẫn hằn sâu vào đời sống tinh thần của người tù. dường như muốn tách người tù ra khỏi cung trăng. tất cả họ đều làm cuộc sống trong tù và làm cho việc ngắm trăng trở nên rõ ràng và sống động. ở đây, người tù đã một lần nữa vượt qua và chinh phục thực tế bị giam giữ.

Người tù ấy quên đi cuộc sống tù đày khắc nghiệt để tâm hồn được siêu thoát, bay bổng và hòa mình vào vẻ đẹp của ánh trăng. động từ “trực tiếp” không chỉ là chuyển động của một cái nhìn mà là sự thức tỉnh của một tâm hồn đầy đam mê. dường như trăng đã hiểu được tâm hồn của viên quản ngục, hiểu được tình cảm chân thành của viên quản ngục, rồi cũng có một hành động tình cảm – trăng đã vâng lời nhà thơ. ánh sáng của trăng xuyên qua ngục tù để nhìn lại và chia sẻ với những người tù.

ánh trăng giống như đôi mắt, giống như khuôn mặt con người, nó có linh hồn, nó có cảm xúc và nó đầy sự đồng cảm. trăng không còn chỉ là một vật thiên nhiên, một vẻ đẹp chỉ để thưởng ngoạn mà ở đây trăng đã trở thành người bạn tri kỉ, tri kỉ của người tù. hành động của mặt trăng là hành động của những người bạn đã thấu hiểu tâm hồn nhau.

mặt trăng nhìn người, người nhìn mặt trăng. và giây phút hiệp thông thánh thiện ấy đã khiến mọi đau thương, vất vả, tăm tối của cuộc đời lao tù tan biến. tâm hồn con người nhẹ nhõm, được thăng hoa khiến người tù trở thành thi sĩ. từ “người” ở dòng thứ ba dùng để chỉ người ngắm trăng, nhưng đến từ cuối bài thơ, người ngắm trăng đã trở thành thi nhân. có một điều lạ, bài thơ trông trăng là một trong số ít bài thơ tự nhận mình là nhà thơ.

cuộc sống trong tù là vô nhân đạo. nhưng đằng sau đó không chỉ là một trái tim rung động trước vẻ đẹp vĩnh hằng của tạo hóa mà còn là một tâm hồn mạnh mẽ, tràn đầy nhựa sống, dám vượt lên hiện thực trần trụi nơi ngục tù để hòa mình với thiên nhiên, đất trời. Nếu bạn không có tâm hồn của một nghệ sĩ, cũng như bản lĩnh kiên cường của một người lính cứng rắn, bạn không thể vượt lên chính mình trong hoàn cảnh đó.

Trông trăng là một bài thơ có sức nặng, một bài thơ mang vẻ đẹp cổ kính, hào hoa. ngắm trăng, thưởng trăng cũng là một nét đẹp của tâm hồn yêu đời, khát khao tự do.

Phân tích bài thơ Trông trăng – văn mẫu 16

nhà văn hoai thanh đã từng nói: “thơ bác trăng rằm”. trên thực tế, bạn đã viết nhiều bài thơ nguyệt san. trong số đó, bài thơ “trông trăng” là một bài thơ tuyệt tác, mang phong cách thơ Đường được nhiều người yêu thích. ban đầu được viết bằng chữ Hán, đây là bản dịch của bài thơ:

“đêm nay không rượu, cảnh đẹp trong ngục. Người ngắm trăng soi qua cửa sổ, trăng lấp ló ngoài cửa sổ thấy thi nhân.”

bài thơ trích từ “Nhật ký trong tù”; Nhật ký thơ được viết trong một hoàn cảnh khốn khó, từ tháng 8 năm 1942 đến tháng 9 năm 1943 khi chú Hồ bị bắt giam vì tư tưởng không lý do. bài thơ ghi lại cảnh quan sát trăng trong tù, từ đó thể hiện tình yêu đối với trăng và thiên nhiên.

đọc bài thơ đầu tiên đã chứa đựng một nụ cười thoáng qua. hai dòng đầu của bài thơ chứa đựng một nụ cười thoáng qua. sống trong nghịch cảnh và cũng đúng là “trong tù không rượu không hoa” nhưng anh vẫn thấy lòng mình hoang mang, xúc động trước vầng trăng hiện ra trước cửa ngục đêm nay. một niềm vui bất chợt đến với nhà thơ với nhiều cảm xúc, bồi hồi.

trăng, hoa và rượu là ba thú vui tao nhã dành cho những vị khách mê văn chương.

Đêm nay trong tù, tôi thiếu rượu và hoa, nhưng tâm hồn tôi vẫn ngập tràn vẻ đẹp mê hồn của thiên nhiên. Bài thơ giản dị nhưng đầy cảm xúc. các bạn vừa băn khoăn vừa bối rối tự hỏi trước nghịch cảnh: hồn thơ mà bài xích, trăng đẹp thế mà không có rượu thì có hoa để thưởng trăng?

“Trong ngục không có rượu hoa, cảnh đẹp đêm nay khó có thể thờ ơ.”

Sự ngại ngùng của hoàn cảnh đã tạo cho tư thế ngắm trăng của viên quản ngục một ý nghĩa sâu sắc hơn so với việc ngắm trăng, ngắm trăng thông thường. qua song sắt nhà tù, anh nhìn trăng đẹp. những người tù nhìn trăng với tất cả tình yêu của mình dành cho trăng, với tâm lý “vượt ngục” chính hiệu? song sắt nhà tù không thể chứa đựng tinh thần của một người tù có lòng dũng cảm phi thường như anh chàng: “người trông trăng soi qua khung cửa sổ” …

từ phòng giam tối tăm, anh nhìn trăng, nhìn ánh sáng, tâm hồn anh thư thái hơn. Các song sắt nhà tù ở tỉnh Quảng Tây không thể tách người tù ra khỏi mặt trăng! máu và bạo lực không thể át được sự thật, vì viên quản ngục là một nhà thơ, một chiến sĩ vĩ đại, tuy “thể xác trong tù” nhưng “tinh thần” thì ở ngoài ngục tù ”.

câu thứ tư nói về mặt trăng. mặt trăng có nét mặt, ánh mắt và suy nghĩ. vầng trăng được nhân hóa như một người bạn tâm giao, một người bạn tâm tình từ phương xa đến chốn ngục tù tăm tối để thăm anh. trăng ái ngại nhìn chú, không nói nên lời, trăng và chú hiểu chuyện “mặt đối mặt”, cảm thông nhau qua ánh mắt. hai câu 3 và 4 được kết cấu tạo sự cân đối hài hòa giữa người và trăng, giữa ngôn từ, hình ảnh và ý thơ:

“Người ta nhìn trăng soi qua cửa sổ, trăng nhìn ra ngoài cửa sổ thấy thi nhân.”

chúng ta thấy: “người, trăng” và sau đó là “trăng, nhà thơ” ở hai đầu dòng và song sắt nhà tù ở giữa. vầng trăng và viên quản ngục tâm sự với nhau qua song sắt nhà tù hãi hùng. giây phút giao cảm giữa thiên nhiên và con người đã xuất hiện một hóa thân kỳ diệu – “viên quản ngục” biến thành thi sĩ. lời bài hát hay và đầy ý nghĩa.

Thể hiện tư thế nhìn ngắm mặt trăng hiếm có. tư thế đó là thái độ sống thoải mái, tự tại, lạc quan, yêu đời, yêu tự do. “trông trăng” là một bài thơ trữ tình đặc sắc. bài thơ không có một chữ “thép” nào nhưng vẫn ánh lên “chất thép”. trong cảnh tù đày gian khổ, tâm hồn ông vẫn có những giây phút thanh thản, tự do ngắm trăng, thưởng trăng.

Tôi không chỉ nhìn mặt trăng trong tù. cũng có nhiều bài thơ đặc sắc về trăng và thú vui trông trăng: trông trăng trung thu, trông trăng đại ngàn Việt Nam, đi thuyền trông trăng, v.v. tuổi thơ tôi đầy trăng: “trăng vào qua cửa sổ hỏi thơ …”, “… đêm khuya trăng rằm đầy thuyền …”, “trăng sao chở đò chạy. , con thuyền đợi trăng theo… “trăng rằm, trăng sáng… chúng xuất hiện trong thơ chú ho vì chú là nhà thơ giàu tình yêu thiên nhiên, vì chú là người chiến sĩ giàu tình yêu quê hương đất nước. Các bạn đã tô điểm cho nền thơ ca dân tộc một số bài thơ trăng hay.

đọc bài thơ tứ tuyệt “trông trăng” này, ta như được thưởng cho một bài thơ mang vẻ đẹp cổ kính và hào hùng. các chú đã kế thừa văn thơ dân tộc, ngâm thơ về trăng làng quê, vầng trăng thanh khiết của nguyễn trai tráng sơn, vầng trăng thề nguyền, vầng trăng chia tay, vầng trăng đoàn tụ, vầng trăng truyện kiều. “hát cho trăng vào” … của ba nguyễn yên do, v.v …

uống rượu, ngắm trăng là thú vui cao quý của con người xưa và nay – “đêm rằm nghiêng mình thành kính” (nguyễn trai). ngắm trăng, thưởng trăng đối với chú ho là một nét đẹp tâm hồn yêu đời, khát khao tự do. tự do cho con người. tự do thưởng ngoạn mọi cảnh đẹp thiên nhiên của đất nước. Đó là cảm xúc của nhiều người khi đọc bài thơ “trông trăng” của Hồ Chí Minh.

Phân tích bài thơ Trông trăng – văn mẫu 17

vầng trăng là người bạn tâm tình, là nguồn cảm hứng dồi dào, vô tận của thi nhân muôn thuở. Có rất nhiều bài thơ hay viết về trăng trong thơ ca cổ Đông Tây kim cổ đã để lại ấn tượng khó phai mờ trong lòng người đọc. một trong những tác giả viết nhiều về trăng là Hồ Chí Minh. Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng gian khổ và vẻ vang của mình, Người luôn coi vầng trăng là người bạn tri kỉ, tri kỉ của mình. bài thơ trông trăng (vọng nguyệt) ra đời trong một hoàn cảnh đặc biệt, nhà tù tăm tối của chế độ đế quốc Trung Hoa, vào những năm bốn mươi của thế kỷ XX. nhà thơ bị xiềng tay, chân bị xiềng, thân thể bị giày vò trong ngục tù lạnh lẽo, nhưng tâm hồn vẫn vui vẻ, thanh thản, say mê thưởng thức vẻ đẹp của đêm trăng:

ở tù trung không có rượu, không có diệc, không có hoa, đối chứng lương? (không rượu hay cảnh đẹp đêm nay)

Câu thơ đầu tiên miêu tả hiện thực khắc nghiệt của chốn lao tù: không rượu và không hoa. tại sao trong tù lại không có rượu và hoa có tác dụng khơi gợi tâm hồn thi nhân? Xưa nay, uống rượu ngắm trăng, uống rượu thưởng hoa là chuyện thường. Vào những đêm trăng đẹp, thi nhân thường bưng rượu ra uống để thưởng hoa, thưởng trăng. nếu có đủ rượu và hoa, cuộc vui sẽ thú vị và mãn nguyện. Nói chung, người ta chỉ ngắm trăng khi thanh thản, tâm hồn thư thái. nhưng ở đây, nhà thơ lại nhìn trăng trong hoàn cảnh đặc biệt của ngục tù mà bản thân bị bách hại và phải sống một cuộc sống “không phải con người”, không thích thú để thưởng thức cảnh trăng cao. tại sao có rượu và hoa để thưởng thức mặt trăng? không có nhà tù nào “nhân đạo” đến mức mỗi lần trăng lên đều mang rượu và hoa đến cho tù nhân để họ được ngắm trăng. ý thơ chỉ có thể hiểu rằng, trước cảnh đẹp của đêm trăng, nhà thơ bỗng khao khát được thưởng thức trăng rằm.

dù giữa chốn lao tù, tửu sắc chồng lên không hoa …, hiện thực xám xịt và lạnh lẽo phủ nhận tất cả, nhưng trong lòng yêu đời tha thiết của bạn, cảm hứng vẫn dồi dào, nồng nàn khiến ta thốt lên: “đêm nay đẹp lắm cảnh khó có thể hững hờ ”. đoạn thơ thể hiện sự hào hứng, thích thú của chú tiểu trước đêm trăng đẹp. vầng trăng tròn vành vạnh như thôi thúc, mời gọi thi nhân ra đi giữa tự do để chiêm nghiệm và bầu bạn với trăng. do hoàn cảnh giam cầm chật hẹp, nên việc thưởng trăng của viên quản ngục – nhà thơ chỉ thu gọn lại thành một cử chỉ lặng lẽ, câm lặng:

về hướng khán giả, minh nguyet và minh tham cùng yết kiến ​​nhà thơ (người thấy trăng soi ngoài cửa sổ, trăng nhìn ra ngoài cửa sổ thấy nhà thơ)

Tôi thích nhìn mặt trăng qua cửa sổ. bốn bức tường phòng giam chật hẹp không thể chứa nổi sự náo nhiệt vô cùng. Tôi thả hồn mình theo ánh trăng và gửi gắm vào đó niềm khát khao tự do cháy bỏng. nhà thơ như muốn gửi đến trăng một lời thì thầm: trăng ơi, có hiểu ta yêu trăng đến nhường nào không? lời tâm sự chân thành từ sâu thẳm tâm hồn con người đã được vầng trăng cảm động, sẻ chia. vầng trăng sáng bỗng trở thành người bạn tâm giao, tri kỉ: vầng trăng lấp ló ngoài cửa sổ nhìn thi nhân. trăng đã lọt qua song sắt để tiễn nhà thơ (nhà thơ) vào tù. nên cả người và trăng đều chủ động tìm kiếm nhau. nghệ thuật nhân hoá cho thấy nhà thơ bị giam cầm và vầng trăng tự do đã gắn bó mật thiết với nhau từ đó.

toàn bộ bài thơ không có một âm thanh nào. không gian của sự tĩnh lặng tuyệt đối càng tôn lên chiều sâu của tâm hồn con người và tâm hồn của tạo vật. người nhìn trăng, trăng nhìn người trong lặng, không nói nhưng nói nhiều điều. hai câu thơ còn thể hiện sức mạnh tinh thần kì diệu của nhà thơ bị giam cầm ấy. bên trong là ngục tù tăm tối, hiện thực tàn khốc, bên ngoài là vầng trăng thơ mộng, là thế giới của tự do, của vẻ đẹp lãng mạn làm say đắm lòng người. giữa hai cực đối lập là song sắt nhà tù, nhưng song sắt nhà tù cũng bất lực trước những khát vọng và những rung động tinh tế của hồn thơ. hai câu thơ chữ Hán của nguyên tác càng thể hiện đầy đủ hơn sự đồng điệu đặc biệt giữa thi nhân bị giam cầm và vầng trăng. sự tương phản rất đúng đắn đã làm nổi bật tình cảm mãnh liệt của cả người và trăng. giữa con người và vầng trăng tuy có song sắt ngăn cách nhưng con người đã thả hồn mình vượt lên khỏi không gian chật hẹp, gò bó để ngắm trăng sáng (theo chiều trăng khuyết) tức là để kết bạn. . với mặt trăng sáng tự do trên bầu trời. trăng dường như cũng thấu hiểu lòng người và đáp lại một cách nhiệt tình: “trăng lấp ló khe cửa tiễn người thơ” (trăng rằm làm nức lòng người thi sĩ).

bài thơ trông trăng thể hiện tình yêu thiên nhiên tha thiết của nhà thơ Hồ Chí Minh và thể hiện sức mạnh tinh thần to lớn của người chiến sĩ cách mạng vĩ đại. đằng sau những vần thơ kinh điển ấy là một tinh thần thép, thể hiện ở khát vọng tự do, một cách thanh thản, vượt qua áp bức, áp bức tàn bạo trong ngục tù. Qua bài thơ, người đọc cảm nhận được rằng người tù cách mạng dường như bất chấp cả song sắt ngăn cản, không màng đến xiềng xích, đói rét, muỗi, rệp, ghẻ lở… của chế độ nhà tù khủng khiếp. tìm mặt trăng gần đó. ánh sáng vằng vặc của vầng trăng đã đẩy lùi bóng tối ngột ngạt, u ám của ngục tù. giữa chú và trăng, thi nhân tự do và thiên nhiên muôn đời có một sự giao hòa thiêng liêng khó tả. Cũng như bao lần khác, trong hoàn cảnh khó khăn, anh vẫn nhìn trăng, như hướng về cái đẹp của cuộc đời.

Bài thơ trông trăng là bằng chứng sinh động để chứng minh hai câu thơ mà Hồ Chí Minh đã viết trên trang bìa Nhật ký trong tù của mình: Thân vô ngục, tinh thần ra tù. Trong số rất nhiều bài thơ nguyệt san của bạn, bài Trông trăng mang một vẻ đẹp giản dị và khác lạ. bốn cụm từ, hai mươi tám từ, tuy ngắn gọn nhưng chứa đựng những ý nghĩa sâu sắc và tuyệt vời về tâm hồn, đạo đức, phẩm giá và tác phong của một con người chân chính: ho chi minh.

Phân tích bài thơ Trông trăng – văn mẫu 18

Tôi đặc biệt yêu thích mặt trăng. thậm chí trong nhà tù chiang kai-shek, trùng với tết trung thu, anh ấy cũng đã viết một bài thơ:

trong tù, không rượu hoặc cảnh đẹp đêm nay.

rất khó để dịch theo cách khác. nhưng hai chữ “khó bất hiếu” vẫn chưa nói hết được sự khắc khoải, náo nức của nguyên văn: “đối thử lương chi chi nhược dã”. trăng đẹp quá mà tôi không biết phải làm sao bây giờ. được rồi:

người ta nhìn trăng sáng ngoài cửa sổ, trăng nhìn qua ô cửa, nhìn thi nhân.

nổi bật lên là một hồn thơ đầy cảm hứng thơ trước ánh trăng đẹp. ánh trăng là một mô típ trữ tình tiêu biểu của thơ ca phương Đông. quan niệm thẩm mỹ đã được rút gọn thành các công thức: phong, hoa, tuyết, nguyệt, khí, điểm, thi và rượu.

trăng đẹp, cảm hứng thơ cao. Thật không may, không có hoa hoặc rượu vang cho cảm hứng hoàn toàn. câu một và câu hai nối tiếp nhau thể hiện trạng thái của tâm trí.

hai câu sau: tri kỷ. duyên văn chương từ lâu đã gắn bó thi nhân với trăng, bất chấp ngục tù. nó có một sự say mê và một chất độc nhất: mặt trăng có linh hồn, nó có nét mặt, nó có đôi mắt.

nhưng anh ấy thực sự là thép, một chiến binh. đặt vào hoàn cảnh cụ thể của nhà thơ (cùm, muỗi, bọ, xa, rét,…) mới thấy có cảm hứng thơ thật là thép. nhưng thép cũ. thép già thể hiện mình như thơ: ung dung, hoàn toàn trước khó khăn, thanh thản như bất cứ điều gì.

từ bóng tối của ngục tù (theo nghĩa đen và nghĩa bóng), tâm hồn tôi hướng về ánh sáng. Tất nhiên có ánh trăng đang gọi bạn nhưng nếu không có linh hồn của bạn, ánh trăng sẽ tắt, và nhà tù sẽ tối tăm. bạn đã mang ánh trăng vào nhà tù. một bài thơ tràn đầy ánh sáng được làm trong nhà tù tăm tối nhất.

Tình yêu thiên nhiên trong thơ của Bác được thể hiện qua nhiều bài thơ nguyệt san. Có một điều khác với các thi nhân ngày xưa: chú ho ít khi được ngắm trăng khi trà đã khuya. anh ta thưởng trăng khi anh ta hoàn thành công việc của mình và đi vào cảnh đêm không ngủ (như trong các bài báo gốc, cảnh khuya, v.v.). bài thơ trông trăng nhật kí trong tù của tôi là một bài thơ trăng đặc sắc:

trong tù, không rượu hoặc cảnh đẹp đêm nay.

trăng, hoa và rượu là ba niềm vui tinh thần của người ăn mặc khách. trong tù đương nhiên hoa và rượu không vào được. câu thơ có nhiệm vụ xác định tình huống, nhưng cái hay của thơ nó là gợi nụ cười từ bên trong, con người có thừa chất thơ (như ta thấy ở câu thứ hai), nhưng lại rất thiết thực: thả hồn cho trăng, nhưng vẫn vậy đừng quên đôi chân của bạn vẫn còn bị trói bằng xiềng xích tù tội. nhận thức đó mang lại cho việc nhìn lên mặt trăng một ý nghĩa sâu sắc hơn bình thường, nó trở thành một cuộc vượt ngục, một nhà tù không còn có thể giam giữ con người, ít nhất là trong lĩnh vực tâm trí và tâm hồn. (Trong một bài thơ khác, ông cũng nói điều tương tự: tay chân bị trói nhưng tai vẫn nghe tiếng chim hót, mũi vẫn ngửi thấy mùi hoa. Vì vậy, ông vẫn có đủ điều kiện cần thiết để trở thành một du khách…).

ba yếu tố rượu, hoa và trăng còn thiếu hai yếu tố. nhưng với một trái tim rộng lớn, bạn vẫn đủ để cảm nhận cho người thứ ba kia, cảm thấy bối rối. mặt trăng rất đẹp làm thế nào bây giờ? câu thứ nhất nói về hoàn cảnh của viên quản ngục, câu thứ hai là tâm trạng của một nhà thơ thông thái. (Chúng ta sống tự do trong cuộc sống như vậy nhưng đôi khi vì quá bận rộn với công việc mưu sinh và kinh doanh mà chúng ta quên rằng trăng đã đầy trên đầu rồi.)

Hai dòng cuối của bài thơ nói về tư thế ngắm trăng:

người ta nhìn trăng sáng ngoài cửa sổ, trăng nhìn qua ô cửa, nhìn thi nhân.

Vị trí này của mặt trăng không được thấy trong thơ ca ngày xưa, nơi mặt trăng được sử dụng làm chất liệu thơ phổ biến. đọc lại nguyên bản chữ Hán để xem vị trí của ba “nhân vật” là người, mặt trăng và song sắt nhà tù:

<3

man, trăng rồi lại trăng, nhà thơ ở hai dòng đầu của bài thơ và thanh sắt ở giữa. trăng và tâm giao với nhau qua song sắt nghiệt ngã ấy. Người xưa nhìn trăng thấy trăng đẹp và trong sáng. Vì vậy, có lần cô ấy muốn nhờ chị gái cho cô ấy dọn nhà lên mặt trăng vì “Trên đời này em chán quá”.

với tôi, người trông trăng cũng là người ngắm người. trăng cảm phục con người dù ở tù vì dẫu sao thế gian vẫn tươi đẹp. hai câu thơ song hành cho rằng trăng yêu người như yêu trăng. sau này, trong một buổi nói chuyện về mặt trăng ở hồ tây, anh ấy cũng đã trả lại ý kiến ​​này:

Ngỡ ngàng, trăng nhìn mặt người như trăng

Ý thơ này người xưa viết nhiều về trăng nhưng không tìm ra, có lẽ vì đó là sản phẩm của quan điểm sống của người cộng sản.

Tham khảo: 1000 câu hỏi trắc nghiệm Ngữ văn lớp 7 có đáp án, chọn lọc

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc TOP 18 bài phân tích Ngắm trăng siêu hay – Văn 8. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.