Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
559 lượt xem

Phân tích đoạn trích cảnh ngày xuân truyện kiều

Bạn đang quan tâm đến Phân tích đoạn trích cảnh ngày xuân truyện kiều phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Phân tích đoạn trích cảnh ngày xuân truyện kiều

Nếu trong đoạn trích “Chị em nhà Thôi Kiều”, độc giả thấy được tài năng nghệ thuật của Ôn Du trong việc khắc họa tính cách đa tình, đa tài của hai chị em Ôn Kiều, thì đến với đoạn trích “Cảnh ngày xuân”, độc giả sẽ lại được gặp lại Nguyễn Du. nghệ thuật tả cảnh, tả tình độc đáo trong tranh Chun mang đậm hồn người.

Đoạn trích “Cảnh ngày xuân” xuất hiện ngay sau khi miêu tả tài năng và sắc đẹp của chị em nhà Thôi Kiều. Qua bài thơ này, Ruan Dou miêu tả thiên nhiên và khung cảnh lễ hội mùa xuân trong tiết Thanh minh vô cùng sống động. Đây là bài thơ tiền đề dẫn đến một tình huống là trong chuyến du xuân của kiều, kim kiều gặp gỡ và tự do tham gia …

Đầu tiên, bốn câu thơ, ít nhiều có sức gợi với nghệ thuật ngắt câu độc đáo, nguyễn du đã tạo nên một bức tranh thiên nhiên mùa xuân tươi đẹp, tràn đầy sức xuân:

Vào mùa xuân, những con én đưa đón

Ba mươi trên sáu mươi

cỏ xanh

Một cành lê trắng với một vài bông hoa.

Hai câu thơ đầu có sức gợi về thời gian và không gian. Thanh xuân trôi qua như đá cầu. Có chín mươi ngày trong cả mùa xuân, và bây giờ đã trôi qua tháng Giêng, tháng Hai và tháng Ba. Ánh xuân dịu dàng, trong trẻo, lan tỏa khắp nơi.

Trên bầu trời cao, mùa xuân én bay từng đàn. Dưới mặt đất là một thềm cỏ xanh bất tận, kéo dài ra xa. Động từ “kết thúc” làm cho không gian mùa xuân như được mở rộng ra, không gian bao trùm cả mùa xuân là một loại cỏ lá xanh tươi. Trên nền cỏ xanh mướt ấy, những bông hoa lê điểm xuyến một màu trắng gợi nhớ đến sự tinh khiết, tươi mát.

Phương thức đảo ngữ có vai trò làm nổi bật sức trắng của hoa lê trên nền cỏ mùa xuân. Chỉ vỏn vẹn bốn bài thơ ngắn ngủi nhưng bằng cách viết và cách miêu tả tâm hồn, Nguyễn Du đã tạo nên một bức tranh mùa xuân trong sáng, thuần khiết, trong sáng và tràn đầy sức sống, mang hồn cốt của mùa xuân Việt Nam.

Tám bài thơ tiếp theo là cảnh lễ hội — lễ hội trong tiết Thanh minh vào mùa xuân. Trong hai phần đầu, tác giả đã khái quát hai sự kiện lớn của mùa xuân: đám tang và hội cỗ vào mùa xuân tháng ba.

Giải phóng mặt bằng trong tháng 3

XEM THÊM:  Phân Tích Vẻ Đẹp Của Thúy Vân Trong Truyện Kiều

Nghi lễ là tảo mộ, lễ hội là bàn đạp

Tang lễ là một nét đẹp văn hóa, tượng trưng cho lòng biết ơn và đạo lý nhớ ơn ông bà tổ tiên bằng việc trùng tu mồ mả những người thân yêu đã khuất. Sau lễ quét mả còn là dịp để trai tài gái sắc gặp gỡ, hò hẹn, giao duyên tại lễ hội đạp xe. Ruan Dou đã sử dụng hệ thống từ vựng phong phú để mô tả không khí lễ hội, thịnh vượng và sôi động của Lễ hội mùa xuân:

Tôi yêu bạn rất nhiều

Các quý cô đang mua sắm quần áo mùa xuân

Kìm hãm các nữ diễn viên xinh đẹp

Ngựa như nước, áo chật như nêm.

Các từ ghép (xa gần, yến, chị em, xe ngựa, quần áo) kết hợp với từ láy (náo nức, choáng ngợp, mua sắm) có tác dụng gợi không khí hội xuân rất đông vui. ,Kích thích. Hình ảnh nghĩa bóng: “Tiếc tổ của anh” gợi cho người ta liên tưởng đến đám đông rộn ràng đi chơi xuân như đàn chim én rộn ràng, trìu mến. Hình ảnh so sánh: “ngựa như nước; áo như nêm” diễn tả cảnh đông người trẩy hội thật sôi động, từng tốp, từng tốp tranh nhau đi trẩy hội, đông vui, náo nhiệt.

Tóm lại: Thông qua việc sử dụng các biện pháp tu từ tượng hình và so sánh, kết hợp với hệ thống từ vựng tượng hình và biểu cảm, nhà thơ đã gợi lên không khí của mùa đông xuân. Vui vẻ, bận rộn; tự tin và quyến rũ trước những mỹ nam, mỹ nữ, trai tài gái sắc. Lễ hội mùa xuân năm đó, có hai bài thơ trong đám tang vừa vui vừa lặng:

Gò lộn xộn được kéo lên

Chiếc móng vàng rắc tro của tiền giấy

Nếu lễ hội vũ quán diễn ra trong không khí thật vui tươi, nhộn nhịp, sôi nổi thì đám tang lại gợi lên một nỗi buồn nào đó và hướng đến những đạo lý tốt đẹp trong cuộc sống thông qua hành động rắc, đốt vàng mã. Mã cho người đã khuất. Đó là truyền thống “Uống nước nhớ nguồn”, là lối sống ưu tú, trung thành với văn hóa dân tộc.

Qua tám câu thơ, tác giả đã miêu tả thành công truyền thống văn hóa Lễ hội mùa xuân của dân tộc này. Đồng thời, đây cũng là dụng ý nghệ thuật sâu sắc của tác giả: lấy đại lễ làm nền và tiền đề để miêu tả cuộc gặp gỡ đặc biệt giữa Cuiqiao và Jin Zhong.

XEM THÊM:  Nêu cảm nhận của em về truyện kiều

Trong sáu khổ thơ cuối, Ruan Dou đã sử dụng nghệ thuật “tả tình” để miêu tả cảnh lễ hội cuối xuân đầy u buồn và náo nhiệt. Đó là cảnh chị em ở nước ngoài du xuân:

Bóng tối quay về hướng Tây

Chị em tay trong tay về nhà

Từng bước dọc theo đầu con lạch

Cảnh đẹp

Tại sao nước uốn cong

Một cây cầu nhỏ cuối ghềnh.

Bức tranh vẫn mang nét dịu dàng, êm đềm của một ngày xuân, nhưng bóng mặt trời đã “ngả về tây”. Khung cảnh Lễ hội mùa xuân sôi động và náo nhiệt cũng đến lúc kết thúc. Trong lòng người ta có những cảm giác buồn vui lẫn lộn. Cảnh vật không gian bị thu hẹp bởi bước chân người ra đi, dòng nước tiểu và cây cầu nhỏ.

Các từ láy: “nao nao, tà tà, lang thang, thanh vắng” không chỉ có tác dụng tả cảnh ngụ tình mà còn thể hiện tâm trạng của con người: nhớ nhung, xao xuyến, buồn bã. Trái ngược hoàn toàn với bầu không khí lúc đó. Buổi sáng mùa xuân. Đồng thời, gieo vào tâm trí người đọc những điềm báo về những điều sắp đến như cuộc gặp gỡ với ngôi mộ của dam tien và cuộc gặp gỡ của hai nam thanh nữ tú: thủy kiều – kim trong.

Tóm lại, tác giả sử dụng lối tả cảnh ngụ tình, kết hợp với hệ thống từ ngữ, lối kể giàu hình ảnh và sức biểu cảm để vẽ nên bức tranh hoàng hôn mùa xuân đầy tình cảm nhân văn của các nhân vật. . Qua đó thể hiện tài năng miêu tả tình cảm con người của Nguyễn Du.

Nếu như trong “kim văn kiều truyện” của thanh tam tài, tác giả chỉ có một câu mở đầu “Hướng về tiết thanh minh…” rồi kể về cuộc gặp gỡ với nhà mồ. Đập tiên và kim trong, nhưng nguyễn du đã dựa trên cơ sở đó, sử dụng chất thơ để vẽ nên một bức tranh mùa xuân, với vẻ đẹp riêng, đậm nét lồng ghép vào cảnh xuân của đất trời Việt Nam.

Vì vậy, qua đoạn trích “Tả cảnh ngày xuân”, ta thấy được tài năng nghệ thuật đặc sắc của đại thi hào Nguyễn Đạc “tả cảnh ngụ tình”. Với không khí nghệ thuật đặc sắc của mùa xuân, Ruan Dou đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên và lễ hội mùa xuân tươi đẹp, rõ nét và sống động dưới ngòi bút thiên tài sáng tạo, ăn sâu vào lòng người. ..

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Phân tích đoạn trích cảnh ngày xuân truyện kiều. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *