Recent Articles

Lý luận, phê bình văn học hơn 30 năm qua (1975-2005)

Phê bình văn học sau những hoạt động khá sôi nổi ở chặng đầu thời kì đổi mới thì gần đây có vẻ mờ nhạt, ít nêu được những vấn đề thực sự đáng chú ý của đời sống văn học. Một số cuộc tranh luận lại rơi vào tình trạng vụn vặt, thổi phồng những chi tiết, hoặc đao to búa lớn, quy chụp, lên án người khác một cách thiếu căn cứ. Lối phê bình “phe cánh”, phê bình quảng cáo thương mại hóa vẫn tồn tại, nhiều bài phê bình, giới thiệu lại chỉ thấy người viết đưa đẩy ngôn từ chung chung, hoa mĩ mà không có ý tưởng rõ ràng. Nhiều người đã nêu vấn đề đáng báo động về văn hóa phê bình, về tầm tư tưởng và tri thức của người làm phê bình văn học

Văn học Nhật Bản: Đa dạng trong thống nhất

Trong vòng mười năm trở lại đây, có nhiều thứ đã làm thay đổi tận gốc rẽ thói quen đoc sách.Trước khi điện thoại và các thiết bị di động xuất hiện ở Nhật bản (sự xuất hiện  này còn sớm hơn rất nhiều so với ở Pháp), tất cả mọi người đều đọc sách trên các phương tiện giao thông công cộng như xe buýt, tầu điện ngầm..

Tính chất ký hiệu của chân dung nhân vật bằng ngôn từ trong văn học cổ điển Trung Quốc

Những người lập ra nhà Chu là các đế vương toàn vẹn như Văn Vương và con trai ông ta là Vũ Vương, theo truyền thống đã hình thành họ lại có dấu hiệu của những người đặc biệt. Như người sáng lập nhà Thương là vị vua Thang thần thoại, là người có “bốn cùi chỏ”, tức là có bốn tay, vua Văn Vương có “bốn vú”. Sự miêu tả ông ta đầy đủ nhất lại là trong sách của Hoàng Phủ Mật, “Văn Vương có tên là Xương, có mặt rồng, vai hổ, mình cao chín thước, ngực có bốn vú”(38). “Mặt rồng” cần thiết ở đây đối với nhà biên niên sử cổ đại để xác lập mối liên hệ Văn Vương với các vị tổ tô tem, còn “vai hổ” là bằng chứng của một vương công hùng mạnh đã trở thành vua. Chúng ta biết, dưới gầm trời này, vua Vũ vĩ đại, người sáng lập nhà Hạ đã có cái mũi rồng. Con Văn Vương là Vũ Vương thì không có sách nào miêu tả chi tiết như thế. Từ nhiều văn bản khác nhau ta biết hình như ông ta có những cái răng mọc liền nhau(39), dấu hiệu nổi bật làm cho ông ta giống với Đế Khốc mà chân dung của ông ta, như đã có lần nhắc đến, rằng ông ta “có những chiếc răng mọc liền nhau và ông ta rất hiền minh”. Xem ra ở đây những chiếc răng mọc liền cần được hiểu như là dấu hiệu của ông vua hết sức hiền minh. Trong các văn bản khác còn ghi thêm một dấu hiệu, hình như chỉ mình Vũ Vương có. Ông bao giờ cũng nhìn lên (ý nói là nhìn lên vầng mặt trời). Sự nhìn lên về sau trở thành dấu hiệu của vị đế vương thông thái, con người vĩ đại trong quan niệm của người Trung Hoa.