Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
79 lượt xem

Viết bài văn bàn luận về phép học

Bạn đang quan tâm đến Viết bài văn bàn luận về phép học phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Viết bài văn bàn luận về phép học

Nghị luận về giải tích giúp chúng ta hiểu rõ mục đích của việc học tập để trở thành người có đức, có tài, góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp. với bài phân tích và nghị luận 10 nguyễn thẻ về việc học sẽ giúp học sinh lớp 8 hiểu được ý nghĩa sâu sắc hơn của việc học.

Cũng như các bạn học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, mỗi chúng ta hãy tập trung học tập, tu dưỡng đạo đức để trở thành người có ích cho xã hội. Tham khảo thêm bài viết dưới đây để học tốt ngữ văn 8 hơn:

Bạn đang xem: Viết bài văn bàn luận về phép học

lược đồ để phân tích cú pháp đọc công việc

lược đồ 1

1. mở đầu

  • vài nét về tác giả Nguyễn Thiếp, một vị quan triều Lê, người đã có nhiều đóng góp trong công cuộc xây dựng chính trị của đất nước.
  • tính thảo luận là một bài ca dao mang tính tổng hợp và cung cấp một cách khách quan nhất về mục đích của việc học và cách học đúng đắn và hiệu quả.

2. nội dung bài đăng

a. thảo luận về mục đích học tập

  • khái quát mục đích của nghiên cứu: “ngọc không mài, không thành vật; người không học thì không biết đường ”= & gt; chân lý của việc học tập chân chính trong thời gian dài
  • chỉ thông qua việc học tập, một người mới có thể trưởng thành và trở thành một người có đạo đức
  • học tập là một quá trình tất yếu. luật vĩnh cửu
  • chỉ trích cách học chính thống
  • nêu ra những hậu quả khôn lường của những cách học tiêu cực này

⇒ các cuộc thảo luận sâu sắc, nghiêm túc, phù hợp, có tầm nhìn xa, tràn đầy nhiệt huyết với đất nước

b. thảo luận về cách học

Tác giả

    cũng nêu ra chủ trương phát triển học tập sâu rộng trên cả nước

⇒ Về nội dung học, tác giả vẫn theo truyền thống cũ, không đưa thêm gì mới mà chủ yếu cải cách phương pháp học tập

c. hiệu ứng toán học

  • mục đích học tập chân chính, học tập tích cực sẽ là nền tảng vững chắc để tôn sư trọng đạo, ươm mầm nhân tài cho dân tộc

⇒ tin rằng nền giáo dục chân chính nhất định sẽ trường tồn và cũng mang lại hy vọng cho tương lai tốt đẹp của đất nước

3. kết thúc

    đặc biệt là các bạn học sinh, sinh viên, các bạn cần tập trung học tập, tu dưỡng để làm cho đất nước ngày càng giàu đẹp bằng con đường học tập chân chính

lược đồ 2

i. giới thiệu:

– “luận bàn tính” là một bài văn chính luận sắc sảo, súc tích của tác giả Sơn phu nhân nguyên văn.

ii. nội dung:

luận điểm 1: tác giả thiết lập mục tiêu chính của việc học

– chọn cách nói trực tiếp, không vòng vo, tác giả cho rằng mục đích chính của việc học là học đạo lý, học làm người trong sự so sánh, suy nghĩ về một hiện tượng có thật: ngọc không mài. trở thành đồ vật.

* luận điểm 2: phê phán những cách học không đúng, lệch lạc và kém hiệu quả

– tác giả tiếp tục chỉ ra một thực tế là nền giáo dục nước ta từ khi dựng nước đã bị mai một. những cách anh ấy chỉ trích bao gồm:

+ hình thức, cách học.

+ cách học tập để nổi tiếng và thu lợi.

+ đặc điểm chung của các kiểu học tiêu cực này và các kiểu học tiêu cực khác là không quan tâm đến tam cương, ngũ thường và kiến ​​thức thực tế mà chỉ để thỏa mãn những nhu cầu phi lý.

+ kết quả của lối học lệch lạc: từ thần trở thành cận thần đều thất bại với mọi người. đó là một trong những nguyên nhân khiến nước mất nhà tan, nước khan hiếm, đời sống nhân dân không phát triển, văn minh được.

* luận điểm 3: tác giả đề xuất phương pháp học tập đúng đắn và hiệu quả

– mở rộng trường học, tạo điều kiện thuận lợi cho mọi người trên khắp cả nước đến trường không phân biệt giai cấp, tầng lớp.

– về mặt tư tưởng, đạo nghĩa gốc phải tuân theo cái chết.

– về phương pháp học: học từ đơn giản đến phức tạp, nâng cao dần theo từng cấp độ, học đi đôi với hành.

⇒ kết quả: hình thành nhân tài, trạng thái thịnh vượng.

– ý nghĩa của việc học chân chính: tác giả sử dụng ngôn ngữ tiến bộ để thấy được mối quan hệ giữa giáo dục và chính trị: giáo dục tạo ra người tài, đất nước có người tài thì thái bình thịnh trị.

* luận điểm 4: nghệ thuật

– lập luận chặt chẽ.

– lối viết ngắn gọn, dễ hiểu, thuyết phục, thẳng thừng, rườm rà.

iii. kết luận:

– khẳng định lại giá trị của công việc: với lý luận chặt chẽ, công việc đã cung cấp mục đích và phương pháp học tập chân chính.

– liên hệ, đánh giá: qua đó ta thấy được tài năng và tấm lòng của tác giả với sự nghiệp dựng nước.

phân tích và thảo luận về số học ngắn gọn

la sơn phu tử nguyên tiệp dư là danh sĩ cuối triều Lê, là một trong những vị tổ khai quốc công thần, có công lớn trong việc đánh đuổi quân dân, dựng nước và sửa nước, chấn hưng nền giáo dục. hệ thống của đất nước lúc bấy giờ. Bàn về sư phạm (thuyết pháp) là một bài viết tiêu biểu, phản ánh đầy đủ trí tuệ, tư duy và bản lĩnh của Thiếu phu nhân họ Nguyễn.

Khi được hỏi về kế sách trị nước lâu dài, vào tháng 8 năm 1791, Thái úy nhà Nguyễn đã dâng lên vua Quang Trung ba phần: Quân đức (Đức vua), Nhân tâm (lòng dân) và pháp học (luật học). . nội dung chính của cả ba phần thực ra giống nhau ở chỗ là lời căn dặn của nhà vua phải tu nhân tích đức để lòng dân phục tùng, mưu tính lâu dài. trong đó, phần cuối – chuyên luận về pháp (được giới thiệu trong chương trình ngữ văn 8) chủ yếu bàn về phương pháp sư phạm mà thông qua đó, hướng dẫn toàn xã hội hướng tới đạo đức sáng suốt. đây cũng là đoạn văn chứa đựng những tư tưởng giáo dục chiến lược của người con phu tử.

Phần câu hỏi của đoạn văn này tuy ngắn gọn nhưng khái quát được ý nghĩa sâu xa hơn của việc học, trích dẫn câu châm ngôn mà người ta coi đó là đương nhiên: “Ngọc không mài, không thành vật; người không học thì không biết đạo “. vai trò và mục đích của việc học là hiểu đạo lý. Đạo – theo tác giả” là cách đối nhân xử thế “. Học để hiểu đạo là học để hiểu đạo. giao dịch giữa con người với nhau. Con người dù thông minh, dù có “đức tính tốt”, nếu không được học hành thì cũng không rèn giũa được.

Tiếp theo, tác giả nêu ra một thực trạng của nền giáo dục đương thời mà bất cứ nhà Nho chân chính nào cũng phải than thở: “Nước ta mất nước từ khi dựng nước, giáo dục chính trị cũng mất”. người học nghề không chú trọng học kiến ​​thức cơ bản mà chỉ để “chạy đua học nghề chính quy”; ông không coi trọng mục đích học để hiểu đạo lý mà chỉ đi thi để “cầu danh, lợi”. Theo quan niệm của Nho giáo xưa, nếu quá coi trọng danh lợi thì con người dễ đánh mất bản chất tốt đẹp của mình, coi trọng danh lợi là phải mưu đồ, phải cạnh tranh và tất cả những hiện tượng này đều là nguyên nhân của con người. mất tiền tôi bất chấp đạo đức. Vì vậy, người thiếp của họ Nguyễn cho rằng do tranh giành học thức, người ta “không còn biết đến Tam Quốc và Ngũ thường nữa”.

Tam cương là ba mối quan hệ được Nho gia xưa coi là sợi dây ràng buộc, trụ cột của gia đình và xã hội; đó là mối quan hệ giữa vua – tôi (jun – thần), cha – con (cha – con) và vợ – chồng (chồng – vợ). Ngày nay, chúng ta có thể có cách giải thích khác về nguyên nhân của sự ổn định hay bất ổn của một xã hội, nhưng vào thời vợ lẽ Nguyên, tất cả những người theo thuyết chân chính đều tin rằng: nếu trong gia đình thì quan hệ cha con, nếu vợ chồng là. được quý nhân phù trợ, gia đình yên ấm; trong xã hội duy trì tốt mối quan hệ vua tự, xã hội ổn định, kỷ cương. sự duy trì tốt của ba viên kim cương có quan hệ mật thiết với năm viên thông thường. ngũ đức thường là năm đức tính để con người trở thành người có đạo, có đức, bao gồm: nhân từ, ngay thẳng, lễ, trí, tín. ba cuong là tôn trọng luật nước, phép tắc trong nhà (quốc pháp, gia phong); năm là thường xuyên tu thân, sửa đức. xã hội nếu thiếu tam cương thì trụ chính dễ lung lay, loạn lạc; người thiếu năm kỹ năng thường sẽ không biết đối nhân xử thế, cư xử nhã nhặn, dễ trở nên vô đạo đức. Trong một bút ký phê bình, nguyễn thẻ đã chỉ ra rằng học tập hình thức, “ham danh lợi” là hiểm họa của đất nước: tạo ra tâm lý chung không coi trọng đạo đức; không tôn trọng đạo đức dẫn đến tình trạng “thần tầm thường, thần nịnh hót” kéo dài.

Do đó, khi chỉ ra thực trạng này, thiếp Nguyễn đã chỉ ra rằng đạo giáo có quan hệ mật thiết với vận mệnh của đất nước và trên cơ sở lý giải đó, ông cho rằng các tập đoàn phong kiến ​​đương thời nhanh chóng sụp đổ khi tay son nổi lên có nguyên nhân sâu xa từ việc trường học mà anh ấy đã rời đi. đánh giá về vận mệnh của triều đại trước, ông cho rằng “nước mất nhà tan vì những điều tồi tệ này”. Đây cũng là lý do vì sao La Sơn Phu Tử dù đỗ đạt cao thời Lê, về dạy học nhưng nhất quyết không ra làm quan. và quan trọng hơn hết, trong việc vạch trần tình hình, nguy cơ mất nước nếu vẫn còn sự nghiệp học hành chỉ để cầu danh lợi. Đó là một lời giới thiệu thấp với hàm ý: Mong hoàng đế xem xét dấu vết của triều đại trước, dùng “chuyện cũ để tra xét, vật chứng còn lưu lại” để rút ra bài học cho việc trị vì đất nước. p>

Xác định rõ thực trạng giáo dục hiện nay, chỉ ra nguy cơ mất nước nếu không xác định đúng mục đích nghiên cứu, Nguyễn Thẻ đã đưa ra những giải pháp toàn diện để hy vọng thay đổi nền tảng giáo dục. phiên bản giáo dục quốc gia.

trước hết – theo tác giả, việc học và đối tượng nghiên cứu phải được thu nhỏ. Nguyễn thẻ khẩn thiết “xin từ nay có văn thư cho thầy trò, phủ, huyện, tư, con cháu các quan văn võ, thuộc các triều trước, tất cả đều nguyện ý đi học”. . Thời phong kiến, việc học chỉ tập trung ở kinh đô và ở các trung tâm, đối tượng đi học chủ yếu là con cháu quan lại, quý tộc. do đó, giải pháp này nhằm khắc phục những hạn chế về quy mô, đối tượng trước đây, tạo điều kiện thuận lợi mang ý nghĩa “phổ cập” để nhiều người được đến trường và có thể đến trường gần nhất.

sau đó, tác giả đề xuất giải pháp thay đổi cả nội dung và phương pháp dạy và học. ông cho rằng “dạy học nhất định phải theo đuổi cái chết”. Chu Tử là nhà giáo dục nổi tiếng thời Nam Tống, ông là người kiên trì chủ trương phương pháp dạy học từ dưới lên. Và phù hợp với lời dạy đó, Nguyễn Thẻ khuyên học sinh “trước hết hãy học ở bậc tiểu học để phục hồi gốc rễ. Tiến lên tuần tự học tứ thư, ngũ kinh, lịch sử. Học rộng rồi tóm tắt sơ lược, theo đến những gì học được. Mặc dù nội dung giáo dục mà sơn phu tử đề ra ngày nay không còn phù hợp nữa nhưng tư tưởng và phương pháp giáo dục này vẫn luôn đúng trong mọi thời điểm, học sinh muốn thành công thì phải học tuần tự từ thấp đến cao. , bất cứ lúc nào học sinh cũng cần có năng lực tổng hợp (học rộng rồi tóm tắt ngắn gọn) và bất cứ lúc nào học sinh cũng cần chú ý nguyên tắc “học đi đôi với hành” (học theo nghề làm).

giải pháp thay đổi cách dạy và cách học do nguyễn thẻ đề xuất nhằm khắc phục tình trạng học tập hình thức, khôi phục “nền tảng chính trị đã mất”, chống bệnh học chỉ vì danh, lợi. đây cũng là con đường dẫn đến mục tiêu cao hơn và rộng lớn hơn: “hiền tài lập đức, để quốc thái dân an”.

sáng tác văn học tuy chỉ nói về sư phạm, nhưng cũng có những tư tưởng chiến lược về việc trị quốc lâu dài: tư tưởng trọng người tài, theo nội dung yêu cầu sáng suốt của vua quang trung (làm ngô). sẵn sàng). “Đó thực sự là những gì tôn giáo ngày nay có liên quan đến trái tim của con người. xin đừng bỏ lỡ. “Câu này tuy ngắn gọn nhưng lại chứa đựng nhiều trăn trở của một trí thức đầy nhiệt huyết muốn cống hiến tài năng của mình để giúp ích cho thiên hạ, đó là giọng điệu của một người đầy tớ trung thành muốn đem khát vọng ra giúp minh. quan để thu phục lòng người, đó là cách tốt để định luật nước từ gốc vì chỉ có dùng Đạo để trị nước, dùng lời thánh hiền để dạy dân, thu phục lòng dân, hợp lòng dân trong quan hệ. thì thế giới sẽ hòa bình, phải đặt trong bối cảnh thời các phi tần nguy nga, khi chế độ phong kiến ​​khủng hoảng, chiến tranh triền miên, đời sống nhân dân khủng hoảng mới thấy lòng thành của các mong ước về một trạng thái “ổn định”. điều ước đó đã được tác giả gửi gắm vào bài hát, và cũng là gửi đến vị vua tin mình là minh quân, thánh đế – quang trung.

ở phần cuối, tác giả tóm tắt vấn đề bằng một câu ngắn gọn và vẫn nói về vai trò của việc học: “nếu thành công, có nhiều người giỏi; Nếu có nhiều người tốt, triều đình sẽ ngay thẳng, mà thiên hạ sẽ thịnh vượng “. Nếu trong phần giải bày sự việc, tác giả lập luận như một sự phản bác, trong phần kết luận là hình thức tố cáo của sự luận đề. phản đề rằng, Đạo giáo cho rằng triều đình chỉ có “trung thần tầm thường, thần nịnh hót”; chủ đề chính là khi Đạo giáo thành công thì “triều đình ngay thẳng, thiên hạ hưng thịnh”. Đó là tư duy, mục đích trọng tâm. học tập.

Bản luận án của

france nói riêng và toàn bộ văn bản của thê thiếp họ Nguyễn gửi vua quang trung là một văn bản đầy sức thuyết phục. sức thuyết phục của tác phẩm thể hiện từ ngữ mềm mại, khiêm tốn và giản dị; không sử dụng nhiều kinh điển, nhưng kinh điển sâu sắc và hợp lý, hợp lý. Suy nghĩ của cô Tấm, như đã nói ở trên, tuy không mới nhưng rất đáng để giàu tính nhân văn. Tư tưởng này cũng cho thấy tầm nhìn xa, sự tập trung vào sự ổn định lâu dài của đất nước của một nhà thông thái, và mối quan hệ giữa giáo dục với sự ổn định và thịnh vượng lâu dài của đất nước. luôn là một bài học, một suy nghĩ không thể bác bỏ.

phân tích công việc tính toán – mẫu 1

“Thảo luận về việc học” là một đoạn trích trong một hài kịch của Nguyên thiếp gửi vua quang trung vào tháng 8 năm 1791. Khi đó Nguyên thiếp đang làm viện trưởng, phụ trách việc sưu tầm sách vở và xây dựng Phượng Hoàng. vốn (nghệ thuật), một công việc rất lớn và nặng nhọc.

Bài hát này thể hiện tấm lòng của Thái hậu đối với việc chấn hưng nền giáo dục học dân tộc, nhằm mở mang dân trí, bồi dưỡng nhân tài cho đất nước.

nguyễn thẻ giới thiệu ngắn gọn và chi tiết các vấn đề như mục đích học, nội dung học và phương pháp học.

lúc đầu, ông lặp lại câu nói của người xưa: “ngọc không mài, không thành vật; kẻ không học, người không biết đường”. do đó, mục đích của việc học là để biết “lẽ thường hàng ngày.” giữa người với người ”, tức là học tập để mở mang trí tuệ, tu dưỡng đạo đức. tôn giáo mà vợ lẽ nguyen đang nói đến là cách làm người. than phiền “khoa cử thất truyền”, có nhiều tội đáng trách như “tranh nhau học chính pháp để mưu cầu danh lợi”, không tính đến đạo lý “không còn biết đến tam quốc, ngũ thường. nhà dột mái tôn: “thần tôn kính chúa”, chẳng hạn cuối thời le – trinh, tệ nạn buôn quýt bộc phát, vua Lê Hiển Tông vì nhà nước thiếu tiền nên Tục thu tiền công: ai nộp ba quả quýt thì được đi thi chứ không phải đi thi, nên người làm ruộng, buôn bán thì ai cũng đặt sách để thi, có người thì dùng sách, có người thì làm. thuê người làm bài, mười người thuê mười người không được một người (theo dương quang hàn), sống trong thời kỳ hỗn loạn tăm tối đó, thê thiếp của nhà Nguyễn là Anh vô cùng buồn bã, than thở: “nước mất nhà tan vì những chuyện không hay này”. Người thiếp của họ Nguyễn có cách nói năng trầm lặng, ôn hòa nhưng sâu sắc.

Phần thứ hai, bạn nói về nội dung và phương pháp học tập. học ở đâu? – các trường phủ, huyện, trường tư và con cháu các quan văn võ thuộc diện “ai cũng muốn đi học”. học điều đó? tác giả của mảnh cho biết: “nhất định theo câu” (1130 – 1200). một học giả nam. nội dung học: “Lúc đầu tôi học ở trường tiểu học để phục hồi gốc gác. tiến bộ tuần tự nghiên cứu tứ sách, ngũ kinh, sử ký ”. cho thấy nội dung nghiên cứu mà nguyễn thẻ đề cập không có gì mới, chưa khắc phục được những hạn chế của lịch sử và thời đại sách tàu! vẫn được tôn thờ trong hàng nghìn năm! họ vẫn coi trọng thơ ca và văn học, chứ không phải khoa học.

về phương pháp học, ý kiến ​​của nguyen rất xác đáng và tiến bộ. coi trọng câu hỏi thiết yếu cơ bản: “nghiên cứu sâu rộng và sau đó tóm tắt ngắn gọn”. học phải đi đôi với hành “làm theo những gì học được”. tâm nguyện của ông rất cao đẹp và chân thành: “tiếc là chỉ có người tài mới lập được công đức, nên địa vị mới ổn định. Đó là đạo chân chính của ngày nay có liên quan đến lòng người. Xin đừng nói mất lòng”.

Đạo giáo, đại nghĩa của Đạo giáo: “nếu học Đạo thì sẽ có nhiều người tốt, nếu có nhiều người tốt thì triều đình sẽ ngay thẳng, thiên hạ sẽ trị vì”. Đúng là học góp phần phát triển nhân tài, mở mang dân trí, góp phần xây dựng đất nước phồn vinh. chiến lược “làm cho dân chúng phát triển” đã được nhà tiên tri thể hiện rõ ràng.

Phần cuối, lá bài bị nguyền rủa đã giao phó trái tim tôi. những bài ca về việc học là những lời “trung thực”, không phải “những lời vô nghĩa”, khiêm nhường và kính cẩn “khẩn cầu bệ hạ xem xét”.

Xem thêm: Bài văn tả cảnh sinh hoạt – Văn 6 (8 mẫu)

Nguyên thiếp của trọng tài cao, được người đương thời kính trọng gọi là la sơn phu tử. tài năng của ông không thể thi được, vua quang trung băng hà. anh từ bỏ, lui về núi rừng già, ẩn mình. Ngài ra đi ở tuổi 81, thanh cao và cao quý. bài hát “bàn về việc học” với quan điểm của người thầy về mục đích học tập, phương pháp học tập rất đúng đắn và tiến bộ. Về nội dung học tập, ý kiến ​​của giáo viên vẫn chưa khắc phục được hạn chế của lịch sử và thời gian. tuy nhiên, tâm huyết của người con phu tử đối với đất nước, vì dân, vì sự nghiệp trồng người đã để lại cho hậu thế nhiều niềm kính trọng và khâm phục.

phân tích công việc tính toán – mẫu 2

Đối với mỗi chúng ta, việc học là rất quan trọng. học tập giúp chúng ta tiếp thu nhiều kiến ​​thức hơn và tương lai rộng mở hơn. Nói đến bài toán, chúng ta không thể không nhắc đến bài giải tích của Nguyễn Thép. Trong bài viết này, ông đã nêu rõ quan điểm của mình về mục đích thực sự của việc học, đó là đạo đức và tri thức, để góp phần vào sự thịnh vượng của đất nước.

đây là một phần trong thành phần của thiếp nguyễn gửi vua quang trung để bày tỏ ý kiến ​​của mình. Trước hết, chúng ta phải hiểu dàn hợp xướng là gì. Tóm tắt là một loại văn bản được viết bởi một quan hoặc một chủ thể để bày tỏ ý kiến ​​về chính sách của chính phủ hoặc một vấn đề quan trọng của đất nước. ở đầu đoạn trích, tác giả sử dụng một câu châm ngôn thể hiện mục đích chân chính của việc học “ngọc không mài thành vật, người không học không biết đường” qua câu nói này tác giả muốn nói lên mục đích của học tập. . một viên đá quý không được mài dũa, không qua quá trình nấu chảy thì nó vẫn chỉ là một viên đá quý chưa qua sử dụng, chỉ dùng để trang trí, giá trị của nó không cao. cũng như con người không nên trải qua quá trình rèn luyện, học tập để trở thành người có đạo đức, có tri thức giúp ích cho xã hội. Học ở đây, bạn không chỉ tiếp thu kiến ​​thức mà còn học làm người, học cách đối nhân xử thế, học cách sống tốt.

Bởi vì điều quan trọng nhất của một người là phải có đạo đức, người có tài mà không có đức sẽ không dùng được. Dưới thời phong kiến ​​xưa theo Nho giáo, học hành thi cử là con đường dẫn đến quan chức, là cơ hội để nam giới cống hiến cho đất nước, học hành là phép tắc ở đời. Đạo giáo ngày xưa lấy đạo đức làm chính, tức là cách xử thế ngày xưa trong tam tướng. tác giả dùng mục đích cao cả là học để nhìn vào thực tế, từ đó phê phán những biểu hiện lệch lạc, không đúng của xã hội đương thời gây nguy hại lớn cho dân tộc. ông chỉ ra rằng thay vào đó, nền giáo dục và cách học truyền thống của chúng ta đã bị mất đi, để nhanh chóng đạt được danh vọng và tài sản. Vì vậy, nếu thần tầm thường mà thần nịnh bợ thì nước mất nhà tan là lẽ đương nhiên.

học mà không hiểu nội dung là gì, chỉ chú ý nhận trợ cấp sau khi làm tiếng phổ thông. nó không thể tiếp thu kiến ​​thức và không thể có đạo đức. nên khi những người đó làm quan, đất nước xuống dốc, họ trở thành những con sâu chuyên đi đào của cải để hưởng phú quý. ngày nay chúng ta gọi là học vẹt, học chỉ để làm bài kiểm tra, không cần nhớ gì cả. thật là lãng phí thời gian và tiền bạc. một đất nước toàn người học hành như thế này sẽ xuống dốc và trì trệ, không có sự tiến bộ. chúng ta phải thay đổi cách học. Tiếp theo, Nguyễn Thẻ thảo luận về phương pháp và nội dung học tập. Ông xin vua Quang Trung cho mở mang học hành, mở thêm trường dạy học. như cái gì cũng có thể ý thức học và học ở bất cứ nơi đâu “, thầy trò các phủ huyện, tư trường, con cháu các quan văn võ, thuộc các dân tộc, vương triều xưa đều học theo ý mình.

nguyễn tiếp chắc chắn là người có tầm nhìn xa, quan điểm của ông được nêu ra sau hai thế kỷ, nhưng nó liên quan mật thiết đến chủ trương xã hội hóa giáo dục của đảng và nhà nước ta hiện nay. chúng tôi đang đưa ý tưởng của bạn vào thực tế. Về trình tự học, theo anh phải học từ thấp đến cao từ thấp lên cao, phải biết các chữ cái trong bảng thì mới hy vọng ghép được chúng lại với nhau. tuần tự rồi học tứ sách, ngũ kinh, truyện. học rộng rồi tóm tắt ngắn gọn theo những gì học được “Có thể nói muốn học rộng, học sâu thì trước hết phải học căn bản làm gốc, sau đó mới có thể đóng góp kiến ​​thức của mình một cách tốt nhất, giúp đất nước. mà không có căn bản làm gốc, mà muốn mở mang kiến ​​thức thì rất khó và sai rất nhiều vì không có gốc thì làm sao có hạn.

qua đây chúng ta có thể thấy tầm hiểu biết của anh ấy là vô cùng rộng, vì anh ấy có những quan điểm và quan niệm vô cùng đúng đắn về việc học. Bác Hồ còn dạy: học để hành, học mà hành phải đi đôi với hành: học mà không hành thì vô ích, hành mà không học thì không hành. sau đó, những gì là để học, những gì là để thực hành. học là quá trình tiếp thu kiến ​​thức được tích lũy từ hàng nghìn năm trước. chúng tôi ở trường học thông qua giáo viên và bạn bè. Tôi học qua sách, đài, báo mạng. học tập còn làm giàu thêm kiến ​​thức, mở mang tầm hiểu biết, giúp chúng ta hiểu biết thêm về mọi mặt của cuộc sống, giúp cho công việc trở nên thoải mái và tốt hơn. Thực hành là quá trình vận dụng kiến ​​thức vào thực tế. giống như một bác sĩ trải qua quá trình học tập để tiếp thu kiến ​​thức trong 6, 7 năm để sau khi ra trường có thể sử dụng kiến ​​thức của mình để chữa bệnh cho bệnh nhân, hay như một công nhân vận dụng kiến ​​thức và kinh nghiệm của mình để tạo ra sản phẩm tốt hơn…

nhiều người đang áp dụng kiến ​​thức của họ vào thực tế mỗi ngày. nguyen card cho rằng “học để hành nghĩa là học để rèn luyện tốt hơn. Thực tế, việc học rất quan trọng, tuy nhiên, nếu chúng ta học quá nhiều kiến ​​thức mà không biết vận dụng thì việc học đó sẽ trở nên chậm chạp, tốn kém mà không có kết quả. ngược lại, không học thì rất khó thực hành. nếu chúng ta chỉ làm theo thói quen và tin tưởng vào kinh nghiệm của mình thì sẽ không mang lại hiệu quả cao chậm. và nó chỉ phù hợp với những công việc nhẹ nhàng, đơn giản không cần vận dụng trí óc, còn những công việc khoa học kỹ thuật cần kiến ​​thức chuyên môn, kinh nghiệm thôi chưa đủ, bạn cần học hỏi kiến ​​thức.

Người vợ lẽ của nguyễn khi bày tỏ ý kiến ​​với vua, luôn chân thành và khiêm tốn, dùng những từ như: van xin, xin đừng bỏ qua,… ”đồng thời cho thấy ông cũng thể hiện niềm tin của mình vào điều gì. đang được. nói. chơi. Cuối cùng, tác giả khẳng định vai trò to lớn và lâu dài của việc học. Cũng may, chỉ có người tài mới lập được công nên địa vị sẽ ổn định. đó là tôn giáo chân chính ngày nay có liên quan đến lòng người. xin đừng bỏ lỡ nó. càng nhiều người giỏi học đạo, càng nhiều người tốt, càng nhiều người tốt thì đạo giáo chân chính càng có nhiều quyền lực. Nếu nói theo cách hiểu của chúng ta hiện nay thì Đạo giáo chân chính sẽ có thể thay đổi con người, xã hội và giúp ích cho đất nước.

XEM THÊM:  Thơ 4 Chữ Ngắn Hay ❤️️ Những Bài Thơ Bốn Chữ Nổi Tiếng

Qua phần thể hiện của tác giả, chúng ta đã học được nhiều điều về phương pháp học đúng đắn, hãy học cách làm đúng, đừng lãng phí thời gian và tiền bạc của bạn. không học thuộc lòng, học đối phó, tự học, không được coi nhẹ việc học.

phân tích công việc tính toán – mô hình 3

Trong lịch sử nước ta, giới học thuật có lý khi xếp bốn nhân vật vào hạng vợ chồng, đó là chu văn an (1292-1370), nguyễn khiêm (1491-1585), võ tướng. .1720-1792) và thê thiếp nguyễn (1723-1804). Trong bốn người con trai ấy, có người thiếp là La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp sống vào thời Quang Trung – Nguyễn Huệ Chiến thắng Bách chiến bách thắng. La Sơn Phu Tử Nguyễn Tiếp sinh ngày 24 tháng 9 năm 1723 và mất ngày 6 tháng 2 năm 1804 tại làng Nguyệt Ao, huyện La Sơn (nay là huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh). ông đỗ nhũ hương (1743) làm quan dạy học, một thời gian sau ông về nước, ẩn cư trong núi Thien ren, đọc sách và nghiên cứu vật lý. ông được biết đến như một người đàn ông cao thượng, uyên bác và đức độ. cả nước ngưỡng mộ thầy. ông cũng là một người đàn ông cao quý, người đã sống một cuộc đời cô đơn. nhà vua nhiều lần mời ông ra làm quan nhưng ông đều từ chối. Chỉ đến khi vua Quang Trung kiên nhẫn van xin lòng tốt ba bốn lần, ông mới đồng ý giúp đỡ. nhà vua nhiều lần mời ông ra làm quan nhưng ông đều từ chối. Chỉ đến khi vua Quang Trung kiên nhẫn cầu hiền ba bốn lần, ông mới đồng ý giúp đỡ.

Bàn về việc học là một đoạn trong bài hát của thiếp Nguyễn gửi vua Quang Trung vào tháng 8 năm 1791. Một lần, vua Quang Trung mời thiếp Nguyễn hợp tác với triệu tay sơn, nhưng vì nhiều lý do mà không được chấp nhận. Ngày 10 tháng 7 năm 1791, vua viết thư mời chúa Nguyễn vào họp ở Phú Xuân vì có nhiều việc phải bàn. lần này hắn mê muội phu nhân tựa vào quốc bàn. tại thời điểm này, ông giảng về 3 điều mà một quân vương nên biết. một là về đức quân tử: mong hoàng đế có tâm linh, tăng tài nhờ học, có đức thì có học, thứ hai là bài về quốc gia (lòng dân). nêu rõ “dân là gốc của nước, gốc rễ thì nước mạnh”, thứ ba là bàn về việc học đạo. văn bản đề cập đến việc học là phần thứ ba của màn trình diễn.

Đoạn văn thảo luận về việc học có cấu trúc gồm ba phần chặt chẽ: đoạn văn thảo luận về mục đích của việc học, thảo luận về cách học và tác dụng của việc học.

Trong đầu, nguyen card xác lập mục đích học tập thực sự. tác giả sử dụng một câu châm ngôn dễ hiểu và có sức thuyết phục: ‘ngọc không mài, không thành vật; người không học thì không biết đạo ”. Nhưng đó là gì? Quan hệ: nghiêm khắc, với bản thân, với gia đình, với xã hội nói chung, mối quan hệ đó trong khuôn khổ xã hội phong kiến ​​không nằm ngoài khái niệm gia đình. từ “tam cương”, “ngũ thường”. xã hội phồn vinh, tầm nhìn của tác giả đoạn văn có tầm nhìn chiến lược lâu dài vì nó đụng chạm đến an ninh của xã tắc (tức quốc gia).

sau khi xác định mục đích học tập, tác giả xem xét hiện thực đương thời để phê phán những biểu hiện lệch lạc, sai lầm trong học tập. đó là “học thức để mưu cầu danh lợi, mà không cần biết thêm về tam giới, ngũ thường”. Vậy đâu là cách học chính thống để mưu cầu danh lợi? đó là cách học theo kiểu trích chương, học thuộc lòng từng cụm từ mà không hiểu nội dung, học theo danh nghĩa, viển vông. học chỉ để thi cử, làm quan, được trọng vọng, bình an và tích nhiều ưu điểm …

Tác hại của cách học sai lầm, sai trái là làm cho kẻ “kính trên nhường dưới”, kẻ trên người dưới thích chạy chọt, lom khom, không có tư chất, dẫn đến cảnh tán gia bại sản ”. ruộng, nhà tan. “

Ngày nay, chúng ta gọi đó là kiểu học vẹt, học đối phó, không thực sự tiếp thu nhiều kiến ​​thức. Học thuộc lòng bài là yếu tố cần thiết trong học tập, nhưng cần nắm được nội dung và bản chất vấn đề, từ đó có cách tư duy, cách cảm nhận và sáng tạo cho riêng mình.

sau khi phê phán những biểu hiện tiêu cực trong nhận thức học tập, nguyen card đã nêu ra những quan điểm và phương pháp học tập đúng đắn.

Việc học phải phổ biến rộng rãi: mở thêm trường, mở rộng số học sinh, tạo điều kiện thuận lợi cho mọi người đến trường: “ngay từ bây giờ, hãy gửi thư cho giáo viên và học sinh các trường phủ và các huyện, các trường tư thục, các con cháu các quan văn võ, thuộc các dân tộc trong các triều đại xưa, đều đi học ở đâu cũng được ”. nguyễn tiệp quả là một người tài năng, có tầm nhìn xa trong tương lai. Mặc dù quan điểm rất tiến bộ của Người đã được đưa ra cách đây hai thế kỷ nhưng lại rất sát với chủ trương xã hội hóa giáo dục của đảng và nhà nước ta hiện nay. chúng tôi đang áp dụng những ý tưởng sáng suốt của họ vào thực tiễn giáo dục.

theo nguyen card, việc học phải bắt đầu từ những kiến ​​thức cơ bản. và đưa ra phương pháp học cụ thể.

phương pháp thứ nhất, học theo trình tự, từ thấp nhất đến cao nhất: “dạy thì phải theo vòng tuần hoàn. Đầu tiên, bạn học ở trường tiểu học để nắm được gốc rễ, câu chuyện.”

Phương pháp thứ hai, chính là học rộng, nghĩ sâu, đúc kết những điều cơ bản, cốt yếu nhất. Với phương pháp này, Nguyễn Thẻ hướng dẫn học sinh cách học chính xác, kiến ​​thức dễ nhớ. chúng ta thường rất đau ốm, chúng ta học rất nhiều, nhưng cuối cùng lại không nhớ được gì vì chúng ta không biết cách suy nghĩ sâu sắc và súc tích. Chỉ bằng cách này, học sinh mới có thể nhớ lâu và nhớ kiến ​​thức một cách khoa học.

Phương pháp học thứ ba nên kết hợp với thực hành. Theo quan điểm của con trai, đó là “tùy theo điều mà bạn học để làm”. học không chỉ để biết mà còn để làm. vừa học vừa làm là cách hiểu và áp dụng hiệu quả những gì học được, khác với học chay, học vẹt, lý thuyết suông, học máy móc, sáo rỗng, bạn có thể đọc hàng nghìn cuốn sách. lời nói đầy ăm ắp ”, nhưng khi bước vào đời, anh đã ngu ngốc, rỗng tuếch, trở thành“ thầy dở, thợ dốt ”, vì chúng không“ học đi đôi với hành ”, vì không biết“ làm theo ”. học để làm ”, nhiều người“ chạy theo học đường để cầu danh lợi ”như lời phê bình của sơn phu nhân. Vì vậy, việc học hành phải nhận được những kết quả thiết thực, hữu ích. , cũng được nêu rõ:

“Mong mọi người ra sức thi đua học tập, rèn luyện tuổi nhỏ bằng những việc nhỏ tùy theo sức mình để tham gia kháng chiến giữ bình yên” …

ở phần cuối của văn bản, nhà tiên tri khẳng định tầm quan trọng của Đạo giáo, ý nghĩa to lớn của Đạo giáo: “nếu người thành Đạo thì có nhiều người tốt; nếu dân tốt thì triều đình ngay thẳng, thiên hạ thịnh ”. Đúng là học góp phần phát triển nhân tài, mở mang dân trí, góp phần xây dựng đất nước phồn vinh. chiến lược “làm cho dân chúng phát triển” đã được nhà tiên tri thể hiện rõ ràng.

Tóm lại, bằng những ca từ rất thẳng thắn và chân thành, bức thư của người con trai phu tử văn đã nêu lên mục đích học tập chân chính và thực trạng học tập tiêu cực hiện nay và những phương pháp học tập đúng đắn. Những bài học mà Nguyễn Thiếp mang lại không chỉ có giá trị cho đất nước trong xã hội phong kiến ​​mà còn hữu ích cho tất cả chúng ta trong mọi thời đại.

phân tích công việc tính toán – mẫu 4

Nguyên thiếp (1723 – 1804) tên chữ là khai xuyên, biệt hiệu là ngự phong cư sĩ, người đương thời kính trọng gọi là la sơn phu tử, quê ở làng Chiếu, xã nguyễn áo, huyện la. con trai tỉnh Hà Tĩnh là người “thông minh, học rộng, hiểu rộng”, từng đỗ đạt làm quan dưới triều Lê, nhưng sau vì bất bình nên về quê dạy học.

Sau khi lên ngôi, Nguyễn Huệ đã nhiều lần viết thư, tha thiết mời chúa Nguyễn về hợp tác với nhà Tây Sơn, nhưng vì nhiều lý do, ông không chấp nhận. Ngày 10 tháng 7 năm niên hiệu thứ 4 (1791), vua viết chiếu thư mời Thái úy Nguyên đến họp ở Phú Xuân vì có nhiều việc cần bàn bạc trong việc quốc gia đại sự. lần này, người con là phủ đệ đồng ý, đưa ra ý kiến ​​về ba việc trọng đại mà một bậc quân vương phải làm. một là nói về quân đức (nhu hòa của quân vương): Mong hoàng đế có đức có tài, tăng tài có học, có học thì có đức. hai là bàn đến tâm dân (lòng dân): dân là gốc, mạnh là gốc thì nước mới yên. ba là bàn về pháp học (nghiên cứu về luật). Đoạn trích này là phần thứ ba của tác phẩm, phân tích các phương pháp học tập. Qua bài hát dâng lên vua Quang Trung, thần thiếp nhà Nguyễn đã bày tỏ mối quan tâm và ý kiến ​​của mình đối với việc đổi mới sự nghiệp giáo dục của đất nước.

Trước hết, chúng ta cần hiểu sơ qua về thể loại này. Sơ yếu lý lịch là một loại văn bản do quan hoặc thần dân trình lên vua để trình bày ý kiến, đề xuất liên quan đến chính sách của chính phủ hoặc các vấn đề quan trọng của triều đình, đất nước. Tương tự như loại văn bản này, cũng có các nghị quyết, biểu thức, khải thị, thế … đố chữ có thể được viết bằng chữ Hán hoặc chữ nôm, dưới dạng văn xuôi hoặc văn xuôi.

Trong bài viết này, Nguyễn Thẻ trình bày quan điểm của mình về việc học qua hai lập luận: bàn về mục đích của việc học và tác dụng của việc học.

Ở phần đầu, thẻ la sơn phu tung hoành thiết lập mục đích quan trọng của việc học bằng cách so sánh dạy người ta mài đá thành ngọc: ngọc không mài, không thành vật; người không học, không biết đường. Anh khẳng định, chỉ có học thì con người mới có thể trở nên hoàn thiện và tốt được. học tập là một quy luật tất yếu trong cuộc sống. những người đi học là học những đạo lý, đạo đức làm người. Vậy tôn giáo là gì? Tác giả giải thích: Đạo là cách đối nhân xử thế hàng ngày. những người đi học học nó. Xưa nay Đạo giáo lấy đạo làm mục đích chính là rèn luyện đạo đức, nhân cách. đó là tam giáo (tức là học để hiểu và duy trì mối quan hệ giữa vua và tôi, cha con, vợ chồng); ngũ đức thường (tức là học để hiểu và sống theo năm đức tính của con người: nhân, chính, lễ, trí, tín). Cụ thể, đối xử là quan hệ giao tiếp giữa con người với nhau, giữa cá nhân với cộng đồng.

Đây là lý do tại sao thiếp của họ Nguyễn nhấn mạnh rằng tất cả những điều cần thiết trong cuộc sống phải được học. Người vô học giống như ngọc xỉn và xỉn: ngọc không chắc, không thành.

Tác giả đã sử dụng một câu châm ngôn dễ hiểu để tăng sức thuyết phục cho lập luận. khái niệm về tôn giáo là trừu tượng, khó hiểu, và tác giả giải thích nó rất ngắn gọn và rõ ràng. do đó, mục tiêu cuối cùng của việc học là trở thành con người.

Quan điểm đó thúc đẩy mục đích giáo dục đạo đức của việc học. phương châm “tiên học lễ, hậu học văn” trong nhà trường ngày nay cũng là sự tiếp nối và phát huy mục đích đó. điểm cần bổ sung là học tập không chỉ rèn luyện đạo đức mà còn rèn luyện trí lực để con người có sức mạnh xây dựng và đổi mới xã hội trên tất cả các lĩnh vực văn hóa, kinh tế, khoa học và công nghệ. ..

tác giả lấy mục đích cao cả của việc học là phản ánh hiện thực; qua đó phê phán những biểu hiện lệch lạc, sai lầm trong đường lối giáo dục đương thời đã gây thiệt hại lớn cho quê hương, dân tộc:

Nước ta, từ ngày dựng nước đến nay, giáo dục chính trị bị mai một. người ta thi nhau học để mưu cầu danh lợi, không biết thêm về tam quốc, ngũ thường. thần tầm thường, thần nịnh hót. nước mất, nhà tan vì những điều tồi tệ đó.

vậy cách chính thức để học cách tìm kiếm danh tiếng và lợi nhuận là gì? đó là cách học theo kiểu các chương đã dẫn, học thuộc lòng từng cụm từ mà không hiểu nội dung, học theo danh nghĩa, viển vông. học chỉ để thi cử, làm quan, được trọng vọng, bình an và tích nhiều ưu điểm …

những người học hành như vậy, nếu làm quan thì cũng chỉ là những viên quan dốt nát, làm sao lo được cho đời và giúp nước? tác hại của cách học sai lầm, sai lầm đó gây ra những thiệt hại nghiêm trọng và lâu dài vì kẻ bất tài nhiều lần xu nịnh, mách lẻo, dần dà trở thành những con sâu, chỉ biết tôn vinh thị phi mà quên đi lợi ích chung của đất nước, dân tộc.

Ngày nay, chúng ta gọi đó là kiểu học vẹt, học đối phó, không thực sự tiếp thu nhiều kiến ​​thức. Học thuộc lòng bài là yếu tố cần thiết trong học tập, nhưng cần nắm được nội dung và bản chất vấn đề, từ đó có cách tư duy, cách cảm nhận và sáng tạo cho riêng mình.

sau khi phê phán những biểu hiện tiêu cực trong nhận thức học tập, nguyen card đã nêu ra những quan điểm và phương pháp học tập đúng đắn.

Theo ông, việc học trước hết phải được phổ biến rộng rãi. Tòa án nên xây dựng thêm nhiều trường học ở khắp mọi nơi, khuyến khích và tạo điều kiện thuận lợi cho mọi người được học tập:

Con nguyện từ nay gửi thư đến các thầy trò, phủ, huyện, tư, con cháu các quan văn võ, thuộc các dân tộc trong các triều đại xưa, tất cả mọi nơi đi đến nơi về đến chốn. họ muốn.

p>

nguyễn tiệp chắc chắn là một người tài giỏi, có tầm nhìn xa trong tương lai. Mặc dù quan điểm rất tiến bộ của Người đã được đưa ra cách đây hai thế kỷ nhưng lại rất sát với chủ trương xã hội hóa giáo dục của đảng và nhà nước ta hiện nay. chúng tôi đang áp dụng những ý tưởng sáng suốt của họ vào thực tiễn giáo dục.

theo nguyen card, việc học phải bắt đầu từ những kiến ​​thức cơ bản. học từ dễ đến khó. Khi học bài, học sinh phải biết cách tóm tắt nội dung sao cho dễ nhớ, dễ nhớ, bây giờ chúng ta gọi là lập dàn ý và củng cố kiến ​​thức:

dạy dỗ, nó chắc chắn sẽ đi theo vòng quay của cái chết. khi bắt đầu học tiểu học để lấy gốc. tiến lên tuần tự để nghiên cứu tứ sách, ngũ kinh và sử sách. nghiên cứu sâu rộng và sau đó tóm tắt ngắn gọn, dựa trên những gì bạn học được.

Mục đích của việc học là trở thành người có đức, có tài, đóng góp có ích cho sự nghiệp thịnh vượng của đất nước. Muốn học tốt thì phải có phương pháp. việc học tập cần không ngừng nâng cao và mở rộng, vì vậy người học cần biết cách học hiệu quả; đặc biệt là học phải đi đôi với hành.

Phương pháp học đúng là học tuần tự từ thấp đến cao. học rộng, suy nghĩ sâu, sau đó tóm tắt lại những điều cơ bản và cốt yếu nhất, sau đó học thuộc và làm theo những gì học được. vì vậy việc học không chỉ là nói mà chủ yếu là làm theo tốt.

Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dạy: học để hành, học mà hành phải đi đôi với hành: học mà không hành thì vô ích, hành mà không học thì hành không thành thạo.

Vậy, học là gì? hành tây là gì?

Học tập là hoạt động tiếp thu tri thức của nhân loại được phát triển qua hàng nghìn năm lịch sử. chúng ta học trong trường thông qua sự truyền dạy của giáo viên; học hỏi từ bạn bè; tự học qua sách báo và thực tế cuộc sống. học tập để trau dồi kiến ​​thức, nâng cao hiểu biết về nhiều mặt để có thể làm chủ bản thân, làm chủ công việc, đóng góp hữu ích xây dựng sự nghiệp của bản thân và sự nghiệp chung.

thực hành là quá trình áp dụng kiến ​​thức đã học vào thực tế công việc hàng ngày. Ví dụ, một bác sĩ mang những kiến ​​thức có được trong sáu hoặc bảy năm học ở trường đại học để chữa bệnh cho mọi người. kiến trúc sư, kỹ sư xây dựng thiết kế và xây dựng vô số công trình như nhà máy, bệnh viện, trường học, công viên … phục vụ đời sống con người. Công nhân nhà máy vận dụng lý thuyết, kinh nghiệm để cải tiến kỹ thuật, nâng cao chất lượng sản phẩm. Nông dân áp dụng kiến ​​thức khoa học vào trồng trọt và chăn nuôi để thu hoạch bội thu trên đồng ruộng. chúng là hành tây.

nguyễn thẻ ghi: học để thực hành là học để làm tốt. trong thực tế, có nhiều giáo dục hơn. tổ tiên chúng ta ngày xưa dạy chúng ta: vô học, dốt nát. (nếu không học thì không biết thế nào là đúng). học từng công việc sẽ hiệu quả hơn và tốt hơn. Nếu bạn có thể học những lý thuyết cao siêu nhưng không biết cách vận dụng chúng vào thực tế thì việc học đó sẽ chỉ lãng phí thời gian, công sức và tiền bạc của bạn mà không mang lại kết quả gì.

ngược lại, thực hành mà không học, thực hành không trôi chảy. Nếu chúng ta chỉ làm việc theo thói quen, theo kinh nghiệm mà không có lý thuyết soi sáng thì công việc sẽ tiến triển rất chậm và chất lượng không cao. cách làm việc đơn giản như vậy chỉ phù hợp với những công việc chân tay đơn giản không đòi hỏi nhiều trí tuệ. và đối với những công việc phức tạp, đòi hỏi khoa học kỹ thuật thì cách làm đó đã quá lạc hậu. Vì vậy, để đạt được kết quả tốt trong công việc, chúng ta phải học tập, được đào tạo chính quy về từng ngành nghề và sau đó trong quá trình làm việc phải học tập không ngừng bằng mọi cách. Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể đáp ứng được yêu cầu ngày càng tăng của thời đại.

Tham khảo: Bài văn tả cảnh sân trường lớp 5

Trong khi trình bày ý kiến ​​của mình với vua, thần thiếp nhà Nguyễn luôn giữ thái độ chân thành, khiêm tốn qua những lời lẽ như cung kính, xin đừng phụ lòng … đồng thời cũng bày tỏ niềm tin vào sự đúng đắn của lời giới thiệu. và với sự chấp thuận của nhà vua.

Cuối cùng, nguyễn thị thu khẳng định tác dụng to lớn và lâu dài của việc học:

Đáng tiếc, chỉ có người tài mới có thể lập công nên địa vị mới ổn định. đó là tôn giáo chân chính của ngày hôm nay liên quan đến lòng dân. đừng bỏ qua nó.

Nếu bạn trở thành một đạo sĩ, bạn sẽ có nhiều người tốt; nếu thị trấn tốt, triều đình sẽ ngay thẳng và thị trấn sẽ thịnh vượng.

phương pháp học tập tốt sẽ là cơ sở để đào tạo ra những con người tài năng. nhiều người có tài, có đức sẽ góp phần không nhỏ vào sự phồn vinh của đất nước.

học chân chính mà thành công thì sẽ không còn lối học bài bản để mưu cầu danh lợi, không còn hiện tượng thần tầm thường, thần nịnh hót.

nhiều người học giỏi, có đạo đức tốt. nếu họ vượt qua, họ sẽ làm cho tòa án trật tự và xã hội trong sạch. việc cai trị đất nước của vua sẽ dễ dàng và thuận lợi hơn, đất nước sẽ ổn định và vững bền.

nếu nói theo cách hiểu hiện tại của chúng ta thì huyền học chân chính sẽ có sức mạnh cải tạo con người, cải tạo xã hội, thúc đẩy xã hội phát triển theo hướng tích cực.

Đằng sau những tranh luận về tác dụng của phép tính, nguyễn thẻ nhấn mạnh tác dụng của phương pháp học đúng đắn, tin tưởng vào sự tái sinh của sự nghiệp giáo dục chân chính và hướng tới tương lai tươi sáng của đất nước.

Ý kiến ​​của nguyễn thẻ trùng với ý kiến ​​của nhà bác học le quy don: hiền tài là nguyên khí của quốc gia. đất nước nhiều hiền tài, chế độ mạnh thì đất nước thịnh vượng.

nguyen card nêu rõ mục đích, tác dụng của việc học là làm người, học để nâng cao hiểu biết và để làm việc ngày càng tốt hơn; đóng góp nhiều hơn cho đất nước. nếu mọi người hiểu điều đó, họ sẽ nhận ra tác hại khủng khiếp của việc học chính quy để tìm kiếm danh và lợi.

phân tích công việc tính toán – mẫu 5

Người vợ lẽ của họ Nguyễn là người “thông minh, học rộng, học rộng”, từng làm quan dưới triều Lê, nhưng sau đó trở về dạy học, vì gắn bó với nghề dạy học nên Nguyễn với sự hiểu biết của mục đích học tập thực sự. nói về tính toán là một phần trong bố cục của bức thư Nguyễn gửi vua quang trung, trong bài viết này tác giả thể hiện rõ quan điểm của mình về mục đích chân chính của việc học là đạo đức, tri thức, góp phần vào việc học và sự hưng thịnh của đất nước.

Trong phần nói về vấn đề học, tác giả không bàn đến tại sao phải học (nguyên tắc) mà tập trung vào một khía cạnh: học để làm gì? (khách quan). Đó là bởi vì: “ngọc chưa mài không thành vật; người vô học thì không biết đạo “. nhưng đạo đó là gì? đó là mục đích của việc học. Theo tác giả,” đạo là cách đối nhân xử thế hàng ngày của con người “. Đạo dạy con người về các mối quan hệ: gắn bó với bản thân, trong gia đình. , nói chung trong xã hội. Mối quan hệ đó trong khuôn khổ xã hội phong kiến ​​không nằm ngoài quan niệm gia đình “tam cương, ngũ thường”. Tóm lại, học trên hết là học làm người, học để “lập đức. “đối với bản thân,” lập công “nghĩa là cống hiến tài năng của mình cho xã hội, đó là nền tảng của” khoa học chính trị “, là nền tảng của một nước mạnh, dân giàu, xã hội thái bình thịnh trị. Tác giả có tầm nhìn chiến lược lâu dài vì nó đụng chạm đến an ninh của xã hội trong phần giải quyết vấn đề tác giả nêu ra hai luận điểm chính để phê phán lối học sai lầm hiện nay một mặt khôi phục lại màu xanh phong cách học tập đúng đắn mà các nguyên tắc và mục tiêu xã hội đã xác định trong quá khứ. .

Ở điểm đầu tiên, tác giả nêu lên ba ý kiến: giáo dục chính trị đã bị thất truyền, biểu hiện của nó là chệch hướng và tác hại của việc học này là nghiêm trọng đối với “nước mất nhà tan”. trong một hệ thống lập luận có cấu trúc: nguyên nhân – kết quả, đoạn văn nhấn mạnh những biểu hiện đáng buồn của việc học hiện nay ở hai khía cạnh: ai đi học và cách xã hội đánh giá người ngoài cuộc (học) cả về đạo đức và tài năng. vì sai mục đích học tập của học sinh, đánh giá không đúng thì hậu quả sẽ dẫn đến thảm họa khôn lường. cái xấu của người đi học là không thích đức thật, tài thật, học không phải để “lập đức”, “lập công”, mà chỉ để “cầu danh, lợi”. cái sai ở đây rất cơ bản: sai về mục đích, nó biến việc học là đúng, có ý nghĩa xã hội thiêng liêng thành một nấc thang danh vọng tầm thường, việc học chỉ dành cho cá nhân bạn, cho gia đình bạn. sự nhỏ bé của mình – thân bại danh liệt, gia đình béo phì. mục đích học tập là sai nên cách học cũng sai: không chế rìu mài kinh sử để nắm được tri thức khoa học, đạo lý của bậc hiền triết mà chỉ là cách học “hình thức”. học hình thức là cách học máy móc, giáo điều. học sinh văn có thể học thuộc lòng mà không cần hiểu ý nghĩa của văn bản, chỉ cần chép lại một cách chính xác là có thể thi đậu. Nếu những người học hành như thế này trở thành trụ cột của cơ quan hành chính nhà nước, thì mối nguy của họ sẽ dẫn đến đâu? uy tín của họ, sự tồn tại của họ, do không có đức và tài của cấp trên – chẳng hạn như vua, chúa – họ chỉ biết lén lút và xu nịnh. chúng là những lời khen ngợi. Còn về hình thức đánh giá, người có quyền, cầm cân nảy mực ở cấp quốc gia là vua, mà “thần tôn nịnh hót” thì thói “phù phiếm”, “phù phiếm” mới là phạm thượng. tồn tại, thậm chí lấn lướt, lạm dụng, ném bè gây thương tích cho nhau. cái logic tất yếu xảy ra là nhà tan, nước mất: “nước mất, nhà tan vì những điều xấu này”. sức hấp dẫn không thể cưỡng lại của lập luận nằm ở chính lập luận vì tính khoa học khách quan của nó.

trong luận điểm thứ hai: khôi phục mục đích “chính trị”, tác giả không còn lặp lại mục đích học nữa, bởi vì nó đã được xác định ngay từ đầu. đây là hiện tượng quan điểm chìm vào tranh luận. do đó, nếu vô tình người đọc có cảm giác hụt ​​hẫng, hụt hẫng một điều mà lẽ ra phải có. Thay vì nhắc lại mục đích thực sự của việc học, tác giả cần một sự chấn hưng trên cơ sở đó. Sự phục hưng lớn lao và khẩn cấp được nhìn từ hai cấp độ: bề rộng và bề sâu. về bề rộng: cần mở rộng thêm nhiều trường, bằng nhiều hình thức, ở mọi nơi, tạo điều kiện thuận lợi tối đa cho người học. Quan điểm mà bây giờ gọi là xã hội hóa giáo dục có hai ưu điểm mà tác giả chưa thể hiện rõ: một là nâng cao dân trí, hai là tuyển chọn nhân tài. đó là những gì “chính trị” nên được. điều quan trọng nhất trong lập luận thứ hai này là điều chỉnh và sửa chữa các phương pháp học tập – học tập. Nguyên tắc đầu tiên trong học tập là nguyên tắc điều độ, học phù hợp với đối tượng, học từ ít đến lớn nhất. tương tự cũng theo hệ thống: “Lúc đầu tôi học tiểu học để phục hồi gốc rễ của mình. tiến trình tuần tự học tứ sách, ngũ kinh, sử “. Về cách học theo hệ thống trên, tác giả chú ý đến trình độ đầu tiên khi học sinh đi học. Phải chăng tầm nhìn xa của tác giả Đã làm bạn thấy đại nghĩa, cội rễ gieo mầm đầu tiên sinh ra cây đức, cây tài sau này? Nguyên tắc thứ hai của việc học được nêu rõ ràng, súc tích: “học rộng rồi tóm tắt, theo ý mình. Học hỏi “, thực sự có hai ý nhỏ, mỗi ý có thể diễn đạt thành ý lớn trong các trường hợp khác. nắm chắc kiến ​​thức, không còn cách nào khác ngoài việc tóm tắt lại, đó là chắt lọc, chọn cái chính và biến nó thành nhận thức, thành trí tuệ của chính mình.

XEM THÊM:  Những bài văn hay nói về ước mơ

ở đây, tóm tắt không có nghĩa là giảm, mà là chọn lọc. nếu bạn muốn lựa chọn, bạn phải có chính kiến ​​của mình. đó là học tập chân chính. nhưng đó chỉ là một nửa ý nghĩa của phép toán “để tóm tắt”. nửa sau của quá trình nhận thức càng quan trọng hơn trong việc tự mình lĩnh hội kiến ​​thức: “học” để “rèn luyện sức khỏe” – đây là mục đích cuối cùng của việc học. nếu học nhiều mà chỉ học thuộc sách, thụ động trong sách thì dù học bao nhiêu cũng chỉ là “con mọt sách”, làm sao áp dụng được vào đời sống, còn có ích cho ai? nhà thơ Nguyễn Khuyến cũng rút kinh nghiệm sâu sắc qua bài học dạy con: “ao dục bất phục dã” (ngày xuân dạy con), phải chăng cũng đồng quan điểm với tác giả đang bàn? phép tính mà chúng ta đang phân tích ở đây? nghiên cứu xem phép thuật được đề xuất bởi thẻ nguyen hữu ích như thế nào. câu nói này có hình thức hy vọng và nhầm lẫn: “tiếc thay, chỉ có người tài mới có thể lập công.” chính từ một ước mơ nghiêm túc và nghiêm túc, cuộc đua chưa chắc đã thực hiện được, bởi vì học và học, cho dù ông nói vậy, vẫn rất khó! chân thành là mặt chủ quan, và kết quả là mặt khách quan không chủ ý, cũng mới bắt đầu. tuy nhiên tâm trạng tuy không ít lo lắng nhưng vẫn rất tự tin. và kết quả mà tác giả mong đợi là hạt gieo thành cây, học hành thì gặt quả ngọt: “đạo thì thành, có đạo thì nhiều người tốt; Nếu có nhiều người tốt, triều đình sẽ ngay thẳng, mà thiên hạ sẽ thịnh vượng “. Kết quả này hoàn toàn trái ngược với mục đích học tập và phương pháp học tập ở trên.

Bản kế hoạch mà người con trai phu tử dâng lên vua quang trung thực sự là những lời tâm huyết xuất phát từ lợi ích quốc gia, vì sự nghiệp hòa bình và chính quyền của đất nước. tầm nhìn đó có chiều rộng và chiều sâu của một chiến lược dài hạn không thể thực hiện trong ngày một ngày hai. Vua Quang Trung xem tác giả như một bộ ba mới gặp nhau ở bàn việc quốc gia Phú Xuân. Rất tiếc, thời đại mà Quang Trung mở ra chưa kéo dài bao lâu, nên chương trình phục hưng vẫn chưa kết thúc. tuy nhiên, quan điểm của các cụ Trạng nguyên vẫn là những viên gạch vững chắc đầu tiên trong nền tảng lý luận của sự nghiệp giáo dục và đào tạo nước nhà.

phân tích công việc tính toán – mẫu 6

“Bàn về việc học” là một đoạn trích trong bài thơ của thiếp Nguyễn gửi vua Quang Trung vào tháng 8 năm 1791. Lúc bấy giờ, thiếp Nguyễn đang làm viện trưởng, phụ trách việc biên soạn sách vở và xây dựng. kinh đô phượng hoàng (nghệ an), một công việc rất lớn và nặng nhọc.

Bài hát này thể hiện tấm lòng của Thái hậu đối với công cuộc chấn hưng nền giáo dục dân tộc nước nhà, nhằm mở mang dân trí, đào tạo nhân tài cho đất nước.

nguyễn thẻ giới thiệu ngắn gọn và chi tiết các vấn đề như mục đích học, nội dung học và phương pháp học.

Khi mở ra, hãy lặp lại câu nói cũ: ” Ngọc không mài, không thành vật; người không học thì không biết đường “. Vì vậy mục đích của việc học là để biết” lẽ thường trong cư xử thường ngày giữa người với người “. Nói cách khác là học để phát triển trí tuệ và nâng cao đạo đức.” Khoa học chính trị đó. đã mất “có biết bao nhiêu lời quở trách như” đua nhau học đòi danh lợi “bỏ qua luân thường đạo lý” phi công biết ba gang “chẳng hạn cuối triều Lê – trinh, nạn buôn quýt bùng phát, sử sách kể rằng: năm 1750, đời vua Lê Hiển Tông, vì nhà nước thiếu tiền nên đã đặt ra lệ thu tiền kinh: ai nộp đủ ba quả quýt thì được đi thi, không phải thi, nên. nông dân, thương gia, ai cũng nộp sách để thi, rồi người khác thì không. có người thì dùng sách, có người thì thuê người làm bài, có người thì thuê. mười người không được một (theo duong quang ham). Sống trong thời kỳ loạn lạc đen tối ấy, thê thiếp họ Nguyễn vô cùng đau xót, than thở: “Nước mất nhà tan, tất cả chỉ vì những điều tồi tệ đó”. Nguyễn Thứ iep có cách nói chuyện điềm đạm, ôn hòa nhưng sâu sắc.

Phần thứ hai, bạn nói về nội dung và phương pháp học tập. học ở đâu?

– các trường phủ, huyện, tư, con cháu các quan văn võ, thuộc loại “ai nấy đi học tùy hứng”. học điều đó? nhạc sĩ nói: “Nó chắc chắn theo zhou zi ‘(1130-1200), một học giả của cuộc sống nam giới. tiến tuần tự học tứ thư, ngũ kinh, sử ký ”. Điều đó cho thấy nội dung nghiên cứu mà nguyễn thẻ đề cập không có gì mới, vẫn chưa khắc phục được hạn chế của lịch sử và thời đại sách Trung Quốc. đã được tôn thờ hàng ngàn năm, luôn tôn trọng thơ ca và văn học, không phải khoa học.

về phương pháp học, ý kiến ​​của nguyen rất xác đáng và tiến bộ. coi trọng câu hỏi thiết yếu cơ bản: “nghiên cứu sâu rộng và sau đó tóm tắt ngắn gọn”. học phải đi đôi với hành “vừa học vừa làm”. tâm nguyện của ông rất cao đẹp và chân thành: “tiếc rằng chỉ có người tài mới lập được công trạng, quốc thái dân an. Đó mới là điều thực sự đạo ngày nay đều hợp lòng người. Xin đừng bỏ qua.”

Nhà tiên tri khẳng định tầm quan trọng của Đạo giáo, ý nghĩa to lớn của Đạo giáo: “Nếu thành Đạo thì có nhiều người tốt; nếu dân tốt thì triều đình ngay thẳng, thiên hạ thịnh vượng”. Đúng là học góp phần phát triển nhân tài, mở mang dân trí, góp phần xây dựng đất nước phồn vinh. chiến lược “làm cho dân chúng phát triển” đã được nhà tiên tri thể hiện rõ ràng.

phần cuối, nguyen giãi bày nỗi lòng của mình. bài ca về sự học là những lời “trung thực”, không phải “lời nói mơ hồ”, khiêm tốn và cung kính “xin bệ hạ xem xét”.

Nguyên thiếp của trọng tài cao, được người đương thời kính trọng gọi là la sơn phu tử. tài năng của ông không thể thi được, vua quang trung băng hà. ông bỏ cuộc, lui về núi rừng già ở ẩn. Ngài ra đi ở tuổi 81, thanh cao và cao quý. bài “bàn về việc học” với quan điểm của người thầy về mục đích học tập, phương pháp học tập là rất đúng đắn và tiến bộ, về nội dung học tập và quan điểm của người thầy vẫn chưa khắc phục được những hạn chế của lịch sử và thời đại. tuy nhiên, tấm lòng nhiệt thành vì nước, vì dân, vì sự nghiệp trồng người của một phu nhân đã để lại nhiều cảm phục cho hậu thế.

phân tích công việc tính toán – mẫu 7

Người thiếp của con trai phu tử nguyên là một trong những nhà nho tài năng nổi tiếng của lịch sử nước ta. sự nghiệp và học thuật của ông đã được thế giới tôn kính như một nhà giáo. Trước lời mời tha thiết và chân thành của vua Quang Trung, Sơn Phủ mới nhận lời ra giúp việc triều đình. Trong quá trình này, ông đã đưa ra nhiều tác phẩm đáng chú ý, đặc biệt là bài viết dành tặng vào tháng 8 năm 1971 về ba điều của một bậc quân vương, trong đó đáng chú ý nhất là cuộc thảo luận về việc học hỏi để đưa ra những nhận định đúng đắn và sáng suốt.

Khi cống hiến tiết mục này, thiếp Nguyễn có một khát vọng cháy bỏng trong lòng là chấn hưng sự nghiệp học hành của đất nước, mở mang dân trí, nâng cao nhân sĩ. do đó, trong phần phát triển của vấn đề, anh đã viết rất mạch lạc, về mục đích, nội dung và phương pháp học tập, mong các bạn đọc theo dõi.

ở phần đầu của tác phẩm, ông đã trích dẫn ngay một câu nói kinh điển xưa: “ngọc không thể mài thành vật, người không có học thức không biết đường”. Đạo ở đây là cách học đạo đức, cách cư xử với nhau trong cuộc sống hàng ngày, nhỏ là phạm vi gia đình, lớn là phạm vi xã hội. đây cũng là mục tiêu của việc học. vì vậy, đối với người con phu tử, việc học trên hết là để làm người, để làm người có đức, việc học ấy không hề phiến diện như “tam tòng tứ đức” vốn có bấy lâu nay. Nhân đó, ông cũng nói đến hoàn cảnh lúc bấy giờ “khoa cử thất truyền”, người ta chạy đôn chạy đáo để mưu cầu danh lợi, không biết con đường tam tai, ngũ thường. và ông đã đưa ra những ví dụ rất điển hình “gian thần thường nịnh” để cho thấy thực trạng đất nước ta dưới thời vua le, mua bán chức vụ vô độ, đất nước thối nát từ trên xuống dưới, v.v. và viễn cảnh “nước mất, nhà tan cũng vì những chuyện không hay đó mà ra”.

Trước thực trạng này của đất nước, Sơn Phu Tử Nguyễn Thiết đã đưa ra những giải pháp rất thuyết phục. Quốc gia có thịnh hay không đều phụ thuộc vào hiền tài của đất nước, bởi “trí tuệ và hiền tài là nguyên khí của quốc gia, thịnh thì nước lên; nhược thì nước yếu”. con đường đào tạo nhân tài không gì khác hơn là kích hoạt lại sự nghiệp học thuật của đất nước. đã đưa ra nội dung và phương pháp học chính xác, thiết thực nhất.

Trước hết, các trường học trong quận sẽ được mở rộng, để con cháu của họ có thể “học ở bất cứ đâu họ muốn.” quan điểm của họ khác xa chúng ta hàng thế kỷ, nhưng nếu đọc kỹ, nó vẫn còn nguyên giá trị cho đến ngày nay. Vậy cách tốt nhất để học là gì? Theo ông, cái đầu tiên phải học là “học sơ đẳng lấy gốc”, đúng vậy, không có cái nền, cái gốc mà nắm bắt để học lên trình độ cao hơn thì chắc chắn sẽ chết yếu. do đó, cần phải học từ dưới lên, trước tiên phải học tứ điều, ngũ kinh, sử ký.

Phương pháp thứ hai là tìm hiểu và tóm tắt ngắn gọn. với phần thứ nhất, để làm được điều đó chúng ta cần đọc sâu, đọc kỹ để hiểu được thực chất của vấn đề. chỉ khi hiểu được bản chất thì chúng ta mới có thể tóm tắt lại để ghi nhớ một cách dễ dàng. Nói đến chủ đề này, ngày nay chúng ta thấy một thực trạng đáng buồn, việc học và đọc tràn lan, quá nhiều khiến việc học không hiệu quả. mọi người tập trung vào số lượng hơn chất lượng, nhưng nó thực sự rất có hại. đọc một chút nhưng nhớ tốt, ngâm sâu là một cách tốt để học. bạn phải biết cách chuyển kiến ​​thức của người khác thành kiến ​​thức của mình thì việc học mới được coi là thành công.

Phương pháp cuối cùng là học đi đôi với hành. tư tưởng giáo dục của ông rất hiện đại và tiến bộ. học chỉ để đó không phải là học, học phải biết vận dụng vào thực tế cuộc sống. Đây là cách học tốt nhất và đầy đủ nhất giúp mọi người nhớ và khắc sâu kiến ​​thức, đồng thời bộc lộ những kiến ​​thức mới. cách học đó hoàn toàn khác với cách học chay, học vẹt chỉ mang tính chất nhất thời, không mang tính lâu dài.

ở cuối văn bản, La Sơn phu tử khẳng định một lần nữa: “Có học thì ắt có nhiều người giỏi; Có nhiều người tốt thì triều đình sẽ ngay thẳng, mà thiên hạ hưng thịnh, quá cũng là kết quả của việc học tập đàng hoàng, nghiêm túc. Bài hát ngắn gọn, giản dị, đầy đủ ý nghĩa, với lập luận rõ ràng, sắc bén, người thiếp là phu tử nguyên niên đã nêu mục đích và phương pháp học chân chính. ý nghĩa của tác phẩm đến thời điểm văn bản cho đến nay vẫn còn nguyên giá trị.

phân tích công việc tính toán – mẫu 8

Người vợ lẽ của Nguyên (1723-1804) là khai xuyên, biệt hiệu là ngự phong cư sĩ, người đương thời gọi là la sơn phu tử, sinh tại làng Chiếu, xã nguyễn áo, huyện la sơn (nay thuộc sơn (huyện đức thọ). ), Hà Tĩnh Tỉnh Nguyễn thị thiếp là người “thông minh tài trí, học rộng, hiểu sâu”, khi mất, ông làm quan dưới triều Lê nhưng sau đó ông từ chức về dạy học. Sự gắn bó với công việc giảng dạy của mình, Nguyễn Thẻ hiểu rõ mục đích thực sự của việc học, có thể nói, việc Nguyễn Thẻ thảo luận về kỹ thuật học tập không chỉ để lại những bài học kinh nghiệm quý báu cho nhân dân thời kỳ đó mà còn để lại cho con người hôm nay và mai sau. nhiều thế hệ.

Việc bàn bạc việc học nằm trong thành phần của các phi tần nhà Nguyễn gửi vua Quang Trung. Trong bài viết này, tác giả của chúng tôi đã nêu rõ quan điểm của mình về mục đích thực sự của việc học, đó là đạo đức, tri thức, góp phần vào sự thịnh vượng của đất nước.

Trước hết, chúng ta hãy tìm hiểu về giới trong văn học Việt Nam. Sơ yếu lý lịch là một loại văn bản do quan hoặc thần dân trình lên vua để trình bày ý kiến, đề xuất liên quan đến chính sách của chính phủ hoặc các vấn đề quan trọng của triều đình, đất nước. Tương tự như loại văn bản này, cũng có các nghị quyết, biểu cảm, khải thị, soo, v.v., có thể được viết bằng kanji hoặc nom, dưới dạng văn xuôi hoặc văn xuôi.

Mở đầu đoạn trích, tác giả nêu lên câu châm ngôn thể hiện mục đích thực sự của việc học là gì: “ngọc không mài, không thành vật; những người vô học. ” Do đó, chúng ta sẽ tìm hiểu hai điểm thảo luận chính về mục đích của việc học và tác dụng của việc học. về mục đích học tập, tác giả đưa ra nhận định trên. đó là một so sánh rất hay và thú vị. việc học cũng giống như mài ngọc thành vật, con người không thể thành người nếu không học. Đó là một quá trình dài đầy khó khăn và thử thách, nhưng mục tiêu chính của việc học là để hoàn thiện con người. rằng sự hoàn hảo trước hết bao gồm đạo đức và sau đó là kiến ​​thức.

học tập mang một ý nghĩa cao cả: “biết đường đi nước bước”. tức là học để biết cách làm người, học cách sống tốt, cư xử đúng mực. “Ngọc không mài, vật không thành”, một người không học tập và tu dưỡng sẽ không thể trở thành người có khả năng làm việc thiện, giúp ích cho thiên hạ. Dưới chế độ phong kiến ​​của Nho giáo cổ đại, học và thi cũng là con đường trực tiếp dẫn đến vị trí quan chức, là cơ hội để một người đàn ông đóng góp cho đất nước. Vậy có thể thấy, việc học là rất quan trọng, nhất là trong xã hội phong kiến ​​xưa. học tập là một quy luật tất yếu trong cuộc sống. những người đi học là học đạo đức làm người. Đạo giáo ngày xưa lấy việc rèn luyện đạo đức là chính, đó là cách hành xử của thời xưa.

Đó là lý do tại sao tác giả nhấn mạnh rằng việc học là rất cần thiết. người không học cũng giống như ngọc không mài thành vật, không thể trở thành người hoàn mỹ. Những truyền thống quý báu như lễ nghĩa hậu học văn được kế thừa từ việc bàn bạc của các phi tần nhà Nguyễn. Đặc biệt, tác giả đã đưa công trình nghiên cứu đi kiểm nghiệm thực tế, từ đó chỉ ra những sai sót tiêu cực trong đường lối giáo dục đương thời sẽ mang lại hậu quả to lớn cho cả dân tộc. tác giả chỉ ra rằng cách học chính của chúng ta đã bị mai một từ lâu và được thay thế bằng cách học nhanh để đạt được danh vọng. như vậy chúa thì tầm thường mà chúa nịnh thì nước mất nhà tan là lẽ tất nhiên. Nếu bạn học mà chỉ chú ý đến ưu điểm mà không chú ý đến nội dung đang học thì làm sao bạn có thể tiếp thu được kiến ​​thức trong nội dung đó?

học chỉ để hưởng vinh hoa phú quý làm quan mà không quan tâm đến nội dung là sai lạc. nhưng đó là thực tế của nền giáo dục đương thời. những người có học như vậy mà làm quan thì cũng chỉ là những viên quan dốt nát, làm sao mà lo được cho đời, giúp nước? tác hại của cách học sai lầm, sai lầm đó gây ra thiệt hại nghiêm trọng và lâu dài vì kẻ bất tài thường xu nịnh, mách lẻo, dần dần biến thành con sâu, chỉ biết tôn vinh bản thân mà quên đi lợi ích chung của đất nước, của dân tộc. và cách học đó ngày nay được gọi là học vẹt, học chỉ để làm bài kiểm tra rồi quên sau bài kiểm tra chẳng có tác dụng gì.

Không chỉ mang lại mục đích và tác dụng thực sự của việc học đối với sự thịnh vượng của đất nước mà người vợ của họ Nguyễn còn khuyên vua quang trung mở ra một cách học phổ biến hơn. làm sao để mọi người đều ý thức được việc học và có thể học ở bất cứ đâu: “thầy trò các phủ, huyện, tư, con cháu văn võ, thuộc các làng xã của các triều đại xưa, ai cũng muốn đi học.”

về thứ tự học tập khi chúng ta học, chúng ta phải đi từ nhỏ nhất đến lớn nhất, nhỏ đến lớn. bạn phải biết các chữ cái của bảng để có thể học cách ghép chúng lại với nhau. ” “Lúc đầu tôi học tiểu học để lấy gốc. tiến lên tuần tự để nghiên cứu tứ sách, ngũ kinh và sử sách. nghiên cứu sâu rộng và sau đó tóm tắt ngắn gọn, theo những gì bạn học được. Có thể hiểu muốn học rộng thì trước hết phải học căn bản thì mới có thể đào sâu kiến ​​thức, giúp ích cho đất nước. Không chỉ vậy, tác giả còn chỉ ra rằng học và hành phải đi đôi với hành, học trước rồi mới hành, không thể bỏ học nếu muốn học thành tài.

Cuối cùng, tác giả khẳng định tác dụng to lớn và lâu dài của việc học đối với mỗi cá nhân và đối với cả nước. Cũng may chỉ có người tài mới lập công nên địa vị ổn định. đó là tôn giáo chân chính của ngày hôm nay liên quan đến lòng dân. xin đừng bỏ lỡ nó. khi tao thành, nguoi ta tot; nếu có nhiều người tốt, triều đình sẽ ngay thẳng và thiên hạ sẽ thịnh vượng. phương pháp học tập tốt sẽ là tiền đề để tạo ra những nhân tài giúp đất nước thịnh vượng. những người học giỏi nhưng có đạo đức cũng góp phần vào sự phồn vinh của đất nước.

Như vậy, bạn có thể thấy rằng thẻ nguyen đã cho chúng ta một tầm hiểu biết mới về việc học. Tuy là song ca nhưng chúng ta cũng có thể nhận thấy tác giả luôn giữ thái độ thành khẩn, kính trọng đối với vua Quang Trung chứ không phải sĩ diện. Qua đây, ta thấy thiếp nhà Nguyễn là một quân thần không chỉ có tài mà còn có đức, biết đi trước thời đại, bỏ qua khuynh hướng ham học hỏi để thấy rõ tác dụng thực sự của việc học. đặc biệt là sau bài viết này, chúng ta có thể áp dụng nó vào sự nghiệp học tập hiện tại.

phân tích công việc tính toán – mẫu 9

Từ xưa đến nay, mối quan hệ chặt chẽ giữa học và hành là chủ đề được nhiều người quan tâm và tranh luận, học quan trọng hơn hành hay thực hành quan trọng hơn học? La Sơn phu tử nguyên niên đã đưa ra ý kiến ​​xác đáng về chủ đề này trong cuộc thảo luận về điển tích: lúc đầu học tiểu học để lấy gốc, dần dần học tứ thư, ngũ kinh, lịch sử. Nghiên cứu sâu rộng và sau đó tóm tắt ngắn gọn, dựa trên những gì bạn học được. Chỉ có người hiền tài mới tạo được phúc đức, nên quốc thái dân an, ý kiến ​​của ông là đúc kết kinh nghiệm sau nhiều năm suy ngẫm và vận dụng vào thực tế phương pháp dạy và học của Chu tử, một bậc thầy của Nho giáo đời Tống. ở Trung Quốc. .

học tập: là tiếp thu những kiến ​​thức, hiểu biết mới về sách vở, về cuộc sống quanh ta, làm phong phú thêm vốn tri thức của mỗi cá nhân. chúng ta có thể học ở trường qua sự truyền dạy của thầy cô, học từ bạn bè; tự học qua sách và học ngoài đời. học tập để làm giàu kiến ​​thức và nâng cao hiểu biết. học để có thể tự chủ, làm chủ công việc của mình và đóng góp có ích cho sự nghiệp chung của đất nước, của nhân dân,… trước hết phải học từ dưới lên. Khi học phải biết tóm tắt lại những kiến ​​thức cơ bản sao cho dễ nhớ, dễ vận dụng. cách nói hiện nay là chúng ta phải biết cách sơ đồ hóa kiến ​​thức, biết cách tóm tắt nội dung văn bản đã học.

thực hành: là quá trình áp dụng các kiến ​​thức đã học vào các công việc hàng ngày. ví dụ, một bác sĩ có được kiến ​​thức thu được trong quá trình đào tạo đại học sáu hoặc bảy năm để áp dụng nó vào việc điều trị cho mọi người. Các kiến ​​trúc sư, kỹ sư xây dựng đóng góp những kiến ​​thức đã học để thiết kế và xây dựng nhiều công trình, như nhà máy, bệnh viện, trường học, công viên … phục vụ đời sống con người, áp dụng lý thuyết để cải tiến công nghệ, nâng cao chất lượng sản phẩm. người nông dân áp dụng khoa học vào đồng ruộng để thu hoạch bội thu … học sinh áp dụng những gì giáo viên dạy để giải một bài toán, một bài văn … đó là thực hành.

học đi đôi với hành là học lý thuyết và thực hành đều quan trọng và cần thiết như nhau, song hành với nhau. Nếu bạn có thể học lý thuyết, dù cao siêu đến đâu mà không áp dụng nó vào thực tế, việc học đó sẽ chỉ lãng phí thời gian, công sức và tiền bạc của bạn. ngược lại, việc luyện tập mà không học hỏi sẽ khiến việc luyện tập không trôi chảy, dễ gây nhầm lẫn, thậm chí dẫn đến sai sót.

Mối quan hệ giữa học và hành: Chủ tịch Hồ Chí Minh cho rằng “học phải đi đôi với hành. học mà không hành thì vô ích. thực hành mà không học, thực hành không trôi chảy, thực hành có tác dụng củng cố kiến ​​thức và thấm nhuần những gì đã học. người có học mà không biết vận dụng những điều đã học vào thực tế sẽ trở nên vô dụng. sau mỗi bài học lý thuyết đều có bài tập củng cố, sau mỗi tiết thí nghiệm thực hành được khắc sâu kiến ​​thức đã học. Nếu không có các bài tập và thí nghiệm, những gì chúng ta đã học sẽ biến thành một mớ lý thuyết vô ích. những kiến ​​thức đã học luôn có tác dụng dẫn dắt, định hướng cho việc thực hành được tốt hơn. những người thực hành mà không có sự hướng dẫn của giáo dục sẽ có rất ít hy vọng đạt được mục tiêu của mình, giống như người đi trong bóng tối mà không có ngọn đuốc soi đường.

Trong học tập, học sinh muốn học tốt và đạt kết quả cao không chỉ phải nắm chắc bài mà còn phải chăm chỉ luyện tập, rèn luyện thành thạo bài tập, xử lý vấn đề, liên kết kiến ​​thức. . trong công việc, nếu chỉ làm theo thói quen, kinh nghiệm, áp dụng kiến ​​thức hạn hẹp mà không soi sáng lý thuyết thì hiệu quả công việc không có, có thể dẫn đến sai lầm và gây tác hại lớn. Những thói quen, kinh nghiệm và bí quyết sống sau đây chỉ phù hợp với những công việc giản đơn, ít biến hóa, không cần trí tuệ nhiều. Ngày nay, khoa học công nghệ phát triển cao, lượng tri thức ngày càng tăng nhanh đòi hỏi con người không chỉ không ngừng học hỏi nâng cao kiến ​​thức, hoàn thiện bản thân mà còn phải hợp tác, liên kết, rèn luyện tay nghề, tay nghề cao gấp nhiều lần. thành công trong công việc. chúng ta có thể làm điều đó để đáp ứng yêu cầu của thời đại không?

nếu học tập có vai trò tích lũy kiến ​​thức thì thực hành sẽ hoàn thiện và khẳng định kiến ​​thức đó. Những người giỏi lý thuyết nhưng không biết vận dụng thực hành, chỉ giỏi nói suông, khoe khoang, làm những lời sáo rỗng, họ thường gặp trở ngại và thất bại trong cuộc sống. người có kiến ​​thức phong phú, học tập bài bản, rèn giũa, rèn giũa thường khiêm tốn, cẩn thận, tỉ mỉ trong công việc, dễ thành công hơn những người khác. mỗi sai lầm có thể phải trả giá bằng cả sự nghiệp, đôi khi là tính mạng và thậm chí ảnh hưởng đến nhiều người khác. do đó, để tránh thất bại, chúng ta cần biết kết hợp chặt chẽ giữa học và hành.

coi học tập là nhiệm vụ bồi dưỡng kiến ​​thức nền tảng. lấy thực tiễn làm nhiệm vụ tích cực, kiểm chứng lý luận, tự bồi dưỡng nâng cao hiệu quả trong công việc. Tất nhiên, đó là một nhiệm vụ khó khăn, không dễ dàng để hoàn thành. tuy nhiên, nếu chúng ta biết chăm chỉ, chịu khó làm việc lâu dài, không ngại vất vả thì rất dễ dàng. học và hành là hai mặt của cùng một đồng tiền. anh ta không thể hành động theo cách có thể mang lại kết quả tốt. do đó, không nên xem nhẹ.

khẳng định học phải đi đôi với hành: thực tế ngày nay phương châm học và hành là hoàn toàn đúng. những kiến ​​thức chúng ta tiếp thu được trong trường lớp, sách vở … phải được vận dụng vào thực tế cuộc sống để tạo ra những thành quả vật chất và tinh thần phục vụ con người. có phương pháp học tập tốt và đúng đắn, kết hợp với thực hành bài bản, chắc chắn kết quả học tập sẽ nâng cao.

Xem thêm: Bài thơ tiểu đội xe không kính ngữ văn 9

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Viết bài văn bàn luận về phép học. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.