Recent Articles

Sách mới: “Người khác và tôi” (chân dung – tiểu luận, phê bình của Văn Giá)

Gom bài để in thành tập này, Văn Giá tính tạm ngưng viết phê bình, dành hẳn mình cho sáng tác, chuyên viết truyện ngắn thôi. Quyết định đổi tay thế này, với người khác, thường không dễ. Với Văn Giá, có lẽ, không khó. Thậm chí, tôi vẫn đinh ninh cái sự đổi này sớm muộn sẽ xảy ra. Lâu nay, anh vẫn tay nọ tay kia rồi. Vốn thích tung tẩy, Giá đâu chịu yên với riêng tay nào. Mà ngay khi chỉ viết phê bình, gã phê bình trong anh hay cả nể, dễ tính, sẵn sàng nhường hẳn lời cho con người sáng tác bất cứ lúc nào, còn cái gã sáng tác thì luôn ém sẵn để thừa cơ tranh lời. Phê bình của Văn Giá là kiểu phê bình nghệ sĩ mà. Chả biết cuộc rẽ ngang này có phải là dịp nhường hẳn không ?

Tác phẩm lớn, tại sao chưa ?

Xung quanh chuyện này, tôi nghĩ nhiều hơn tới thiếu hụt ấy :  cảm niệm triết học về thực tại.
Cảm niệm triết học không phải là tư tưởng triết học kiểu hàn lâm của triết gia, mà là ý thức triết học nghiệm sinh của nghệ sĩ. Đành rằng, cái trước có thể hỗ trợ cái sau, song, không phải cứ nạp đầy những tri thức triết học đông tây kim cổ hay thành thục những kĩ năng tư duy triết học thì tất sẽ có. Cũng không phải cứ sinh ra ở một xứ sở có truyền thống triết học thì đương nhiên có. Điều quyết định nằm ở năng lực sống và năng lực tư duy của chủ thể khi đối mặt với thực tại.

 

Cách tân: Đi tìm cái mới hay cái tôi

Xung quanh chuyện cái tôi, ngộ nhận vẫn chưa hết, không chỉ với người viết trẻ. Nó thường được hiểu là cái tôi nghề nghiệp. Người ta mải loay hoay với sở trường sở đoản của ngòi bút mình. Và thường sa vào vòng luẩn quẩn với những là: thích đề tài nào, hợp thể loại nào, ưa phong cách nào, quen phương pháp nào, ưng loại vật liệu nào v.v… Điều này rất cần. Nhưng vẫn chưa phải là cái tôi đích thực của kẻ viết.