Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
395 lượt xem

Trình bày suy nghĩ về khổ thơ kết thúc bài ánh trăng của

Bạn đang quan tâm đến Trình bày suy nghĩ về khổ thơ kết thúc bài ánh trăng của phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Trình bày suy nghĩ về khổ thơ kết thúc bài ánh trăng của

Bài văn mẫu lớp 9: trình bày suy nghĩ về khổ thơ cuối bài Ánh trăng của Nguyễn Duy thuộc đề 6 bài 7 lớp 9 gồm dàn ý chi tiết và 10 bài văn mẫu,

strong> giúp các em học sinh lớp 9 học tập tốt, chuẩn bị cho kì thi học kì 2 và kì thi vào lớp 10 đạt kết quả tốt.

Bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy được viết theo thể thơ 5 dòng, bố cục rõ ràng, nhất quán. đặc biệt là khổ thơ cuối gợi cho người đọc nhiều suy ngẫm, như một lời cảnh tỉnh trong tâm trí mọi người về quá khứ.

nêu suy nghĩ về khổ thơ cuối cùng của ánh trăng

a. giới thiệu:

  • giới thiệu về chủ đề ánh trăng.
  • giới thiệu về phong cách thơ của nguyễn duy và về bài thơ “ánh trăng”.
  • khổ thơ cuối cùng nó có ý nghĩa. triết lý sâu sắc.

b. thân bài: trình bày suy nghĩ về khổ thơ cuối cùng của bài thơ.

1. hình ảnh của mặt trăng tròn và tròn:

  • đại diện cho một quá khứ ánh trăng tươi đẹp
  • ánh trăng trong quá khứ tròn đầy, thủy chung và không phai mờ
  • ánh sáng và mặt trăng vẫn như trước, không thay đổi

2. hình ảnh “ánh trăng im lặng”:

  • trăng tuy rất đẹp, rất trung thành.
  • nhưng dù đẹp hay sáng thì vẫn nghiêm khắc.
  • ánh sáng ai oán. của mặt trăng đối với con người.

3. Hình ảnh “Tôi sợ hãi”:

  • nhớ lại quá khứ tươi đẹp
  • tác giả tự kiểm tra lương tâm
  • ăn năn, hối lỗi
  • nhắc nhở tự hoàn thiện bản thân

4. hình ảnh cho đến khổ thơ cuối cùng.

  • tác giả trân trọng và muốn lưu giữ những giá trị truyền thống cao đẹp
  • quên đi quá khứ, sống vì mình mà quên đi người bạn chân chính.
  • nhắc nhở bản thân sống có duyên và chung thủy .

c. kết luận:

  • phát biểu cảm nghĩ của anh / chị về khổ thơ cuối của bài thơ Ánh trăng.
  • mối quan hệ giữa ánh trăng và chính con người.

suy nghĩ về khổ thơ cuối cùng trong ánh trăng của nguyễn duy

bài viết 7 chủ đề 6 – mẫu 1

Mặt trăng là một chủ đề không được biết đến trong thơ ca. trong các tác phẩm văn học, vầng trăng luôn xuất hiện như người bạn tâm tình của nhà thơ. nhất là trong những năm kháng chiến, vầng trăng như người đồng chí kề vai sát cánh chiến đấu như một nhà thơ chính nghĩa xây dựng hình tượng “trăng treo đầu súng”. Tuy nhiên, khi chiến tranh kết thúc, khi con người đã dần quen với đèn sáng, họ quên đi vầng trăng và quá khứ. Bài thơ “ánh trăng” của nguyễn duy đã thể hiện thành công điều đó, đặc biệt là khổ thơ cuối khiến ta phải suy ngẫm nhiều điều:

mặt trăng vẫn im lặng, bất kể con người có muốn như thế nào đi chăng nữa. Mặt trăng yên tĩnh đến mức khiến chúng ta sợ hãi.

nguyen duy đã mở ra một câu chuyện trước mắt người đọc. những năm tháng đẹp đẽ của tuổi thơ gắn liền với hình ảnh ánh trăng. vầng trăng lúc bấy giờ là người bạn, luôn cùng ta tạo nên những kỉ niệm ngọt ngào. khi đất nước có chiến tranh, khi ta cầm vũ khí bảo vệ quê hương, vầng trăng như người đồng chí kề vai sát cánh chiến đấu, thắp sáng những đêm đen. tuy nhiên, khi đất nước hòa bình, trở về với thành phố nhộn nhịp, với ánh sáng đèn điện rực rỡ, chúng ta dần quên đi ánh trăng dịu dàng, coi trăng như khách qua đường. và sau đó một tình huống đột ngột xảy ra khiến toàn bộ tòa nhà bị mất điện. Khi tôi mở cửa sổ và nhìn thấy vầng trăng sáng vẫn đứng đó, tôi đã bị sốc.

Anh không trách sự quên mình của người lính, trăng vẫn tròn, sáng dịu dàng. nhưng sự im lặng đó khiến tôi càng cảm thấy tổn thương hơn trong năm tháng qua. “tròn vành vạnh” không chỉ là vẻ đẹp của vầng trăng thiên nhiên đầy đặn, thuần khiết mà nó còn là biểu tượng của lòng chung thủy, cho tình yêu đã từng là kí ức không thay đổi, không bao giờ phai nhạt. tuy nhiên, càng miêu tả vầng trăng tri ân, nhà thơ dường như đang tự trách mình đã vô tình quên đi những kỉ niệm đẹp đẽ ấy, tự trách mình đã quên đi người bạn không bao giờ rời xa mình. lời tự trách đã khẳng định một tâm hồn cao đẹp, một vẻ đẹp nhân cách của nhà thơ.

“ánh trăng im phăng phắc” là hình ảnh của sự tĩnh lặng tuyệt đối, bất động. Tình yêu ánh trăng sẽ mãi mãi không thay đổi, luôn thủy chung dù cuộc đời có thay đổi thế nào. Qua ánh trăng, ta thấy những kỉ niệm ngày xưa sẽ luôn trường tồn với thời gian, dẫu con người ta có thể thay đổi, quên đi để rồi một lúc nào đó nó sẽ gợi cho người ta nhớ về nó. Thành công lớn nhất của Nguyễn Duy ở khổ thơ này là cách sử dụng từ “giật mình” rất tinh tế. đó là sự phản ánh tâm lý của nhân vật trữ tình khi nhận ra sự ngang tàng trong cách sống của mình trước sự uy nghiêm và vắng lặng của vầng trăng. đó là sự thức tỉnh “giật mình” để nhân vật trữ tình nhắc nhở bản thân luôn nhớ về dĩ vãng dĩ vãng. Trong nhịp sống hối hả và tất bật, rất cần những điều bất ngờ như vậy. nó sẽ hướng con người đến những điều tốt đẹp, nó sẽ cuốn họ vào những cám dỗ của cuộc sống, nó sẽ không nhấn chìm họ trong những bộn bề của cuộc sống. câu thơ cuối là sự thức tỉnh mạnh mẽ của lương tâm, một bài học triết lý đáng để chúng ta suy ngẫm.

khổ thơ cuối của bài thơ “ánh trăng” đã mang những triết lí nhân sinh sâu sắc. nó như một lời cảnh báo đối với chúng ta trong mọi giai đoạn của cuộc đời để mỗi người có thể sống sâu sắc, nhân văn và ý nghĩa hơn.

bài viết 7 chủ đề 6 – mẫu 2

nguyễn duy là một nhà thơ nổi tiếng trong làng thơ Việt Nam sau năm 1975. Bài thơ “ánh trăng” là một tác phẩm khá thành công của ông. Trong bài thơ, điều khiến tôi ấn tượng nhất là khổ thơ cuối, bài thơ đã thể hiện được hết ý tưởng, tư tưởng của tác giả và gây được nhiều tiếng vang cho người đọc.

bài thơ ra đời năm 1978, ba năm sau ngày đất nước hoàn toàn độc lập. tuy nhiên, con người đã đột ngột thay đổi quá nhiều khiến họ không còn là những người trung thành và trung thành nữa. họ bị cuốn vào vòng xoáy của cuộc sống hiện đại sang trọng nơi phồn hoa đô hội, bị cuốn vào cuộc sống hào nhoáng mà quên đi quá khứ tươi đẹp. các khổ thơ trước đã tập trung miêu tả những thay đổi của người lính và lòng trung thành của vầng trăng. ở đây, tác giả đã nói lên đầy đủ ý nghĩa và suy nghĩ của mình:

mặt trăng tiếp tục tròn và tròn, cho dù nó không nhận biết được như thế nào. Mặt trăng yên tĩnh đến mức khiến chúng ta sợ hãi.

Đối diện với vầng trăng năm nào, với quá khứ ơn nghĩa với đồng đội và đồng bào, người lính ấy đã nhận ra rằng “vầng trăng luôn luôn tròn vành vạnh”. ngã rẽ kia vẫn là sự trở lại, đong đầy của quá khứ, của tình yêu mà nhân dân dành cho nhân vật trữ tình. và sau đó anh ta lại tự vấn bản thân. còn quá khứ đẹp đẽ ai còn chung thủy thì anh đã thay đổi, để mọi người ngủ sâu trong lòng. từ “just” mô tả một cái gì đó bền bỉ, tận tâm và không bao giờ thay đổi. nó như một nét son khẳng định, tô điểm thêm cho tình yêu viên mãn vĩnh cửu. tác giả đã tạo nên một sự đối lập ẩn chứa trong mấy câu chữ ấy, đó là sự đối lập giữa cái trăng rằm và cái thiếu vắng của tâm hồn người lính. lấy vầng trăng tròn, sáng tỏ lòng biết ơn để làm nổi bật sự khiếm khuyết trong tâm hồn nhân vật sau ba năm trở về với cuộc sống hiện đại phồn hoa. chúng ta có thể thấy rõ sự thức tỉnh trong tâm hồn nhân vật. từng chút một anh nhận ra sai lầm của mình. đặc biệt là bài thơ: “Kể về tuổi thơ”. nó không chỉ đơn giản là thể hiện một cảm xúc rất hời hợt và xao xuyến, mà là một cảm xúc xúc động, thổn thức và day dứt. người lính lúc đó mới hoàn toàn nhận ra mình đã sai, đã bất cẩn như thế nào. theo anh trên mọi nẻo đường, mọi khó khăn, nguy hiểm thời thanh niên tham gia kháng chiến đều là vầng trăng lỗi lầm của anh mà không một lời trách móc, chỉ là vầng trăng. nhưng bây giờ anh vô tình quên đi quá khứ, anh quên mất người tri kỷ của mình.

Trước mặt anh lúc này là sự im lặng kỳ lạ của mặt trăng. nó vẫn còn đầy đủ, vẫn còn nguyên vẹn nhưng không còn dung nạp hoàn toàn nữa. trong sự im lặng ấy, vẫn còn đó một thái độ khắc khoải, nhớ nhung người lính. cuộc trò chuyện trực tiếp ở đây thực sự rất sâu sắc. hai khuôn mặt, mặt trăng và mặt người, hay hai khuôn mặt trong trái tim mỗi con người: chung thủy, thấu hiểu và bội bạc, bội bạc. người lính được gặp lại vầng trăng hay với chính mình của ba năm trước để xem mình đã sai lầm như thế nào. và sự bắt đầu của người lính ở câu thơ cuối là sự thức tỉnh hoàn toàn và triệt để của nhân vật. Anh đã ra khỏi giấc mơ và bên cạnh anh theo vầng trăng vĩnh hằng. cú sốc đó cũng giúp người lính có cơ hội sửa chữa lỗi lầm, trở về với tình nghĩa và lòng trung thành. Chúng ta thường thấy những bất ngờ trong thơ Nguyễn Duy. trong đó anh thường giật mình trong bài hát “tiếng tắc kè”. với nguyen duy, điều đáng ngạc nhiên ở đây là cần thiết và đáng trân trọng. có thể muộn, nhưng ít nhất nó có thể là liều thuốc cứu vãn những phẩm giá mà con người đang dần đánh mất.

với bốn câu thơ ngắn, tác giả đã khuyến khích người đọc suy ngẫm sâu sắc về lý do của cuộc sống. đó là trân trọng những điều đẹp đẽ của quá khứ, trân trọng tình bạn dù đi đâu, làm gì. nhìn sâu hơn, đó là một quan niệm nhân sinh về cách sống để tâm hồn mình luôn trong sáng, đẹp đẽ trong bất kỳ hoàn cảnh nào. tư tưởng ấy đã vượt thời gian, đến với người đọc nhiều lần, nó mang một ý nghĩa vĩnh hằng. Để rồi từ đó, những manh mối sâu kín còn đọng lại trong tâm trí người đọc, những dư âm khôn nguôi. khổ thơ đã làm sống động vẻ đẹp của cả bài thơ và của tâm hồn, giống như một nhà thơ lớn.

Câu thơ cuối cùng của “ánh trăng” là một trong những câu thơ tôi thích nhất. những ý tưởng và ý nghĩa do tác giả đóng góp sẽ mãi theo chân độc giả và tạo nên sức sống bền bỉ cho tác phẩm.

Suy nghĩ về khổ thơ kết thúc bài Ánh trăng

bài viết 7 chủ đề 6 – mẫu 3

Với giọng thơ trẻ trung, giọng thơ trầm ngâm cùng hương vị ngọt ngào, êm dịu của ca dao, Nguyễn Du đã trở thành gương mặt tiêu biểu, quen thuộc của phong trào thơ ca chống Mỹ. Ngoài những bài thơ nổi tiếng như “Cây tre Việt Nam”, “rơm nhiệt”, “len lỏi” … thì “ánh trăng” cũng là bài thơ được nhiều người nhắc đến. Ra đời năm 1978 tại Thành phố Hồ Chí Minh, ba năm sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, bài thơ ghi lại chân thực một khoảnh khắc ngỡ ngàng của nhà thơ trước vẻ đẹp của vầng trăng tình yêu. trong cuộc sống mới, hoạt động mới, con người ta bị cuốn vào guồng quay của công việc và cuộc sống mà vô tình quên đi những yêu thương, những kỉ niệm đã qua. nhưng vầng trăng vẫn thế, tình yêu, lòng trung thành một lòng một dạ không gì thay đổi. ý nghĩa sâu sắc của bài thơ được thể hiện rõ nét trong cả bài thơ, đặc biệt là ở khổ cuối của bài thơ.

trong bài thơ “ánh trăng”, hình ảnh vầng trăng đã trở thành biểu tượng của kỉ niệm, là biểu tượng của quá khứ và vẻ đẹp của cuộc sống bình dị, vĩnh hằng. nhắc đến trăng là nguyễn duy muốn nói đến lối sống thủy chung, nhân ái. nếu ở những khổ thơ trước, nguyễn duy gợi cảnh xóm mất điện giật mình nhìn trăng thì bao nhiêu kỉ niệm, hình ảnh ngày xưa bám vào vầng trăng, cũng như tiếng thác ào ào mà trào ra. hình ảnh ngày xưa càng đẹp, càng gắn bó, nhà thơ càng tự trách mình, tự trách mình đã vô tình lãng quên, để rồi bây giờ nhớ lại, lòng lại ngập tràn hương vị của niềm vui. nói lên sự thủy chung của ánh trăng, cũng là lời nhắc nhở và tự kiểm điểm, khổ thơ cuối chứa đựng những triết lí ý nghĩa khiến người đọc phải suy ngẫm:

“trăng cứ tròn mãi không phụ lòng người, vô tình ánh trăng tĩnh mịch khiến ta sợ hãi”

vầng trăng, nhân chứng của những kỉ niệm, những kỉ niệm của quá khứ. vầng trăng gắn liền với tuổi thơ, cùng nhà thơ lớn lên, vầng trăng theo sát từng chặng đường hành quân, chiến trận gian khổ. có thể nói với nguyễn du trăng không chỉ là hiện tượng của thiên nhiên và vũ trụ, không phải là vật vô tri vô giác mà là người bạn, người bạn tâm tình, là “vầng trăng tri ân” của thi nhân. ở đây, vầng trăng đã trở thành biểu tượng của quá khứ, biểu tượng của một thời gian khó nhưng không bao giờ quên, những kỷ niệm sẽ luôn đồng hành cùng nhà thơ đến hết cuộc đời.

“mặt trăng cứ tròn mãi”

“cạnh tròn” miêu tả vẻ đẹp của ánh trăng rằm, tự nhiên và trong sáng. Về hình thức, tròn trịa là vẻ đẹp của tự nhiên, một vẻ đẹp không bao giờ khiến người ta phải ngán ngẩm, thất vọng. Ngoài ý nghĩa hiện thực, hình ảnh vầng trăng tròn vành vạnh còn tượng trưng cho sự chung thủy, cho tình yêu đã từng có trong ký ức. những kỉ niệm ấy vẫn “sáng ngời”, luôn vẹn tròn, đong đầy, không thay đổi, dù thời gian có trôi đi bao nhiêu thì nghĩa tình vẫn còn đó, không bao giờ phai nhạt. nhưng, câu cảm thán trên cung trăng chỉ là cách để nhà thơ tự trách mình, tự trách mình đã tai qua nạn khỏi, quên đi những kỉ niệm đẹp đẽ ấy:

“kể cho tôi nghe về sự tình cờ”

“người vô tình” ở đây ta có thể hiểu đó là lời trách móc mà nhà thơ dành cho chính mình. Em tự trách mình đã quên đi những tháng ngày đã qua, quên đi những kỉ niệm của tuổi trẻ. để bây giờ nhận ra rằng mình bỗng thấy tiếc, để thấy tại sao mình lại vô tình như vậy. lời tự bạch của nhà thơ còn khiến người đọc cảm nhận được một tâm hồn đẹp, đó là vẻ đẹp của nhân cách. nhà thơ vốn dĩ là người trọng tình nghĩa, nhưng do nhịp sống mới, bận rộn nên nhà văn vô tình quên mất. nhưng đó chỉ là khoảnh khắc lãng quên, bởi những kỉ niệm đẹp vẫn còn in sâu trong trái tim nhà thơ, nên khi ánh trăng chiếu rọi khiến nhà thơ xúc động và ngập tràn cảm xúc.

“ánh trăng im lặng”

Mặt trăng là biểu tượng của thiên nhiên trong lành, tươi mát, là biểu tượng của lòng bao dung, chung thủy và tình yêu trọn vẹn không đòi hỏi có đi có lại. đó là phẩm chất cao siêu của ánh trăng mà nguyễn duy cũng như nhiều nhà thơ khác đã khám phá và cảm nhận sâu sắc: “cái tĩnh của trăng” là cái tĩnh lặng tuyệt đối, bất động. tình yêu ánh trăng luôn chung thủy, dù cuộc đời có bao nhiêu biến động, bao nhiêu đổi thay thì vầng trăng vẫn thế, không thay đổi. những ký ức, những kỷ niệm không phải là vô tri, vô giác, nó như một sinh thể với linh hồn, với sự sống. mà nhà thơ nguyễn duy đã gửi gắm ở đây qua hình ảnh ánh trăng. người ta có thể thay đổi, có thể quên, nhưng ký ức vẫn còn đó, sống mãi với thời gian, cùng năm tháng. đến một lúc nào đó, nó sẽ gợi nhớ cho người ta những điều gần gũi và thân thương nhất. người ta chỉ ngạc nhiên khi chợt nhận ra, họ nghe thấy những lời nhắc nhở, cảnh báo trong sự uy nghiêm và tĩnh lặng của vầng trăng:

“ánh trăng lặng lẽ đủ làm tôi giật mình”

bao dung mà nghiêm khắc, nghiêm khắc nhưng không lạnh lùng, ánh trăng và ánh trăng khiến người ta giật mình tỉnh giấc. “giật mình” là một cảm giác, một phản ánh tâm lý của một người đang suy nghĩ. nhân vật trữ tình của bài thơ giật mình vì chợt nhận ra sự thờ ơ, bạc bẽo, vô cảm trong cách sống của chính mình. “giật mình” vì nuối tiếc, tự vấn; “bàng hoàng” trước sự lãng quên năm xưa, những người bạn tuy vất vả, nghèo khó nhưng có nghĩa khí, tình nghĩa. trong sự vận động của cuộc sống, những “bước nhảy” như vậy thật đáng quý biết bao. hướng con người tới những giá trị cao đẹp; bảo vệ con người trước những cám dỗ; ngăn cản con người sa đà vào những bộn bề của cuộc sống. dòng cuối nghe như một lời thú nhận, một lời tự trách, một lời nhắc nhở của một nhà thơ.

Nhà thơ tự trách mình quá nhiều mà không muốn, không muốn quên, không muốn có những giây phút quên đi những ngày tháng, những kỷ niệm, những kỷ niệm ấy. sự tự nhận mình của nhà thơ cũng khiến người đọc phải suy ngẫm, ngẫm lại về chính mình. Trong cuộc sống con người ta dễ bị cuốn vào nhịp sống hối hả mà vô tình quên đi những điều bình dị đã đi sâu vào tiềm thức, hằn sâu vào những kỉ niệm vững chắc không bao giờ biết quên. rằng sự lãng quên không đáng trách, nhưng việc rời xa ký ức, với ký ức, là hành động thực sự đáng trách, đáng lên án.

Tóm lại, “Ánh trăng” là một bài thơ hay với năm chữ được vận dụng sáng tạo, với giọng điệu tâm trạng tự nhiên. từ một câu chuyện riêng, được kể theo trình tự thời gian, phản ánh rất sinh động quy luật tâm lý con người, bài thơ là lời nhắc nhở thấm thía: đừng vô tình, ích kỷ, phải chung thủy với bạn bè, đồng bào, đồng chí. thái độ, tình cảm đối với quá khứ không xa, nhiều hy sinh, mất mát, đối với những người đã mất ngày hôm qua đã làm nên “ánh trăng” trong mạch cảm xúc uống nước nhớ nguồn, khơi gợi đạo lý đền ơn, đáp nghĩa, trung thành, tốt đẹp. truyền thống của dân tộc Việt Nam.

bài viết 7 chủ đề 6 – mẫu 4

tác giả đặt tiêu đề cho bài thơ là ánh trăng. thực ra, xuyên suốt tác phẩm có hình ảnh ánh sáng của vầng trăng: vầng trăng của cánh đồng, của rừng vàng, biển bạc. vầng trăng ấy đã theo tác giả từ thuở ấu thơ đến những năm tháng gian khó của tâm hồn con người với vẻ đẹp hoang sơ mà huyền ảo. cao hơn con người và mặt trăng đã trở thành bạn tâm giao. sợi dây gắn kết một mối quan hệ bền chặt, với bao biến thiên của thời gian khiến nhà thơ phải thốt lên:

Tôi đã nghĩ mình sẽ không bao giờ quên được vầng trăng tình yêu

nhưng cuộc sống không phải là sự mở rộng trực tiếp của ngày hôm nay mà không phải lúc nào cũng diễn ra theo mong đợi của con người. những gì chúng ta ấp ủ ngày hôm qua nhiều như ngày hôm nay có thể trở thành thừa và vô nghĩa ngày hôm nay. quá khứ dù đẹp đến mấy vẫn là quá khứ, có thể bị che lấp bởi những lo toan, toan tính của cuộc sống đời thường. ở đây tác giả kể câu chuyện cay đắng của một vầng trăng bị lãng quên, bị “điện gương” choáng ngợp. trong tâm thức của con người, vầng trăng của những ngày chưa xa ấy đã chẳng may trở thành “người dưng trên đường”. những gì đã từng quen thuộc nay đã trở thành một người xa lạ thầm lặng. và ngay sau đó, nhà thơ tạo ra bước ngoặt của tác phẩm khi xảy ra tình huống “mất điện” bất ngờ. khi ấy, con người ta khi đối diện với ánh trăng rằm đong đầy tình yêu năm xưa mới chợt nhận ra vẻ đẹp và giá trị đích thực của quá khứ ẩn sau sự dịu dàng, bao dung của ánh trăng.

Trên cơ sở đó, tác giả viết khổ thơ cuối cùng, một khổ thơ chứa đựng nhiều ý nghĩa triết lí sâu sắc của cả bài thơ.

mặt trăng tiếp tục tròn và tròn, cho dù nó không nhận biết được như thế nào. Mặt trăng yên tĩnh đến mức khiến chúng ta sợ hãi.

vầng trăng vẫn ở đó, vẹn toàn và cao cả tuyệt vời bất chấp sự thờ ơ, lạnh lùng của con người, nó vẫn tiếp tục tỏa sáng với vẻ đẹp thiên nhiên thuần khiết như thế. vầng trăng ấy tượng trưng cho những tháng ngày gian khổ, thiếu thốn nhưng tình nghĩa, tấm lòng son sắt của nhân dân yêu thương, đùm bọc cách mạng:

mặt trăng tròn và tròn. những giá trị đích thực của quá khứ, những ân nghĩa thủy chung của một thời oanh liệt, tuy có lùi xa quá khứ nhưng vẫn trường tồn với thời gian. ánh trăng tròn vành vạnh đặt cạnh sự hờ hững của con người càng khiến tác giả day dứt, ăn năn trước tòa án lương tâm. Trên thực tế, không có tòa án nào để phán xét sự lãng quên của con người, chỉ có nhận thức sâu sắc mới đánh thức trong chúng ta trách nhiệm đối với quá khứ. sự cao thượng vị tha của mặt trăng, bất chấp sự xa lánh tình cờ của nó, buộc con người phải suy nghĩ lại. bài thơ được sáng tác vào năm 1978, chỉ ba năm sau ngày toàn quốc toàn thắng. Tại sao chỉ ba năm với nhịp sống thị thành, với nhịp sống hối hả đời thường, lại có thể khiến người ta quên đi hơn vạn ngày trong lửa đạn thiếu thốn và hơi ấm của tình đồng hành, vòng tay đùm bọc của con người? Vẫn biết rằng không có gì là mãi mãi trước sức mạnh bào mòn của dòng chảy thời gian, nhưng những gì đang diễn ra vẫn khiến nhà thơ phải ngỡ ngàng nhìn lại.

mọi người quên rất nhanh! và mặt trăng dày chiếu sáng vào ban đêm:

ánh trăng im lặng

cho chúng ta thấy khả năng chịu đựng tuyệt vời của trăng quá khứ. anh im lặng trước sự phản bội của con người, sự im lặng dịu dàng và tha thứ nhưng nó như một lời trách móc nặng nề xoáy vào tâm hồn thi nhân. thật kỳ lạ khi sự im lặng lại có sức mạnh khiến người ta phải suy nghĩ lại. họ nhận ra giá trị của những gì họ đã lãng quên: quá khứ của chính họ, một thời oanh liệt của dân tộc: đủ làm ta giật mình với giọng thơ như một người bạn tâm tình, thủ thỉ đầy trải nghiệm, từ “xuất chúng” được sử dụng rất tài tình của tác giả, kết hợp với nhịp điệu trôi chảy giàu sức biểu cảm để bộc lộ ý nghĩa của cả bài thơ không chỉ thể hiện nỗi niềm của con người mà còn gửi gắm nhiều điều mà nhà thơ muốn nhắn nhủ đến xã hội đang quay cuồng trong vòng xoáy của những lo toan, mưu mô.

Không có quá khứ, hiện tại sẽ không tồn tại, chưa nói đến tương lai. mọi thứ chúng ta có đều dựa trên thành quả của những ngày tháng trôi qua. mọi thứ chúng ta đang làm là sự tiếp nối của những gì tổ tiên và chính chúng ta đã làm trong quá khứ. chúng ta phải biết trân trọng và giữ gìn quá khứ để hướng tới tương lai. đó có phải là triết lý mà tác giả nguyen duy muốn gửi gắm đến người đọc qua những bài thơ?

Mục đích của nghệ thuật là ảnh hưởng đến tâm hồn con người và xã hội theo một cách tốt đẹp hơn. bài thơ ánh trăng với những nét đặc sắc về nghệ thuật và nội dung đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ đó. khổ cuối của bài thơ là nỗi “giật mình” của con người, ẩn chứa nhiều triết lý về cuộc sống và sự thức tỉnh của toàn xã hội chúng ta.

bài viết 7 chủ đề 6 – mẫu 5

Nghệ thuật đích thực phải có sứ mệnh như một thiên thần hộ mệnh giúp nâng đỡ con người và đưa họ đến một cuộc sống tốt đẹp hơn. Bài thơ “Ánh trăng” của Nguyễn Duy có thể nói là có sức truyền cảm không kém. bài thơ như một câu chuyện ngụ ngôn ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa. đặc biệt là khổ thơ cuối cùng của bài viết đã gợi cho chúng ta nhiều liên tưởng và chiêm nghiệm, đưa chúng ta đến những chiều sâu của tư tưởng và triết lý:

<3

Mặt trăng là hình ảnh theo chúng ta trong suốt bài viết. ở những câu thơ trước, nhà thơ đã mở ra tình cảnh xóm làng vắng điện để mọi người nhìn thẳng vào vầng trăng, để những kỉ niệm đẹp ngày xưa như một làn sóng mạnh mẽ ùa về. ở đoạn cuối bài thơ, hình ảnh càng đẹp, càng lưu luyến, nhân vật trữ tình càng tự trách mình. trăng rằm là vẻ đẹp tuyệt mỹ của thiên nhiên, cũng là biểu tượng của quá khứ, tình yêu vẫn vẹn tròn, trọn vẹn, thủy chung. trăng vẫn sáng, vẫn đẹp, dĩ vãng vẫn thắm đượm tình người dẫu vô tâm, hờ hững, quên trăng, quên quá khứ tươi đẹp. nhưng đằng sau tai nạn đó, chúng ta nhận ra một tâm hồn cao đẹp. nhân vật trữ tình không hẳn là người vô tâm, chỉ là anh đã đôi lần bị cuốn theo những bộn bề của cuộc sống, nỗi lo cơm áo gạo tiền bị cuốn vào vòng xoáy của mình. sự lãng quên chỉ trong chốc lát, rồi khi được vầng trăng soi sáng lại sống lại mạnh mẽ như xưa, vầng trăng đẹp chỉ là một gợi mở để thi nhân tự hỏi:

“Sự im lặng của mặt trăng đủ làm tôi giật mình”

“im lặng” là im lặng tuyệt đối, không hề động đậy. qua nhân cách hoá, trăng trở thành người bạn thân thiết, tri kỉ. trăng không bao giờ nói trách người. sự im lặng càng trở nên đáng sợ. trăng bao dung, độ lượng nhưng không kém phần nghiêm khắc. vầng trăng đã trở thành toà án lương tâm, tấm gương để từ đó con người nhận ra những giá trị bị lãng quên, nhận ra phần tàn nhẫn và vô cảm trong con người mình. cú sốc ở đây là cái đẹp, cái sốc của một con người có tư duy, có cá tính. giật mình vì tiếc nuối, ngậm ngùi. Tôi giật mình vì đã quên bao nhiêu ân tình tốt đẹp trong quá khứ. cú sốc giúp nhân vật trữ tình đứng vững trước những cám dỗ của cuộc đời. cái xô bồ đó rất cần trong cuộc sống hiện đại ngày nay, khi chúng ta mải miết chạy theo những giá trị vật chất, tiền tài, danh vọng mà thờ ơ, vô cảm trước những giá trị bình dị nhưng vĩnh cửu và sâu sắc. toàn bộ bài thơ là bâng khuâng, nhưng ở đây nhà thơ tự xưng là “tôi”. Tôi là nhà thơ, tôi cũng có thể là bất cứ ai. Ngày xưa đất nước có chiến tranh, những người lính gắn bó với bạn bè thân yêu, được sống trong vòng tay yêu thương, đùm bọc của nhân dân lao động thì nay, khi đất nước hòa bình, nhà thơ bồi hồi nhớ lại. không có quá khứ chúng ta sẽ không là chúng ta ngày hôm nay. Vì vậy, mỗi người hãy trân trọng quá khứ, lấy quá khứ làm chỗ dựa, là sức mạnh để vươn tới cuộc sống tốt đẹp trong tương lai.

với thể thơ năm chữ, không viết hoa chữ cái đầu tiên của mỗi khổ thơ, nguyễn duy đã rất thành công khi mượn hình ảnh ánh trăng để nói lên một bài học nhân sinh sâu sắc: mỗi chúng ta nên có những lúc im lặng để nhìn lại quá khứ, không bao giờ quên quá khứ và ăn năn.

những khổ thơ đã góp phần làm nên thành công của bài thơ, để lại những dư âm mãi trong lòng người đọc. “Ánh trăng” của Nguyễn Duy sẽ mãi là lời nhắc nhở theo ta qua từng giai đoạn của cuộc đời, để mỗi người sống sâu sắc hơn, nhân văn và ý nghĩa hơn.

bài viết 7 chủ đề 6 – mẫu 6

Giọng văn mượt mà, trẻ trung và mang tính triết lý sâu sắc, nhà thơ Nguyễn Duy là một trong những nhà thơ tiêu biểu trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. ta đã từng biết đến một “cây tre Việt Nam” với lối viết giản dị mà thấm đượm niềm tự hào, ta đã biết “ngồi nhớ mẹ xưa” với bao tình thương nhớ, nay đây là “ánh trăng”.

Bài thơ “claro de luna” ghi lại một khoảnh khắc ngỡ ngàng của nhà thơ trước vẻ đẹp duyên dáng của vầng trăng. trước cuộc sống bộn bề con người ta đã quên đi những kỉ niệm ngày xưa. nhưng trăng vẫn vẹn nguyên, thủy chung, sâu nặng. đoạn thơ đã để lại cho người đọc nhiều bài học sâu sắc và xúc động, đặc biệt khổ thơ cuối đã để lại cho người đọc nhiều dư vị và cảm xúc khó tả. quên.

“trăng cứ tròn mãi, dù con người có ngu dốt đến đâu, trăng cũng đủ bình lặng để khiến tôi sợ hãi.”

Bài thơ được viết vào năm 1978, tại thành phố Hồ Chí Minh, nơi những người lính từ chiến trường trở về sống giữa một thành phố sang trọng nhưng hiện đại, bỏ lại quá khứ hào hùng. xuyên suốt bài thơ là hình ảnh ánh trăng, một hình ảnh tượng trưng cho vẻ đẹp quá khứ và vĩnh hằng, tồn tại mãi với thời gian. hình ảnh quá khứ càng đẹp, nhà thơ càng tự trách mình, càng thấy tội lỗi. những câu thơ trước là hình ảnh xóm trọ không đèn bỗng tắt đèn. ngay lúc đó, nhà thơ nhận ra rằng mình đã quên quá khứ. Với giọng văn nhẹ nhàng nhưng vô cùng sâu lắng, câu thơ đầu tiên đã gợi cho người đọc nhiều suy ngẫm:

“mặt trăng cứ tròn mãi”

Mặt trăng là một trong những biểu tượng hòa bình tượng trưng cho những kỷ niệm xưa cũ. Vầng trăng và người lính đã trải qua bao khó khăn, gian khổ, từ bé cho đến khi trở thành chiến sĩ bảo vệ nền độc lập của dân tộc. vâng đối với thành phố Hồ Chí Minh, vầng trăng như một người bạn tâm tình của thi nhân:

“Người trông trăng soi qua cửa sổ, trăng trông ngoài cửa sổ, trông nhà thơ”

nhưng bây giờ mặt trăng là biểu tượng của quá khứ nhưng không bao giờ bị lãng quên. cụm từ “tròn vành vạnh” đã mang lại một sắc thái vẹn nguyên và luôn được ghi nhớ, không bao giờ quên. vẻ đẹp ấy dường như là vẻ đẹp vĩnh hằng của thiên nhiên, vẻ đẹp luôn làm say đắm lòng người. vầng trăng là hiện thân của những kỉ niệm và chắc chắn những kỉ niệm đó không bao giờ thay đổi. những dòng suy nghĩ của nhà thơ là một cách để nhà thơ tự trách mình:

“kể cho tôi nghe về sự tình cờ”

“người không mong muốn” – cụm từ như một lời trách móc đối với chính nhà thơ. Tôi tự trách bản thân khi đã quên đi những kỉ niệm, những kỉ niệm của tuổi trẻ thật vô tình, tại sao cuộc sống thành thị hiện đại lại lãng quên chúng? sự tự nhận đó thể hiện vẻ đẹp của nhân cách. người luôn trân trọng và nhớ về quá khứ nhưng rồi cũng quên đi, chỉ khi ánh trăng thức giấc, nhà thơ mới trào dâng cảm xúc:

“ánh trăng im lặng”

nếu khổ thơ trước là “trăng”, thì khổ thơ này xuất hiện dưới dạng “ánh trăng”. nó là biểu tượng của thiên nhiên, của hòa bình, ngoài ra vầng trăng còn thể hiện lòng trung thành bao dung. đây là phẩm chất cao quý mà bản thân tác giả muốn xây dựng. sự im lặng của ánh trăng, không phải bất lực hay buông xuôi mà là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng cho những ai đã quên đi quá khứ – một phần của cuộc sống. kỉ niệm, kí ức: những thứ tưởng như vô tri, vô giác nhưng lại có linh hồn và sức sống riêng. con người có thể thay đổi, nhưng ký ức sẽ luôn trường tồn với thời gian, và bất chợt trong cuộc đời, ánh trăng đánh thức con người ta:

“đủ để làm tôi sợ”

cú sốc khi đột nhiên nhận ra sự vô tình của chính mình. giật mình vì ăn năn, vì quên đi những tháng ngày cơ cực, vì nghèo khó mà biết ơn. chính sự thức tỉnh đó đã khiến tác giả phải đánh giá lại bản thân và những người xung quanh. phần kết của khổ thơ cũng như của toàn bộ bài thơ là một bài học về cái nhìn sâu sắc. Phải chăng mỗi chúng ta khi đọc câu này đều tự đặt ra cho mình một câu hỏi? đó là vẻ đẹp của nhân cách trong mỗi chúng ta.

Với thể thơ ngũ ngôn được sử dụng linh hoạt, sáng tạo cùng với giọng điệu nhẹ nhàng, sâu lắng, bài thơ “ánh trăng” đã cho người đọc những phút giây lắng đọng, suy tư về những gì đang diễn ra. Tôi đã làm nó và tôi đang làm nó. và khổ thơ cuối cùng là khổ thơ để lại ấn tượng mạnh cho chúng ta. tình cảm và thái độ ghi nhớ công ơn của những người đi trước là một trong những truyền thống quý báu của dân tộc ta. và chúng ta cần bảo tồn và phát huy chúng.

bài viết 7 chủ đề 6 – mẫu 7

“ánh trăng” của nguyễn duy – một bài thơ ngụ ngôn ngắn gọn, giản dị, ít chữ nhưng giàu ý nghĩa. mặt trăng thực sự giống như một tấm gương để con người có thể nhìn thấy khuôn mặt thật của mình, tìm thấy vẻ đẹp nguyên sơ mà đôi khi chúng ta đã bỏ lỡ.

đặc biệt là khổ thơ cuối có một ý nghĩa độc đáo, dẫn đến chiều sâu tư tưởng triết học:

“Mặt trăng cứ tròn và tròn và tròn và tròn và tròn và tròn và tròn và tròn và tròn và tròn và tròn và tròn và đối với người không quen biết, mặt trăng của cô ấy. đủ bình tĩnh cho tôi ”

quá khứ là hiện tại nguyên vẹn. mối tình trăng hoa hay đã qua vẫn vẹn toàn, trọn vẹn, chung thủy. “trăng tròn vành vạnh”. vầng trăng vẫn đẹp, quá khứ vẫn sáng ngời yêu thương dù người ta đã quên. vầng trăng đã “im phăng phắc”, một sự im lặng đến đáng sợ. trăng không trách con người quá tàn nhẫn như bao dung, độ lượng. “vầng trăng” hờ hững không một tiếng động, nhưng tâm thức con người thì hoang mang. “ánh trăng” hay người phán xử lương tâm đang đánh thức một tâm hồn. Phải chăng “cú sốc” của người lính là sự thức tỉnh ý thức của con người? chỉ đơn giản bằng cách im lặng, “vầng trăng” đã thức tỉnh, đánh thức con người sau cơn mê dài tăm tối.

với một “moon” duy nhất: “moon” của nguyen duy cũng có thể làm được những điều tưởng chừng như không thể. “ánh trăng” là cội nguồn của quê hương, là nghĩa tình, là phán xét của lương tâm, là sự thức tỉnh của con người. vầng trăng vẫn đẹp, quá khứ còn đó, con người ta vẫn còn cơ hội để sửa chữa lỗi lầm. Thành công của nguyễn duy chính là mượn cái “giật mình” của nhân vật trữ tình trong bài thơ để gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh, nhắc nhở mọi người, nhất là thế hệ của anh đừng quên quá khứ, cần sống có trách nhiệm với quá khứ, coi quá khứ là điểm tựa cho hiện tại, lấy quá khứ để suy ngẫm về hiện tại. chung thủy với trăng cũng là chung thủy với quá khứ của mỗi người, đó là tiếng nói của lòng người cũng như tiếng lòng của bao người, bởi dẫu có khép lại câu thơ cuối cùng thì dư âm của nó vẫn còn. gây được tiếng vang, tạo nên sự ám ảnh lớn cho người đọc.

Mỗi chúng ta đến một lúc nào đó sẽ quên đi quá khứ, sẽ thờ ơ với mọi người, nhưng rồi sự bao dung, độ lượng của đất nước sẽ tha thứ cho tất cả. “Ánh trăng” của nguyen duy sẽ sáng mãi để hướng mọi người đến một tương lai tươi đẹp. Đạo đức sống chung thủy, yêu quê hương đất nước sẽ giúp mỗi chúng ta có một cuộc sống hạnh phúc trong tương lai.

bài viết 7 chủ đề 6 – mẫu 8

Bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy là một trong những bài thơ ấn tượng nhất. nội dung bài thơ nói lên hình ảnh vầng trăng và tình cảm của con người. Con người đã quen với ánh trăng, coi ánh trăng là bạn, là tri kỷ, tưởng rằng không bao giờ quên được. nhưng rồi cuộc đời đổi thay, con người cũng đổi thay và rồi ánh trăng trong phút chốc trôi vào quên lãng. ánh điện, cửa nhà sáng trưng khiến người ta không còn cần đến ánh trăng. khổ cuối của bài thơ chứa đựng một triết lí sâu sắc, nó gợi cho người đọc ý nghĩa của một cuộc đời đầy ân nghĩa và thuỷ chung:

mặt trăng tiếp tục tròn và tròn, cho dù nó không nhận biết được như thế nào. Mặt trăng yên tĩnh đến mức khiến chúng ta sợ hãi.

hình ảnh của mặt trăng tròn đã là một hình ảnh đẹp. tuy nhiên tác giả còn kết hợp chữ tình với chữ nhẫn làm nên vẻ đẹp tuyệt đối đó. đó là hình ảnh của vầng trăng tròn trong trẻo, đầy đặn, vững chãi. không chỉ vậy, hình ảnh thơ còn mang ý nghĩa khái quát: vầng trăng tròn vành vạnh tượng trưng cho quá khứ vẹn nguyên, tình yêu, lòng trung thành và lòng nhân hậu. từ láy tiếp tục làm cho giọng điệu của bài thơ vừa nghiêm trang vừa bay bổng. giúp khẳng định lòng trung thành của mặt trăng. kết cấu hai dòng đầu của bài thơ có sự đối lập trong ca từ, ý thơ càng làm nổi bật ý thơ. Dù con người hờ hững, hờ hững nhưng vầng trăng vẫn mộc mạc, giản dị và thủy chung.

Ở hai câu thơ cuối, hình ảnh vầng trăng đã biến thành ánh trăng. Đúng là chỉ có ánh sáng của vầng trăng, thứ ánh sáng huyền diệu ấy mới có sức đánh thức tâm hồn con người sau bao ngày tháng vô cảm. ánh trăng đã soi sáng quá khứ, những ngày còn lưu luyến trăng để đánh thức tâm thức con người. trăng không mắng mỏ bằng lời, mà trăng chỉ im lặng, một sự im lặng còn đáng sợ hơn lời nói. hơn hết nó là một hình ảnh thực bởi vì chúng ta biết rằng mặt trăng không thể nói được. sự im lặng đó thể hiện mức độ nghiêm trọng của quá khứ. nhưng lại khiến người ta giật nảy mình vì trăng vẫn vị tha và bao dung với con người khi trăng vẫn tỏa sáng dù con người không cần.

hai từ ngạc nhiên trong khổ thơ dường như thể hiện sự ân hận của tác giả. Đó là một cú sốc của con người. kết cấu tương phản ở hai dòng cuối mang một lời nhắc nhở nghiêm khắc đừng quên quá khứ mà hãy sống trung thành với quá khứ. Qua hình ảnh ánh trăng, nhà thơ Nguyễn Duy đã truy vấn tâm hồn để nhắc nhở con người về tình nghĩa, thuỷ chung. nội dung bài thơ là trải nghiệm cá nhân của chính tác giả nhưng lại gần gũi với đời thường nên có sức ảnh hưởng sâu sắc đến lòng người đọc.

Bài thơ ngắn gọn, giản dị nhưng mang một triết lí sâu sắc. khổ thơ cuối và các khổ thơ khác của bài thơ đã xây dựng được một hình ảnh quen thuộc mang ý nghĩa biểu tượng: ánh trăng. hình ảnh đó gợi cho người ta chân lý sống chung thủy, nhắc người ta nhớ về quá khứ, gắn bó với quá khứ. chỉ như vậy thì tương lai mới tươi đẹp hơn.

bài viết 7 chủ đề 6 – mẫu 9

thời gian luôn là một thứ gì đó vô hình … nó làm phai mờ đi những đau khổ của mỗi người, đồng thời cũng xóa nhòa đi bao kỉ niệm đẹp đẽ và những ân tình thuỷ chung trong tim ai đó. một trong số đó là nhà thơ nguyễn duy, qua bài thơ ánh trăng chúng ta nhận được một bài học sâu sắc: bài học về cách sống có ân, có nghĩa, về lòng trung thành.

Cuộc sống hiện tại đã thay đổi rất nhiều, con người ta cũng dần quên đi quá khứ. con người và vầng trăng trở nên xa lạ, lạc lõng và mềm yếu trong tình yêu (dẫu trăng luôn đong đầy tình yêu). cuộc sống hiện tại với vật chất, tiện nghi đầy đủ khiến con người ta dễ dàng quên đi quá khứ, quên đi những ân tình đã gắn bó một thời.

rồi đến một ngày, ta chợt nhận ra vầng trăng xưa vẫn còn đó, tròn đầy, đong đầy … nỗi tiếc nuối của tác giả chợt nảy mầm … chẳng phải lòng trăng là lòng người đi trước. Họ có chăm sóc chúng ta không? … Họ không phải là đồng bào của chúng ta, đồng bào của chúng ta, đồng chí của chúng ta, đồng đội của chúng ta sao? Họ có phải là những người sẵn sàng hy sinh bản thân vì chúng ta? … giờ chúng ta trở nên bất cẩn quá …

Cảm xúc sâu thẳm nhất của nhà thơ là điều anh muốn nói trong những giây phút này, khi những lời đó bỗng trở thành thơ … thì có lẽ anh đã sửa chữa được lỗi lầm của mình. đó là sự ân hận, tiếc nuối của những con người nhận ra sự phản bội vô tình của chính mình:

nhìn lên, có thứ gì đó rưng rưng như cánh đồng, như sông, như rừng

<3

Tuy nhiên, vầng trăng vẫn không trách tôi, vẻ ngọt ngào và khỏe mạnh khiến tôi cảm thấy được an ủi nhưng cũng khiến tôi thấy tủi nhục của mình trong suốt thời gian đó… quá khứ thân thương mà chúng ta từng chút một nhớ lại! trăng ở đây không chỉ là quá khứ hoang sơ mà còn là vẻ đẹp thiên nhiên vĩnh hằng. ánh trăng im phăng phắc … chúng ta hãy tự suy nghĩ, hãy tự đánh giá, rồi chúng ta sẽ thấy trong sự im lặng ấy chỉ có một không gian bao la và khoáng đạt.

quá khứ là hiện tại nguyên vẹn. trăng – hay tình xưa vẫn vẹn tròn, trọn vẹn, thủy chung. “trăng tròn vành vạnh”. vầng trăng vẫn đẹp, quá khứ vẫn soi bóng tình yêu dẫu người ta đã quên. vầng trăng đã “im phăng phắc”, một sự im lặng đến đáng sợ. trăng không trách con người quá tàn nhẫn như bao dung, độ lượng. “vầng trăng” hờ hững không một tiếng động, nhưng tâm thức con người thì hoang mang. “ánh trăng” hay người phán xử lương tâm đang đánh thức một tâm hồn. Phải chăng “cú sốc” của người lính là sự thức tỉnh ý thức của con người? lặng lẽ, “vầng trăng” đã thức giấc, đánh thức con người sau cơn mê dài tăm tối.

trăng ở đây không chỉ là trăng mà nó là biểu tượng của những con người chất phác, trong sáng và yêu thương. lòng trăng là lòng đồng bào, đồng bào đồng chí, chiến sĩ vô cùng. luôn bao dung và độ lượng nên ánh trăng của nguyễn duy là một tác phẩm triết lý thầm kín. đó là nguyên tắc “uống nước nhớ nguồn”.

bài viết 7 chủ đề 6 – mẫu 10

Trăng là một trong những chủ đề quen thuộc thường thấy trong thơ ca. Nếu nhà thơ Chính Hữu đã dựng nên hình ảnh vầng trăng “đầu súng trăng treo” tuyệt đẹp trong Đồng chí thì “Ánh trăng” của Nguyễn Duy lại ẩn chứa một ý nghĩa triết lí sâu sắc. khổ cuối của bài thơ gợi cho người đọc nhiều suy ngẫm. ánh trăng như một hồi chuông đánh thức tâm trí con người về quá khứ.

<3

Những khổ thơ đầu của bài thơ miêu tả những năm tháng gắn bó thân thiết với ánh trăng. trăng là trời là bể, ruộng là ruộng. Những năm tháng dài đằng đẵng ấy đủ để vun đắp nên một tình bạn đẹp đã khắc sâu trong tâm trí mỗi người. tuy nhiên, sau những năm tháng chiến tranh ác liệt, nhà thơ trở về với cuộc sống ồn ào của thành thị. quen đèn điện, cửa gương nên anh dần trở thành “ngoại lai” đối với người bạn tâm giao. cụm từ “ngoại lai” làm buồn lòng người đọc. rồi khi đèn điện vụt tắt và bắt gặp sự hiện diện bất ngờ của vầng trăng, người lính như giật mình như sống lại với một phần kí ức. sự xuất hiện đột ngột của ánh trăng đã làm cho người lính khóc. dòng cuối cùng khiến người đọc như lắng lại trong suy ngẫm:

<3

ánh sáng của vầng trăng tượng trưng cho quá khứ, cho những năm tháng đấu tranh gian khổ, tuổi thơ đầy gian khổ của tác giả. bây giờ tôi nhìn thấy ánh sáng của vầng trăng sau bao ngày vắng bóng, vầng trăng cứ tròn vành vạnh, vẫn tinh khôi như thuở nào. nó còn là đại diện cho quá khứ vẫn chan chứa tình yêu, vẫn trọn vẹn lòng chung thủy. ánh sáng của mặt trăng, dù sau một nghìn năm, sẽ không bao giờ thay đổi, ngay cả khi con người thờ ơ với nó.

Nhìn vầng trăng tròn vành vạnh như thế này, nhà thơ chợt thấy ngượng ngùng. được coi là bất tài. một người dửng dưng với quá khứ với người bạn tâm giao. vô tình ở đây không phải là cố ý quên đi những kỷ niệm cơ hội, quên đi quá khứ mà có lẽ chính do những áp lực, xô bồ của cuộc sống đã khiến con người ta “vô tình” quên đi quá khứ.

Không có sự trách móc hay gắt gỏng dưới ánh trăng, và có một sự im lặng kỳ lạ. tuy nhiên, chính sự im lặng đó đã đẩy tâm trạng của mọi người rơi vào tình trạng hỗn loạn. ánh trăng lúc này không còn chỉ là một hiện tượng tự nhiên, mà là tòa án lương tâm của mỗi người. khởi đầu của người lính là một sự đánh thức ý thức đột ngột. Mặt trăng tĩnh lặng, nhưng sức mạnh của nó đủ để lay động một người sau một thời gian dài hôn mê.

Chỉ với một ánh trăng, nhà thơ Nguyễn Duy đã làm được điều tưởng chừng như không thể. Đó là một sự thức tỉnh mạnh mẽ của lương tâm, một bài học triết học đầy suy ngẫm. ánh trăng vừa là bạn, vừa là toà án lương tâm, vừa là cội nguồn của mọi sự bao dung nhân hậu nhất. Chỉ cần mọi người còn suy nghĩ và biết cách nhìn nhận sai lầm thì chưa bao giờ là quá muộn.

Khổ thơ cuối của bài thơ ánh trăng được coi là một trong những điểm tâm đắc của tác phẩm. đưa con người đến với những triết lý nhân sinh sâu sắc. Trong cuộc sống, sẽ có nhiều dịp bạn quên đi quá khứ, sẽ quên đi những điều đã từng gắn bó với mình từ xưa đến nay. nhưng chỉ cần mọi người nhận thức được thì không có gì là quá muộn. quá khứ – hiện tại hay tương lai là sợi dây xuyên suốt tâm hồn mỗi con người.

XEM THÊM:  Soạn văn lớp 7 bài thêm trạng ngữ cho câu

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Trình bày suy nghĩ về khổ thơ kết thúc bài ánh trăng của. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *