Recent Articles

Ký hiệu quyển và vấn đề truyện kể

Truyện kể là công cụ mạnh mẽ để nhận thức đời sống. Phải nhờ vào sự xuất hiện của các hình thức  trần thuật  nghệ thuật, con người mới học được cách nhận ra bình diện truyện kể của hiện thực, tức là học cách chia nhỏ dòng chảy của các sự kiện thành một số đơn vị gián đoạn, kết hợp chúng với một ý nghĩa nào đấy (tức là diễn giải về mặt ngữ nghĩa) và tổ chức chúng thành một chuỗi có trật tự (diễn giải chúng về mặt ngữ đoạn). Phân bổ các sự kiện – các đơn vị gián đoạn của truyện kể – để, một mặt, trao cho chúng, một ý nghĩa nào đó; mặt khác, tạo cho chúng một trình tự thời gian, trình tự nhân – quả xác định, hoặc một trình tự khác nào đó, chính là bản chất của truyện kể. Phẩm hạnh của con người càng đạt được những nét tự do nhiều hơn trong tương quan với hành động tự động hoá của các chương trình di truyền, thì với nó, việc kiến tạo truyện kể cho các sự kiện và phẩm hạnh càng trở nên quan trọng hơn

Tiểu thuyết lịch sử: thành tựu và triển vọng

Tiểu thuyết là cỗ máy cái của văn học. Việc thiếu vắng thành tựu của thể loại này là một chỗ trống đáng buồn cho bất cứ nền văn học nào. Ở nước ta mười năm qua, tiểu thuyết nở rộ và đã có những thành tựu nhất định. Bên trong cái bộn bề và đa dạng của bức tranh tiểu thuyết thập kỷ qua, có thể nhận thấy tiểu thuyết lịch sử là dòng chủ lưu và có nhiều đóng góp về tư tưởng và nghệ thuật cho thể loại này.

Một vài dòng chảy của tiểu thuyết 10 năm qua

Thời bây giờ là “thời của tiểu thuyết”. Đó là một kết luận khiêu khích làm cho không ít người không thể không gật gù. Trong bối cảnh thơ ca đang cố “cách tân” để đi tìm quy phạm thẫm mỹ của riêng mình và mất dần người đọc, việc tiểu thuyết “lên đời” cho thấy tiềm năng và sức hấp dẫn thể loại của nó. Chả thế mà nhiều nhà văn đã rất thành công với truyện ngắn nhưng vẫn được khóa lên mình cái vinh quang của tiểu thuyết gia. Nhìn lại mười năm qua, tiểu thuyết Việt Nam đã phát triển theo nhiều hướng hết sức năng động, kiến tạo bức tranh đa dạng với những màu sắc riêng.