Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
66 lượt xem

Phân tích bài thơ Tương tư của Nguyễn Bính 2023

Bạn đang quan tâm đến Phân tích bài thơ Tương tư của Nguyễn Bính 2023 phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Phân tích bài thơ Tương tư của Nguyễn Bính 2023

phân tích bài thơ tương tư của nguyễn binh – bài tập 1

nguyễn binh là nhà thơ nổi tiếng của phong trào thơ mới trước cách mạng tháng Tám. Giữa những giọng điệu mới, thơ Nguyễn Bính vẫn giữ được âm hưởng gần gũi của những làn điệu dân ca giản dị, hồn nhiên mà ngọt ngào, tha thiết. tựa in trong tập lỡ bước sang ngang, xuất bản năm 1940 tại Hà Nội. Tập thơ này đã gây được tiếng vang cho tác giả và đánh thức trong đông đảo người đọc một phong trào ghi nhớ và yêu thơ Nguyễn Bính. bài thơ tình thể hiện tâm trạng lo lắng, khao khát của chàng trai khi yêu đơn phương. mối quan hệ đó được đặt trong một môi trường nông thôn với vẻ ngoài của một tình yêu chân thực của một bài hát nổi tiếng và mang hương vị đồng quê mộc mạc …

Bạn đang xem: Phân tích bài thơ tương tư

Tâm lý của những người đang yêu là luôn muốn được gần nhau. do đó, một ngày không gặp mặt dài như ba mùa thu. người thương nhớ nhau mà không gặp được thì sinh tình. thường là một người yêu và nhớ một người khác mà không được đáp lại, trong trường hợp này được gọi là tình yêu trong văn học. Lịch sử tình yêu từ lâu đã ghi lại nhiều trái tim tan nát vì hận thù. chàng trai trong bài thơ này cũng tương tự nhưng có phần nhẹ nhàng hơn vì tình yêu chưa được thiết lập trên cơ sở rõ ràng.

bốn câu thơ đầu nói lên nỗi nhớ nhung da diết của người tình. chàng trai không giấu giếm rằng mình đang yêu:

người doai nhớ người dong, một người nhớ mười, người một nhớ. nắng mưa là bệnh của ông trời, tình yêu là bệnh của tôi, yêu cô ấy …

sự tương đồng ấy được thể hiện qua những hình thức quen thuộc trong ca dao xưa, ở đây, nghệ thuật hoán dụ, nhân cách hoá và các thành ngữ bình dân được kết hợp hài hoà, tự nhiên: người xứ Đoài ngồi nghĩ người đồng, bệnh trời, bệnh tật. … dường như đất trời cũng sẻ chia, thương nhớ và lấy lòng thương người.

Tôi yêu cô ấy, tôi yêu cô ấy, không có sự khác biệt giữa gió và mưa. trạng thái tình cảm của trẻ tự nhiên như quy luật của đất trời.

cái “tôi” trong thơ Nguyễn binh xuất hiện cùng với những cái “tôi” khác trong thơ mới thời bấy giờ; tuy nhiên nó mang một màu sắc riêng bởi sự nghiêm túc, chân chất và gần gũi với cuộc sống bình dị của người dân quê. có làng dong, có làng Đoài, có chín cô mười, giàu có, có cau… hình như trai gái quê đã yêu nhau bên hàng rào dâm bụt, bên lũy tre, vừa trong trẻo vừa mơ hồ. . nhân vật của tôi rõ ràng, và nhân vật của anh ấy vẫn mơ hồ và không mục đích.

nếu ở khổ thơ đầu nhà thơ nói thật rằng mình đang yêu, thì ở ba khổ thơ tiếp theo nhà thơ lại trách người mình yêu sao vô tâm:

Hai thị trấn cùng ở một thị trấn, tại sao bên đó không đến bên này? Ngày qua ngày, những chiếc lá nhuộm xanh đã chuyển thành những chiếc lá vàng. Anh cho rằng, con đường trở lại sông, không đi là không có con đường để đi. những xa một gia đình, họ xa nhưng tình yêu có xa? quan hệ bao nhiêu đêm rồi, ai biết, ai hỏi, ai biết? khi nào thì bến gặp tàu? hoa khue gypsy bướm gặp nhau?

vì vậy anh chàng thực sự đang nhớ, điều đó rất giống nhau, nhưng điều đáng buồn hơn là ký ức đã biến mất mà không lấy lại được. nhạc điệu của bài thơ uyển chuyển, mềm mại, rất phù hợp với lối diễn đạt bình dị: hai bên cùng chung một trấn, bên ấy, bên này; đó là sự ngăn cách bởi một chủ gia đình; Tình yêu xa mà sao xa … trách móc thổ lộ đã mấy đêm bên nhau và ước mong: bao giờ gặp đò, hoa bướm bay? trách móc, liên tục hỏi han, gấp gáp nhưng người ta vẫn thờ ơ, xa cách. trong cuộc sống có những mối tình như thế này vì đối tượng yêu kia thì tương lai mơ hồ, vô định. cả lời trách và câu hỏi đều rơi vào khoảng trống, khiến mối quan hệ càng trở nên đáng thương và vô vọng.

vẫn là bên đó, bên này tách biệt. ngày này qua ngày khác, những chiếc lá xanh đã biến thành những chiếc lá vàng. thời gian lạnh lùng trôi qua, nhưng vẫn còn đó những que cá bên ấy. làm thế nào bên này có thể không mong đợi sự tiêu hao? Nằm mơ thấy bao nhiêu viên gạch đánh đề bao nhiêu tình duyên hay lịch sử của ba núi, năm châu, sông…?

thế là rõ: tất cả đều vô nghĩa, chỉ có một điều rất thật là nỗi buồn sâu thẳm của chàng trai đang yêu. yêu một người nhưng không được yêu, nhớ bạn nhưng không tìm thấy bạn. Một mối quan hệ như vậy sẽ kết thúc như thế nào? chàng trai trở về với ước mơ thầm kín về một cuộc hôn nhân tốt đẹp và sự lo lắng, hồi hộp của anh:

nhà tôi có một giàn giầu, nhà tôi có một hàng cau giữa các phòng. thị trấn Đoài nhớ thị trấn đồng, thị trấn Đoài nhớ phú quý, thị trấn nào?

Đến lúc này, không còn phải quanh quẩn và trốn tránh nữa, cậu bé không còn gọi điện cho em nữa mà mạnh dạn gọi anh trai, gọi chị gái. Tôi thậm chí không cần bóng gió về khoảng cách: khi nào cập bến sẽ gặp tàu … hay họ đã ở bên nhau vài đêm … mà đi thẳng vào vấn đề kết hôn:

nhà tôi có một giàn giầu, nhà tôi có một hàng cau giữa các phòng.

bạn hãy thử tưởng tượng cau phú quý mà được kết trong một mâm cỗ đẹp thì quả là dở tệ cho lễ cưới. nhưng thật trớ trêu làm sao: giàu có ở nhà bạn, cau có ở nhà bạn. i live in dong town, i live in doai town: thị trấn Đoài nhớ thị trấn dong. vậy: bác ở quê xứ Đoài, không nhớ làng nào giàu không? như vậy mối quan hệ vẫn chưa vượt ra khỏi nỗi nhớ và nỗi nhớ vẫn tiếp tục chỉ là một chiều, một chiều. Mặc dù anh ấy đã tiến lên một chút để làm cho nó thân mật hơn trong cách xưng hô giữa anh và tôi nhưng sau đó anh ấy quay trở lại ngôi làng quê cũ của mình để ngồi và nhớ về làng dong, tôi có nghĩa là không làm gì có tiến bộ. mon qua câu chuyện miếng trầu nhưng vẫn không nguôi nỗi buồn vì nhớ ai nhưng không được đáp lại. nên đành phải kết thúc nỗi đau bằng một câu hỏi tu từ: doi người nhớ làng nào giàu? cái “tôi” hiện đại tự nhiên thể hiện qua hình thức quen thuộc của ca dao cổ: người xứ Đoài, người dong … và nhờ đó, nỗi đau dường như đã nguôi ngoai. cho nên mối duyên chỉ đến chín mười hy vọng hay thức trắng vài đêm thậm chí là vô vọng tưởng chừng như tồn tại mãi mãi trong không gian và thời gian cũng chỉ là chuyện bến chưa gặp thuyền, hoa chưa gặp. không hoàn thành chỉ con bướm.

Nguyên binh sáng tác năm 1939. bài thơ là mảnh ghép của tâm hồn thi sĩ, cái “tôi” mang phong cách nguyễn binh: giản dị, hồn nhiên, mộc mạc nhưng không kém phần thơ mộng, lãng mạn. các nhà thơ nói về tình yêu, thực ra họ nói về khao khát tình yêu và hạnh phúc. do đó khẳng định “cái tôi cá nhân” với quyền được sống theo đúng nghĩa của nó. tuồng là một trong nhiều minh chứng cho sự quan sát tinh tế của hoai: nguyễn binh là nhà thơ của tình quê, chân quê, hồn quê.

phân tích bài thơ song thất lục bát của nguyễn binh – bài tập 2

với một phong cách thơ bình dị, ngọt ngào và chân thành; Nguyễn Bính được coi là nhà thơ của Thần Đồng. Thơ Nguyễn Bính thấm sâu vào lòng người đọc một chất “quê” đặc biệt, chất “quê” của nông thôn Việt Nam. tình yêu trong thơ anh rất ngọt ngào, sâu lắng và nhẹ nhàng như chính con người anh vậy. đoạn thơ “chiêm nghiệm” trích trong tập “bước sang một bên” nói lên những nỗi niềm thầm kín của một người đang yêu, đang thương, đang khắc khoải và nhớ nhung.

Không phải ngẫu nhiên mà nguyễn binh gọi bài thơ là “tương tư”, đây là nỗi niềm khao khát của một người đang yêu, hay nói đúng hơn là một người yêu đơn phương đang chờ câu trả lời. tình yêu ấy đã được vuốt ve, dồn nén thành lời qua những vần thơ chân thành và giản dị nhất:

XEM THÊM:  Phan tich bai tho tràng giang lop 11

người doai nhớ người dong

một người chín nhớ mười chờ một người

nắng và mưa là bệnh của thượng đế

tương tự là căn bệnh của tôi khi yêu cô ấy

Tham khảo: Giáo án bài Ý nghĩa của văn chương | Giáo án Ngữ văn lớp 7 chuẩn nhất

một không gian thôn quê rất đỗi bình dị, giản dị và bình yên đến lạ kỳ. phương thức nhân cách hoá được sử dụng một cách hết sức nhuần nhuyễn và tinh tế. Tác giả mượn “thôn Đoài”, “thôn đông” để nói lên nỗi nhớ từ tận đáy lòng. chắc chắn rằng người mà tác giả hẹn hò là ở thị trấn dong, còn tác giả ở thị trấn xứ Đoài. tình yêu ấy ẩn chứa trong sự thanh bình, giản dị của vùng quê.

Với sự cầu kỳ và sâu sắc hơn, tác giả đã mượn câu chuyện Ánh nắng của Chúa để nói lên nỗi lòng của mình. tác giả cho rằng “yêu” là một căn bệnh tiềm ẩn trong chính con người mình, cũng bình thường như bao thứ khác, như quy luật của trời đất.

Chỉ với 4 câu thơ đó, anh đã khiến người đọc thích thú khi tìm hiểu về mối quan hệ giữa chàng trai quê xứ Đoài và cô gái phố đông.

tuy nhiên, đến những câu thơ tiếp theo, nó dường như là một lời trách móc rất nhẹ nhàng và nhẹ nhàng. trách cô gái vô tâm, trách người ta giả vờ không biết gì:

hai thị trấn chia sẻ một thị trấn,

tại sao bên đó không đến bên này?

ngày này qua ngày khác,

lá nhuộm xanh đã chuyển thành lá vàng.

cho tôi biết cách quay lại tàu,

Nếu bạn không đi, bạn sẽ không có đường để đi.

đây là một dãy nhà,

tình yêu là bao xa?

như bạn đã thức bao nhiêu đêm,

biết cho ai, hỏi ai, ai biết?

khi nào thì bến sẽ đến bến phà?

hoa và hoa, bướm gypsy có gặp nhau không?

những câu hỏi nối tiếp nhau tạo nên sự hoang mang, lo lắng và tích tụ tình cảm trong lòng người yêu. tác giả mượn những câu nói phổ biến trong ca dao, dân ca để hỏi cô gái tại sao lại hờ hững như vậy.

giọng điệu của câu thơ mềm mại, uyển chuyển và nghiêm trang như đang gửi gắm một lời nhắn nhủ đến cô gái. từ “tại sao” như một lời trách móc, nhưng nó rất tinh tế và đẹp đẽ. Tình yêu của chàng trai chùn bước trong bao đêm, nhưng anh không biết nói cùng ai, và không ai hiểu anh. chính vì vậy mà anh chàng chỉ chờ “bến gặp tàu” để có thể gặp được nàng. nỗi lo lắng trong lòng chàng trai cứ bồi đắp, day dứt và chờ đợi.

và sau đó cậu bé tự hỏi:

Tôi có một nền tảng phong phú,

nhà anh có một dãy cau trung gian.

người doai nhớ người dong,

Bạn nhớ thị trấn nào khi bạn giàu có?

nhịp thơ uyển chuyển, mượt mà, nghiêm trang. Tác giả mượn “miếng trầu” và “hàng cau” để miêu tả nỗi nhớ nhung, quấn quýt như miếng trầu quấn lấy thân cau. Nguyễn Bính thật tài tình trong việc thể hiện nỗi nhớ bằng những hình ảnh mộc mạc, thân thuộc ấy. ở 4 câu thơ này, người đọc nhận thấy có sự thay đổi trong cách xưng hô, tác giả đã mạnh dạn đổi “tuổi” cho “anh” rất táo bạo. dấu hiệu này cho thấy tình yêu này quá lớn, quá sâu sắc và chàng trai muốn tin tưởng trực tiếp vào cô gái.

Cái “tôi” trữ tình của nguyễn binh được đẩy lên cao, dám bày tỏ, dám yêu. nhưng tình cảm đó không hề táo bạo mà ngược lại rất chân thành, mãnh liệt, đồng thời cũng rất tế nhị.

Bằng những vần thơ gần gũi, chân thành, đậm đà hương vị đồng quê, tác giả đã gieo vào lòng người đọc những tình cảm dịu dàng, thiết tha nhất của những người đang yêu. bài thơ như một nốt nhạc trong sáng và êm đềm.

phân tích bài thơ song thất lục bát của nguyễn binh – bài tập 3

Xem thêm: nhung bai tho hay ve tinh yeu va cuoc song

Nguyễn binh nổi tiếng là một hồn thơ đầy chất ca dao, dân ca, bài thơ “Tương tư” viết năm 1939 trong tập “Lỡ bước sang ngang” (1940) của ông là minh chứng cho điều này. . nỗi nhớ của bài thơ là nỗi nhớ về một tình yêu quê hương đất nước, được thể hiện qua cách cư xử, lời ăn tiếng nói của dân làng và nhân dân.

“Làng Đoài nhớ làng dong, người chín, người tưởng mười, mưa gió là bệnh của tình, là bệnh của mình, thương thì cùng chia. một làng với nhau, sao bên đó không sang bên này? ngày này qua ngày khác lá nhuộm xanh nay đã thành lá vàng, nói lối đò ngang không qua, tuy xa quê này nhưng tình xa đã thức một thời. mấy đêm cho ai, hỏi ai, ai biết? bến mới gặp tàu, hoa bướm gặp nhau, nhà em có giàn giầu. nhà mình có một hàng cau giữa làng quê xứ Đoài, các bạn còn nhớ làng dong cau làng xứ Đoài là làng nào không?

chàng trai trong thơ nguyễn binh sống cùng thị trấn nhưng khác người con gái anh yêu. bài thơ mở đầu bằng một dòng khá lạ: “người xứ Đoài nhớ người dong”. còn tất cả thị trấn này và thị trấn kia thì sao? anh chàng này chỉ đang phóng đại. nhưng điều này là cần thiết, để không đột phá, để không gây bất ngờ cho cô gái. ở cái thị trấn tập thể xứ Đoài ấy mới bắt đầu tách ra: “chín người một, mười người một”. thì chỉ một người nhớ và một người được nhớ.

“Mưa gió là chuyện của tình yêu, là bệnh của tôi, tôi yêu nó”

Chàng trai trẻ dường như đang tự giải thích rằng yêu cô ấy không phải ý muốn chủ quan của tôi, không phải thứ tôi muốn có, vì anh ấy không muốn tôi đau khổ đến mức mang bệnh đó. Mọi người. bệnh đó vốn dĩ tự nhiên, tình yêu ấy đến cũng tự nhiên như trời không muốn gió mưa làm gì, đó chỉ là quy luật mà ông trời phải chịu đựng cũng không thể tránh khỏi. . bạn đã bày tỏ tình yêu của mình tốt như thế nào? anh ta không phải là nguyên nhân của căn bệnh này, vì vậy anh ta đi tìm nguyên nhân tại sao anh ta mắc chứng ái tình.

“Hai thị trấn cùng ở cùng một thị trấn, sao ngày này qua ngày khác không đi bên này, lá xanh đã biến thành hai lá vàng, nói không chừng có đường qua tàu, nhưng thế này là ở một bên, gia trưởng thì xa nhưng tình thì xa ”

Mặc dù không phải vì tên của cô ấy, nhưng vì những câu thơ mà chúng tôi hiểu, cô ấy đang nghĩ rằng đó là lỗi của cô gái. tại sao cô ấy đáng trách? bởi vì cô ấy chưa bao giờ đến đây. Vậy tại sao bạn không đến? anh chàng đưa ra lý do của riêng mình và sau đó nói lời chia tay. Không phải bạn đến vì “con đường đi qua con tàu” sao? không, hai làng cách nhau một ngôi đình, gần nhau, không phải không có đường. Có một câu cổ ngữ “có yêu nhau thì núi sẽ cao, sông đổ thì đèo”. nếu có yếu thế thì dù vượt qua bao nhiêu thử thách, khó khăn để đoàn kết, huống hồ là “hai làng cùng một làng”. Chỉ có một lý do duy nhất để giải thích cho sự hờ hững của cô gái: trái tim cô ấy. trái tim cô ấy hay nói cách khác, tình yêu của cô ấy không hướng vào trái tim của chàng trai khác “tình yêu là bệnh của tôi, tôi yêu cô ấy”. chắc hẳn chàng trai cũng nhận ra điều đó nên rất hối hận vì đã có một mối tình. sự trách móc của chàng trai đối với cô gái vừa tử tế, vừa cay đắng, vừa nghiêm trọng như oán trách! những lời “nói”, “phải”, “còn đây”, “họ đã xa”, tự nhiên như lời của một người anh em nhà quê nói với người khác như tự sự với chính mình, sao mà ngây ngô, đáng thương, chân thành đến thế. nhưng trách người ta sẽ không được gì, buồn quá, nếu đau lòng thì trách người ta. mặc cảm tội lỗi, cuối cùng vẫn chỉ là tôi và tôi, không ai quan tâm hay chia sẻ.

“mối duyên thức trắng mấy đêm rồi biết hỏi ai, biết bao giờ bến gặp thuyền hoa khê các, bướm giang hồ gặp nhau”

Cậu bé thích có hy vọng, ngay cả khi đó là một hy vọng mong manh. Cùng với hình ảnh “bến” và “thuyền” quen thuộc trong các bài ca dao, Nguyễn Bính đã thêm vào một vài hình ảnh “hoa khê các” và “bướm tập gym” để câu thơ có một ý nghĩa mới, gợi cảm hơn. cô là “hoa khôi, con gái của một gia đình có học thức, nề nếp và giàu có, còn anh chỉ là một“ con bướm giang hồ ”, một kẻ ăn bám, một kẻ ăn bám đáng thương, sự chênh lệch giữa hai người quá lớn, anh thật. . khó có thể so sánh với cô ấy. tuy nhiên, anh vẫn nuôi hy vọng và chờ đợi.

XEM THÊM:  Dàn ý phát biểu cảm nghĩ về bài thơ tiếng gà trưa

cái kết thật buồn nhưng cũng thật đẹp:

“đình ta giàn giầu, đình ta có hàng cau giữa phòng thôn xứ Đoài, ta nhớ làng cau đồng quê xứ Đoài, chẳng nhớ làng nào giầu”

Người dân quê khi nói đến tình yêu thường nhắc ngay đến miếng trầu. miếng trầu mở đầu cho một tình yêu đẹp và cũng với miếng trầu, hai người yêu nhau sẽ thành vợ thành chồng. miếng trầu và cau đi đôi với nhau, nhưng cả trầu và cau, bạn đã có “giàn giầu”, sẵn sàng “treo cau”. nghĩ về nó, nó đẹp đẽ, dịu dàng và yêu thương làm sao. nhưng giữa hình ảnh dung hợp ẩn chứa đó, ý nghĩa của sự chia ly vẫn là một thực tế cay đắng:

“làng quê nhớ làng dong cau. làng xứ Đoài nhớ làng giầu”.

Câu văn trên là đoạn trích ở dòng đầu của bài thơ “Làng doi ngồi nhớ làng dong”, nhưng có sự thay đổi: tác giả thay từ “ngồi” bằng từ “rồi”. “Làng xứ Đoài nhớ…” câu thơ như khẳng định nỗi nhớ đã trở thành một lẽ tự nhiên, một sự thật không cần giấu diếm hay bàn cãi. nhưng “xóm cau xứ Đoài” có quyền nhớ giàn giầu ở làng dong? liệu hai người có đi đến một happy ending hay cuối cùng vẫn chỉ là chàng trai mang trong mình nỗi nhớ thương lẫn nhau, đau khổ. câu hỏi chưa được trả lời. người thanh niên vẫn đợi, vẫn đợi, nhưng một nỗi nghi hoặc, một sự không chắc chắn, vẫn nảy sinh trong lòng.

kín đáo mà trong sáng, yêu xa mà gần gũi, nồng nàn nhưng vừa phải, kín đáo, đó là tình yêu trong bài hát “quan hệ” này. những bài thơ mang đậm chất ca dao, dân ca truyền thống. Giữa trào lưu thơ mới nhộn nhịp, các nhà thơ mới đang chạy theo ảnh hưởng của thơ Pháp, Âu, Nguyễn Bính vẫn giữ cho mình một phong cách thơ riêng, không Trung cũng không Tây, hồn thơ này hồn hậu, mộc mạc. chan chứa tình cảm với quê hương, đó là nét riêng làm nên tên tuổi của nhà thơ nguyễn bình.

phân tích bài thơ song thất lục bát của nguyễn binh – nhiệm vụ 4

Nếu như trong phong trào thơ mới xuân điệu tiếp thu những nét thơ hiện đại phương tây để tạo nên nét thơ riêng thì nguyễn bình lại giữ những giá trị truyền thống làm nên phong cách của mình. . giữ gìn màu sắc dân tộc của Việt Nam. tiêu biểu cho phong cách nghệ thuật này là bài thơ tình, có thể nói bài thơ thể hiện những trạng thái tình cảm của con người khi yêu. mở đầu bài thơ là hình ảnh khao khát, khao khát, có thể nói tình yêu và niềm khao khát không còn khiến nhà thơ kìm lòng được nữa nên nhà thơ hiện lên ngay những câu thơ đầu của lòng mình:

“thôn Đoài nhớ thôn đồng, người chín, người nhớ mười, mưa gió là bệnh tình, bệnh mình thì thương”

hình ảnh thôn Đoài, thôn dong trông quen thuộc, nhịp điệu mượt mà như những làn điệu dân ca xưa. tình yêu đôi lứa nảy sinh trên cánh đồng. đó là không gian của hai trấn Đoài và Đồng. Hai bức ảnh đó đại diện cho bạn và tôi. ở đây ta thấy được phong cách nghệ thuật của nhà thơ, nhà thơ không bộc lộ tình cảm theo lối hiện đại như xuân điều mà chọn cách thể hiện kín đáo như ca dao xưa. Không chỉ vậy, hình ảnh hai dân tộc này còn xuất hiện rất nhiều trong thơ Nguyễn Bính. một người ngồi đây chín nhớ mười thương một người. câu thơ gợi cho ta liên tưởng đến câu ca dao “chín nhớ mười thương” từ ca dao. ở đây nhà thơ đã vận dụng một cách sáng tạo câu thơ đó qua đó ta thấy được nét truyền thống trong thơ văn nguyễn binh. đồng thời thể hiện tình cảm yêu thương của chàng trai dành cho người con gái của mình. không chỉ vậy, nhà thơ còn có thể thể hiện những khao khát ấy bằng cách so sánh nắng mưa từ trời và nỗi nhớ mong của người tình. Nắng và mưa là hiện tượng tự nhiên, là nỗi nhớ, sự tương tư đó cũng là sự hiện hữu trong trái tim người đang yêu. Yêu là nhớ, yêu là quy luật như nắng mưa từ trên trời rơi xuống.

Trong những câu thơ sau, chúng ta thấy những lời trách móc của cậu bé khi được nhìn thấy. Những hình ảnh quen thuộc về giếng nước, cây sung, mái đình tái hiện trong thơ Nguyễn binh:

“Hai thị trấn cùng ở một thị trấn, tại sao bên đó không đến bên này? ngày qua ngày những chiếc lá nhuộm xanh nay đã thành lá vàng, nói rằng đường về sông chẳng phải lối ra, còn đây xa quê sao cho tình? quan hệ thức trắng bao nhiêu đêm rồi biết nói với ai, hỏi ai, ai biết? bến tàu gặp thuyền hoa, bươm bướm gặp nhau?

Hai thị trấn đó cùng chung một thị trấn, nhưng sao lại xa nhau quá, lỡ rồi thì phải tìm cách về thăm, còn ở đây thì trách sao họ không đến với mình. Tôi cũng không biết cô gái đó không sang trọng hay vì tình yêu khiến người yêu nhìn thời gian quá lâu, khiến anh ta nghĩ rằng mình đã lâu không gặp người thương. nhưng khi người ta đã yêu rồi thì luôn thấy người kia tàn nhẫn, vô tình lắm. ngày mà nhà thơ tin rằng mùa đã qua. do buồn nên nhìn cảnh đã đổi “lá xanh nhuộm thành lá vàng”. chỉ có người đang yêu mới hiểu hết được tâm trạng chờ người yêu đến, một phút mà dài như ba mùa thu. nên nhà thơ hơi trách người yêu của mình vì có đường sang sông cũng không đến được, kém gì một mái ấm gia đình mà tình cảm sao xa vời vợi. thì nhà thơ bày tỏ tình cảm của mình. chính vì tình yêu của mình mà nhà thơ đã thức trắng mấy đêm. một câu hỏi được nêu ra đồng thời là một lời trách móc, một lời bày tỏ tình cảm và một câu hỏi không lời đáp. thức trắng đêm mà không biết vì ai, vì ai, ý nói nhà thơ muốn chứng tỏ rằng “người” tồn tại là một cô gái. trong lời trách móc giận hờn ấy, nhà thơ băn khoăn không biết bao giờ hai người mới gặp nhau. hình ảnh bến tàu trong những bài thơ tình tái hiện trong tương tư nguyễn bình. ở đây không thể hiện sự xa cách mà là mong muốn được gặp lại nhau.

những dòng cuối cùng của bài thơ được cất lên như một lời cầu chúc với kết thúc viên mãn của một buổi lễ đơn giản nhưng hạnh phúc:

“đình ta giàn giầu. đình doi có hàng cau giữa phòng thôn Đoài nhớ làng dong cau thôn Đoài nhớ thôn nào giầu giầu?”

hình ảnh miếng trầu thể hiện khát vọng đoàn tụ của nhà thơ với người con gái mình yêu. phú ông kia cũng đang đợi cây cau về làm trầu cầu hôn. Từ nỗi nhớ thương ấy, nhà thơ mong muốn được trở thành vợ chồng của người con gái ấy. miếng trầu là đầu câu chuyện, miếng trầu gợi cho ta liên tưởng đến sự tích miếng trầu trong truyện cổ tích. Chính sự tích này đã mang đến những miếng trầu thơm ngon thấm đẫm tình nghĩa vợ chồng. những nét quê hương hiện lên qua hình ảnh miếng trầu ấy, món quà ngày cưới thì thiếu nhưng không thể thiếu. câu hát “thôn Đoài nhớ thôn dong” một lần nữa được cất lên. do đó, bắt đầu bằng nỗi nhớ, cuối cùng nhà thơ kết thúc bằng nỗi nhớ. và câu thơ cuối như một lời trách móc không biết người xứ Đoài hay cô gái kia đang nhớ đến mình hay nhớ về người khác.

qua đây chúng ta có thể thấy được những tâm tư tình cảm của nhà thơ khi viết bài thơ này. có thể nói, đó là những hình ảnh thân thuộc của người dân với những câu thơ vừa thấm đượm truyền thống dân tộc, vừa mang hơi thở của ca dao, nên bài thơ giản dị chạm vào lòng người bằng những giai điệu nhịp nhàng nhưng cuốn hút. tình cảm được thể hiện một cách rất kín đáo và thân thương. toàn bộ bài thơ là sự kết hợp giữa khao khát một người yêu và rồi cảm giác như người ta hờ hững với mình.

Tham khảo: Bài văn khấn cô bé chí mìu bắc giang

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Phân tích bài thơ Tương tư của Nguyễn Bính 2023. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.