Recent Articles

In ấn và quyền lực: Những tranh luận Việt Nam về địa vị của đàn bà trong xã hội, 1918 – 1934 (phần 1/2)

Tiểu luận của tôi xem xét cung cách mà đàn ông và đàn bà thuộc giới ưu tú bắt đầu tưởng tượng lại địa vị của đàn bà trong xã hội, và cứu xét vai trò mà một nền văn hoá in ấn hiện xuất đảm nhiệm trong sự tái quan niệm này. Tôi tập trung vào những tranh luận về sự bình đẳng của đàn bà và sự giải phóng của đàn bà đã xảy ra giữa hai cuộc thế chiến.

Đàn bà có phải là người?

Đàn bà cần địa vị con người đầy đủ trong thực tại xã hội. Vì điều này, Tuyên ngôn Phổ quát về Nhân Quyền phải thấy những cung cách đàn bà một cách tách biệt bị tước đoạt những quyền con người như một sự tước đoạt nhân tính. Để cho giấc mơ vinh quang của Tuyên ngôn Phổ quát trở thành sự thực, để cho nhân quyền trở thành phổ quát, cả cái thực tại nó thách thức lẫn cái tiêu chuẩn nó thiết lập cần phải thay đổi.

Nữ quyền giống như cái từ đụ làm đám người lịch sự tròn xoe mắt

Từ “nữ quyền” có gì mà khiến người ta sợ đến thế? Trong mấy tháng gần đây, khi tôi đi quanh thế giới để nói chuyện về việc chống lại chủ nghĩa tư bản và đòi quyền cho phụ nữ, tôi đã có vô số lần nghe cùng một chuyện: đàn ông bảo tôi: “Tôi không phải là một nhà nữ quyền (a feminist), tôi là một nhà bình quyền (an equalist).” Hoặc những phụ nữ trẻ, giải thích rằng dù tin vào quyền việc bình đẳng thì lương phải bình đẳng, dù chống bạo hành tính dục, dù tin vào quyền của một người đàn bà có mọi tự do mà đàn ông được hưởng hàng bao thế kỉ nay, họ không phải là những nhà nữ quyền. Họ là thứ gì khác, thứ gì rất giống một nhà nữ quyền nhưng không bao hàm việc phải nói ngay từ đó ra.