Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
111 lượt xem

Viết đoạn văn cảm nhận khổ 3 bài quê hương

Bạn đang quan tâm đến Viết đoạn văn cảm nhận khổ 3 bài quê hương phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Viết đoạn văn cảm nhận khổ 3 bài quê hương

Video Viết đoạn văn cảm nhận khổ 3 bài quê hương

với 7 bài văn mẫu đoạn 3 quê hương của Tế hanh hao cùng dàn ý chi tiết sẽ giúp các em học sinh lớp 8 hiểu sâu sắc hơn khổ thơ thứ 3 của bài thơ Quê hương của tác giả. huong sẽ viết một bài cảm thấy phần 3 của quê hương thật hay.

Stanza 3 của quê hương đã vẽ ra trước mắt người đọc khung cảnh con tàu trở về sau một ngày lênh đênh trên biển. đồng thời cũng ca ngợi vẻ đẹp của những con người lao động nơi đây. Tham khảo chi tiết bài viết dưới đây để ngày càng học tốt môn ngữ văn 8.

Bạn đang xem: Viết đoạn văn cảm nhận khổ 3 bài quê hương

tóm tắt cảm nhận về đoạn thơ thứ 3 của bài ca dao quê hương

i. giới thiệu:

– giới thiệu sơ lược về tác giả, bài thơ địa phương và khổ thơ thứ ba

iii. nội dung:

* cảnh đoàn thuyền trở về sau một đêm vất vả (4 câu thơ đầu)

– cảnh quay trở lại cũng rất vui và sống động.

+ một loạt tính từ “ồn ào”, “bận rộn” gợi ý một môi trường đông đúc và sôi động.

<3

– lời cảm ơn chân thành đầy cảm xúc, thể hiện lối sống hiền lành, chất phác và tấm lòng mộc mạc của người dân xứ biển.

= & gt; Với tình yêu quê hương đất nước và sự gắn bó sâu nặng, anh đã tái hiện cảnh phim rất chân thực.

* hình ảnh đẹp về con người lao động (4 câu thơ sau):

– những người thợ xuất hiện với vẻ đẹp tuyệt trần

+ Dù đã trải qua một đêm dài làm việc vất vả nhưng họ không hề có dấu hiệu mệt mỏi.

+ “Da rám nắng” là làn da đặc trưng của làng chài, do nắng gió biển khơi

+ “hương vị xa” là hương vị của nắng và gió, hương vị của hơi thở của đại dương.

= & gt; những người lao động hiện lên với vẻ đẹp tâm hồn và tầm vóc.

– hình ảnh của những chiếc thuyền

+ sau một thời gian vất vả cùng người dân trên biển, anh đã trở lại vẻ điềm đạm.

+ hình ảnh nhân hóa giúp người đọc hình dung rõ ràng về diện mạo của họ

<3

* xếp hạng tổng thể:

– Vị mặn của biển, hơi thở cuộc sống của làng chài có lẽ đã thấm sâu vào làn da mỏng manh.

– sử dụng thành công các phương pháp nghệ thuật độc đáo.

– giọng thơ đầy cảm xúc, nhịp điệu uyển chuyển. => tái hiện cảnh đoàn thuyền đánh cá trở về, tôn lên vẻ đẹp của người dân lao động. đồng thời gửi gắm nỗi nhớ, niềm tự hào và tình yêu quê hương đất nước.

iii. kết luận:

– khẳng định lại giá trị của bài thơ và đoạn thơ

đoạn văn đầy cảm xúc về câu thơ thứ ba của bài hát quê hương

đoạn 1

Sau khi học xong bài thơ “quê hương” của tác giả te hanh, em thấy thích khổ thơ thứ 3 của bài hơn. Khổ thơ đó đã để lại trong tôi một cảm xúc vui tươi khó quên. khổ thơ này nói lên sự trở về của đoàn thuyền đánh cá. lúc thì không khí ồn ào, náo nhiệt, vui tươi phấn khởi từ bà con và niềm vui của những người trúng giải trở về. kết quả của cuộc hành trình gian khổ là biển lặng, thuyền cá đầy thuyền. những ngư dân khỏe mạnh, cần cù, đậm đà bản sắc vùng biển. tác giả đã sử dụng nghệ thuật nhân hoá, ẩn dụ chuyển hoá tình cảm để người đọc hiểu con tàu như một con người cần được nghỉ ngơi sau một ngày làm việc mệt mỏi. Qua khổ thơ ta thấy cảnh nhộn nhịp, con người và con tàu rất gắn bó với quê hương. Đó là lý do tại sao tôi rất thích khổ thơ trước.

đoạn 2

vui lòng tự viết câu mở đầu. ở hai dòng đầu, tác giả giới thiệu con người thiên nhiên một cách ngắn gọn nhưng cũng rất nghiêm trang. Đó là một làng chài ven biển với dòng sông uốn khúc thơ mộng, hình ảnh quê hương hiện lên tươi sáng và sống động. sáu dòng tiếp theo nói lên nỗi nhớ cảnh đoàn thuyền đánh cá. đẹp nhất là hình ảnh đất nước trong lao động. tác giả miêu tả hình ảnh chiếc thuyền và chàng trai làng chài ra khơi đánh cá, trong khung cảnh “trời trong, nắng trong, ban mai hồng”. với âm hưởng thơ nhẹ nhàng, thoáng đãng, hình ảnh thơ trong sáng, phóng khoáng, mở ra khung cảnh thơ mộng, thanh bình, báo hiệu một ngày làm việc thành công. Trong cảnh này, nổi bật lên hình ảnh con thuyền hăng say ra khơi với đôi bàn tay khỏe khoắn của người dân làng chài. tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ so sánh, thuyền với ngựa hay, đó là ngựa tốt, quý, chạy rất nhanh và đẹp. Sử dụng những động từ mạnh “hùng hục”, “quạt”, tác giả đã nói lên sức sống mãnh liệt, tinh thần phấn khởi của con tàu, cũng chính là sức sống, tinh thần hăng say của người lao động. , tích cực. Ở hai câu thơ tiếp theo, tác giả viết lên hình ảnh ngọn nến thật độc đáo và ấn tượng. ngọn nến trắng được ví như một phần tâm hồn của con người. nó là một so sánh rất đặc biệt, so sánh một cái gì đó hữu hình, cụ thể với một cái gì đó vô hình, trừu tượng. tác giả đã làm cho hình ảnh ngọn nến quen thuộc trở nên vĩ đại, thiêng liêng, đồng thời nên thơ, thân thuộc, dường như, nó đã trở thành biểu tượng, là linh hồn của làng chài, chứa đựng biết bao điều, biết bao hy vọng của ngư dân. . phép tu từ nhân hóa qua điệp từ “căng” thể hiện rõ hình ảnh và tư thế của cánh buồm khi ra khơi. khiến nó đeo bám và tiếp cận ngư dân. bài văn miêu tả khung cảnh thiên nhiên tươi sáng, kích thích thể hiện nỗi nhớ quê hương của tác giả.

đoạn 3

Đoạn 3 đã vẽ ra trước mắt người đọc khung cảnh con tàu trở về sau một ngày lênh đênh trên biển. các tính từ “ầm ĩ”, “rộn ràng” cất lên không khí nhộn nhịp, huyên náo của buổi ra khơi đón đoàn thuyền đánh cá. người đọc cảm thấy mình thực sự được sống trong môi trường ấy, được lắng nghe những lời cảm ơn chân thành về sự bình yên của đất trời, biển lặng để ngư dân trở về an toàn, tàu thuyền no nê, thấy lòng mát rượi. và cá ngon ”. bạc trắng “. Quà của biển mới đẹp làm sao! Những người đi biển và cả những người đưa đò chỉ có một ước nguyện:” Ơn trời biển lặng, thuyền đầy cá “. Còn gì hạnh phúc hơn biển lặng, sóng lặng, không bão táp, giữa đại dương không nguy hiểm, sau chuyến ra khơi là hình ảnh con thuyền và con người ra về nghỉ ngơi. Nổi bật lên giữa cảnh người, người. nhà cửa, tấp nập đánh cá là hình ảnh khỏe khoắn tràn đầy sức sống của những thân hình vạm vỡ, cường tráng quanh năm vật lộn với đại dương bao la, những thân hình ấy đã thấm đẫm hơi thở, nhịp sóng và vị mặn của muối biển. không chỉ nhìn thấy con tàu bất động trên bến mà còn cả sự mệt mỏi của anh Nghệ thuật ẩn dụ chuyển đổi cảm giác đã làm cho hình ảnh con tàu trở nên chuyển động hơn bao giờ hết Con tàu cũng giống như con người, mệt mỏi nhưng tràn đầy niềm vui sau của một dồi dào ngày? với một giọng nói mạnh mẽ, với hình ảnh Những hình ảnh sinh động và sự kết hợp hài hòa, độc đáo của các biện pháp nghệ thuật như ẩn dụ, nhân hóa, tinh tế đã tạo nên một hình ảnh rất mới về quê hương đất nước.

Nêu cảm nghĩ về câu thơ thứ ba của bài ca dao quê hương – văn mẫu 1

Tham khảo: Vẻ đẹp thiên nhiên trong bài thơ việt bắc

Ta có thể thấy trong thơ ông hơi thở nồng nàn của người dân xứ biển, hay dòng sông nắng chiều gắn với tình yêu quê hương sâu nặng của nhà thơ. bài thơ “quê hương” là kỉ niệm sâu sắc về tuổi thơ, là tác phẩm mở đầu cho cảm hứng về quê hương trong thơ hi sinh, bài thơ được viết bằng tất cả tình yêu thiên nhiên thơ mộng, anh hùng, quật cường, yêu người cần cù lao động.

bài thơ được viết bằng một dòng tám chữ kết hợp các vần đối, vần xen kẽ, thể hiện phần nào nhịp sống hối hả và nhộn nhịp của một làng chài ven biển:

thị trấn của tôi ban đầu là một làng chài. nước bao quanh sông vào buổi trưa từ biển khi trời trong xanh, gió nhẹ, và những người trẻ tuổi đi câu cá vào buổi sáng.

Quê hương trong tâm thức của những người con Việt Nam là mái đình, gốc đa giếng nước, canh rau muống cà dầm tương.

và quê hương trong tâm trí của te hanh là một làng chài nằm trên cù lao giữa sông và biển, một làng chài được bao bọc bởi sóng biển. một khung cảnh thôn quê như mở ra trước mắt ta thật sinh động: “trời trong – gió nhẹ – ban mai hồng”, không gian như kéo dài ra, trời như cao hơn, ánh sáng chan hòa.

bầu trời trong xanh, gió nhẹ, ánh nắng chói chang của buổi bình minh đang đến gần là dấu hiệu cho thấy một ngày mới bắt đầu, một ngày mới với nhiều hy vọng, một ngày mới đầy nhiệt huyết và hứng khởi. nỗi đau của rất nhiều người trên những con tàu ra khơi:

con tàu nhẹ và khỏe như một con ngựa lao vút mái chèo dũng mãnh qua sông

nếu phần trên là mô tả cảnh, thì đây là phần mô tả về một bàn làm việc thú vị và sôi động. con thuyền được so sánh với con ngựa khiến câu thơ có cảm giác mạnh mẽ hơn, thể hiện niềm vui sướng, phấn khởi của người dân chài. hơn thế nữa, các động từ “hung hãn”, “vụt sáng”, “vượt lên” diễn tả ấn tượng không khí khốc liệt, băng giá của con tàu làm toát lên sức sống và nhiệt huyết căng tràn. vượt lên trên những con sóng. đánh gió con tàu ra khơi với tư thế vô cùng kiêu hãnh và oai hùng:

XEM THÊM:  Phân tích Đất nước hay nhất (21 Mẫu) - Văn 12

Cánh buồm được nâng lên như một mảnh hồn làng vươn tấm thân trong trắng mênh mông đón gió…

Từ hình ảnh thiên nhiên, tác giả liên tưởng đến “tâm hồn con người”, phải là tâm hồn nhạy cảm trước cảnh vật, tấm lòng gắn bó với quê hương, phố thị mới viết được như thế. ngọn nến trắng, một hình ảnh quen thuộc, đã trở nên to lớn và tự nhiên. cánh buồm trắng căng gió vượt biển như tâm hồn con người hướng về tương lai tốt đẹp. có lẽ nhà thơ chợt nhận ra hồn quê trong những cánh buồm. hình ảnh trong bài thơ trên vừa thơ mộng, vừa hùng vĩ, chính xác về hình thức hội họa và gợi được linh hồn của sự vật.

chúng ta có thể thấy rằng sự so sánh ở đây không làm cho mô tả cụ thể hơn, mà là gợi ý một vẻ đẹp bay bổng có tầm quan trọng lớn. đó là cái tinh tế của nhà thơ. qua câu ca dao này cũng có thể hiểu thêm bao nhiêu tình cảm thiêng liêng, bao nhiêu hy vọng vào cuộc sống mưu sinh của ngư dân đã gửi gắm vào cánh buồm căng gió. dấu chấm lửng ở cuối bài thơ cho ta ấn tượng về một không gian rộng mở vô tận, vô tận, giữa mênh mông sóng nước, hình ảnh con người trên con thuyền nhỏ không hề đơn độc mà ngược lại thể hiện sự chủ động, làm chủ. của bản chất riêng.

Cả bài thơ là cảnh quê hương và những người dân chài ra khơi đánh cá, thể hiện nhịp sống nhộn nhịp của những con người năng động, trong mắt là ảo ảnh, hy vọng, lạc quan, mỗi ngư dân mong đợi một ngày mai làm việc đạt kết quả tốt:

ngày hôm sau, trên bến tàu ồn ào, dân làng nô nức đón tàu tạ ơn trời, biển lặng, cá đầy ghềnh, cá trắng nõn.

>>

các tính từ “ầm ĩ”, “rộn ràng” toát lên không khí nhộn nhịp, huyên náo của những cánh buồm đón đoàn thuyền đánh cá. người đọc cảm thấy mình đang thực sự sống trong bầu không khí ấy, được nghe những lời cảm tạ chân thành của trời đất vì sóng yên, biển lặng để ngư dân trở về bến thuyền an toàn, thấy được “cá lành, thân bạc trắng”. nền kinh tế không mô tả hoạt động đánh bắt cá là như thế nào, nhưng chúng ta có thể hình dung những giờ làm việc không mệt mỏi của họ để đạt được kết quả như mong đợi.

sau chuyến ra khơi có hình ảnh con thuyền và con người trở về nghỉ ngơi:

Nhân ngư làn da rám nắng, toàn thân nóng rực, thở phì phò hương vị xa xôi. con tàu êm đềm và mệt mỏi và bạn lại nghe thấy tiếng muối thấm dần vào vỏ.

Có thể nói đây là những dòng hay nhất, tinh tế nhất của bài thơ. bằng bút pháp tả thực, hình ảnh “làn da rám nắng” dường như để lại ấn tượng rất sâu sắc, thì câu thơ tiếp theo lại được miêu tả với cảm giác rất lãng mạn “toàn thân đầy hơi thở và hương vị xa” – dáng người vạm vỡ của người ngư dân như được thấm đẫm hơi thở của biển, vị mặn của đại dương bao la. cái đặc biệt của câu thơ là gợi được cả tâm hồn và tầm vóc của con người vùng biển. hai câu thơ tả con tàu nằm bất động ở bến cũng là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo.

Nhà thơ không chỉ nhìn thấy con tàu bất động ở bến mà còn thấy sự mệt mỏi của nó. giống như những ngư dân, con thuyền có vị mặn của nước biển, con thuyền như đang lắng nghe vị mặn từ đại dương ngấm vào từng thớ thịt của vỏ. con thuyền trở nên chuyển động hơn, nó không còn là vật vô tri vô giác mà đã trở thành người bạn của ngư dân. Nếu bạn không phải là một ngư dân, bạn không thể viết hay, tinh xảo, và bạn chỉ có thể viết những câu thơ đó khi tâm hồn tinh tế của bạn hòa vào cảnh vật và cả tâm hồn bạn lắng nghe. có tiếng gió hú nhẹ chào ngày mới, tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng người đánh cá ồn ào và cả những âm thanh lắng đọng trong từng thớ gỗ của con tàu.

có lẽ, cái chất mặn mà ấy cũng đã thấm sâu vào da thịt, vào tâm hồn nhà thơ để trở thành một nỗi ám ảnh huyền diệu, xúc động. nét tinh tế và tài hoa của người chí sĩ là “ông lắng nghe cả những thứ không hình thức, không âm thanh như ‘hồn người’ trong ‘cánh buồm căng gió’ … thơ là một thế giới rất gần gũi, nhiều khi chúng ta. chỉ nhìn thấy nó ”. .vô cùng là thế giới cảm xúc mà ta đã âm thầm trao tặng cho sân khấu: cái mệt, cái say tàu về bến … “

Nói từ đáy lòng là khi nhà thơ thể hiện tình cảm của một người con xa quê hương hướng về quê hương, hướng về Tổ quốc:

nay xa lòng tôi luôn nhớ nước xanh, con cá bạc, con thuyền vôi, con thuyền rẽ sóng chạy về phía biển lòng nhớ mùi mặn mòi

Nếu không có những câu thơ này, có lẽ chúng ta sẽ không biết rằng nhà thơ đang xa quê. chúng ta thấy trước mắt mình một khung cảnh vô cùng sống động, nhưng nó được viết nên từ tâm trí của một cậu học sinh. để từ đó nhận ra quê hương luôn ở trong tiềm thức của nhà thơ, quê hương luôn hiện hữu trong từng suy nghĩ, tình cảm. nỗi nhớ quê hương hóa thành những lời lẽ rất đỗi giản dị: “Thương nhớ hương mặn nồng”. quê hương là mùi mặn của biển, quê hương là nước xanh, màu cá bạc, vôi nến.

Màu sắc của đất nước là những màu sống động nhất và gần gũi nhất. Tôi yêu những hương vị đặc trưng của xứ sở đầy quyến rũ và ngọt ngào. chất thơ của người chí sĩ bình dị như chính con người mình, bình dị như người dân quê mình, lành mạnh và sâu sắc. từ đó làm toát lên hình ảnh thiên nhiên tươi sáng, thơ mộng và hùng vĩ trong cuộc sống lao động hàng ngày của con người.

bài thơ gợi ấn tượng khó quên về một làng chài buổi trưa cách biển bên sông, rực rỡ sóng vỗ, nắng vàng. hồn sông biển ấy đã là nguồn cảm hứng từ bao đời nay từ thuở “ngàn hoa” cho đến những ngày thu đông phương bắc. vẫn còn đó tình quê hương sâu nặng, ấm áp của người con xa quê:

Tôi dang tay giữ nước dưới đáy sông, mở nước ôm vào bụng. chúng ta lớn lên từng ngày, mỗi người câu cá sớm bên sông cày ruộng mưa nắng, em cầm súng xa quê đi chinh chiến mà lòng như mưa, nguồn biển khơi. gió vẫn về trên nỗi nhớ bến sông

(dòng sông bản địa biến mất – 1956)

với một tâm hồn giản dị, tinh tế đã xuất hiện trong trào lưu thơ mới, nhưng không có những tư tưởng nhàm chán, trốn tránh thực tại, chìm đắm trong cái tôi riêng tư như bao nhà thơ đương thời. thơ te hanh là hồn nhà thơ đã hòa vào hồn người, hồn dân tộc, trong “cánh buồm căng lên như một mảnh hồn người” “quê hương” – hai chữ thân thương, quê hương – niềm tin và nỗi đau. nhớ về nhà tù trong tâm tưởng của những người dân yêu quý của quang ngai – tế lễ – đó là thiêng liêng nhất, trong sáng nhất. bài thơ có giọng điệu mạnh mẽ, hình ảnh sống động lay động người đọc, ngôn ngữ hùng hồn gợi lên một khung cảnh địa phương rất “tinh tế”.

Nêu cảm nghĩ về câu thơ thứ 3 của bài ca dao quê hương – mẫu 2

sau chuyến đi biển vất vả, trở về đất liền, hình ảnh những người dân chài hiện lên thật đẹp:

“làn da rám nắng của ngư phủ, toàn thân tỏa hương xa.”

không có dấu hiệu của sự mệt mỏi, biển đêm không làm cho người ta sợ hãi hay yếu đuối. “làn da rám nắng” là làn da đặc trưng của người dân vạn chài chịu bao mưa nắng, nay lại tỏa ra sự rắn rỏi, rắn rỏi. bước lên bờ từ con tàu lạch cạch đến bến tàu, bạn như con sứa sinh ra giữa biển khơi: “toàn thân thở phì phò hương vị phương xa”. không chỉ làn da mà từ ánh mắt, bàn tay, bước đi, từ “toàn thân” vị mặn của biển được hít thở nồng nàn. “hương vị xa” là hương vị của xa, gió biển, muối biển, nắng biển, hơi thở đại dương nữa, “xa” là cảm nhận của thị giác, chỉ khoảng cách. nhớp nháp, mơ hồ; nay kết hợp với từ xúc giác “vị” khiến câu thơ trở nên vô cùng tinh tế. trong từ “thở” vẫn còn đó một nội lực dồi dào và bền bỉ đã được tôi luyện từ lâu trong tâm hồn để làn da, ánh mắt, nụ cười… mọi thứ đều tỏa sáng với sức sống.

Tham khảo: Soạn bài miêu tả trong văn bản tự sự

với những chàng trai vùng chài là những chiếc thuyền “bạn của những người đi biển”:

“con tàu lặng đi và mệt mỏi, lại nghe muối thấm từng chút vào vỏ.”

sau những giờ làm việc vất vả, con thuyền không giấu được vẻ mệt mỏi: “thuyền êm thì về giường”. thủ pháp nhân cách hóa khiến người đọc hình dung rất rõ dáng vẻ nặng nhọc, mệt nhọc của con tàu khi đang từ từ neo đậu tại bến. thầm “nghe muối thấm vào vỏ”. ở câu thơ này, linh mục đã sử dụng những ẩn dụ để chuyển đổi tình cảm một cách tinh tế. “hear” là động từ chỉ hoạt động của thính giác, “hấp thụ” là cảm giác của xúc giác. con tàu nằm yên trong khi bạn cảm nhận mọi chuyển động tinh tế diễn ra bên trong bạn. lối viết ấy gợi lên nỗi mệt nhọc sâu thẳm của con tàu và thể hiện sự tinh tế tuyệt vời của nhà thơ, như đồng cảm sâu sắc với tâm tư, tình cảm của con tàu… khổ thơ trước là một trong những khổ thơ hay nhất của bài thơ ” patria ”. của bạn hanh Đọc thơ, người đọc có thể cảm nhận được tình yêu và niềm tự hào đối với quê hương đất nước của nhà thơ như thế nào.

XEM THÊM:  Bài phát biểu của Tổng thống Obama trước người dân Việt Nam - Đại sứ quán và Tổng Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Việt Nam

Nêu cảm nghĩ về câu thơ thứ 3 của bài ca dao quê hương – bài mẫu 3

quê hương từ lâu đã trở thành nguồn cảm hứng của nhiều nhà văn, nhà thơ. mỗi tác giả có một cái nhìn khác nhau về quê hương của họ. nhưng nói đến những bài thơ viết về quê hương thì không thể không nhắc đến bài thơ “quê mẹ” của nhà thơ te hanh. bài thơ đã tái hiện hình ảnh quê hương miền biển với vẻ đẹp dung dị. đặc biệt là khổ thơ thứ ba, nó không chỉ tả cảnh đoàn thuyền đánh cá trở về mà còn thể hiện niềm tự hào và tình yêu quê hương tha thiết.

Trong khổ thơ thứ hai, ông đồ thể hiện cảnh đoàn thuyền đánh cá trên biển và tư thế lao động cao đẹp của người dân bản xứ. Sau một đêm dài vất vả, khổ thơ thứ ba là cảnh đoàn thuyền đánh cá trở về:

“ngày hôm sau, có tiếng động trên bến tàu, dân làng nhộn nhịp đón tàu tạ ơn thần, biển lặng, cá đầy ghềnh, cá tươi trắng”

cảnh khởi hành thật hào hứng và náo nhiệt, cảnh quay về cũng rất vui vẻ và huyên náo. tác giả sử dụng hàng loạt tính từ “ồn ào”, “tấp nập” để gợi lên khung cảnh đông đúc, sôi động. mọi người ở nhà đã xúm lại đón thuyền. họ vui mừng khôn xiết khi nhìn thấy những con cá trắng tươi chất đầy trong chòi. đó là kết quả của một đêm dài trên biển.

Họ rất vui nhưng vẫn không quên cảm ơn “ông trời”. câu nói “tạ ơn trời” ngân vang nhiều cung bậc cảm xúc, thể hiện lối sống niềm nở, giản dị và tấm lòng mộc mạc của người dân vùng biển này. họ có lòng dũng cảm và sức mạnh, nhưng họ hiểu rằng thành quả họ thu được phải nhờ vào khí hậu và thiên nhiên. sóng yên, biển lặng, không có bão tố thì con tàu mới thuận lợi ra khơi. đó là tín ngưỡng đã hình thành từ lâu đời trong đời sống của người dân làng chài.

Với tình yêu quê hương đất nước và tình cảm gắn bó sâu nặng, vị linh mục đã tái hiện cảnh vật một cách chân thực vô cùng. người đọc dường như đang sống trong bầu không khí đó, cảm nhận được những cảm xúc đó.

không chỉ vậy, dưới ngòi bút của nhà thơ, ta còn thấy được hình ảnh con người cao đẹp:

“Làn da rám nắng và cả cơ thể ngư dân hít hà hương vị xa xa của con thuyền êm đềm mệt mỏi, lại nghe thấy tiếng muối lọc từng chút trong vỏ.”

Đó là một đêm dài trên biển, nhưng không có dấu hiệu mệt mỏi ở họ. “da rám nắng” miêu tả làn da đặc trưng của người dân làng chài. sau bao mưa nắng, vị mặn của biển đã thấm sâu vào máu thịt, con người nơi đây kiên trung, bền chặt. bước xuống từ những con thuyền đầy cá, họ như một viên thạch sinh ra giữa biển khơi: “toàn thân tràn đầy hơi thở và hương vị của phương xa”. “Vị xa” là vị của nắng và gió, vị của hơi thở của đại dương. hình ảnh chân thực “làn da rám nắng” kết hợp với hình ảnh lãng mạn “cả hơi thở nồng nàn hương vị phương xa” đã khéo léo gợi lên vẻ đẹp tâm hồn và tầm vóc của con người vùng biển. đó là vẻ đẹp của tất cả những người lao động.

bên cạnh hình ảnh con người, có những chiếc thuyền. sau quãng thời gian vất vả cùng những người đi biển, anh không giấu được sự mệt mỏi. hình ảnh nhân hóa “thuyền mỏi gối đi về” giúp người đọc hình dung rõ nét dáng vẻ mệt mỏi của con thuyền. anh im lặng lắng nghe khi muối từ đại dương ngấm vào da thịt. nghệ thuật ẩn dụ chuyển đổi cảm giác được sử dụng một cách vô cùng tinh tế. trong cảm nhận của nhà thơ, nó không phải là vật vô tri, vô giác mà sống động, chuyển động, gắn bó sâu sắc với con người và nhịp sống nơi đây.

Không phải ai cũng có thể cảm nhận được tất cả những điều này. vị mặn mòi của biển, hơi thở cuộc sống của làng chài có lẽ đã thấm sâu vào làn da mỏng manh. từ đó, nó tràn vào tâm hồn nhạy cảm của thi nhân, trở thành một khoảng trời tình yêu diệu kỳ. nhà thơ đã sử dụng thành công các biện pháp nghệ thuật độc đáo như so sánh, nhân hoá, ẩn dụ để chuyển hoá cảm giác. giọng thơ đầy cảm xúc, nhịp điệu uyển chuyển. từ đó tái hiện cảnh đoàn thuyền đánh cá trở về, tôn lên vẻ đẹp của người dân lao động. đồng thời gửi gắm nỗi nhớ, niềm tự hào và tình yêu quê hương đất nước.

với những thành công về nội dung và nghệ thuật như vậy, khổ thơ thứ ba của bài thơ “quê hương” đã để lại nhiều ấn tượng trong lòng người đọc. bài thơ cũng trở thành một trong những bài thơ tiêu biểu viết về quê hương, tiêu biểu cho sự gần gũi và tinh tế của hồn thơ.

Nêu cảm nghĩ về câu thơ thứ ba của bài ca dao quê hương – văn mẫu 4

“quê hương” là bông hoa đẹp nhất trong vườn “hoa của năm” của linh mục. Thể thơ 8 tiếng, chất thơ trong trẻo, giọng thơ, hình ảnh thơ khỏe khoắn … là những ấn tượng sâu sắc của chúng tôi khi đọc bài thơ này.

Tám câu thơ đầu nói lên cảnh vật và sức sống lao động của đất nước. ánh sáng của đất trời, ánh sáng của tâm hồn như được tắm mình trong sắc màu quê hương. Hai từ thân thương “người của tôi” đã vang lên. Đó là nỗi lòng của người con xa quê khi nói về quê hương:

“thị trấn nơi tôi sống ban đầu là một làng chài, bao quanh là nước, cách biển nửa ngày đường”

<3 … ". Chữ" đô "thật đắt, điều đó cho thấy nghề đánh cá của làng tôi là một nghề lâu đời được ông cha ta truyền lại. Đó là làng chài ven biển miền trung, làng bình dương huyện bình sơn, tỉnh quảng ngãi. con sông được nhắc đến là sông tra bong “gương soi bóng nước trong hàng tre”.

Sáu dòng tiếp theo mở ra một không gian bao la: Những con tàu tách nhau ra khơi trong ánh bình minh ửng hồng. có gió nhưng chỉ là “gió nhẹ”. bầu trời rất “trong”, bao la, bát ngát. một “buổi sớm mai” vô cùng tươi đẹp, cảnh vật “phố tôi” như được tắm mình trong ánh bình minh lộng lẫy. các tính từ: “trong”, “nhẹ”, “hồng” đã thể hiện một chuyến đi lý tưởng của người dân làng chài. nhịp thơ 3/2/3 gợi lên bước chân vững chãi trên đường:

<3

Những thanh niên khỏe khoắn của làng chài hăng hái đưa thuyền ra khơi. Họ là những người đã đóng góp công sức và lòng dũng cảm để chinh phục biển cả, mang lại ấm no, giàu có và hạnh phúc cho quê hương đất nước.

ở chân trời xa, nhà thơ sống lại, theo nhịp sống của quê hương đã in sâu vào tâm hồn, trong máu thịt. con thuyền, mái chèo, cánh buồm là hình bóng của quê hương, là sức sống của quê hương.

Ngựa tốt là ngựa non, ngựa đẹp, ngựa hay. con tàu so với con ngựa là một hình ảnh đẹp. từ “hăng hái” đã làm nổi bật không khí hăng hái, sôi nổi của đoàn thuyền đánh cá khi xuất bến. mái chèo như những lưỡi dao to, dài, sắc bén từ cánh tay của những thanh niên đang chém, “đong đưa” trên sông, đẩy con thuyền qua khúc sông dài đầy gấp gáp, vội vã:

“thuyền nhẹ như ngựa hay, tay chèo, vội vã qua sông.”

những cánh buồm của hạm đội lớn đến mức che khuất cả một góc trời:

“cánh buồm lớn như mảnh tâm hồn của dân tộc vươn mình rộng lớn trong trắng đón gió …”

“Hồn làng” là hình ảnh trừu tượng thể hiện sức sống tiềm tàng, sức sống lao động bền bỉ, kiên cường, bền bỉ của cánh đồng. ngọn nến lớn, được ví như một phần tâm hồn của nhân dân, rất độc đáo và sáng tạo, thể hiện niềm tự hào sâu sắc về quê hương đất nước. thông qua các động từ: “lượm”, “lượm” (thu vô cùng lớn) đã góp phần làm nổi bật tinh thần đánh cá vô cùng sôi nổi, mạnh mẽ. những cánh buồm nâu theo năm tháng, chịu mưa nắng trở thành “ngọn nến vôi” với “thân trắng” cứng cỏi và dũng cảm.

câu thơ thể hiện một tâm hồn thơ trẻ trung và hoang dại. Cách sử dụng từ ngữ chính xác và tinh tế. hình ảnh bình minh thơ mộng, con thuyền, mái chèo, cánh buồm đẹp đẽ, sáng tạo đã tô đậm thêm sức sống của làng chài và tình yêu quê hương tha thiết, tha thiết. và tôi ngày càng say mê hơn:

“quê hương ai cũng như mẹ đơn thân” …

(quê quán – do trung quan)

Tham khảo: Soạn bài Phú sông Bạch Đằng (Trương Hán Siêu) | Soạn văn 10 hay nhất

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Viết đoạn văn cảm nhận khổ 3 bài quê hương. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.