Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
451 lượt xem

Truyện cổ tích tấm cám ngày xưa ngày xưa

Bạn đang quan tâm đến Truyện cổ tích tấm cám ngày xưa ngày xưa phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Truyện cổ tích tấm cám ngày xưa ngày xưa

Truyện cổ tích Tấm Cám

Ngày xửa ngày xưa, có hai chị em cùng cha khác mẹ, chị tên là Tấn và chị tên là Cám. Mẹ tôi mất từ ​​nhỏ, ba tôi mất sau đó vài năm, tôi sống với mẹ kế, mẹ Cám. Người mẹ kế này rất khắt khe và phải làm mọi công việc nặng nhọc, từ việc nhà đến chăn gia súc và cắt cỏ. Còn cám hư thì không làm gì được.

Một ngày nọ, cô ấy đưa cho hai chị em một giỏ tôm và hứa:

– Ai đổ đầy rổ sẽ nhận được yếm đỏ.

Trên sân, rổ rá cạp lại, còn Bran thì mải mê đánh nhau mà chẳng bắt được gì.

Xem một giỏ đầy đủ, cảm ơn bạn:

– Em gái của tôi, em gái của tôi! Đầu bẩn thỉu, nàng uống một ngụm thật sâu, kẻo lại mắng mẹ.

Tin rằng đây là sự thật, cô xuống ao lội sâu xuống nước để tắm. Bran nhân cơ hội đó đổ hết tôm trong đĩa vào giỏ của mình, và đi bằng ba chân về phía trước. Khi lên lầu, chỉ còn lại một cái thúng trống trơn, anh ngồi thụp xuống và khóc. Nghe thấy tiếng kêu của ga trải giường, tôi lập tức xuất hiện và hỏi:

-Tại sao bạn lại khóc?

Câu chuyện kể cho tôi nghe, tôi nói:

– Dừng lại! Thử tìm trong rổ xem có gì khác không?

Cô ấy nhìn vào giỏ và nói:

– Chỉ còn lại một con cá bống.

– Tôi đã bắt con cá bống lại giếng và nuôi nó. Một bữa ăn được ba bát nên tôi ăn hai bát, nhường một cho ba. Mỗi khi bạn cho ăn, hãy nhớ gọi cái này:

bang bang bang bang

Hãy đến nhà chúng tôi để lấy gạo vàng và gạo bạc

Không ăn cháo của người khác.

Nếu bạn không gọi nó như vậy, nó sẽ không hiển thị, hãy nhớ!

Sau đó, anh ta biến mất. Theo lời Bụt, anh ta ném quả cầu xuống giếng. Kể từ hôm đó, trong mỗi bữa ăn, Tấm được giữ lại để làm cơm và giấu đi cho bố. Mỗi khi nghe đĩa gọi, anh ta lại trồi lên mặt, lấy những hạt cơm trong đĩa ném xuống. Người và cá hiểu nhau hơn và lớn hơn.

Thấy cô bé thường mang cơm xuống giếng sau mỗi bữa ăn, mẹ kế sinh nghi nên bảo Cám đi xem. Cám trốn vào bụi cây bên giếng nghe tiếng gọi nên nhớ ra và quay lại kể cho mẹ nghe. Đêm đó, mẹ kế của tôi nói với tôi bằng giọng ngọt ngào của bà:

– Con tôi! Làng đã bắt đầu cấm sử dụng đồng. Ngày mai em đi chăn trâu Em phải chăm ruộng xa Đừng lo ruộng Làng bắt trâu.

Anh ta làm theo và sáng hôm sau anh ta dắt trâu đi ăn. Về đến nhà, hai mẹ con bưng bát cơm ra giếng bảo Bông ăn như đĩa. Nghe cuộc gọi và nổi lên mặt nước. Mẹ Cám đã đợi sẵn, mẹ bắt con cá bống mang về nhà làm thịt.

Chiều tôi dắt trâu về, ăn xong bưng bát cơm ra giếng, gọi nhưng không thấy dọn như mọi khi. Gọi mãi, mãi đến cuối cùng cũng chỉ xuất hiện những cục máu đông trên mặt nước. Anh biết mình có vấn đề và bật khóc. Cửa sổ bật lên lại bật lên hỏi:

-Tại sao bạn lại khóc?

Câu chuyện kể cho tôi nghe, tôi nói:

– Yêu tinh của tôi, người ta đã ăn thịt rồi. Thôi, im đi! Sau đó, ông trở lại và nhặt xương của nó, tìm thấy bốn cái chum, bỏ vào và chôn dưới bốn chân giường.

Anh ấy đã tìm kiếm bộ xương như lời cha anh ấy nói, nhưng anh ấy đã tìm khắp góc sân mà không tìm thấy nó. Một con gà nhìn thấy nó và nói với cô ấy:

– Bệnh quan liêu! Cho tôi một nắm gạo và tôi sẽ chặt xương cho bạn!

Một miếng cơm ném cho con gà. Gà chạy vào bếp đào một hồi, thấy ngay xương. Sau đó, các tấm trải giường được nhặt lên, cho vào lọ và chôn dưới chân giường theo hướng dẫn.

Chẳng bao lâu, nhà vua tổ chức lễ hội suốt ngày đêm. Không phân biệt tuổi tác, trai gái trong làng đổ xô đến xem, trên đường quần áo xộc xệch đổ về kinh thành như nước chảy. Hai mẹ con cũng sắm sửa quần áo đẹp đi lễ. Khi thấy mẹ bỏ đi, mẹ kế tức giận gầm lên, trộn một cân gạo với một cân gạo và nói với tôi:

– Khi nhặt riêng gạo và thóc, bạn có thể đi dự hội.

Nói xong, hai mẹ con bắt đầu trong bộ quần áo rách nát. Những giọt nước mắt tội nghiệp chảy dài trên má. Một câu hỏi bật lên lại xuất hiện:

-Tại sao bạn lại khóc?

Chỉ vào rổ, thưa ông:

-Người dì bắt tôi phải gắp thức ăn, gắp thức ăn thì tôi mới được đi liên hoan, hái xong thì lễ hội giải tán.

Đức Phật nói:

– Đừng khóc nữa. Bạn mang cái rổ ra giữa sân, tôi có thể sai chim sẻ xuống nhặt.

XEM THÊM:  CÁC KIỂU NHÂN VẬT TRONG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT - HÀN - Viện Nghiên Cứu Đông Bắc Á

– Nhưng nếu con chim sẻ ăn nó, tôi sẽ vẫn bị đánh đập khi tôi trở lại.

– Bạn cứ nói với họ điều này: Rất nhiều lần (chim sẻ) xuống nhặt chúng cho tôi

Nếu bạn ăn hạt, tôi sẽ giết bạn

Chúng sẽ không ăn thịt tôi.

Đức Phật vừa dứt lời, một đàn chim sẻ đậu trong sân trên không, vừa nhặt lúa vừa nhặt lúa. Họ vội vã chạy đến, và không nhúc nhích một hạt nào, họ đã hoàn thành. Nhưng khi con chim sẻ bay đi, nó lại nức nở. Sau đó nói:

-Tại sao bạn lại khóc?

– Tôi ăn mặc rách rưới và họ không cho tôi vào.

– Hãy đào hũ yêu tinh bị chôn ngày trước, có đủ cho bạn thưởng thức.

Tấm ngoan ngoãn, đi đào hũ. Anh ta đào chiếc lọ đầu tiên và lấy ra một chiếc áo dài, một chiếc áo choàng lụa, một chiếc yếm lụa và một chiếc khăn quàng cổ. Đào hết lọ thứ hai và lấy ra một đôi dép thêu. Đào đến chiếc lọ thứ ba, anh ta nhìn thấy một con ngựa con, nhưng ngay khi anh ta đặt con ngựa xuống đất, nó đột nhiên nhú lên và biến thành một con ngựa thật. Hãy đào đến chiếc lọ cuối cùng để có được một bộ yên ngựa đẹp.

Thiệp chúc mừng đến nhanh đến mức tôi không kịp tắm mà bước vào, rồi phóng đi. Chốc chốc, con ngựa phi nước đại về kinh thành. Nhưng khi nhảy qua cầu đá, anh ta đánh rơi một chiếc giày xuống nước và không tìm thấy.

Khi cỗ xe chở nhà vua đi qua cầu, con voi bất ngờ cắm ngà xuống đất và gầm lên không chịu đi. Nhà vua cho quân đi dò xét và tìm thấy một chiếc giày thêu rất tinh xảo và đẹp mắt. Nhà vua xem xét đôi giày hồi lâu, rồi ra lệnh cho tất cả đàn bà con gái đi diễn tập, ai xỏ được giày sẽ gả cho vua.

Bữa tiệc càng sôi động hơn khi các quý cô, cô gái tranh nhau đi thử giày tại địa điểm. Lần lượt đậu xe vào ngôi nhà giữa bãi cỏ rộng và cầu may mắn. Nhưng không có chân để bước tiếp. Mẹ tôi và tôi cũng ở trong đó. Bran và mẹ kế của tôi gặp tôi khi họ bước ra khỏi cầu thang, cảm ơn mẹ tôi:

– Mẹ ơi, ai giống mẹ thì nên thử diễn hài!

Mẹ kế bĩu môi:

<3

Nhưng khi tấm này chuyển sang trạng thái hài, nó giống như in. Cô mở chiếc khăn, lấy chiếc thứ hai rồi đi vào. Cả hai bộ phim hài đều giống nhau. Những người hầu hoan hô. Nhà vua lập tức cử một nhóm cung nữ đưa nàng vào cung. Bước vào chiếc ghế sedan trước con mắt ngạc nhiên và thù địch của hai mẹ con.

Dù sống hạnh phúc trong cung điện. Tôi vẫn chưa quên ngày giỗ của bố. Cô xin phép nhà vua cho phép cô về nhà và chuẩn bị lễ vật cho người cô. Tôi và mẹ vừa vui vừa ghen tị. Giờ nhìn thấy bức ảnh này, lòng ghen tị lại được khơi dậy. Nghĩ ra mánh khóe, mẹ kế nói với tôi:

– Tôi đã từng trèo cây trầu xin leo lên buồng trầu để thờ cha tôi.

Cô ngoan ngoãn trèo lên cây trầu, khi về đến phòng, mẹ kế đang dùng dao chặt vào gốc cây. Thấy cây rung rinh, câu hỏi đặt ra:

– Bạn đang làm gì dưới gốc cây?

-Có rất nhiều kiến ​​ở gốc trầu không, dì đuổi kiến ​​mà không đốt con.

Nhưng chưa kịp xé xác cây trầu thì cây trầu đã đổ. Tấm nằm chết dưới ao. Bà mẹ kế vội vàng cởi quần áo, mặc cho con trai vào cung, khai man rằng tấm khăn trải giường chẳng may rơi xuống ao chết đuối, nay bà đưa con vào thay. Nhà vua rất buồn khi nghe điều này, nhưng ông không biết phải làm gì.

Ông cũng nói rằng đĩa chết biến thành một con chim vàng, bay về kinh đô và sống trong vườn. Khi thấy Cám đang giặt quần áo cho vua bên giếng, chàng dừng lại trên một cành cây và nói với chàng:

– phơi áo chồng, phơi cột điện thoại, không phơi hàng rào xé áo chồng.

Rồi con chim vàng anh bay thẳng đến mũi tàu ngồi bên cửa sổ, cất tiếng hót vui vẻ. Vua đi đâu, chim bay về. Vương nhớ nhung, thấy con chim gắn bó với mình, vua nói:

– Bức ảnh vàng của bạn, về vợ bạn, lọt vào ống tay áo của bạn.

Con chim vàng anh bay ra lại đậu trong tay nhà vua và chui vào ống tay áo. Vua mê vàng quên ăn quên ngủ. Nhà vua ra lệnh đặt một chiếc lồng vàng cho những con chim. Kể từ đó, nhà vua ngày đêm cuồng chim, không nghĩ đến cám lúa mì.

Cảm ơn bạn đã cho tôi biết rất nhanh. Mẹ nó bảo nó bắt chim rồi nói dối vua. Trở lại hoàng cung, bắt chim về nấu nướng trong lúc vua đi vắng, rồi vứt lông ở vườn.

XEM THÊM:  Truyện cổ tích anh em sinh năm

Những chiếc lông vàng anh chôn trong vườn hóa ra là hai cây đào. Khi vua đi chơi trong vườn, cành của chúng sà xuống che bóng như hai chiếc ô. Khi thấy bóng một cây đẹp, vua sai gia nhân đến xem hai cây, rồi nằm xuống hưởng bóng mát. Sau khi nhà vua đi rồi, cành cây lại mọc thẳng. Kể từ đó, nhà vua không một ngày nào ra ngoài nghỉ ngơi dưới hai cây bách.

Cảm ơn bạn đã cho tôi biết về điều này một lần nữa. Mẹ anh nói, chỉ cần sai thợ chặt cây làm khung cửi và nói dối vua. Trở về cung, mưa gió đan xen, bèn sai người chặt cây đào, lấy gỗ, dệt thành khung cửi. Khi thấy cây bị chặt, vua hỏi:

– Cây đổ do bão, thần sai thợ chặt làm khung dệt để dệt quần áo cho Bệ hạ.

Nhưng khi máy dệt tắt. Cám ngồi trên khung dệt và luôn nghe thấy khung cửi chửi rủa mình:

Nút chai kêu cót két

Lấy một bức ảnh của chồng cô ấy.

Cô ấy khoét mắt ra ngoài

Thấy vậy, cô vô cùng hoảng hốt và vội vàng chạy về nhà báo cho mẹ. Mẹ anh bảo đốt khung cửi rồi đem tro đi vứt thật xa cho yên lòng. Trở về cung điện, như lời mẹ nói, cám ơn. Anh ta vứt đống tro tàn bên vệ đường cách xa cung điện.

Một cây máy bay cao, tươi tốt mọc lên từ đống tro tàn bên đường. Đến mùa đậu quả, cây chỉ được một quả nhưng hương thơm lan tỏa khắp nơi. Một hôm, một bà lão ở gần quán nước đi dưới gốc cây, ngửi thấy mùi thơm, nhìn lên thấy quả trên cành cao, đưa tay ra lẩm bẩm:

– thi, thi, rơi vào cô, cô cho cô ngửi, nhưng cô không ăn.

Bà lão vừa nói xong thì quả rơi vào túi. Bà cụ mang về nhà, cất vào phòng, thỉnh thoảng vào để cảm kích và ngửi.

Bà lão đi chợ vắng hàng ngày. Một cô gái từ trong quả nổi lên, thân hình nhỏ bằng ngón tay nhưng trong nháy mắt đã thành tờ. Vừa bước ra, anh đã cầm chổi quét nhà, vo gạo, hái rau và nấu canh ngoài vườn giúp bà chủ quán. Đoạn clip sau đó ghi lại những hình ảnh nhỏ như trước và leo lên thị trường. Mỗi lần đi chợ rau, bà lão đều ngạc nhiên khi thấy nhà cửa ngăn nắp, cơm ngon, canh ngọt.

Một hôm, người phụ nữ giả vờ đi chợ, nhưng đi được nửa đường, cô ta lẻn về núp ở bụi cây sau nhà. Trong khi đó, đĩa lấy trái cây hoạt động như bình thường. Bà lão lại chui vào khe cửa. Thấy gái đẹp, bà mừng lắm, bất ngờ lao vào cửa ôm lấy tấm trải, xé toạc lớp vỏ thị.

Cô ấy đã sống với bà ngoại kể từ đó và hai người họ yêu thương nhau như mẹ con. Hàng ngày, anh giúp bà lão thổi cơm, đun nước, làm bánh và bán trầu cho bà.

Một ngày nọ, khi nhà vua ra khỏi cung điện, ông nhìn thấy một cửa hàng nhỏ sạch sẽ bên đường và dừng lại. Bà lão mang trầu cau cho vua. Khi nhà vua nhìn thấy miếng trầu và cánh phượng, ông chợt nhớ đến miếng trầu của vợ mình tám ngày trước, bèn hỏi:

– Miếng trầu này là của ai?

—Cầu trầu này là con gái của bà lão – bà lão đáp.

– con gái của bạn đâu, hãy gọi cho tôi và cho tôi xem mặt của bạn.

bà lão hét lên. Ngay khi bức ảnh xuất hiện, nhà vua nhận ra ngay người vợ ngày trước trẻ đẹp hơn xưa một chút. Nhà vua vui mừng khôn xiết, sai bà lão kể lại một câu chuyện, rồi sai gia nhân khiêng chiếc ghế sa-lông trở về cung.

Cám ơn đã trở lại, được hoàng thượng chiều chuộng như trước, nàng không khỏi ghen tị. Một ngày nào đó, cảm ơn bạn:

– Em gái của tôi, em gái của tôi! Làm thế nào để bạn đẹp như vậy?

Anh ấy không trả lời, chỉ hỏi lại:

– Bạn có muốn làm đẹp? Hãy để tôi giúp!

Cảm ơn bạn đã đồng ý ngay lập tức. Ông ra lệnh cho những người hầu của mình đào một cái hố sâu và đun một nồi nước. Tấm dặn Cám xuống hố, Tấm dặn người hầu đổ nước sôi xuống hố. cám chết. Anh ta làm xác chết thành mắm và đưa cho mẹ kế, nói rằng đó là của con gái mình. Thực sự rất cảm kích, lấy ra chấm nước mắm và xuýt xoa khen ngợi từng bữa. Một con quạ bay lên, ngồi trên mái nhà và nói:

-Ngươi ngon tuyệt vời! Người mẹ ăn thịt đứa con mà vẫn ăn xin.

Mẹ nổi giận, mắng to và dùng sào đuổi quạ. Nhưng khi đến ngày, cô nhìn lại chính mình, nhìn thấy hộp sọ của con trai mình, và rơi xuống đất trong sợ hãi …

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Truyện cổ tích tấm cám ngày xưa ngày xưa. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *