Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
64 lượt xem

Tình yêu quê hương của nhà thơ tế hanh

Bạn đang quan tâm đến Tình yêu quê hương của nhà thơ tế hanh phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Tình yêu quê hương của nhà thơ tế hanh

Video Tình yêu quê hương của nhà thơ tế hanh

phân tích tình yêu đất nước trong bài thơ quê hương của vị chí sĩ để thấy được tình yêu quê hương sâu nặng, tha thiết của người con xa quê.

  • 6 bài văn mẫu cảm thán sâu sắc nhất về những vần thơ yêu nước

1. phân tích tình yêu quê hương qua ấn phẩm Quê hương của te hanh

Quê hương nơi phương xa là dòng cảm xúc dạt dào, lấp lánh suốt một đời thơ tinh tế. làng chài nghèo trên một cù lao trên sông nước bao quanh, cách biển nửa ngày trời, dòng sông đã nuôi dưỡng tâm hồn bằng những vần thơ tinh tế, trở thành nỗi nhớ để anh viết nên những vần thơ thiết tha, mềm mại. Trong dòng cảm xúc ấy, quê hương là một khởi đầu thành công tươi sáng.

Bạn đang xem: Tình yêu quê hương của nhà thơ tế hanh

nhà thơ đã viết về đất nước của mình bằng tất cả tình yêu chân thành, trong sáng và thơ mộng. cảnh đánh cá của những chàng trai làng chài vào một buổi sáng tinh mơ nổi bật trong bài thơ:

Khi trời quang, gió nhẹ, sáng sớm các bạn trẻ đi thuyền câu cá.

tâm hồn thi sĩ ngập tràn những hình ảnh mạnh mẽ:

con tàu nhẹ nhàng, khỏe khoắn như một con ngựa đẹp làm mái chèo bay, mạnh mẽ vượt qua những cánh buồm dài, những cánh buồm to như hồn người, vươn tấm thân trắng rộng mênh mông đón gió …

>

giữa mênh mông nước, hình ảnh con tàu kiêu hãnh, khỏe khoắn, tràn đầy sức sống dưới sự điều khiển tài tình của người thanh niên lướt êm trên sóng qua hình ảnh so sánh như một chú ngựa đẹp. bằng ngôn từ sinh động, nhà thơ đã khắc họa tư thế tự hào chinh phục sông dài, biển rộng của người dân làng chài. Thơ như tảng băng tiến lên, như bay lên trời với con tàu, với cánh buồm! Kinh tế hanh thông đã cảm nhận hết nhịp sống lao động của làng quê nên anh nghĩ: chèo thuyền lớn như một phần hồn của làng.

bao nhiêu tình cảm thiêng liêng, bao nhiêu hy vọng sống qua ngày của những người lao động được gửi gắm vào đó.

cảnh đón đoàn thuyền đánh cá ồn ào, tấp nập cũng được miêu tả bằng tình cảm nồng nàn;

ngày hôm sau, tại bến tàu, dân làng tấp nập đón con tàu trở về: “tạ ơn trời biển đầy ghen tị, cá tươi roi rói”

Ở đoạn văn trước, khi tả cảnh con tàu ra đi mạnh mẽ trên sông dài, hơi thở se lạnh, thoáng đãng. lúc này giai điệu của bài thơ giãn ra và lắng dần vào niềm vui, sự bình yên của dân làng. từ đó nổi lên những câu thơ hay và ý nhị nhất của đất nước:

Người ngư dân da rám nắng, thân hình nóng bỏng, bay xa; tàu mệt trở về Nam nghe muối thấm dần vào vỏ.

Chỉ ai là con của vạn chài mới có thể viết được những câu thơ như vậy. vẻ đẹp như khác tạc một bức tượng ngư dân thon dài giữa cánh đồng lộng gió với hình dáng, màu sắc và mùi vị không thể lẫn vào đâu được: tượng đài mang hương vị xa xôi, vị mặn của biển, của bàn chân. chinh phục thường xuyên, vị mặn mặn ấy thấm vào cơ thể ngư dân quê hương, thấm dần vào thân tàu hay thấm sâu vào da thịt, vào tâm hồn mỏng manh để trở thành nỗi niềm ¿xúc động, huyền diệu?

Một linh hồn như vậy, khi khao khát nó, không thể nhẹ nhàng và bình thường. nỗi nhớ quê hương cuối cùng đã tích tụ thành những ký ức xao xuyến, da diết. Tôi rất nhớ mùi mặn “câu thơ cuối cho ta thấy tâm hồn nghiêm túc và chân thành của thực tại”

quê hương te hanh đã cất lên câu hát trong trẻo, thiết tha, thơ mộng về làng vạn chài ôm ấp thủ thỉ trở về tuổi thơ. bài thơ đã góp phần bồi đắp trong lòng mỗi người đọc tình yêu quê hương đất nước.

2. phân tích tình yêu quê hương đất nước trong bài thơ dân tộc hay nhất

Xem thêm: Vài nét chính về nhà thơ Xuân Diệu – Báo mới Gia Lai

quê hương, hai giọng hát vang lên thật ngọt ngào, thật xót xa. đánh thức trong mỗi người tình yêu thiêng liêng và cháy bỏng đối với cánh đồng, nơi mình sinh ra và lớn lên. tình yêu ấy đã được biến tấu thành những bản nhạc du dương, những hình ảnh đầy màu sắc và hơn hết là được thể hiện trong những vần thơ đầy cảm xúc. quê hương của nhà thơ te hanh là một trong những bài thơ, bài thơ có sức lay động lòng người, thể hiện tình yêu quê hương bất diệt.

XEM THÊM:  Tiểu sử cuộc đời và sự nghiệp sáng tác của nhà văn Ngô Tất Tố

Mở đầu bài thơ, tác giả giới thiệu với người đọc về quê hương thân yêu của mình:

thị trấn của tôi ban đầu là một ngư dân:

được bao quanh bởi nước, cách biển nửa ngày.

Chỉ với hai dòng ngắn gọn, linh mục đã giới thiệu cho người đọc một vùng quê ven biển, với nghề “ngư phủ”. cách gọi “phố tôi” rất mộc mạc, thân thiết khiến câu thơ không giấu được cảm xúc tự hào. nhà thơ đã miêu tả cụ thể vị trí của thị trấn “được bao quanh bởi nước, nửa ngày đường là biển và sông.” thị trấn hiện ra như một viên ngọc trai giữa màu xanh trong của nước biển. cách đo thời gian bằng không gian “sông nửa ngày”, không gian sông nước độc đáo, gợi cho người đọc ấn tượng mạnh về vùng quê chài lưới hiền hòa, tươi đẹp. cảnh vật ấy càng trở nên tươi đẹp, như một bức tranh sinh động tươi mới khi tác giả tả cảnh ngư dân ra khơi vào một “buổi sáng hồng”:

khi bầu trời trong xanh, gió nhẹ, buổi sáng màu hồng

Một thanh niên đi đánh cá trên thuyền.

cả một khung cảnh biển cả bao la được tác giả tái hiện qua câu thơ: “trời trong, gió nhẹ, ban mai hồng”. tất cả đều hiện lên trong vẻ đẹp đầy đủ và trọn vẹn nhất. những tính từ “trong trẻo, nhẹ nhàng, hồng hào” mang vẻ đẹp tuyệt đối của thiên nhiên. đặc biệt là vẽ nên hình ảnh yên bình của biển cả bao la. đó không phải là một ngày biển động mà là một ngày biển lặng sóng yên. Dòng của khổ thơ 3/2/3, với âm phẳng là chủ yếu, thể hiện sóng vỗ vào bờ? nổi bật lên giữa thiên nhiên hình ảnh con thuyền ra khơi tràn đầy sức sống: thuyền nhẹ như ngựa

xoay mái chèo, mạnh mẽ băng qua sông.

ngọn nến lớn như linh hồn của một người

vươn thân trắng mênh mông đón gió…

so sánh độc đáo về “con tàu nhẹ và khỏe như con ngựa”, giàu tính miêu tả, thể hiện sức mạnh không thể ngăn cản của con tàu trên biển. Hơn nữa, tác giả sử dụng biện pháp đảo ngữ, đặt những động từ, tính từ miêu tả sức mạnh ở đầu câu: “nâng cao tay chèo”, “mạnh mẽ vượt qua”, một lần nữa khẳng định những con tàu mang trên mình sức mạnh của một trận cuồng phong. đoạn thơ mở ra một cảnh biển hùng vĩ và đẹp đẽ. cảnh đó thậm chí còn trở nên tuyệt vời hơn với hình ảnh:

ngọn nến lớn như linh hồn của một người

vươn thân trắng mênh mông đón gió…

Tham khảo: Nhà thơ Kiên Giang – Kỳ 1: Chuyện &aposHoa trắng thôi cài&apos và hai đoạn kết

so sánh cái hữu hình với cái vô hình, tác giả như muốn thần thoại hóa, mang màu sắc thiêng liêng để thổi hồn vào ngọn nến. Cánh buồm là nơi chứa đựng bao ước mơ, khát vọng của người dân làng chài, chính vì thế mà nó được ví như linh hồn của làng quê. nhà kinh tế đã sử dụng một mô tả rất tinh tế: “ngọn nến đang mở” chứ không phải “ngọn nến rộng”. nếu nó được “mở rộng”, nó rất trống, thô và chỉ gợi ý về chiều rộng. trong khi “mở” thể hiện sự bao la và xu hướng tiến lên, đồng thời cũng đầy linh thiêng. cánh buồm dường như kiêu hãnh và mạnh mẽ hơn với hình ảnh: “vươn thân trắng mênh mông đón gió…”. động từ “vươn vai” thể hiện tư thế vươn người về phía trước được đặt ở đầu câu nhấn mạnh sự chủ động. cánh buồm dường như vươn ra rất xa để thu trọn những ngọn gió, tăng thêm sức sống, vượt qua những con sóng xô về phía biển. bài thơ tả cảnh trên biển chỉ vỏn vẹn sáu câu nhưng đã lột tả được thần thái, phẩm chất của cảnh sắc tráng lệ. các câu thơ luôn kết thúc bằng âm mở: a, ang, o,… như mở ra một đại dương bao la, đầy hứa hẹn của những con cá, nơi con tàu đang hướng tới. có lẽ hiếm có chuyến hải trình nào trong văn học Việt Nam lại được miêu tả một cách hùng vĩ, tráng lệ và thấm đẫm tình biển như trong thơ ông viết về quê hương thân yêu với tất cả tình yêu quê hương đất nước. Những vần thơ viết về quê hương của Tế Hanh không chỉ dừng lại ở tả cảnh non nước hùng vỹ mà hồn thơ còn có một tình yêu đặc biệt đối với người dân vạn chài nơi đây. đã viết về họ với tất cả niềm tự hào và cảm xúc:

XEM THÊM:  Bể bơi nhà văn hóa quận thanh xuân

ngư dân rám nắng,

toàn bộ cơ thể tràn đầy hơi thở;

tàu mệt và đi ngủ trở lại

nghe tiếng muối thấm vào vỏ.

Sau một ngày lênh đênh trên biển, con tàu trở về trong sự mong đợi của bà con dân bản “khắp nơi trong thị trấn rộn ràng đón tàu”. cách gọi đã thay đổi, từ “tầu” sang “tầu” mang đậm nét địa phương, người đọc hiểu trong mỗi chữ đều thấm đượm tình yêu thương cháy bỏng. hình ảnh “cá tươi trắng bạc thân” báo hiệu một chuyến ra khơi thuận lợi và tô thêm sức sống cho hình ảnh vùng chài. trong nền của bức tranh đó những người đánh cá nổi bật. kinh tế hanh đã chọn ra những nét tiêu biểu, chân thực nhất để nói về con người quê mình. đó là những con người rắn rỏi, mạnh mẽ với làn da “rám nắng” đã trải qua bao sương gió. Họ là những người lao động chân chính. Đặc biệt, nhà thơ đã nhắc đến đặc điểm của người dân miền biển bằng hình ảnh gợi cảm: “cả người thở cùng hương xa”.

Những chàng trai đánh cá mang vẻ đẹp hùng vĩ, mạnh mẽ sánh ngang với thiên nhiên, vũ trụ. ở họ là vẻ đẹp của con người đã dũng cảm chinh phục thiên nhiên. “hương vị xa” là hương vị vô hình, hương vị của lao động vất vả, hương vị của thiên nhiên hòa quyện với con người. hình ảnh vừa hiện thực vừa lãng mạn đầy chất thơ. có lẽ muối của biển không chỉ thấm vào những con thuyền, những ngư dân mà thấm vào cả một trang thơ tinh tế. hình ảnh quê hương trong dòng hồi tưởng của nhà thơ khép lại bằng hình ảnh êm đềm: “thuyền êm đềm đi về – nghe muối thấm từng chút vào vỏ”. tuy là “bến mỏi” nhưng không gợi lên sự mệt nhọc, mỏi mệt mà là sự thư thái nghỉ ngơi để chuẩn bị cho chuyến ra khơi sắp tới.

bài thơ kết thúc trong nỗi nhớ quê hương khôn nguôi của người con xa xứ:

giờ xa rồi lòng tôi mãi nhớ

màu nước xanh, cá bạc, nến vôi,

Con tàu tách khỏi sóng và chạy ra khơi,

Tôi nhớ mùi mặn

quê hương thân yêu của ngư dân vạn chài với phong cảnh tráng lệ, nhịp sống thanh bình, no đủ sẽ mãi là hình ảnh khắc ghi trong tâm trí nhà thơ: “non xanh nước biếc”, “con cá bạc”, “con thuyền trở mình”. sóng ra khơi ”tiếp tục lung linh trong nỗi nhớ mơ hồ, nhưng nỗi nhớ khao khát càng sâu đậm. câu thơ kết lại là một tiếng thét thể hiện cảm xúc đến độ: “Thương nhớ hương mặn nồng!”. “mùi mặn” không đơn giản chỉ là mùi muối biển mà là hương vị của quê hương, vị của tình yêu nên nỗi nhớ càng da diết.

Bài thơ được viết theo thể thơ tám chữ, chữ tự nhiên, hình ảnh thơ giàu sức biểu cảm, đặc biệt là lối gieo vần thể hiện tình cảm yêu quê hương vô bờ bến, như sóng biển của người con. thúc đẩy kinh tế. người đọc không khỏi choáng ngợp trước những câu thơ hay mà được đúc kết, lôi cuốn bởi tình cảm chân thành, thân thương mà nhà thơ dành cho quê hương đất nước. một cảm giác sâu sắc và thiêng liêng. những vần thơ của linh mục thực sự có sức ảnh hưởng sâu sắc đến người đọc, nó đánh thức lòng ta niềm yêu mến, hoài niệm về cánh đồng thân yêu. hai tiếng “quê hương” cứ vang vọng mãi trong lòng tôi, vọng mãi, vang xa, xa mãi…

xem các thông tin hữu ích khác tại chuyên mục văn học – tài liệu hoatieu.vn.

Xem thêm: Tiểu sử cuộc đời, sự nghiệp của nhà văn Nguyễn Quang Sáng

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Tình yêu quê hương của nhà thơ tế hanh. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.