Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
133 lượt xem

Truyện Kiều: Có phải là Tuyệt Tác Văn Học Việt Nam ? – Góc trời viễn xứ

Bạn đang quan tâm đến Truyện Kiều: Có phải là Tuyệt Tác Văn Học Việt Nam ? – Góc trời viễn xứ phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Truyện Kiều: Có phải là Tuyệt Tác Văn Học Việt Nam ? – Góc trời viễn xứ

ling khiêu vũ

Những ngày gần đây, chúng tôi đọc hàng loạt bài báo của các nhà phê bình, giáo sư, tiến sĩ, nhà giáo trong và ngoài nước. chúng tôi có một số câu hỏi muốn hỏi một chút về câu chuyện. đây là mong muốn được học hỏi và đóng góp vào việc xây dựng nền văn học Việt Nam, không nhằm phá hoại hay biện minh cho bất kỳ lý do nào khác. chúng tôi không phải là chuyên gia văn học; không tranh luận, chỉ muốn đặt câu hỏi; Nếu Truyện Kiều là một kiệt tác trong nền văn học Việt Nam được nhiều học giả, nhà bình luận ca tụng và tôn vinh cho đến cao trào gần như tuyệt đối thì không có tác phẩm nào sánh được. Đó là những thắc mắc và suy nghĩ của chúng tôi về những tác phẩm Việt kiều có gần 300 năm trên văn đàn Việt Nam. hôm nay, đọc lại lịch sử xứ kiều, chúng tôi xin đóng góp một số suy ngẫm về chủ đề này. do đó, tiêu đề của bài báo có dấu chấm hỏi “?” rất đậm và lớn hơn tiêu đề.

Bạn đang xem: Truyện kiều đạo văn

chúng tôi xin tóm tắt ngắn gọn về “truyện kiều”: tên gốc là “Đoạn trường tân thanh, một bài thơ kinh điển trong văn học Việt Nam được viết bằng thể thơ lục bát theo thể lục bát của Nguyễn Du., gồm 3254 câu, Phim dựa theo tiểu thuyết “Kim Vân Kiều” của Thanh Tâm Tài Nhân ở Trung Quốc, được sáng tác vào cuối thế kỷ 16 hoặc đầu thế kỷ 17. Tân Thanh Trượng là một tiểu thuyết vào thời nhà Minh (1521 – 1567).

tường thuật: truyen kieu được chia thành 6 đoạn, không kể đầu và cuối. Thuý Kiều là một thiếu nữ tài sắc vẹn toàn, sống yên bề gia thất bên cha mẹ và hai người em là Thuý Vân và Thái tử. Nhân một chuyến du xuân, Việt kiều đã gặp Kim Trọng, một chàng trai thanh cao, nho nhã; sau đó họ đã tuyên thệ với nhau. Gia cảnh túng quẫn, Kim Trọng về quê lo tang lễ cho chú ruột, Việt kiều phải bán đứng chuộc cha. kiều nữ bị thanh mai trúc mã lừa vào lầu xanh nên tìm cách tự tử để thoát vận rủi nhưng không được. ít lâu sau, người chú cứu được kiều kiều từ lầu xanh về làm vợ, nhưng thái giám ghen tuông nên phải trốn vào chùa giảo cổ lam. kiều vô tình rơi vào tay vận đen, bạc mệnh nên phải vào lầu xanh lần thứ hai. kiều gặp từ hải. từ hải ngoại đi lấy chồng nước ngoài, giúp việt kiều trả ơn và trả thù. Từ Hải bị Thúy Kiều dụ dỗ cúng bái, bị Hoạn Thư lừa, sau đó bị giết. Việt kiều bị ép gả cho quan trên cạn; Vì tủi nhục, ông đã chết đuối ở sông Tiền Đường, được ân sư cứu giúp, quy y ở Phật Môn lần thứ hai. kim trong lại tìm kiếm ở nước ngoài. Nhờ sự soi sáng của sư phụ, Kim Kiều đã được đoàn tụ, gia đình được đoàn tụ. kim gặp kiều biến tình yêu thành tình bạn.

Tiểu sử: Gần như ai cũng đọc truyện Kiều của đại thi hào Nguyễn Du một lần. nguyễn du tên là như thế, biệt hiệu là thanh hiền, biệt hiệu là hồng sơn lap ho, nam hai dieu do. Theo gia phả, cụ Nguyễn Du sinh ngày 23 tháng 11 năm Quý dậu, tức ngày 3 tháng 1 năm 1766 dương lịch, tại huyện Bạch Cầu – Thăng Long. Sinh ra tại làng Tiên Điền, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh. Ông mất ngày 16 tháng 9 năm 1820 tại Huế. Nguyễn Du xuất thân trong một gia đình quý tộc, làm quan Đại phu nhiều đời dưới triều vua Lê, chúa Trịnh. đó là một gia đình có truyền thống yêu văn học và nghệ thuật.

sự nghiệp văn học:

-về chữ Hán, có ba tập thơ. -thanh hien thiet (tuyển tập thơ của thanh xuân) 1786-1804. -nam trung tam ngâm: 1805-1812. -bac hanh tap luc: 1813-1814.

-about nom script: -school so thanh. – văn tế cô hồn (hay còn gọi là văn tế thập loại chúng sinh). trường nữ. -từ ngữ rơi ra từ những người trẻ tuổi trong các căn phòng hình nón.

a-Truyện kiều có phải là kiệt tác không?

Trước khi đi vào một số vấn đề, chúng ta hãy đưa ra một số định nghĩa trong từ điển và trong google để chúng ta có một chút khái niệm về nó.

-masterpiece đồng nghĩa với kiệt tác. theo từ điển trích dẫn: nó là một tác phẩm xuất sắc… một tác phẩm nghệ thuật được thực hiện rất tốt, rất tốt… đồng nghĩa với một kiệt tác. theo từ điển của nguyễn quốc hưng thì đó là một tác phẩm vô cùng quý giá, chỉ dành cho những bài thơ, bài văn, tranh vẽ… rất hay và đẹp. nó là một tác phẩm văn học hay nghệ thuật, đẹp đến mức không thể tồn tại hơn như: một kiệt tác hội họa, một kiệt tác văn học độc đáo và một tác phẩm đạt đến đỉnh cao của nghệ thuật. kiệt tác, từ “tác phẩm nghệ thuật” ở đây là tác phẩm do chính tác giả sáng tác, không chuyển thể từ tác phẩm khác, không dịch hay lấy ý tưởng từ truyện, tác phẩm của người khác.

-adaptation: động từ có nghĩa là chuyển thể nội dung của một tác phẩm và viết lại nó trong một tác phẩm khác ở một hình thức khác.

-compose: viết, làm các tác phẩm văn học và nghệ thuật

-giải thích: nắm được ý chính, ý chính, lược bỏ các phần, ý không quan trọng.

-transliteration: là ngôn ngữ dùng để truyền tải kiến ​​thức như dịch thơ sang tiếng Pháp, tiếng Anh, v.v.

-dịch là một hoạt động bao gồm việc diễn giải ý nghĩa của một đoạn văn bằng một ngôn ngữ, văn bản nguồn và dịch nó sang một ngôn ngữ khác trong một đoạn văn mới và tương đương,

đó là một số định nghĩa được lấy từ từ điển và diễn đàn google. Vậy chúng ta xác định thể loại truyện nào? Theo bạn, truyện đam mỹ được sáng tác, chuyển thể, phóng tác, biên dịch, chú thích hay dịch thuật?

Trước khi trả lời, chúng tôi xin đưa ra một ví dụ và đặt câu hỏi, nếu có một người Trung Quốc hoặc Đài Loan đọc truyện ở nước ngoài, họ sẽ nghĩ gì? Bạn nghĩ đó là tác phẩm của nguyễn du hay bạn nghĩ là của thanh tâm, tài hay thừa? ta chắc chắn không phải từ nguyễn du, bởi vì nguyễn du không phải là người sáng tạo, mà nguyên bản là từ thanh tâm tài hoa. thậm chí có rất nhiều người Trung Quốc không biết tác phẩm này, họ chưa bao giờ đọc nó. lý do là nó là một cuốn tiểu thuyết nổi tiếng, giống như câu chuyện do bà viết. tung dài ngày xưa trên báo phụ nữ sài gòn hay trong mục “giải đáp nỗi lòng” của báo sg mới. Truyện gốc kieu truyện là của thanh tam tài nên bản quyền thuộc về tttn nguyễn du không sở hữu bản quyền (sở hữu trí tuệ) với truyện kiều rất tiếc thời đó chưa có luật bản quyền nên nguyễn du không bị kiện vì đã chuyển thể hoặc dịch nó mà không có sự đồng ý của tác giả. Nếu chúng ta so sánh bản gốc của kim văn kiều truyện với bản chính của nguyên tác truyện kiều, chúng ta thấy rằng đường nét chi tiết của hai cuốn gần như giống nhau.

chúng tôi đọc một số phiên bản truyện kiều của một số tác giả như: “vuong thuy kieu love story” do dream binh son dịch, truyện kieu do pham dan que và các phiên bản tham khảo của truyện kieu do bui ky và phan phan bang y le thuoc , nguyễn du, văn quynh, truyện kiều, đô nam, nghiên cứu và phán đoán truyện kiều, trần văn kim, thuyết phật trong truyện kiều, tiểu luận đạo duy anh, v.v. và nhiều văn xuôi do nhiều dịch giả biên soạn, nội dung vẫn giữ nguyên, ngoại trừ một số đoạn bị lược bỏ do ngôn ngữ không phù hợp, hoặc cắt bớt một số đoạn dài hoặc thêm bớt một số đoạn để thuận tiện, phù hợp với hoàn cảnh xã hội Việt Nam, hoặc thay đổi một số đoạn. tình huống của các nhân vật. tuy có bổ sung một số bài, nhưng nội dung và hình thức vẫn giống “tân thanh phú” tám mươi chín phần trăm. sự khác biệt là hình thức văn xuôi và hình thức văn vần. vậy đây là thể loại gì, là phóng tác, chuyển thể, chuyển thể hay dịch thuật? phần này dành cho các dạng giả được xác định. Chúng tôi vẫn chưa tìm ra từ chính xác, cứ nghĩ rằng cụ Nguyễn Du là người dịch từ chữ Hán và chuyển nó từ văn xuôi sang thơ dưới dạng văn của kim văn kiều rồi thêm bớt tùy ý, như một bức tranh. khả năng đạo văn hoặc ăn cắp ý tưởng của người khác. nói thêm: thời nguyễn du chưa có chữ quốc ngữ thì ai viết chữ quốc ngữ bằng thơ lục bát? sau đó:

-thứ nhất: theo ý kiến ​​của chúng tôi, nguyen du không thể là tác giả của truyện đam mỹ vì nội dung, ý tưởng và thiết kế không phải do anh ấy sáng tạo ra.

-Thứ hai: nếu là kiệt tác thì không phải là kiệt tác của văn hóa Việt Nam mà là của Trung Quốc, chúng tôi chỉ chấp nhận một nguyên du qua dịch thuật và sử dụng. sử dụng ngôn ngữ đẹp cho thơ và cách kết hợp ý tưởng cho phù hợp với hoàn cảnh Việt Nam.

-Thứ ba: Với hai lý do trên, chúng tôi cho rằng truyện Kiều không thể là một kiệt tác thơ hay nhất của văn học Việt Nam xưa và nay. Khi nói rằng kiều là một kiệt tác, hóa ra ông đã đạo văn, lấy ý tưởng của người khác trong thơ và truyện của mình, và vô tình xúc phạm đến bản thân và văn hóa Việt Nam.

-we: kiều truyện rất khó hiểu, tuy có một số từ ngữ bình dân nhưng chưa đủ để thành một bài thơ hay. bằng cách đọc thơ, người ta có thể tiếp thu ngay mà không cần phải tra cứu lịch sử Trung Quốc hay từ điển Hán ngữ. Chuyện này ngày xưa chỉ có thật, vì nhiều người cho rằng một bài báo có nhiều câu chuyện là một bài báo hay và có giá trị. lập luận đó ngày nay không còn phù hợp nữa. trong truyện kiều, nguyễn du sử dụng quá nhiều kinh điển của Trung Quốc, sử dụng nhiều từ ngữ Hán Nôm cần phải trích dẫn để hiểu, chẳng hạn như: giải cấu, trần truc, ba kinh, đông du, tu khau cam tam, ho cam, chieu . quan, lam kieu, quynh tuong, she ban, a tam boi ngoc, kim mon, truong huynh, cai ngủ, tu ma phuong cau, kiet khang, quang lang, han thuong, nguyen tieu, sân hoa, cu moc, liễu chuong , đại cao khang cát, qin sông, dương quan, v.v. nhiều và nhiều hơn nữa. có lẽ tiếng Việt của chúng ta lúc đó không đủ “chữ” nên phải mượn chữ Hán và kinh điển để giải nghĩa.

-fifth : trong 3254 câu thơ, ông đã sử dụng nhiều từ lặp lại thành một câu thơ hay trong một đoạn văn mà nhiều nhà phê bình, học giả sâu sắc cho là rất hay, rất hay, cần thiết. thực ra, những ám chỉ đó có thể được chỉnh sửa ít hơn, cô đọng hơn, nhưng không làm mất đi ý tưởng hay mục đích mà tác giả muốn nhấn mạnh. (nếu có dịp, sau này mình sẽ đăng một bài riêng về thơ lục bát của nguyễn du)

Tóm lại, theo chúng tôi, sử ký chưa có đủ điều kiện để được coi là kiệt tác theo tiêu chuẩn tác phẩm của các nước phương Tây. Một kiệt tác tốt phải có ảnh hưởng lớn đến xã hội, cuộc sống, đạo đức, tinh thần, giáo dục, truyền thống, tình yêu, tư tưởng, triết học, lịch sử, hoặc đại diện cho một thời đại nhất định, v.v. và đặc biệt là tác phẩm phải do chính tác giả đó sáng tạo ra chứ không phải đơn thuần là dịch, phóng tác hay mượn ý tưởng từ tác phẩm của người khác. một tác phẩm có giá trị phải có sức ảnh hưởng của quần chúng (ảnh hưởng này không có nghĩa là dùng để ngâm nga, ru ngủ trẻ em) một dân tộc, cho nhân loại hay làm thay đổi một hệ thống chính trị, v.v … những câu chuyện của Hải ngoại, các điều kiện nói trên không được tìm thấy. So sánh, bình “Đại Cáo” của Nguyễn Trãi, là “thiên cổ hùng văn”, là bản tuyên ngôn độc lập thứ hai của dân tộc Việt Nam, sau bài “Nam quốc sơn hà Nam đô hộ quốc” thời Lý mới. được gọi là một kiệt tác! Nếu so sánh người Việt Nam ở nước ngoài với người Việt Nam lúc này thì người Việt Nam hơn hẳn và tạo dựng được tinh thần yêu nước chống giặc ngoại xâm; thay vì tư tưởng nô lệ và khuất phục trong các câu chuyện ở nước ngoài. hoặc thực tế hơn, nếu so sánh chữ kieu với những “bức thư từ trái tim” ngày nay kêu gọi toàn dân đứng lên đáp trả núi sông của các nhà hoạt động quốc gia thì còn ích hơn nhiều so với những câu chuyện của người Việt Nam ở hải ngoại. . Tuy không phải là một công trình đồ sộ, nhưng những bức thư này sẽ mang lại dân chủ, độc lập, giải phóng, và lợi ích cho dân tộc Việt Nam hơn trước cuộc xâm lược của quân xâm lược phương Bắc hiện nay.

Vậy thế nào là một tác phẩm được gọi là kiệt tác? chính tác phẩm đó tham gia trực tiếp hoặc gián tiếp vào sự thay đổi xã hội, tầm nhìn về thế giới, tầm nhìn của cuộc sống con người. nếu được coi là tác phẩm lớn thì nó phải chứa đựng tư tưởng lớn và tính nghệ thuật cao. một tác phẩm văn học lớn phải có sự tồn tại của một con người, một dân tộc hay toàn thể nhân loại với những khát vọng mà con người mong muốn. Truyện kiều không đủ những yếu tố đó. Chúng ta chỉ tự tâng bốc mình, vỗ về những điều không thực tế của người khác, chúng ta vay mượn của người khác, chúng ta khoe khoang những điều không cần thiết, cổ hủ, phi lý, chúng ta không chấp nhận sự thật. Vì vậy, cho đến thế kỷ 21, nước ta vẫn là một nước lạc hậu, nghèo nàn, kém văn minh, thua một nước láng giềng nhỏ bé. Dân tộc ta có gì khác để tự hào, đáng tự hào? Có thể những câu chuyện về kiều có giá trị cách đây hai, ba trăm năm chứ không phải ngày nay.

tác phẩm được gọi là kiệt tác văn học nghệ thuật phải hay, hoàn hảo đến mức không thể tạo ra tác phẩm nào khác được. Điều gì quyết định giá trị của một kiệt tác? -phải có giá trị sáng tạo,-ý tưởng kỳ lạ,-mức độ can đảm và kỹ năng cao,-xuất sắc,-câu chuyện, -chủ đề, -không phản đối, -đơn vị. đối với chúng tôi, một tác phẩm xuất sắc là một “thành tựu trí tuệ và nghệ thuật tối cao”. (thành tựu trí tuệ hoặc nghệ thuật tối cao).

một kiệt tác phải vượt lên trên chủ đề, phát triển khái niệm nghệ thuật của du khách, trở thành một điểm mốc, một điểm tựa, một bằng chứng. một kiệt tác sẽ truyền cho chúng ta cảm giác vô hạn, cảm giác rằng bất cứ điều gì cũng có thể. chúng tôi lý tưởng hóa các thiên tài thông qua những khó khăn, đấu tranh, lo lắng và cảm xúc của họ. họ đã quản lý để sáng tác; họ là những thiên tài mà chúng ta muốn tin rằng tồn tại trong tất cả chúng ta. và vì trí tưởng tượng là vô hạn, nghệ thuật cho phép những sinh vật phàm trần có cơ hội trở thành bất tử. chúng tôi xin đưa ra một số tác phẩm mà nhân loại coi là kiệt tác hoặc bất hủ:

– môn võ công của Sun tu được coi là kiệt tác vĩ đại nhất của thế giới cổ đại; Nó chỉ giới hạn trong lĩnh vực quân sự, nhưng nó cũng có thể được áp dụng cho các lĩnh vực khác như kinh tế, thể dục, thể thao, khoa học.

– tứ đại kỳ thư gồm: tam quốc diễn nghĩa – la quan trung – hành tẩu về tây – ngo thừa an, thụy hương – thi nhiên am.v.v. bốn tác phẩm văn học với bốn phong cách thể hiện riêng biệt đã mang đến cho người đọc cái nhìn tổng thể về xã hội Trung Quốc qua các sự kiện lịch sử. với giá trị lịch sử và những ý nghĩa cao cả để lại. đây là những cuốn sách quân sự của Trung Quốc. Phương Tây cũng có rất nhiều cái gọi là kiệt tác mà chúng ta sẽ nói đến ở phần sau.

-painting : vẽ thiên tài leonardo da vinci với nụ cười “mona lisa” bí ẩn và những mật mã khó đoán trên bức tranh tường. “Bữa tối cuối cùng” và “Người đàn ông Vitruvian” là ba trong số những kiệt tác hội họa sẽ sống mãi trong lòng hậu thế vì những nét vẽ khoa học và bí ẩn của họ. nhiều nghệ sĩ khác: pablo picasso, paul cezanne, gustav klimt, claudeosystem, jackson pockock.v.v ..

-music: johann sebastian bach, wolfgang amadeus mozart, ludwig van Beethoven, richard wagner, franz joseph haydn, johannes brahms, franz schubert, frédéric chopin.v.v chỉ là một ví dụ nhỏ: bản giao hưởng nhỏ của johannes brahms vẫn được ngâm tẩm trong bản giao hưởng mới nhất của mình, phản ánh sâu sắc sự phong phú vô bờ bến của đời người: từ đam mê tình yêu, niềm vui tuổi trẻ, những biến cố, những số phận đen tối, v.v.

các kiệt tác văn học như:

anna karenina của lev tolstoy l một kiệt tác của tiểu thuyết lãng mạn.

– chiến tranh và hòa bình (war and peace – lev tolstoy). kiệt tác phản ánh một thời kỳ bi thảm của toàn bộ xã hội Nga, từ tầng lớp quý tộc đến tầng lớp nông dân, trong Chiến tranh Pháp-Nga thời Napoléon.

– madame bovary (phụ nữ bovary – gustave flaubert). cuốn tiểu thuyết kể về số phận của một phụ nữ nông thôn tiểu tư sản vì chán chồng là một bác sĩ thị trấn mà ngoại tình với một luật sư trẻ tuổi nhưng không thành ….

– lolita của vladimir nabokov k ủng hộ tất cả chúng ta với tư cách là cha mẹ, nhà hoạt động, nhà giáo dục nỗ lực, với sự cảnh giác và sáng suốt hơn nữa, trong nhiệm vụ nuôi dạy một thế hệ tốt hơn và chắc chắn hơn. thế giới.

– gatsby vĩ đại của scott fitzgerald: sự vĩ đại của một kiệt tác văn học là kiệt tác đỉnh cao của một nhà văn Mỹ.

Xem thêm: Tóm tắt nội dung truyện kiều của nguyễn du

– Hamlet by william shakespeare : giữa xã hội bộn bề với những nhà tù, rác rưởi, hàng vạn người tìm được một người lương thiện, ta vẫn thấy một tia sáng le lói. hạt giống vàng của chủ nghĩa nhân văn.

– tuyển tập truyện ngắn kể về những câu chuyện của anton chekhov, tìm kiếm thời gian đã mất marcel proust, george eliot với “người trung gian” về thân phận phụ nữ, bản chất của hôn nhân, chủ nghĩa lý tưởng, tư lợi, tôn giáo, đạo đức giả, cải cách chính trị và giáo dục.

– jane eyre của charlotte bronte xuất bản năm 1847; cuốn tiểu thuyết đã gây chấn động văn học Anh và nhanh chóng được yêu thích trên khắp thế giới.

-với những đỉnh cao của emily bronte: tình yêu hoang dã, giống như mảnh đất đã nuôi dưỡng họ, hoang dã và mãnh liệt. Mặc dù cuộc sống của họ đầy bi kịch, ghen tuông và đau lòng, nhưng cuối cùng họ vẫn được chôn cùng nhau. còn nhiều công việc khác nữa nhưng chúng tôi chỉ muốn giới thiệu một số công việc tiêu biểu do số lượng mặt hàng có hạn.

So với một số tác phẩm trước, truyện Kiều có đủ những giá trị hay điều kiện để trở thành một kiệt tác của văn học Việt Nam? Chúng tôi tin rằng như vậy là chưa đủ. tuy nhiên, chúng ta không thể phủ nhận rằng ở những khía cạnh khác như văn học, ngôn từ thời bấy giờ thì cách tả cảnh, tả người rất tuyệt vời. Vậy cụ thể công việc của Nguyễn Du là gì? đã dịch và chuyển thể từ dạng văn xuôi của nguyên tác bằng chữ Hán sang dạng thơ lục bát. Đây là một bộ tiểu thuyết nổi tiếng của Trung Quốc mà ít người biết đến. nên chúng ta nhắm mắt và tôn vinh nó là kiệt tác của văn học Việt Nam, thật đau lòng! Phạm Quỳnh đã đọc tại Hội nghị Khai sáng Đức năm 1924 tại Hà Nội rằng: “Truyện Kiều không chỉ quan trọng đối với văn hóa nước nhà mà đối với văn học thế giới, chúng chiếm một vị trí cao quý … ta còn; tiếng ta còn, nước ta còn theo sau… ”bạn nghĩ sao về câu nói này? thật ra thời đó, thiên hạ không ai biết truyện kiều là gì, không ai tò mò tìm đọc, có lẽ có một số cuốn đã được các học giả Việt Nam dịch sang tiếng Pháp. , nhưng chúng chỉ được để trong ngăn kéo. Ca ngợi một trí thức tội phạm là quá nhiều.

chúng tôi đồng ý rằng truyện Kiều có giá trị về mặt thơ ca và cách sử dụng ngôn ngữ tuyệt vời, chứ không phải là tác phẩm tiêu biểu cho văn học Việt Nam vượt thời gian; hay nói cách khác, không phải truyện của kiều không còn, là vn không còn, hay vn không còn tài nào khác ngoài nguyễn du. đây có thể là một dự đoán cho thực tế của xã hội ngày nay.

chúng tôi không phủ nhận rằng pham quynh là một người tài năng và học thức cao; nhưng với sự chỉ trích đó chúng ta khó mà chấp nhận được, mặc dù nhiều trí thức sau này vẫn tiếp tục xu nịnh theo lời ông; vì họ sợ khi mình nói ngược lại sẽ bị người khác đánh giá là ngu ngốc. Điều đó kéo dài đến thời đại của chúng ta: đó có phải là bẩm sinh của dân tộc, không dám nói, không dám bày tỏ ý kiến, ngại bộc lộ ý kiến ​​của mình, sợ người khác khen và chê? thì đất nước không có cơ hội vực dậy, không có những sáng kiến ​​cao siêu cũng như không biết sửa sai, giữ lấy những gì tốt đẹp. Hãy cùng nhìn lại những thói quen của người Việt Nam trong những năm qua. Nếu có danh nhân hay bậc cao nhân chê tác phẩm là hay, hay, thì có hàng chục, hàng trăm người vuốt đuôi khen ngợi không ngần ngại, không cần suy nghĩ, bàn tán hay dở. như có một số nhà thơ sống ở hải ngoại ngày nay, xuất bản nhiều thơ và sách khắp nơi, nhưng tất cả những bài thơ của họ đều trống rỗng, không có tư tưởng, không có đạo lý, không có triết lý gì cả, chỉ là một câu chữ rồi trộn vào những bài thơ tình ngu ngốc, nhưng không phải. nhiều người viết thánh ca in trong sách. Tiếc cho văn học nước ngoài.

Truyện Kiều là một tác phẩm nguyên tác của Trung Quốc, nhưng lấy nó làm tiêu biểu cho nền văn học nước nhà, thật là xót xa cho đất nước việt nam. Ngay cả khi chúng ta thử hỏi người Trung Quốc hay Đài Loan xem họ có biết “kim văn kiều” là gì không, chắc chắn họ sẽ lắc đầu. Trước đó, nhà Nho học Đinh Đình Nguyễn văn Thích cũng đã lên tiếng phản đối việc đưa truyện ngoại văn vào chương trình giáo dục. có lẽ, ông có lý khi nhận xét những câu chuyện của mình ở nước ngoài và tương lai đất nước “đất kinh kỳ xưa xanh sử…” đây là một câu chuyện tình. chúng tôi cũng đồng ý với quan điểm của bộ phim này và tôi cũng không hiểu tại sao bộ giáo dục lại đưa truyện kiều vào chương trình học. lợi ích gì, giáo dục gì cho học sinh, sinh viên. Lòng yêu nước, tinh thần dân tộc, đạo đức hay niềm tự hào bốn nghìn năm dựng nước và giữ nước, hay đạo đức đồi bại, dâm ô hay coi con tàu là đất mẹ? truyện kiều là một tiểu thuyết sa đọa và phong kiến ​​của xã hội Trung Quốc, đáng để chúng ta học tập? Đối với người Trung Quốc, một cuốn tiểu thuyết chỉ vì mục đích chính kịch, làm phim hay để đọc giải trí không thể là một tác phẩm kinh điển tồi tệ chút nào; đôi khi thậm chí hủy hoại xã hội.

Ở Việt Nam, chúng ta có nhiều cuốn sách rất bổ ích cần được truyền bá để khuyến khích các bạn trẻ học tập và tìm hiểu, để phát triển đất nước, lành mạnh hóa xã hội hơn là những câu chuyện ở nước ngoài. Tại sao chúng ta không mang những cuốn sách khoa học, kinh tế và nhân văn tốt nhất thế giới đến với trường học của chúng ta, ví dụ như sách khoa học của nhà khoa học nguyễn xuân vinh, giáo viên toán ngo buu chau, tiến sĩ vật lý thiên văn trinh huu chau (eugene h.trinh) , một bài báo khoa học của dr. Nguyễn Thanh Tiên, trong chương trình phóng tàu vũ trụ khám phá jupiter của Galilê, nhà khoa học Đinh Bá Tiến trường đại học huddersfield chế tạo phần mềm điều khiển rô bốt, tàu vũ trụ tự hành, phd trường đại học hoàng tử nguyễn trong hiện chuyên ngành nghiên cứu bức xạ phông vũ trụ , giáo sư nguyen thuc quyen thuộc khoa hóa sinh trường đại học California, santa barbara (usa), nhà khoa học duong nguyet anh in the us Navy. UU., Các giáo sư khác như giáo sư võ văn anh, giáo sư nguyễn sơn bình, giáo sư nguyễn xuân hưng hay tiến sĩ vật lý vo dinh tuấn, v.v. Về tiểu thuyết hiện nay có rất nhiều bạn trẻ viết bằng tiếng Anh như Linh Đinh, Lan Cao, Kien Nguyen, Angie Chau, Monique Truong … Về thơ, có một cô gái ở tuổi 15, Aline dolinh đã trở thành một trong những năm đại sứ trường trung học ở các bang thống nhất.v.v.v. chúng ta có nhiều nhân tài nhưng không ai giới thiệu, khuyến khích hay phổ biến tài năng của họ trong xã hội Việt Nam để giới trẻ học hỏi; sử dụng những sách báo, tài liệu đó và những kiến ​​thức đó để phát triển đất nước nhanh chóng theo kịp sự tiến hóa của nhân loại. Tại sao chúng ta cứ loanh quanh trong những câu chuyện ở nước ngoài? truyện kieu không thể là một tác phẩm kinh điển khủng khiếp chút nào; đôi khi thậm chí hủy hoại xã hội.

Nói như vậy không có nghĩa là chúng ta chê hay không thích truyện kiều mà chúng ta muốn bình luận về sự tâng bốc thái quá khiến giới trẻ coi thường chúng ta, bởi ngày nay có rất nhiều bạn trẻ mê truyện. . ; nhưng biết làm gì, học gì, tạo ra một nền giáo dục mới để canh tân đất nước có ích lợi gì? những câu chuyện về kiều hơn 200 năm, chữ Hán thuộc tầu, nhiều người không hiểu chữ du mục, chúng ta nên cất vào ngăn kéo của quá khứ và có lẽ là kỷ niệm đẹp hơn. chúng ta không có “mới” quên “cũ”, nhưng có những thứ không còn phục vụ trong một số lĩnh vực ngày nay, đặc biệt là trong quá trình tiến hóa của nền văn minh nhân loại. Hơn nữa, lịch sử Truyện Kiều không phải là tư tưởng hay triết lý chính thống của xã hội và dân tộc Việt Nam. Sở dĩ chúng tôi muốn nói như vậy là vì có rất nhiều trí thức, rất nhiều học giả chỉ muốn bám vào cái cũ để ca tụng, không chịu tìm tòi, nghiên cứu cái mới để học hỏi hoặc truyền bá những điều có ích cho dân tộc, cho nhân loại mà cứ vòng vo. , tâng bốc, phóng đại những điều cũ, khiến thế hệ sau không học được gì mới từ chúng tôi.

chính vì vậy mà tà quyền dễ dàng áp đặt chương trình giáo dục phi đạo đức hiện hành, xóa bỏ mọi luân thường đạo lý để sinh ra băng nhóm côn đồ, trộm cắp, cướp bóc và tội phạm, xảo quyệt, kẻ bán nước, phản dân. Mọi người. “kiều” trong văn hóa cộng sản Việt Nam không còn bán thân cứu cha, mà sinh ra nhiều “thú” tố cha mẹ, giết ân nhân, giết bạn bè như thời cải cách ruộng đất. Loại hình văn hóa này bắt nguồn từ đâu? mỗi thời đại có những nền văn hóa khác nhau, những suy nghĩ khác nhau, những tư tưởng phù hợp và hợp lý với xu thế tiến hóa của nhân loại. Việt Nam cần những người trẻ tuổi để mở ra cánh cửa mới của thế kỷ 21 để phát triển đất nước. nếu cần, khuyến khích tuổi trẻ ngày nay tìm hiểu lịch sử Việt Nam, hiểu biết về những anh hùng đã có công dựng nước và giữ nước để noi theo; bất cần, vu khống, đoán già đoán non, nhạc hải ngoại hay phi tang thân phận Việt kiều bán mình cứu cha.

Hãy thử nghĩ xem, con em chúng ta biết bao nhiêu người về nước ngoài, bao nhiêu giờ họ dạy về nước ngoài ở trường trung học và đại học? Họ đã thu thập và học hỏi được những gì, đạo đức có tốt hơn không, đất nước có dân chủ hơn, tự do hơn, bình đẳng hơn so với thời phong kiến ​​không? Những câu chuyện về kiều có thể áp dụng những gì trong xã hội văn minh ngày nay? bạn dạy con cái chúng ta làm tốt hơn hay tệ hơn ngày nay ở Việt Nam: mại dâm, đồi trụy, buôn người, bạo loạn? , chính phủ đàn áp người tốt, v.v. Vậy điều gì đã ảnh hưởng đến cây kiều? chắc chắn là không!

Theo ý kiến ​​của chúng tôi, pham quynh đã nói như một “lời tiên tri”: “Lịch sử còn, tiếng ta còn, tiếng ta còn, nước ta còn”: bây giờ lịch sử của kiều không ai đọc, anh ấy đã thay đổi ngôn ngữ tiếng Việt. Thay đổi cách đọc ngược, đọc ngược, đọc vuông, ghép các từ mà từ điển chưa từng có, dùng từ hoặc nói tiếng Việt mà ngay cả người Việt cũng không hiểu được (ts bui hien). Thêm vào đó, thế hệ trẻ ngày nay đổ xô học tiếng Trung Quốc sau đó làm việc trên tàu để kiếm sống, họ quen với lịch sử Trung Quốc hơn là lịch sử, họ thay đổi sách giáo khoa, chính phủ chi tiền để xây dựng nhiều viện nghiên cứu trên khắp thế giới. , nay để vinh danh lịch sử, đã xây dựng tượng đài nguyễn du (đây không phải để tưởng nhớ nguyễn du mà dùng làm biểu tượng để ghi nhớ văn hóa thuyền). đây là mục đích chính trị của giáo dục ngày nay ở sc. Cách đây một thời gian, ông đã thành lập Viện Khổng Tử và khuyến khích độc giả nước ngoài, những người chỉ muốn giới trẻ Việt Nam tiếp cận gần hơn với văn hóa Trung Quốc. ngày nay, một tên bui sien, một hồ dai đã tiếp tục âm mưu bòn rút dân tộc việt nam đó. Nếu cứ tiếp tục với tốc độ này, không bao lâu nữa Việt Nam sẽ bị xóa sổ trên bản đồ thế giới và bị Trung Quốc thống trị.

XEM THÊM:  Top 6 bài văn mẫu Thuyết minh về Truyện Kiều của Nguyễn Du lớp 9 chọn lọc 2023

b-Truyện kieu có tác dụng gì đối với xã hội Việt Nam sau gần 300 năm?

Trước khi nói về ảnh hưởng của truyện Kiều trong xã hội Việt Nam, chúng tôi xin nói về một số nhân vật của Kiều:

a thuy kieu nhân vật. nhiều người chê bai Thúy Kiều là người con gái tài sắc vẹn toàn nhưng do gia cảnh phải bán mình chuộc cha, lâm vào cảnh “áo hai lần, áo lau hai lần”, bị thế lực phong kiến ​​chà đạp. . Bán mình kiếm tiền cứu cha, hành động được nhiều người ca tụng, mà sau này Kim tôn bà với câu “chữ trinh lấy chữ hiếu làm đầu”. trong trường hợp này, chúng ta hãy thử tự hỏi bản thân, con cái chúng ta, hoặc những phụ nữ trẻ ngày nay, chúng ta nghĩ gì? Nếu họ là Thủy Kiều, họ sẽ hành động như thế nào trong tình huống đó? Tôi chắc chắn 99% rằng tôi sẽ trả lời rằng tôi sẽ không bán thân mình để minh oan cho bố mà tôi phải suy nghĩ và tìm ra giải pháp tốt nhất và thực tế nhất để hành động. Theo chúng tôi, hành động của Thủy kiều là quá vội vàng, nông nổi và thiếu suy nghĩ, nếu không muốn nói là ngu ngốc và nhu nhược. Thủy kiều là người được học hành tử tế, biết thơ văn, biết hát, biết đàn, có sắc đẹp trời cho, nhưng không đủ thông minh để phân xử thiện ác, tìm cơ hội hay hoàn cảnh khác để xoay sở hợp lý hơn. , Dù ở thời đại nào, là phong kiến, thực dân, đế quốc hay cộng sản.

b- Đúng là người làm mẹ nên hy sinh hết mình vì con cái. vào thời đó, hoàng gia là tầng lớp trung lưu, thuộc tầng lớp có địa vị hoặc quyền lực. tuy nhiên, họ không biết cách đẩy con cái mình vào con đường nghèo khổ, khốn khó; cho rằng cha mẹ đã bán đứng con cái để được tự do, hạnh phúc: cha mẹ thiếu tinh thần trách nhiệm và đức hy sinh cao cả. Nếu cha mẹ còn chút lương tâm sẽ không bao giờ để con cái phải hy sinh như vậy vì điều đó thật bất công. Cha mẹ hy sinh cho con cái thì tốt hơn là ép buộc con cái phải hy sinh cho cha mẹ. Hãy cùng nhìn lại những hy sinh của các bậc cha mẹ Việt Nam để giành tự do năm 1975 để suy ngẫm về việc cha mẹ yêu thương con cái như thế nào, có giống như một gia đình thực sự trên tàu không?

c- thuy van và anh trai là thái tử bất hiếu: thuy van chỉ biết tận hưởng cuộc sống sung sướng bên người yêu của em gái mà không màng đến hoàn cảnh bất hạnh hay chia sẻ nỗi khổ của chị gái. vua quan nhận lương thực và giáo dục từ gia đình, thi đỗ, được làm quan, rồi đi tìm nàng. Tóm lại, ngoài chữ hiếu, người phụ nữ Việt Nam còn học được gì ở Thúy Kiều và Thúy Vân? Chữ hiếu trong truyền thống dân tộc Việt Nam đã có từ ngàn đời nay, không phải từ trong truyện Kiều mới có. Vậy truyện Kiều đã ảnh hưởng đến xã hội Việt Nam như thế nào? ngoài việc bán thân rồi trở thành phi tần, không ai ép nàng làm, sau đó thái giám đánh ghen nàng, sau đó nàng lại không thể chăm sóc bản thân, rồi lại bị lừa bởi sở khanh bị cưỡng bức. kết hôn với một viên quan đất đai, v.v. vì vậy nó không thông minh chút nào! Kiêu lẽ ra phải thông minh để tìm một lối thoát cho cuộc sống, có thể kiếm việc làm, có thể tìm cách trở về nhà, hoặc làm bất cứ điều gì ngoài việc đi bar và bán thân để nuôi thân. người thiếu lòng tự trọng, không tự ái, cả tin, không xấu hổ, không nỗ lực, có ý chí kiên quyết đứng vững trên đôi chân của mình để giải quyết những vấn đề khó khăn. chúng tôi muốn dùng lời của triết gia Hy Lạp độc tôn để nói rằng kiều nữ là một mỹ nhân “tóc dài nhưng ít thông minh”. nàng tin vào sự dối trá của hồ đồ mà khuyên rùa biển chỉ vì ích kỉ mà muốn gặp lại cha mẹ ở quê, để sau này được hưởng cuộc sống hạnh phúc theo lời hứa của chàng. cô là thủ phạm gián tiếp gây ra cái chết của xu hai. đọc truyện của kiều, ta không tìm thấy một đạo lý nào như trong lục văn hay hoa tiên hay một số tác phẩm khác. do đó, người Việt Nam học hỏi từ một người phụ nữ như Thủy kiều. đó là một suy nghĩ bình thường không biện minh cho số phận hay nhân quả.

d- thuy kieu và thuy van ảnh hưởng đến phụ nữ Việt Nam nhiều hơn là xấu hơn là tốt hơn. thuy van là một cô gái lười biếng, vô trách nhiệm, tàn nhẫn và buông thả. ta đồng ý rằng kiều có hiếu với cha mẹ, nhưng lại lãng mạn quá. “Tôi nhìn thấy bóng một người sau khi tan sương mù. xung quanh bức tường để nhìn vào một cách tò mò. có ý định chờ đợi. cách xa bức tường để nói chuyện. với tình yêu và lãng mạn của thủy chung, chỉ là một lần gặp gỡ mà ngày đêm nhớ nhung, liệu đây có phải là tiếng sét ái tình? mới một sáng, một đêm lẻn ra khỏi nhà gặp kim trong, sao có thể khắc đá vàng nhanh như vậy? đúng là “vòng ngoài bảy chữ, vòng trong tám nghề”. đó không phải là kiểu con gái ngoan ngoãn, đức hạnh là mẫu mực của đạo đức Việt Nam thời bấy giờ. Đặc biệt là những người nước ngoài mới khoảng 14-15 tuổi, làm sao họ có thể đảm đương được việc nhà? vậy chúng ta có thể học được gì từ thuy kieu, thuy van? Nếu nói về tình yêu của kiều nữ, chúng ta thua ngay cả câu chuyện “la dame aux camellias de alexandre dumas fils”, một câu chuyện rất sâu sắc về tình yêu, cuộc sống, tình người và trên hết là đức hy sinh, đạo đức cao cả của người yêu hoa trà. marguerite. o luc van tien được trời chữa mù, thi đỗ trạng nguyên, làm quan lớn. kiều nguy cũng gặp trăm ngàn nguy hiểm, ghen “buộc đưa cống” (cống xuống thuyền): nàng nhảy xuống sông tự tử, để giữ gìn trinh tiết, nàng được thần cứu, rồi được đoàn tụ. với luc họ đi trong hạnh phúc vinh quang, v.v.

học giả tôn giáo c

– Mặc dù trên thực tế, chúng tôi đồng ý với cách đánh giá đương thời của Nguyễn Công Công về Nguyễn Du, mặc dù lời lẽ lúc đó hơi khắc nghiệt so với một số nhà Nho khác. ông để người xa xứ bán mình làm “vợ” khắp thiên hạ như một nhân vật “gian dâm” không thể lừa được người ta dù biện minh vì lý do này hay lý do khác. hoặc “đoạn dài” là “đáng giá”! Nó cũng bị châm biếm. ” bạc mệnh đã không lừa dối con người một cách sắc sảo. trường đoạn để đời ngoại tình. nó đã được bán trong rất nhiều năm. có hiếu thì dễ lừa ai. bạn nghĩ về cuộc đời mà chán đời “. Đã có thời có câu” đàn ông đừng nói phan trần / đàn bà đừng nói thùy văn thùy kiều “. hay” giai nhân đáng đời “gian dâm”, hoặc “bốn anh hùng vẫn là những cô gái ngốc nghếch / mười trở thành những con đĩ bị mắc mưu”, v.v. hoặc không, các ngôi sao khiêu dâm có những cụm từ như: căn phòng nên yên tĩnh, cầu thang được che bằng một tấm rèm màu hồng và tắm trong hoa. trong sáng bằng ngọc trắng ngà, rõ ràng ban ra một tòa thiên phú! (khi kiều đi tắm) hoặc một đoạn văn khác miêu tả đêm động phòng của chàng thư sinh: “… chẳng may tách trà mi, ong đã chỉ đường về. mưa to gió lớn, chẳng xót ngọc, chẳng tiếc hương… ”Văn chương tuy tao nhã nhưng cũng không thể che giấu sự thô tục đó cũng là phản nghĩa. hoặc một số học giả khác đã bình luận về câu chuyện như sau:

– theo mr. dao duy anh: “Sở dĩ ta yêu kiều như vậy không phải vì nó có thể làm nên một quyển sách đạo đức cho thiên hạ, mà chỉ vì trong quyển sách đó, nguyễn du đã dùng những lời ma thuật để làm cho tâm hồn ta rung động”. o trong lời tựa của Từ điển truyện ngắn truyện ngắn (1974) ông cũng viết: “Trong lịch sử ngôn ngữ và văn học Việt Nam, si nguyên trai và quốc âm thi tập là những người đặt nền móng cho chữ quốc ngữ. , nguyễn du với lịch sử kiều ông là người đặt nền móng cho ngôn ngữ văn học hiện đại của nước ta “.

-trong tờ báo bên phải số. 21, số ra ngày 1 tháng 9 năm 1924, ngo duc ke phê phán và đả kích lịch sử đạo kiều, qua bài “nghị luận về chính học và dị giáo, quốc văn, kim văn kiều, nguyên du”. ngo duc ke cho rằng đạo đức và tà giáo có mối quan hệ mật thiết với vận mệnh của quốc gia, và những câu chuyện về tà giáo là sự trỗi dậy của tà giáo, cho thấy sự suy tàn của vận mệnh đất nước. Theo ông, dân tộc ta lúc bấy giờ đang rơi vào tà giáo, vì những di sản đạo đức tốt đẹp bị mất đi, không có người thay thế mới, ngược lại có những kẻ “đạo đức giả” (chỉ cánh phò mã) tuyên bố. tuyên truyền tà giáo. hoặc cũng nhận xét rằng: truyện ở nước ngoài là vô giá trị, vì “tên sách là vô nghĩa”. anh lý luận: “Chỉ cần nhắc đến tên sách là không thể ngửi được. Tại sao vậy? bất kỳ bộ truyện nào, dù có bao nhiêu nhân vật thờ ơ, đều là của một chủ nhân duy nhất; truyện, là truyện của một chủ nhân, nên tên sách cũng được gọi như vậy. bây giờ truyền thuyết đó là công chúa Thủy Kiều, danh hiệu được đặt theo tên ba người (kim văn kiều): một người mất họ và hai người mất họ khi lấy tên đã đặt, thật là ngu ngốc. ” Ông cho rằng “Truyện Kiều không đủ để nêu gương sáng cho cuộc đời.” Ngô Đức Kế còn tố cáo Phạm Quỳnh là một nhà văn giả mạo đã ca ngợi “Sách sex” là sách giáo khoa về văn hóa và sư phạm quốc gia cho rằng du học là thoái hóa, sa vào những sai lầm cũ, tôn sùng tiểu thuyết là chính, sử là một sự sỉ nhục. Truyện kiều không thể là “quốc hồn quốc túy” Về điểm này, ngo duc ke cho rằng: “Nguyên du dịch truyện của thời gia lâu; thì từ gia xa xưa, khi chưa có lịch sử ra nước ngoài, nước ta không có quốc hoa, không có quốc hiệu, không có quốc hồn; vậy thì những tác phẩm của những vị minh quân sáng chói các triều đại lê, ly, mái từ đâu ra? “

-mr. fan công kích pham quynh là “ông trùm học đường”, đồng thời cũng không ngần ngại phản đối pham quynh trên báo chí ngôn tình, kêu gọi tẩy chay truyện hải ngoại. Anh cho rằng, phong trào làm vinh danh truyện hải ngoại đã khiến nhiều bạn trẻ bỏ cả gia đình, trật tự xã hội vì đam mê yêu đương. Có lẽ lúc bấy giờ, chỉ có sách quốc ngữ, văn tế và văn học sử ra sức ca tụng lịch sử do ảnh hưởng của tân cổ học, cố gắng lấy văn học nước ngoài làm hình mẫu tốt cho văn học chữ quốc ngữ mà không nghĩ đến lợi ích cho thiên hạ. và xã hội.

– che lan vien nêu: “Nguyên du viết ở nước ngoài, quốc văn thành văn”

– tan da nguyen khac hiếu và than khóc: “… tiền tang chưa chắc đã là hồng nhan của mẹ. giữ đất bờ sông. linh hồn còn lâu mới nghe được tiếng đàn. ”

– nguyen khuyen giễu cợt: “… chả trách thằng nào mặc mãi. khăng khăng đòi nhặt một phần đuôi. ”

– chu mạnh trinh cho rằng kiều là người có tình … o quốc gia doan nghĩ rằng hành động của kiều quá hời hợt nên thông cảm cho cô ấy … và duong quang cho rằng cô ấy hành động nhân đạo, nhưng kiều là một con người . quá nông cạn .v.v.

Cũng có nhiều nhà phê bình truyện kiều ca ngợi và phê phán nhiều lĩnh vực khác nhau, mỗi lĩnh vực đều có cốt truyện riêng, quan niệm riêng tùy theo nhận thức và sự thâm nhập của nó qua bức màn tri thức. chúng tôi chỉ nêu một số nhân vật tượng trưng để chúng ta có khái niệm và nhận xét về tác phẩm lịch sử kiều bào xưa và nay sau một số thế kỷ.

Cách đây không lâu, chúng tôi đã đọc một số bài báo trên khắp đất nước về Tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton và Ngoại trưởng John Kerry. họ sử dụng một cụm từ nước ngoài gọi là nghi thức xã giao khi tiếp xúc với một số nhân vật chính phủ ở nước sở tại. Như vậy, bài báo kết luận rằng Truyện Kiều là một kiệt tác mà các nhà lãnh đạo thế giới cũng thuộc nằm lòng. hay gần đây là chủ tịch Trung Quốc khi sang thăm Việt Nam cũng đã đọc sách ở nước ngoài tại tiệc chiêu đãi. báo chí cũng tung hô, ca tụng truyện Kiều là một kiệt tác, nhưng không ai nghĩ rằng đó là lời cảnh báo cho người dân Việt Nam: Đất nước Việt Nam phát triển cùng văn hóa Trung Hoa, Việt Nam là một phần của đất mẹ! hoặc mr. bill clinton và mr. kerry đã đọc ở nước ngoài để dạy chúng ta về chế độ nô lệ bấy lâu nay; Tránh ra! chỉ dành cho mục đích chính trị.

d- ký tự trong loại:

  1. ký tự quan trọng. Dù ở thời phong kiến ​​một người đàn ông có thể lấy nhiều vợ, nhưng kim trong không thể giành lại được thủy chung dù yêu bao nhiêu, hoặc ngược lại, thủy chung không thể lấy chồng của anh trai mình lâu dài để có cuộc sống hạnh phúc. chung thủy, trung thành ở đây là ngụy biện vi phạm đạo đức. “Chữ trinh bé nhỏ này, anh không ôm chặt được, anh sẽ cho nó tan chảy lần nữa!”… Kim Trọng ngọt ngào với kiểu “Yêu nhau, liều sống chết, gặp nhau còn chút của. tình yêu. .. kim trong là người đọc nhiều sách, có học thức và chức tước cao, vượt trội hơn tất cả các nhân vật khác về tầm vóc và trí tuệ nguyễn du miêu tả kim trong: nửa đường, nhạc vàng suýt nghe coi chừng một văn nhân buông lỏng. bước băng. buộc túi gió trăng, sau chân mấy đứa … họ kim chi vốn nhà nhà giàu nổi tiếng quỹ đất, văn chương, thông minh trời phú. bên trong tao nhã, bên ngoài lộng lẫy …. quốc sắc thiên hương, tình trong như đã, ngoài còn e …
  2. nguyen du đã dùng nhiều từ để miêu tả rất hay về một học giả, kim trong. nhưng anh không thể che giấu được nhân phẩm của mình, anh là một người ích kỉ, không biết hy sinh bản thân hay đúng mực trong tình yêu, anh luôn tránh những tình huống không thoải mái, những tình huống có thể khiến anh mất mặt. anh chỉ là một sinh viên con nhà giàu, không có gì đặc biệt. ta có cảm giác anh ta là người nhát gan, ham gái, khi gặp hai chị em thủy chung, anh ta muốn cưới cả hai người. o khi biết mình không lấy được kiều thì lập tức níu kéo em gái, gọi là tình yêu, đó là chung thủy, o sau 15 năm gặp lại, kim trong nhất quyết muốn lấy lại Kiều. chúng ta nghĩ gì về hành động đó? không có đạo đức! hoặc khi gặp kiều lần đầu: “gắn bó một hai thì thôi, để rồi sẽ lần ra manh mối”. quá tham lam!

    còn, kim trong nhập vai hay: khi trở về mới biết mình phải bán mình, kt thể hiện nỗi đau (khi tỉnh dậy thì khóc, khóc rồi thất tình). kim trong sau những ngày dài mộng mơ, khi gặp lại thuy kiều lần thứ hai, kt vội vã chui tọt xuống hố để về nhà. kim trong vội vàng “lùi lại ôm lấy thủy kiều” (chi tiết này trong văn xuôi bị nguyễn du cắt bỏ), hành vi này không xứng với một người đàn ông tử tế thời bấy giờ. nhưng cuối cùng, nguyen du cố gắng làm cho kim trong trở thành một chàng trai khiêm tốn, lịch lãm và phong độ, mặc dù nguyen du cố gắng tạo thêm vẻ ngoài của kim trong trong phần cuối. nhưng dù có bao nhiêu câu thì chúng ta cũng chẳng học được gì bằng vàng ngoài chuyện mê gái. nhiều người cho rằng kim trong là hóa thân của nguyễn du muốn gửi thân phận của mình vào đó. thật là một nhận xét đáng thương cho nhà thơ nguyễn du của chúng ta!

    2-vuong bị một người buôn lụa buộc tội sai. Đây chỉ là một lý do để dựng nên câu chuyện về thời đại phong kiến, nhưng nó vẫn hiện lên hình ảnh của một người cha vô trách nhiệm và nhẫn tâm, dù đã tiễn con đi đường xa trong nước mắt và sự nghiền ngẫm. .

    3-thẻ sinh viên là kẻ dối trá mua người ngoại quốc về làm vợ lẽ; thực ra anh ta chỉ là người hầu cho cô chủ nhà kho. mã sinh viên xuất hiện cùng bà mối trong vai một người khách phương xa. đặt điều dối trá, tránh đặt tên cho các dân tộc có nguồn gốc. đây là một tay chơi, với thân phận đáng ngờ là “cạo sạch, ăn mặc đẹp”. nguyễn du giới thiệu mã sinh viên “con nhà nòi”. còn chơi nữa mới biết kỳ đen. làm quen với mồi nhử và tìm kiếm thức ăn ở vùng hoa trăng ”).

    4-promo cũng không phải là một người đàn ông tốt; anh là kiểu người thích tìm những loài hoa quý hiếm để thỏa mãn dục vọng của mình. kết thúc cuộc đời là một thế giới của đam mê, phong cách, ánh sáng màu trong trắng ngọc ngà! dạn dày sẵn sàng tung ra chiêu trò tán tỉnh tự nhiên… .là người sợ vợ, nhút nhát, không biết tự vệ, chỉ tham gia vào những trò thác loạn, trác táng. Tiếp theo, tôi xin ghi lại lời phê bình của anh Chi trong “Thơ văn Việt Nam”: “Người học sinh có một thương nhân ở nước ngoài, nhưng cử chỉ của anh ta cho chúng ta thấy trong anh ta một kẻ lăng nhăng tầm thường; khi không còn cách nào để tiếp cận anh ta nữa là người đẹp, tôi chỉ biết “nuốt” và nhìn mà không làm được gì khác ”. hay lời phê bình của nhà thơ vu han trong cuốn “Đoạn trường tân thanh” lên án ông bằng những lời lẽ cay đắng hơn: “cho đến khi tên hoạn quan tra tấn Việt kiều trước mặt, bắt hắn phải dùng tay tra tấn Việt kiều mà thôi. anh ta im lặng như khi khuyên người yêu cũ chạy trốn rõ ràng anh ta là một kẻ hèn nhát anh ta đam mê cái đẹp nhưng anh ta chưa bao giờ thực sự yêu cái lạ và cái thứ 5 trong “Văn học Việt Nam thuyết minh tân di” tập II cũng vậy. cùng quan điểm với hai người trước đó, gọi ông chú là “một người đàn ông bình thường, không có phẩm giá”.

    5-hanshu là con gái của Thượng thư bộ Thượng thư, dưới triều đại ming, người đứng đầu tất cả các cấp bậc quân sự tương đương với chức vizier. thái giám là nhân vật điển hình của sự tàn bạo độc ác. mọi người đều công nhận thái giám là người có lòng ghen ghét cay đắng. tuy nhiên, nếu so sánh kiều với hoạn quan thì thái giám thua xa về địa vị, gia cảnh, học vấn và cách đối xử, nên nhà phê bình vu trinh cùng thời với nguyễn du đã nhận xét rằng thái giám cho rằng “cú vọ. ngay trong dịch vụ. . ” nghĩa là mỗi câu đều có lý, nên thủy kiều phải tha cho thái giám mà chỉ giết chó và ung (chó – thái giám) khi kiều báo trả thù. (còn trac tuyền là tên do chú đặt cho thủy kiều theo yêu cầu của thái giám).

    6- từ hải: nguyễn du từ hải đã thay đổi thành người tốt, tính tình độ lượng, hào hiệp, coi của cải như lông hồng, coi người như rác rưởi, là một anh hùng rất mực. mực, lược thể thao thông minh (tiếp theo). so với thanh tam, tài và sắc, có điểm khác biệt: hài cốt tạo nên cái chết bi thảm của xu hai, “trong cơn hoảng loạn, ông đã gieo mình xuống sông, quân sĩ đã vớt được ông và chặt đầu của anh ta “của bạn. và trong truyện “kim văn kiều”, hình ảnh chết của bạn hai là một sáng tạo độc đáo. còn nguyễn du đánh trận với quân triều đình, để tôn vinh sức mạnh và lòng dũng cảm của một anh hùng, vì vậy ông đã sử dụng nhiều từ anh hùng trong mô tả của từ hai. tuy nhiên, cốt lõi của Hải vẫn là một tên cướp phục vụ thời gian, nhưng thủy chung đã dụ cô gái dại dột để rồi cuối cùng phải ân hận vì… “một tay gây dựng cơ đồ”. bấy lâu nay, sở trường hoành hành ngô sông. gắn liền với triều đình. Các vị thần đang bỏ qua số phận của chính mình ở đâu? ”

    Tham khảo: Số phận người phụ nữ qua truyện kiều

    Máy bay phản lực 7 cấp. (Quan âm ni) không ai biết nó trông như thế nào, cũng không nói gì về nó nên nó không có gì đặc biệt. cảm giác ân sủng rải rác chỉ nói về một cơ hội trên con đường vô định để gặp một cảm giác ân sủng rải rác như sư trưởng của một ngôi chùa chian-an-am; trong lịch sử anh ta đã gặp Thủy-kiều ba lần. Là nơi thờ phật, nhưng phía sau chùa vẫn còn một hồn ma chính là mẹ nuôi.

    8 lượng bạc, nàng là mẹ nuôi sủng ái, trực tiếp bị giới thiệu là kẻ ức hiếp phụ nữ, nhìn thấy nàng xinh đẹp tuyệt trần, nghe nói nàng là nương nương, trong lòng hắn liền nghĩ những điều không thành thật. hạnh phúc bạc. sau đó bán ra nước ngoài cho một quán bar ở Châu Thái. cả hai đều là những tên côn đồ bất lương.

    9-hiến hồ: nguyễn du trình hth: “có đại quản / đó là hồ thờ kinh luân gồm có tài / đẩy xe, chỉ cầu đặc biệt / tiện nghi và nhiều thứ ngoài đồng.” anh ta là nhân vật trong truyện kiều nhưng lại là một vị thần có thật trong triều đại ming của Trung Quốc. chính ho ton tren là người đầu tiên để thuộc hạ của mình ghi thất bại từ biển. Hồ Tôn Đôn đỗ Tiến sĩ thời nhà Minh, là một nhà quân sự tài ba đã bình định nhiều cuộc nổi dậy, đặc biệt là đánh bại bọn owau (hải tặc Nhật Bản) thường quấy phá vùng biển Đông Nam. Trung Quốc, ông được phong làm thái tử thái bảo, giữ chức Tả sát thủ kiêm Thượng thư bộ binh. ho ton cũng là một nhà văn và nhà sử học của triều đại ming; sau vì liên kết với nghiem tung (1), người đã tạo nên sự kiện chăm sóc chó (1550), nên bị bắt giam, rồi tự sát và chết trong ngục. (theo nguyen cam xuyen) v.v. nhưng anh vẫn là một kẻ lừa đảo, nhiều mưu mô nhưng cũng là kẻ si tình của biết bao cô gái “mặt sắt cũng phải ngốc vì yêu”.

    Tóm lại, chúng tôi không thể viết nhiều chi tiết về từng nhân vật, chỉ có thể kết luận ngắn gọn rằng những nhân vật trong truyện của kiều không có ảnh hưởng tốt đến xã hội Việt Nam như: vuong ong, người cha vô trách nhiệm, không có tình thương . hoặc hy sinh vì con cái, bọn ma cô, tay sai cho phu nhân. một kẻ khiêu khích thích tìm hoa lạ để thỏa mãn dục vọng, anh ta là một kẻ nhút nhát, không phòng bị, gan dạ và chỉ biết mê đắm trong những cơn cực khoái. hoạn quan cay đắng ghen tuông. của một vùng biển anh hùng, nhưng không nghĩ rằng anh đã chết dưới những lời ngọt ngào của thủy kiều. Tôi không biết mình có phải là người tu luyện hay không, nên tôi không thấy từ bi hay thương xót. tiểu thư bạc mệnh, bất hạnh bị nữ phụ bắt nạt, sở khanh danh bất hư truyền, đúng như cái tên đã đặt..v.v. Vậy những nhân vật đi trước có ảnh hưởng gì, có bài học gì cho xã hội Việt Nam bấy giờ và bây giờ không? Biết đâu rút kinh nghiệm bản tính hèn hạ và lối sống bẩn thỉu, côn đồ của những kẻ đó?

    những câu chuyện ở nước ngoài ảnh hưởng đến tôn giáo như thế nào?

    nhiều nhà phê bình cho rằng truyện kiều mang màu sắc tam giáo là nét tiêu biểu của tư tưởng nguyễn du. Trong kinh sách của Nho giáo, có năm mối quan hệ tổng quát được gọi là “ngũ luân” được khái quát là: vua / tự, cha / con, vợ / chồng, anh / em, bạn bè. hoặc vào “ngũ thường”: nhân, lễ, chính, trí, tín. chúng đều là sản phẩm của hệ tư tưởng phong kiến. Nguyễn Du sinh ra trong một gia đình có truyền thống nho học. Tất nhiên, Nguyễn Du không thể không chịu ảnh hưởng ít nhiều của tư tưởng Nho giáo. Vậy có bao nhiêu câu, đoạn văn được coi là thấm nhuần nội dung Nho giáo?

    Cuộc đời của thủy chung gắn với thuyết mệnh trời, được nguyễn du thể hiện dưới dạng “tài mệnh tương đố”, “hồng nhan bạc mệnh”. mọi đau khổ, tủi nhục của những người con xa xứ đều do ông trời định đoạt. “tầm trần phòng trần phòng. cho thanh cao lấy cái thanh cao” hay “nghĩ đời mà chán đời”. Quả là một tài năng khiến trời đất phải ghen tị! ”

    Trong triết học, Nho giáo thường đề cập đến số mệnh của trời, đạo trời và đạo trời. thực ra người xưa không biết tin nên chuyện không hay, không may đều do “trời cho”. ngay cả khi bạn vấp ngã bạn sẽ kêu trời, nếu bạn mất thứ gì đó bạn sẽ kêu trời, nếu bạn không ăn được bạn sẽ kêu trời, nếu bạn quá hạnh phúc bạn sẽ kêu trời. .. như phương tây nói “oh my god” v.v. thần trở thành người bảo vệ cuộc sống của con người, sử dụng lâu dài trở thành thói quen trong quần chúng. Cũng như trong thơ, vô số tác phẩm đã sử dụng quyền năng của Chúa để trừng phạt, đổ lỗi và van xin. Thần nguyễn du cũng vậy, gặp số mệnh hẩm hiu thì cứ việc trời giáng, ngươi không cần phải thâm cung bí sử mới biết thần, chính là biết đường của trời. vậy thần nguyễn du ở đâu?

    “Nghĩ về cuộc sống thật là chán đời. thật là kỳ tài cho trời đất ghen tị! ”-“ lạ, sắc, tư, gió, trời xanh má hồng thói đánh ghen. – ”Sư nói: phúc của trời đất, cội nguồn cũng từ lòng người. .có trời mà còn có ta, tu là gốc của phúc, tình là dây oan “. hoặc suy nghĩ hoặc tất cả những điều trên thiên đàng. thiên đường đã được tạo ra như một người. buộc trần phải xuất trần, thanh cao, thanh cao… biết thân không thoát khỏi cõi trời… nỗi oan này còn là tiếng kêu trời mà xa… đã mang nghiệp báo. đối với Cơ thể. cũng không đổ lỗi cho bầu trời ở gần, bầu trời từ xa. một trăm năm trong các vương quốc. chữ tài, phú quý, ghét nhau. Phải chăng chỉ bấy nhiêu câu trong truyện Kiều cũng đủ để chúng ta kết luận rằng Nguyễn Du đã vận dụng triết lý Nho gia vào truyện Kiều? chúng tôi cho rằng không riêng gì nguyễn du mà hầu hết văn thơ ở phú vn đều đầy rẫy những điều về trời, phật, thần, nhưng nhiều tác giả chưa từng đọc “tứ sách ngũ kinh, ngũ kinh, cương mục, tôi. học thiền hay kinh thánh nhưng vẫn dùng nhiều từ ngữ tuyệt vời về phật và thần về nho.

    Chúng ta nhớ ngày xưa khi còn đi học, thầy giáo lấy một đoạn văn trong bài thơ của mình và làm đề văn cho học sinh bình luận. Sau khi chấm điểm bài báo, ông thấy rằng cả lớp có một nhận xét lý thuyết rất khác nhau mà ông không bao giờ nghĩ về bản thân mình, những ý tưởng về tôn giáo và triết lý cuộc sống đã giải thích khá rõ rằng khi viết bài thơ đó, ông không bao giờ nghĩ đến một giây phút, thậm chí không một lần. như cụ nguyễn du khi dịch lại đoạn trường tân thanh, chắc không ngờ sau này nhiều người đã suy luận, bình luận để gán cho tác phẩm của mình muôn loài hoa lá trở thành kiệt tác. chúng ta tin rằng nếu hôm nay hắn còn sống hắn sẽ rất kinh ngạc mỉm cười nói tác phẩm này không phải là người sáng tạo ra truyện kim ngọc kiều mà chỉ nhìn thấy sự đau khổ của cô gái, thừa dịp nhiệm vụ, nhàn nhã phiên dịch. cho cuộc sống để giải trí với một vài trống súp.

    1-chữ hiếu hay đạo lý làm người khi mới cắp sách đến trường, trên tường ai cũng thấy câu tục ngữ “Tiên học lễ, hậu học văn”. về nhà cha mẹ thường dạy “công cha như núi thái sơn, nghĩa mẹ như nước chảy suối chảy, một lòng kính mẹ cha mẹ, đạo hiếu của con là đạo hiếu của con cái”. chỉ cần biết từ mẫu. người nhạc sĩ và đã viết nên một bài hát rất cảm động về lòng mẹ: “lòng mẹ bao la như biển cả êm đềm, tình mẹ như dòng suối dịu ngọt … hay cây khô không dễ đâm chồi, an Mẹ già không dễ ở đời với con .v.v vẫn còn rất nhiều câu ca dao, tục ngữ Việt Nam có từ hàng nghìn năm trước, dùng để giáo dục con cái hay xã hội, nhưng không nhất thiết phải có kiến ​​thức sâu rộng về giáo lý hay phật học. hiếu thảo với cha mẹ nếu nói về triết học hoa lệ thì có lẽ chỉ cần một vài câu đơn giản như vậy thôi cũng đủ kết luận rằng một học giả nhân văn dùng kiến ​​thức của mình để áp dụng vào công việc của mình nếu sử dụng lịch sử của kiều như một tác phẩm để giáo dục. con người về đạo đức, về đạo hiếu với cha mẹ còn nhiều thiếu sót Việt Nam còn rất nhiều thơ, văn, nhiều tác phẩm có giá trị cho đất nước , xã hội và con người, không chỉ là những câu chuyện về kiều.

    Con người ta khi sinh ra đã có sẵn quan niệm về chữ hiếu do sự giáo dục của cha mẹ theo quy luật tự nhiên. Đạo hiếu trong Nho giáo là nền tảng siêu hình tiềm ẩn trong tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên. Đạo hiếu mô tả một cách sống, một cách đối nhân xử thế, cuối đời và đầu đời. nói rõ hơn, đạo hiếu là một loại biểu hiện của mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái, giữa con người với tổ tiên. Đạo hiếu còn phản ánh thế giới sinh thành và quan điểm của người Việt Nam về thế giới sinh thành đó. và cuối cùng, đạo hiếu thể hiện chính nguyên tắc sống, mục tiêu cuối cùng của cuộc đời: đó là chính cuộc sống thông qua nguyên tắc sinh sản ”. (tran van doan). do đó, chữ hiếu ở hải ngoại không phải là cao cả, cũng không phải là mẫu mực cho toàn xã hội Việt Nam lúc bấy giờ.

    2-Về đạo phật trong truyện kiều, nhiều người bình luận, gán ghép và cho rằng tác phẩm truyện kiều chịu ảnh hưởng của đạo phật. Nguyễn du có hình thức ngôn ngữ Nho giáo nhưng thấm đẫm nội dung Phật giáo và dân gian, nhưng đọc đi đọc lại cũng chỉ loanh quanh “buộc nóc phải trật tự”. chỉ cho cái thanh cao mới là cái thanh cao ”…“ có tài thì mới cậy tài…. chữ tài đi kèm chữ tai một tiếng ”….“ nghĩ đời thì chán đời. thật là một tài năng khiến trời đất phải ghen tị! ” Đạo Phật thực chất là một học thuyết về đau khổ và giải thoát. Trong truyện Kiều chỉ có đau khổ nhưng không có giải thoát, chỉ có chấp nhận mà không hối hận, chỉ có trả thù mà không có tha thứ, chỉ có lòng tham ích kỷ nhưng không có từ bỏ. phần lớn là sự trả nhân quả, nhân duyên và nghiệp báo: “kiếp trước em vụng về đường đi, kiếp này em sẽ không thể nào bù đắp nổi”. “Nó đã mang nghiệp vào thân. thì đừng trách trời gần đất xa ”hay“ kiếp này chưa trả được nợ. kiếp sau trả nợ cho chồng. ”hay“ chữ tâm bằng ba chữ tài ”.

    Nhiều người cho rằng nguyễn du đã trộn lẫn giữa thuyết giáo và triết học phật giáo trong tác phẩm de kieu của mình, nhưng nếu muốn áp đặt triết học phật giáo thì tại sao lại có một con ma thần thoại trước lăng mộ của cô Tiên? Theo lời giải thích của nhà vua về một cô gái trẻ tên là dam tien, xinh đẹp, tài năng nhưng đoản mệnh; Nơi đây đã từng là một danh nhân, nhưng giờ đây nó là một ngôi mộ hoang lạnh không có người viếng thăm. Thủy kiều nghe vậy thì cảm thương, khóc lóc, thắp hương cúng bái, rồi làm thơ cho người dưới gốc cây. Trong lòng Kiều nghĩ rằng mình là người cùng cảnh ngộ với Đạm Tiên nên đã hiển linh báo tin ngay cho Kiều biết cuộc đời khốn khổ của Kiều trong tương lai. nếu nguyễn du là người hiểu biết triết lý phật giáo thì tại sao lại tin vào mê tín dị đoan, tin rằng hồn phách của bà chủ vẫn tồn tại đâu đó? chúng tôi cho rằng đây là sự mê tín có sẵn trong truyện “du tân thanh” của Trung Quốc thời phong kiến ​​mà cụ nguyễn du mới dịch chứ không phải ông dựng truyện: mà ở đây là hương khói. vương miện mới mang gần xa. vị hôn thê của anh từng là ca sĩ. nổi tiếng tài hoa, hết lần này đến lần khác xôn xao hiếm có ngoài cửa quan . . đời mặt hồng mong manh, giữa xuân cành thiên hương bỗng gãy … anh khóc cho qua chuyện, là em và anh. người phụ nữ đau hơn là sự chia rẽ! lời rằng bạc mệnh cũng là chung…. dễ hay tình gặp lại, chờ xem, hiện tại sẽ hiển linh. một lời nói đã quá muộn … phút sau gió thổi ngọn cờ …

    Theo chúng tôi, chúng tôi không biết tttn hay nguyễn du đã cố tình đưa cái gia tài của Nho giáo vào trong cơ thể của Phật giáo và phát triển tâm từ để cãi mệnh lệnh của trời và tranh luận với nghiệp thân. đối với truyện kiều thì chữ thân quan trọng hơn chữ tài vì thân là mệnh của thân, mệnh phụ thuộc nhân duyên, tài là tùy nghiệp. mà bản thân nó là luật nhân quả. tuy nhiên, con người có thể thoát khỏi nghiệp chướng bằng sự lựa chọn tự do và tâm trí là chỗ đứng cần thiết. giữa những nghịch cảnh của đời người, con người phải biết tỉnh ngộ và hành thiện sám hối. nên có hoạn nạn, có khổ đau thì thần thức mới giác ngộ. do đó truyện kiều nguyên du kết thúc bằng chữ tâm, chữ tài mới bằng ba chữ tài ”. Dù ai cũng cho rằng Nguyễn Du đã vận dụng triết lý Phật giáo trong Truyện Kiều, nhưng đối với 3254 lời cầu nguyện, Nguyễn Du chưa đưa ra những hiểu biết của Phật giáo về nghiệp báo, giải thoát và giác ngộ. có hai ý niệm trọng tâm của đạo Phật: “đã mang nghiệp vào thân thì đừng trách trời gần đất xa”, vì “gốc lành ở trong lòng, chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. “. hoặc “nghĩ ra mọi việc tại trời…” “chữ tài, chữ mệnh, cả hai” giải quyết cuộc đời mình bằng chữ “tâm” và chữ “tài” cũng không thể hóa giải được mệnh; ăn năn.

    tuy nhiên, với tâm từ, nó có thể là thiên đường, nó cũng có thể là địa ngục. chúng ta không phải là chuyên gia về triết học phật giáo hay thuyết đồng tính, nên chúng ta chỉ dùng những suy nghĩ bình thường bình thường để suy nghĩ; có thể khiến nhiều người không hài lòng. chúng ta đọc hải ngoại nhiều lần mà không thấy tiếc nuối của người Việt kiều, đoạn tuyệt tình dục mà không lập công cho đời, nỗi uất hận vẫn còn đầy mà người xa xứ đã dứt nghiệp ra đi, thật là khó hiểu. Với niềm tin đơn giản, chúng tôi cho rằng đối với Nho giáo cho rằng “sinh lão bệnh tử”, chết ở cõi âm để sống với tổ tiên, còn theo đạo cổ, người có đạo hạnh chết đi sẽ lên cõi thần tiên, bồng bềnh trong thiên hạ. Tương lai ; đạo phật, con người khi chết đi sẽ luân hồi tái sinh, nếu thành phật sẽ nhập niết bàn v.v. là quá cao, nên đối với chúng tôi, chủ nhân chỉ biết rằng chủ nhân ăn ở hiền lành, làm việc thiện thì sẽ có cuộc sống tốt hơn. chúng ta vẫn chưa hiểu nhà thơ nguyễn du đã đưa triết lý nhà phật vào truyện kiều như thế nào và ở đâu?

    Chúng tôi không hiểu nhiều về triết học Phật giáo, nhưng qua nhiều bài bình luận của nhiều học giả, mọi người đều có cách hiểu khác nhau về Phật giáo. Người Việt Nam ở nước ngoài ảnh hưởng triết học Phật giáo, nhiều khi nghĩ lại cũng thấy nực cười: hễ gặp chữ cửu huyền thất tổ, cửu huyền thất tổ là mây, đan lát, nén hương, giọt nước, nén hương, quan thế, v.v. rồi chỉ lấy triết lý nhà phật ra và bình luận dài hàng chục trang mà không giải thích nhân vật và họ đã làm gì để giải thoát, giác ngộ, sám hối mà chỉ có Việt kiều gom góp khi nghiệp chướng đã trả. , đúng là kiều còn tài hơn phật Thích Ca; mới 15 tuổi anh đã tự thoát khỏi đau khổ để đoàn tụ với gia đình! “Thực ra, ý nghĩ rằng nhờ thiện lương mà mình giảm bớt nghiệp chướng để hưởng thụ một cách xứng đáng trong cuộc sống này, không hoàn toàn đúng với quan niệm nhân quả thuần túy của đạo Phật, nhưng thiện lương của chị là gì? Thật lòng mà nói, tôi không hiểu có gì sai cả. nhân quả theo cách hiểu khoa học của chúng ta là gieo hạt gì thì cây đó sẽ phát triển chứ không gì khác có thể gieo hạt đậu và trồng cây dừa vậy cây thủy sinh đã gieo hạt gì mà lúc 14-15 tuổi anh ta. phải sống trong im lặng 15 năm? Vì vậy chúng ta phải nói rõ rằng tư tưởng của nhà phật nguyễn du ở đây là phù hợp với tín ngưỡng dân gian thông thường. theo triết lý nhân quả của nhà phật, nếu muốn biết nhân quả kiếp trước thì hãy nhìn vào kết quả mà bạn đang nhận được trong kiếp này, nếu bạn muốn biết kết quả ở kiếp sau, hãy nhìn vào những gì bạn đã làm hiện tại, bây giờ chúng ta hãy xem chúng ta đã trả được nghiệp của kiếp trước rồi phải không? bạn sử dụng đã được tạo ra bây giờ và điều gì sẽ xảy ra trong cuộc sống tiếp theo? việc đoàn tụ với gia đình ở nước ngoài coi như đã trả được nghiệp báo của kiếp trước.

    Chữ tâm có nghĩa là tu tâm chỉ có thể tránh được một phần tai ương hay đau khổ, tránh gieo mầm xấu, chứ không thể giác ngộ và hoàn thiện vẻ đẹp. “gốc tốt ở trong lòng ta, tấm lòng kia mới bằng ba chữ tài” … “tài là phú cả” … hay thậm chí cụ nguyễn du còn cho rằng “xấu mới lạ, mày ạ. có phong tục hoa hồng xanh trời đánh ghen. hay “nghĩ đến đời mà chán đời, tài hoa gì mà ghen với trời”, thật khó nghĩ liệu kiều có ảnh hưởng sâu sắc đến triết lý phật giáo hay không. Không bao giờ ông ghen tị với con người, tài năng và hạnh phúc của họ. Tôi không biết khi nguyễn du dịch truyện kiều, ông đã nghĩ đến việc tạo ra ba nghiệp thân người, miệng và ý, tất cả đều tạo thành nghiệp và nghiệp chướng đó sẽ chuyển thành nghiệp quả báo trong quá khứ, hiện tại và tương lai. Thử hỏi trong suốt 15 năm lưu lạc, kiều bào có vướng vào nghiệp chướng do chính mình tạo ra không? Theo ông Trần trong kim, “ý tôi là vậy câu chuyện về kieu thể hiện rõ ràng lý thuyết của Phật giáo về nhân quả”. ai cũng kể được, nhưng ít ai phân tích được nhân quả của thủy kiều hay từng nhân vật trong truyện để mọi người cùng học hỏi kinh phật uyên thâm của các nhà phê bình.

    Khi nói đến thuyết nhân quả, nhiều nhà phê bình cho rằng triết lý nhân quả trong truyện Kiều của Nguyễn Du là triết lý nhân quả bình dân, phổ biến hơn là triết lý sâu xa của Phật giáo. . nó là gì, có hai loại nhân và quả? theo nhà phật nhân quả là do nhân duyên, hay nói đúng theo danh từ nhà phật là ‘luật nhân quả’ tức là nhân quả nào thì sinh ra nhân quả đó. nghĩa là cô tiểu thư khét tiếng chuyên đi cướp chồng người ta và hành hạ người khác không thương tiếc mà kiếp này cô phải trả giá. hơn nữa vì lòng hiếu thảo, cô cũng đã bán mình để trả nghiệp báo từ kiếp trước với cha. không phải vậy? “chẳng trách trời gần đất xa. cội lành ở trong lòng ta, chữ tài kia mới sánh bằng ba chữ tài. Lời ruộng rủ nhau đi lan man, để giải trí cũng có vài lon.” của súp. Bốn cái kết của cả câu chuyện đều kết thúc bằng chữ “trái tim”, vậy trái tim có thể tranh cãi với số mệnh không? Do đó, theo đạo Phật, tâm là chủ của vạn vật, tâm là động cơ chính thúc đẩy chúng ta hành động, và hành động đó dù tốt hay xấu, tốt hay xấu, một phần lớn cũng phải dựa vào tâm. .vậy trong suốt 15 năm lưu lạc, Kiều đã có tâm tư gì, tốt hay xấu?

    ‘Ngày xửa ngày xưa ở phụ nữ. từ ‘trinh nữ’ cũng có ba hoặc bảy dòng. đôi khi biến đôi khi thường xuyên. không có quyền trở thành đường dây bảo trợ. như cô ấy coi ‘hiếu thảo’ như một trinh nữ. bụi nào có thể cắt đứt con đường đó? ‘ hoặc ‘nhà sư nói: chúc may mắn cho con đường của thiên đàng. cội nguồn cũng ở trong trái tim con người. có thiên đường nhưng có tôi. của bạn là vương quốc của hạnh phúc và bất công. tâm tạo thiên đàng và địa ngục, tâm tạo niết bàn sanh tử, tâm tạo phật, chúng sinh, hạnh phúc hay khổ đau. nhưng khổ đau của cuộc sống ở nước ngoài là do người xa xứ quyết định và một phần khác do xã hội hải ngoại tạo ra. vậy sức mạnh của tâm kieu là gì? có thể chữ tâm khiến nàng khóc thét dam tien, nàng trọng chữ hiếu, chữ tâm khiến nàng bán mình chuộc cha, tin tưởng anh trai vì lời nói của nàng, chữ lòng khiến nàng đau khổ, duyên nợ đã không. đã trả trong kiếp này, v.v. Nó có đủ để biến đổi cuộc sống của bạn không? Kiếp sau có phải trả nợ chồng không? chúng ta không thể dùng từng từ để trả lời mọi câu hỏi. chúng ta cũng không bắt chước các nhà phê bình không ngừng vuốt ve nhau. chỉ trích những điều tốt đẹp, ca ngợi những kiệt tác và khen ngợi chúng là sự uyên thâm của Phật giáo.

    Dù Trưởng lão Nguyễn Du đã đọc rất nhiều sách Phật giáo, chẳng hạn như Kinh Kim Cương, hơn một nghìn lần, nhưng ông chưa bao giờ là một Phật tử thuần thành. Nếu chúng ta nhìn vào những bài thơ chữ Hán của ông, thì đúng là ông đã thấm nhuần tư tưởng Phật giáo. nhưng chưa chắc anh đã áp dụng vào bài thơ ở hải ngoại. trong những câu chuyện của anh ở nước ngoài đều có những khái niệm về phật như nghiệp báo, kiếp người, luân hồi, … nhưng anh không thấy những lời cầu khẩn phật, hay những câu nói thể hiện tâm phật của mình như trong cúng tế. “thập loại chúng sinh” của cổ nhân. hay bài “luong chieu minh thái tử-phân thach đại”. Truyện Kiều kể rằng nỗi khổ của Kiều giống như một tiếng than dài cho đến hết truyện, nên có thể nói việc tìm hiểu ảnh hưởng của tư tưởng Phật giáo đối với Kiều là điều mơ hồ và không đơn giản. thậm chí không ít nhà phê bình nói đến chữ “khổ” trong truyện Sao của kiều như ngàn kinh. mà sự “ly khổ” và “sự thật về khổ” của học thuyết “bốn sự thật” là một trong bốn sự thật cao cả về khổ, hồi và diệt, con đường được người đời truyền tụng, đó là thuyết vô thường, vốn là nhân quả của nghiệp báo. , nào là hiếu, nghĩa, trinh, tiết, v.v. chỉ đôi lời trong vài dòng thơ mà các nhà chú giải đã tạo ra như một kho kinh Phật vô tận mà mỗi chú giải muốn là một học giả về Phật học cũng phải hiểu. buồn làm sao!

    f, hãy so sánh những câu chuyện về kiều với xã hội của chế độ cộng sản hiện nay.

    Ngày xưa đảng cộng sản xây dựng viện tam bảo còn ngày nay khuyến khích xây tượng đài nguyễn du và tổ chức lễ truy điệu thành kính đã nhiều năm không thấy. mục đích của nó chỉ là mưu đồ chính trị, không vì lợi ích dân tộc, quảng bá văn học nước nhà. Khổng Tử là Tàu, Truyện Kiều cũng là truyện Tàu, họ muốn mang ảnh hưởng và thống trị của người Tàu để người dân ngày nay quen dần và chấp nhận bán nước là hợp lẽ, láng giềng rộng lớn là cội nguồn tổ tiên của họ.

    -cả truyện đam mỹ chỉ có duy nhất “chữ hiếu” của tiểu yêu là được nguyễn du đánh giá cao và chấp nhận, còn 90 phần trăm truyện còn lại chỉ là xảo trá, kín đáo, đĩ điếm, lừa đảo, vô trách nhiệm. của xã hội phong kiến ​​Trung Quốc mà thôi. Đối với chúng ta, chữ hiếu của Nguyễn Du là chữ “hiếu tàu” chứ không phải chữ hiếu của dân tộc Việt Nam. Bạn còn nhớ, vào thời kỳ trước và sau chiến tranh thế giới, người Trung Quốc vẫn công khai đem con ra chợ bán với giá treo trên ngực? hay giờ ra đường họ vứt xác mấy cô gái ra đường mà không ai khóc, hay hàng chục người đánh chết một người trong khi mọi người đứng nhìn với vẻ thờ ơ. do đó việc Thủy kiều bán mình chuộc cha vừa không đáng biểu dương vừa không gương mẫu. hãy nhìn vào cái xã hội cộng sản bây giờ, nơi cha mẹ mang con cái đi bán, không có một mặt hàng quần áo, xếp hàng cho người nước ngoài sờ và kiểm tra trước khi mua. thời phong kiến ​​tầu, việc mua bán trẻ em diễn ra tự phát, không ồ ạt, không có hiện tượng phong trào, cục bộ. nhưng ngày nay ở Việt Nam, nạn buôn bán trẻ em ở mọi miền đất nước xảy ra ở cấp độ quốc gia, một cách có hệ thống, có sự thúc đẩy, với bàn tay thương mại của các quan chức nhà nước và với các chính sách không chính thức của chính phủ. một hiện tượng không được tìm thấy ở bất kỳ quốc gia nào khác. Đây có phải là sự báo hiếu của những câu chuyện về loài người đã phát triển theo cấp số nhân đối với thế hệ trẻ hiện nay? Đồng thời, xã hội csvn cũng sản sinh ra nhiều cô “chân dài” phẫu thuật toàn diện, tô son, trát phấn để bán mình vào lầu xanh, lấy tiền đút lót cho bọn lưu manh. Việt kiều thời phong kiến ​​thua xa các “kiều nữ chân dài” ngày nay. họ khôn ngoan, mưu trí trăm phương nghìn kế, tính bất hiếu khiến ai cũng phải khóc thét, tốn tiền. Người Việt hải ngoại ngày nay được công an, cộng sản bao che cho hành nghề tự do từ ngã ba, ngã 4. thậm chí luyện tập trong công viên, trên gốc cây, bờ sông, bờ lạch, sườn đồi chẳng giống ai!

    Tuy nhiên, hiện tượng này không phải do lỗi của phụ nữ, mà do xã hội tạo ra, bởi thế lực xấu xa thối nát: đất nước không có việc làm, toàn dân thất nghiệp, không thể kiếm đủ tiền để sống. bản thân bạn, gia đình và cha mẹ bạn ít hơn nhiều. chúng ta nghĩ thế nào về chữ “hiếu” của vc và chữ hiếu ở hải ngoại? “Hieu csvn” đã được chủ tịch nước ca ngợi và quảng bá rộng rãi trên khắp năm châu: còn nhớ vào khoảng tháng 9 năm 2009, chủ tịch csvn là nguyễn minh phiệt đã đến thăm các tiểu bang thống nhất để đọc diễn văn tại việt nam. đoạn hội kêu gọi đầu tư vào việt nam, trong đó có đoạn “… đất nước mình nhiều gái đẹp, nhân công rẻ … v òng mời các bạn đầu tư …” > strong> (search youtube để nghe lại). theo chúng tôi, có lẽ chủ tịch nước việt nam đã thành thục truyện kiều, nhất là đạo hiếu nên không tiếc gì mà tặng gái đẹp việt nam để họ có cơ hội báo hiếu với cha mẹ và đảng cộng sản. . từ Việt nam .

    -chính sách khuyến khích của chủ tịch csvn đã được các chị em học tập rất tốt và phát triển nhanh chóng dưới sự ủng hộ của các cán bộ đảng viên. Đây có phải là cách phát triển nhanh để đất nước thịnh vượng? do đó, hiện nay có quá nhiều tụ điểm hoạt động công cộng, nhiều hoạt động mại dâm được hình thành, có hàng nghìn quán karaoke trá hình, nhiều quán cà phê để bán cần sa, nhiều khách sạn bán trẻ em, phụ nữ, v.v.

    -và “mã sinh viên vc” không thể được tính, nó hoạt động 24/7. đây không chỉ là những tên xã hội đen, mà còn là những nhân viên của các cơ quan chính phủ tổ chức và điều hành chúng. cách kinh doanh này thậm chí còn tốt hơn cách cũ, mgs. hoạn quan hay cung nữ thời phong kiến ​​chỉ tra tấn Việt kiều, làm nhục Việt kiều, sai khiến Việt kiều, ép ngủ với khách, v.v. Mặc dù vậy, Kiều vẫn cố gắng cứu được mạng sống của mình và mong được siêu thoát. nhưng “tu ba”, “phò mã” ngày nay dưới chế độ cộng sản còn gian tà hơn nhiều. chúng lừa những thanh niên, thiếu nữ nhẹ dạ cả tin bán cần sa ra nước ngoài, sau đó giết họ rồi phi tang xác (trường hợp ở rừng Pháp). Họ không ngừng làm điều đó mà còn lập ra một đường dây bí mật bán các cô gái sang Trung Quốc để mổ lấy nội tạng, v.v. và phạm nhiều tội ác nữa. tiếc là lịch sử xứ kiều không có nhiều đạo lý tam tòng tứ đức hay tu tâm dưỡng tính, làm điều thiện và xả thân như phật pháp để mọi người sửa đổi và làm theo cách mà người phê bình khen ngợi hết lời. những thứ khi nói về người nước ngoài. bạn có thể vui lòng chỉ rõ đâu, câu nào và tình tiết nào trong truyện của kiều hướng dẫn mọi người và xã hội làm tốt hơn thay vì vuốt đuôi để nói dối và thể hiện tài năng học tập của mình không?

    -Trước đây với chế độ phong kiến ​​chỉ có mấy ông bán lụa là tay sai của vua quan, nhưng ngày nay có hàng nghìn hàng vạn “kẻ sĩ” còn gian ác, hiểm độc, xảo quyệt, mưu mô hơn cả kẻ bán lụa. thời phong kiến. Tham nhũng thì luôn luôn hiện hữu, như ở Việt Nam trước đây, tham nhũng ở mức độ nhỏ chỉ do người dân lén lút mà thôi. ngày nay, dưới chế độ cs, tham nhũng theo hệ thống từ trên xuống dưới, từ cơ sở hạ tầng đến kiến ​​trúc thượng tầng với số lượng gấp hàng trăm ngàn lần so với trước đây, thậm chí phải giao nộp đúng ngày đã định, hoặc phải đi tù. . gãy xương.

    – Các quan viên của mỗi địa phương thực sự là vua của một vương quốc, muốn gì được nấy, muốn nhà thì muốn đất, muốn đất thì tự lấy, muốn giam thì cầm tù. , họ có thể bị bắt ngay lập tức. như trường hợp của luật sư cu huy ha vu; chỉ cần sử dụng hai “bao cao su” làm bằng chứng giả là đủ lý do để đi tù. hoặc các quan chức cấp cao trong bộ chính trị như chủ tịch nước, thủ tướng, tổng bí thư, chủ tịch quốc hội, v.v. rồi bán chủ quyền dân tộc, bán nước kiếm tiền tỷ, nuôi cha truyền con nối để tiếp tục thống trị thiên hạ.

    -Vẫn học là kim trong hay vua quan không còn quan trọng nữa, thủ phủ của kim trong họ là brôm anh. xuất thân giàu có nổi tiếng, văn chương, thông minh đất trời. học hành thông minh ngày nay xưa như trái đất, học để làm gì thì tốn thời gian, tốn tiền bạc, dù có chỉnh đốn chuyện thì ra trường cũng không tìm được việc làm; May mắn thay, có người phục vụ và đầu bếp. Bạn không thể mua bất cứ thứ gì bằng tiền một mình. hãy nhìn những người lãnh đạo đất nước hiện nay mà đi ra khỏi rừng mà cắn răng chịu đựng một lời, vậy mà có đủ loại bằng cấp, bằng cử nhân, tiến sĩ, thạc sĩ treo khắp nhà!

    -nhưng, hàng năm số lượng linh mục, tu sĩ, thích và không thích, giáo sĩ, mục sư, linh mục đầy đủ. chùa chiền, nhà thờ, miếu mạo mọc lên như nấm, nhưng đều thuộc sở hữu của nhà nước dưới sự chỉ đạo của đảng. thời đại tạo ra nhiều loại tu sĩ như bạc mệnh, phụ bạc hạnh phúc. phong trào tôn giáo nhà nước đang phát triển lan rộng ra nước ngoài và núp sau tấm lưng nhân ái và thần thánh để kiếm tiền. Tôi còn nhớ ngày xưa có một linh mục sống trong vùng với biệt danh “linh mục quét rác”, vẫn có một nhà thờ, thuộc đủ loại kinh. sau đó, ông trở thành đại biểu quốc hội cho quốc hội cs. cậu bé được ban tổ chức tiệc mừng sinh nhật “hoành tráng”! chế độ bi thương mờ ám mà đảng cộng sản đặt ra trước năm 1975 và vẫn còn hiệu nghiệm và khá thành công cho đến ngày nay. chúng ta không biết các chùa chiền, triết học Phật giáo hải ngoại mà các nhà phê bình thường nêu ra có giống quốc giáo ngày nay không? Có nhiều phụ nữ bạc mệnh và những người bất hạnh ở nước ngoài sử dụng tôn giáo để che đậy những điều trái đạo đức và phi nhân tính như ngày nay không?

    -các bậc tướng mạo hơi giống “hồ vinh quang”, trên vai đeo lon bóng loáng, nhưng lòng dạ gian dối, gian ác, hèn hạ với giặc và nhân dân gian ác, chỉ sợ “tàu lạ”, tất cả vì đảng. chăm sóc. trong chiến tranh không cần đánh đông, đánh tây, tốn dân, tốn của, vì đảng cộng sản tự hào là chúng ta đã thắng được hai cường quốc pháp và các nước thống nhất, nên thế giới có chúng ta đâu mà sợ. . ai dám xâm phạm trái đất việt nam ở đâu !? Chúng tôi là anh hùng, chúng tôi chỉ muốn cho các nước láng giềng của chúng tôi biển và đất! hãy nghe chủ tịch Nguyễn Minh Triệt phát biểu khi về thăm cha, bạn sẽ biết rằng “… khi ngủ thì thức, nếu ngủ thì thức để canh giữ hòa bình thế giới …”. Ôi trời! một đất nước vĩ đại và hùng mạnh với thời kỳ hoàng kim về trí tuệ hiện nay!

    Nói tóm lại, chúng ta không dám xúc phạm tổ tiên, đại thi hào Nguyễn Du hay quay lưng lại với văn hóa Việt Nam, nhưng vì chúng ta nhìn vào nỗi khổ, niềm vinh dự và tự hào quá mức của đất nước, những lời xu nịnh thiếu chính xác và vô căn cứ. nó chỉ làm cho đất nước ngày càng nghèo nàn lạc hậu, tuổi trẻ lạc lối, mất tự tin, tương lai đất nước ngày càng lạc hậu. vì vậy chúng tôi chỉ muốn đưa ra một bình luận nhỏ. thử hỏi, chúng ta tự hào điều gì ở thế kỷ 21 đất nước có rất nhiều bác sĩ, kỹ sư từ trên xuống dưới mà không làm ra được cái vít để dùng, thua các nước láng giềng như Lào, Campuchia, Thái Lan, hàn quốc, Malaysia? , singapore, burma, philippines? vẫn chưa biết đến cái nhục, lại còn có phong trào dựng tượng các cụ Trạng nguyên, rồi khuyến khích học sĩ, ca tụng truyện kiều là kiệt tác, để làm gì? Hay để tôn vinh đảng cộng sản, để hủy hoại xã hội trẻ ngày nay?

    Hãy nghe Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trả lời phỏng vấn báo chí về việc thanh niên tham gia chính quyền hiện nay, tbt đã trả lời một cách thích thú…. “Hôm nay có rất nhiều tài năng trẻ, chúng tôi được đào tạo bài bản. Ở trung ương, tỷ lệ tốt nghiệp đại học và trên đại học gần 100%. nhân tài không thiếu. lớp trẻ chúng tôi tiếp xúc với nhiều thông tin hiện đại có kiến ​​thức nhiều hơn lớp chúng tôi ngày xưa … và khi bạn hỏi kế hoạch khi nào mới kết thúc thì khó mà trả lời được. vì đã có kế hoạch nên cần chuẩn bị làm từng bước. giờ mà hứa 5 năm 3 năm e rằng không khả thi, có gì đó ảo tưởng. Tôi sẽ trả lời như thế này ”. Thật là một lũ ngu ngốc và đói quyền lực, làm sao đất nước có thể vượt lên!

    Chúng tôi không có ý định đả kích những câu chuyện của kieu. Về văn học thì ai cũng công nhận truyện kiều là hay, nhưng về đạo lý thì theo người xưa và ngày nay, có ý kiến ​​cho rằng truyện ngoại không mang lại lợi ích về đạo đức, không phù hợp với văn minh ngày nay. nếu nói các bộ sử ở nước ngoài đã phản ánh xã hội phong kiến ​​của tác giả thì đó là một chế độ thối nát, suy thoái và hà khắc. Vì vậy, chế độ cộng sản hiện nay cũng không khác gì: đạo đức băng hoại, giáo dục suy đồi đã đưa con người đến bước đường cùng.

    tất cả các nhân vật trong truyện của kiều đều là những con người bất hạnh, nhưng nỗi bất hạnh đó chỉ là một phần nhỏ so với chế độ cs hiện nay còn lớn hơn gấp ngàn lần. tiếc thay, nguyễn du chỉ tạo ra một hình ảnh đau thương trong một xã hội vô đạo đức, mà không tạo ra sự kiện sám hối, giác ngộ, buông bỏ, sám hối, thiện lương như Phật giáo. thậm chí không cầu nguyện, chỉ vu vơ than thở cho số phận của mình để rồi nhân cách hóa cuộc sống là vô thường. nếu là mệnh, mệnh gì thế này mà chỉ trách trời gần đất xa, tài ở đâu ra mà “tài, mệnh đẹp thì ghét nhau”? chúng tôi mong các bạn là những người có học thức sâu sắc sẽ nhìn nhận sự việc chính xác hơn để con cháu chúng ta không cảm thấy trống đánh xuôi, mặc lào. hãy cùng nhìn lại những “đỉnh cao trí tuệ” của ngày hôm nay: các em đã dốc hết sức mình vào đầu trẻ thơ là nhờ có chú, đảng nhân đã có cơm ăn áo mặc, nhờ đảng làm mưa làm gió ” hóa đá ”. đá trong gạo ”. họ phủ nhận công ơn dưỡng dục của cha mẹ. họ chà đạp nhau để được sống. Đó có phải là niềm tự hào của 4.000 năm văn hiến của chúng ta không?

    Trong những câu chuyện của Kieu, chúng tôi không tìm thấy bất kỳ nhân vật nào học cách tu hành để giải thoát nghiệp chướng hay làm việc thiện để giảm bớt tội lỗi, tu tâm và dưỡng tính để hoàn thiện. vậy câu chuyện về cây kiều ảnh hưởng từ đâu trong đạo phật để dạy đời, sống trật tự, tu thân? kiều là kiệt tác của văn học Việt Nam? Người Việt Nam ở nước ngoài ảnh hưởng đến mức độ nào thì ông. viet-phuong nói: “mặt trăng của Trung Quốc tròn hơn mặt trăng của các quốc gia thống nhất của Mỹ”? thực sự khủng khiếp! văn hóa là nét đẹp của một dân tộc, là phong cách thể hiện tri thức và đạo đức của một con người sống trên trái đất này. vậy truyện Kiều đã mang lại những ảnh hưởng và lợi ích gì cho xã hội loài người trước đây và sau này? Đó là dấu chấm hỏi mà chúng tôi lấy làm tiêu đề của bài viết này.

    tâm linh

    tài liệu tham khảo:

    -dương quang ham, “Việt Nam văn học sử” 1968, nguyễn lộc, mục “truyện kiều 2004, nguyễn thạch giang, văn học thế kỷ 18-2004, thanh lang- bảng văn học việt nam (quyển kiều thinh thương chú giải, ghi tại hà nội 1902 kim văn kiều quang tuyển tập truyện: liễu văn đường tang bản, (1914) kim văn kiều tân truyện: phúc văn tang bản, (1918) ở phường phường tượng truyền phẩm. Quy thục (1759-1825) của triều Nguyễn Du được in ra, tương truyền rằng vua Tự Đức (1848-1883) đã đích thân sửa chữa và in ở kinh đô. , nguyễn quang tuấn: bình giảng truyện kiều, mr đạo thái tấn bình luận nghiên cứu truyện kiều, v.v.

    Xem thêm: Phân tích đoạn trích Thề nguyền trong Truyện Kiều – Nguyễn Du

    XEM THÊM:  Tóm tắt truyện kiều chí khí anh hùng

    Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Truyện Kiều: Có phải là Tuyệt Tác Văn Học Việt Nam ? – Góc trời viễn xứ. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

    Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

    Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

    Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.