Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
169 lượt xem

Truyện cổ tích về tính trung thực

Bạn đang quan tâm đến Truyện cổ tích về tính trung thực phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Truyện cổ tích về tính trung thực

Nói dối và lừa dối là hành động của những kẻ ngu ngốc – Benjamin Franklin

Trung thực là một trong những đức tính quan trọng nhất của con người và trung thực có thể nói là phẩm chất đạo đức đánh giá giá trị của một người. Nhưng không phải ai cũng hiểu được điều này. Tổ tiên chúng ta từ xa xưa đã hiểu rõ tầm quan trọng của tính trung thực nên đã bịa ra những câu chuyện để cảnh báo thế hệ sau phải trung thực và trung thực.

Bạn đang xem: Truyện cổ tích về tính trung thực

  • Truyện cổ tích tình bạn hay và ý nghĩa nhất
  • Tuyển tập những câu chuyện cổ tích về lòng biết ơn hay và ý nghĩa
  • Truyện cổ tích hay về lòng nhân ái
  • >

    1. Rùa vàng

    Ngày xưa, hai người bạn đã có một khoảng thời gian vui vẻ bên nhau, hiếm khi vì một người giàu và người kia nghèo. Người giàu được gọi là Dafu, và người nghèo được gọi là Zhiquan.

    Hai vợ chồng giàu thấy bạn nghèo muốn vay tiền làm ăn. Quân lương thiện không dám lấy tiền của bạn, nếu làm ăn thất bát thì lấy đâu ra tiền mà nộp? Do đó, sự giúp đỡ của bạn nên bị từ chối.

    Người giàu không có gì để mất, nhưng muốn nhiều hơn nữa, vì vậy một ngày nọ, anh ta lấy năm lượng vàng và đưa cho người thợ bạc để làm một con rùa vàng. Cách đây vài ngày, khi quân đến thăm bạn, Da Fu liền mang theo một con bọ hung để khoe. Anh xem nó, bày ra đĩa và uống với bạn bè cho đến khi say giấc nồng.

    Khi đó, con trai của Da Fu đi học về và nhìn thấy một con rùa vàng đã đưa nó ra ngoài chơi. Mãi đến khi Chiquan đi được một lúc, Dai Fu mới tìm đến con rùa vàng và hỏi vợ, người này nói rằng cô không mang nó đi. Người giàu hoang mang nghi ngờ người bạn tốt ăn trộm rùa vàng?

    Ngày hôm sau, Da Fu đến nhà Chiquan chơi, nhưng không may con bọ đã hỏi bạn:

    – Này, hôm trước bạn có cho bạn xem con bọ của tôi không?

    Chí Quân nghe lời, thầm nghĩ: Chẳng lẽ bạn mình nghi mình trộm rùa vàng? Nhưng tôi sẽ không xúc phạm bạn tôi nếu tôi nói rằng tôi không chấp nhận nó, vì vậy tôi phải thừa nhận là tôi hiểu.

    Xin Fu nói với tôi: – Thôi, anh cứ nuôi bọ cho vui thôi. Tôi tặng bạn.

    Giàu sang phú quý trở về, vợ chồng lo toan, làm sao có con rùa vàng cho bạn. Hai vợ chồng bàn nhau bán nhà cho một phú ông, xin làm đầy tớ và có đủ tiền làm con rùa vàng cho bạn.

    Truyện cổ tích Con rùa vàng

    Người giàu rất cảm động khi nghe câu chuyện, nên đã nhờ người thợ bạc làm một con rùa vàng, đem tặng bác sĩ và tặng lại bạn bè.

    Một lúc sau, con trai của phú ông mang theo con rùa vàng mua trước đó về nhà, nói với cha mẹ: – Hôm trước con về nhà, bỗng thấy trên đĩa có một con rùa vàng. Vì vậy, tôi để nó ở đây, nếu tôi gặp một kẻ lừa đảo, nó đã biến mất. Vì vậy, xin vui lòng trả lại nó.

    Dai Fuhao và vợ đã rất ngạc nhiên khi thấy điều này. Các mảnh ghép đã được mang đi chơi. Bạn đã trả lại những mảnh ghép nào? Tôi chỉ nghĩ có lẽ anh bạn tội nghiệp sợ bị mắng nên mới làm con rùa khác để làm.

    Da Fu mang rùa vàng đến dinh thự quân đội để trả lại và xin lỗi bạn. Nhưng căn nhà đã được bán, và vợ chồng bạn sống trong một ngôi nhà của một người giàu có. Da Fu liền đến gặp phú ông để trả lại con rùa và yêu cầu đưa vợ chồng bạn về. Người giàu từ chối như thế này:

    – Bạn đã mượn con rùa của tôi ở đâu? Vợ chồng tôi không bắt buộc phải chấp nhận điều gì sao? Chí Quân thừa nhận mình mắc nợ nhà giàu nên không chịu quay lại.

    Mọi thứ trở nên phức tạp, và cả ba người họ đưa nhau ra cổng công cộng để phân xử.

    Đương nhiên, cấp trên không biết phải làm sao với ba con người lương thiện và tốt bụng này.

    Câu chuyện này không chỉ đề cao sự trung thực của con người, mà tốt hơn là hãy nhận lỗi của mình thay vì nói dối. Người bạn đáng thương trong câu chuyện có thể nói thẳng ra là không lấy rùa vàng, nhưng không phải vậy. Trong cuộc sống, hãy đối xử với nhau bằng sự chân thành và thấu hiểu, và kết quả luôn xứng đáng.

    2. Ba trục

    Tham khảo: Truyện cổ tích Cây khế – Sự tích ăn khế trả vàng

    Ngày xửa ngày xưa, có một người tiều phu nghèo, cha mẹ ốm nặng mất sớm, mồ côi cha từ nhỏ, tài sản của gia đình chẳng có gì khác ngoài một chiếc rìu. Hàng ngày anh phải vác rìu vào rừng chặt gỗ bán kiếm sống. Ở bìa rừng có một con sông, nước chảy xiết nên nếu có người bị trượt chân ngã xuống sông thì rất khó bơi vào bờ.

    Một ngày nọ, như thường lệ, người tiều phu cầm rìu vào rừng để chặt gỗ, khi đang đốn củi bên sông, chiếc rìu bất ngờ gãy cán, lưỡi rơi xuống sông. Dù biết bơi nhưng anh vẫn không thể xuống sông để tìm chiếc rìu vì nước sông chảy xiết. Để người tiều phu ngồi khóc trong thất vọng.

    Truyện cổ tích về tính trung thực - Ba lưỡi rìu

    Đột nhiên từ đâu xuất hiện một ông già với mái tóc bạc trắng, râu dài và đôi mắt rất nhân hậu, nhìn người bán thịt và hỏi:

    – Này cậu, tớ thấy cậu khóc và buồn, cậu bị sao vậy?

    Người tiều phu trả lời ông lão:

    – Thưa cô, bố mẹ tôi mất sớm, tôi sống một mình từ nhỏ, nhà tôi rất nghèo, tài sản duy nhất là chiếc rìu sắt mà bố mẹ tôi để lại trong suốt cuộc đời. Với chiếc rìu đó, tôi vẫn vào rừng chặt gỗ kiếm sống, giờ nó rơi xuống sông thì không biết phải làm sao. Đó là lý do tại sao tôi rất buồn!

    Ông lão trả lời người tiều phu:

    -Em tưởng là chuyện lớn rồi, đừng khóc nữa để anh lặn xuống sông nhặt rìu cho em.

    Nói xong, ông lão lao thẳng xuống dòng nước sông chảy xiết. Một lúc sau, ông lão lên khỏi mặt nước với chiếc rìu bạc và hỏi người tiều phu tội nghiệp:

    – Đây có phải là lưỡi kiếm bạn đánh rơi không?

    Người tiều phu nhìn vào lưỡi rìu bạc và thấy rằng nó không phải của mình, nên lắc đầu và nói với ông già:

    – Không phải rìu của cháu tôi, của tôi là sắt.

    Lần thứ hai, ông lão nhảy xuống dòng sông chảy xiết để tìm chiếc rìu cho người tiều phu. Một lúc sau, ông lão lên khỏi mặt nước với chiếc rìu vàng trên tay và hỏi người tiều phu:

    -Có phải đây là chiếc rìu mà bạn vô tình đánh rơi xuống sông không?

    Người tiều phu nhìn vào lưỡi rìu vàng và lại lắc đầu:

    – không phải rìu của con trai tôi

    Lần thứ ba ông lão nhảy xuống sông, lần này ông đứng dậy với chiếc rìu sắt do tiều phu đánh rơi. Ông già hỏi lại:

    – Đây là cái rìu của bạn!

    Nhìn thấy chiếc rìu của mình, người tiều phu vui mừng thốt lên:

    Xem thêm: Hình ảnh cô tiên trong truyện cổ tích

    – Vâng, thưa ông, đây thực sự là cái rìu của tôi, cảm ơn ông đã tìm nó cho tôi để tôi có thể đốn củi kiếm sống.

    Ông lão đưa chiếc rìu sắt cho người tiều phu và khen ngợi:

    – Bạn là người trung thực và ngay thẳng, không tham lam tiền bạc. Bây giờ tôi đưa cho bạn hai chiếc rìu vàng và bạc này. Đây là quà của tôi cho bạn, hãy nhận nó.

    Truyện cổ tích về tính trung thực - Ba lưỡi rìu

    Người tiều phu vui vẻ cầm lấy hai chiếc rìu mà ông lão đưa cho và cảm ơn. Ông già làm phép và biến mất. Lúc đó người tiều phu mới biết mình vừa được giúp đỡ.

    Đây là một câu chuyện kinh điển về sự trung thực. Mục đích của tác giả khi viết truyện này là tôn vinh những con người trung thực, thật thà, không ham vật chất. Những người, giống như người tiều phu, không bao giờ thèm muốn những gì không phải của mình, và luôn chân thành và trung thực, cuối cùng sẽ được giúp đỡ, thành công và hạnh phúc. Trong cuộc sống, đừng bán rẻ sự thật của lương tâm để kiếm lợi vật chất, hãy luôn trung thực với người khác và thành thật với chính mình.

    3. Hạt gạo

    Cách đây rất lâu, rất lâu, có một vị vua già không có con và muốn tìm một người thừa kế. Nhà vua ra lệnh phát cho mỗi người dân một rổ hạt, hứa rằng ai thu được nhiều thóc nhất sẽ được phong vương, ai không có thóc sẽ bị trừng phạt.

    Truyện cổ tích Những Hạt thóc giống

    Ở một ngôi làng nọ, có một cậu bé tên là Rambut, mồ côi cha mẹ. Anh cũng đi nhặt thức ăn và cố gắng hết sức chăm sóc nhưng không một hạt gạo nào nảy mầm. Đến kỳ thu hoạch, dân chúng khiêng lúa về kinh, dâng vua. Chôm chôm lo lắng, đến gặp vua và quỳ xuống:

    – Bệ hạ! Tôi không thể làm cho lúa của bạn nảy mầm.

    Mọi người đều choáng váng trước lời thú nhận của Rambutan, và lần này họ sẽ bị trừng phạt nặng nề, nhưng nhà vua đã nhấc bổng cậu bé lên và nói nhẹ nhàng:

    – Trước khi phân phối hạt giống, chúng tôi đã luộc kỹ. Chúng vẫn có thể nảy mầm? Những xe tải chở ngũ cốc đó không đến từ hạt của tôi.

    Sau đó, nhà vua mạnh dạn tuyên bố:

    – Trung thực là phẩm chất quý giá nhất của con người. Tôi sẽ truyền ngôi cho cậu bé trung thực và dũng cảm này.

    Câu chuyện nói lên một sự thật muôn thuở rằng lương thiện là đức tính quý giá nhất, nếu thiếu đi một nửa giá trị của nó, con người sẽ mất đi một nửa giá trị. Trong truyện, nhân dân cả nước thua cậu bé, vì không dám tiết lộ sự thật, sợ vua trừng phạt nên họ quên rằng trước hết phải tôn trọng sự thật. Cùng với tất cả những người lương thiện, họ được chia sẻ những gì mà họ thường xứng đáng nhận được, giống như cậu bé trong câu chuyện trên.

    4. Pinocchio – Cậu bé người gỗ

    Ngày xưa có một người thợ mộc tên là gepetto. Tôi sống một mình vì tôi không có gia đình. Sau những ngày làm việc chăm chỉ, em rất thích làm những con búp bê gỗ nhỏ xinh. Vào một đêm, một nàng tiên đến để thưởng cho công việc khó khăn của anh ta, biến một bức tượng gỗ nhỏ thành một cậu bé thực sự. Geppetto vui mừng, đặt tên cậu là Pinocchio, và gửi cậu đến trường học tốt nhất trong làng. Tốt! Pinocchio không thích đến trường chút nào, trên đường đến trường cậu đã gặp hai đứa trẻ đường phố. Nó nhanh chóng bị người múa rối bắt lại và nhốt vào lồng.

    Pinocchio hối hận vì đã đến trường và yêu cầu nàng tiên cứu mình. Bà tiên xuất hiện và yêu cầu cậu nói cho cậu biết toàn bộ sự thật nhưng Pinocchio vẫn nói dối, cậu thấy mũi mình ngày càng dài ra thì cậu mới hoảng sợ và tiếp tục nói dối. Sau đó, khi đã cảm thấy thoải mái với hình phạt, cô ấy đã khôi phục mũi của Pinocchio về hình dạng bình thường, cứu nó ra khỏi lồng và nói với nó rằng Gipetto quá thất vọng với sự biến mất của nó nên đã bỏ rơi nó. về nhà.

    Pinocchio - Cậu bé người gỗ

    gepetto bị một con cá voi khổng lồ nuốt chửng. Pinocchio nhận ra sai lầm của mình và quyết định cứu chú của mình, người đã lặn xuống biển. Anh ta chui vào bụng cá voi, nơi anh ta gặp lại gepetto. Họ cùng nhau đốt lửa trong bụng cá voi. Quá đau đớn nên con cá voi đã phải thả mọi thứ và cả hai người bạn của chúng tôi đã được thả.

    Sau khi trở về nhà, gepetto trở lại làm việc và Pinocchio từ đó đã tỏ ra là một đứa trẻ rất ngoan ngoãn.

    Pinocchio là một cậu bé người gỗ, và nếu nói dối, cậu ấy có một chiếc mũi dài. Câu chuyện này nhằm phê phán những đứa trẻ nghịch ngợm nói dối cha mẹ và người lớn. Đồng thời, nó cũng cảnh báo chúng ta nếu nói dối người khác hậu quả tai hại sẽ bị trừng phạt bởi những thói hư tật xấu này.

    Tham khảo: Truyện cổ tích Thánh Gióng

    5. Sự trung thực của một người ăn xin đáng kính

    XEM THÊM:  Trang trí góc truyện cổ tích mầm non

    Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Truyện cổ tích về tính trung thực. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

    Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

    Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

    Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *