Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
106 lượt xem

Phân tích tác phẩm đây thôn vĩ dạ

Bạn đang quan tâm đến Phân tích tác phẩm đây thôn vĩ dạ phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Phân tích tác phẩm đây thôn vĩ dạ

<3

han mac tu – một trái tim, một tâm hồn lãng mạn đầy yêu thương đã thổi bùng nên thơ và những tiếng khóc của nghệ thuật trước cuộc đời. những khoảnh khắc buồn vui, những khoảnh khắc mà anh thả hồn vào thơ ca, những khoảnh khắc mà anh an nhiên và thăng hoa khỏi nỗi đau tâm hồn để viết nên những vần thơ tuyệt vời. và bài thơ tình người này đã ra đời trong những khoảnh khắc tuyệt vời ấy. trong bài thơ, tình yêu trong sáng, nồng nàn hòa quyện với thiên nhiên tươi đẹp, tình riêng tương tư, lời thơ vẫn đượm buồn.

thị trấn này là một trong những bài thơ tình hay nhất của han mac tu. một tình yêu tha thiết, đầy u uất ẩn hiện giữa cảnh sắc thiên nhiên, hòa vào lòng người, thực và mộng, ảo và cụ thể hòa quyện vào nhau.

Bạn đang xem: Phân tích tác phẩm đây thôn vĩ dạ

mở đầu bài thơ là một lời trách móc nhẹ nhàng đối với nhân vật trữ tình.

Tại sao bạn không đến chơi trong thị trấn?

chỉ một câu hỏi! một câu hỏi của một cô gái quê mùa nhưng đầy yêu thương và mong chờ. câu thơ có sự trách móc, ân hận của người con gái đối với người yêu vì đã quên chiêm ngưỡng vẻ đẹp mặn mà, nồng hậu, thắm đượm tình quê của thôn vi, một vùng quê ngoại thành hữu tình, thơ mộng, một phương diện của cảnh vật.

Hãy cùng chú ý và thưởng thức vẻ đẹp của thành phố:

nhìn vào mặt trời mọc mới

có khu vườn xanh như ngọc

Lá tre che mặt điền.

nét độc đáo của làng vi – quê cô gái được gợi ý trong câu đầu tiên của phép liên kết này đã được miêu tả rõ ràng. một hình ảnh tuyệt vời của thiên nhiên mở rộng ra trước mắt người đọc. hình ảnh ông mặt trời tưới những cốc cau đẹp đẽ tràn đầy sức sống. mặt trời mới bắt đầu một ngày, những hàng cau cao vút vươn mình đón những tia nắng đầu tiên, vạn vật ngập tràn ánh nắng và bình minh. tại sao nắng mới mang lại cảm giác quê hương đó? dòng này chợt làm ta liên tưởng đến những dòng quen thuộc của bài thơ xuân.

nắng xuân trong lành trên hàng dừa xanh mềm

au những cây cau non tỏa sáng với những thanh kiếm xanh

ánh sáng phát ra từ trái cây màu trắng non

và tan chảy qua lá của cành chanh.

new sun còn có nghĩa là mặt trời của mùa xuân, của khởi đầu của một năm mới nên luôn tỏa sáng rực rỡ. đó là những tia nắng đầu tiên buông xuống thị trấn, còn chưa kịp chiếu vào cau khiến những giọt sương đêm tỏa sáng, lấp lánh như những viên ngọc được đính trên một lớp nhung xanh mỏng manh:

có khu vườn xanh như ngọc

Ánh mắt như muốn chạm nhẹ vào màu sắc của sự vật để rồi vỡ òa ngạc nhiên. Đến câu thơ này, ta thấy mình với cái nhìn của nhà thơ vừa hạ thấp vừa mở rộng biên độ. một không gian xanh mướt của khu vườn hiện ra, ta nhắm mắt lại là hình dung ngay đến màu xanh mướt, béo ngậy của khu vườn. ta không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp màu xanh ở đó mà còn tràn đầy sức sống mềm mại. lá và cành cây bị sương đêm gột rửa biến thành lá ngọc. Không phải là xanh mềm, không phải xanh béo mà chỉ có màu xanh ngọc bích mới lột tả được vẻ đẹp bao la và sức sống của khu vườn. một màu xanh quý phái, lấp lánh, trong veo khiến khu vườn bừng sáng hơn. dường như cả khu vườn được tắm mình trong không khí se lạnh của vẻ trinh nguyên nguyên sơ chưa vấy bụi. lăng kính không khí đó hiển thị rõ ràng hơn các vạch màu của cảnh mà mắt thường của chúng ta bỏ qua. nếu không có một tình yêu sâu sắc và nồng nàn với wei da, han mac tu đã không thể có được những vần thơ trong sáng như vậy. Bất cứ ai sinh ra và lớn lên ở Việt Nam, đặc biệt là ở xứ Huế, chỉ thấm thía những câu thơ này:

Lá tre che mặt điền.

Trong vườn làng bao đời ấy, lá tre và mặt chữ điền có mối quan hệ bất ngờ mà đẹp đẽ đến thế? Lá trúc mỏng mảnh che mặt chữ điền. khuôn mặt chữ điền – khuôn mặt ấy ngày càng hiện ra sau rặng tre thơ mộng và hư ảo.

thị trấn vi da nằm ngay bên bờ sông nước hoa hiền hòa. do đó, từ đoạn tả cảnh làng quê ở khổ thơ đầu tiên bộc lộ tình yêu, tác giả đã đi vào tả cảnh sông nước với nỗi sầu muộn, nhớ nhung, da diết như một giấc mơ:

gió cuốn theo gió và mây

nước buồn, hoa ngô đồng dối trá

con tàu của ai đã cập bến sông trăng

nó sẽ đưa mặt trăng quay ngược thời gian vào tối nay chứ?

gió và mây để gợi nỗi buồn vì nó bồng bềnh, lang thang, nay còn buồn hơn gió theo gió, mây theo đường mây, gió và mây chia lìa; họ không thể là bạn đồng hành, họ không thể gặp nhau, và sự xa cách của nhà thơ với người yêu của mình có thể là vĩnh viễn. đây là nỗi niềm của nhà thơ khi xa cách và nỗi nhớ, và đây cũng là lỗi của cái cũ trong cuộc đời. nỗi buồn chia tay còn đọng lại trong lòng người, phảng phất chút bùi ngùi, hụt hẫng. Chúng ta không còn thấy giọng văn tươi tắn, sôi nổi của đoạn trước, chúng ta gặp lại han mac tu – một tâm hồn sầu muộn:

nước buồn quá

buồn làm sao dòng sông hương hiện ra với những bông ngô đồng xám xịt, ảm đạm như màu khói. với tâm hồn mạnh mẽ như han mo tr, sông trôi của huệ chỉ là dòng sông buồn gợi cảm giác buồn, cô đơn. những bông hoa cũng khẽ đung đưa trong một nỗi buồn xa xăm. tâm trạng dao động là thái độ của những con người sống trong vòng quay u ám và trì trệ của cuộc đời. mặt nước sông hương êm đềm gợi nhớ về những bến bờ xa xôi, những mảnh trôi nổi của số phận con người. tâm trạng vui – buồn mà buồn nhiều hơn, ta đã gặp rất nhiều ở những thi nhân lãng mạn khác cùng chung sống với đại hán. ý thơ thật buồn, được tiếp tục ở hai câu sau nhưng với cách diễn đạt thì thật tuyệt, thật mà như mơ:

con tàu của ai đã cập bến sông trăng

Đêm nay cỏ có đẩy mặt trăng quay ngược thời gian không?

mọi thứ dường như tan biến trong ánh trăng quen thuộc của han mo tu. khung cảnh thiên nhiên tràn ngập ánh sáng, vầng trăng vàng rực rỡ soi bóng xuống dòng sông khiến cả dòng sông và bãi bồi trở nên sáng sủa, huyền ảo. cảnh thật nên thơ, thật nên thơ! và rất yêu thương nữa! dòng nước buồn đã trở thành sông trăng lấp lánh, tàu khách đã thành tàu trăng. tác giả đã gửi gắm nỗi nhớ thương, khát khao, khao khát vào con tàu trăng, vào cả dòng sông trăng. thơ lồng trong ngôn ngữ thơ thật hóm hỉnh, thật đẹp của xứ mộng mơ. tác giả đã chắp bút viết nên những câu thơ dịu dàng, sâu lắng nhưng chất chứa một tình yêu bao la, tha thiết. vầng trăng trong hai câu thơ này là vầng trăng tròn vành vạnh của thi nhân trước tình yêu không bờ bến. Bạn yêu trăng rất nhiều, nhưng trăng trong các bài thơ khác thì không như vậy. một ánh trăng thô ráp và rùng rợn, một ánh trăng tán tỉnh:

gió thổi cao và mặt trăng lặn

giả vờ tan chảy thành một vũng vàng.

hoặc:

mặt trăng nằm trên cành dương liễu

Chờ gió đông trôi về.

mặt trăng trở thành bầu không khí bao quanh tất cả cảm xúc, tất cả suy nghĩ của han mo tu, ngoài ra, nó còn được trộn lẫn với cơ thể của anh ta. chính hắn là trời đất, hắn là người. trăng trở nên vô lượng trong thơ của nó, đôi khi vô hình, đôi khi quyến rũ, đôi khi đáng sợ:

con tàu của ai đã cập bến sông mặt trăng

bạn có thể đưa mặt trăng quay ngược thời gian cho tôi không?

trăng ở đây là vầng trăng hạnh phúc và con tàu đã không về kịp người ở bến? câu hỏi thể hiện nỗi niềm của một số phận không có tương lai. han mo tu hiểu được bệnh tình của mình nên cảm thấy tội lỗi vì khoảng thời gian ngắn ngủi của cuộc đời, trăng không về đúng hẹn và han mo tu cũng không đợi được vầng trăng hạnh phúc đó nữa, một năm sau anh từ biệt cõi đời.

nhưng giờ đây, mọi người đang sống và tiếp tục mơ ước:

mơ về những khách hàng đường dài, những khách hàng ở xa

chiếc áo sơ mi trắng quá trắng để nhìn thấy;

Tham khảo: Phân tích truyện kiều trao duyên 8 câu cuối

ở đây có sương mù

Ai biết được tình yêu của ai là phong phú?

con tim khao khát tình yêu, nỗi đau kỷ niệm tình yêu ấy đã gửi gắm tất cả vào những trang thơ. và rồi mọi thứ dường như trôi vào giấc mơ của những giấc mơ và hy vọng. màu áo trắng cũng là màu nắng của cuộc đời mà nhìn vào, tác giả như bị choáng ngợp, cảm thấy bị mê hoặc bởi sự hồn nhiên, thuần khiết và cao quý của người tình.

Dường như có một khoảng cách nào đó giữa người đẹp áo trắng ấy và nàng thơ khiến nhà thơ không khỏi đắn đo:

Tham khảo: Phân tích truyện kiều trao duyên 8 câu cuối

ở đây có sương mù

Ai biết được tình yêu của ai là phong phú?

đoạn thơ tả cảnh hư thực: thành quách nghi ngút khói. trong sương khói ấy con người dường như nhạt dần và biết đâu tình người cũng nhạt dần? nhà thơ không tả cảnh mà tả trạng thái tâm hồn, bao cảm xúc trong dòng cảm xúc ấy. Gái Huế kín tiếng, ẩn hiện trong sương, trở nên xa xăm, liệu khi yêu có giàu sang? tác giả không dám khẳng định tình cảm của người phụ nữ xứ Huế, ông chỉ nói:

Ai biết được tình yêu của ai là phong phú?

lời bài hát giống như những lời nhắc nhở, chúng không thể hiện sự tuyệt vọng hay hy vọng, đó chỉ là sự thất vọng. nỗi thất vọng của một trái tim khao khát tình yêu không bao giờ và mãi mãi không có tình yêu trọn vẹn. bài thơ càng hay lại càng đáng thương, đã khép lại nhưng lòng người vẫn thổn thức. cả bài thơ được liên kết bằng từ mở đầu: vườn ai xanh như ngọc; bên con thuyền cập bến sông trăng ấy; và cuối cùng, ai biết được tình yêu của ai là giàu có? khiến thị trấn này trở nên khói bụi hơn, huyền bí hơn.

cuộc sống phố thị này là một bức chân dung đẹp đẽ về con người và đất nước qua tâm hồn giàu trí tưởng tượng và yêu thương của nhà thơ với kỹ thuật lắng nghe khơi gợi, hòa mình vào thiên nhiên với lòng người.

Sau bao nhiêu năm, tình yêu lạnh lùng vẫn nóng bỏng, lay động và day dứt trong lòng người đọc.

<3

han mac tu là một trong những nhà văn hay nhất của thể loại thơ lãng mạn. thơ ông mang nhiều sắc thái khác nhau, có bài còn rưng rưng nhưng cũng có những vần thơ vô cùng trong sáng, thuần khiết. bài thơ “phố này là vi da” là một trong những bài thơ hay nhất của tác giả han mac tu về chủ đề tình yêu. bài thơ được sáng tác khi ông lâm bệnh nặng nên nó mang một nỗi buồn sâu sắc.

bắt đầu bài thơ bằng một câu hỏi:

“tại sao bạn không trở lại và chơi trong thị trấn?

thị trấn vi da nằm bên bờ sông hương thơ mộng, nó đã đi vào muôn vàn bài thơ, bài văn. câu thơ là một câu hỏi, như một lời trách móc nhẹ nhàng, nhưng cũng có thể coi là một lời mời về thăm đại gia để thưởng ngoạn cảnh đẹp nơi đây. và quả thật, những câu thơ sau đây là những câu thơ nói về cảnh vật thôn quê:

“Nhìn vào mặt trời, mặt trời sẽ sáng trở lại

có khu vườn xanh như ngọc

lá tre che mặt chữ ”

Treo cau là nét đặc trưng của phố thị, làng quê Việt Nam, bởi dân gian ta đã có thói quen ăn trầu từ ngàn đời nay. cây cau còn gắn với bao câu chuyện tình yêu mà từ ngàn đời nay ông cha ta đã kể. Không chỉ vậy, những hàng cau trong thơ ca han mac tu còn mang một ánh sáng mới vào buổi sớm mai, hay nó là biểu tượng của sức sống tươi vui, tuổi trẻ và tình yêu.

Nhìn xa hơn, đó là một khu vườn xanh tốt. khu vườn được giữ gìn cẩn thận, làm cho nó tươi tốt và xanh tốt. tác giả dùng từ “mượt mà”, vừa để chỉ độ tươi sáng, hoa lệ của lá, vừa để chỉ màu xanh ngọc tuyệt đẹp của lá. ở đó tỏa sáng một môi trường trong lành, tràn đầy sức sống của cảnh vật cũng như của con người nơi đây.

Giữa khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp và rực rỡ, một bóng người xuất hiện khiến cảnh vật càng thêm sống động. Cây trúc là biểu tượng của một người đàn ông lịch lãm, nhưng nó che mặt ai đó, chẳng lẽ là khách đến thăm làng viển vông? thực sự là hai hình ảnh đẹp và hài hòa, làm cho khung cảnh trở nên thơ mộng hơn một chút.

Trong những câu thơ sau, cảnh càng mở rộng, thấy gió, thấy mây, thấy nước sông trôi:

<3

nước buồn, hoa ngô đung đưa ”

Hai câu thơ tả cảnh thiên nhiên nhưng cũng chất chứa nỗi buồn của con người, khiến cảnh cũng trở nên hiu quạnh. thường thì gió thổi mây bay đi, mây và gió thường đi đôi với nhau, nhưng ở đây gió và gió, mây và mây lại tách ra, mỗi người đi một hướng. dòng nước cũng đượm buồn với những bông ngô đồng nhẹ nhàng lay động hai bên bờ. Đây là cảnh hiện thực ở thôn vi, cảnh nên thơ, chuyển động uyển chuyển mà nhà thơ còn lồng cả tâm trạng vào đó. của riêng anh, một nỗi buồn cay đắng vì tiếc nuối. , không thể gặp được người trong mộng của mình.

han mo tu là một người rất yêu trăng, và nhiều bài thơ của ông đã trình bày hình ảnh của trăng. Cũng trong bài thơ này. hình ảnh mặt trăng xuất hiện theo một cách độc đáo:

“con tàu của ai cập bến sông trăng

Bạn có chờ trăng trở lại đêm nay không?

mặt trăng là biểu tượng của vẻ đẹp, của hòa bình, của hạnh phúc. tuy nhiên, nhà thơ bâng khuâng hỏi, liệu ai đó có thể quay ngược thời gian của mặt trăng? hỏi ai đó hoặc hỏi chính mình. câu hỏi thể hiện sự hoang mang, có lỗi của nhà thơ trước mối tình dang dở, muộn màng, thiếu trách nhiệm.

dòng thời gian trong bài thơ trôi qua rất nhanh. ngay trong sáng với vườn cây xanh như ngọc, lúc chập choạng bên bến trăng, bến mộng mơ.

“mơ về khách hàng đường dài, khách hàng ở xa

áo sơ mi của tôi quá trắng để nhìn thấy ”

vì quá nhớ nàng, nên vị khách đường xa thậm chí đã bước vào giấc mơ của han mac tu. hình ảnh mộng tưởng vừa gần vừa xa, vừa gần vừa xa không sao chạm tới được. màu áo trắng là màu đặc trưng của áo dài, đồng phục gia đình của nữ sinh Huế. mối tình đơn phương của nhà thơ với một cô gái trong sáng, thuần khiết vẫn nhức nhối trong tim, không bao giờ phai nhạt.

“ở đây sương mù mịt mờ

ai biết được tình yêu của ai là giàu có? giữa mênh mông sương mù, hay cũng giữa cuộc đời nhiều ảo mộng, liệu người kia có còn nhớ đến hình bóng của mình trong tâm trí đối phương? câu hỏi cuối cùng giống như hỏi ‘ai’, nhưng nó cũng là hỏi chính mình. chỉ có trái tim này ghi lại, nhưng cuộc đời ngắn ngủi, khiến anh quá tiếc nuối mối tình dang dở. đau đớn thay!

XEM THÊM:  Tình yêu quê hương đất nước qua 1 số tác phẩm văn học

tình yêu trong thơ Hàn, đẹp, nhưng buồn quá! “Đây là thị trấn vi da” là hình ảnh đẹp về một thị trấn xinh đẹp bên bờ sông hương thơ mộng. tuy đang mắc bệnh hiểm nghèo nhưng không vì thế mà ẩn chứa nỗi tuyệt vọng sâu sắc trong bài thơ. ta chỉ thấy đâu đó sự ăn năn về kiếp người ngắn ngủi, về kiếp người dang dở. chúng ta càng cảm phục hơn, một nhân cách cao đẹp dù khó khăn vẫn dùng những lời lẽ trau chuốt nhất, những tình cảm đẹp đẽ nhất để gửi đến người mình yêu.

<3

ai sinh ra và lớn lên trên cõi đời này mà không biết đến câu “tuyên ngôn với mặt trăng” nổi tiếng ấy của một nhà thơ cũng rất nổi tiếng vào những năm ba mươi của thế kỷ 20, vâng, đó chính là hàn quốc mo tu, một cái tên được khắc ghi mãi mãi trong tấm lòng của người đọc. đó là “một hồn thơ mạnh mẽ, nhưng luôn quằn quại, đau đớn, dường như có sự giằng xé, giằng co quyết liệt giữa hồn và thịt”. Anh đã “tạo ra cho thơ mình một thế giới nghệ thuật điên rồ, rùng rợn và xa lạ với đời thực”. có lẽ vì vậy mà trong “Thi nhân Việt Nam”, hoai thanh và hoai chan đã xếp han mac tu vào nhóm thơ “hiếm” cùng với che lan viên. tuy nhiên, ngoài những dòng điên rồ đó, vẫn có những vần thơ trong trẻo đến lạ lùng. “Đây là thị trấn của cuộc sống”, được trích trong tuyển tập “poesía loca”, là một trong những bài thơ đó. đây là sản phẩm của nguồn thơ kì lạ ấy: một lời giãi bày về cuộc đời tuyệt vọng và yêu đơn phương, nhưng ẩn dưới mỗi nét sáng là một khối u của tác giả. bài thơ còn là tình yêu thiên nhiên, yêu con người tha thiết, chất chứa bao kỉ niệm luôn sống mãi trong kí ức của họ. vì vậy, đọc bài thơ này chúng ta có thể thấy được một khía cạnh rất đẹp của tâm hồn thi nhân.

“ở đây là phố đời”: bài thơ tuyệt vời này đã gây ra nhiều cuộc tranh luận bởi vẻ đẹp của nó không chỉ thể hiện ở nội dung mà còn ở nghệ thuật ngữ điệu, ngôn từ, hình ảnh. ngay cả nghệ thuật dựng cảnh ngụ ngôn cũng được sử dụng tài tình, điêu luyện mà cảnh thì ít mà tình thì nhiều, để cả bài thơ là một giai điệu da diết được cất lên từ chính trái tim của nhà thơ. Có tài liệu cho rằng bài thơ được lấy cảm hứng từ một bức tranh phong cảnh xứ Huế và một số lời chào của Hoàng Cúc, người tình một thuở mà nàng thầm thương trộm nhớ từ thuở xa xưa, một cô gái dịu dàng, duyên dáng đến từ đất kinh kỳ. của hué nhưng hình ảnh làng quê mà tác giả gửi gắm chỉ là cái cớ trực tiếp cho thơ, còn là động lực và nguồn cảm hứng sâu xa, han mac tu đã có sẵn từ lâu, chờ thời cơ. . đó là vẻ đẹp của một dáng vẻ kiều diễm, nơi đã khắc ghi dấu ấn khó phai của người con gái, và cũng là nơi để lại tình yêu đơn phương trong lòng tác giả:

“tại sao bạn không trở lại và chơi trong thị trấn?”

xứ mộng mơ đã là cội nguồn của biết bao văn nghệ sỹ, biết bao người đã có những sáng tác xúc động về vùng đất mộng mơ này: “đã bao lần ta đến với xứ mộng mơ, ôm giấc mộng hương ngào ngạt” . hay “về với huế, bài thơ khắc nón, em cầm trong tay đứng bên sông…”, huế có trong bài hát, trong lòng mọi người và bây giờ là trong thơ han mac tu. dòng mở đầu bài thơ là một câu hỏi với nhiều sắc thái: như hỏi, nhớ, trách, như một lời giới thiệu, mời gọi tất cả. câu thơ có bảy chữ nhưng chứa đến sáu thanh điệu song song làm dịu giọng trách móc mà sao trầm tư, sầu muộn! nhưng ai trách, ai hỏi? không phải từ hoa cúc hiện thực, mà từ chủ đề trữ tình han mac tu, từ tình yêu tha thiết của thi sĩ đối với sắc hương, đã đến câu hỏi tự vấn đầy trăn trở này. Thực sự có điều gì đặc biệt và hấp dẫn về thị trấn vi vu mà tác giả đã thôi thúc mọi người đến đó? ba câu thơ tiếp theo sẽ vẽ nên một hình ảnh chung: vườn cây tùng:

<3

thôn vi hiện lên trong thơ han thật bình dị mà đẹp đến nao lòng! Với tình yêu thiên nhiên của mình, tác giả đã mở ra trước mắt chúng ta một bức tranh thiên nhiên kỳ vĩ, đẹp một cách lộng lẫy. thôn vi nói riêng và huế nói chung được thể hiện bằng ánh bình minh và khu vườn đình. đây là mặt trời mà chúng ta có thể nhìn thấy trong bài “thanh xuân trưởng thành” của tác giả:

“Trong nắng nóng, khói mơ tan. Mái tranh lấm tấm vàng”.

mặt trời trong thơ han thường lạ và ấn tượng với “nắng tươi”, “nắng chói chang”, ở đây là “nắng mới”. từ “mặt trời” đã tỏa ra hơi ấm cho bức tranh, cho cuộc sống, mặt trời ở đây trong veo và rực rỡ, trải dài trên những cau còn ướt đẫm sương đêm. hàng cau xuất hiện vào một thời điểm đặc biệt, gắn liền với “nắng mới” trong trẻo, tinh khôi, cụ thể và gợi cảm của buổi sớm mai.

Tham khảo: Phân tích tác phẩm chí khí anh hùng

new sun còn có nghĩa là mặt trời của mùa xuân, của khởi đầu của một năm mới, vì vậy nó luôn tỏa sáng của sức mạnh và niềm đam mê. đó là những tia nắng đầu tiên buông xuống bản làng, chiếu thẳng xuống những khu vườn xanh mướt, mát rượi, khiến những giọt sương đêm lấp lánh, lung linh như những viên ngọc quý đính trên tấm áo nhung xanh mượt mà. :

“khu vườn của ai xanh như ngọc”

bài thơ sử dụng đại từ “ai” để chỉ người dân xứ Huế. Câu thơ có vẻ đẹp thật lung linh, lấp lánh bởi nó mang màu sắc “dịu êm”? Hay vì nó được so sánh với “viên ngọc quý”? vườn làng hùng vĩ như viên ngọc sáng tỏa trong không gian sách xanh của em. khung cảnh bình dị nhưng vô cùng lộng lẫy, chỉ với mấy từ miêu tả “mát quá” và so sánh “xanh như ngọc”. han mac tu đã tạo nên hình ảnh một cánh đồng rực rỡ, tràn đầy sức sống. như vậy chứng tỏ nhà thơ là một nhà văn có óc quan sát tinh tế và trí tưởng tượng phong phú. và khung cảnh như trở nên sống động khi có sự hiện diện của con người, nhưng con người ở đây không hề thiện cảm từ đầu đến chân mà chỉ là một khuôn mặt kín đáo, hiền lành và tốt bụng:

“lá tre che mặt chữ”

ở đây mang hơi hướng cổ điển của người châu Á, khuôn mặt chữ điền là một khuôn mặt đầy yêu kiều và đoan trang, nếu nói là “lá trúc che chở” thì chỉ có thể nói về một cô gái với rất xinh đẹp. vẻ đẹp. . cô gái e thẹn đứng sau rặng tre lá chứng tỏ “vườn ai” và vườn cô gái là một. thiên nhiên và con người giao hòa với nhau, tạo nên cái hồn, cái hồn của cuộc sống, một vốn thơ. và đối với tâm trí của han mac tu, đó là thị trấn của tình yêu và nỗi nhớ.

làng hoa vi nằm ngay bên dòng sông hương êm đềm nên chắc hẳn nhịp sống của người dân nơi đây cũng sẽ bị chi phối bởi sự yên ả của dòng sông hương: “dòng sông hương vẫn lặng lẽ trôi”, êm đềm. nhưng rất đẹp. từ tả cảnh làng quê ở khổ thơ đầu, tác giả đã chuyển sang tả cảnh sông nước với nỗi sầu muộn, nhớ nhung, hư ảo trong giấc mơ. Ở khổ thơ thứ hai, tâm trạng của tác giả đã chuyển sang một phạm vi khác, để bước vào khổ thơ này là bước vào không gian tâm trạng của chính han mac tu:

“gió cuốn theo gió, mây trôi theo mây, nước buồn hoa ngô đạp thuyền ai bến sông trăng đêm nay đưa trăng về”

hiện thực của mùa thu bắt đầu bao trùm toàn bộ bài thơ. nhịp thơ 4/3 cùng với hai hình ảnh đối lập: “gió” và “mây” gợi nỗi buồn man mác vì mây gió lững lờ trôi, bay thẳng vào thơ han mac tu. nỗi buồn cố hữu của nó kết hợp với cách gieo vần của tác giả càng làm cho nó buồn hơn: gió đi đường gió, mây đi đường mây, gió và mây xa nhau, không còn là bạn đồng hành của nhau. , vậy thì không còn lý do gì để gặp nhau nữa. Mượn hình ảnh mây và gió, tác giả muốn nói lên tâm trạng đau buồn của mình, về cuộc chia ly giữa chàng và người yêu và có lẽ cuộc chia ly đó là vĩnh viễn vì họ đã mo tu giờ chàng như kẻ lạc loài chờ chết. Ta không còn thấy giọng thơ tươi tắn, sôi nổi của đoạn trước mà thay vào đó ta thấy một tâm hồn u buồn, sầu muộn:

“nước buồn và mềm”

thật buồn làm sao dòng sông hương hiện ra với những bông ngô đồng xám xịt. với biện pháp nhân hoá “dòng nước buồn” hình ảnh dòng nước đã trở nên buồn man mác, xa vắng. “dòng sông buồn” vì mang một tâm trạng buồn hay nỗi buồn của gió mây đã để lại nỗi buồn cho dòng sông? câu thơ này dường như cũng cho thấy nhịp sống thường ngày của con người nơi đây: một lối sống trầm lặng và tẻ nhạt. hình ảnh “hoa ngô đồng” gợi lên một nỗi buồn cô đơn, một nỗi buồn bao trùm từ bầu trời đến mặt đất, từ đất, gió, mây đến nước và hoa ngô trên sông. đằng sau những khung cảnh ấy là tâm trạng của một người mang trong mình nỗi buồn chia ly, một tình yêu vô vọng, tất cả giờ đây chỉ là ảo ảnh trong giấc mơ.

trong dòng chảy xuôi, ngược, nhà thơ chợt mong ước một điều gì đó có thể ngược dòng “trở về” với mình, đó là “vầng trăng”:

“Con tàu của ai đã cập bến sông mặt trăng sẽ đưa mặt trăng quay ngược thời gian vào tối nay? “

một không gian đầy ánh trăng, một dòng sông trăng, một bến trăng, một con thuyền chở đầy trăng… không gian “bến sông trăng” nghe thật quen thuộc: “bến sông trăng ơi nỗi nhớ đã mong. hẹn gặp lại hỡi người ơi Trong cung ly biệt không có “trăng và nhạc ý”, nhà thơ mong trăng trở về như một ước nguyện, một tri âm, một vị cứu tinh không biết có phải không. tàu có đưa trăng về kịp cho những người trên bến tàu chờ đợi hay không – là câu hỏi thể hiện nỗi xót xa của một số phận không có tương lai tác giả hiểu rõ căn bệnh của mình nên mặc cảm cho quãng thời gian ngắn ngủi của cuộc đời mình bây giờ. , đối với anh, cuộc sống là một cuộc chạy đua với thời gian, anh luôn tận dụng từng ngày, từng buổi trong khoảng thời gian vốn còn rất ít ỏi của mình, từ “hợp thời” nghe thật xót xa, đau đớn, nó gây xót xa trong lòng người đọc bằng câu hỏi tu từ. “bạn có thể đưa mặt trăng trở lại thời gian cho đêm nay?” cùng với hình ảnh vừa giả vừa thật ở cuối bài p oema, chẳng hạn như lo lắng, bồn chồn và hy vọng, chờ đợi một điều gì đó qua đi, biết khi nào trở lại. Đây là mong ước tha thiết của han mac tu khi nhung loi ve dep cua lang giai tri vi da.

Tiếp nối câu thơ trước, khổ thơ thứ ba thể hiện niềm khao khát của nhà thơ trước sự bao la của đất trời. đó là hy vọng, mong đợi, khao khát và cả những lo lắng không nguôi. Tuy bài thơ thấm đẫm tâm trạng buồn nhưng tác giả vẫn không quên nhắc nhở chúng ta về vẻ đẹp của Huế, cũng như con người nơi đây:

“mơ thấy khách phương xa, khách phương xa, áo em trắng quá chẳng thấy đâu. Nơi đây sương giăng mờ ảo, ai biết tình ai dạt dào?”

vườn đẹp, trăng đẹp và nay lại đến hình bóng đẹp của “người lữ thứ phương xa”. điệp ngữ “người lữ khách phương xa” kết hợp với nhịp thơ 4/3 thể hiện nỗi niềm nhớ mong của tác giả. đây cũng là một cách nói về khoảng cách, nhưng không chỉ về không gian mà còn là khoảng cách về tinh thần và tình cảm. có thể là “xa” là xa về không gian và thời gian, nhưng cũng có thể là “xa tận đáy lòng”, nên tất cả chỉ gói gọn trong một chữ “mơ”. hình ảnh “sương khói” cùng với điệp ngữ “không thấy đâu” gợi lên hình ảnh người phụ nữ thôn quê chập chững vào cõi mộng, tạo cho nhà thơ một cảm giác xót xa, hoang mang. nhưng tại sao “không thấy”? có lẽ do màu áo trắng của cô gái áo trắng quá lẫn trong sương. thực ra “không thể nhìn thấy” không phải là không nhìn thấy, đây chỉ là một cách nói với màu trắng ngoài cùng bên trái: màu trắng một cách kỳ quặc và bất ngờ. và dường như có một khoảng cách nào đó giữa người đẹp áo trắng ấy và nàng thơ khiến nhà thơ không thể khuất phục:

“sương khói đây rồi, ai biết tình ai bền chặt?”

“ở đây là hình người hút thuốc” thể hiện một khung cảnh mờ ảo và hư ảo với sương mù và khói khiến chúng ta thấy rằng người này đang ở ranh giới giữa hai thế giới của sự sống và cái chết, và thế giới của tất cả các thế giới đều tăm tối một cách đáng sợ. câu thơ diễn tả nỗi đau của một người phải đối mặt với “sinh, lão, bệnh, tử”. tác giả cố níu kéo, cố níu kéo nhưng không được vì cảnh và đời chỉ là “sương mù” và “khói lửa”. Điều đặc biệt ở hai câu thơ này là ngoài việc nói về nỗi đau, tác giả còn miêu tả một cách rất chân thực khung cảnh tàn tạ, kinh thành heo hút. trong làn sương mù ấy, con người như mờ đi và có lẽ tình người cũng mờ đi nên tác giả rất sợ điều đó. tác giả không dám khẳng định tình yêu của mình với cô gái xứ Huế mà chỉ nói “ai”: chữ “ai” dường như xuyên suốt cả bài thơ, mỗi khổ thơ đều có sự hiện diện của “ai”, từ “ai”. khu vườn ”. , “tàu của ai” và bây giờ là “tình ai giàu có”. câu thơ vang lên như một lời than thở, nỗi đau han mac tu như kéo dài thành mênh mông vô tận. lời bài hát có vẻ như để nhớ, nhưng chúng không thể hiện sự tuyệt vọng hay hy vọng, mà là một chút thất vọng. nỗi hụt hẫng của một thi nhân – chủ nhân của mối tình “liêu xiêu” mãi không ngăn được, của một trái tim khao khát tình yêu mà mãi mãi không có tình yêu trọn vẹn. lời thơ như lời biện minh khiến ta càng thương cảm, xót xa cho tác giả.

bài thơ bắt đầu bằng một câu hỏi tu từ “tại sao bạn không trở lại chơi trong thị trấn?” và đoạn cuối bài thơ còn là một câu hỏi tu từ “ai biết giàu tình ai”. nó khiến tình cảm của tác giả được đẩy lên một tầm vóc lớn hơn. các câu hỏi tu từ trong bài dường như càng lúc càng cao? cảnh đẹp nhưng những hình ảnh vườn xanh, bến sông trăng, con đò và tình yêu của tác giả dường như vô tình mờ ảo tạo nên sự mênh mang phù hợp với tâm trạng của nhà thơ: một con người đang hiên ngang với cuộc đời. và cái chết cảnh trong sáng, huyền ảo, đầy chất thơ nhưng với tâm trạng của chủ thể trữ tình trong đó cũng trở nên u buồn, man mác mà cảm động. Quả thật, dư âm của bài thơ chỉ cô đọng trong một chữ “buồn” nhưng không làm người ta buồn, bởi đằng sau nỗi buồn ấy của nhà thơ ta thấy được một tình yêu thiên nhiên mãnh liệt, tha thiết và khát khao một cuộc sống ấm áp hơn. những chi tiết, thủ pháp nghệ thuật và bố cục đã được ông mang theo cảm xúc của chính mình. đọc cả bài thơ, ta không thấy có gì gượng ép, ngược lại, dường như ta đang sống cùng nhà thơ trong thế giới tưởng tượng của mình. Đoạn thơ là sự kết hợp, hài hòa giữa tình và cảnh, làm toát lên vẻ đẹp thanh khiết gắn liền với quê hương đất nước của Hàn Mặc Tử.

XEM THÊM:  CHỦ ĐỀ : TRUYỆN KIỀU THEO CV 3280

“Đây là phố thị” là một hình ảnh đẹp về cảnh vật và con người của một vùng quê thôn dã qua tâm hồn thơ mộng, giàu trí tưởng tượng và yêu thương của một nhà thơ đa cảm. Sử dụng nghệ thuật liên tưởng với các câu hỏi tu từ xuyên suốt bài thơ, tác giả han mac tu đã phác hoạ ra trước mắt ta một khung cảnh nên thơ, sống động và ẩn chứa trong đó là nỗi lòng của chính nhà thơ. thế giới, nỗi đau của số phận ngắn ngủi của một người. tuy nhiên, anh vẫn sống hết mình trong nỗi đau về tinh thần và thể xác. điều đó chứng tỏ anh không để mình rơi vào dòng sông của số phận mà luôn cố gắng vượt qua để khi từ giã cõi đời sẽ không phải hối tiếc. Bao năm qua, tình yêu của Hàn Mặc Tử vẫn tươi nguyên, nóng bỏng và ám ảnh trong lòng người đọc. “tình yêu trong giấc mơ của người đau đớn ấy có sức bay kỳ lạ” nhưng cũng bình dị, trong sáng và đẹp đẽ như một thị trấn lớn. đây là một nghệ sĩ tài hoa, một trái tim luôn khóc yêu, một hồn thơ đã biến những nỗi buồn, bất hạnh của cuộc đời mình thành những bông hoa thơ, trong đó thơm nhất, thuần khiết nhất là “đây là thị phi”.

<3<3 dường như khoảng thời gian ngắn ngủi của cuộc đời trên đời này là dành cho tình yêu. yêu thế giới đến điên cuồng … mặc cho căn bệnh hành hạ anh. trong thơ con người có nhiều cung bậc buồn khác nhau, có lúc bi tráng, có khi hơi phũ phàng… nhưng đều cộng hưởng một khát vọng sống đến tột cùng. có những câu thơ, bài thơ đọc lên, ta thấy day dứt, da diết; nhưng có những bài thơ lại cho tôi một cảm giác buồn rất tinh tế: “đây thị trấn vi da” là một bài thơ với cảnh, với tâm hồn cao đẹp của người dân xứ Huế, thấm đẫm nỗi buồn sâu lắng:

Tại sao bạn không trở lại thị trấn chơi? nhìn nắng trên cây cau, nắng mới vườn non xanh như ngọc, lá tre che mặt lấp ló. gió cuốn theo gió, mây trôi, nước buồn, hoa ngô đung đưa thuyền, đêm nay ai đưa trăng về? mo khách ở xa, khách đường dài. áo em trắng quá xem đây sương khói, ai biết tình ai giàu?

vườn huệ thơ mộng và thơ mộng, đẹp nhưng là vẻ đẹp của một hình ảnh nhạy cảm. mặt trời trinh nguyên của buổi sớm mai nơi đại ngàn như trải những tia nắng rực rỡ trên cành lá còn ướt sương đêm. buổi sáng vàng vọt vào bầu trời đêm, hòa quyện với cỏ cây, nhìn lên, những hàng cau thẳng tắp tràn ngập ánh nắng, “hàng cau nắng”, có lẽ chỉ là thôn vi có ánh nắng thuần khiết. rồi mới cảm nhận được mùi thơm của nắng tỏa trong không gian, mùi thơm nhẹ của hoa cau mới nở. “nhìn mặt trời, mặt trời mới mọc”, câu thơ có bảy chữ nhưng lại có hai chữ “mặt trời” tạo cho ta cảm giác về mức độ của ánh sáng; thứ nhất là “nhìn mặt trời” là một ánh sáng chủ động, chúng ta định hướng một cách rất tự nhiên và từ đó chúng ta đi lên một góc nhìn tập trung “cau sol” để nhận được một cảm giác trong lành và trinh nguyên. gốc “bình minh”, màu nắng, hương vị của nắng hòa cùng cảnh vật như vươn lên trong rặng cau duyên dáng của cây cau, bỗng chốc như ùa xuống, trải dài trên mọi người “vườn ai dịu dàng “xanh như ngọc” câu thơ như muốn bắn ra, như không kìm được mà hét lên khi thấy cái màu xanh ngọc bích ấy khu vườn nhà ai đó chợt bừng sáng, soi sáng cả một khoảng trời đất dịu êm của phố thị buổi sớm. buổi sáng cảm giác như vừa được tắm trong cơn mưa rào đêm qua, cây cối được gội sạch sẽ và vô cùng tinh khiết, chỉ có những giọt nước rất nhỏ dính vào cành lá chờ từng tia nắng xuyên qua. “là đủ, nhưng thêm từ” xanh “vào sau càng làm tăng thêm và nổi bật sự tươi mát, thoát tục của người dân quê đêm lớn, thường đồng nghĩa với hai từ” vườn “và từ” nhà “, vì ở đây mỗi ngôi nhà được bao quanh bởi những khu vườn. mỗi ngôi nhà là một không gian khá rộng của những ngôi nhà nhỏ được đặt ở giữa, xung quanh là cây cối tạo nên một cấu trúc rất gắn kết và hài hòa về mặt thẩm mỹ. bằng một giọng điệu ngạc nhiên, câu thơ sau là một khám phá mới, hòa vào không gian trong lành ấy thấp thoáng bóng dáng con người:

“lá tre che mặt chữ”

bài thơ đã nói lên tinh thần hồn hậu của nhân dân. có sự hiện diện của con người, thiên nhiên như được tiếp thêm sức sống, tạo nên vẻ đẹp hài hòa trong hình thành giá trị, một vẻ đẹp kín đáo, hiền lành, nhân hậu, chất phác của người dân quê. vườn huệ, nó cũng như một lời mời gọi chân thành. , một nửa trách móc:

Tại sao bạn không chơi lại thị trấn?

Tôi cảm thấy có hai nhân vật trữ tình trong bài thơ, một người từ xa trách móc sự vô tâm của người kia về trí nhớ tốt. còn nhân vật trữ tình thứ hai thì bàng hoàng, ăn năn, mặc cảm: “cảnh đẹp thế sao không về chơi?”. câu mở đầu của bài thơ là một lời mời gọi đồng thời cũng chứa đựng sự tiếc nuối, day dứt. Có thể thấy, những cảnh đẹp của vườn cúc họa mi chỉ là lớp vỏ của một trái tim xao xuyến, rõ ràng bài thơ không chỉ để bày tỏ tình yêu với xứ Huế, mà đối với một nhân vật thơ đã từng đầy bi thương. bài thơ được làm bằng quy nhơn nên cảnh vật chỉ có trong tưởng tượng. nhà thơ là một người đa cảm, sống xa người thân nên hơn bao giờ hết muốn sống lại những ngày xưa cũ và những kỉ niệm ngọt ngào. “Tại sao bạn không trở lại chơi trong thị trấn?” Hay đó là những lời của nhà thơ, người đã đóng giả người khác để bày tỏ lòng mình, nói một lời chào, một lời mời chân thành, nhưng ngay sau đó đã không chạy trốn? những gì trong tâm hồn bạn. người tỉnh dậy, nhận ra rằng đó chỉ là tưởng tượng của mình, một giấc mơ của riêng mình. bởi tuyệt vời, phố phường vi vu chỉ là nỗi nhớ, chỉ là sự trở về trong nỗi nhớ của một con người đang rất cần một tình yêu, một tâm hồn để sưởi ấm trái tim mình. nên cảnh có vẻ đẹp nhưng vẫn thấm đẫm nỗi buồn sâu lắng. và chính vì nỗi buồn da diết ấy mà cội nguồn ký ức chưa dứt, ở đây không còn cái trong lành của một buổi sáng đồng ruộng mà bỗng chuyển sang cảnh sông nước, sông hương. với những đám mây. và gió: “gió theo gió, mây đi đâu, mây đi về đâu.”

ở khổ thơ thứ hai này, mỗi câu thơ như lan tỏa chậm rãi, nhẹ nhàng và thanh thoát như tâm hồn của người dân xứ Huế. vẫn là lối tả cảnh thiên nhiên, nhưng ở đây, dù che giấu khéo léo đến đâu, nhà thơ vẫn bộc lộ tình yêu chân thật của lòng mình, chưa thoát ra khỏi giấc ngủ của tâm hồn. gió và mây đều gợi sự chia cắt của “gió”, “đường mây”, ranh giới mỗi lúc một rộng ra, tăng khoảng cách, “mây” và “gió” mỗi từ được lặp lại hai lần trong một câu thơ, sự lặp lại dường như được đẩy xa hơn và hơn nữa. sự chia ly ấy cũng chính là sự ly tán của lòng người. câu thơ như bị xé toạc, xô đẩy, không gẩy xuống giữa, tạo thêm da diết, như cắt qua nỗi đau chia xa. đến đây không còn là nét mới lạ trong sáng của khổ thơ đầu nữa mà chuyển sang màu lắng đọng: “suối buồn nước hoa ngô đồng”. cảnh đẹp mà buồn, hay vì thi nhân đang thả hồn mình vào cảnh. xưa nay “kẻ buồn chẳng vui bao giờ”, hơn bao giờ hết, nhà thơ bây giờ trải lòng mình, nhìn dòng nước trôi, sự chuyển động của thiên nhiên như chậm lại nhưng không gian vẫn rộng mở, sâu lắng. , tăng thêm sự cô đơn. hai chữ “buồn” được đặt ở giữa bài thơ là sự nối dài của nỗi buồn lặng lẽ bay lượn trên dòng nước chảy, như thấm thía để lay động nhẹ những bông ngô đồng bên sông, nó rung lên một chút đủ để diễn tả một nỗi buồn sâu lắng. . trong nỗi buồn sâu thẳm của cảnh chia tay ấy, khi đang đắm chìm trong hư ảo của màu trắng, nhà thơ bất ngờ tung ra một thông điệp muốn gửi gắm:

Con tàu của ai cập bến sông trăng sẽ đưa trăng về đêm nay !?

thật mộng mơ, thiên nhiên như trăng rằm. Trong khổ thơ đầu tiên, nó vẫn là một bức tranh thiên nhiên tràn ngập ánh sáng mặt trời, cho đến nay vẫn nhuốm màu ánh trăng. mỗi câu thơ đều tỏa ra một màu sắc, có sự lấp lánh, khiến tâm hồn nhận thức rõ hơn về sự trống trải, lạnh lẽo của chính mình. rồi chợt thấy thấp thoáng con tàu, trái tim nhà thơ như rung động dữ dội nhưng vẫn ở một trạng thái rất mơ hồ, vô định.

Thơ của han mac tu dường như có sự xuyên thấu quá nhiều của ánh trăng nên luôn tạo nên vẻ đẹp huyền ảo và thơ mộng. giữa cái mênh mông hư ảo, trăng như len lỏi vào từng kẽ lá, hòa vào từng tia nước nhỏ. dòng sông đầy ánh trăng, “dòng sông trăng” chỉ han mac bạn mới có thể hình dung được cả dòng sông trăng của dòng sông hương, ánh trăng huyền ảo lấp đầy vũ trụ tạo nên một bầu không khí hư ảo, và chỉ trong giấc mơ đó người ta mới cảm nhận được dòng sông của trăng, bến của trăng, và con thuyền có thể “chở trăng về” như du khách trên sông nước hoa. hình ảnh con tàu chở mặt trăng đó rõ ràng không phải là mới, và ngay cả chú ho sau này cũng có hình ảnh này:

đêm khuya trăng tròn đầy tàu

Tất nhiên, không thể so sánh được vì hai câu thơ có cùng một hình ảnh nhưng là hai tâm trạng hoàn toàn khác nhau. nhà thơ ở đây đang rất cô đơn, mong mỏi có người sẻ chia niềm tin: “đêm nay chở trăng ngược dòng thời gian” là một nỗi lòng mong chờ, một câu hỏi gần như khắc khoải. con tàu ngây ngô trên bến vắng tạo nên trong lòng người ta cảm giác mong chờ, hi vọng, chờ đợi một điều gì đó sẽ rơi xuống, biết đâu có thể quay trở lại. tình cảm ấy nảy nở từ trái tim của nhà thơ. bốn dòng của khổ thơ thứ hai là sự ảo hóa của một bức thư pháp tài tình làm cho cảnh vật thêm huyền ảo và tình yêu thêm mãnh liệt, nồng nàn.

bài thơ mang một nỗi sầu, một nỗi niềm vẫn còn trong mạch huyễn hoặc ấy:

mơ thấy khách hàng từ xa, khách hàng nhìn từ xa, áo sơ mi của tôi trắng quá không thấy đâu

Trong khổ thơ cuối cùng này, cảm giác bồi hồi, quyến rũ của bầu trời, mây và sông dường như mở rộng đến cảm giác mơ hồ về thực tại. nhưng dù mơ hồ, thậm chí hư ảo “không thấy”, anh vẫn thấy rõ hay nói đúng hơn là cảm nhận rõ hình bóng người con gái trong thơ huệ mà không sao nắm bắt được, anh vẫn đang chìm trong mộng ảo. hình bóng thấp thoáng ấy càng làm tăng thêm nỗi khắc khoải của lòng người đa cảm, cảm giác muốn ở gần nhưng bị cuốn đi vì nhà thơ chỉ cảm nhận được tà áo trắng hiện ra rồi biến mất mà không thấy tận mắt. màu trắng chỉ là ấn tượng, khiến cho nỗi thất vọng dâng cao, muốn níu kéo nhưng cảnh vật đầy màu sắc ấy chìm trong màu khói:

Tham khảo: Phân tích truyện kiều trao duyên 8 câu cuối

ở đây có sương mù

bóng người đẹp mờ ảo trong sương, cảnh vật phủ trong sương, nhưng cũng có thể là ý của thi nhân, sương đó là khoảng cách của thời gian, là màu của một tình yêu vô vọng. nhà thơ đem lòng yêu một cô gái quê mùa, sống trong mong đợi, hư ảo và yêu thật dễ ngờ:

Ai biết được tình yêu của ai là phong phú?

Tự giải thích bằng một câu hỏi đầy hoài niệm, nhà thơ như trỗi dậy một cảm giác lo lắng và đau đớn.

những câu hỏi tu từ thơ xoáy không lời đáp; những hình ảnh vườn xanh, bến sông trăng, con đò và tình yêu sâu nặng mà nhà thơ vô tình như vô tình mờ ảo tạo nên sự mênh mông. rồi hàng loạt từ “miệt vườn”, “thương ai”, “ai biết”… cũng là để diễn tả sự mênh mang ấy. Trong bài thơ có ba khổ thơ, mỗi khổ thơ là một câu hỏi, một nỗi day dứt của lòng người: “sao em không về chơi làng?”, “đêm nay có đưa trăng về kịp không?”, và câu cuối cũng là để kết thúc bài thơ: “ai biết tình ai dạt dào?”, tiếng “a” như bàng bạc, căng tràn, như nỗi đau buồn cuộc đời kéo theo. âm hưởng của bài thơ tuy buồn nhưng không làm lòng người yếu đuối, bởi đằng sau tình cảm của nhà thơ là khát vọng về một cuộc sống tình yêu trọn vẹn hơn, trọn vẹn hơn. những chi tiết, những thủ pháp nghệ thuật, những thủ pháp và những cụm từ đã được tự cảm xúc, bằng tâm hồn chúng ta vận chuyển, nên đọc cả bài thơ chúng ta không thấy có gì gượng ép, trái lại, dường như chúng ta đang sống với nhà thơ. trong thế giới của mình huyền diệu. bài thơ là sự đan xen – của tình yêu cảnh, làm tôn lên vẻ đẹp thanh khiết gắn liền với cánh đồng hoa hòe – một trấn hùng vĩ mang những nét đặc trưng rất riêng của miền Trung.

cảnh đẹp nhưng đượm buồn, “phố này là đời” như một phép biện chứng tình cảm của người nghệ sĩ tài hoa, đa cảm. con người luôn khao khát vươn tới sự thánh thiện của cuộc đời đó, họ đã sống hết mình trong nỗi đau đớn về tinh thần và thể xác. nỗi buồn cay đắng của nhà thơ cũng là tâm hồn của một lớp thanh niên thời ấy yêu say đắm nhưng không sao thoát khỏi nỗi buồn thời cuộc.

“Đây là thị trấn vi da” là một hình ảnh đẹp nhưng rất khó vẽ. đối với phép thuật, tình yêu đến say đắm và có lẽ đó là điều khiến bài thơ sống mãi, như trường tồn của một tâm hồn lạnh giá!

Xem thêm: &quotNgâm Kiều toàn truyện&quot – dự án đầu tiên và duy nhất về Truyện Kiều theo lối ngâm Kiều | VOV.VN

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Phân tích tác phẩm đây thôn vĩ dạ. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.