Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
105 lượt xem

Phân tích đoạn 2 bài thơ vội vàng

Bạn đang quan tâm đến Phân tích đoạn 2 bài thơ vội vàng phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Phân tích đoạn 2 bài thơ vội vàng

Phân tích vội khổ thơ thứ 2 của bài văn tế mang đến cho các bạn 12 bài văn mẫu siêu hay đạt điểm cao nhất. qua đó các em học sinh lớp 11 có thêm gợi ý tham khảo, nắm vững kiến ​​thức cơ bản, củng cố kỹ năng làm văn, mở rộng vốn từ để biết cách viết bài văn cho riêng mình.

phân tích 16 cụm từ giữa bài ta có vội vàng không chỉ nhận ra tâm trạng tiếc nuối thời gian và cuộc đời, mà còn tìm thấy một khát vọng mãnh liệt, một tình yêu tha thiết mà thanh xuân diệu kỳ. . cho cuộc sống. đọc từng dòng thơ, ta càng thêm yêu mến những quan niệm sống mới mẻ, tích cực được thể hiện bởi nhà thơ xuân sắc. vì vậy đây là 12 bài viết phân tích vội đoạn 2 , hãy theo dõi tại đây.

Bạn đang xem: Phân tích đoạn 2 bài thơ vội vàng

lược đồ phân tích vội vàng đoạn 2

lược đồ số 1

i. giới thiệu:

– giới thiệu vội bài thơ và nêu nội dung khổ thơ 2.

ii. nội dung:

* nỗi sợ hãi:

  • thời gian trôi qua: mùa xuân đến → mùa xuân đi qua; xuân trẻ → xuân già
  • lòng người rộng lớn khát khao → bầu trời có hạn → kiếp người ngắn ngủi → thanh xuân hữu hạn.

* mong muốn sống nhanh:

  • những thứ được nhuộm bằng màu sắc sẽ nhạt dần, tách rời
  • tận hưởng mọi thứ khi thời tiết vẫn mát mẻ và mùa xuân vẫn còn tươi mát
  • sống hết mình trong khi sức thì còn non, đam mê thì không thỏa mãn

iii. kết luận:

cảm nghĩ về bài thơ.

lược đồ số 2

1. giới thiệu:

– Giới thiệu đôi nét về tác giả xuân điểu và bài thơ “vội vàng”

– đạo diễn và giới thiệu phần thứ hai của bài thơ:

Nhận xét về xuan dieu, hoai thanh từng chia sẻ: “Xuan dieu là tác phẩm mới nhất trong các nhà thơ mới”. thực sự khi đọc và cảm nhận thơ xuân diệu, chúng ta mới thực sự hiểu được điều đó. anh mới mẻ trong cách nhìn, cách cảm, cách nghĩ về cuộc sống và con người. nhà thơ coi thời gian của cuộc đời không phải là một cái gì đó tuần hoàn, bất biến, không quay lại một khi đã trôi đi, vì vậy cần phải sống cho hết mình. quan điểm ấy được thể hiện rất rõ trong bài thơ “vội vàng” của ông. khổ thơ thứ hai của bài thơ được coi là một trong những bài thơ đặc sắc và ý nghĩa nhất.

2. nội dung:

Khổ thơ thứ hai của bài thơ bày tỏ sự tiếc nuối về thời gian trôi qua:

Nhịp điệu của bài thơ trong đoạn này không sôi động và nhanh như đoạn trước mà chậm hơn, lắng đọng những suy nghĩ.

ở giữa khổ thơ: “Tôi rất vui. Nhưng hơi vội.” nó là một dấu hiệu nghệ thuật linh hoạt. dấu chấm nhỏ ấy đã ngăn niềm vui của nhân vật trữ tình, mùa xuân chưa qua mà đã mất. điều đó thể hiện sự nhạy cảm của nhân vật trữ tình hay chính mùa xuân của nhà thơ khi ngay trong niềm hạnh phúc cũng đã thấy tiếc xuân. sự kỳ diệu của mùa xuân đã báo trước thời gian trôi qua.

trong thơ cổ, nói đến sự vận động của thời gian, họ coi thời gian như một chuỗi tuần hoàn bất biến, cụ Nguyễn Du đã từng viết: “ngày xuân, chim én mang thoi” (cảnh ngày xuân) hay “ngày xuân giống như một ngày xuân “câu bóng ngoài cửa sổ”. Dù vậy, người xưa vẫn thư thái, an nhiên vì tin rằng vũ trụ tuần hoàn, xuân sang xuân lại đến.

cũng là xuan dieu, “xuân đến nghĩa là xuân đã qua / xuân còn trẻ nghĩa là xuân đã già”. Đó là một cách nói mới rằng thời gian luôn trôi, nó không chờ đợi.

thời gian trôi qua, thanh xuân và tuổi trẻ kết thúc. cái quý giá nhất của con người là thanh xuân, quý giá nhất là tuổi trẻ. trôi dạt mùa xuân, trôi dạt vị thành niên = & gt; Tôi cũng thua = & gt; tưởng tượng một cuộc chia tay đầy trời đất.

một loạt các động từ: “khóc, than, ghét, sợ” như một sự nhân cách hóa để diễn tả nỗi buồn của tâm hồn con người đã tràn ra vạn vật, thấm vào mọi cảnh vật và mọi giác quan của con người. Đó là lý do tại sao con người và vũ trụ buồn bã.

Vẫn là mùa xuân mà nhà thơ đã tưởng tượng ra sự chia lìa của vũ trụ, sự chia lìa của mùa xuân. sự tiếc nuối đã biến thành tiếc nuối và qua đó nhà thơ cũng gửi gắm đến mọi người một thông điệp để các thế hệ hãy sống hết mình vì tuổi trẻ.

3. kết luận:

khẳng định lại giá trị nội dung tư tưởng và giá trị nghệ thuật của bài thơ:

Khổ thơ thứ hai của bài thơ khẳng định khát vọng sống cháy bỏng của tác giả trữ tình, nhưng đó cũng là tâm tư, tấm lòng của nhà thơ xuân sắc. anh nhờ thơ giãi bày và gửi gắm đến độc giả để họ cùng chia sẻ và hiểu hơn, trân trọng quãng thời gian tuổi trẻ của mình và sống trọn vẹn nhất.

bản phác thảo số 3

1. giới thiệu: giới thiệu đoạn 2 của bài thơ Vội vàng

ví dụ:

trong tất cả các tác phẩm của xuân khảo, một tác phẩm thơ có sự kết hợp nhuần nhuyễn và độc đáo của mạch cảm xúc và triết lí sâu sắc là một bài thơ vội vàng. đoạn thơ thể hiện niềm say mê của tác giả đối với vẻ đẹp của thiên nhiên, tình yêu sâu sắc của tác giả đối với thiên nhiên trong cuộc sống. Bên cạnh tình cảm thiết tha với thiên nhiên và cuộc sống, tác giả còn thể hiện niềm xót xa đối với thời gian và cuộc đời, hình ảnh này được thể hiện rõ nét trong đoạn 2 của bài thơ. Cùng đi vào đoạn 2 của bài thơ để hiểu được những lo lắng, trăn trở của tác giả về cuộc đời và thời cuộc.

2. thân bài: phân tích đoạn 2 của bài thơ vội vã

a. dòng mở đầu: niềm vui vội vàng và thoáng qua của thi nhân

niềm đam mê với thiên nhiên, cuộc sống xen lẫn lo lắng về kết quả nhanh chóng của thời gian, cuộc sống bộn bề

b. tác giả nhận thức được sự hữu hạn của thời gian:

  • thời gian trôi qua
  • con người, vạn vật thay đổi theo thời gian
  • tác giả cảm thấy lo lắng, sợ hãi trước sự trôi đi của thời gian

c. cuộc sống tình cảm nồng nàn của tác giả:

  • vô cùng sẵn sàng sống chan hoà với cuộc sống của tác giả
  • yêu đời một cách say mê, nhiệt thành
  • ham sống, ham sống và không bằng lòng với cuộc sống của mình. ‘ trực tiếp

3. kết bài: nêu nhanh cảm nhận của mình về đoạn 2 của bài thơ

ví dụ:

Khổ thơ thứ hai của bài thơ viết vội thể hiện nỗi niềm của tác giả đối với thời gian và cuộc đời. Đồng thời, đoạn 2 cũng thể hiện khát vọng sống của tác giả, được sống hòa hợp với thiên nhiên.

phân tích nhanh 16 câu ở giữa câu – mẫu 1

xuan dieu là một trong những nhà thơ lớn của phong trào thơ mới. nói đến xuân sắc là nói đến hồn thơ lãng mạn, nồng nàn, đa sầu đa cảm. đó là một tâm hồn luôn nghiêm túc, gắn bó với cuộc đời. khát vọng đồng cảm ấy đã được kết tinh trong bài thơ “vội vàng lên”. Đây là một trong những bài thơ thấm đẫm hồn thơ mùa xuân và đặc biệt là cảm xúc về tiết trời được thể hiện trong khổ thơ thứ hai của bài thơ.

bài thơ in vội trong tập thơ – tập thơ đầu tay của “ông hoàng thơ tình” xuân sắc. Nếu ở khổ thơ đầu, xuân điều gây ấn tượng với người đọc bằng hình ảnh thiên nhiên tươi vui tràn đầy sức sống thì ở những dòng sau nhà thơ lại bộc lộ những suy nghĩ, trăn trở về thời gian và cuộc sống.

qua đoạn 2, người đọc cảm thấy nhà thơ xuân điều đã có những khám phá về thời gian trôi qua. đầu bài thơ là hai dòng nhịp lẻ 3/5 làm ngắt nghỉ. các bước của thời gian chỉ diễn ra từng từ một

“mùa xuân đến có nghĩa là mùa xuân đã qua”. xuân trẻ nghĩa là xuân sẽ già ”

các trạng thái thời gian lần lượt xảy ra. nhưng không phải là cảnh nhộn nhịp mà là những trạng thái đối lập của “đến” – “qua” và “trẻ” – “sắp già”. những trạng thái đó cũng là sự tiếp diễn của nó trong vòng xoáy thời gian.

thời gian không ngừng chuyển động, mọi thứ cũng không ngừng thay đổi. nếu trong văn học trung đại, thời gian là một vòng tuần hoàn không ngừng lặp lại của sinh, lão, bệnh, tử. do đó, con người thời trung cổ đã nhận thức được sự nhỏ bé của mình trước thời gian trôi qua, nhưng chúng ta hiếm khi thấy họ than thở vì cuộc đời ngắn ngủi. như zen master sati đã từng viết

“mùa xuân đầy hoa và hoa mùa xuân đầy hoa”

(báo cáo việc nhìn thấy chúng – thiền sư giác ngộ hoàn toàn)

Nhưng trong thời đại thơ ca mới, người ta đã nhận ra cái giới hạn của kiếp người. thời gian không còn là một vòng tròn vô tận mà là một đường thẳng. trong dòng chảy của thời gian, con người như một hạt cát nhỏ trên sa mạc. thời gian vô hạn, nhưng đời người có hạn. vì vậy, đối mặt với thời gian, con người ta thường thấy mình nhỏ bé và bất lực, chỉ có thể từ bỏ và nhìn thời gian bằng lý trí. chỉ cần thanh xuân còn tươi đẹp thì ngày mai sẽ già đi như một quy luật tất yếu

“hoa nở để trăng tròn tàn”

(hoa nở tàn – mùa xuân tuyệt vời)

Thanh xuân trôi qua cũng là thời gian, nhịp sống của con người trôi qua. phép “ý nghĩa” càng nhấn mạnh sự ngạc nhiên có phần đáng sợ của dòng chảy thời gian của cuộc đời. người ta thường chỉ tiếc nuối mọi thứ khi nó đã qua đi, khi nó chỉ còn là kỉ niệm, nhưng thanh xuân là tiếc nuối thanh xuân ngay khi nó đến, cũng như bạn đang đắm chìm trong hình ảnh thanh xuân ấy. nó không chỉ là cội nguồn của đất trời, mà còn là cội nguồn của sự sống con người. xem nhanh bài thơ đoạn 2 để thấy xuân diệu vẫn lấy thời gian của một đời người làm thước đo thời gian của vũ trụ.

“nhưng thanh xuân hết nghĩa là ta cũng vơi đi, nhưng lượng trời còn eo hẹp để không kéo dài tuổi thanh xuân của thế gian, làm sao có thể nói rằng thanh xuân vẫn tiếp tục tuần hoàn nếu như tuổi trẻ. không trở lại hai lần trời đất nhưng không phải là em nữa, để anh đưa em đi có lỗi với cả thế giới “

các câu thơ được kết nối bằng từ “mùa xuân”. điệp ngữ “mùa xuân” được lặp lại nhằm nhấn mạnh mùa xuân của đất trời, cũng như mùa xuân của tuổi trẻ. đó là tất cả những gì đẹp đẽ nhất trên đời, trong cuộc đời con người. vội phân tích đoạn thơ đoạn 2, cho rằng bốn sắc xuân, hạ, thu, đông dường như tuôn chảy, không phụ thuộc vào sự tồn tại của con người, nhưng trong những dòng thơ lục bát lại có mối quan hệ khăng khít với nhau.

thời gian của tự nhiên kết thúc “mùa xuân đã qua” nhưng vẫn tiếp tục “tôi cũng vậy”. câu thơ ngân vang như tiếng thở dài với đất trời. khi tuổi trẻ qua đi, sự tồn tại của cái “tôi” cũng không còn ý nghĩa. bởi tuổi trẻ qua đi, tình yêu cũng không còn, mọi thứ đều trôi theo dòng chảy của thời gian. “Trái tim tôi” và “thiên đường” vốn dĩ là hai cực đối lập của cái hữu hạn và cái vô hạn.

tuy nhiên, theo quan điểm của phép thuật mùa xuân, một thứ hữu hạn như cuộc đời con người mở rộng đến vô cùng “lòng tôi rộng” và những gì tưởng chừng như vô hạn trong thời gian của trời đất trở nên nhỏ bé “bầu trời thu hẹp. phân tích nhanh đoạn thơ đoạn 2 cũng cho thấy thời gian và đất trời dường như đang làm phiền lòng người. dù thanh xuân của đất trời sẽ lặp lại nhưng thanh xuân của đời người: tuổi trẻ luôn không thể quay trở lại. do đó, dù thời gian có lặp lại nhưng mọi thứ đều trở nên vô nghĩa vì ngay lúc đó cái “tôi” không còn là cái “tôi” của ngày hôm nay. như chính xuan dieu đã từng nói

“Con ruồi không mong đợi sẽ bay từ tôi đến tôi vào lúc này”

(cưỡi thuyền – phép thuật mùa xuân)

tính hữu hạn của kiếp người theo thời gian được thể hiện rõ nét nhất ở câu thơ “còn trời đất mà muôn đời không có ngã”. trời đất sẽ luân chuyển như thế này, nhưng tôi sẽ không ở với trời đất mãi mãi. lúc này, lời hứa về ba lần sinh nở hay một cuộc sống nơi thiên đường cũng không thể làm nguôi ngoai tâm hồn thi nhân. bởi vì điều bạn cần không phải là hạnh phúc trong cuộc sống khác mà là tận hưởng hương vị của cuộc sống hạnh phúc trong giây phút hiện tại khi tuổi trẻ đến, mầm yêu thương.

Tuy nhiên, phân tích vội đoạn thơ ở đoạn 2, người đọc sẽ thấy rằng dù biết trước rằng “tôi” sẽ không tồn tại mãi mãi để chấp nhận cảnh đẹp trời đất, nhưng mùa xuân sẽ không thương hại tôi. , tiếc cho tôi khi còn trẻ, điều tôi hối hận nhất chính là “cả thế giới”. xuan dieu dường như đang tiếc nuối vì không thể tận hưởng hết những hương vị của cuộc sống. ở đây ta thấy những dòng thơ này, hệ thống từ ngữ và hình ảnh được đặt trong thế tương phản “rộng” – “chặt”, “xuân tròn” – “tuổi trẻ không hai lần”, “chưa” – “không còn nữa”. điều đó đã góp phần làm nổi bật cảm giác hối tiếc trong suốt thời gian và cuộc đời.

trước dòng chảy ấy, không chỉ thanh xuân mới thấy tiếc nuối mà mọi thứ đều mang một màu buồn, đầy mất mát và chia ly.

“mùi tháng năm nồng nàn hương vị chia phôi qua sông núi, vẫn thầm tạm biệt”

Tháng năm: thời gian không được cảm nhận thông qua sự thay đổi và biến đổi của những thứ trôi qua giữa những chiếc lá, mà được cảm nhận bằng “mùi của tháng năm” bằng khứu giác. đọc vội bài thơ, đoạn 2, ta nghe có chút vỗ về vừa khóc, vừa uất ức, vừa ăn năn, từ “nước mắt”. Hóa ra thời gian không tình cờ như chúng ta vẫn thường nghĩ mà dường như May cũng đang tiếc nuối cho chính bản thân mình. ý thơ ấy gợi cho ta bao cảm xúc về đoạn phu qua.

“Màu thời gian không xanh, màu thời gian tím, mùi thời gian không thơm, thời gian trong veo”

(màu thời gian – doan phu qua)

không thể thoát khỏi sự phân tách được dự đoán. không chỉ thời gian mà cả không gian cũng chất chứa bao nỗi niềm chia ly. là không gian bao la của toàn bộ sông núi. cảnh đẹp của hiện tại sẽ trở thành quá khứ. từng phút, từng giây trôi qua mà không thể kìm chế được bản thân. cuộc chia tay từng phút từng giây cứ diễn ra như thế này đây. Phân tích bài thơ Vội vàng đoạn 2, người đọc nhận thấy từ cảm nhận chung của cả không gian rộng lớn, xuân điều bắt đầu rút ra sự ngăn cách của sự vật một cách cụ thể hơn

“gió đẹp rì rào trong lá xanh, có buồn phải bay đi? Con chim huyên náo bỗng dưng cất tiếng hót, có sợ sắp diệt vong không?”

vẫn là hình ảnh của chim và gió, nhưng không còn là nhịp tim vui tươi của tiếng hót của chim yến hay tiếng rung rinh của những cành lụa, mà còn là tiếng hát chia tay buồn của sông núi. gió không lay động cành lá mang lại niềm vui cho mọi người mà gió chỉ “rì rào trong lá xanh” hình như đang giận điều gì đó.

cho đến khi tiếng chim không còn cất lên bản tình ca, nó bỗng im bặt. hát để chỉ khi cuối cùng vẫn phải nói lời chia tay. Lướt nhanh bài thơ, đoạn 2, người đọc phát hiện ra rằng biện pháp nhân cách hóa đã được sử dụng một cách tinh tế để làm nổi bật nỗi buồn của vạn vật trước giờ phút chia tay sắp xảy ra. mỗi thứ dường như tạm biệt chính nó, không gian hát tạm biệt thời gian. mọi thứ cứ trôi theo quy luật vận hành tự nhiên không thể cưỡng lại của nó.

Trước bài ca vĩnh biệt của sông núi, nhà thơ cũng thở dài một hơi, ăn năn với trời đất.

“không bao giờ, ồ! không bao giờ nữa ”

câu thơ như một tiếng kêu của sự hoảng sợ và bất lực. bấn loạn vì cuộc đời trần gian ngắn ngủi nhưng hương đời thì mênh mang khi nhà thơ vừa khám phá chốn hạ giới. không có khả năng tự vệ là vì trước dòng chảy của thời gian, con người không xoay chuyển được tạo hóa nên bị cuốn trôi mà không thể đứng vững.

thông báo “không bao giờ” được lặp lại hai lần càng nhấn mạnh tâm trạng buồn bã đó. phân tích vội đoạn thơ, đoạn 2, ta còn thấy thán từ “ơi” xuất hiện như nghẹn ở giữa bài thơ. chính vì vậy mà bài thơ càng trở nên xúc động. Dù rất sốc và tiếc nuối nhưng Spring Magic không bỏ cuộc. anh bất lực trước dòng chảy của thời gian nhưng anh không buông tay, ngồi yên chờ thời gian trôi. Spring Magic đã tìm ra giải pháp.

“thôi nào, mùa giải vẫn chưa kết thúc”

lời bài hát như thôi thúc, thúc giục mọi người hãy đứng lên và đừng buồn vì cuộc chia ly sẽ ập đến mà quên đi thực tại. thời gian trôi đi, nhưng giờ đây “mùa chưa tàn” cuộc sống vẫn tiếp diễn, cảnh vật thế gian vẫn còn đó đầy tươi đẹp và quyến rũ.

vậy buồn bã, thất vọng về điều gì đó mà bạn không thể thay đổi có ích gì? “Đi thôi”, hãy nhanh chóng cố gắng trân trọng từng khoảnh khắc của hiện tại để tận hưởng bữa tiệc vui vẻ mà thiên nhiên mùa xuân đã chuẩn bị trước mắt. lướt qua khổ thơ đoạn 2, người đọc cảm thấy đây là một lẽ sống tích cực. âm thanh trong trẻo xua tan khúc ca buồn chia ly.

Với nét vẽ tự nhiên và cách sử dụng ngôn từ điêu luyện, xuân sắc đã vẽ nên một sự ngăn cách của núi non và sông nước. giọng nhà thơ dường như đứt làm đôi, nhà thơ đang tự nói với mình, bộc lộ cảm xúc của mình, nhưng những lời đó dường như hướng ra bên ngoài.

Trên hoàn cảnh chia ly này, con người dễ rơi vào những cảm xúc tiêu cực như buồn bã, uất ức, căm phẫn, bỏ rơi cuộc đời. nhưng điều kỳ diệu của mùa xuân không bỏ rơi hay căm phẫn cuộc đời. bởi vì anh hiểu rằng đó là lẽ tất yếu của cuộc sống. Vì vậy, xuan dieu không còn than phiền, anh chấp nhận và cố gắng sống trọn vẹn từng khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đầy màu sắc. do đó, vội vàng không phải là một lối sống tiêu cực mà là một khát vọng mãnh liệt được sống một cách trọn vẹn nhất. phân tích vội đoạn thơ đoạn 2, người đọc sẽ thấy được khát vọng sống cháy bỏng của nhà thơ

Tham khảo: Soạn bài Bố cục và phương pháp lập luận trong bài văn nghị luận | Soạn văn 7

Tóm lại, phân tích bài thơ viết vội đoạn 2, người đọc nhận ra rằng tuy thể hiện trạng thái tiếc nuối thời gian và cuộc đời nhưng qua đó ta cũng tìm thấy một khát vọng mãnh liệt, một tình yêu tha thiết còn mãi. thơ còn là tiếng lòng của mùa xuân đối với con người đối với cuộc đời. Đọc từng dòng thơ, chúng ta càng thêm yêu và trân trọng những quan niệm sống mới mẻ, tích cực được nhà thơ xuân sắc gửi gắm trong thơ.

phân tích cú pháp nhanh đoạn thứ hai – mẫu 2

xuan dieu là nhà thơ của tình yêu và tuổi trẻ. ông được mệnh danh là “ông hoàng thơ tình”. Trước cách mạng, với hai tập thơ “Gửi hương cho gió”, Xuân Diệu chính thức trở thành “người mới nhất trong các nhà thơ mới” (Hoài thanh). bài thơ “vội vàng” trong tập thơ “vè” là một bài thơ rất tiêu biểu cho phong cách thơ tình xuân sắc viết về mùa xuân và tuổi trẻ. Bài thơ mà chúng ta sắp phân tích tiếp theo là một bài thơ thể hiện quan niệm của con người về sự kì diệu của mùa xuân theo thời gian và tuổi trẻ và khát vọng sống mãnh liệt, sống có nghĩa, sống trọn vẹn với mùa xuân của tuổi trẻ và thời gian:

“mùa xuân đang đến, điều đó có nghĩa là mùa xuân đang trôi qua… cố lên! nhà ga vẫn chưa đặt vào ban đêm ”

bài thơ “vội vàng” trích từ tập thơ “xuất bản năm 1938” là một bài thơ tiêu biểu của thơ ca nói riêng, của hồn thơ xuân điệu nói chung. “vội vàng” là một trong những bài thơ tiêu biểu của xuân diệu. Đoạn thơ tập trung vào sức xuân mạnh mẽ để bộc lộ cái tôi và cách cảm nhận thiên nhiên, cuộc sống. cả bài thơ thể hiện một cách nhìn nhân văn sâu sắc về cuộc sống. đoạn thơ chúng ta đang phân tích nằm ở phần giữa của bài thơ “vội vàng”. trong đoạn văn này, nhà thơ tập trung thể hiện quan niệm về thời gian.

thời gian trong thơ ca trung đại là “thời gian tuần hoàn”, tức là thời gian được hình dung như một vòng tròn lặp đi lặp lại liên tục, khi kết thúc một chu kỳ nó quay trở lại điểm xuất phát, quay đi quay lại, mãi mãi. nhưng nó là một vòng tuần hoàn, khoảnh khắc, thời gian trôi đi, nó cũng quay trở lại. khái niệm “thời gian tuần hoàn” xuất phát từ quan điểm tĩnh và siêu hình, lấy sự sống vũ trụ làm thước đo thời gian.

Cách trình bày của xuan dieu là “đối lập”, “gây tranh cãi” với quan niệm cũ; đồng thời bày tỏ quan điểm của mình với một nhiệt huyết sôi nổi, tức là một hình thái ý thức triết học thấm đẫm tình cảm. đoạn thơ (từ dòng 14 đến dòng 24, có thể đến dòng 28) với giọng văn nghị luận, bác bỏ, nhịp điệu sôi nổi, gấp gáp và những câu thơ tả cảnh thiên nhiên chứa đựng bao nỗi niềm của nhà thơ về thời gian. xuan dieu đã trực tiếp phủ nhận khái niệm “thời gian tròn trịa” bằng một câu rất dứt khoát: “Làm sao chúng ta có thể nói rằng mùa xuân vẫn có tính chu kỳ?”.

do đó, xuan dieu chọn một khái niệm khác về “thời gian tuyến tính”. nghĩa là, thời gian được hình dung như một dòng chảy giảm dần, một đi không trở lại. để mỗi khoảnh khắc trôi qua là mất đi vĩnh viễn. do đó, tâm trạng của nhân vật trữ tình phảng phất nỗi buồn và sự hoài nghi.

khái niệm “thời gian tuyến tính” của xuan yao xuất phát từ quan điểm năng động:

“xuân đến nghĩa là xuân đi qua, xuân trẻ nghĩa xuân sẽ già”

Con người thời Trung cổ dường như lắng đọng với khái niệm thời gian tuần hoàn với chu kỳ của bốn mùa cũng như chu kỳ 30.000 sáu nghìn ngày của cuộc sống con người. Spring Magic nhìn cuộc sống với đôi mắt xanh lục, nhưng cô không tránh khỏi những nghi ngờ và mất mát. Điều mà nhà thơ lo sợ nhất là tuổi trẻ qua đi, tuổi già đến nhanh vì thời gian là tuyến tính, nên thời gian như một dòng chảy mà mỗi khoảnh khắc trôi qua là mất đi vĩnh viễn. việc sử dụng các cặp từ đối lập trong hai câu thoại “sang – qua”, “non” đã cho người đọc thấy được cảm nhận rất tinh tế của nhà thơ về thời gian trôi qua. thời gian như một dòng chảy bất tận. những gì chúng ta có cũng chính là những gì chúng ta đang mất, hiện tại là quá khứ và tương lai được hé lộ.

phép thuật mùa xuân lấy cuộc sống cá nhân của bạn làm thước đo thời gian. nghĩa là lấy thời gian hữu hạn của cuộc đời mình (đời sống cá thể) để đo thời gian trong vũ trụ. thậm chí các nhà thơ còn lấy làm thước đo khoảng thời gian ngắn nhất và quan trọng nhất của cuộc đời con người ở tuổi trẻ:

“nhưng thanh xuân hết nghĩa là ta cũng mất lòng, nhưng bầu trời quá hẹp để kéo dài tuổi trẻ của thế gian, làm sao có thể nói rằng thanh xuân tiếp tục tuần hoàn nếu như tuổi trẻ không hai lần rơi xuống, nhưng trời và đất. trái đất nhưng tôi không còn là tôi nữa, vì vậy bạn khiến tôi cảm thấy có lỗi với cả thế giới ”

Từ “mùa xuân” được lặp lại từ năm đến sáu lần (năm lần trong ba câu đầu). “mùa xuân” ấy vừa là mùa xuân của đất trời, vừa là “mùa xuân” của cuộc đời và tuổi trẻ. mỗi lần nhắc lại là mỗi lần chúng ta tìm thấy sự bá đạo của nhà thơ. mùa xuân của thiên nhiên là mãi mãi, nhưng “mùa xuân” của đời người “đã qua” nên “mình cũng mất”. tình yêu dù có “rộng” đến đâu thì “lượng trời” vẫn hẹp. vì vậy, “tuổi thanh xuân của con người” không thể “dài hơn” mãi được. ở đây, hệ thống từ ngữ và hình ảnh được đặt ở vị trí tương phản cao (tới – qua, trẻ – già, rộng – chặt, xuân tuần hoàn, – tuổi trẻ không hai lần, chưa đến – không còn nữa) để làm nổi bật trạng thái tinh thần của than thở thời gian và cuộc sống. vũ trụ có thể là vĩnh hằng, thanh xuân cũng có tuần hoàn, nhưng đời người chỉ có một lần, ra đi vĩnh viễn. so xuan dieu đã bị từ chối một cách nồng nhiệt:

“Làm sao chúng ta có thể nói rằng thanh xuân vẫn tuần hoàn, nếu tuổi trẻ không hai lần được nung nấu?”

Thước đo thời gian của một nhà thơ là tuổi trẻ. tuổi trẻ ra đi một lần không bao giờ trở lại “không hai lần nữa”, vậy làm sao có vòng tuần hoàn? trong cái mênh mông của đất trời, sự vô tận của thời gian, sự hiện diện của con người thật ngắn ngủi và hữu hạn. nghĩ về những hạn chế của kiếp người, xuân diệu mang một nỗi buồn mới:

“còn đất trời, nhưng mãi mãi không có em, thương lắm mọi người ơi”

Đọc hai câu thơ, ta có thể nghe rõ tiếng thở dài bất lực của nhà thơ. ta có thể nghe rõ nỗi buồn da diết của thi nhân trước đất trời. dường như trước mắt người đọc mở ra cả một trời sám hối. Ta cũng có thể thấy tinh thần xuân sắc ấy trong bài thơ “giục giã”:

“dòng đời trôi, lòng ta đâu có mãi, chỉ lăn trên gối, giấc mộng vàng tan biến, nét mặt lay động, nét đẹp tan vỡ, chiều vàng lộng lẫy, nhìn lại cả lầu đã bị hỏng vào buổi chiều “

Chính vì quá yêu tuổi trẻ, nên từ nỗi thống hối ấy, nhà thơ đã “thức tỉnh” để sống “hết lòng, hết dạ, sống hết mình” mà “say”, “thu”, “hôn”, “cắn” cho hết những mùi hương nồng nàn của tuổi trẻ?

cảm giác về thời gian thanh xuân kỳ diệu là cảm giác mất mát. mỗi giây phút trôi qua là một mất mát lớn lao. tan biến không chỉ với “tất cả núi sông” mà còn với từng cá nhân. và thời gian trôi qua sẽ làm cho vẻ đẹp thiên nhiên tuyệt vời này phai nhạt. một sự phai nhạt không thể tránh khỏi:

“mùi tháng năm nồng nàn hương vị chia phôi qua sông núi, vẫn tạm biệt trong lặng lẽ”

Đây là hai câu thơ thể hiện rõ nét cách cảm nhận tinh tế về thời gian diệu kỳ của mùa xuân. cảm giác ấy không chỉ bằng thị giác, mà còn được cảm nhận bằng khứu giác “mùi tháng năm”, vị “chia phôi”. mỗi khoảnh khắc rời bỏ hiện tại để trở thành quá khứ được quan niệm như một cuộc chia ly. mỗi giây phút đều là sự chia ly, mất mát. và dòng thời gian trông giống như một chuỗi mất mát, chia cắt vô tận. vì vậy, thời gian thấm đẫm hương vị của cuộc chia ly. thức dậy đây đó trong mọi không gian là một lời tiễn biệt “muôn núi sông cứ rì rào tạm biệt”. đó là sự than thở của vạn vật, không gian tạm biệt thời gian, nhưng sâu xa hơn là mỗi khi sự vật tạm biệt một phần cuộc đời của chính mình. những phần trong cuộc đời của cá nhân trôi đi một cách không thể cưỡng lại được, nó tạo ra một dòng chảy không ngừng, tạo nên sự lụi tàn và lụi tàn của mỗi cá nhân:

“là gió đẹp rì rào lá xanh, có buồn phải bay đi không? Con chim huyên náo bỗng ngừng kêu, có sợ sắp diệt vong không?”

gió vờn lá không phải là âm thanh vui tươi của thiên nhiên mùa xuân, mà là tiếng “thì thầm” về giận hờn vu vơ. gió phải tách khỏi lá và bay đi; Những con chim trên cây, đang hót to chào đón mùa xuân, đột nhiên ngừng lại, không phải vì bất kỳ mối nguy hiểm đe dọa nào, mà chỉ đơn giản là vì chúng than thở cho mùa xuân đã qua. nên không chỉ có mùa xuân tuyệt vời mà vạn vật trong thiên nhiên đều nhận thức được quy luật tàn khốc, nó ra đi không bao giờ trở lại kể từ thời điểm đó. xuan dieu đã đưa ra quyết định hợp lý cho mình và mọi người chưa? “Tôi không mong đợi mặt trời mùa hè luôn mọc”.

XEM THÊM:  Bài Thơ Đồ Chơi Của Lớp ❤️️ Nội Dung, Hình Ảnh, Giáo Án 

“không bao giờ! không bao giờ nữa, đi thôi, mùa chưa nắng đã chiều ”

Nhà thơ đột nhiên thốt lên một tiếng than thở. ăn năn, lo lắng, chợt tỉnh giấc vì “mùa chưa tàn”, tức là còn trẻ mãi không già. chúng tôi đi! chúng ta phải nhanh lên, chúng ta phải nhanh chóng “đi thôi”. câu cảm thán có cách ngắt nhịp thay đổi, làm nổi bật cả nỗi băn khoăn, lo lắng, tiếc nuối, xót xa. vậy đó, bạn không thể “buộc gió”, không thể “tắt nắng”, không đo đếm được thời gian, vì vậy cách thiết thực duy nhất là chạy ngược lại thời gian, tận dụng cuộc sống. Xưa, Nguyễn Trãi viết rất nhiều “thơ làm cảnh”:

“xuân xanh không dễ dàng, nhưng nhìn cảnh này càng thấy xót xa cho thiếu niên.”

Những vần thơ của nguyen trai giúp ta cảm nhận được giọng điệu trữ tình trong sự “vội vã” về màu thời gian, về màu thời gian, về tuổi trẻ. cũng qua cô ấy để hiểu thêm khát vọng sống tha thiết của nhà thơ là “mới nhất trong các nhà thơ mới”.

nhận thức về thời gian như vậy suy cho cùng là xuất phát từ ý thức sâu sắc về giá trị của cuộc sống cá nhân. Mỗi khoảnh khắc trong cuộc đời của mỗi người đều vô cùng quý giá, bởi một khi đã qua đi là vĩnh viễn ra đi! quan niệm đó khiến người ta trân trọng từng giây phút trong cuộc đời. và mọi người biết cách làm cho mọi khoảnh khắc trong cuộc sống của họ trở nên ý nghĩa. đó là cách bạn biết cách sống. đây là cơ sở sâu xa của thái độ sống “vội vàng”.

Rõ ràng toàn bộ quan niệm và thái độ về “thời gian tuyến tính” phải sống “vội vàng” cho một cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa đã được thể hiện một cách tích cực và rất đáng trân trọng. nghĩ về một mùa xuân tuyệt vời.

sử dụng ám chỉ, ám chỉ cấu trúc; giọng điệu thơ sôi nổi nhưng không tạo được niềm vui vì không che giấu được sự tiếc nuối, ngậm ngùi, tức tưởi (nói gì thì nói, vâng, tiếc nuối…); hệ thống từ ngữ và hình ảnh được đặt ở vị trí tương phản cao. mọi người đã tạo nên một bài thơ hay và ý nghĩa mang đậm dấu ấn mùa xuân.

Tóm lại, bài thơ thể hiện nỗi nhớ về thời gian và cuộc đời của một nhà thơ luôn khao khát được sống và sống trọn vẹn. qua bài thơ, người đọc trân trọng hơn quan niệm sống mới tích cực, tình cảm chân thành của tâm hồn người nghệ sĩ luôn cháy bỏng yêu đời. nói như giáo sư nguyễn đăng mạnh: “đây là tiếng nói của một tâm hồn yêu đời, yêu đời tha thiết. Nhưng đằng sau những tình cảm ấy ẩn chứa một quan niệm sống mới mà trong thơ ca truyền thống chưa thấy”.

phân tích vội khổ thơ 2 – văn mẫu 3

Nhà thơ mới nhất trong số các nhà thơ mới, cái mới của xuân điệu không chỉ đến từ cảm xúc, mà còn từ quan niệm sống và quan niệm thẩm mỹ mới. Nếu những quan niệm đổi mới về cuộc sống được tìm thấy trong khổ thơ đầu thì khổ thơ thứ hai là một cách nhìn mới và hiện đại về thời đại của con người thơ mới.

“xuân đến nghĩa là xuân qua. xuân còn trẻ nghĩa xuân sẽ già, xuân tàn nghĩa là ta cũng mất lòng, nhưng lượng trời vẫn eo hẹp, không cho phép. Tuổi trẻ của thế gian để trường tồn. Tuổi trẻ không bao giờ gục ngã nữa, trời đất cũng không còn, nhưng mãi mãi không có em, thật xót xa cho mọi người. “

chậm lại một chút, chúng ta sẽ nhận thấy một nét mới trong ý nghĩa thơ mộng của phép thuật mùa xuân. Nếu như người xưa cho rằng thời gian tuần hoàn, lặp đi lặp lại trong dòng chảy bất tận của tạo hóa, để luôn cảm thấy thoải mái, bình yên với “một ngày, một ngày, một ngày, một giờ”, thì mùa xuân sẽ đến. . thời gian mới trở thành nỗi ám ảnh. quan niệm thời gian là tuyến tính, một đi không trở lại, nên thấy mùa xuân tràn vào vạn vật, thấy sắc xuân phủ lên vạn vật một màu xanh tươi trẻ đầy sức sống, cũng có thể thấy nó theo nhịp bước chân mình. của thời gian, trong nhịp điệu bất ngờ của mùa xuân, rằng cô ấy tồn tại và sẽ nhanh chóng biến mất khỏi đất trời. mùa xuân là mùa sinh sôi, nảy nở và sáng tạo nghệ thuật. mùa xuân là tuổi trẻ của đất trời, mùa xuân của đời người là tuổi trẻ. đây là lúc thanh xuân kết thúc, đó là khi tuổi trẻ đi qua màu sương tóc người, cũng là lúc cái tôi thơ chất chứa bao âu lo, muộn phiền. trái tim thi sĩ thiết tha với nguồn cảm hứng, nguồn yêu thương, nguồn nở hoa trong tâm hồn con người, bất tử trong từng ánh mắt nụ cười của anh, nhưng tiếc rằng lượng trời vẫn còn khan hiếm ”, không cho phép thế Tuổi trẻ của thế giới được dài lâu ”. Chính vì vậy mà luân hồi tiếp tục luân chuyển, mà bản thể từng phút từng giây đều biến hóa, vĩnh viễn không có ngã, cho nên “Thương tiếc cả thế gian”. đó là nỗi niềm của một nhà thơ nghiêm túc với tuổi trẻ và thanh xuân, nghiêm túc với tình yêu và cuộc sống. nhưng điểm nổi bật ở những câu thơ trước vẫn là quan niệm vô cùng mới mẻ và hiện đại của thời đại thơ mới.

“mùi tháng năm khắp núi sông vẫn rì rào tạm biệt ngọn gió xinh rì rào trong lá xanh, có phải vì muốn bay đi? Tiếng chim huyên náo bỗng dưng không kêu, có sợ không sự tàn lụi sắp xảy ra ”

Thanh xuân của đất trời có thể trường tồn mãi mãi, luân chuyển trong dòng chảy của muôn đời, nhưng thanh xuân của đời người, tuổi trẻ ấy không bao giờ trở lại hai lần. như vậy dường như nỗi buồn của nhà thơ cũng đã thấm thía chạm vào từng dòng chảy, để cảnh cũng mang âm điệu buồn, hay vì chính cảnh cũng thấy thời gian trôi mà kìm nén một tiếng thở dài buồn. Trong khổ thơ này, Xuân Diệu thực sự đã sử dụng nhiều thủ pháp ẩn dụ để chuyển hoá tình cảm mà nhà thơ đã đón nhận từ phương Tây. mùi mayo là một thứ hương vị vô hình mà trong câu thơ người ta có thể cảm nhận được dư vị của nó, nhưng dư vị đó là dư vị được cảm nhận từ trái tim chứ không phải là dư vị có thể dùng năm giác quan để cảm nhận. nỗi đau lạc vào không gian vắng lặng nghe cả sông núi rì rào tạm biệt, cơn gió đẹp động cành cây giờ thì thầm tiếc thương phải lìa cành, trở về quê hương. tất cả đều thể hiện một nỗi sợ hãi trước dòng chảy không ngừng của thời gian. thổi vào lòng người và vào tâm hồn vạn vật những khoảng trống vô tận của nỗi buồn và dư vị của tiếc nuối.

khổ thơ thứ hai viết vội vừa thể hiện một quan niệm rất mới về mùa xuân theo thời gian, vừa là bản lề để mở ra khát vọng sống, hưởng thụ và cống hiến của mình cho câu thơ.

phân tích vội khổ thơ 2 – văn mẫu 4

xuan dieu là một nhà thơ mới xuất sắc và đã có nhiều thành tựu trong nền văn học Việt Nam. một trong những bài thơ hay nhất của ông là bài thơ “vội vàng” trích từ tập thơ “Vội vàng”. bài thơ gợi cho người đọc một hình ảnh tươi mới về mùa xuân và những giác quan mới của con người. đoạn thứ hai của bài thơ là sự thể hiện sâu sắc nhất triết lý về thời gian và cuộc sống.

“xuân đến nghĩa là xuân đi qua, xuân trẻ nghĩa xuân sẽ già, xuân tàn nghĩa là ta cũng mất lòng, nhưng lượng trời vẫn eo hẹp, không cho phép tuổi trẻ của. thế giới dài lâu. “

Nếu ở khổ thơ đầu, nhà thơ đã dựng nên một hình ảnh đẹp đẽ của mùa xuân với ong bướm, hoa lá, cánh đồng, đàn yến, cùng với tình yêu cháy bỏng của nhà thơ thì quả là khốn khổ. bài thơ thứ hai, xuân điều, thể hiện sự lo lắng về thời gian trôi qua. dường như, trong sâu thẳm tâm hồn nhà thơ ý thức rất rõ về sự trôi chảy không tự chủ của thời gian. trước một mùa xuân với vẻ đẹp mê hồn ấy, tác giả cũng thích thú, thích thú nhưng vẫn còn e ngại. nếu sợ “xuân sang” rồi xuân cũng “qua”, xuân còn trẻ không có nghĩa là xuân không già, bởi thời khắc nào cũng ngắn ngủi, đời người cũng ngắn lại. thời gian không thể níu kéo thanh xuân, lấy thanh xuân, lấy thanh xuân, lấy kiếp người. thời gian, tuổi trẻ, không bao giờ có thể quay trở lại, chính vì vậy mà từng tờ giấy phải được nâng niu và sống vội vàng để không đánh mất thanh xuân của cuộc đời. sự kết hợp của động từ, từ trái nghĩa “to” – “qua”; “già” – “trẻ” đã thể hiện sự cảm nhận trước thời đại đầy tinh tế của nhà thơ. Mỗi ngày, mỗi tháng, mỗi năm, cuộc đời của con người ngày càng ngắn lại, khi ta không còn cảm nhận được mùa xuân thì đồng nghĩa với việc kiếp người không còn, chúng sinh vĩnh viễn xa lìa cuộc đời. Dẫu biết lòng người còn rộng, còn bao ước vọng, hoài bão, ước mơ nhưng biết làm sao được khi thời gian càng ngắn, khi sức trời có hạn, tuổi trẻ của thế gian chẳng thể dài lâu. cảm giác cao vời vợi ấy, nhà thơ càng bất an, bàng hoàng, nghẹn ngào:

“Làm sao có thể nói thanh xuân vẫn tiếp tục tuần hoàn nếu như tuổi trẻ không hai lần rơi xuống đất trời mà không phải là mình nữa, để rồi thương cả thế gian”

trái đất và bầu trời bao la, vũ trụ bao la, con người nhỏ bé, tuổi thọ con người có hạn. Phải chấp nhận điều đó dẫu biết thanh xuân có chu kỳ, tuổi trẻ không có vòng tuần hoàn, quay lại những lúc mình còn tràn đầy năng lượng và nhiệt huyết là điều không thể. nên nỗi tiếc nuối và nỗi buồn tràn ngập khắp thế giới. mùi chia ly còn bao trùm cả sự vô tận của thời gian, khoảng cách của không gian:

“mùi tháng năm khắp núi sông vẫn rì rào tạm biệt gió đẹp rì rào trong lá xanh, có buồn phải bay đi? Tiếng chim huyên náo chợt không còn tiếng kêu vì sợ tàn phai. sắp rời đi. “

một lẽ thường tình của tạo hóa, một quy luật thế gian của mọi thứ là không thể tránh khỏi. Hương vị của thời gian đầy màu sắc, sông núi thì thầm tạm biệt, gió xuân dạt dào cũng rì rào với những giọng nói như bị bóp nghẹt. tiếng vàng anh thủ thỉ bản tình ca cũng phải dừng lại. có lẽ ai cũng sợ thời gian, sự chia ly, nước mắt, sự phai nhạt, sự khô héo.

“không bao giờ, ôi! không bao giờ nữa … thôi nào, mùa giải vẫn chưa kết thúc”

Cuối cùng, bạn không bao giờ có thể làm được những gì mình muốn nếu bạn cứ mãi chờ đợi và chờ đợi. tiếng “ồ” thật nhẹ nhàng nhưng cũng thật nghiêm trang, vừa tiếc nuối vừa thôi thúc mọi người hành động, hành động ngay:

“cố lên! mùa giải vẫn chưa kết thúc”

hãy nhanh chân chạy cùng vũ trụ, với cái thời “giao mùa chưa kịp đổi bóng tối”, khi màu lá lẽ ra chưa rụng, mùa chia ly chưa đến. Câu nói khiến “đi nhanh đi” như một lời cảnh tỉnh cho những ai đang chìm trong sự chậm chạp, sống chậm trễ và thờ ơ hãy sống nhanh, sống nhanh và sống có trách nhiệm. đừng bỏ lỡ thanh xuân cho những năm tháng lãng phí, sống mãi.

bài thơ không quá dài nhưng gửi gắm rất nhiều tình cảm của người viết, tác giả đã mang đến cho người đọc, đặc biệt là các bạn trẻ một ý nghĩa cuộc sống mới để tìm hiểu. Thơ xuân diệu có phải là “tiếng nói của tâm hồn yêu đời” như thế này không? đọc bài thơ, em thấy mình cần phải cố gắng mỗi ngày, tận dụng thời gian để sống, học tập và làm việc có ý nghĩa hơn để sống một tuổi thanh xuân tươi đẹp và trọn vẹn.

Xuân Diệu được mệnh danh là nhà thơ của mùa xuân và tình yêu, ông có một tình yêu cháy bỏng với cuộc sống và thiên nhiên, cũng chính vì quá yêu cuộc sống mà nhà thơ càng nhạy cảm và bị ám ảnh bởi thời gian trôi qua.

phân tích vội khổ thơ 2 – văn mẫu 5

Văn học Việt Nam với đỉnh cao là trào lưu thơ mới luôn để lại dấu ấn với nhiều kiệt tác đặc sắc. Trong số những cống hiến của các nhà thơ, Xuân Diệu được coi là cây cổ thụ với nhiều tập thơ tình làm say đắm lòng người. vội vàng là tác phẩm tiêu biểu viết về vẻ đẹp cuộc sống và quan niệm sống tích cực của một nhà thơ. chúng ta sẽ thấy rõ hơn điều này ngay khi xem khổ thứ hai của bài thơ.

nếu ở khổ thơ đầu, nhà thơ vì yêu cái đẹp của thiên nhiên, muốn giành lấy quyền lợi của tạo hóa để “tắt nắng”, “buộc gió” thì quan niệm vô cùng tích cực của nhà thơ là giải thích sâu sắc màu sắc được giới thiệu trong khổ thơ thứ hai. mở đầu khổ thơ thứ hai của bài thơ là hai dòng đọc như muốn cho ta hiểu thời gian trôi nhanh bằng cách ngắt nhịp 3/5.

“xuân đến nghĩa là xuân đi qua, xuân trẻ nghĩa xuân sẽ già”

người ta như đắm chìm vào từng vần thơ bởi cách miêu tả vô cùng tinh tế và táo bạo khi đọc thơ của xuân khảo. thời gian trôi nhanh, chỉ biết tiếc nuối và sợ hãi bị nhà thơ phát hiện. “thành” – “qua”, “trẻ – sẽ già” là lúc nhà thơ gọi tên những trạng thái đối lập của thời gian. Nếu lục lại những bài thơ trung đại, ta sẽ thấy thời gian qua lời kể của các thi nhân xưa nhận ra sự nhỏ bé và trôi đi của thời gian, nhưng người đọc sẽ ít khi để ý đến sự xót xa, buồn bã trong những câu thơ của bài thơ này. tuy nhiên, trong thơ mới, góc nhìn đã thay đổi nhiều hơn, cho sự ngắn gọn của cuộc sống con người, nó không còn là vô tận, mà tuyến tính người ta tỏ ra hoảng sợ, nhận thức rõ ràng về nó. được chứng minh trong bài kệ thiền định giác ngộ hoàn toàn trong báo cáo của việc nhìn thấy họ:

“xuân đầy hoa, xuân đào, hoa hé”

Trước không gian bao la, con người như thu mình lại khi thời gian trôi nhanh, trông thật nhỏ bé. thanh xuân hôm nay tươi đẹp nhưng ngày mai cũng tàn phai, già đi theo thời gian là điều không ai có thể chứa đựng được.

“Thời gian giữa những ngón tay tôi đã khô héo, những chiếc lá trong ký ức của tôi rơi như sỏi xuống giếng khô”

Khi thanh xuân qua đi, tuổi trẻ của con người ta cũng trôi qua đầy tiếc nuối. ở đây nhà thơ cảm thấy không còn gì, không thể bấu víu vào mọi thứ khi thời gian đã biến mất, kể cả tuổi trẻ:

“và mùa xuân kết thúc có nghĩa là tôi chết… không bao giờ, oh! không bao giờ nữa… ”

nhà thơ muốn nhấn mạnh tầm quan trọng của mùa xuân, tuổi trẻ sẽ trôi theo thời gian, có thể thấy qua từ “xuân” được ông nhắc lại nhiều lần trong câu thơ ,. khi tuổi trẻ qua đi, cái “tôi” cũng trở nên vô nghĩa và trống rỗng, bởi tình yêu đã không còn. “lòng tôi” và “trời” là sự đối lập của hai thái cực xoay quanh sự hữu hạn và vô hạn giữa kiếp người với đất trời. để từ đó thấy rằng vòng xoáy thời gian vẫn tiếp tục trong sự vận động không ngừng của thời gian, rồi vạn vật và con người sẽ phải thay đổi. sinh, lão, bệnh, tử là lẽ thường, một vòng tuần hoàn lặp đi lặp lại không ngừng. sự tiếc nuối của tác giả đối với sự tuyến tính của thời gian một đi không trở lại được thể hiện rõ hơn trong lời bài hát. thanh xuân đi qua cũng là thời gian và kiếp người trôi qua. nhìn mọi thứ đều nhuốm màu lo lắng, hoảng hốt, đó là lý do nhà thơ muốn lưu giữ tuổi thanh xuân của mình. do đó, chúng ta nhận thấy có sự thay đổi, có sự đa dạng trong cách diễn đạt của câu định nghĩa, câu nói về thanh xuân và tuổi trẻ, tinh tế một chút bạn sẽ thấy đó là cảm giác về sự hiện diện, tồn tại và héo mòn của tuổi trẻ, đầy đủ. than thở. của sự ăn năn từ đó lại nảy sinh. Tuy nhiên, có một cái gì đó rất hay ở đây tinh tế nhận thấy trong ca từ của thơ Xuân điệu đà rằng tuổi trẻ đã qua, anh không tiếc khi chưa được thưởng thức hết hương sắc của đất trời.

Vài dòng thơ ngắn gọn nhưng đậm chất triết lí đã thể hiện một hồn thơ lãng mạn, nhân cách của mùa xuân diệu kì. sự vội vàng là công việc dứt khoát đi cùng năm tháng.

phân tích gấp rút cỡ 2 – mẫu 6

Trong “Thi nhân Việt Nam”, nhà phê bình văn học Hoài Thanh đã từng nhận định: “Thơ Xuân Yêu là nguồn sống dồi dào chưa từng có ở đất nước non trẻ yên ả này”. Nhắc đến xuân khảo, ta không thể không nhắc đến một bài thơ mang đậm dấu ấn, phong cách của ông, vội vàng. được rút ra từ tập thơ “vội vã” là nỗi ám ảnh về thời gian và tình yêu và khát vọng sống đến ngỡ ngàng của mùa xuân. Nếu phần đầu của bài thơ là một ước nguyện táo bạo và vẻ đẹp độc đáo của mùa xuân thì ở phần hai, nhà thơ lại giải thích lý do sống vội.

tại sao mùa xuân vội vàng để tang mùa xuân khi mùa xuân còn đang nở rộ? có lẽ vì các nhà thơ có một quan niệm rất mới về thời gian:

mùa xuân đang đến, nó có nghĩa là mùa xuân đang đi qua. mùa xuân còn trẻ nghĩa là thanh xuân sẽ già đi, hết thanh xuân cũng vơi đi nỗi lòng, nhưng lượng trời còn eo hẹp, không cho tuổi thanh xuân kéo dài.

Nếu như người xưa luôn bình tĩnh, điềm đạm trước dòng chảy của thời gian bởi họ quan niệm thời gian là tuần hoàn thì xuân diệu quan niệm thời gian, thanh xuân và tuổi trẻ một khi ra đi sẽ không bao giờ quay trở lại. đó là lý do tại sao mùa xuân luôn bấn loạn và lo lắng khi thời gian trôi qua. nhà thơ không chỉ tiếc mùa, tháng, ngày mà còn tiếc từng giây, từng phút. trong một bài thơ khác, nhà thơ cũng nói:

từ phút đó đến phút này

Nỗi sợ của nhà thơ là tuổi trẻ qua đi, tuổi già đến nhanh chóng bởi thời gian như một dòng chảy mà mỗi giây phút trôi qua là mất đi vĩnh viễn. việc sử dụng cặp từ đối lập “sang – qua”, “non” đã thể hiện sự cảm nhận tinh tế của nhà thơ về thời gian trôi qua. Cùng với hàng loạt câu thơ văn xác định và sự lặp lại liên tục của hàm ý “nghĩa”, Xuân Diệu khẳng định chắc nịch một chân lý không thể phủ nhận: Dù mùa xuân đến nhưng mùa xuân vẫn còn trẻ. nhưng thanh xuân sẽ qua đi, sẽ già đi, sẽ hết, tuổi trẻ rồi cũng sẽ tàn. Đối diện với sự thật hiển nhiên nhưng phũ phàng đó, Spring Magic không khỏi bàng hoàng. những dấu phẩy liên tiếp được huy động tạo nên một bài thơ buồn đến nghẹt thở.

Để thuyết phục mọi người tin vào chân lý: mùa xuân của tuổi trẻ là tuyến tính, Xuân Diệu đã tích cực tham gia đối thoại và tranh luận để bác bỏ suy nghĩ cố hữu của mọi người rằng mùa xuân vẫn có tính chu kỳ:

Làm sao tôi có thể nói rằng thanh xuân vẫn tiếp tục tuần hoàn nếu tuổi trẻ không hai lần trở lại

Với sự kỳ diệu của thanh xuân, tuổi trẻ một đi không trở lại, nên không thể nói thanh xuân là tuần hoàn. thanh xuân tuyệt vời như vậy tiếc nuối thanh xuân nhưng thực ra lại tiếc nuối tuổi trẻ. và đó là lý do chính khiến các nhà thơ hơi vội vàng khi mùa xuân mới bắt đầu:

<3

đúng vậy, giữa cái mênh mông của vũ trụ, cái vô cùng, vô tận của thời gian, tuổi trẻ, đời người trở nên quá ngắn ngủi, mong manh như bóng người lướt qua cửa sổ, như một sự vật, chỉ là một tia chớp. ngẫm nghĩ, day dứt khôn nguôi, xuân điều đã mang đến một nỗi buồn mới cho thơ Việt

“Với quan niệm một đi không trở lại và với một tâm hồn nhạy cảm đến mức có thể nghe thấy cả giấc mơ” (du hành thế giới), xuan dieu cảm nhận sâu sắc âm thanh đang tan dần và tàn lụi đang âm thầm diễn ra trong lòng vũ trụ. trên cả trục không gian và thời gian.

mùi tháng năm vương vấn khắp núi sông, vẫn thì thầm tạm biệt gió xinh rì rào trong lá xanh, em có điên lên mà phải bay? Những con chim ồn ào đột nhiên ngừng kêu, chúng có sợ rằng sắp mất điện không.

thời gian buồn vui lẫn lộn chia phôi, khắp không gian vang vọng lời chia tay, thì thầm tạm biệt. gió vờn lá không phải là âm thanh vui tươi, sống động của thiên nhiên mà là nỗi buồn của thời gian trôi. Tiếng chim hót, tiếng nhạc mùa xuân, đột ngột dừng lại, chẳng có gì nguy hiểm cả, mà vì chúng sợ tàn lụi, héo úa. do đó, vạn vật không thể chống lại quy luật tàn khốc của tự nhiên mà tan biến. Chịu ảnh hưởng sâu sắc của thuyết tương hỗ của biểu tượng, xuân điểu không chỉ mang đến những cảm nhận tinh tế mới, rất tây và rất hiện đại về thời gian:

mùi tháng năm đầy phôi vỡ.

thời gian vốn dĩ vô hình, không hình ảnh, không mùi, không vị, bước vào thơ xuân bỗng có mùi, vị phôi pha. thơ trung đại, kể cả thơ mới, hiếm khi có cảm giác đó.

cuối bài thơ thứ nhất – phần giải thích tại sao chúng ta phải sống vội vàng là một dòng cảm xúc đầy cảm xúc:

không bao giờ, oh! không bao giờ nữa … đến bây giờ, mùa giải thậm chí còn chưa bắt đầu vào buổi chiều

Đến đây, nhà thơ đã nhận ra rằng không bao giờ có thể tắt nắng, buộc gió, giữ mãi tuổi thanh xuân. khát vọng cháy bỏng, khát khao táo bạo đã tan thành mây khói. chỉ còn lại sự bàng hoàng và hoảng sợ trong dấu chấm than giữa dòng và dấu chấm lửng ở cuối dòng. không thể ép gió, không thể dập tắt nắng để lưu lại mãi hương sắc của mùa xuân, sự kỳ diệu của mùa xuân đã thôi thúc tôi và tất cả chúng ta sống vội, hãy chạy ngược với thời gian: “nhanh lên! mùa chưa về.” để ý vào buổi chiều ”. Những lời thúc giục có giọng điệu mạnh mẽ, quyết liệt do kiểu câu có sử dụng dấu chấm than giữa dòng.Có thể nói bài thơ “thôi nào! mùa chưa xế chiều “rất tiêu biểu, khắc họa hồn thơ vội vàng của xuân điệu trước cách mạng tháng tám. Không chỉ ở” vội vàng “, xuân điệu luôn thúc giục con người sống nhanh, sống vội:

nhanh lên! thời gian không chờ đợi, nhanh lên, tôi sợ ngày mai. nhanh lên em yêu, tình yêu trẻ đang già đi!

Tham khảo: Diễn văn khai giảng năm học 2022 – 2023 – Diễn văn khai giảng năm học mới hay nhất

“bến chưa chiều đã đặt” là cách kết hợp từ mới lạ và thú vị. xuan dieu dùng từ end of the day để chỉ sự kết thúc của mùa vụ. “mùa chưa ngả chiều đã tàn” là mùa chưa tàn, chưa héo nên hãy nhanh tay thưởng thức hương vị của nó.

Bạn có thể thấy rằng xuan dieu có một cách cảm nhận thời gian kỳ lạ như vậy là nhờ “sự nhận thức sâu sắc về cuộc sống của cá nhân”. Khái niệm mới về phép thuật mùa xuân này đã khiến chúng ta trân trọng từng khoảnh khắc của cuộc sống, tận hưởng một cuộc sống trọn vẹn và ý nghĩa. Qua đoạn thơ ta thấy được khát vọng sống mãnh liệt, cháy bỏng của ông hoàng thơ tình Việt Nam. từ đó đề cao quan niệm sống, tích cực và cầu tiến. Như GS Nguyễn Đăng Mạnh từng nói: “Đây là tiếng nói của một tâm hồn yêu đời, yêu đời đến say đắm. nhưng đằng sau những tình cảm ấy ẩn chứa một quan niệm sống mới mà trong thơ ca truyền thống chưa thấy. ”

phân tích gấp rút cỡ 2 – mẫu 7

thơ xuân tinh tế, gợi cảm, độc đáo cả về chất liệu và phong cách thơ. Khi nhắc đến ông, chúng ta không thể không nhắc đến một bài thơ in chữ ký và phong cách của ông: Vội vàng. bài thơ vừa là nguồn cảm xúc dâng trào, vừa là tuyên ngôn sống của một thi nhân khát vọng yêu đời. Đặc biệt, nếu phần đầu của bài thơ nói về một ước vọng táo bạo và vẻ đẹp dung dị của mùa xuân thì ở phần hai nhà thơ đã thể hiện một quan niệm sống mới về thời gian và tuổi trẻ.

thời gian trong thơ ca trung đại là thời gian “có tính chu kỳ”, tức là thời gian được hình dung như một vòng tròn lặp đi lặp lại liên tục, hết một chu kỳ nó lại trở về vị trí ban đầu, nó đến và đi mãi mãi. khái niệm này xuất phát từ quan điểm “tĩnh”, lấy toàn bộ vũ trụ làm thước đo thời gian. Về phần xuan dieu, anh có một quan niệm rất mới về thời gian:

mùa xuân đến có nghĩa là mùa xuân đi qua, mùa xuân còn trẻ, có nghĩa là mùa xuân sẽ già đi, và khi mùa xuân qua đi, tôi cũng sẽ chết.

Nếu như người xưa luôn bình thản trước dòng chảy của thời gian bởi họ quan niệm thời gian là tuần hoàn thì xuân diệu quan niệm thời gian, thanh xuân và tuổi trẻ một khi ra đi sẽ không bao giờ quay lại. vì vậy tôi luôn hoảng sợ khi thời gian trôi qua. điều mà nhà thơ lo sợ là tuổi trẻ qua đi, tuổi già đến nhanh chóng bởi thời gian như một dòng chảy mà mỗi khoảnh khắc trôi qua là mất đi vĩnh viễn. việc sử dụng cặp từ đối lập “sang – qua”, “non” đã thể hiện sự cảm nhận tinh tế của nhà thơ về thời gian trôi qua. Cùng với hàng loạt câu thơ văn xác định và sự lặp lại liên tục của hàm ý “nghĩa”, Xuân Diệu khẳng định chắc nịch một chân lý không thể phủ nhận: Dù mùa xuân đến nhưng mùa xuân vẫn còn trẻ. nhưng thanh xuân sẽ qua đi, sẽ già đi, sẽ hết, tuổi trẻ rồi cũng sẽ tàn. Đối diện với sự thật hiển nhiên nhưng phũ phàng đó, Spring Magic không khỏi bàng hoàng. những dấu phẩy liên tiếp được huy động tạo nên một vần thơ buồn đến nghẹt thở:

lòng ta rộng, nhưng lượng trời lại hẹp, không cho tuổi trẻ thế gian được dài, làm sao có thể nói thanh xuân tiếp tục tuần hoàn, nếu có lại đến, không phải là chúng ta gặp lại nhau rồi. vẫn là trời đất, nhưng mãi mãi không có em, thương lắm mọi người ơi;

“trái tim tôi” và “số lượng của các tầng trời” vốn dĩ là hai cực đối lập của cái hữu hạn và cái vô hạn. tuy nhiên, dưới góc nhìn của mùa xuân, vốn hữu hạn như kiếp người mở rộng đến vô cùng “lòng ta thênh thang” và những gì tưởng chừng như vô hạn của thiên thời lại trở nên nhỏ bé “lượng trời thì vô cùng. chặt chẽ “. hàng loạt hình ảnh được đặt trong thế tương phản” rộng “-” chật “,” thanh xuân tuần hoàn “-” tuổi trẻ không hai lần “,” chưa “-” không còn “. Điều đó đã góp phần làm nổi bật cảm xúc. hối tiếc về thời gian và cuộc sống.

tính hữu hạn của kiếp người theo thời gian được thể hiện rõ nét nhất ở câu thơ “còn trời đất mà muôn đời không có ngã”. vâng, giữa cái mênh mông của vũ trụ, cái vô cùng, vô tận của thời gian, tuổi trẻ, đời người bỗng trở nên quá ngắn ngủi. nhưng ở đây, xuan dieu không hối hận bản thân, tiếc nuối tuổi trẻ, mà điều anh tiếc nuối nhất chính là “cả trời đất”.

XEM THÊM:  Soạn bài Tiếng gà trưa | Ngắn nhất Soạn văn 7

Nghĩ về điều đó, ma thuật mùa xuân cảm nhận sâu sắc hơn sự tàn lụi và tàn lụi đang âm thầm diễn ra ở trung tâm của vũ trụ trên cả trục không gian và thời gian.

mùi tháng năm vương vấn khắp núi sông, vẫn thì thầm tạm biệt gió xinh rì rào trong lá xanh, em có điên lên mà phải bay? Những con chim ồn ào đột nhiên ngừng kêu, chúng có sợ rằng sắp mất điện không.

thời gian vốn dĩ vô hình, không hình ảnh, không mùi, không vị, bước vào thơ xuân bỗng có mùi, vị chia, dường như khắp nơi trong không gian đều cất lên tiếng hát tiễn biệt, lời than thở thầm lặng. như thể chúng ta nghe thấy một chút vỗ về và khóc, oán giận và hối hận trong từ “nước mắt” đó.

Gió vờn lá không phải là âm thanh vui tươi, rộn ràng của thiên nhiên mà là niềm tiếc nuối của thời gian trôi qua. những con chim đang hót những khúc ca rộn ràng của mùa xuân chợt tắt lịm, chẳng có chút nguy hiểm nào mà sợ tàn lụi, héo úa. để mọi thứ trôi theo quy luật vận hành tự nhiên của nó mà không thể cưỡng lại được.

cuối bài thơ là dòng cảm xúc dạt dào:

không bao giờ, oh! không bao giờ nữa …

Đến đây, nhà thơ đã nhận ra rằng không bao giờ có thể tắt nắng buộc gió, giữ mãi tuổi xuân. cụm từ “không bao giờ” được lặp lại hai lần càng nhấn mạnh tâm trạng hoang mang, tiếc nuối ấy. khát vọng cháy bỏng, khát khao táo bạo đã tan thành mây khói. chỉ sự bàng hoàng, ngơ ngác càng làm tăng thêm nỗi đau xót bởi dấu chấm lửng cuối dòng thơ. và trong bất lực, điều kỳ diệu của mùa xuân dường như đã tìm ra lời giải.

“thôi nào, mùa giải vẫn chưa kết thúc”

lời bài hát như thôi thúc, thúc giục mọi người hãy đứng lên và đừng buồn vì cuộc chia ly sẽ ập đến mà quên đi thực tại. “Đi thôi”, hãy cố gắng nhanh chóng trân trọng từng khoảnh khắc của hiện tại để tận hưởng bữa tiệc vui vẻ mà thiên nhiên mùa xuân đã bày sẵn trước mắt.

Chỉ với 16 câu thơ, dường như phép xuân đã cho ta thấy một quan niệm sống rất tân tiến về thời gian, về mùa xuân và tuổi trẻ của tác giả. chúng tôi cũng nhận thấy rằng mặc dù xuan dieu thể hiện tâm trạng hoài niệm về thời gian và cuộc sống, nhưng qua anh, chúng tôi cũng tìm thấy một khát vọng mãnh liệt, một tình yêu tha thiết mà anh dành cho cuộc đời.

Phân tích bài thơ vội vã đoạn 2 – văn mẫu 8

xuan yao là nhà thơ nổi tiếng trong phong trào thơ mới, thơ ông thể hiện khát vọng được tận hưởng trọn vẹn tuổi trẻ, trân trọng khoảng thời gian quý giá của tuổi trẻ chỉ đến một lần trong đời. bài thơ viết vội thể hiện tình yêu thiên nhiên mãnh liệt, dồi dào và khát vọng sống nhanh chóng nhưng đầy ý nghĩa của tác giả.

Ngay từ nhan đề bài thơ đã thể hiện rõ tư tưởng của tác giả, “vội vã” trước dòng thời gian. anh ta sống vội vã và muốn ôm trọn vẻ đẹp của thiên nhiên vào lòng, làm những việc phi lý như tắt nắng, buộc gió chỉ để níu kéo vẻ đẹp của thiên nhiên. Thời gian trôi đi là dòng chảy không ngừng, không ai tắm hai lần trong cùng một dòng sông, thời gian trôi qua của tuổi trẻ là quy luật của cuộc sống. khổ thơ đầu thể hiện khát vọng sống mãnh liệt, sống vội vàng để tận hưởng trọn vẹn vẻ đẹp của thiên nhiên.

“từ đây bướm đây, tuần này, tháng này, hoa đồng xanh đây từ cành tơ rung rinh từ tổ anh này, khúc tình ca đây”

ở khổ thơ thứ hai, tác giả đã thể hiện những vẻ đẹp tuyệt vời nhất của thiên nhiên, đó là “bươm bướm”, “tổ yến”, hình ảnh đàn ong bướm trong tháng mật là thời gian đẹp nhất, “yên anh em gắn bó không rời xa nhau, đó là tình yêu hạnh phúc ngọt ngào của đôi lứa.

Nếu khổ đầu của bài thơ muốn thưởng thức trọn vẹn vẻ đẹp của thiên nhiên phải sống vội vã, vội vã thì khổ thơ thứ hai lại giải thích tại sao ông lại có những suy nghĩ như vậy.

“xuân đến nghĩa là xuân đi qua, xuân trẻ nghĩa xuân sẽ già, xuân tàn nghĩa là ta cũng mất lòng, nhưng lượng trời lại ít không cho phép tuổi trẻ của. thế giới kéo dài ”.

mùa xuân của đất trời tiếp tục luân chuyển, nhưng đời người ngắn ngủi, kiếp người không cho ta sống mãi để hưởng xuân. nên có thể hiểu rằng mùa xuân trở nên khắc khoải theo dòng thời gian, trong thơ anh mọi thứ bắt đầu tàn phai theo thời gian.

“gió đẹp rì rào trong lá xanh, có buồn không cần bay đi? Tiếng chim ồn ào bỗng nhiên ngừng hót, sợ chết chóc sắp xảy ra”

đã đến lúc chia phôi, thiên nhiên vẫn thế, gió hờn vì phải lìa lá xanh, chim không hót nữa mà im bặt. mọi thứ đều không thể chống lại quy luật của tạo hóa, thời gian trôi qua mọi thứ đều phải tan biến. Đây đều là những cảm nhận cá nhân mới mẻ và tinh tế về thời gian của tác giả.

sau khi nhận thấy con người không thể tắt nắng, buộc gió phải bám vào thiên nhiên, nhà thơ đã kêu gọi mọi người hãy sống vội vàng, khẩn trương: “vội vàng lên! mùa chưa thành chiều đã là sức tiếng gọi của mùa xuân để sống trọn vẹn từng khoảnh khắc của cuộc sống với niềm đam mê cháy bỏng.

thời gian trôi đi trong lặng lẽ, con người hữu hạn trong vòng quay vô hạn của cuộc đời, nhà thơ muốn nhắn nhủ mọi người hãy sống vội vàng, với đam mê cháy bỏng, sống hết mình để tận hưởng cuộc sống, điều này thật trọn vẹn và ý nghĩa. .

Phân tích bài thơ vội vã đoạn 2 – văn mẫu 9

thơ mới là thời đại giải phóng khỏi cái tôi, để khái niệm vô ngã trong văn học trung đại không còn là cái lồng chật hẹp áp bức người nghệ sĩ, ở thời kỳ này người nghệ sĩ như cánh chim tự do. cái lồng. Trong số đó, Xuân Diệu trong trang phục tân thời đã trở thành đại diện tiêu biểu nhất, mới nhất trong các nhà thơ mới. và “vội vàng” là một trong những bài thơ đặc sắc nhất nói về phong cách nghệ thuật xuân sắc, một hồn thơ nhiều trăn trở, trăn trở như nội tâm đã nhận xét. đặc biệt khổ thơ thứ hai “ong bướm… hoang xuân” đã bộc lộ những quan niệm nhân sinh và thẩm mỹ mới của xuân diệu.

nếu ở khổ thơ đầu tiên, xuân điều mong nhận, tắt nắng, buộc gió và muốn đạt được sức mạnh tối đa của tạo hóa thì ở khổ thơ thứ hai, nhà thơ đã giải thích cho người đọc hiểu vì sao lại hối cải. khi bạn muốn tắt nắng và buộc gió:

“của con bướm này đây, tuần này, tháng này, đây, hoa này đồng xanh đây, lá cành rung rinh của loài chim này, đây khúc ca tình yêu, đây ánh sáng lấp lánh trong tab, mỗi sớm thần vui gõ cửa tháng giêng ngon lành như đôi môi gần em hạnh phúc. nhưng vội vàng một nửa, ta không đợi nắng hè không bao giờ quên mùa xuân. ”

Hình ảnh thiên nhiên, cảnh sắc mùa xuân thật tươi đẹp, ngọt ngào và tràn đầy sắc xuân yêu thương. hình ảnh mùa xuân hiện lên trong trẻo, tràn đầy sức sống, tươi trẻ, tràn đầy ánh sáng vui tươi, với những sắc màu sức sống căng tràn, tơ non tinh khôi của đồng xanh hoa lá, của cành tơ. không chỉ vậy, âm thanh trong hình ảnh mùa xuân ấy của thiên nhiên còn náo nhiệt, réo rắt trong tiếng hót vui tai của các loài chim. ngọt trong cái ngọt của “ong bướm bay đây này”, ngọt trong hương mây, cỏ, hoa. Tất cả những nét vẽ của mùa xuân đã tạo nên một khu vườn mùa xuân đầy mê hoặc và quyến rũ được nhìn bằng đôi mắt xanh non và dịu dàng của một chàng trai như thể lần đầu tiên anh bước vào thế giới này. và đây là bản ngã của mùa xuân, bản ngã nồng nàn, say đắm với tình yêu, bừng lên trong tình yêu mãnh liệt và là mật của tình yêu tuổi trẻ, để rồi chỉ có xuân diệu mới có được những so sánh đặc biệt và đầy da thịt đến thế:

<3

nếu trước đây trong thơ ca trung đại, thiên nhiên được lấy làm chuẩn mực cho vẻ đẹp con người thì thơ xuân lại một lần nữa chứng minh điều ngược lại, thiên nhiên và cảnh vật cũng được so sánh. với con người, dáng người và vẻ đẹp “đôi mi”, rồi những so sánh rất gợi cảm “môi kề môi” rất gợi bao cảm xúc nhớ thương. vì vậy, hình ảnh mùa xuân không chỉ thơm ngát hương sắc mà còn chứa đầy máu yêu xuân khát khao, tràn đầy sắc xuân, tình xuân rực rỡ, vẻ đẹp của cuộc sống được hình dung qua tuổi trẻ và tình yêu tuổi trẻ. >

để nhà thơ bộc lộ những quan niệm mới về cái đẹp: cái đẹp phải có sắc, có sắc, có hương thì có sắc. cái mới của cái tôi thơ mới là ở đó. nếu trở lại một chặng đường thơ dài, chúng ta thấy rằng các nhà thơ thời trung đại thường quan niệm cuộc đời là một mớ bòng bong, một giấc mộng hoặc “trải qua bao thăng trầm – chuyện thấy mà đau đầu”, đó là cuộc đời tan vỡ như bể dâu. cũng là trong giai đoạn thơ mới, nếu thế giới tìm về cái đẹp trong thien thai với “tiếng sáo thien thai”, nếu huyễn cận cái đẹp ở phương xa, vẻ đẹp của cổ điển; Lan viên đi tìm vẻ đẹp trong quá khứ một thời giờ chỉ còn là một đống gạch vụn, rồi xuân viên, nàng thơ của mùa xuân và tình yêu của chúng ta, lại tìm thấy vẻ đẹp ở mảnh đất hiện tại này, ngay bây giờ. thế giới tươi đẹp, tràn ngập sắc xuân. sắc thắm, thắm đượm tình xuân, hương sắc thắm đượm. như vậy, “với thế giới thơ ta còn một giấc mộng xưa, giấc mộng lên tiên, xuân sắc thiêu cảnh tương lai, tiễn ai về hạ giới”. với khổ thơ thứ hai này, “xuân y đã dựng bài thơ trên đất khách trần tình” bằng tình cảm yêu thương nên anh đã khám phá ra một thiên đường vườn xuân vĩnh hằng ngay giữa thực tại này?

nhưng một khổ thơ hay, không có ngoại lệ, điều bạn phải làm quen là cái đẹp “hình thức nghệ thuật”. Với tủ quần áo tối tân của mình, Xuân Diệu đã làm mãn nhãn người đọc. thể thơ tự do xen kẽ với những cụm từ dài tràn đầy sức sống như tình yêu tha thiết yêu đời của mùa xuân diệu kỳ. kết cấu “đây là… của…” còn là lời khẳng định thiết tha, hào hứng về vẻ đẹp của mùa xuân nơi đất khách, hay là khát vọng đề cao tính riêng tư, cá thể hóa lên một tầm cao, rất đúng với thời cuộc. của sự giải phóng cái tôi trong thơ mới. ngôn ngữ gợi hình, từ ngữ giàu sức biểu cảm đã góp phần làm nên thành công của bài thơ. những hình ảnh thơ trẻ trung, tươi tắn, táo bạo “ong bướm trăng mật, hoa đồng xanh, cành tơ rung rinh, khúc tình ca, thần vui” đã góp phần thể hiện tình yêu cuộc sống và khát vọng sống cát bụi của mùa xuân.

với trái tim yêu đời, yêu cuộc sống mãnh liệt, mùa xuân đã vẽ nên bức tranh xuân tươi đẹp, ngọt ngào, quyến rũ và tươi trẻ với “đôi mắt non xanh dịu dàng”. Đồng thời, thấy được tài năng của thi nhân trong trang phục tân thời đã làm say đắm biết bao trái tim người đọc về sắc xuân và tình yêu.

phân tích cú pháp nhanh đoạn thứ hai – hiển thị 10

Tôi có thể nhận xét rằng thơ là kỷ nguyên mới của sự giải phóng khỏi cái tôi, để khái niệm về cái tôi không còn trong văn học trung đại không còn là cái lồng giam hãm đối với người nghệ sĩ. Trong văn học thời kỳ này, có rất nhiều nghệ sĩ đã dang rộng đôi cánh để thể hiện trí tưởng tượng của mình. Một trong những nhà thơ đó, Xuân Diệu trong trang phục tân thời dường như lại trở thành người tiêu biểu nhất và được mệnh danh là nhà thơ mới nhất trong số các nhà thơ mới. trong các sáng tác của anh, cái tên vội vàng là điều không thể thiếu. Trong bài thơ, điều đặc sắc nhất là khổ thơ thứ hai bởi qua khổ thơ này cũng đã thể hiện được quan niệm mới về nhân sinh quan của xuân sắc.

Nếu người đọc nhận ra ngay ở khổ thơ đầu, xuân điều muốn đón nhận, tắt nắng, buộc gió và khát vọng chiếm lấy quyền lực tối cao của tạo hóa. Cho đến khổ thơ thứ hai này, nhà thơ xuân điều cũng đã giải thích cho người đọc hiểu vì sao cứ than thở muốn tắt nắng, buộc gió.

của con bướm này đây, tuần này, tháng này, đây, hoa đồng xanh đây, đây cành lá rung rinh từ tổ chim này, đây khúc ca tình yêu và đây ánh sáng lấp lánh trong mi , mỗi sớm mai thần vui gõ cửa, ngon lành tháng giêng như đôi môi hạnh phúc kề bên. nhưng vội vàng một nửa, ta không đợi nắng hè không bao giờ quên mùa xuân.

qua bài thơ, ta thấy được hình ảnh thiên nhiên, cảnh sắc mùa xuân thật tươi đẹp, ngọt ngào muôn màu, thắm đượm tình xuân. hình ảnh bức tranh mùa xuân hiện lên bừng sáng, tràn đầy sức sống, luôn tươi trẻ, tràn đầy ánh sáng và tươi vui. một hình ảnh không chỉ có màu sắc rực rỡ, tấm lụa non trong trẻo mà còn có tiếng chim hót nhẹ nhàng, rộn ràng. trong chính cái ngọt ngào của ong bướm, muôn vật dường như vô cùng ngọt ngào hương mây, cỏ cây, hoa lá. chúng ta có thể thấy rằng ngay cả những nét vẽ mùa xuân dường như đã tạo nên một khu vườn xuân nồng nàn, để có thể nhìn thấy nó bằng đôi mắt xanh non và dịu dàng của một chàng trai lần đầu tiên lạc vào thế giới này. qua điều này, chúng tôi nhận ra rằng đây cũng là bản thể kỳ diệu của mùa xuân. cái tôi thời thanh xuân cũng là cái tôi nồng nàn, say đắm, tất cả dường như tràn đầy yêu thương mãnh liệt. Thêm vào đó, còn có mật hoa ngọt ngào của tình yêu trẻ, đó là lý do tại sao chỉ có Spring Magic mới có những so sánh độc đáo và thú vị như vậy. những hình ảnh so sánh vô cùng hấp dẫn:

Tháng giêng ngon lành như đôi môi khép. này, ánh sáng đang nhấp nháy trên lông mi của tôi

Nếu như trước đây chúng ta nhận ra rằng trong thơ ca trung đại, thiên nhiên là tiêu chuẩn cho vẻ đẹp của con người, thì thơ xuân diệu mới lại cho chúng ta thấy một điều ngược lại, thiên nhiên hay cảnh vật cũng được so sánh với con người. điều này còn được thể hiện qua đặc điểm và nét đặc trưng của con người đó là “lông mi”. Ngoài ra, còn có những cách so sánh rất gợi cảm mà xuân điệu sử dụng như “môi kề môi”, tất cả dường như cũng gợi lên những cảm xúc thân thương. có lẽ vì vậy mà bức tranh xuân không chỉ thơm ngát hương sắc mà còn chan chứa máu tình, khát vọng xuân. mọi thứ dường như tràn ngập sắc xuân, tình xuân rực rỡ, bạn có thể thấy được vẻ đẹp rất riêng của cuộc sống được thể hiện qua tuổi trẻ và tình yêu.

Với khổ thơ thứ hai này, nhà thơ bộc lộ quan niệm mới của mình về cái đẹp: cái đẹp phải có sắc, có vị thì mới đậm, có hương thì mới đậm. thực ra, chính với những đặc điểm mới của cái tôi thơ mới là ở đó. Lần giở lại một chặng đường thơ dài, chúng ta thấy rằng các nhà thơ thời trung đại thường quan niệm cuộc đời là một mớ hỗn độn, đó là một giấc mơ. quả thật, đó cũng là cuộc sống mà đổ vỡ. và cũng trong thời kỳ thơ mới, nếu tác giả thế giới tìm thấy vẻ đẹp trong thien thai với bài thơ tiếng sáo thien thai nổi tiếng, nếu huyễn tiếp cận với vẻ đẹp xa xăm trong không gian mang vẻ đẹp cổ điển. còn thi sĩ che lan viên đi tìm vẻ đẹp của một thời nay chỉ còn là một đống gạch vụn, xuân điều, được mệnh danh là thi sĩ của mùa xuân và tình yêu của chúng ta, dường như ai cũng tìm thấy vẻ đẹp của mảnh đất hiện tại này. nữa. , vẻ đẹp trong thế giới tươi đẹp, tràn ngập sắc xuân luôn mang một tình xuân, vẻ đẹp tràn đầy hương sắc. với phép xuân thì “thiêu cảnh tiễn mọi người về hạ giới” vì hạ giới là nơi đẹp như chốn thần tiên.

nhưng để đánh giá một khổ thơ hay hay không, nó luôn phải được kết tinh từ nội dung và nghệ thuật. Thực sự với khổ thơ thứ hai của bài thơ vội vàng này, ông cũng đã làm mãn nhãn người đọc bằng những câu văn có hình ảnh và vần điệu đặc sắc. sử dụng thể thơ tự do đan xen với những câu văn dài mang lại sức sống như mùa xuân nồng nàn yêu đời. dưới đây là những dạng cấu tạo được sử dụng như: cái này, cái này … của …, thì ta nhận thấy rằng đó cũng là một lời khẳng định hết sức nồng nàn, nhiệt tình về vẻ đẹp của mùa xuân nơi cõi trần gian. . về ngôn ngữ gợi hình, từ ngữ giàu sức biểu cảm đã góp phần làm nên thành công của bài thơ. ta có thể bắt gặp hình ảnh tuổi trẻ thơ tươi, táo bạo “ong bướm tuần mật, hay là hình ảnh cánh đồng xanh hoa lá, cành tơ rung rinh, khúc tình ca, thần vui,… cũng như nó cũng góp phần thể hiện tình yêu cuộc sống và khao khát thôi thúc được sống trong sự kỳ diệu của mùa xuân.

Qua khổ thơ vội vã và đặc biệt là khổ thơ thứ hai, ta thấy được rằng cũng với trái tim yêu đời, yêu sống mãnh liệt, mùa xuân này như vẽ nên một bức tranh xuân tươi đẹp, một mùa xuân vô cùng ngọt ngào, quyến rũ và tươi trẻ. với đôi mắt xanh non. Không chỉ vậy, qua tác phẩm ta còn thấy được tài năng của nhà thơ với tủ quần áo rất hiện đại đã làm say đắm biết bao trái tim người đọc về thanh xuân và tuổi trẻ và về tình yêu.

phân tích cú pháp nhanh đoạn 2 – mẫu 11

“Vội vàng” là một trong những bài thơ đặc sắc nhất trong tuyển tập “bài thơ” (1938). Đã hơn 60 năm trôi theo dòng chảy của thời gian, nhưng những ý tưởng mới về thời gian, về tuổi trẻ, về tình đời, yêu cuộc sống, cùng với giọng thơ tha thiết, đắm say vẫn cuốn hút chúng ta một cách diệu kỳ. đây là đoạn thơ trích từ phần 2 của bài thơ “vội vàng” thể hiện sự cảm nhận của nhà thơ về thời gian:

“xuân đến nghĩa là xuân đi qua, xuân còn non nghĩa xuân sẽ già. xuân qua rồi nghĩa là ta cũng mất lòng, mà lượng trời vẫn khan hiếm,

Đừng để tuổi trẻ của thế giới nói rằng thanh xuân vẫn tiếp tục luân chuyển nếu tuổi trẻ không hai lần quay lại!

vẫn còn trời đất, nhưng vĩnh viễn không có ta, nên khóc thương cả thế gian; mùi tháng năm còn phôi pha ven sông núi lặng lẽ tang thương … ”

<3

“mùa xuân đang đến / có nghĩa là mùa xuân đang đi qua mùa xuân còn trẻ / có nghĩa là mùa xuân sẽ già đi.”

các từ: “vươn lên” với “đi qua”, “trẻ” và “sẽ già” lần lượt là đối lập, thể hiện mùa xuân và thời gian chuyển động không ngừng. thanh xuân đi qua, dòng thời gian cứ miên man, vô tận. trong hiện tại, “tới” mang một màu sắc riêng biệt với “đi qua”. từ “là” chuyển thành từ “dang” một: một cách nói thơ hàm súc, chiêu bài “non” hôm nay hướng về tương lai “sẽ già” cách cảm nhận của nhà thơ về thời gian và mùa xuân thật tinh tế và giàu sức biểu cảm. là một ý tưởng rất tiến bộ, từ “trẻ” và “già” có những cảm nhận rất riêng với tâm hồn lãng mạn với đôi mắt xanh trẻ thơ.

“tình yêu đến, tình yêu đi, ai biết trong cuộc gặp gỡ có mầm mống của sự chia ly … (…) nhanh lên! nhanh lên con! tình yêu trẻ đang già đi… ”

(“khẩn cấp”)

và cũng thấy rằng mọi thứ liên tục phát triển và thay đổi. mùa xuân và cuộc sống thật tuyệt vời:

“Mấy hôm nay hoa tươi thơm ngát, nào ngờ quả thật.”

(“quả sấu non trên đầu”)

bảy câu thơ tiếp theo thể hiện sự nghịch lý giữa tuổi trẻ, đời người với thời gian và vũ trụ. và đó cũng là bi kịch của con người, của kiếp người. khi “thanh xuân hết”, tuổi trẻ qua đi “tức là tôi cũng chết”. mất hương vị của cuộc sống thanh xuân tươi đẹp làm sao! mỗi người chỉ có một tuổi thơ. giống như thời gian trôi qua, tuổi trẻ một thời ra đi không bao giờ trở lại:

“nếu mùa xuân kết thúc, điều đó có nghĩa là tôi cũng sẽ chết.”

“lượng trời thì hẹp” nhưng “lòng thì rộng”, muốn trường sinh bất lão, muốn trẻ mãi không già. quy luật của cuộc sống vô cùng phũ phàng: “đừng để tuổi thanh xuân dài lâu”. “hoa hảo bất hoán – vạn kiếp bất phục” (nguyễn du). “Một năm như xua đuổi mùa xuân…” (tục ngữ). một lần nữa nhà thơ lại đặt ngôn ngữ trong thế đối lập giữa “rộng” và “hẹp”, để nói lên nghịch lý của kiếp người. đó cũng là một cách cảm nhận thời gian rất thực tế.

“Lòng ta rộng, nhưng lượng trời quá hẹp, không thể kéo dài tuổi thanh xuân của nhân gian”

mùa xuân của bốn mùa thu là theo chu kỳ (xuân qua, xuân lai, xuân bất tận) nhưng đời người chỉ có một thời tuổi trẻ. tuổi của trò chơi “một đi không trở lại hai lần”. vũ trụ là vĩnh cửu, vô hạn. ngược lại, đời người là hữu hạn. cuộc đời có nhiều bi kịch. ai cũng muốn trẻ mãi không già, ai cũng muốn sống mãi với tuổi xanh, tuổi trẻ. bài thơ như một lời than thở tiếc nuối:

<3

“Tôi xin lỗi vì tôi không còn trẻ để tận hưởng tất cả vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống. Đó là tình yêu cuộc sống và khát vọng sống, khát vọng sống trọn vẹn với tuổi trẻ:

“Tuổi mười chín, má hồng, tiếng chim hót, là tuổi hoa mộng! hoa nở hai lần! ”

(“đẹp” – phép thuật mùa xuân)

“Tuổi trẻ không bao giờ quay lại hai lần” cũng giống như “mười chín tuổi! hoa không bao giờ nở hai lần ”, đó là bi kịch của con người, xưa và nay. Nếu bạn có khát vọng sống và yêu cuộc sống, bạn sẽ cảm nhận được bi kịch đó một cách sâu sắc. vì vậy đừng lãng phí thời gian và tuổi trẻ của bạn.

Hai câu thơ cuối đầy cảm xúc. nhà thơ xúc động khi nghe thời gian trôi đi, tiếng “tiễn biệt thì thầm” của sông núi, của cảnh vật. xuân điều rất nhạy cảm với thời gian trôi qua “mùi”, “vị” của năm tháng, “phôi pha” trong dòng chảy bất tận. một cách cảm nhận thời gian rất thơ mộng, rất tinh tế:

“mùi tháng năm nồng đượm hương chia xa. Sông núi vẫn rì rào tạm biệt.”

Đoạn thơ ở đây cho thấy vẻ đẹp của thơ xuân diệu kì: sự trau chuốt của ngôn từ, sự tinh tế của cảm xúc được thể hiện. một quan niệm sống rất tân tiến về thời gian, về thanh xuân và tuổi trẻ. cái tôi cá nhân trữ tình được khẳng định. khát vọng sống và yêu cuộc sống; sống hết mình, sống yêu thương – đó là những ý tưởng rất đẹp.

phân tích cú pháp nhanh đoạn thứ hai – ví dụ 12

xuan dieu là một trong những tác giả tiêu biểu của phong trào thơ mới ở Việt Nam. thơ của ông luôn tràn đầy cảm xúc, nhận được nhiều lời khen ngợi từ độc giả và các nhà phê bình. ông đã để lại cho đời một kho tàng tác phẩm tuyệt vời của nền văn học Việt Nam, trong đó phải kể đến bài thơ “vội vàng” trích từ tập “thơ”. tác phẩm nói về vẻ đẹp nhân sinh, quan niệm sống tích cực của nhà thơ. chúng ta sẽ thấy rõ hơn điều này khi xem khổ thơ thứ hai của bài thơ.

Trong khổ thơ đầu tiên của cây lau, hương xuân đã cho người đọc thấy một hình ảnh đẹp đẽ của mùa xuân với hoa lá, hoa cỏ, ong bướm, cánh đồng, đàn yến, và tình yêu cháy bỏng. nhưng ở khổ thơ thứ hai, người đọc sẽ cảm nhận được tác giả bày tỏ nỗi niềm khi thời gian vẫn trôi nhanh.

“xuân đến nghĩa là xuân đi qua, xuân trẻ nghĩa xuân sẽ già”

Người đọc như đắm chìm trong từng câu thơ tinh tế về sự kỳ diệu của mùa xuân, nhận ra rằng thời gian vội vã trôi qua để lại bao muộn phiền và sợ hãi. tác giả sử dụng các cặp từ láy “vươn lên” – “qua đi”, “non” – sẽ già ”để chỉ trạng thái đối lập của thời gian. Trước cảnh xuân tuyệt vời với hoa lá, ong bướm, hương thơm mê hồn của mùa xuân. , tác giả cũng thích thú, thích thú nhưng trong lòng vẫn có một nỗi sợ hãi sợ rằng mọi thứ sẽ bị thời gian cuốn đi, không thể níu kéo thanh xuân, tuổi trẻ, tuổi trẻ, đời người cũng không thể quay trở lại nên con người ta phải trân trọng. Mỗi giây trong cuộc đời, họ phải nhanh lên, nếu không sẽ đánh mất tuổi trẻ.

“và thanh xuân hết nghĩa là mình cũng vơi đi nỗi lòng, nhưng lượng trời còn hẹp, không cho tuổi thanh xuân kéo dài.”

Mỗi ngày, mỗi tháng trôi qua, đời người ngày càng ngắn lại, khi không còn cảm nhận được thanh xuân cũng là lúc kiếp người không còn, vĩnh viễn rời xa cuộc đời. dẫu biết lòng người bao la, còn đó bao ước mơ, hoài bão, nhưng biết làm gì khi quỹ thời gian dành cho bản thân có hạn, không thể kéo dài tuổi trẻ của con người được. Cảm nhận được sự thật về dòng thời gian gấp gáp, nhà thơ càng khắc khoải, nghẹn ngào:

“Làm sao có thể nói thanh xuân vẫn tiếp tục tuần hoàn nếu như tuổi trẻ không hai lần rơi xuống đất trời mà không phải là mình nữa, để rồi thương cả thế gian”

Vũ trụ bao la, trời đất bao la nhưng con người thì nhỏ bé, cuộc đời con người là hữu hạn, thời gian làm sao có thể thay đổi được? tác giả biết thanh xuân vẫn tiếp tục tuần hoàn, nhưng tuổi trẻ thì không, tuổi trẻ không thể phục hồi, đâu còn nhiệt huyết và sức sống như những ngày còn trẻ. nỗi buồn và sự tiếc nuối bao trùm toàn bộ thế giới. thì sự ngăn cách bao trùm cả không gian của không gian và sự vô tận của thời gian:

“mùi tháng năm vương vấn khắp núi sông, vẫn rì rào tạm biệt ngọn gió xinh xào xạc lá xanh, có phải vì nhu cầu bay đi? Tiếng chim ồn ào bỗng dưng không tiếng kêu, có lẽ chúng sợ hãi. về sự biến mất sắp xảy ra “.

Đó là quy luật bất di bất dịch của tạo hóa mà ai cũng phải sám hối. hương vị của thời gian đã chia sắc, sông núi lặng lẽ tiễn biệt, làn gió xuân nhè nhẹ cũng phải thì thầm nghẹn ngào, tiếng chim rộn ràng cũng phải dứt. có lẽ tất cả đều sợ cái gọi là “thời gian”, sợ nước mắt, sợ chia ly, sợ thập toàn phai theo năm tháng.

“không bao giờ, ouch! không bao giờ nữa … đến bây giờ, mùa giải chưa đặt vào buổi chiều.

Cuối cùng, nếu bạn cứ hy vọng và ước ao, bạn sẽ không bao giờ thực hiện được điều mình mơ ước. câu cảm thán “ơi” phát ra nhẹ nhàng nhưng cũng đầy nghiêm túc, thể hiện sự tiếc nuối nhưng đồng thời cũng thúc giục mọi người phải hành động ngay. hãy chạy thật nhanh với thời gian, với vũ trụ khi “mùa chưa tàn” là lúc lá chưa rụng, mùa chia ly chưa đến. “chúng tôi đi!” đó là lời cảnh tỉnh cho những ai còn lười biếng sống chậm, sống vội và sống có trách nhiệm để không bỏ lỡ những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất.

Bài thơ không quá dài nhưng qua cách viết của Xuân Diệu đã cho ta thấy một chân lý cao đẹp ở đời. Nó nhắc nhở chúng ta, đặc biệt là những người trẻ, hãy suy nghĩ tích cực, nỗ lực hết mình mỗi ngày, không ngừng học tập và làm việc có ý nghĩa để sống trọn vẹn, không hối tiếc.

Tham khảo: Tài liệu ôn thi vào lớp 10 môn Ngữ văn phần thơ và truyện – HoaTieu.vn

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Phân tích đoạn 2 bài thơ vội vàng. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *