Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
160 lượt xem

Phan tich bai tho tay tien doan 2

Bạn đang quan tâm đến Phan tich bai tho tay tien doan 2 phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Phan tich bai tho tay tien doan 2

Phân tích bài thơ Miền Tây Stanza thứ hai của Quang Dũng sẽ là tài liệu bổ sung tốt để học tốt môn ngữ văn lớp 12. Sau đây là nội dung tổng hợp chi tiết bài Phân tích bài thơ Miền Tây Stanza cũng như các bài phân tích văn mẫu đoạn hai. bài tây tiến chọn lọc và đầy đủ nhất, mời các bạn cùng tham khảo.

  • top 4 bài đánh giá về miền tây hay và chọn lọc của đoạn đầu tiên
  • top 5 bài đánh giá về miền tây của đoạn thứ 3
  • top 6 bài đánh giá về miền tây nâng cao về quang dung

1. dàn ý của 2 bài tây

i. giới thiệu:

Bạn đang xem: Phan tich bai tho tay tien doan 2

– giới thiệu sơ lược về quang dung và các tác phẩm phương tây của anh ấy

– khổ thơ 2 miền Tây thể hiện một thế giới miền Tây Bắc thơ mộng, trữ tình với những kỉ niệm khó phai mờ.

– trích dẫn thơ:

“doanh trại được thắp sáng bằng những ngọn đuốc hoa … một chùm hoa đung đưa”

ii. nội dung:

* tổng số

– mô tả ngắn gọn về quân đội phương tây

– về các tác phẩm phương Tây

* phân tích

– hai dòng đầu tiên:

+ “barrack”: nơi sinh sống và làm việc của binh lính, khô cằn, nghiêm ngặt

+ động từ “to flare”: ánh sáng rực rỡ và mạnh mẽ

+ “lễ hội đuốc hoa”: màu của tình yêu (từ chữ Hán có nghĩa là hoa chúc) vừa đáng yêu vừa rạng rỡ

+ “behold”: ngạc nhiên, ngạc nhiên, trìu mến

+ “dress dress”: quần áo đẹp, xinh

– hai câu thơ tiếp theo:

+ “khèn”: một loại nhạc cụ mang đậm bản sắc Tây Bắc

+ “nhiều giai điệu”: Âm nhạc và điệu nhảy theo phong cách Tây Bắc

+ “ngượng ngùng”: sự e thẹn, ngại ngùng của những cô gái dân tộc

+ “xây dựng hồn thơ”: vẻ đẹp thơ mộng, trữ tình của tâm hồn người lính

– bốn câu thơ tiếp theo

+ chiều mù sương ”: hình ảnh lãng mạn, ngọt ngào, thơ mộng khác hẳn vẻ oai phong lẫm liệt ở đầu bài

+ “that”: đại từ làm đặc sắc cho hình ảnh buổi chiều mù sương

+ “soul mía”: mô tả cách cây lau quét qua sương mù, đồng thời thổi hồn cho cây cỏ

+ “bờ đường”: path- hướng, con đường. bất cứ nơi nào tôi đến, tôi cảm thấy bao la và rộng lớn

+ cụm từ: “đã thấy-nhớ” thể hiện nỗi nhớ và khao khát

<3

+ “nước lũ – hoa đung đưa”: hình như đối lập nhưng hài hòa nên thơ

→ phong cách gợi liên tưởng mà không cần mô tả

* phù hợp

– ngòi bút tài hoa, tinh tế nhưng không kém phần lãng mạn, trữ tình của Quang Dũng

– tình yêu thiên nhiên và con người Tây Bắc cùng với những kỉ niệm khó phai mờ của tác giả.

iii. kết luận:

– những suy nghĩ, cảm xúc và tác phẩm phương Tây của tôi.

Phân tích đoạn 2 tây tiến

2. phân tích lối đi 2 về phía tây – mẫu 1

Cả bài thơ là hình ảnh đẹp đẽ của thiên nhiên với sự giao hoà kì diệu giữa thiên nhiên và con người. phong cảnh miền Tây của khổ thơ dường như được định hình theo lối thơ truyền thống: “Họa trung hoa, nhạc thích trung”. một miền Tây thơ mộng, thơ mộng giàu sức quyến rũ. khổ thơ thứ hai này được coi là câu thơ tiêu biểu của phong cách nghệ thuật quang dung.

doanh trại được thắp sáng bằng những ngọn đuốc

“bùng lên” là bất ngờ, bất ngờ và thú vị. cả cảnh vật và lòng người bừng sáng. Cái chất hào hoa trong cách viết của Quang Dũng đã bộc lộ ngay từ những câu thơ đầu tiên. Hai cụm từ “thắp lên” và “hội đuốc hoa” cho thấy sự tinh tế trong cách dùng từ của Quang Dũng. hai cụm từ này vừa thực tế vừa lãng mạn. “chiếu sáng” vừa có nghĩa là tỏa sáng rực rỡ vừa có nghĩa là thức dậy.

“lễ hội đuốc hoa” đây là cảnh thực tế. đêm hội diễn ra dưới rừng cây, tất cả những người tham dự đều cầm đuốc trên tay và gió thổi làm đuốc sáng lấp lánh và kêu lách tách. cảnh này vào ban đêm thực sự trông giống như một bông hoa đuốc. Tình cảm của Quang Dũng vừa tinh tế vừa lãng mạn, câu thơ gợi cho người đọc nhiều liên tưởng, liên tưởng. trong không gian nền đó đã xuất hiện “em”. “em” xuất hiện ngay lập tức để trở thành trung điểm của tất cả các góc nhìn.

này, bạn mặc chiếc áo vào lúc nào vậy?

“Bạn biết đấy”, sự chào đón đầy bất ngờ và hạnh phúc. chào mừng khám phá. Tôi lạ mà quen, quen mà lạ. Quang Dũng đã phát hiện ra vẻ đẹp rực rỡ của cô gái với lòng yêu mến và ngưỡng mộ. yêu từ cơ thể đến trang phục. chính những bộ trang phục truyền thống đậm đà bản sắc văn hóa của thiếu nữ Tây Bắc càng tôn vinh thêm vẻ đẹp của họ. bạn trở thành cốt lõi của hình ảnh với vẻ đẹp của một vùng đất xa lạ. câu thứ ba xuất hiện ngay lập tức khi câu thơ đầy nhạc.

chơi giai điệu của một cô gái nhút nhát.

Những âm thanh phát ra từ các loại nhạc cụ của các dân tộc Tây Bắc đối với người lính Tây Bắc vừa xa lạ, vừa hoang dã, mang nét nguyên sơ nhưng đậm đà bản sắc văn hóa dân tộc. Chính sự khác lạ đó đã làm say đắm biết bao trái tim của những chàng trai Tây hào hoa Hà thành. từ “man tone” mà quang dung ở đây cũng rất tài hoa. độc giả mong mỏi được chứng kiến ​​những vũ điệu hoang dã của một nền văn hóa đã mất. điệu múa ấy hòa với em tao nhã, e ấp và tình cảm. chúng ta nhận thấy rằng tác giả sử dụng từ: đầu tiên là “em” sau đó là “she” và sau đó là “em”. bằng cách sử dụng đó, tôi cảm thấy bạn như một nàng tiên xinh đẹp và tôi cảm thấy như mình đang lạc vào một thế giới thần tiên với bầu không khí mê hoặc và ngây ngất. Chính trong bầu không khí của âm nhạc, vũ điệu đã chắp cánh cho tâm hồn những người lính miền Tây thực sự ngây ngất trước nhân dân và sân khấu.

Chúng tôi sẽ rất tiếc nếu chúng tôi dừng lại ở đây. vì bốn dòng cuối của bài thơ thật là thơ. bốn câu là cảnh núi rừng Tây Bắc gợi cảm giác bao la, kỳ ảo:

những người đi đến xứ sương mù vào buổi chiều mù sương đó

bạn có thể thấy linh hồn đang dọn dẹp bờ biển

hãy nhớ hình vẽ trên cột điện

nước lũ cuốn trôi những bông hoa.

một không gian đá phiến khói vừa xuất hiện như trong một cõi mơ. thực của khí trời tây bắc, mộng sương khói tưởng như chốn thần tiên. Ta nhớ rằng Quang Dũng là một họa sĩ nên bài thơ mang đầy màu sơn. quang dung phác thảo thật là có tài. Chỉ với một vài nét chấm phá, linh hồn của cảnh và người hiện lên sống động và hấp dẫn.

không gian sông chiều phủ một lớp sương mờ, bờ sông hoang sơ như một bãi sông thời tiền sử. lau sậy “hồn mía” không còn vô tri vô giác mà có linh hồn. phải cần một hồn thơ nhạy cảm, tinh tế, tài hoa và lãng mạn mới cảm nhận được hồn thơ lơ lửng ven bờ. không gian thơ ấy làm nền cho thi nhân xuất hiện:

hãy nhớ hình vẽ trên cột điện

câu thơ không thể tả nhưng gợi được dáng người mềm mại, dẻo dai của cô gái lái đò. cảnh thật thơ mộng và con người cũng thật thân thương. do đó tác giả như ngất ngây trước cảnh và người, ở đây cảnh như mê với người.

nước lũ cuốn trôi những bông hoa

đặc trưng và tình yêu cũng đong đầy từ: hoa dã quỳ cũng đung đưa làm tình người. cảnh và người hòa quyện, tình yêu say đắm trong cái nhìn lãng mạn của quang dung. chúng tôi cảm thấy rằng đây là thế giới của những giấc mơ, vùng đất của những giấc mơ, thơ ca và âm nhạc. thơ và nhạc là hai yếu tố tạo nên hình ảnh Tây Bắc thơ mộng và đẹp đẽ. Ai nói Tây Bắc là rừng thiêng, nước độc thì hãy một lần thả hồn mình lắng đọng để chất thơ Tây Bắc ngấm vào tâm hồn.

Đoạn thơ bộc lộ phẩm chất hào hoa, lãng mạn của Quang Dũng. cảm ơn nhà thơ đã cho tôi một chuyến trở lại Tây Bắc thơ mộng để khám phá Tây Bắc và thêm yêu Tây Bắc.

3. phân tích miền tây phần 2 – mẫu 2

Quang Dũng là nhà thơ – chiến sĩ từng cầm súng đánh giặc, làm thơ trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp. Năm 1948, tại cây chanh luu (củ hành), ông đã viết bài thơ “Tây tiến” thể hiện tình yêu của mình đối với chiến trường miền Tây và đối với những người đồng đội thân yêu của mình trong chiến tranh. đầu bài thơ là lời nhắn nhủ bồi hồi:

“sông ma xa lắm, nên đi về hướng Tây!

hãy nhớ những ngọn núi, hãy nhớ chơi với chúng.

Tham khảo: Soạn bài Đây thôn Vĩ Dạ (Hàn Mạc Tử) | Soạn văn 11 hay nhất

Bài thơ có 34 dòng không chữ, chia thành 4 đoạn, mỗi dòng là kỉ niệm của nhiều kỉ niệm sâu sắc. Đây là khổ thơ thứ hai với 8 câu thơ đẹp như một bài tập về hai hoài niệm: nhớ tiệc đuốc hoa và nhớ sương chiều:

“doanh trại được thắp sáng bởi những ngọn đuốc

lũ cuốn trôi làm đung đưa những bông hoa. “

từ “nhớ miền tây đưa cơm khói – thanh mai là mùa em thơm hương xôi”, quang dung nhớ về “hội đuốc hoa” thắm tình quân dân:

“doanh trại được thắp sáng bởi những ngọn đuốc

này, bạn mặc chiếc áo vào lúc nào vậy?

chơi giai điệu của một cô gái nhút nhát

âm nhạc về người chăn cừu xây dựng linh hồn của thơ. “

ngọn đuốc hoa là ngọn nến được thắp sáng trong phòng vào đêm tân hôn. “truyện kiều” có câu: “hoa đuốc không hổ là tiên nữ” (3096). Quang Dũng đã dựng nên “Lễ hội đuốc hoa” để nói về đêm hội lửa trại giữa cán bộ, chiến sĩ Bộ đội Tây với người dân các bản Mường. từ “ngọn lửa” chỉ ngọn lửa, ngọn đuốc sáng rực gợi tả tiếng nói, tiếng cười, tiếng hát, tiếng kèn vang lên rộn ràng niềm vui trong lễ hội rước đuốc hoa đăng. đêm lửa trại, đêm hội chắc chắn sẽ có múa sạp, có múa xoe de mường và các cô gái Thái tham gia? từ “kìa” là đại từ để chỉ vật (người, vật) ở xa; trong bối cảnh thể hiện sự ngạc nhiên, vui mừng và yêu đời của người lính trẻ miền Tây khi thấy “em”, “gái” đến lễ hội đuốc hoa trong trang phục đẹp đẽ. Hình tượng “cô gái e ấp” là nét vẽ tài hoa, cảm động thể hiện vẻ đẹp duyên dáng, kín đáo, tình cảm của thiếu nữ miền Tây. ánh lửa, tiếng hát, tiếng khèn, sắc áo rực rỡ, vẻ đẹp duyên dáng của những “chàng trai”, “cô gái” dường như đã “hun đúc nên hồn thơ” của những người lính trẻ. dân chúng trẻ đẹp, hào hoa, đằm thắm; ngòi bút của nhà thơ cũng thật tài hoa và lãng mạn. Qua lễ hội đuốc hoa, chúng ta thấy được đời sống tinh thần vô cùng phong phú của đoàn quân tây tiến trên chiến trường miền tây ác liệt, gian khổ.

bốn câu thơ nối tiếp dòng hồi tưởng “phiêu bạt” trên một vùng đất lạ, là châu mả thuộc tỉnh sơn la, nơi có đồng cỏ bao la, nơi có dãy núi cao 1880 m, nơi có Dãy núi. sự pha trộn bận rộn của người thái. Người lính Quảng dũng cảm với tâm hồn thơ mộng đã khám phá ra nhiều vẻ đẹp kỳ thú ở vùng Châu Mộc. Năm tháng trôi qua, sân khấu và con người vùng đất xa lạ ấy đã trở thành một mảnh tâm hồn của bao người:

“những người đi chơi châu âu vào buổi chiều mù sương ấy

bạn có thể thấy linh hồn đang dọn dẹp bờ biển

hãy nhớ hình vẽ trên cột điện

trôi theo dòng nước lũ của những bông hoa mùa đông. “

“buổi chiều mù sương ấy” là buổi chiều mùa thu năm 1947. màn sương trắng bao phủ núi rừng chiến khu mà buổi chiều mùa thu ấy đã khắc sâu tâm hồn; nỗi nhớ ngày càng dâng trào. từ “nó” ở câu trên ghép vần với từ “see” ở câu dưới, tạo nên một vần điệu giàu âm điệu, như một tiếng nói khe khẽ hỏi “anh đã thấy chưa” trong lòng mình. cây mía là linh hồn của mùa thu. hoa sậy nở trắng cờ, lá sậy xào xạc trong gió thu “nơi bến bờ” bên bờ sông. Với tâm hồn của một thi sĩ tài hoa, Quang Brave đã cảm nhận được vẻ đẹp thơ mộng của thiên nhiên Châu Mộc qua khung cảnh “chiều sương” và “hồn lau bến bờ”. những chất liệu thơ ấy đã tạo nên vẻ đẹp cổ điển của hình ảnh suối rừng nơi xứ lạ. lóe lên trong vần điệu “tây tiến” có những câu thơ cổ:

“sương sớm giống như một cơn gió lốc,

Nước trong con lạch vẫn sâu… ”

(bổ sung ngâm)

các nhà thơ luôn gọi hồn của mùa thu là hồn của nguyệt quế:

“hàng ngàn cây sậy đang cười trong nắng

tinh thần của mùa thu đến

tinh thần của mùa thu đang đến

hàng nghìn xác chết màu trắng. “

(mùa thu lau – lan hẹ)

Các từ “tôi đã thấy” và “đã nhớ” càng làm cho nỗi nhớ về buổi chiều mù sương thêm man mác, da diết. nhớ cảnh rồi nhớ người. trong phân chia phôi thai cũng có “bộ nhớ”. Bạn có “nhớ” chiếc ca nô và “dáng người” chèo xuồng không? Bạn có “nhớ” hình ảnh “những bông hoa đung đưa” trong dòng nước lũ? phải chăng “hoa đong đưa” là hoa rừng “đong đưa” như một thứ bùa chú trong dòng nước lũ như lời giáo sư phan cưu? hay “hoa đung đưa” là hình ảnh ẩn dụ miêu tả những cô gái miền Tây xinh đẹp lái xuồng duyên dáng, dẻo dai như những bông hoa dại “đung đưa” trên sông suối. bài hát “sơn ca” của nhạc sĩ trần hoan, “nụ cười của núi” của nhạc sĩ hải thành đã cho ta cảm giác đó. bạn phải có một “tay lái hoa” để có thể “quay” như thế này.

Những hồi tưởng trước đó về cảnh vật và con người ở Miền Tây Suối nguồn và Cao nguyên Châu Mộc đã được thể hiện một cách tuyệt vời qua lối viết tài hoa và chất thơ lãng mạn. núi rừng Tây Bắc lúc bấy giờ vô cùng hoang vắng, là rừng thiêng nước độc, nhưng với tâm hồn lạc quan, yêu đời của một người chinh phục thời đại mới, ông đã cảm nhận và khám phá ra nhiều vẻ đẹp thơ mộng, vẻ đẹp của thiên nhiên. phong cảnh và con người Tây Bắc.

nỗi nhớ, ký ức về chiến trường miền Tây miền Tây chắt lọc qua tâm hồn. những nhà thơ gắn bó với cảnh vật và con người Tây Bắc, vào sinh ra tử với đồng đội, có những kỷ niệm đẹp đẽ, sâu lắng như thế mới viết được những vần thơ rực rỡ như thế.

bức tranh sương sớm và đuốc hoa giống như một bức tranh sơn mài của họa sĩ với vẻ đẹp cổ điển, lãng mạn hài hòa với nét hiện đại và hiện đại trong dòng máu chiến tranh.

4. phân tích lối đi 2 về phía tây – mẫu 3

trong vườn hoa của thơ ca kháng chiến chống Pháp, nàng thơ tây quang, nảy nở từ một tâm hồn khoáng đạt, nhân hậu, một ngòi bút tinh tế và lãng mạn, được coi là một bông hoa. những bông hoa đầu mùa vừa đẹp vừa hiếm. Bài thơ không chỉ miêu tả thiên nhiên Tây Bắc hùng vĩ, hiểm trở hay gian khó nơi núi cao, thung sâu mà bên cạnh đó ta còn có cơ hội cảm nhận được hình ảnh thiên nhiên gợi cảm, thơ mộng với những khoảnh khắc cảnh đẹp của sự hân hoan. và kỷ niệm lãng mạn giữa những năm tháng hào hùng khói lửa. và 8 dòng của khổ thơ thứ hai là những đoạn thơ thể hiện rõ nhất vẻ đẹp lãng mạn ấy.

XEM THÊM:  Top 7 mẫu cảm nhận về bài thơ Tỏ Lòng hay chọn lọc - HoaTieu.vn

nếu khổ đầu của câu thơ mở đầu về hướng Tây mở ra trước mắt người đọc không gian hùng vĩ, hùng vĩ của núi rừng Tây Bắc thì với 8 dòng tiếp theo của khổ thơ thứ hai, người đọc sẽ được đắm chìm trong khí quyển. thời gian của bữa tiệc doanh trại và lãng mạn và nên thơ của buổi chiều sương mù của má moc

“doanh trại được thắp sáng bởi những ngọn đuốc

này, bạn mặc chiếc áo vào lúc nào vậy?

Từ “bập bùng” như một bức tranh vẽ có thần, nó làm cho không gian như bừng sáng trong tiếng đàn, trong ánh lửa bập bùng và trong hơi ấm của tỉnh. trong không gian ấy, người lính miền tây ngỡ ngàng, đầy yêu thương thốt lên hai từ “anh đây”. lúc này họ từ bỏ mọi vất vả, nhọc nhằn để hòa mình vào âm nhạc núi rừng, sống trọn vẹn, tươi trẻ, tận hưởng niềm vui bằng tâm hồn lãng mạn.

“phát giai điệu cô gái nhút nhát

nhạc về người chăn cừu xây dựng tâm hồn thơ “

trước tiên là “em”, sau đó là “her” và sau đó là “em”. bằng cách sử dụng đó, tôi cảm thấy bạn như một nàng tiên xinh đẹp và tôi cảm thấy như mình đang lạc vào một thế giới thần tiên với bầu không khí mê hoặc và ngây ngất. chính trong bầu không khí của âm nhạc và vũ điệu đã chắp cánh cho tâm hồn những người lính Tây tiến thực sự bị mê hoặc bởi con người và cảnh vật. Quang Dũng là một nghệ sĩ đa tài, không chỉ làm thơ mà còn viết nhạc, vẽ tranh, v.v. Chính điều đó đã làm cho ngòi bút của Quang Dũng trở nên tài hoa và sống động hơn bao giờ hết. trong cuộc thi có âm nhạc, hội họa, từng nét vẽ, từng âm thanh, từng ánh lửa bập bùng, và âm nhạc dân gian vui tươi dường như hiện ra trước mắt, vang lên bên tai, khiến cho lòng ta cũng phải khoa trương hòa nhịp cùng môi trường náo nhiệt đó. . bốn câu thơ không chỉ miêu tả chân thực, lãng mạn về lễ hội doanh trại vùng cao mà còn bộc lộ tâm hồn trẻ trung, hào hoa của những người lính miền Tây, anh hùng, đó là những khoảnh khắc phi thường nhưng cũng là những cảm xúc rất đời thường. Không chỉ vậy, đoạn thơ còn tô đậm tình quân dân, nghĩa tình của ngư dân vùng biển ấm, luôn dõi theo và tiếp thêm sức mạnh cho những người lính nơi chiến trường gian khổ đầy khói lửa.

“những người đi chơi châu âu vào buổi chiều mù sương ấy

hãy nhớ linh hồn đang dọn dẹp bến bờ

bạn có thể nhìn thấy hình trên cây không?

nước lũ cuốn hoa đung đưa “

Hóa ra không chỉ có “dốc thăm thẳm” hay “ngàn thước lên, ngàn thước xuống” mà Tây Bắc còn mang vẻ đẹp hoang sơ, thơ mộng. 4 câu thơ với những nét chấm phá, tả ít nhưng gợi nhiều như vẽ nên một bức tranh thiên nhiên quá đỗi thơ mộng, hữu tình. buổi chiều mù sương gợi lên một không gian huyền bí, chân thực mộng mơ của một vùng trời Tây Bắc và đất nước. sương mù bảng lảng nhuộm một màu cổ tích. đại từ “nó” làm cho khoảng thời gian trở nên mơ hồ, không chính xác, nhưng nó rất rõ ràng, rất gợi, rất đáng nhớ trong ký ức của nhà thơ. hình ảnh “lau” hiện ra không phải là hoa, là cành, là bờ mà là “hồn lau”, dường như không có hình ảnh cụ thể mà ở đây ta chỉ cảm nhận được một chuyển động mềm mại, gợi cảm. Giữa không gian ấy, hình ảnh chiếc xuồng hiện lên khiến bức tranh thiên nhiên cũng mang nét tĩnh lặng như bức tranh màu nước với những nét chấm phá tinh tế, lan tỏa như hư vô, hư ảo mà thơ mộng, kỳ lạ. lại xuất hiện hình ảnh những bông hoa trong bài thơ. tính từ “rung chuyển” gợi lên một chuyển động mềm mại và tinh tế của bông hoa, như thể nó đang vụt tắt như một tấm bùa hộ mệnh giữa dòng nước cuồng nộ. Vẻ đẹp tinh khôi, trong sáng và gợi cảm làm sao.

Bằng bút pháp tài hoa, âm nhạc và hoạt cảnh, kết hợp với lối viết miêu tả độc đáo, Quang Dũng đã khắc họa thành công hình ảnh thiên nhiên với vẻ đẹp thơ mộng của Tây Bắc và những dấu tích vui tươi của một thời đấu tranh đồng đội. đó cũng là bài thơ thể hiện rõ nhất cảm hứng lãng mạn, tâm hồn bay bổng và lãng mạn của thi sĩ “mây trắng”. 8 dòng đã góp phần không nhỏ vào thành công của tác phẩm nói riêng và thơ ca cách mạng nói chung, để miền Tây trở thành đóa hoa mãi xanh trong dòng chảy thời gian.

4. phân tích lối đi 2 về phía tây – mẫu 4

“đất nước của chúng ta có bao giờ đẹp đến thế không?”

Nhà thơ che lan viên đã từng thốt lên khi cảm nhận được vẻ đẹp của đất nước ta. Vẻ đẹp nơi đây không chỉ ở những cánh đồng lúa bạt ngàn hay những bãi biển cát trắng, mà còn ở con người Việt Nam. Cùng chủ đề ca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên và con người, Quang Dũng đã khắc họa một cách khéo léo vẻ đẹp của núi rừng Tây Bắc và phẩm chất của người chiến sĩ qua vở kịch “miền tây”. ông sáng tác bài thơ năm 1948 trên tảng băng vôi sau khi rời đơn vị cũ. Quang dung gửi gắm tất cả những tâm tư, tình cảm và những khao khát của mình về phương Tây, trong đó nổi bật nhất là những kỉ niệm đẹp đẽ cùng với hình ảnh đêm hội và sương sớm được thể hiện một cách tinh tế qua bài thơ. :

“doanh trại được thắp sáng bởi những ngọn đuốc

nước lũ cuốn hoa đung đưa “

Tây tiến là tên của binh đoàn thành lập năm 1947, chiến đấu trên địa bàn Tây Bắc. đa số là trí thức trẻ Hà Nội. Ban đầu bài thơ có tên là “Thương nhớ miền Tây”, nhưng để đảm bảo tính ngắn gọn cho tác phẩm, Quang Dũng đã đổi tên thành “Miền Tây”. những ấn tượng của người nghệ sĩ về hội họa và âm nhạc được thể hiện nổi bật trong những kỷ vật đẹp đẽ và những cuộc chia tay trong ký ức của anh ta.

đầu bài thơ là hình ảnh doanh trại lung linh, tưng bừng, đông vui như đi trẩy hội.

“doanh trại được thắp sáng bởi những ngọn đuốc

này, bạn mặc chiếc áo vào lúc nào vậy?

Thông thường, nói đến “doanh trại”, chúng ta sẽ nghĩ ngay đến môi trường nghiêm túc và khô khan của những người lính, những người lính. nhưng không, trong thơ quang dung xuất hiện hình ảnh doanh trại cùng với lễ hội đuốc hoa cùng với động từ “ngọn lửa” tạo nên không khí náo nhiệt, sôi động. tại đây, các chiến sĩ đã được thoải mái, thư giãn sau những chặng đường hành quân đầy khó khăn và mệt mỏi. động từ “gọi” như soi sáng cả câu thơ, như ngọn đèn rọi sáng mạnh khắp doanh trại. câu cảm thán “anh đây” vang lên sự ngạc nhiên, ngỡ ngàng, đồng thời chứa đầy cảm xúc dạt dào, trìu mến. Những cô gái Tây Bắc trong trang phục lộng lẫy, thướt tha bước ra mang những sắc màu dịu ngọt cho doanh trại, tạo nên không khí tràn ngập niềm vui và hạnh phúc. một bữa tiệc đầy ánh sáng, âm nhạc và vũ điệu, thắm tình quân dân

cùng với hai câu thơ sau đã làm nổi bật bản sắc dân tộc của vùng Tây Bắc:

“phát giai điệu cô gái nhút nhát

nhạc về người chăn cừu xây dựng tâm hồn thơ “

khèn là một loại nhạc cụ dân tộc của núi rừng Tây Bắc, người dân Tây Bắc thường sử dụng nhạc cụ này trong các lễ hội, trai gái múa hát theo điệu nhạc này. tác giả đã mang đến cho thơ ca những hình ảnh về nét đẹp văn hóa truyền thống Tây Bắc. “man dance” ở đây dùng để chỉ những điệu nhạc hay điệu múa mang đậm bản sắc dân tộc của đất nước này. tính từ “e thẹn” thể hiện sự e ấp, e thẹn của những cô gái dân tộc, đồng thời tôn lên vẻ đẹp mong manh, trong sáng của người con gái. Tiếng nhạc hòa cùng những vũ điệu mềm mại, uyển chuyển của các cô gái đã lay động và làm say lòng giới trí thức trẻ Hà Nội. Môi trường ấy đã làm tan đi bao muộn phiền, mệt nhọc của đoàn quân Tây tiến, như tiếp thêm sức mạnh tinh thần để tiếp tục con đường gian nan với ý chí “quyết tử, vì nước” của mỗi người. trong khung cảnh ấy, tâm hồn người chiến sĩ “hướng về người chăn cừu xây nên tâm hồn thi nhân”. Hơn bất cứ đâu, bài thơ này bộc lộ tài năng và tâm hồn thơ lãng mạn của Quang Dũng.

Hai dòng tiếp theo tả cảnh buổi chiều tà Tây Bắc vừa hiện thực vừa thơ mộng, tạo nên một không gian huyền ảo, thơ mộng:

“những người đi chơi châu âu vào buổi chiều mù sương ấy

nhớ hồn lau bến bờ “

Hình ảnh buổi chiều sương mù lãng mạn, thanh bình và thơ mộng khác hẳn với vẻ hùng vĩ dữ dội ở đầu bài. một thế giới khác của thiên nhiên Tây Bắc mở ra, không còn hùng vỹ, quanh co, sâu thẳm mà chuyển mình trở nên thơ mộng, mộng mơ hơn. đặc biệt là đại từ “nó” tạo nên nét riêng cho sương chiều khi gợi lên bao kỉ niệm về những buổi tối mù sương tươi đẹp trong miền kí ức. sương ở đây không phải là sương bao phủ mà sương tượng trưng cho nỗi buồn, nỗi nhớ của người đi buôn sương trong chiều sương. thì cùng với hình ảnh thiên nhiên đẹp đẽ, thơ mộng, đã có hai câu thơ ca ngợi cảnh đẹp của gò má:

“Trang trại cúc họa mi như đang nở hoa

Tham khảo: Bài Văn Tả Cảnh Bà Nà Hills, 7 Cảnh Đẹp Ở Bà Nà Hill Mà Bạn Khó Lòng Bỏ Lỡ

tiếng hát giữa núi rừng Tây Bắc “

trong buổi chiều thơ quang dung, ông đã miêu tả hình ảnh “hồn cây sậy” tượng trưng cho dáng cây sậy uyển chuyển, mỏng manh xuyên qua làn sương mù, đồng thời mang đến làn gió nhẹ thổi vào từng ngọn cây tạo nên một sự tự nhiên. không gian. thiên nhiên đầy sức sống, mãnh liệt.

Hai dòng cuối thể hiện hình ảnh con người hòa vào thiên nhiên thơ mộng:

“hãy nhớ hình vẽ trên cột điện

nước lũ cuốn hoa đung đưa “

một hình người trên cây đơn độc với dáng vẻ thướt tha, duyên dáng cùng với sự quyến rũ của những cánh hoa đung đưa trong nước lũ. điệp ngữ “nhớ – thấy” càng làm tăng thêm cảm xúc của tác giả, một nỗi nhớ da diết về nơi đây. Hình ảnh tương phản giữa dòng nước lũ và những bông hoa đung đưa, dòng lũ chảy xiết với những nhành hoa đung đưa nhẹ nhàng, hai hình ảnh tưởng như hoàn toàn đối lập nhưng lại hài hòa, thơ mộng. những nét vẽ cách điệu đã tạo nên một hình tượng giàu chất họa sĩ xen lẫn chất thơ trữ tình lôi cuốn người đọc. đưa chúng ta đến một thế giới cổ tích hoang dã.

với ngòi bút hào hoa, tinh tế mà không kém phần thơ mộng, lãng mạn, quang dung đã phác họa nên bức tranh kí ức đẹp đẽ tràn ngập hình ảnh những buổi chiều trong sáng, huyền ảo và đầy sương mù đầy hoài niệm. Tôi nhớ anh ấy rất nhiều. nghệ thuật và âm nhạc trong thơ quang dung được bộc lộ hết trong khổ thơ trước.

Tây tiến thực chất là một tác phẩm để đời của nhà thơ quang dung. bài thơ vừa cách mạng vừa trữ tình. mang đến cho người đọc một thế giới khác của Tây Bắc tươi sáng hơn, thơ mộng hơn, đồng thời như một cuốn nhật ký ghi lại những kỉ niệm đẹp đẽ nơi đây, lưu giữ mãi trong cõi nhớ, trong lòng tác giả.

6. chúng ta cùng phân tích khổ thơ thứ hai của bài văn tế mẫu 5quang dung, tên khai sinh là bui dinh diem (1921-1988). ông là một nhà thơ có tâm hồn thơ khoáng đạt, nhân hậu và tài hoa. Thơ Quang Dũng thường kết hợp giữa hiện thực và chất lãng mạn say sưa, tạo nên nét độc đáo trong thơ ông. chính vì vậy mà ông được mệnh danh là nhà thơ của “xứ sở mây trắng”. Quang Dũng đã để lại cho đời nhiều bài thơ có giá trị trong sự nghiệp sáng tác của mình, trong đó có bài “Tây tiến”. bài thơ không chỉ khắc họa thành công chân dung người lính hướng Tây mà vẻ đẹp của thiên nhiên và con người miền núi Tây Bắc được thể hiện rõ nét trong cả bài thơ:

“Doanh trại bốc cháy

… ..

nước lũ cuốn trôi những bông hoa ”

bài thơ “tây tiến” ra đời trong hoàn cảnh đặc biệt. Tây Tiến là đơn vị bộ đội được thành lập đầu năm 1947, có nhiệm vụ phối hợp với Quân đội Lào, bảo vệ biên giới Việt – Lào, đồng thời đánh tan quân địch. Hầu hết các chiến binh phương Tây là thanh niên, sinh viên và trí thức từ Hà Nội, chiến đấu trong hoàn cảnh khó khăn, nhưng sống rất lạc quan và chiến đấu dũng cảm. quang dũng từng là đại đội trưởng đơn vị Tây tiến. , cuối năm 1948, rời đơn vị cũ chưa được bao lâu, về nơi chanh leo, quang dũng viết bài thơ “nhớ miền tây”. khi tái bản, tác giả đổi tên bài thơ là “Miền Tây”.

Nếu khổ thơ đầu tiên của bài thơ quang dung đưa người đọc đến những dòng sôi nổi của con đường hành quân gian khổ thì khổ thơ thứ hai lại đưa người đọc đến với những nét thẩm mỹ đặc biệt. đó là những nét đẹp mềm mại, thanh tú, tài hoa tạo nên vẻ đẹp thơ mộng của núi rừng Tây Bắc. một hình ảnh thơ mộng đầy lãng mạn nhưng không kém phần huyền bí của người dân vùng núi Tây Bắc này:

“Doanh trại bốc cháy

này, bạn mặc chiếc áo vào lúc nào vậy?

chơi giai điệu của một cô gái nhút nhát

âm nhạc về người chăn cừu xây dựng nên hồn thơ ”

bốn câu thơ mang đến cho người đọc một không khí lễ hội vui tươi, một cái nhìn chiêm nghiệm, say mê và bâng khuâng của người lính miền Tây đang tiếp cận với vẻ đẹp của một người con nơi đất khách quê người. là lễ hội nên chiếu nhiều ánh sáng, lan tỏa “lễ hội đuốc hoa”. ánh sáng của những bộ quần áo lộng lẫy ánh lên sự ngạc nhiên của những người lính tây phương:

“bạn mặc áo sơ mi của mình khi nào”

“Nhìn em đi” là tiếng kêu thể hiện bao niềm hạnh phúc của người lính miền Tây khi bóng dáng mềm mại, duyên dáng của người con gái vùng cao Tây Bắc e ấp xuất hiện trong làn điệu khèn đặc trưng của núi rừng nơi đây. câu thơ đưa cái nhìn lãng mạn của người lính miền Tây vào hiện thực phũ phàng mà người lính vừa trải qua. ánh sáng của doanh trại đã trở thành một “lễ hội hoa đuốc”, một biểu tượng của hạnh phúc tạo nên niềm vui của đêm tân hôn, của hạnh phúc như cho những đôi trai gái trong đêm tân hôn. nên cô gái “cải trang” như thể từ truyền thuyết ấy trở thành động lực cho những người lính miền Tây tiến lên:

XEM THÊM:  Reading - Unit 6 trang 62 Tiếng Anh 12 - loigiaihay.com

“âm nhạc về người chăn cừu xây dựng một tâm hồn thơ mộng”

Những người lính miền Tây hòa mình vào nhiệt huyết, những điệu múa, giai điệu của những bài hát Tây Bắc như dẫn đường cho tâm hồn của những chàng trai miền Tây để họ mới mười tám đôi mươi tuổi đất Hà Thành đã qua đi vì tiếng gọi của núi rừng và những dòng sông, đất nước mang trong mình ước mơ với những chân trời vô định của giấc mơ ngọt ngào “xây hồn thơ”. Đó có phải là giấc mơ chiến thắng, tầm nhìn vượt biên giới, giấc mơ khát vọng hòa bình? tâm hồn người lính miền Tây dường như có phút thăng hoa để rồi mọi cảm giác mệt mỏi dường như lùi xa, gian khổ, mất mát, cả hy sinh dường như lùi lại để nhường chỗ cho tâm hồn, khát vọng và sự hy sinh của con người. Theo Quang Dũng: “Vào đêm chuẩn bị vượt sông Mã đánh giặc ở đồn Mai Hạ, đội tuyên truyền Lào – Việt tổ chức tiệc, uống rượu cần, múa 5 vôn”. những đêm tiệc như thế đã thăng hoa hồn thơ tạo nên nét vẽ mềm mại. cũng chính nhờ những giây phút đó mà những người lính miền Tây được tiếp thêm sức mạnh để bước tiếp trên con đường hành quân.

Với lối văn, thơ, nhạc tài hoa, lãng mạn, tác giả đã làm nổi bật vẻ đẹp giàu bản sắc văn hóa, phong tục tập quán của phố thị biên giới cùng với tình quân dân thắm thiết, thủy chung son sắt. quan yêu đời, yêu cuộc sống của người lính miền tây.

không chỉ thể hiện vẻ đẹp của tình quân dân mà nhà thơ còn thể hiện vẻ đẹp của con người và cảnh vật Tây Bắc trong buổi chiều mù sương của dòng sông bát ngát:

“Những người đi đến xứ sương mù vào buổi chiều mù sương ấy

bạn có thể thấy linh hồn đang dọn dẹp bờ biển

hãy nhớ hình vẽ trên cột điện

nước lũ cuốn trôi những bông hoa ”

Thời gian và không gian bên sông, cảnh gò bồng đảo hiện lên thật mờ ảo, thơ mộng, nhuốm màu huyền ảo, huyền thoại. thời điểm chia tay là một “buổi chiều đầy sương.” Đó là buổi chiều mù sương trong ánh nhìn hoài niệm của những người bên trong, mọi thứ trở nên thật mờ ảo, như một miền kí ức sâu thẳm vừa mờ ảo vừa xa xăm. không những thế, chữ “nó” còn chưa biết, chưa biết đã muộn và chỉ người trong cuộc, chỉ trai Tây mới hiểu rõ nó là gì và có ý nghĩa như thế nào trong lòng giới trẻ.

Bài thơ chỉ phác thảo đôi dòng nhưng cũng đủ đánh thức và khơi gợi bao cảm xúc trong lòng người đọc:

“bạn đã thấy một linh hồn đang dọn dẹp bờ biển chưa

Bạn có nhớ hình dáng của cái cây không? ”

nhà thơ nhắc lại bằng những từ “có nhớ không”, “có thấy không” như để ghi lại, tự hỏi đầy hoài niệm và khao khát. cảnh thơ êm đềm, đượm buồn nhưng vô cùng thơ mộng. lòng người dường như gửi gắm trong nỗi xao xuyến “hồn lau bến bờ”, hàng lau sậy hai bên đường mà đoàn quân miền Tây đi qua cũng như có hồn, với cách sử dụng phép nhân hóa gợi bao cảm xúc. của bao la, của khoảng cách. câu thơ gợi nhiều cách hiểu, có lẽ trong cuộc chia tay ấy, tâm hồn người lính miền Tây như nhuộm mình với cảnh vật, gieo hồn mình vào đám lau sậy. cũng có thể hiểu theo một cách khác, cả cuộc đời của người lính miền Tây luôn gắn liền với loài hoa sậy Tây Bắc đã vơi đi nỗi nhớ và trở nên sầu muộn, luyến tiếc.

không gian thơ mộng ấy làm nền cho hình ảnh con người hiện ra. đây là một nét đẹp đặc trưng của thơ ca hiện đại, con người luôn là điểm hội tụ của hình tượng thơ “nhớ bóng dáng cây”. Đây là hình ảnh mềm mại và uyển chuyển của các cô gái Thái trên chiếc xuồng xuôi dòng. nhưng người đọc cũng có thể cảm nhận được một hình ảnh khác, đó là niềm tự hào của những chàng trai miền Tây chèo xuồng vượt thác đánh giặc.

Đến câu thơ cuối cùng, người đọc bị ấn tượng bởi sự tương phản:

“vượt qua dòng nước lũ của những bông hoa đung đưa”

là sự đối lập giữa một bên là “dòng lũ” như muốn cuốn theo những con sóng dữ dội, nhấp nhô của thiên nhiên, một bên là cành hoa mềm đung đưa “hoa đong đưa”. tạo cảm giác thiên nhiên chan hòa với con người, chan hòa với tình cảm con người. Đó không phải là những cánh hoa trôi trước dòng nước lũ, đó là cảm giác những cánh hoa đang làm bùa hộ mệnh, đung đưa trước gió. hình dáng của bông hoa như hòa quyện với hình trong chậu tạo nên một hình ảnh bông hoa lãng mạn nhưng không kém phần hào hùng.

Qua đoạn thơ trên, quang dung không chỉ thể hiện thành công nội dung mà còn thành công ở các biện pháp nghệ thuật như cảm hứng lãng mạn, bi tráng. sử dụng ngôn ngữ đặc sắc về địa danh, nghĩa bóng, từ Hán Việt, kết hợp hài hòa giữa nhạc và thơ.

Đoạn thơ trên trong bài thơ miền Tây mang đến cho người đọc một cảm xúc da diết, những câu thoại mượt mà trong một không gian lãng mạn xen lẫn nỗi nhớ của những con người lạc quan, lãng mạn, bồng bột. hình ảnh đó sẽ còn mãi trong tâm trí độc giả mọi thế hệ như một điểm sáng về những người lính trong cuộc kháng chiến chống Pháp, những người đã thể hiện chân thực và xúc động.

5. phân tích khổ thơ miền Tây – văn mẫu 5

Quang Dũng là một nghệ sĩ đa tài: viết văn, làm thơ, vẽ tranh, sáng tác nhạc … nhưng thành công nhất vẫn là thơ. Những tập thơ Quang Dũng tiêu biểu được độc giả biết đến nhiều như “mây phủ đầu”, “mùa hoa gạo”… nhưng cái tên Quang Dũng có lẽ gắn liền với thơ ca miền Tây. Bài thơ xuất bản năm 1948 trong tập “Mây và ô đầu”, là bài thơ tiêu biểu nhất của thơ ca thời kỳ kháng chiến chống Pháp.

bài thơ có giá trị nội dung và nghệ thuật đặc sắc, điển hình là dòng sau: “Doanh trại thắp đuốc… tay tiên là một chi bộ quân đội được thành lập đầu năm 1947. Thành viên chủ yếu là thanh niên trí thức Hà Nội. nhiệm vụ của họ là phối hợp với quân đội Lào để bảo vệ biên giới phía Tây. năm 1948, tay tien được giải tán để thành lập trung đoàn 52 .quang dũng cũng được chuyển sang đơn vị khác.

Không lâu sau khi rời đơn vị cũ, Quang Dũng đã sáng tác bài thơ này. đoạn thơ chúng ta đang thảo luận là khổ thơ thứ hai của bài thơ miền Tây. ở bốn câu đầu, nhà thơ đã mang đến cho người đọc không khí vui tươi của một ngày hội văn nghệ chan chứa tình quân dân.

“Doanh trại được thắp sáng bằng đuốc và hoa. Hãy nhìn xem, tôi đã mặc áo sơ mi của mình từ đó.

“Doanh trại” là nơi đóng quân của bộ đội miền tây, đồng thời cũng là nơi diễn ra lễ hội văn hóa thấm đẫm tình quân dân. bà con các dân tộc đã tề tựu về đây sinh sống và góp phần hun đúc tinh thần cho đoàn quân miền tây. từ “bùm” gợi cảm giác ấm áp, gợi niềm vui lan tỏa. đêm trong rừng biến thành đêm tiệc tùng. đuốc tre, đuốc lau trở thành “đuốc hoa” (“đuốc hoa” là hoa chúc mừng: ngọn nến thắp trong rạp tân hôn, đêm tân hôn).

ở đây, “đuốc hoa” có nghĩa là gợi không khí ấm áp, khơi gợi niềm vui, hạnh phúc trong tâm hồn người chiến sĩ. “ngọn lửa” chỉ ánh sáng của những ngọn đuốc hoa, ngọn lửa trại rực rỡ; nó cũng có nghĩa là tiếng kèn, tiếng hát, tiếng cười và tiếng nói. nghĩ đến viet bac cũng viết về đêm liên hoan:

<3

Bạn có thể hình dung cái đêm mà Quang Dũng viết ở trên là một đám cưới đại chúng. từ “kìa” ở dòng thứ hai thể hiện sự ngạc nhiên, ngỡ ngàng của những người lính Tây trước vẻ đẹp của một cô gái vùng cao trong bộ váy lộng lẫy và ánh mắt “điềm đạm”.

Quang dung đã phát hiện ra vẻ đẹp rực rỡ của cô gái với lòng yêu mến và ngưỡng mộ. yêu từ cơ thể đến trang phục. chính những bộ trang phục truyền thống đậm đà bản sắc văn hóa của các cô gái Tây Bắc càng tôn vinh thêm vẻ đẹp của họ. Quang Dũng không khỏi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp ấy. bạn trở thành cốt lõi của hình ảnh với vẻ đẹp của vùng đất xa lạ.

<3 cũng có thể hiểu là chú bộ đội giả gái với những bộ trang phục đặc trưng vô cùng độc đáo, tạo nên tiếng cười sảng khoái cho đêm văn nghệ. Một điều ngạc nhiên khác là tiếng kèn "man tone".

khèn là một loại nhạc cụ của đồng bào dân tộc thiểu số miền núi Tây Bắc, còn “điệu man” là một loại nhạc “lạ” đặc trưng cho văn hóa của đồng bào nơi đây. và hòa cùng âm thanh ngây ngất của tiếng khèn là vũ điệu quyến rũ của những cô gái Lào đã “hun đúc hồn thơ” trong lòng những người lính trẻ. Chính sự khác lạ đó đã làm say đắm biết bao trái tim của những chàng trai Tây hào hoa Hà thành. chính trong bầu không khí của âm nhạc và vũ điệu đã chắp cánh cho tâm hồn những người lính miền Tây tiến lên và thăng hoa, mọi mệt nhọc dường như được đẩy lùi, thêm vào đó là tình yêu cuộc sống và tình yêu đất nước xa lạ.

Chính vì vậy mà mọi cảm giác mệt mỏi, mọi khó khăn đều tan biến. thay vào đó, sự lạc quan, yêu đời nâng họ mạnh mẽ hơn trên con đường trở thành “người chăn dắt hồn thơ”. Từ đó có thể thấy rằng, những người lính của chúng ta dù trong những lúc vui vẻ, thoải mái nhất nhưng tâm hồn của họ vẫn luôn hướng về lý tưởng cách mạng cao cả. bốn câu tiếp theo là cảnh chia tay nơi đáy sông Tây Bắc vừa thực vừa mộng, vắng vẻ, vắng lặng và thơ mộng.

bốn câu là phong cảnh Tây Bắc gợi cảm giác bao la và kỳ ảo:

những người đi chơi gò vấp vào buổi chiều mù sương ấy, thấy tâm hồn đang dọn dẹp bờ bến, họ nhớ bóng dáng trên gò bồng bềnh theo dòng nước và những bông hoa đung đưa.

So với bốn câu thơ trước là hình ảnh của không khí tưng bừng của đêm hội hòa với ánh đèn rực rỡ và tâm hồn trẻ thơ đằm thắm của những người lính miền Tây, bốn dòng thơ sau, người đọc thấy hào sảng. hình ảnh. của con người và núi rừng Tây Bắc vào một buổi chiều mù sương … một không gian sương khói thơ mộng hiện ra.

thiên nhiên tây bắc xuất hiện theo hướng của chùm tia. cái dữ dội, khốc liệt được đẩy lùi và thay vào đó là hình ảnh thơ mộng mềm mại. hình ảnh đầu tiên là hình ảnh buổi chiều mờ sương thể hiện nét đặc trưng vốn có của núi rừng nơi đây. nhưng sương ở đây không phải là sương, sương, mà là “người đi rừng tối ngày”. gợi lên một màu hoang mang, khói lửa và buồn bã. đại từ “that” làm cho nó rõ ràng. ý nghĩa hơn cho từ sương để nhấn mạnh đây là một buổi chiều sương rất đặc biệt, buổi chiều sương trong nỗi nhớ đã trở thành kỉ niệm, nên tình người cũng ghi dấu, hoài niệm.

đoạn thơ mang đầy màu sắc nghệ thuật. thực của khí trời tây bắc, mộng sương khói tưởng như chốn thần tiên. có lẽ chất lượng hình ảnh của quang dung đã ăn mòn chất thơ của đoạn văn này. quang dung phác thảo thật là có tài. chỉ với một vài nét chấm phá, cái hồn của cảnh và người hiện lên một cách sinh động và hấp dẫn. dòng sông hoang sơ như một bờ tiền sử, bên bờ lau sậy và tác giả đã cảm nhận được những cánh lau sậy qua hai từ vô cùng tinh tế là “hồn lau sậy”… gợi cảm giác hoang vắng, tĩnh lặng, thơ mộng. sự giàu có. sâu lắng và có chút gì đó linh thiêng, phảng phất nét linh thiêng của rừng.

“Con đường trên bờ” có nghĩa là: con đường – con đường. đường lên bờ là thấy hồn mía mênh mông dù nhìn ở đâu. “linh hồn cây gậy”: cây gậy không còn vô tri vô giác mà có linh hồn. bạn phải là người có tâm hồn thơ nhạy cảm, tinh tế, tài hoa và lãng mạn mới cảm nhận được vẻ đẹp thơ mộng ấy.

“ngàn cây lau cười nắng, hồn mùa thu về hồn mùa thu, ngàn cây lau cười trong thân trắng”

(chuẩn bị hoa lan)

Không gian thơ mộng ấy làm nền để nhà thơ xuất hiện: giữa hình ảnh sinh động và lãng mạn của thiên nhiên Tây Bắc, thấp thoáng hình ảnh con người nơi đây với vẻ đẹp khỏe khoắn, bất khuất, kiên cường: “nhớ hình trong một cái cây. “

cụm từ “Tôi đã thấy – đã nhớ” thật quyến rũ như khắc sâu vào lòng người một niềm khao khát cháy bỏng. Thuyền độc mộc là một loại thuyền được làm từ thân của một cây gỗ lớn, dài. hình cây gậy ở đây có thể là hình ảnh mềm mại, dẻo dai của những cô gái Thái và những chú mèo chở lính qua sông. cũng có thể hiểu là dáng vẻ kiêu hãnh của những người lính miền Tây chèo thuyền vượt sông, vượt thác, tiến về phía trước. tất cả những hình ảnh này đã để lại một hình ảnh không thể xóa nhòa trong lòng quang dung…

thiên nhiên Tây Bắc nổi tiếng với dòng sông mã, một dòng sông chất chứa biết bao hung bạo. nhưng ở đây dòng sông bát mã hiện ra với sự nhẹ nhàng đến lạ. những cánh hoa rừng không phải “tung tăng” mà “bồng bềnh theo dòng nước chảy từ hoa”. từ “bập bênh” được sử dụng thật hàm súc: cánh hoa rừng cũng lưu luyến người. Những cánh hoa dã quỳ như những bàn tay vẫy gọi binh lính, tiễn đưa những người lính qua sông đánh giặc. đoạn văn để lại dấu ấn đẹp đẽ về thơ ca kháng chiến mà thành công của nó là sự kết hợp hài hoà giữa khuynh hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn. ngoài ra còn có các yếu tố nghệ thuật: ngôn ngữ thơ mộc mạc, giản dị, hồn thơ đậm chất lãng mạn, hào hoa …

các từ như “nhớ”, “đã thấy” được gắn vào, thể hiện nhiều nỗi nhớ hơn: nỗi nhớ, nỗi nhớ. tất cả đã tạo nên một bài thơ hay và có giá trị. Tóm lại, tám dòng của khổ thơ thứ hai vẽ nên cảnh sắc thiên nhiên và con người miền Tây với vẻ đẹp chân chất, thơ mộng và trữ tình.

Chất nhạc, chất họa và chất thơ mộng hòa quyện chặt chẽ trong bài thơ để tạo nên một thế giới của vẻ đẹp. từng nét quang dung uyển chuyển, tinh tế, uyển chuyển. Đây là đoạn thơ thể hiện rõ nhất tài năng và sự lãng mạn của Quang Dũng trong tổng thể bài thơ.

Xem các thông tin hữu ích khác trong phần tài liệu của hoatieu.vn.

Xem thêm: 99 Bài thơ về Phật giáo hay nhất

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Phan tich bai tho tay tien doan 2. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *