Recent Articles

Gái nước Nam (phần 2/2)

Ở đây, một lần nữa Phạm Quỳnh lại đóng vai trò quan trọng. Đam mê quan tâm việc phát triển một nền tiểu thuyết Việt nam thực sự, ông viết nhiều bài báo giải thích tính chất, những mục đích, và quy luật của thể loại này, củng cố những tiểu luận của ông với những phác hoạ về các tác giả ông đã ưa thích cách riêng và những trích đoạn từ các tác phẩm của họ.

Gái nước Nam (phần 1/2)

Giới tính hoạt động như một ngôn ngữ được mã hoá cho việc tranh luận toàn phạm vi của những đề xuất không vượt khỏi những giới hạn áp đặt lên thuyết ngôn công cộng bởi chế độ kiểm duyệt thực dân. Tu từ của người Pháp là về đế quốc mà nước Pháp hiện diện như mẫu quốc, Vị Toàn quyền là hình tượng người cha, và dân thuộc địa như con cái ở những giai đoạn đa phức của sự chưa trưởng thành gặp người xứng tầm của nó trong thực hành văn học Việt trong sự bình luận về thân phận con người qua biện pháp của những nhân vật nữ

Nói với những người lạ

Chúng ta rồi sẽ già đi, nhưng chúng ta không thay đổi. Chúng ta trở nên tinh tế hơn, song trong thẳm sâu, chúng ta vẫn tiếp tục giống với chính mình thời trẻ dại, luôn háo hức muốn nghe câu chuyện tiếp theo, rồi kế tiếp, kế tiếp. Hàng năm, ở mọi đất nước thuộc thế giới phương Tây, hết bài báo này lại đến bài báo khác rên rỉ về thực tế ngày càng có ít người đọc sách, rằng chúng ta đang bước vào thời đại có thể được gọi là “hậu đọc-viết”. Có thể điều này đúng, nhưng đồng thời nó cũng không thể làm tiêu giảm được nỗi khao khát mang tính phổ quát về những câu chuyện. Rốt cục, tiểu thuyết không phải là cội nguồn duy nhất. Điện ảnh, truyền hình, thậm chí cả truyện tranh sản xuất ra cả một lượng khổng lồ những tự sự hư cấu và công chúng thì vẫn tiếp tục say sưa uống những chuyện kể này.  Đấy là vì loài người chúng ta cần những câu chuyện. Họ cần chúng một cách khẩn thiết, như thể họ cần thức ăn, dù câu chuyện được thể hiện như thế nào đi nữa – trên trang giấy in hay trên màn hình ti vi. Không thể hình dung nổi cuộc sống nếu thiếu những chuyện kể.