Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
77 lượt xem

Vẻ đẹp con người và thời đại nhà trần qua bài thơ tỏ

Bạn đang quan tâm đến Vẻ đẹp con người và thời đại nhà trần qua bài thơ tỏ phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Vẻ đẹp con người và thời đại nhà trần qua bài thơ tỏ

Video Vẻ đẹp con người và thời đại nhà trần qua bài thơ tỏ

vẻ đẹp con người và đoàn quân trần thế qua những bài thơ tỏ tình gồm 7 bài văn mẫu hay và ấn tượng nhất. Thông qua 7 bài văn mẫu phân tích vẻ đẹp con người và quân đội trần trụi, các em học sinh lớp 10 có thêm gợi ý tham khảo, tìm hiểu kiến ​​thức, phân tích và giải bài tập. từ đó nhanh chóng viết được một bài văn hay.

Khi phân tích vẻ đẹp của con người và tuổi mái, con người thời đại phương Đông không chỉ đẹp về tư thế, khí chất mà còn đẹp hơn về tư tưởng và nhân cách. nỗi hổ thẹn xuất phát từ hoài bão lớn lao của người anh hùng và tham vọng đóng góp cho nước lớn nên thanh danh của ông còn nhỏ. Ngoài ra, các em có thể xem thêm một số bài văn mẫu như: phân tích lời tỏ tình, phân tích 2 câu đầu và nhiều bài văn mẫu khác trong đề 10.

Bạn đang xem: Vẻ đẹp con người và thời đại nhà trần qua bài thơ tỏ

mô tả vẻ đẹp của con người và đội quân khỏa thân

i. mở đầu

– lời giới thiệu của tác giả pham ngu lao, giãi bày bài thơ.

– dẫn đến nội dung cần phân tích: vẻ đẹp con người và đội quân khỏa thân.

ii. nội dung bài đăng

1. vẻ đẹp của con người

– tư thế “sóc”: cầm giáo theo chiều ngang

  • giáo: là vũ khí chiến đấu của quân đội ngày xưa
  • đinh trong tay: thể hiện sự chủ động, tự tin
  • so sánh mở rộng với bản dịch thơ của Trần trong kim: “múa giáo”: hình tượng, đẹp đẽ, phù hợp với vần điệu, nhưng chỉ có thể biểu hiện những hành động phô trương, biểu diễn bên ngoài, không thể biểu hiện lực lượng. sức mạnh bên trong.

= & gt; chủ động, tự tin và kiên cường, kiêu hãnh, sẵn sàng chiến đấu và chiến thắng.

– chiều cao của người anh hùng được thể hiện qua không gian và thời gian:

  • không gian: “jiangshan” – đất nước, rộng lớn. trước đây đàn ông thường nói về việc bày tỏ tình yêu của họ trong không gian vũ trụ rộng lớn.
  • thời gian: “kep ky thu”: một con số gần đúng thể hiện một khoảng thời gian dài và vô tận.

= & gt; khẳng định tầm vóc vĩ đại, hào hùng, sánh ngang với vũ trụ, thống trị cả không gian và thời gian của người anh hùng trần thế. họ giống như những dũng tướng oai phong và dũng mãnh.

2. vẻ đẹp của quân đội khỏa thân

– tiềm lực quân sự: “tam quân” – ba quân tiền phương, trung quân và hậu quân: ý chỉ quân đội trần trụi, tiềm lực quân sự của cả quốc gia.

= & gt; nhấn mạnh sức mạnh và sự ổn định của đội quân khỏa thân.

– tinh thần đồng đội:

  • “tam quân” ​​so với “hổ ngươi”: hổ là chúa sơn lâm, phép so sánh nhằm nhấn mạnh tiềm lực, sức mạnh hùng hậu của đội quân trần thế là nỗi khiếp sợ của kẻ thù.
  • Tác giả làm rõ sức mạnh đó bằng hình ảnh “con ngưu” của nhân dân có hai cách hiểu: Hào khí ba tay hùng hổ nuốt chửng con trâu hoặc hào quang che khuất con bò.

li>

= & gt; thể hiện tinh thần dũng cảm và anh dũng của quân đội, tinh thần “sát thủ” của đội quân khỏa thân được thể hiện qua những hình ảnh thông thường.

iii. kết thúc

– Khẳng định vẻ đẹp của con người và quân đội trên thế giới trong một bài thơ thú tội.

– đánh giá chung về các bài thơ tỏ tình.

vẻ đẹp con người và tuổi trần qua những bài thơ tỏ tình

Mỗi tác phẩm văn học luôn mang đậm dấu ấn sáng tạo của người nghệ sĩ. nhưng nói như vậy không có nghĩa là nó không mang dấu ấn của thời đại và không phản ánh được hình ảnh của con người thời đó. Nói về bài thơ tự sự của mỹ nhân lao, nhà nghiên cứu la nhâm nhận xét: một cách ngắn gọn, nhìn chung, bài thơ “tự sự đương đại” thể hiện vẻ đẹp của con người và vẻ đẹp của thời đại.

Có thể nói, trong các triều đại phong kiến ​​Việt Nam, mái đình là triều đại để lại nhiều dấu tích lịch sử đáng nhớ nhất. ba lần quân Mông Cổ – đế quốc phong kiến ​​lớn nhất lúc bấy giờ đưa quân sang xâm lược nước ta cũng là ba lần chúng thất bại thảm hại trước sức mạnh của đội quân người trần. chính thời đại đó đã rèn nên những con người vĩ đại và đổi lại, con người tôn vinh thời đại đã sản sinh ra họ. Trong lịch sử Việt Nam trước đó, một hình tượng người đàn ông to lớn như vậy có lẽ chưa từng được tìm thấy trong văn học:

sóc hoang giang sơn gặp mùa thu, tam quân khí hổ người ngưu.

(cầm giáo bảo vệ sông núi mấy mùa thu, ba quân như hổ rình mồi, dũng mãnh nuốt chửng trâu).

ngay ở đầu bài thơ, tác phẩm ngữ lao đã gieo vào lòng người đọc ấn tượng về một con người phi thường, một con người khổng lồ. cái phi thường của con người được thể hiện qua hành động của sóc. người thế gian không chấp nhận những hành động tầm thường (cin dao, múa giáo) mà cầm giáo theo chiều ngang. chỉ khi bạn phải mạnh mẽ thì bạn mới hùng vĩ, khi đó bạn mới dũng cảm và kiêu hãnh. anh ta phải tự hào là người đầy thách thức và kiêu ngạo. bạn phải cẩn thận thể hiện rõ ràng tinh thần chủ động phòng thủ. và có thể chiến trường, bãi chiến trường không phải là không gian thể hiện hết tầm vóc vĩ đại của con người thời đại ngày nay nên pham năm vị bô lão đã chọn cả một vùng đất nước rộng lớn. phù hợp với không gian cao rộng bao la là thời gian vĩnh hằng của tiết thu. cây giáo của con người thời đó dường như để đo chiều rộng và chiều dài của vũ trụ. do đó, chủ thể của hành động, chủ nhân của thương, cũng trở nên vô cùng tráng lệ. trong câu thơ đầu tiên này, hình ảnh một con người được thể hiện với khí chất hào sảng. Khí phách ấy càng được nhân lên khi Phạm Ngũ Lão nói đến đội quân hùng mạnh vô song của mình ở câu thơ thứ hai. vừa với nghệ thuật so sánh (con hổ) và nghệ thuật ẩn dụ (con ngưu), nhà thơ đã miêu tả chân thực, hùng tráng về khí phách hiên ngang, dữ dội của đội quân trần thế. vị tướng mà họ đã phạm phải là một điều gì đó quá cường điệu trong việc sử dụng sức mạnh của những con thú để nói lên sức mạnh của con người trong thời đại của họ. nhưng mọi thứ đều có thể lý giải được từ niềm tin, niềm tự hào về đội quân của mình.

Con người thời đại phương Đông không chỉ đẹp về tư thế, khí chất mà còn đẹp hơn về tư tưởng và nhân cách:

Người đàn ông sẽ nổi tiếng ngang trái, biết lắng nghe mọi người và bàn tán về võ thuật.

(nếu là nam nhân mà chưa trả được nợ công, nghe người ta kể chuyện hoàng đế thì xấu hổ lắm).

Có thể coi hai câu trên là lời tâm sự của nhà thơ. Về phần viết này, Phạm Ngũ Lão đã là một danh tướng, danh tiếng có phần hiển hách, so với người đời có lẽ không phải cúi đầu hổ thẹn. tuy nhiên, anh vẫn thừa nhận đó không hoàn toàn là do danh tiếng của mình. trong lòng hắn, có lẽ là cái kia hai chữ công lao, có lẽ là nam nhân kia càng nên hoàn. Không bằng lòng với những gì mình đạt được là lý do Phạm Ngũ Lão “e dè” xung quanh Gia Cát Khổng Minh. hãy so sánh mình với một thiên tài trong lịch sử Trung Quốc để nhận ra những điều mình chưa làm được: điều đó thể hiện lòng dũng cảm, thể hiện phẩm chất cao quý của con người. Cái “thẹn” của Phạm Ngũ Lão là cái xấu hổ làm nên nhân cách của ông. pham ngu lao lạy thiên tài ngày xưa, cũng như cao ba bao đời sau chỉ cúi đầu trước vẻ đẹp cao quý của hoa mai (tiên sinh thờ hoa mai). những ràng buộc đó không làm hạ thấp địa vị và nhân cách của con người, mà nâng cao và nâng cao nhân cách và vẻ đẹp của họ. Ta cũng đọc được trong bài thơ một khát vọng mãnh liệt: khát vọng được làm những việc vẻ vang cho đất nước, cho dân tộc. hoài bão đó, ý chí đó, lý tưởng đó góp phần khắc họa vẻ đẹp tuyệt vời của hình tượng con người thời đại khỏa thân.

mỗi người, theo đúng nghĩa của từ này, sinh ra và lớn lên trong thời đại của mình, đều muốn giúp tô điểm và làm tươi sáng thời đại đó. do đó, chân dung của một thời đại sẽ được phản ánh trong hình ảnh trung tâm của con người. đọc lịch sử, chúng ta có thể hình dung thời đại nóc nhà là một thời đại khổng lồ và hào hùng, vang vọng hào khí dân tộc. hào quang đó không chỉ đến từ điệp khúc “chiến đấu! đình công! “của các bô lão tại đại hội điện hồng, không chỉ có lá cờ thêu sáu chữ vàng” diệt giặc, bảo vệ thành hoàng “của người anh hùng trẻ tuổi trần quốc toàn dân, không chỉ được khắc hai chữ trên cánh tay. .chung anh hùng … mà còn được thể hiện đậm nét trong thơ ngũ ngôn tứ tuyệt.Nghệ thuật hoài cổ đã có từ hàng nghìn năm nhưng dấu ấn của con người và của thời đại phương Đông vẫn rất gần gũi và đẹp đẽ trong mỗi chúng ta. mỗi ngày mỗi người sẽ bận rộn hơn với công việc của mình, khó có thể lật lại những trang sử cũ. Nhưng chỉ cần đọc bài thơ hai mươi tám chữ của Phạm Ngũ Lão, chúng ta có thể dễ dàng cảm nhận được quá khứ hào hùng của cha ông ta.

vẻ đẹp con người và tuổi mái – mẫu 2

Phạm Ngũ Lão được biết đến là một võ tướng tài ba. một đặc điểm nổi bật trong các tác phẩm của ông là bài thơ “tự thú”. Qua bài thơ này, tác giả đã khắc họa được vẻ đẹp của con người và bộ đội phong trần:

“sóc bò cạp ngang sóc ky thu, tam jun ti hổ thôn ngưu”

đầu tiên phải kể đến hình tượng người anh hùng trong cuộc kháng chiến chống quân nhân dân tệ: cái mông trông rất chất. khi giặc ngoại xâm đã phạm nhiều tội ác man rợ, tàn bạo. đối phó với một kẻ thù như vậy đòi hỏi bản lĩnh phi thường. cụm từ “phò sóc” gợi lên hình ảnh người anh hùng cầm giáo với tư thế hiên ngang, tự tin, không hề nhỏ nhen. Nhưng trong bản dịch thơ Trần Trọng Kim lại dịch là “múa giáo”, một bản dịch hoa mỹ, tuy hợp nhịp thơ nhưng không nói lên nội lực. kết hợp với đó, tầm vóc anh hùng còn được thể hiện qua không gian “giang sơn” – đất nước, thể hiện tầm vóc lớn lao và thời gian “chớm thu” – mang tính ước lệ, ám chỉ khoảng thời gian vô tận. từ đó, tác giả khẳng định tầm vóc lớn lao, sánh ngang với vũ trụ, thống trị cả không gian và thời gian của người anh hùng thời đại người trần. họ giống như những dũng tướng oai phong và dũng mãnh.

không chỉ vậy, câu thơ sau, phúng ngu lao còn cho thấy tiềm lực to lớn của người quân tử trần thế. “Tam quân” có nghĩa là ba quân (bao gồm quân trước, quân giữa và quân sau). một đội quân tinh nhuệ, số lượng đông, mạnh về chất lượng. đội quân đó cũng có tinh thần mạnh mẽ. hình ảnh so sánh “tam quân” ​​với “bi hổ” rất hay. hổ được coi là chúa sơn lâm, dũng mãnh và dũng mãnh. Với hình ảnh này, tác giả đã nhấn mạnh sự dũng cảm của đội quân khỏa thân đã trở thành nỗi khiếp sợ của kẻ thù. không chỉ vậy, pham ngu lao còn làm rõ sức mạnh đó bằng hình ảnh “ngưu làng”. đây là một hình ảnh gợi ý hai cách giải thích. tinh thần của ba đạo quân mạnh đến mức nuốt chửng con trâu, hay khí thế oai hùng của đạo quân trần làm mờ ánh sáng của con bò trên bầu trời. Dù thế nào chúng ta cũng thấy được khí phách anh hùng của đội quân trần thế chống lại kẻ thù xâm lược. một đội quân như vậy đủ mạnh để đánh bại bất kỳ kẻ xâm lược nào.

như vậy, qua phân tích, với lời bộc bạch của bài thơ, phúng điếu lao đã giúp người đọc hiểu rõ hơn về vẻ đẹp của con người và đức lang quân, cũng như “khí phách phương Đông” vang bóng một thời. .

vẻ đẹp của con người và thời đại của ngôi nhà trần – mô hình 3

“Thơ như đôi cánh nâng tôi lên, thơ là vũ khí xung trận”

(raxung-gamzatop)

Thực tế cho thấy, trên con đường dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, đã có biết bao tác phẩm văn học đem lại biết bao sức mạnh, niềm tin cho bao thế hệ. Và một trong những tác phẩm đó là bài thơ “Tỏ lòng” của Phạm Ngũ Lão. khúc ca hùng tráng ấy luôn đánh thức trong tâm hồn mỗi người Việt Nam niềm tin và tinh thần quyết tâm đánh thắng mọi thế lực xâm lược. sức mạnh tâm hồn ấy tỏa ra trực tiếp từ vẻ đẹp của người anh hùng thế giới: kết tinh của trí tuệ và ý chí anh hùng của dân tộc Việt Nam.

Tác giả của “thú tội” – pham ngu lao quê ở làng phú ung, huyện đường hao, tỉnh hưng yên. ông có công lớn trong cuộc kháng chiến chống đế quốc Mông Cổ, từng làm Thái úy và được ca tụng là người có tài văn võ song toàn. Phạm Ngũ Lão chỉ để lại hai bài thơ (“Nho quan” và “Vãn tướng khai quốc công thần chấn hưng Đạo Đại Vương”), nhưng tên tuổi của ông vẫn ngang hàng với những tác giả nổi tiếng nhất của văn học thế gian. . và ra đời trong bối cảnh cả nước Đại Việt đang sôi sục tinh thần “giết người diệt khẩu”, bài thơ “báo hiếu” là bức tự họa về vẻ đẹp của con người trong thời đại địa linh nhân kiệt.

XEM THÊM:  Soạn bài Bài thơ số 28 | Ngắn nhất Soạn văn 11

trước hết, bài thơ “tự sự” gợi lên hình tượng người anh hùng thời hiện đại với vẻ đẹp hào hùng và dũng cảm. tác giả đã khắc họa hình tượng hào hùng của người anh hùng cứu nước trên nền hào hùng của thời đại. người anh hùng ấy thật mạnh mẽ, bền bỉ, kiên trung trong hành trình bảo vệ Tổ quốc:

“sóc sơn lâm vào mùa thu (vũ điệu trên núi và sông vào mùa thu)”

con người xuất hiện qua câu thơ đầu tiên có tầm vóc, tư thế và hành động to lớn, mạnh mẽ. đoạn thơ miêu tả một người đàn ông cầm giáo đi bảo vệ đất nước. ngọn giáo đó dường như được đo bằng chiều rộng của dòng sông. nghĩa là chủ nhân cầm ngọn giáo đó phải có tầm vóc và tầm vóc vũ trụ. So với bản phiên âm, bản dịch thơ chưa thể hiện được hết sức mạnh và vẻ đẹp của người anh hùng. trong bản chuyển ngữ, vẻ đẹp kiêu hãnh, dữ tợn được thể hiện ở tư thế “con sóc”, cầm giáo hiên ngang. còn trong bản dịch, bài thơ chỉ được dịch là “múa giáo”, là một hành động gợi sự phô trương, hiên ngang… mà chưa thể hiện hết được sự tráng lệ, vững chãi. sự kỳ vĩ ấy thể hiện rõ nhất trong mối quan hệ với không gian và thời gian: không gian mở ra bề ngang của sông núi, thời gian được đo bằng mùa và năm chứ không phải chỉ bằng một khoảnh khắc.

Hơn nữa, vẻ đẹp tráng lệ, hào hùng của hình tượng người anh hùng càng được tôn lên qua không khí hào hùng thời bấy giờ:

“ba binh khí, hổ mang, hổ báo, bò làng (ba binh khí mạnh nuốt chửng trâu)”

Xem thêm: Thơ Chế Độc Nhất Vô Nhị ❤️ Top Bài Thơ Độc Chiêu Có 102

Hình ảnh “ba quân” ​​là để nói đến đội quân khỏa thân, nhưng nó cũng là biểu tượng của sức mạnh dân tộc. ở đây, nghệ thuật so sánh vừa cụ thể hóa sức mạnh vật chất của ba cánh tay (khỏe như hổ) vừa khái quát được sức mạnh tinh thần của đội quân mang tinh thần đồng a (khí thế trên trời sao). trong đoạn thơ này, bản dịch thơ có cụm từ “nuốt chửng trâu” không diễn tả hết sức mạnh của nghĩa quân là “khí phách của bò làng” trong phần chuyển ngữ.

Hình ảnh ba quân với tinh thần quật cường này là hình nền làm tôn lên vẻ uy nghiêm của hình tượng người anh hùng “sóc sóc”. và hình ảnh “ba mũi súng dũng mãnh nuốt chửng trâu” đã khẳng định thắng lợi tất yếu của dân tộc trước kẻ thù xâm lược.

Như vậy, hai dòng đầu thể hiện sự gắn bó, hữu cơ giữa anh hùng và thời đại anh hùng, giữa một công dân anh hùng với một dân tộc anh hùng.

đẹp không chỉ ở sự vĩ đại, hào hoa, anh hùng, hình tượng người anh hùng còn đẹp bởi ý chí, trí tuệ cao cả. anh là người luôn ôm trong mình những hoài bão và lý tưởng cao đẹp. Với Phạm Ngũ Lão, lý tưởng sống mà ông khao khát là đánh giặc lập công trả ơn vua, báo nợ nước. lý tưởng cao đẹp đó được thể hiện qua món nợ danh vọng và nỗi tủi hổ với vĩ nhân:

“Một người đàn ông vẫn đang mắc nợ xấu hổ khi nghe câu chuyện của nữ diễn viên ba lê”

hai câu thơ đã thể hiện khí phách, lòng dũng cảm của người anh hùng cứu thế. đó là lý tưởng sống của nhiều người đàn ông thời phong kiến.

“Nổi tiếng trên trời dưới đất, sông núi sẽ đặt tên gì?”

(nguyen cong tru)

hoặc ý chí dũng cảm của người anh hùng năm xưa khi “cảm thấy nhớ nhà”:

“Giặc còn chưa trả, sao lại vội vàng dưới trăng mài gươm”

(dang dung)

Câu thơ của pham ngu lao đã thể hiện mong muốn tạo dựng được một danh tiếng sánh ngang với các bậc tiền bối lỗi lạc của mình. và ý thơ còn chứa đựng một lời thề trọn đời cống hiến, hy sinh cho thiên triều, cho đất nước và đất nước đại việt. lòng dũng cảm và chí khí của người anh hùng được thể hiện ở sự “rụt rè”: quá tệ lại không có tài thao lược lớn như vị hoàng đế đại hán để dẹp giặc, cứu nước. đây là cách thể hiện khát vọng, hoài bão đem hết tài năng của mình cống hiến cho đất nước. sau này trên văn đàn, chúng ta cũng gặp những “nhát kiếm” rất đẹp như trong thơ nguyễn khuyển:

“Nghĩ đến tôi cũng thấy phấn khích, nhưng tôi thấy xấu hổ với anh Đào”

(vịnh nhà sưu tập)

con nguyen khuyen là “nhát gan” của một nghệ nhân Nho học. và trong “nghệ thuật hoài niệm” có sự hổ thẹn của người nghệ sĩ-anh hùng.

và vẻ đẹp của người anh hùng “sát gái” ấy được Ngũ lão miêu tả bằng một phong cách rất riêng: ngôn ngữ hào hoa, tỉ mỉ, gợi hình bóng của những anh hùng trong thần thoại, mà anh hùng trong sử thi … đặc biệt, là bài thơ thể hiện ý chí, tấm lòng nhưng không hề khô khan bởi nghệ thuật xây dựng hình ảnh tượng trưng, ​​súc tích, giàu ý nghĩa.

Chính do phong cách nghệ thuật độc đáo như vậy mà tác giả đã tạo nên một hình tượng anh hùng đáng kể. bài thơ là bức chân dung tự họa của một anh hùng thời bấy giờ, trong hoàn cảnh đất nước đầy rẫy giặc giã. hơn nữa, hình tượng thơ là sự kết tinh của lòng yêu nước và phẩm chất anh hùng của dân tộc Việt Nam. Chính vì vậy, cùng với “hịch tướng sĩ” (trần quốc tuấn), “nhà thờ giá hoan kinh sư” (trần quang khai), bài thơ “xưng tụng” của ngũ vị lão sư tỏa sáng hào quang phương Đông.

Với vẻ đẹp rực rỡ ấy, hình ảnh người anh hùng nghĩa hiệp chính là ngọn đuốc soi sáng cho chúng ta trong cuộc sống hôm nay. trước hết, vẻ đẹp oai phong, lẫm liệt của người anh hùng luôn đánh thức trong mỗi chúng ta ý thức rèn luyện, tu dưỡng thân thể. Ngoài ra, ý chí được thể hiện qua “chí khí” của người anh hùng là kim chỉ nam dẫn đường cho lý tưởng sống của mỗi người. vậy my pham five old ” mắc cỡ ‘được hiểu như thế nào? trước hết, có thể vì lòng yêu nước sâu sắc, tinh thần trách nhiệm với đất nước quá lớn mà tác giả không bằng lòng với công lao của mình. hoặc có lẽ vì sự khiêm tốn chân thành của anh ta mà anh ta thấy công lao của anh ta là không đáng kể. hay vì lý tưởng sống của người thanh niên yêu nước này quá anh hùng với khát vọng vươn tới những đỉnh cao của những việc làm mà không bằng lòng với thành quả của mình.

Tuy nhiên, dù là vì lý do gì, sự xấu hổ của năm vị trưởng lão vẫn là một sự xấu hổ cao quý và hữu ích. bởi đó là nguồn động lực để con người không ngừng vươn tới những đỉnh cao kỳ tích, không ngơi nghỉ trong ánh hào quang hiện tại. Trong cuộc sống hôm nay, mỗi người cần phải sống có lý tưởng, hoài bão và mục tiêu cao đẹp, bởi lẽ: “khát vọng tốt đẹp là ngọn gió đưa đẩy con tàu cuộc đời, dẫu giông bão vẫn thường”. (fontaine) và “lý tưởng là ánh sáng dẫn đường, không có lý tưởng thì không có phương hướng vững chắc, không có phương hướng thì không có sự sống” (leptonxtoi). vì vậy, mỗi người hãy hướng tới lý tưởng cao cả của cuộc sống hôm nay là cống hiến cuộc đời mình cho sự nghiệp “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, văn minh”. luôn rèn luyện, phấn đấu làm việc chăm chỉ và nỗ lực hết mình.

là thế hệ mùa xuân của đất nước, tuổi trẻ chúng ta phải xác định cho mình lý tưởng sống: “sống là chết cho đi” (hướng thiện). giới trẻ nên nảy sinh tâm lý ngờ vực, hoặc giải quyết cho công lao của mình hoặc yêu cầu đất nước “đền tội” cho mình. coi việc đóng góp xây dựng đất nước là nghĩa vụ thiêng liêng và không hỏi Tổ quốc đã làm được gì cho ta mà phải hỏi ta đã làm được gì cho Tổ quốc ”. nhất là hiện nay đất nước còn nhiều khó khăn, phải “neo đầu sóng cả” thì mỗi người càng phải nhận thức đúng đắn vai trò của mình. mũi khoan biển 981 xoáy vào thềm lục địa của “đất nước” và nhói lên từ biển này sang rừng khác, đâm nát trái tim 90 triệu người Việt Nam. và đối với đất nước “Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một. sông có thể cạn, núi có lở, nhưng chân lý ấy sẽ không bao giờ thay đổi “. (Hồ Chí Minh). Vì vậy, toàn thể nhân dân Việt Nam, nhất là thanh niên trên và dưới xin thề sẽ hiến dâng tất cả tính mạng và tài sản của mình để duy trì sự tự do đó và độc lập ”(Hồ Chí Minh).

Ngoài ra, cũng cần phê phán những con người có lối sống ích kỉ, không có lí tưởng và mục tiêu sống. bởi vì khi đó họ đang tự hủy hoại chính mình, cuộc sống của họ “tàn tạ, hoa mắt”.

vì vậy mỗi chúng ta hãy luôn sống có lí tưởng, khát vọng và bản lĩnh cao cả. và hình ảnh người anh hùng thời hiện đại với vẻ đẹp oai hùng, có lý tưởng cống hiến sẽ luôn cháy sáng trong tâm hồn mỗi người Việt Nam. đó cũng là hành trang quý giá nâng bước mỗi chúng ta trên con đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Tiếp bước ông cha ta nay “đất nước vươn lên từ biển khơi”, nêu cao lý tưởng nhân văn, chúng ta xin hứa sẽ giữ vẹn nguyên hình hài đất nước với tinh thần thái bình nhất. tuy nhiên, vì quyền lợi toàn vẹn lãnh thổ, chúng ta cũng sẵn sàng chấp nhận những mất mát, hy sinh khi không còn cách nào khác. và ghi nhớ lời căn dặn của tổ tiên, chúng ta nguyện cưu mang con tàu nước nhà vượt qua mọi giông bão:

“Hồn dân tộc ngàn năm không bỏ, con tàu vẫn ra khơi.”

(nguyen viet chien)

vẻ đẹp con người và tuổi mái – mẫu 4

đến với phần “tỏ tình”, pham ngu lao đã xây dựng hình ảnh một chàng trai phong trần và một đội quân hiện lên với vẻ đẹp của sức mạnh, phẩm chất anh hùng và tinh thần chiến đấu bất bại.

“sóc sóc gặp tiết thu”

(múa giáo trên núi sông)

khi quân xâm lược nước ta. chúng đã bộc lộ rõ ​​sự độc ác, dã man của mình, khiến cuộc sống của nhân dân ta gặp nhiều gian khổ. và đối mặt với kẻ thù man rợ và nguy hiểm đó đòi hỏi bản lĩnh phi thường. Với câu thơ này, Phạm Ngũ Lão đã thể hiện được tầm vóc của con người cũng như người quân tử nhà trần. cụm từ “hoang sóc giang sơn” vẽ lên trước mắt người đọc một bức tranh giữa đất nước bao la, người anh hùng cầm giáo trong tư thế kiêu hãnh bảo vệ tổ quốc. giáo là một vũ khí quan trọng và hữu hiệu, cùng với người anh hùng chiến đấu trong tất cả các trận chiến năm xưa. Lúc này, anh hùng ở trong không gian vũ trụ bao la mà không hề nhỏ bé. ngược lại, chúng có tầm vóc to lớn và mạnh mẽ. đó không chỉ là không gian, mà còn là thời gian “mấy mùa thu”, một hình ảnh quy ước cho thấy khoảng thời gian trong sứ mệnh ấy đã kéo dài rất lâu, từ năm này qua năm khác. nhưng dù vậy, năm tháng cũng không thể đo lường được ý chí của một người anh hùng. họ vẫn hiên ngang, quyết tâm đánh thắng mọi quân xâm lược.

Câu thơ thứ hai thể hiện ý chí chiến đấu của cả dân tộc:

“tam quan, hổ quản, ngưu tầm ngưu”

Xem thêm: Bài văn nghị luận về bạo lưc học đường

(ba khẩu súng mạnh nuốt chửng trâu)

Tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ so sánh kết hợp với điệp ngữ được sử dụng trong đoạn thơ. hình ảnh “ba đội quân” thể hiện sức mạnh của đội quân người trần. không chỉ về số lượng, mà còn về chất lượng. sự đồng tâm hiệp lực của “ba quân” ​​tạo nên một thế lực, sánh ngang với hổ dữ, được coi là chúa sơn lâm với sức mạnh và sức mạnh, với bản lĩnh cao hơn núi đã “nuốt chửng trâu”. nếu ở câu thơ thứ nhất là bản lĩnh của kẻ sĩ, là trách nhiệm của một cá nhân với đất nước thì ở câu thứ hai đó là bản lĩnh của một cộng đồng, của hàng trăm nghìn người cao cả, trách nhiệm của mọi người đối với quốc gia. nó đã trở thành “tinh thần của phương đông” của cả một dân tộc. Với một đội quân như vậy, anh ta chắc chắn sẽ đánh bại tất cả những kẻ xâm lược hung hãn nhất.

Nói tóm lại, Phạm Ngũ Lão đã thực sự cho người đọc thấy hình ảnh con người cũng như đạo quân cởi trần với sức mạnh phi thường, tư thế hiên ngang, khí phách anh hùng.

vẻ đẹp của con người và đội quân khỏa thân – mô hình 5

Trong quá trình xây dựng và phát triển đất nước, nhân dân Việt Nam đã làm được nhiều việc làm cổ vũ tinh thần chiến đấu của dân tộc. một trong số đó là bài thơ “tự thú” của tác giả ngữ lao. tác phẩm đã thể hiện được tinh thần của thời đại nóc nhà. đó là vẻ đẹp của tinh thần phương đông, cũng như sức mạnh của quân dân trên thế giới.

đầu tiên, bài thơ “tỏ tình” (kể lại nỗi nhớ) gợi lên hình ảnh người anh hùng thời đại phong trần với vẻ đẹp oai hùng. hình ảnh oai hùng của người anh hùng cứu nước được khắc họa trong không khí hào hùng của thời đại. người anh hùng ấy thật mạnh mẽ, bền bỉ, kiên trung trong hành trình bảo vệ Tổ quốc:

XEM THÊM:  Ngữ văn 8 bài chữa lỗi diễn đạt

“sóc sóc gặp tiết thu”

(múa giáo trên núi sông)

Người xuất hiện xuyên suốt đoạn thơ này có tầm vóc, tư thế và hành động to lớn, mạnh mẽ. đoạn thơ thể hiện hình ảnh người anh hùng cầm giáo chiến đấu bảo vệ quê hương, đất nước. đồng thời tác giả cũng đặt người anh hùng trong không gian “giang sơn” – đất nước mênh mông và thời gian “thu” – vô tận, kéo dài năm này qua năm khác để nâng cao tư thế kiêu hãnh của người anh hùng. nếu so với nguyên tác thì bản dịch thơ vẫn chưa thể hiện hết được sức mạnh và vẻ đẹp của người anh hùng. vẻ đẹp của người anh hùng được thể hiện trong nguyên tác bằng cụm từ “phò tá”: hành động cầm giáo hiên ngang. còn trong bản dịch, bài thơ chỉ được dịch là “vũ điệu giáo”; bản dịch này chưa thể hiện được sức mạnh của người anh hùng. không chỉ vậy, sự kỳ vĩ càng thể hiện rõ trong mối quan hệ với không gian và thời gian: không gian mở ra bề ngang của núi sông (giang sơn), thời gian được tính bằng năm (đương thời). thế kỷ mùa thu).

đặc biệt, vẻ đẹp của người anh hùng được tôn lên qua khí phách hào hùng của thời bấy giờ:

“tam quan, hổ quản, ngưu tầm ngưu”

Xem thêm: Bài văn nghị luận về bạo lưc học đường

(ba khẩu súng mạnh nuốt chửng trâu)

Với hình ảnh “tam quân” ​​có nghĩa là ba quân, cho thấy đó là một đội quân tinh nhuệ cả về số lượng và chất lượng. không chỉ vậy, phúng ngữ lao còn làm rõ thêm sức mạnh ấy bằng hình ảnh so sánh: “ngưu” – sức mạnh như hổ, “ngưu” – khí phách hào hùng của bậc quân tử đã làm mờ đi ánh sáng của kim ngưu. đó là sức mạnh của con người, đội quân trần thế. so với nguyên tác, bản dịch là “nuốt chửng trâu”, không thể hiện được sức mạnh của đội quân người trần. Tóm lại, hai dòng đầu đã thể hiện được sự gắn bó, khăng khít giữa một thời anh hùng và một thời anh hùng.

không dừng lại ở đó, vẻ đẹp của người anh hùng còn được thể hiện với hoài bão và lý tưởng cao đẹp:

“Một người đàn ông vẫn đang mắc nợ xấu hổ khi nghe câu chuyện của nữ diễn viên ba lê”

quảng cáo rất quan trọng đối với bất kỳ người đàn ông nào:

“Nổi tiếng trên trời dưới đất, sông núi sẽ đặt tên gì?”

(nguyen cong tru)

Theo tư tưởng của Nho gia, “công danh” là việc lập công để lưu danh vào sử sách, lưu danh tốt đẹp cho đời sau. đó là một món nợ lớn của bất kỳ người đàn ông nào trong quá khứ. “Công danh” đối với họ đã trở thành lý tưởng dưới các triều đại phong kiến. Phạm Ngũ Lão là người văn võ song toàn, nợ “công danh”. Nhà thơ đã mượn câu chuyện của nhân vật Wuhou, một người hầu trung thành nhất trong lịch sử Trung Quốc, để bày tỏ lòng biết ơn của mình. Khi nhắc đến tác phẩm kinh điển này, Phạm Ngũ Lão cảm thấy “ngại ngùng”, xấu hổ đến nao lòng khi chưa thành danh trong thiên hạ. qua ông, chúng ta thấy được một nhân cách cao đẹp của nhà thơ, với một hoài bão đáng khâm phục.

Bằng ngôn ngữ hào hùng, Phạm Ngũ Lão gợi lên tầm vóc của những người anh hùng, nghĩa quân trần thế. đó là sức mạnh của “thần khí phương Đông” lừng danh một thời.

vẻ đẹp của con người và đội quân khỏa thân – người mẫu 6

Phạm Ngũ Lão được biết đến là một võ tướng tài ba. tác phẩm nổi tiếng của ông là bài thơ “tự thú” miêu tả vẻ đẹp của tinh thần đồng a, cũng như sức mạnh của nhân dân và quân đội trên thế giới.

Người anh hùng xuất hiện trong suốt câu đầu tiên với tầm vóc, tư thế tuyệt vời và hành động mạnh mẽ:

“hạnh phúc trên núi, vào mùa thu”

Chỉ với một câu thơ, nhà văn đã dựng nên hình ảnh một người đàn ông cầm giáo đi bảo vệ đất nước. “Ngọn giáo mang kích thước, quy mô của vũ trụ. đồng thời, sự kỳ vĩ thể hiện rõ nhất trong mối quan hệ giữa không gian và thời gian. đối với không gian, nó là sự mở ra trong chiều rộng của sông và núi (giang sơn), và với thời gian, nó là sự trường tồn vĩnh cửu (kap thu).

Hình ảnh người anh hùng vẫn được nâng lên qua tinh thần quật khởi của thời đại trong câu thơ thứ hai:

“tam quan, hổ quản, ngưu tầm ngưu”

Hình ảnh ba quân là để nói về đội quân nhà trần, đồng thời nó cũng là biểu tượng của sức mạnh dân tộc. Nghệ thuật so sánh đã cụ thể hóa sức mạnh vật chất của “tam quân” ​​(hùng hổ) và khái quát sức mạnh tinh thần của quân đội Á Đông (khí thế bá đạo các vì sao). Không chỉ vậy, câu thơ tiếp theo, phúng ngữ lao còn cho thấy tiềm năng to lớn của quân trần: “tam quân” ​​nghĩa là ba quân (quân trước, quân giữa, quân sau). một đội quân tinh nhuệ, số lượng đông, mạnh về chất lượng. đội quân đó cũng có tinh thần mạnh mẽ. hình ảnh so sánh “tam quân” ​​với “bi hổ” rất hay. hổ được coi là chúa sơn lâm, dũng mãnh và dũng mãnh. hình ảnh so sánh đã nhấn mạnh sức mạnh to lớn của đội quân khỏa thân đã trở thành nỗi khiếp sợ của kẻ thù. không chỉ vậy, pham ngu lao còn làm rõ sức mạnh đó bằng hình ảnh “ngưu làng”. đây là một hình ảnh gợi ý hai cách giải thích. tinh thần của ba đạo quân mạnh đến mức nuốt chửng con trâu, hay khí thế oai hùng của đội quân khỏa thân đã dập tắt ánh sáng của con bò trên bầu trời.

nhưng hình tượng người anh hùng không dừng lại ở đó mà còn được khắc họa bởi Ngũ trưởng lão với ý chí cao cả:

“nam nhân liễu nghĩa thanh danh nghe thuyết vũ nữ”

Vẻ đẹp và nhân cách của một dũng tướng được thể hiện qua cái “thẹn”. sự “hổ thẹn” khi ông không có được tài thao lược làm hoàng đế nhà Hán dẹp giặc cứu nước. nỗi hổ thẹn xuất phát từ hoài bão lớn lao của người anh hùng và tham vọng đóng góp cho nước lớn nên thanh danh của ông còn nhỏ. dù vậy, sự “nhút nhát” ấy sẽ là động lực để chúng tôi tiếp tục phấn đấu và vươn lên trong cuộc sống.

Vẻ đẹp hào hùng của hình tượng người anh hùng thời hiện đại trong “lời tự thú” được thể hiện bằng một phong cách nghệ thuật độc đáo. hình tượng người anh hùng “sát gái” được thể hiện bằng ngôn ngữ hào hùng, gợi lên hình tượng anh hùng trong thần thoại, anh hùng trong sử thi. Tuy là một bài thơ “nói hộ lòng người” nhưng không hề khô khan bởi nghệ thuật xây dựng hình ảnh tượng trưng đầy ẩn ý và sâu sắc.

“Thú nhận” là một bài thơ ngắn của tang lu đã đạt được mức độ súc tích cao. qua đó bài thơ đã thể hiện được vẻ đẹp của con người và nghĩa quân.

vẻ đẹp của con người và đội quân khỏa thân – người mẫu 7

Trải qua hơn bốn nghìn năm lịch sử dựng nước và giữ nước, dân tộc ta đã trải qua nhiều cuộc kháng chiến gian khổ, giành nhiều chiến công anh dũng và vẻ vang. Để có được những chiến công oanh liệt ấy, cùng với tinh thần đoàn kết dân tộc, còn nhờ vào lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm của mọi người, đặc biệt là các trang nam. Khi viết về tinh thần trách nhiệm và ý chí của người đàn ông, chúng ta không thể không nhắc đến tác phẩm “Nỗi nhớ” (thổ lộ nỗi lòng) của Phạm Ngũ Lão. bài thơ đã tái hiện hình ảnh một anh hùng với lòng yêu nước nhiệt thành, tinh thần trách nhiệm và ý chí nghị lực phi thường.

Hình ảnh Trang nam tính được miêu tả trước hết là lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm:

“Hoang giang sơn sóc gặp thu” (vũ khúc núi sông mùa thu)

Họ xuất hiện trong tư thế kiêu hãnh và biểu diễn lộng lẫy, sánh vai cùng vũ trụ. trong nguyên tác, người đàn ông cầm giáo theo chiều ngang chứ không phải “múa giáo” như trong bản dịch thơ. “giang sơn” vừa gợi không gian vũ trụ vừa gợi đến đất nước. giang sơn còn đề cập đến “thiên, địa, nhân”. không chỉ trời đất, con người cũng rất quan trọng.

ngọn giáo trên tay là biểu tượng cho sức mạnh và lòng yêu nước của những người đàn ông trên thế giới. nó được đo bằng chiều rộng của quê hương, chiều cao của bầu trời, như thể khẳng định chủ quyền quốc gia. Cầm ngọn giáo hiên ngang trên tay, sánh ngang với vũ trụ, trang người hiên ngang, tư thế hiên ngang, sẵn sàng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc.

Đó là trách nhiệm cũng như sứ mệnh cao cả mà người anh hùng cố gắng hoàn thành. Bất chấp thời gian trôi qua, nhiệm vụ đó đã được kéo dài trong suốt mùa thu. bất chấp hiểm nguy, khó khăn chuyển mình, khát vọng bảo vệ Tổ quốc vẫn không thay đổi. Chỉ bằng một câu thơ ngắn ngủi, Phạm Ngũ Lão đã tái hiện thành công tinh thần yêu nước và tinh thần trách nhiệm với đất nước của những người đàn ông thời hiện đại.

Không chỉ vậy, hình ảnh một trang nam nhi trong giới còn hiện lên vẻ điển trai với ý chí chiến đấu và nghị lực phi thường:

“ba đội quân pi, hổ và ấp” (ba binh khí lợi hại nuốt chửng trâu)

Ghi chép lịch sử, trong triều đại trần trụi, quân đội được chia thành ba bộ phận: quân trước, quân trung và quân hậu. Mỗi bộ phận có nhiệm vụ và trách nhiệm riêng. nhưng tất cả bọn họ đều thuần thục hơn người, được huấn luyện cực kỳ nghiêm khắc. sau bao năm lao động miệt mài, những người đàn ông đội trời đầu, chân đất đã có sức mạnh vượt bậc. sức mạnh đó thậm chí có thể dễ dàng nuốt chửng một con trâu lớn. pham ngu lao đã sử dụng hình ảnh so sánh, phóng đại, tượng trưng và làm nổi bật vẻ đẹp và sức mạnh của con người hiện đại.

Không chỉ mạnh mẽ về thể chất mà họ còn có ý chí chiến đấu ngoan cường. với những yếu tố đó, đội quân nhà trần trở nên vô cùng hùng mạnh. sự thật là họ đã chiến thắng, đã 3 lần đánh bại quân xâm lược. đóng góp phẩm chất anh hùng của mình, cùng nhau viết lên bảng vàng trang sử hào quang phương Đông lừng lẫy một thời.

Ngoài ra, chúng ta cũng có thể nhận ra tham vọng và lý tưởng của Trang nam:

<3

nói như nguyen cong tru

“đã có tiếng trên trời dưới đất, ắt có tên với núi sông”

quảng cáo là một quy luật không thể tránh khỏi trong cuộc sống của một người đàn ông. “Nợ công” là món nợ mà tất cả chúng ta đều phải trả, đàn ông trên thế giới cũng không ngoại lệ. nhưng, đối với những chiến binh “đồng bằng” lúc bấy giờ, khi đất nước đang bị kẻ thù xâm lược, thì “món nợ công” mà họ phải trả lại ở một mức độ khác. đó là sự cống hiến, là cách bảo vệ độc lập, chủ quyền, để nhân dân ấm no, thái bình.

Có thể nói, khái niệm phúng điếu trong bài thơ mang một ý nghĩa rất lớn. khuyến khích mọi người, đặc biệt là nam giới, từ bỏ lối sống tầm thường, ích kỷ và thức tỉnh trách nhiệm với đất nước, đất nước.

Với quan niệm đó, dù đã cống hiến và hy sinh hết sức, người đàn ông hiện đại vẫn cảm thấy hụt hẫng và xấu hổ:

“thích nghe mọi người nói về wuhou” (ngại lắng nghe câu chuyện của wuhou)

Nhắc lại chuyện xưa về gia mèo lương, tiểu công lao bày tỏ sự ngượng ngùng. Là một trong ba vị tướng tài ba nhất thiên hạ, suốt cuộc đời, Phạm Ngũ Lão chưa bao giờ làm điều gì phải hổ thẹn cho dân, cho nước, cho bản thân. phải nói là nhút nhát thực ra là sự khiêm tốn của tác giả. thể hiện mong muốn đạt được những điều to lớn hơn và vĩ đại hơn. Sự xấu hổ ở đây không làm giảm đi hình ảnh của những người đàn ông, mà còn giúp chúng ta thấy được tầm vóc vĩ đại và ý chí kiên cường của họ.

bạn có thể biết, chỉ với bốn dòng ngắn gọn, ca từ mạnh mẽ và hào hùng cùng những hình ảnh thơ tuyệt vời và tráng lệ. nhịp thơ thay đổi linh hoạt, có lúc nhanh, dứt khoát, có lúc trầm tư. “nghệ thuật hoài cổ” đã khắc họa thành công hình tượng con người thời hiện đại với vẻ đẹp của người anh hùng vệ quốc hào hoa, có lí tưởng, hoài bão, ý chí và nghị lực phi thường. trong những năm tháng kháng chiến lúc bấy giờ đã anh dũng bất khuất, chiến đấu hy sinh vì Tổ quốc. Hãy viết tiếp những trang sử vàng của lịch sử dân tộc. Đồng thời, bài thơ còn giúp khẳng định tài năng thơ ca và nhân cách sáng ngời của vị tướng tài ba Phạm Ngũ Lão.

hình ảnh một trang nam nhi trong “nghệ thuật hoài hương” và những vần thơ “hịch tướng sĩ”, “bửu bối giang hồ”… đã dựng nên những tượng đài bất tử về người anh hùng dân tộc trong lòng. Sau bao nhiêu năm, dân tộc Việt Nam vẫn còn vang vọng về một “chí khí phương Đông” vẻ vang và anh hùng.

Tham khảo: Soạn bài Vội vàng (Xuân Diệu) siêu ngắn | Ngữ văn lớp 11

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Vẻ đẹp con người và thời đại nhà trần qua bài thơ tỏ. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.