Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
195 lượt xem

Cảm nhận của em về bài thơ bếp lửa

Bạn đang quan tâm đến Cảm nhận của em về bài thơ bếp lửa phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Cảm nhận của em về bài thơ bếp lửa

Bài thơ bếp lửa của người tốt nghiệp Việt Nam đã đánh thức trong tâm hồn người cháu một tình yêu tha thiết và lòng biết ơn vô hạn đối với bà, đối với quê hương đất nước. qua 6 bài cảm nhận bếp lửa sẽ giúp các em học sinh lớp 9 hiểu rõ hơn về mối quan hệ sâu sắc, thắm thiết giữa ông bà và cháu.

Bài thơ bên bếp lửa sáng tác năm 1963 khi tác giả rời quê hương đi du học. khi xa quê, nhà thơ nhớ về những kỉ niệm tuổi thơ, nhớ về quê hương vẫn còn trong chiến tranh đau thương mất mát. Vậy mời các bạn tải miễn phí về máy để chuẩn bị tốt kiến ​​thức môn văn lớp 9, ôn thi vào lớp 10 hiệu quả.

Bạn đang xem: Cảm nhận của em về bài thơ bếp lửa

chủ đề: phát biểu cảm nghĩ của anh / chị về bài thơ Bên lò sưởi.

nêu cảm nhận của em về bài thơ Bếp lửa

lược đồ 1

1. mở đầu

  • giới thiệu về bài thơ Bếp lửa

2. nội dung bài đăng

– hình ảnh bếp lửa bập bùng sầu muộn gợi nhớ người bà nấu bếp trong lòng tác giả

– trải qua nhiều lo lắng, vất vả và khó khăn trong nhiều năm qua

– bếp lửa gắn liền với tuổi thơ của tôi với bà tôi:

  • 8 năm cùng bà vào bếp, khói mù mịt, ngứa mũi
  • được bà nội dạy cho lao động và học tập
  • bà nội thấy bố mẹ chăm cháu lớn lên từng ngày
  • tiếng con hú gọi bà mong mỏi được trở về với bà

– tình yêu xa rồi:

  • Dù nơi ở mới có đầy đủ tiện nghi nhưng tôi không thể nào quên những năm tháng vất vả cùng bà ngoại.
  • Nỗi nhớ về bà luôn thường trực trong tim tôi mỗi ngày. mỗi ngày, mỗi sáng.
  • Nỗi nhớ đan xen với nỗi nhớ quê hương, đất nước.

3. kết thúc

  • cảm nghĩ về bài thơ

lược đồ 2

1. giới thiệu:

Đôi nét về xuất xứ tác phẩm: Bài thơ Bếp lửa của một cử nhân Việt Nam được sáng tác vào năm 1963 khi tác giả đang du học ở Nga vào mùa đông lạnh giá, lòng nao nao nhớ quê hương. tác giả bằng tiếng Việt đã viết bài thơ bằng những rung động từ tận đáy lòng mình.

2. nội dung:

– ngay từ khổ thơ đầu tiên, hình ảnh bếp lửa hiện ra lúc xa, lúc gần, vừa thực vừa hư: “bếp lửa hừng hực sương mai”. nó như nỗi niềm của tác giả về một miền ký ức dù bị thời gian vùi lấp, không bao giờ quên được nhưng chờ dịp trở về để đánh thức nỗi nhớ trong lòng tác giả.

“bếp lửa bập bùng sương mai, lửa trại ấm áp tình cháu biết bao nắng mưa”

– hình ảnh người bà như một bà tiên trong truyện cổ tích hiện lên đầy chân thực, không che giấu, hư ảo như một bếp lửa. hình ảnh người bà thân yêu, luôn che chở cho con cháu được tác giả nhắc đến một cách đầy xúc động bằng những ngôn từ hết sức giản dị, mộc mạc.

“Mới bốn tuổi đã quen hương khói, năm đó đói kém cha đi xe ngựa, ngựa khô, ngựa gầy, ta chỉ nhớ. khói, mắt tôi giờ tôi vẫn còn bỏng rát khi nghĩ về nó ”

– Trong những câu thơ sau tác giả đã vẽ nên hình ảnh quê hương rõ nét hơn nơi quê hương những người thân yêu của mình. trong đó tác giả đề cập đến mùi khói, mùi thơm phức sẽ nhớ mãi của ai đã từng nấu cơm trên bếp lửa rơm trên cánh đồng sau khi thu hoạch.

“Đã tám năm trời cùng bà đốt lửa hú ngoài cánh đồng xa khi gọi, bạn có nhớ bà mình thường kể chuyện về những ngày ở Huế một cách tha thiết như thế nào không?”

<3

– tiếng hú của bạn xuất hiện trong các bài thơ khiến lời bài hát bỗng vang lên như tiếng thét gọi về quá khứ. tiếng hú của bạn làm cho nhịp thơ nhanh và xúc động hơn, nó như nhịp tim tác giả đập nhanh khi nhớ lại một miền ký ức.

“Mẹ và bố bận đi làm, tôi ở bên bà, bà nói tôi nghe, bà dạy tôi làm việc, bà chăm sóc tôi và học hành bên bếp lửa, bà nghĩ đến công việc khó khăn của mình, em ơi, chị không về ở với em nơi cánh đồng xa. ! ”

– Trong những câu thơ này, hình ảnh bà và cháu bên nhau như những kỉ niệm êm đềm nhưng cũng đầy hiu quạnh.

– Trong cuộc kháng chiến ác liệt, những người khỏe mạnh thường đi làm ăn xa hoặc đi kháng chiến, chỉ còn người già và trẻ em trong làng, những người già yếu, tự túc cùng nhau sinh sống.

>

“năm giặc đốt làng, thiêu rụi, xóm giềng tứ phương lầm than đổ về. Giúp bà nội dựng lại túp lều tranh vẫn bám trụ, bà dặn đứa cháu tin:” Bố đi chiến tranh. khu vực, và bạn vẫn không cần phải nói với tôi về việc cha bạn viết thư. đảm bảo ngôi nhà luôn bình yên! ”

– Trong khổ thơ này, tác giả đã khéo léo kết hợp nỗi đau riêng của một cá nhân gia đình, một dân tộc với nỗi đau chung của cả dân tộc.

– Qua những câu thơ “giặc đốt làng” tác giả đã tố cáo tội ác của giặc dã man giày xéo làng quê Việt Nam, nơi chỉ có già và trẻ không còn sức chống trả vẫn không tha. .

– trái tim anh thực sự không có từ ngữ nào có thể diễn tả được sự dũng cảm và tinh thần hy sinh của anh.

“rồi sớm khuya, thắp lên ngọn lửa trong trái tim anh luôn sôi sục, ngọn lửa chứa đựng niềm tin sắt son…”.

– hình ảnh bếp lửa và người bà hiện lên với sự ấm áp, kiên cường, không ngại hy sinh. trong những câu cuối cùng là ngọn lửa đức tin bền bỉ.

“Giờ em đã đi xa rồi. Khói trăm tàu, lửa trăm nhà, vui trăm phương, nhưng lòng vẫn không bao giờ quên tự nhắc mình ngày mai có bật bếp không?”

>

– hình ảnh trong khổ thơ cuối cùng của khổ thơ tác giả như trở về thực tại khi xa bà, xa quê hương, vui bếp lửa trăm nhà, niềm vui trăm phương nhưng chẳng bao giờ vơi được một khoảnh khắc hình ảnh của một cụ bà và một chiếc xe hơi. bếp lửa xinh đẹp gắn liền với tuổi thơ đã bị tác giả lãng quên.

3. kết thúc

Bài thơ bếp lửa bằng tiếng Việt của nhà thơ là một bài thơ hay của nền thơ ca Việt Nam. Sau khi đọc xong bài thơ, mỗi chúng ta đều muốn chạy về nhà nhảy vào lòng Người để có thể nghe lời ru của Người vào những buổi tối. mùa hè oi bức.

>

Cảm nhận bài thơ Bếp lửa bằng tiếng việt – mẫu 1

Trong cuộc đời, có những kỷ niệm và hoài niệm khiến chúng ta luôn cố gắng tìm kiếm nó, trải qua những khó khăn, khổ hạnh, những biến cố cuộc đời để nhận ra rằng những điều nhỏ bé xung quanh mình là thiêng liêng, rằng cả tuổi thơ đều thiêng liêng và cao quý, là bàn đạp. để giúp chúng ta bước vào đời. với tấm bằng Việt Nam, “bếp lửa” là kỷ niệm, là báu vật để lại trong tâm trí anh mà anh muốn lưu giữ. hình ảnh “bếp lửa” đã đánh thức ký ức của tác giả về những năm tháng sống chung với bà, cùng bà thắp lên ngọn lửa ấm áp của tuổi thơ, khiến bao thế hệ độc giả xốn xang và cùng cảm xúc cho câu chuyện tình bà cháu.

Có rất nhiều kỷ niệm tuổi thơ, nhưng bếp lửa là hình ảnh khắc sâu nhất trong tâm trí người Việt Nam. từ hình ảnh thân thương và ấm áp ấy bắt đầu mạch hồi tưởng của bài thơ:

<3

Khổ thơ chỉ dài ba câu nhưng lặp lại hai lần điệp ngữ “bếp lửa”. “bếp lửa” ấy là hình ảnh rất đỗi gần gũi, thân quen với mọi gia đình Việt Nam từ bao đời nay. từ láy vừa gợi tả ánh sáng le lói, làn khói liêu xiêu bên bếp lò mới thắp sáng vừa gợi lại hình ảnh thấp thoáng bóng cô in trên vách tường. Kết hợp với vẻ mờ ảo của “sương sớm”, những mảnh kí ức ấy như ẩn hiện trong làn sương khói nghi ngút, không thiếu chút ấm áp. “Ham iu” là từ ghép nhưng có âm của từ le là sự kết hợp giữa cảm kích và yêu thương, đồng thời gợi tả đôi bàn tay nhẫn nại, khéo léo và tấm lòng nhân ái của đồng bào. cái “dữ dội” ấy không chỉ miêu tả ngọn lửa đang cháy mà còn chứa đựng tình cảm trân trọng của tác giả đối với con người đã cần mẫn, cẩn thận thắp lên ngọn lửa ấy. Từ đó, hơi ấm và ánh sáng của hình ảnh bếp lửa đã lan tỏa khắp bài thơ, trở thành điểm tựa để mở ra một chân trời đầy ắp kỷ niệm tuổi thơ về tình bà cháu.

theo dòng hồi ức ấy, bang viet trở về những năm tháng tuổi thơ nghèo khó, vất vả và hương khói:

Khi tôi bốn tuổi, tôi đã quen với mùi khói. năm đó là năm đói khát. cha tôi lái xe đẩy, một con ngựa khô và gầy gò

Nếu tuổi thơ của những bạn bè cùng trang lứa khác có những câu chuyện cổ tích, những điều kỳ diệu thì tuổi thơ của Bằng Việt gắn liền với bà và bếp lửa. những vần thơ bình dị như những câu văn xuôi, như những lời tâm tình dẫn dắt người đọc vào miền thương nhớ. tuy nhiên, chỉ bằng từ “chỉ nhớ”, nhà thơ đã phủ lên những hình ảnh u ám ấy bằng khói lửa của cô:

Ta vừa mới nhớ tới khói trong mắt nghĩ đến bây giờ sống mũi vẫn là ngứa!

“Làn khói” ấy gợi cho ta nhớ đến bổi củi, rơm rạ cháy, một tuổi thơ đầy khắc nghiệt và thiệt thòi. nhưng cũng chính mùi khói đó đã xua đi mùi tử khí từ mọi ngóc ngách, đó là mùi khói ấy hòa quyện và dính chặt vào tâm hồn cậu bé. nhưng mùi khói trong thơ Việt còn gợi nhiều hơn, bởi nó chứa đầy hơi ấm của bàn tay chăm sóc của Người. Dù đã bao nhiêu năm trôi qua, kỉ niệm ấy vẫn để lại trong tâm hồn tác giả những ấn tượng sâu sắc, câu thơ lắng đọng lại với vần điệu của từ “cay”.

và như một thước phim quay chậm, những ký ức gắn liền với hình ảnh người bà lại ùa về:

Trong tám năm dài, bạn và bà của bạn đã xây dựng ngọn lửa hú trên cánh đồng sakhi, bạn có nhớ đến bà của bạn không?

Khoảng thời gian không dài trong cuộc đời của một con người, nhưng đó là cả tuổi thơ của tôi. hình ảnh người bà và bếp lửa tình bà cháu đã gợi lên một liên tưởng, một kỉ niệm khác trong tâm trí nhà thơ: tiếng chim tu hú. Theo truyền thống văn học, tiếng chim tu hú thường gợi lên sự lo lắng, ghẻ lạnh, khao khát, một âm thanh mang âm điệu u uất. tiếng chim tu hú đã trở thành một phần tuổi thơ của tôi, một mảnh tâm hồn tôi, một sợi chỉ đỏ nối quá khứ và hiện tại. tiếng vọng đồng thanh ấy vang lên trong khổ thơ như thôi thúc, như đang tha thiết khao khát một điều gì đó, để dòng kí ức kéo dài hơn, rộng hơn, sâu hơn vào không gian xa xăm của nỗi nhớ. và trong dòng chảy ấy, có những kỷ niệm êm đềm về tình mẫu tử sâu sắc:

<3

Tám năm tuổi thơ của tác giả cũng là những năm đất nước chiến tranh, bố mẹ phải đi làm thuê ngoài nhà và ông phải sống với bà ngoại. chàng cử nhân Việt Nam đã làm sống lại ký ức ngày ấy bằng nghệ thuật liệt kê: “bà nói”, “bà dạy”, “bà chăm”,… mỗi kỷ niệm hiện về là một lần nữa hình ảnh của bà khắc sâu trong tâm trí. . Những năm tháng ấy, mẹ vừa là cha, vừa là mẹ, là chỗ dựa tinh thần vững chắc, vừa là nguồn yêu thương của tôi.

Cũng chính con tàu đầy ắp kỷ niệm đã chở người đọc từ dòng sông của tình mẫu tử đến biển cả của lòng yêu nước và đức hy sinh:

Năm kẻ thù đốt cháy thị trấn và đốt cháy hàng xóm ở tất cả các phía. họ đã giúp cô dựng lại túp lều tranh

Vẫn tự tin, bà nói với cháu mình:

“Bố đang ở chiến khu, bố còn có chuyện với bố, con viết thư thì đừng nói với bố cái này, nói cái kia, cứ nói nhà yên bề gia thất!”

Chiến tranh đã gây ra bao đau thương, mất mát và tàn phá trên khắp đất nước ta, cướp đi mọi thứ của nhân dân. chính chiến tranh đã làm nên bi kịch của tình cha con trong tác phẩm “Chiếc lược ngà” của Nguyễn quang sang, đánh thức những vần thơ vang bóng lòng căm thù giặc của các nhà thơ cách mạng… mà với người Việt Nam, cũng chính từ lúc đó đã mới cảm nhận được vẻ đẹp trong góc khuất của tâm hồn mình. câu thơ có động từ “đốt” được lặp lại, từ ghép “cháy” được tách ra khiến hiện thực chiến tranh không chỉ tràn ngập câu thơ mà còn lấp đầy không gian kí ức. nhưng từ đó, trái tim ông hiện ra bao la như biển cả, bình lặng nhưng chan chứa tình yêu thương con cháu và sâu nặng với nghị lực vô cùng vững vàng.

Tại sao trái tim người bà lại chứa đựng nhiều điều như vậy? vì trong trái tim ấy luôn có ngọn lửa bùng cháy mà không có lửa:

<3

Từ hình ảnh bếp lửa cụ thể, tác giả đã nâng nó lên thành “ngọn lửa” với ý nghĩa khái quát và tượng trưng. “ngọn lửa” với sự ấm áp, giản dị của tình gia đình, tình bà cháu đã hun đúc thành “ngọn lửa” niềm tin và sức sống cho các thế hệ mai sau. từ ngọn lửa ấm áp ấy, nhà thơ mở ra những suy nghĩ về cuộc đời mình:

trong suốt cuộc đời biết nắng mưa hàng chục năm, đến nay ông vẫn duy trì phong tục dậy sớm nhóm lửa ấm tình thân, củ khoai, nhóm nếp mới. gạo sẻ chia niềm vui đánh thức mọi suy nghĩ yêu trẻ

chất trữ tình vẫn còn đó, nhưng dòng suy nghĩ đã nhuốm màu cốt truyện. “may mắn” – từ láy có sức gợi với hai thanh miêu tả cả cuộc đời vất vả của ông, kết hợp với “biết bao nắng mưa” – một ẩn dụ để chỉ những thăng trầm của cuộc đời, làm sâu sắc thêm niềm hy vọng về sự cần cù lao động của ông. trải qua tất cả những khó khăn thử thách đó, hình ảnh của anh vẫn chưa bao giờ tách rời với ngọn lửa. “Đã mấy chục năm trôi qua”, câu thơ như kể lại, gợi về cả một tuổi trẻ, cả một đời người dậy muộn, dậy sớm gắn liền với khói bếp nghi ngút. Cô ấy là một người phụ nữ đơn giản nhưng cô ấy có một sức mạnh kỳ diệu. Xuyên suốt bài thơ, hình ảnh bếp lửa hồng mười lần xuất hiện, mười lần tác giả nhắc đến người phụ nữ Việt Nam, rồi cất lên từ đó với bao nỗi nhớ nhung, trân trọng:

ôi kỳ lạ và thần thánh – lửa!

dòng cảm thán “ồ” dường như chứa đựng và kìm nén quá nhiều điều. ở anh là sức mạnh “kỳ lạ” đã đánh thức cả một chân trời ký ức, cả một tuổi thơ, cả một tâm hồn. trong đó là cái “thiêng” mà nhà thơ đã nâng niu cất giữ trong lòng nơi đất khách quê người. hình ảnh ấy và chất trữ tình kết hợp với lời bình đã trở thành phông nền hoàn hảo để mở ra những chiêm nghiệm của cả tác giả và độc giả về cuộc sống cần cù và yêu đời của chị.

vì vậy bây giờ, khi tôi ở cách xa cô ấy hàng ngàn dặm, tôi luôn hướng trái tim mình về người tôi yêu:

Tôi đi rồi. có khói trăm tàu, lửa trăm nhà, vui trăm phương nhưng lòng vẫn không nguôi thương nhớ: ngày mai có thắp bếp không? …

Ở nước Nga xa xôi lạnh giá, bếp gas và bếp điện đã thay thế bếp củi nghi ngút khói, nhưng hình ảnh về Bà và bếp lửa ban mai vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi. lối liệt kê và cách lặp cấu trúc “có… hàng trăm…” đã vẽ nên một chân trời bao la, rộng lớn với bao điều vui tươi, mới mẻ. tuy nhiên, cuộc sống hiện đại ấy vẫn không thể nguôi ngoai nỗi nhớ da diết và thường trực đối với chị, một nỗi nhớ “khôn nguôi nhớ nhung”. những người bà nói riêng hay những người phụ nữ trong gia đình nói riêng luôn gắn liền với những gì gần gũi và thân yêu nhất. để rồi hàng ngày, hàng giờ trong lòng anh lại vang lên câu hỏi: “mai anh có bật bếp không?”. “bếp lửa” đã thực sự trở thành một kỉ niệm xúc động, một niềm tin thiêng liêng kì diệu đã đồng hành cùng nhà thơ trong suốt cuộc đời.

Với “bếp lửa”, các nghệ sĩ Việt Nam đã chắt lọc từ cuộc sống những kỷ niệm, hình ảnh đẹp nhất về người bà kính yêu của mình để dệt nên hình tượng “bếp lửa”, thể hiện sự trân trọng, quý mến và thấu hiểu. cảm ơn cô và cả với gia đình, quê hương đất nước. Chợt ta nhận ra rằng, sâu thẳm trong mỗi người luôn tồn tại những điều bình dị và thân thương. chúng ta hãy trân trọng những ký ức trong trẻo và êm dịu của thời ấy, vì đó là chốn bình yên để ta có thể trở về mỗi khi đi máy bay mệt mỏi, là hành trang quý giá để mang theo suốt chặng đường dài rộng của cuộc đời. . để một ngày dừng lại giữa dòng đời vô tận, ta mỉm cười vì trong tim luôn có một “ngọn lửa” …

Cảm nhận bài thơ bếp lửa của độ việt – văn mẫu 2

Bang viet là một trong những nhà thơ trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Với giọng kể và giọng trữ tình đậm đà, anh đã có những tập thơ để lại dấu ấn trong lòng người đọc như Mùi cây – bếp lửa, Những gương mặt trời, Đất sau cơn mưa … bài thơ ” bếp lửa ”, là một trong những sáng tác hay nhất của nhà thơ vì nó ghi lại những kỉ niệm của người bà ở quê nhà trong những năm tác giả xa quê.

Bếp lửa là kỉ niệm khó quên về hình ảnh người bà trong trí tưởng tượng của nhà thơ, mỗi khi nhắc đến bếp lửa, hình ảnh người bà cần mẫn lại ùa về trong kí ức:

“ngọn lửa cháy trong sương sớm

một ngọn lửa ấm áp và ấm cúng

Thương em biết bao nắng mưa ”

Xem thêm: Cách làm bài văn nghị luận xã hội lớp 9

ở đầu bài thơ, hình ảnh “bếp lửa” được lặp lại hai lần nhấn mạnh hình ảnh trung tâm của bài thơ là hình ảnh quen thuộc, là nguồn cảm xúc của em. chữ “đợi chơi” điêu khắc hình ngọn lửa hay là những kỉ niệm ùa về như ngọn lửa trong lòng thôi thúc người cháu. nhớ đến hình ảnh bếp lửa là nhớ đến bàn tay tỉ mỉ của người bà, người bà, sự chăm sóc, lo lắng cho cháu chắt để rồi tạc vào lòng người đọc một tình cảm thiêng liêng là kết tinh của những hình ảnh ấy. :

“Tôi yêu bạn, tôi biết trời mưa như thế nào”

Cụm từ “biết bao nắng mưa” gợi lên thành ngữ “mưa dầm thấm lâu”, nói lên những vất vả mà người bà gánh vác để chăm sóc, nuôi nấng gia đình. bài thơ nhớ lại tất cả tuổi thơ gian khổ, nghèo khó của người cháu với bà ngoại, còn đó là bóng tối khủng khiếp của nạn đói khủng khiếp năm 1945:

“Năm đó đói kém, cha đi xe bò, ngựa khô, ngựa gầy”

Thuở ấy, tuổi thơ của tôi gắn liền với 8 năm kháng chiến chống Pháp đầy cay đắng. có những lúc “giặc đốt phá làng tan hoang” trong khi cha mẹ bận đi làm ăn xa, đứa cháu thơ ngây chỉ biết sống trong vòng tay yêu thương của mẹ. “bà kể cháu nghe” từng câu chuyện quê hương, “dạy cháu làm” mọi việc nhà, “bà lo cho cháu ăn học” hàng đêm nơi thị xã vắng tiếng bom đạn của kẻ thù. Tất cả những điều nhỏ nhặt và tầm thường trong cuộc sống đều dồn hết lên đôi vai của người bà cần mẫn, khiến bà trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết:

XEM THÊM:  5 Mẫu Bài Vị Thờ Cúng đẹp tinh xảo mang phong cách truyền thống

“Bố đang ở chiến khu, bố còn việc phải làm

bạn viết thư, đừng nói với tôi điều này

chỉ cần nói ngôi nhà vẫn bình yên ”

Câu nói đó của anh đã theo tác giả suốt ngần ấy năm và không thể nào quên được. là câu nói thể hiện sự hy sinh to lớn của những người mẹ. hình ảnh của họ luôn ấm áp yêu thương và tình cảm giữa hai người luôn sâu nặng, không dễ gì quên:

<3

một ngọn lửa, trái tim anh ấy luôn sẵn sàng

ngọn lửa đức tin bền bỉ ”

Từ “ống khói” được cụ thể hóa ở trên hai câu dưới, nhà thơ dùng từ ngọn lửa mà không lặp lại “bếp lửa”. “lửa” ở đây mang nghĩa rộng hơn, sâu hơn: đó là ngọn lửa hy vọng, là sức sống bền bỉ của tình mẹ, tình quê tha thiết. bếp lửa chỉ sưởi ấm câu thơ, nhưng hình ảnh “ngọn lửa” tỏa sáng qua từng dòng thơ, hình ảnh của anh đã sưởi ấm trái tim người đọc. hình ảnh của Người là hình ảnh của người nhóm lửa, giữ lửa và hơn hết là người truyền lửa, ngọn lửa thiêng của đời sống đức tin cho các thế hệ mai sau. tác giả đã nhắc đến những điều đó với tất cả sự kính trọng và biết ơn đối với bà. vì nói đến chị là nói đến cảnh lao động khổ sai, nghèo khó:

“Em biết rằng trong cuộc đời có nắng có mưa

bộ lò sưởi ấm áp và ấm cúng

nhóm tình yêu, yucca ngọt ngào ”.

Cụm từ “ôm ngọt ngào” được lặp lại hai lần, nhưng ở đây không còn hình ảnh “bếp lửa” nữa mà là hình ảnh “nhóm lửa”. đằng sau “biết bao nắng mưa” của cuộc đời “bộn bề”, người bà vẫn nhen nhóm lên ngọn lửa, không chỉ là ngọn lửa của thực tại mà còn là ngọn lửa của tình yêu thương, của những hương thơm nồng đượm tình cảm gia đình. >

nhà thơ đã 10 lần nhắc đến hình ảnh bếp lửa và bên cạnh là người bà. nhắc đến là nhớ đến hình ảnh bếp lửa, nói đến hình ảnh bếp lửa là tôi nghĩ ngay đến, bởi hai hình ảnh này đã gắn bó với nhau qua bao nhiêu năm gian khổ. bếp lửa gắn liền với cuộc đời cô bằng vẻ đẹp, sự nhẫn nại và đức hi sinh. ngọn lửa đã thắp lên niềm hy vọng, sức sống bền bỉ, tình cha con, tình quê hương đất nước. hình ảnh bếp lửa ở đây vừa mang ý nghĩa thực, vừa mang ý nghĩa tượng trưng, ​​gần gũi và tự hào, khiến người Việt phải thốt lên:

“thật kỳ lạ và thần thánh – lửa.”

trở về với thực tại, nhà thơ thấy mình đang ở “đất khách quê người” trên hành trình chinh phục con chữ phát triển quê hương, chắc chắn anh sẽ không gặp những khó khăn của “những năm tháng đói khát” mà hình ảnh người bà. bận bếp lửa lúc bình minh luôn hiện hữu vì nó đã là quá khứ, là tuổi thơ, là ký ức về những tháng ngày gian khó và là tình cảm thiêng liêng bất diệt:

“- Ngày mai bạn có định bật bếp không?…”

câu hỏi tu từ và phép tu từ kết thúc bài thơ nhưng lại mở ra bao cảm xúc trong lòng người đọc về nỗi nhớ thương da diết, sâu nặng đối với ông bà. Bài thơ đã kết hợp nhuần nhuyễn giữa biểu cảm với miêu tả, tự sự và bình luận, thông qua việc tạo dựng hình ảnh bếp lửa gắn với hình ảnh người bà, như một điểm tựa khơi gợi bao kỉ niệm, cảm xúc, suy nghĩ về tình yêu thương của ông bà. .

Qua từng câu chữ của bài thơ, hình ảnh người bà hiện lên thật lung linh, đẹp đẽ, đáng quý và thân thương trong trái tim tác giả. hình ảnh ấy gắn với bếp lửa với vẻ đẹp bình dị giữa đời thường. bếp lò gợi lên những kỉ niệm thân thương, ấm áp mà rất đỗi thiêng liêng, nâng đỡ và nuôi dưỡng tâm hồn suốt đời.

Cảm nhận bài thơ Bếp lửa bằng tiếng việt – văn mẫu 3

Trong những năm chiến tranh, ngoài những bài thơ, bài thơ cổ vũ tinh thần chiến đấu của dân tộc, còn có những bài thơ xúc động về tình bạn, về quê hương đất nước. một trong số đó phải kể đến là vở kịch Bếp lửa quê hương, vở diễn đã gợi cho khán giả những cảm xúc dạt dào về gia đình, về những kỉ niệm thân thương với bà.

“bếp lửa bập bùng sương mai, lò sưởi ấm áp tình cháu biết bao nắng mưa”

mở đầu bài thơ là hình ảnh bếp lửa bập bùng trong sương sớm, nó như vừa thể hiện trong một kỉ niệm xa xăm mà tác giả chợt nghĩ đến hay khắc khoải nhớ về lúc bấy giờ. ngọn lửa ấy được hồi sinh từ đôi bàn tay gầy guộc và thân thương, hương khói nồng đượm bên bếp lò vẫn còn đó, trong ký ức của người cháu. và trên nền hình ảnh ấy là hình bóng người bà kính yêu, nghĩ đến bếp lửa tôi nhớ bà, thương những năm tháng bà vất vả hy sinh.

“Tôi yêu bạn, tôi biết trời mưa như thế nào”

Nhiều kỷ niệm thời thơ ấu chợt hiện về trong trái tim đầy hoài niệm của tôi.

“năm bốn tuổi đã quen hương khói, năm đó là năm đói kém, cha ta đi xe ngựa, ngựa khô, ngựa gầy, ta thôi.” nhớ đến khói, mắt tôi Giờ nghĩ lại vẫn thấy nóng, sống mũi vẫn ngứa. “

Cuộc sống khó khăn những năm tháng ấy có lẽ là điều tôi không thể nào quên dù mới bốn tuổi. đói khổ, vất vả được thể hiện qua hình ảnh “con khô gầy”, mùi khói đã trở thành hương vị quen thuộc lúc bấy giờ. khói làm cay mắt tôi, mùi vị của khói làm cho sống mũi tôi ngứa ngáy, hay đó là những khó khăn và đói kém trong những năm qua khiến tôi cảm thấy vừa xúc động vừa buồn khi nghĩ đến.

“Tám năm dài bà cùng bà thắp lửa hú ngoài cánh đồng xa khi gọi, ông có nhớ bà ngoại thường kể chuyện những ngày ở Huế tha thiết như thế nào không”

Tôi đã ở cùng bà ngoại nhiều năm, sống cùng bà nơi xứ người, bằng tình yêu thương được nhen nhóm từng ngày bên bếp lửa gia đình. “tám năm” – đủ dài để nhớ những lời dạy của ông, những câu chuyện của ông về những ngày ở Huế và những kỷ niệm cũ của ông. tiếng hú của bạn ngân vang trong bài thơ như gọi về dĩ vãng, sống lại những chuyện xưa. những bài thơ này giờ đây đong đầy tình yêu, thấm đẫm cảm xúc:

“Bố và mẹ bận đi làm, con ở với mẹ, mẹ bảo con nghe, mẹ dạy con làm việc, chăm con để con học hành vì lửa, mẹ nghĩ về công việc của mình, Con yêu, con không về ở với bà ở cánh đồng xa đâu.! “

Có thể xa cha mẹ từ nhỏ, sống với cô ấy nhiều năm, nhưng tình yêu của tôi dành cho cô ấy vẫn luôn lớn lao. Tôi luôn trân trọng công lao dạy dỗ của anh, những ngày anh dạy tôi phải làm thế nào, anh đã tận tình dạy tôi cách học. thậm chí có những lúc bà nội bảo tôi viết thư mà không đề cập đến những khó khăn ở nhà khiến bố mẹ tôi lo lắng. bà vẫn vậy, luôn lo lắng cho con cháu, dù vất vả nhưng vẫn không một lời than trách, trách móc. hình ảnh em hú vẫn khóc ngoài đồng không dứt ra được chính là hình ảnh em lúc này, nỗi nhớ mong chị đã qua, tiếng gọi chị về nhưng chị không thể quay lại vì chị chỉ có thể. gửi gắm niềm khát khao qua từng bài thơ.

“năm giặc đốt làng, thiêu rụi, hàng xóm tứ phương lầm lũi trở về. Họ giúp bà dựng lại túp lều tranh, bà vẫn kiên quyết nói với cháu mình:

“Bố đang ở chiến khu, nhưng đừng nói khi con viết thư nói nhà vẫn bình yên nhé!”

Chiến tranh không chỉ chia cắt nhiều gia đình, mà còn phá hủy sự bình yên của nhiều thị trấn và làng mạc. hai ông bà già trẻ được hàng xóm giúp đỡ dựng lại cái lán nhỏ, có nơi che mưa, che nắng. khốn khó đến vậy mà cô ấy không bao giờ từ bỏ, luôn tin tưởng, cậy trông.

<3

Qua từng dòng thơ, ta cảm nhận được hình ảnh người bà kiên cường, không sợ hy sinh, luôn tin yêu trong ngày đoàn tụ gia đình, ngày hòa bình thống nhất đất nước.

“Giờ em đi xa rồi. Khói trăm tàu, lửa trăm nhà, vui trăm phương, nhưng anh có bao giờ quên nhắc anh ngày mai bật bếp không?”

những dòng cuối của bài thơ xúc động đến lạ. Bây giờ tôi đã trưởng thành, trong chuyến đi của cuộc đời, tôi phải xa bếp lửa, xa bà ngoại, xa quê hương. Em đi đến một nơi mới, có những niềm vui mới thoải mái nhưng trong lòng anh luôn hướng về em, về quê hương anh. Có lam lũ, có gian khổ, có gian khổ và có tất cả tình yêu thương suốt những năm tháng tuổi thơ. Đó là quê hương của tôi, chính là tình bạn đã nâng đỡ tâm hồn tôi, nâng đỡ cuộc sống của tôi trong mỗi bước đường đời.

với ca từ nhẹ nhàng, tình cảm, hình ảnh giàu giá trị biểu tượng và lối viết kết hợp giữa tự sự, trữ tình và biểu cảm, tác giả đã tạo nên một bài thơ đầy cảm xúc. đọc bài thơ em hiểu thêm tình cảm của những người con xa quê, khao khát ngày đoàn tụ, trân trọng hơn những giây phút lao động, sum họp bên gia đình, thêm yêu quê hương, đất nước, nơi mình đã gắn bó. đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi qua nhiều khoảnh khắc của thời gian.

Cảm nhận bài thơ Bếp lửa bằng tiếng việt – văn mẫu 4

lớn lên ai cũng nhớ về những kỉ niệm tuổi thơ. đó có thể là kỉ niệm với người mẹ thân yêu, với người cha khả kính, có thể là với người bà kính yêu. Với tấm bằng Việt Nam, kỷ niệm tuổi thơ đáng nhớ nhất của tôi là hình ảnh bà ngoại đi làm từ sáng sớm. hiện tại với cô là hình ảnh ngọn lửa. đã khơi nguồn cảm hứng để tác giả nhớ đến bà và viết về bà qua bài thơ trữ tình: bếp lửa.

đầu bài hát là hình ảnh ngọn lửa:

một ngọn lửa cháy trong sương sớm, một bếp lửa ấm áp.

ba tiếng “một ngọn lửa” đã trở thành điệp khúc gợi lại hình ảnh quen thuộc trong mỗi gia đình ở làng quê Việt Nam. hình ảnh “bếp lửa” thật ấm áp giữa cái se se lạnh của sương sớm. Đó không chỉ là sự chập chờn của ngọn lửa mới thắp trong màn sương, mà còn là sự chập chờn trong tâm tưởng của người chiêm bái phương xa. hình ảnh bếp lửa gia đình với bao tình cảm ấm áp. Anh đã nhớ đến sự quan tâm, lo lắng, chăm sóc và bảo vệ đứa cháu bé bỏng của người bà. từ hình ảnh bếp lửa, đứa cháu nhớ nó khi nghĩ về nó:

Tôi yêu bạn, tôi biết trời nắng thế nào.

Trong câu thơ là từ “yêu thương” thể hiện tình cảm của người cháu đối với bà. anh lao động miệt mài, âm thầm trong hoàn cảnh “biết bao nắng mưa”, tính toán bao nhiêu mưa nắng khổ cực đã đi qua cuộc đời anh. Tôi thương người bà chăm chỉ và cần cù của mình để rồi khi nghĩ đến bà, ký ức của tôi lại hiện về những khó khăn của tuổi thơ tôi!

Năm đó là năm đói kém, cha tôi lái xe bò khô, con ngựa gầy guộc.

Nạn đói năm 1945 khiến nhiều người đau khổ và chết chóc. năm đó bằng Việt mới có bốn năm. sống trong hoàn cảnh đó, làm sao tránh khỏi những cực đoan. từ ghép “mệt” trở nên tách rời và đan xen với từ đói gợi cảm giác cái đói kéo đến, đồng thời rút cạn sức lực của cả người và gia súc. Kỷ niệm đáng nhớ nhất đối với người cháu là khói bếp, khói bếp lửa gia đình:

Năm bốn tuổi, tôi đã quen với mùi khói … Tôi chỉ nhớ làn khói làm cay mắt tôi, đến bây giờ nhớ lại, sống mũi tôi vẫn còn ngứa.

Giờ nghĩ lại, tôi cảm thấy như đang sống lại những năm tháng đó. câu thơ ấy có sức truyền cảm đặc biệt khiến người đọc thấy cay cay sống mũi. tuổi thơ ấy lớn lên trong đống đổ nát của chiến tranh. quê hương, làng mạc bị địch tàn phá. cuộc sống tuy khó khăn nhưng họ cũng được an ủi bằng tình cảm của bà con lối xóm. vì hoàn cảnh chung của nhiều gia đình Việt Nam lúc bấy giờ, người lớn đều phải tham gia kháng chiến, chỉ còn người già và trẻ nhỏ ở nhà:

Bố mẹ bận đi làm.

Và sau đó chỉ có hai đứa trẻ mồ côi với nhau. Bà ngoại hay kể chuyện ở Huế, bà dạy cháu học, chỉ cháu với. cô ấy tiếp quản mọi công việc vì bố mẹ cô ấy bận đi làm chưa về. Bà là chỗ dựa của bà và cháu trai ngoan là nguồn vui của bà. ký ức tuổi thơ gắn liền với hình ảnh “bếp lửa”, bởi “tuổi tứ tuần đã quen mùi khói”, sớm muộn cũng phải lo toan. Nó không mất nhiều thời gian, nhưng tại sao nó lại mất? trong lòng nên khi nhớ về tuổi thơ “chỉ nhớ làn khói trong mắt” cảm giác đó thật chân thực và xúc động. khói bếp năm xưa hình như bay xa làm cay mũi. Trước đây ngứa vì khói thuốc, nhưng bây giờ ngứa sống mũi khi nhớ về tuổi thơ và cũng vì nhớ bà.

Đứa cháu nghĩ đến bà nội, rồi nghĩ đến quê hương, đến tiếng chim tu hú. “Của anh thế nào” được lặp lại bốn lần, tiếng kêu của ông trên cánh đồng xa như sự thương cảm cho cuộc sống nghèo khổ trong chiến tranh của hai ông cháu. và trong câu chuyện của anh ta thậm chí còn có “mức độ nghiêm trọng như thế nào”. tâm hồn trẻ thơ của tôi chợt nảy ra một điều ước:

trời ơi! anh ấy đã không đến và ở lại với cô ấy ở những cánh đồng xa xôi

Những kí ức tuổi thơ đã được đánh thức, có hình ảnh người bà tần tảo sớm hôm, có hình ảnh của cả đất nước.

Từ những ký ức thời thơ ấu của mình, người cháu đã suy ngẫm về cuộc đời của mình. anh đã hy sinh cả cuộc đời để thắp lửa và giữ cho ngọn lửa luôn nóng và sáng trong gia đình:

trong suốt cuộc đời, ông biết nắng mưa hàng chục năm và đến nay, ông vẫn giữ thói quen dậy sớm để thắp lửa sưởi ấm.

Bà là một người phụ nữ siêng năng, giàu đức hy sinh. anh thắp lửa mỗi sáng không chỉ bằng rơm mà còn bằng ngọn lửa của trái tim, ngọn lửa của sự sống, tình yêu và sự tin tưởng. từ một bếp lửa bình dị và gia đình, người cháu đã làm được nhiều điều “kỳ diệu” và “thiêng liêng”. ngọn lửa do chính tay anh thắp lên đã nuôi lớn tuổi thơ anh: “khơi lại mọi cảm xúc của tuổi thơ”. anh đã chịu đựng trong thầm lặng và hy sinh vì: “Bố đang ở chiến khu, bố còn công việc của mình”. vì vậy, người cháu đã cảm nhận được ở bếp lửa thân thuộc nhưng quen thuộc những vất vả của người bà.

<3

Trong bài thơ, có đến mười lần người bà hiện diện bên bếp lửa với vẻ đẹp của sự cần cù, hi sinh, yêu thương con cháu. và từ “bếp lửa”, tác giả đã đi đến hình ảnh “llama”:

<3

Cháu trai ngày xưa giờ đã trưởng thành, cháu đã không còn nữa. trước mắt là “trăm niềm vui”, “trăm trận khói tàu”, “trăm vụ cháy nhà”, một thế giới rộng lớn với bao điều mới lạ đang được hé lộ. nhưng đứa cháu cứ hỏi: “Ngày mai con có định vào bếp không?”. Mỗi ngày tôi đều tự hỏi mình “ngày mai” rằng mỗi ngày tôi sẽ nghĩ đến bà, hình ảnh người bà luôn sưởi ấm trái tim tôi và ủng hộ tôi trên suốt chặng đường.

bang viet đã tạo nên hình ảnh “bếp lửa” mang ý nghĩa tả thực và tượng trưng. giọng văn trầm lắng, suy tư đã làm say đắm lòng người. và bài thơ bên bếp lửa bằng Việt như một triết lý thầm kín. vẻ đẹp của tuổi thơ rất đáng trân trọng và sẽ nâng đỡ con người trong suốt chặng đường dài rộng của cuộc đời. Nhà ngoại giao Việt Nam đã bày tỏ tình cảm và lòng biết ơn sâu sắc tới các bạn. lòng biết ơn là biểu hiện cụ thể của tình yêu quê hương, đất nước khi đi xa.

cảm nhận bài thơ “bếp lửa” của bang viet

Bang viet sinh nam 1941, o Ha Tay. Bằng Việt thuộc thế hệ những nhà thơ trẻ trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ cứu nước. ông thường đi sâu vào khai thác ký ức, ký ức tuổi thơ và khơi gợi những ước mơ tuổi trẻ. Thơ Việt Nam sâu lắng, ý nhị, giản dị, dễ rung động lòng người. Bài thơ trên bếp lửa được sáng tác năm 1963 khi tác giả rời quê hương sang Nga học luật. từ xa Tổ quốc, nhà thơ khơi gợi những kỉ niệm tuổi thơ, nhớ quê hương ngay cả trong chiến tranh đau thương mất mát. Đặc biệt, hình ảnh bếp lửa ấm áp và người bà hiền từ đã để lại nhiều ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.

ở đầu bài thơ là hình ảnh chiếc lò sưởi ấm áp giữa cánh đồng sương mù lạnh lẽo:

“bếp lửa bập bùng sương mai, lửa trại ấm áp tình bà con biết bao nắng mưa!”

ba từ “bếp lửa” được lặp lại hai lần trở thành điệp khúc mở đầu bài thơ với giọng điệu sâu lắng, khẳng định hình ảnh “bếp lửa” như một dấu ấn không bao giờ phai mờ trong tâm trí nhà thơ. bài thơ gợi lên trong tâm trí người đọc những hình ảnh thân thuộc, gần gũi về một vùng quê Việt Nam thanh bình, bình dị. ngọn lửa nhỏ ẩn hiện trong sương trong gió nhưng luôn ấm áp tình người. trên những mái nhà tranh, co ro bên vách tre làng đêm ngày, ngọn lửa được dập tắt rồi lại nhen nhóm.

có ít người là người Việt Nam mà không nhớ hình ảnh đó. bởi viet đã lọc bỏ tất cả các yếu tố xung quanh để ngọn lửa trở thành hình ảnh trung tâm, thu hút sự chú ý sâu sắc của người đọc. ánh sáng và sức nóng dường như lan tỏa khắp không gian, sưởi ấm lòng người.

Cái bếp đó không im lặng, nó luôn chuyển động. từ “loanh quanh” rất thực như một sự hồi tưởng, gợi nhớ về hình dáng bếp lửa bập bùng, chập chờn trong ký ức. ngọn lửa bập bùng, đung đưa trong gió, chứa đựng biết bao hơi ấm, bao tình người. hai chữ “huu iu” gợi nhớ đến bàn tay nhẫn nại, khéo léo và tấm lòng chăm chút của người bật lửa, rất thành công với công việc bếp núc hàng ngày.

Từ đôi bàn tay cằn cỗi của anh, ngọn lửa bùng cháy. một cách rất tự nhiên, hình ảnh bếp lửa đã đánh thức tình yêu vốn đã rất nồng cháy trong lòng người cháu: “Thương cháu biết bao nắng mưa”.

Xem thêm: Kể lại bài thơ đêm nay bác không ngủ

tình yêu tràn đầy của bạn đã được thể hiện một cách trực tiếp và đơn giản. đằng sau sự giản dị ấy là cả một tấm lòng, sự thấu hiểu đến tận cùng những khó khăn, vất vả, bộn bề của cuộc đời anh. ngọn lửa ấy đã trải qua bao nắng mưa, lạnh giá để cháy sáng vào mỗi buổi sáng và mỗi buổi chiều. Ngọn lửa ấy bừng lên niềm vui, ánh sáng và niềm tin vững chắc vào cuộc sống dù còn bao gian nan, hiểm nguy.

Ba câu thơ đầu đã gợi tả cảm xúc dâng trào cùng với những kỉ niệm, hồi tưởng của tác giả về bếp lửa, về bà và khái quát tình cảm của người cháu đối với cuộc sống bận rộn của nhân dân. bà.

Từ hình ảnh bếp lửa trong tâm trí, nhà thơ trở về kí ức tuổi thơ những ngày sống bên bà. nhà thơ nhớ rất rõ từng khoảng thời gian vì nó gắn liền với những kỉ niệm khó quên. dòng hồi tưởng bắt đầu bằng hình ảnh bếp lửa gắn với người bà. cụm từ “bếp lửa” được lặp lại, khắc họa rõ nét và hiện lên chiếc bếp ấm xa xăm trong ký ức, từ hình ảnh lò sưởi của bà cụ đến quá khứ xa xăm năm 4 tuổi:

XEM THÊM:  Tổng hợp top 10 bài tiểu luận văn hóa công sở hay nhất - Top Báo Cáo Thực Tập Tốt Nhất

“Mới bốn tuổi đã quen mùi khói, năm đó đói khát, cha đi lái xe, ngựa khô gầy, trong mắt chỉ nhớ có khói. , nhớ lại bây giờ sống mũi vẫn còn ngứa! ”

Kỷ niệm tuổi thơ với cô là một quãng đời nhiều gian nan, vất vả. Khi lên bốn tuổi, cháu trai của ông đã gây ra một vụ cháy với bà nội của mình. đó cũng là điều xa vời nhất trong ký ức mà người cháu có thể nhớ được. năm đó cũng là năm “chết đói”. cái đói cùng cực, đói cùng cực được minh chứng qua hình ảnh con ngựa kéo xe:

“Bố sắp lái xe, con ngựa khô gầy guộc”

Năm đó là năm 1945, năm có nạn đói trên toàn miền Bắc. Vừa ra khỏi chiến tranh, đất nước ta lại lâm vào những khó khăn, thử thách khủng khiếp: nền kinh tế kiệt quệ, thiên tai, hạn hán nối tiếp nhau làm cho lao động sản xuất bị đình trệ, mất mùa liên tục. . cả miền bắc rơi vào nạn đói tồi tệ nhất trong lịch sử. hơn nữa dịch bệnh lan tràn khắp nơi. trong thời kỳ đen tối đó, hơn 2 triệu người đã chết.

chắc chắn, may mắn cho những ai đã vượt qua cơn đói đó. Cho đến bây giờ, nhớ lại khoảng thời gian đó, tác giả vẫn cảm thấy ngứa mắt. hăng từ khói nấu ăn. chua xót vì không ít lần nàng, một người yêu nước phải trầm luân với vũ điệu trong bi kịch của kiếp người. ký ức đau buồn đó, mùi khói quen thuộc cho đến nay dường như vẫn còn đọng lại ở đây.

thời gian trôi qua, đủ để làm phai mờ mọi thứ. nhưng những kỷ niệm cùng cô thắp lửa suốt 8 năm dài không thể phai mờ trong ký ức:

“Đã tám năm bà cùng bà đốt lửa hú ngoài đồng xa, bà có nhớ Bà không? Bà vẫn hay kể chuyện những ngày ở Huế. Sao tiếng hú của cháu kêu to quá mẹ ơi. bận đi làm, tôi ở bên cô ấy, cô ấy nói tôi nghe, cô ấy dạy tôi làm việc, cô ấy lo cho tôi ăn học, cô ấy thắp lửa nghĩ về sự vất vả của cô ấy, bạn làm thế nào! Cô ấy không đến ở lại với tiếng hét của cô ấy ở những cánh đồng xa? ”

“Tám năm tôi cùng bà thắp lửa” cũng là tám năm tôi nhận được tình yêu thương, sự che chở và nuôi dưỡng tâm hồn từ trái tim bà. Tôi đã sống tám năm đó với công việc vất vả, gian khổ nhưng đầy ắp tình yêu thương của ông. con đường dài lái xe gợi lại những năm tháng rong ruổi trong cuộc đời lam lũ. bố mẹ tôi đi kháng chiến, tôi sống với bà ngoại tám năm.

Tám tuổi, người bà đã thay cha thay mẹ chăm sóc, nuôi dưỡng và bảo vệ đứa cháu trước bao hiểm nguy, chông gai. Chính mẹ đã dạy tôi nên người. Bà thường kể chuyện những ngày ở Huế để nhớ về truyền thống gia đình, nỗi đau mất mát, chiến công của dân tộc. Bà luôn ở bên, dạy dỗ và chăm sóc tôi trưởng thành.

Mỗi ngày, mỗi ngày, ngọn lửa được thắp lên bởi những bài học, câu chuyện và lời nhắc nhở đáng suy nghĩ của bạn. ngọn lửa như một tín hiệu để bắt đầu mọi hoạt động và đưa con người vào cuộc sống. bếp lửa mỗi sáng để mở ra một ngày mới. mỗi buổi chiều ngọn lửa lại bùng cháy để khép lại một ngày và mở ra một ánh sáng đoàn tụ mới ấm áp và thân thương.

hàng ngày, đứa cháu trai chứng kiến ​​cách bà nội châm lửa. từ những que củi vô tri, ngọn lửa ấm áp bùng cháy như một phép màu. Nghe có vẻ dễ dàng nhưng thực tế không phải vậy. Vào những ngày mưa gió, củi ướt rơm rạ, rất khó đốt lửa. Chính vì vậy mỗi khi người cháu thắp lửa, ông lại nghĩ đến bà mình đã vất vả bao nhiêu.

bà nội và bếp lửa là chỗ dựa tinh thần, sự quan tâm, chăm sóc của cháu trai. bếp lửa quê hương, bếp lửa tình anh lại khơi gợi kỉ niệm tuổi thơ, kỉ niệm gắn liền với tiếng chim tu hú ngoài đồng mỗi khi hè về. tiếng chim tu hú được lặp đi lặp lại bốn lần, tạo nên một nỗi ám ảnh lớn.

lần thứ nhất, tiếng hú vang lên trên cánh đồng xa, lẩn khuất trong sương khói xám: “hú trên cánh đồng xa” lần thứ hai được lặp lại ngay sau đó trong câu hỏi đầy tình tứ: “bao giờ tu hú. , bà có nhớ bà không?. lần thứ ba, tiếng hú đi vào nỗi buồn sâu lắng: “tru tréo làm sao!”. Lần thứ tư trong lời mời chân thành của tác giả: bà ơi! không. đến để ở lại với tiếng hét của cô ấy ở những cánh đồng xa? ”

Trong không gian nông thôn thô sơ và đổ nát, tiếng chim tu hú gợi lên nỗi buồn và sợ hãi vô hạn. trong bài thơ “tiếng chim tu hú” của nhà thơ còn miêu tả tiếng chim tu hú gắn với hình ảnh người cha già, với những kỉ niệm về thời thiếu nữ xinh đẹp, tiếng chim tu hú bay lượn. bài thơ như một ẩn âm u buồn, tiếc nuối.

Trong tâm lý con người, tiếng chim tu hú luôn mang lại những điều xui xẻo cho con người. nó là đại diện của cái ác, ma quái, đầy chết chóc. Tiếng kêu u uất, đứt quãng, u uất của loài chim ẩn mình này luôn khiến người ta bất an, lo lắng. tiếng chim như thúc giục, như khao khát một điều gì đó khiến lòng người trỗi dậy những khao khát, khao khát.

có phải là tiếng vọng của đất trời để vỗ về, sẻ chia với cuộc sống bận rộn của bạn? Có lẽ lúc đó tác giả cũng không biết, nghe tiếng chim hót như một dấu hiệu duy nhất bằng niềm tin vào sự đồng cảm trong cuộc đời khó khăn của mình. vì thiên nhiên luôn là bạn, luôn đồng lòng và không bao giờ phản bội con người.

những bài thơ giống như một cuộc đối thoại của trái tim, tôi nói với bà tôi trong tâm trí của tôi, tôi nói với con chim tu hú trong tình yêu. và tất cả những điều này là tâm sự của tôi với người bà yêu quý của tôi. Hình ảnh bếp lửa, tiếng chim tu hú vang lên trong không gian bao la khiến cả bài thơ nhuốm màu bàng bạc của không gian nỗi nhớ, của tình bà cháu đẹp như trong truyện cổ tích. .

Những năm tháng thanh bình thơ mộng ấy trôi qua nhanh chóng, để lại trong lòng nhà thơ những kỷ niệm đau thương về đất nước và dân tộc:

“năm mà giặc đốt thị xã, đốt phá xóm giềng bốn bề trở về thất thường. anh ấy đã giúp cô dựng lại túp lều tranh. ”

từ đói và khát đến tự nhiên. Kẻ thù hung bạo luôn cận kề và sẵn sàng tấn công sự sống bất cứ lúc nào. kẻ thù kéo đến, tất cả bị tiêu diệt, đốt cháy để dập tắt sự sống của con người; nhằm tiêu diệt khát vọng hòa bình, muốn khuất phục con người bằng sức mạnh của bom đạn. tội ác của kẻ thù đã được hoàng đế khắc họa trong bài thơ Bên kia sông với những lời lẽ lạnh lùng, căm phẫn:

“Quê hương của chúng tôi kể từ ngày khủng khiếp giặc lửa, ruộng khô, nhà cháy, đàn chó tìm thấy một đàn cây lê đẫm máu và bờ vực hoang vắng.”

> p>

(qua sông duong)

nhưng không gì có thể tiêu diệt được sức sống của con người. họ không chết, họ không bỏ cuộc, họ vẫn vươn lên mạnh mẽ để “dựng lại túp lều tranh” từ đầu từ đống tro tàn. họ vẫn tin tưởng vào con đường đi mạnh mẽ, vào cuộc chiến, vào thế trận chắc thắng của dân tộc. họ càng bị áp bức, họ càng mạnh mẽ:

“còn khỏe, anh bảo tôi nghĩ:“ Bố đang ở chiến khu, bố còn có chuyện với bố, có viết thư thì đừng nói thế này, thế kia, chỉ nói là nhà. vẫn bình an vô sự! ”.

những chi tiết thơ hiện thực. hiện thực cuộc sống được phản ánh gay gắt qua câu thơ tưởng chừng nhẹ nhàng càng làm tăng thêm đức tính hy sinh quên mình của người cha. thành ngữ “cháy và cháy” cho ta cảm giác về hình ảnh một thị trấn hoang vắng trong khói lửa chiến tranh.

Trên nền sự tàn lụi đó là sự quan tâm, đùm bọc của mọi người dành cho hai ông bà. Điều khiến tôi xúc động nhất là bà cụ một mình chống chọi với những năm tháng gian khổ, cực khổ mà không hề kêu ca hay than phiền. cô ấy mạnh mẽ và kiên cường đối mặt với thực tế khắc nghiệt. đặc biệt là lời dặn dò của người cháu đã làm sáng tỏ vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ giàu lòng vị tha, giàu đức hi sinh: “Bảo nhà yên bề gia thất!”

Bà không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng chắc chắn người cháu nhận ra rằng bà đang cố gắng kìm nén nỗi đau, bình tĩnh và sáng suốt ngay cả trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất. quyết định đưa ra những lời căn dặn, những lời căn dặn chắc nịch như kìm nén cơn tức giận trước tội ác của kẻ thù tàn bạo, quyết tâm làm tốt trách nhiệm của hậu phương luôn hướng về tiền tuyến.

Người bà cố gắng quán xuyến mọi lo toan để các con yên tâm công tác. bà không chỉ là chỗ dựa cho cháu, là chỗ dựa cho những người con chiến đấu mà còn là hậu phương vững chắc cho toàn tiền tuyến, góp phần không nhỏ vào cuộc kháng chiến chung của dân tộc. tình bà cháu hòa quyện với tình yêu quê hương đất nước.

hình ảnh của cô ấy gợi cho tôi nhớ đến người mẹ ra đồng cõng con đi đánh giặc:

“Mẹ là giọt nước tràn ly, khắc khoải cho tôi cuộc sống khỏe mạnh, tôi chìm trong gian khổ.”

(huyền thoại mẹ – trinh cong son)

Hình ảnh người bà gắn liền với hình ảnh bếp lửa trong kí ức tuổi thơ của người cháu. người cháu đã nhớ rất rõ từng giai đoạn lịch sử. cô ấy 4 tuổi, trận khói kinh khủng qua đi, tôi đã cùng cô ấy vượt qua giai đoạn khó khăn như vậy. ở tuổi 12, trong 8 năm ở với bà của mình, ông đã thắp lửa. bố mẹ đi kháng chiến, bà nội thay, chăm sóc, dạy dỗ.

Càng lớn tuổi, tôi càng yêu bà, vì tôi hiểu những khó khăn của bà. năm kẻ thù quay lại đốt cháy thị trấn, tất cả đều bị tiêu diệt. anh vẫn im lặng, không ảnh hưởng đến trận chiến, anh đồng lòng hy sinh tất cả những gì mình có, để đoàn kết dân tộc chống lại kẻ thù. ngọn lửa cứ cháy mãi trong những năm tháng gian khổ, ác liệt ấy. hình ảnh bếp lửa dường như trở thành ngọn lửa tình yêu và ngọn lửa căm thù.

ở đây, ý thơ chợt lắng lại, đọng lại những kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ bên bà và bếp lửa. giờ đây, ngọn lửa và bà của nó, tuy hai mà một, đã hòa vào nhau thành một nguồn sống mạnh mẽ và bất tử

“Để rồi sáng, tối anh lại thắp lửa, một ngọn lửa, trái tim anh luôn cháy, một ngọn lửa niềm tin bền bỉ…”

Hình ảnh người bà cố chăm chút bên bếp lửa ấm áp lại được lặp lại. giờ đây, ngọn lửa không chỉ được thắp lên bằng chất đốt mà còn được thắp lên bằng ngọn lửa của sức sống, tình yêu thương luôn “nghĩa cử” trong tim, và niềm tin vô cùng “bền bỉ”, hiên ngang, bất diệt. bếp lửa là những kỉ niệm ấm áp, là niềm tin thiêng liêng kì diệu nâng bước các em trên chặng đường dài. ngọn lửa là lẽ sống, là tình yêu và là niềm tin mà bà đã truyền cho các em. và với tất cả tình yêu, đứa cháu trai tiếp nhận ngọn lửa đó, nó tiếp tục duy trì nó và đốt cháy nó vào ngày mai.

ở đây, bếp lửa đã trở thành biểu tượng của sức mạnh tinh thần, ý chí chiến đấu và niềm tin bất diệt vào cội nguồn sinh tồn. lửa là nguồn sống của vạn vật và con người. từ bàn tay của anh, ngọn lửa được truyền cho các thế hệ sau.

bất chợt, nhà thơ trở về với những suy tư riêng tư về người bà và bếp lửa:

“Suốt đời biết nắng mưa mấy chục năm, đến nay bà vẫn duy trì phong tục dậy sớm thắp lửa sưởi ấm, đoàn viên nghĩa tình, xôi khoai, nếp vui. mới, chia sẻ niềm vui, đánh thức cảm xúc tuổi thơ… ”

Anh ấy đã dành cả cuộc đời khốn khó của mình để giữ lửa ấm. Hàng chục năm nay, việc dậy sớm vào bếp mỗi sáng đã trở thành thói quen và nếp sống. người bà thắp lửa chuẩn bị những bữa cơm no đủ, đầm ấm cho các cháu. Những bữa cơm, bữa cháo từ bếp lò của anh đều đặn dù còn nhiều khó khăn. bếp của anh ấy kết nối thị trấn.

nhờ ngọn lửa ấy mà người cháu biết sống ân tình, thủy chung, biết mở lòng với mọi người xung quanh, biết chia sẻ và gắn bó với tất cả những người xung quanh. một bếp lò bình thường ẩn chứa những điều phi thường. vì thế, nhà thơ phải thốt lên đầy ngưỡng mộ:

“ôi kỳ lạ và thần thánh – lửa!”

thật lạ vì cái bếp ấy đã cháy hàng chục năm trời, bất chấp ngày mưa, ngày nắng, bất chấp bão táp, bất chấp kẻ thù tàn phá. nó chưa bao giờ bị phá vỡ trong hai mươi năm và sẽ cháy sáng hơn và mạnh mẽ hơn cho đến muôn đời.

thiêng liêng vì nó gắn liền với hình ảnh người bà đáng kính trong ký ức tuổi thơ. ông và cháu gái của mình đi xuyên thời gian. xua tan bóng tối. mang đến sự ấm áp và hạnh phúc. duy trì sự tự tin và lực lượng quan trọng. Mặt khác, trong đời sống tâm linh của người Việt Nam, bếp lửa gắn liền với thần lửa, vị thần hộ mệnh của đời sống gia đình, được nhân dân hết sức coi trọng và tôn vinh.

giờ đây, xa Tổ quốc, ký ức tuổi thơ lại ùa về trong lòng tác giả thổn thức không nguôi. dù bây giờ có muôn vàn ánh đèn nhưng người cháu vẫn không quên ngọn lửa quê hương được thắp lên bởi bàn tay cằn cỗi của người bà kính yêu. những kỷ niệm xa xăm vẫn in sâu trong hoài niệm khó quên ”

“nhưng vẫn không bao giờ quên nhắc tôi: ngày mai bạn có bật bếp không?…”

Nhiều bài thơ đã viết về hình ảnh bếp lửa, nhưng cho đến nay, chưa bài thơ nào vượt qua được bài bếp lửa trong tiếng Việt. Thành công của văn bằng Việt Nam là đã thể hiện và hình dung được hình ảnh bếp lửa, nâng nó lên thành một biểu tượng mạnh mẽ của nghệ thuật biểu đạt.

Trong bài thơ, có hai hình ảnh nổi bật, liên quan mật thiết với nhau, vừa tách biệt, vừa mờ trong nhau, cùng tỏa sáng. Đó là hình ảnh người bà và bếp lửa. anh thắp lửa mỗi sáng, mỗi tối và suốt cuộc đời trong mọi hoàn cảnh, từ những ngày khó khăn đến bình yên.

bếp lửa còn là biểu hiện cụ thể, gợi mở về sự tận tụy, chăm sóc và yêu thương cháu của người bà. ngọn lửa là tình yêu thương ấm áp của cô, là bàn tay chăm sóc của cô. bếp lửa đã gắn liền với bao khó khăn vất vả trong cuộc đời của anh. mỗi ngày ông thắp lửa để thắp lên cuộc sống, niềm vui, tình yêu, niềm tin và hy vọng của tất cả con cháu mình.

bình luận về bài thơ về bếp lửa

Chúng ta đã được đọc rất nhiều bài thơ hay về tình yêu đất nước, tình yêu gia đình. có người thích vẻ đẹp chân thành, nồng nàn của đức hi sinh nơi đất mẹ. có người say mê tình mẹ con thơ mộng, lãng mạn trong bài hát Mây họa sóng đôi ta đi … còn tôi thì đồng cảm với tình mẹ con tha thiết tha thiết trong bài hát. của người Việt Nam. lửa.

bếp lửa là bài thơ hoài niệm về cái bếp tuổi thơ, nhớ rõ, nhớ ngọn. nó không dễ nhớ như vậy. nhà thơ đã thắp lên ngọn lửa ấm ức để thể hiện tình yêu của cô cháu gái đẹp như trong truyện cổ tích.

một đống lửa bập bùng sương mai, một đống lửa ấm chan chứa tình cháu thương biết bao nắng mưa,

Trong thơ và văn, có mối quan hệ nào sâu sắc hơn giữa ông bà và cháu? tình bà cháu như một dòng sông, một dòng sông êm đềm và trong xanh, một dòng sông đầy ắp kỉ niệm: bếp lửa và sương sớm. giọng hú của anh ấy và giọng kể chuyện của anh ấy.

rồi những ngày đói khát đã che mờ đôi mắt của đứa cháu trai bé bỏng … và ký ức này sẽ còn nguyên vẹn, không dám cắt đứt:

Năm bốn tuổi quen khói hương, năm đó đói khát, cha lái xe khô, ngựa gầy, chỉ nhớ khói, mắt còn. bốc cháy khi tôi ngửi thấy nó! Tôi nghĩ bây giờ!

chỉ cần nhớ tới làn khói trong mắt, nói thơ, ta cũng cảm thấy sống mũi cay cay. ký ức trôi theo giai điệu cảm xúc rạo rực, thì thầm, như vô tận như nỗi nhớ. dòng sông trong xanh phẳng lặng vẫn lặng lẽ chảy. ta đang dạo chơi trên con tàu thơ mộng với bánh lái cố ý, ta bồi hồi nhớ nhung khi thấy biển hiện ra trước mắt!

Dòng sông của tình mẫu tử đã tuôn trào thành biển cả của lòng yêu nước. biển lặng, sóng yên nhưng cũng rất sâu.

năm giặc đốt thành, thiêu rụi, xóm giềng tứ phương đổ về thất thường. anh đã giúp cô dựng lại túp lều tranh. cô ấy vẫn mạnh mẽ. bảo tôi tin rằng bố tôi đang ở trong nhà của bố tôi. vùng chiến sự, nhưng nếu cha bạn viết thư cho bạn, đừng nói với tôi. ngôi nhà vẫn bình yên! rồi đến sáng và tối, trở về đống lửa …

Vài câu thơ chẳng liên quan gì đến kỹ thuật, chẳng có gì cắt tỉa, đơn giản như những câu chữ bình thường: như nghe chính lời nói của mình, như có một cơn gió lạ lay động tâm hồn ta mãi mãi. . cháu trai có nghĩa là có một tình yêu đã biết, người đã biết quý trọng những gì bà đã cất giấu trong một chiếc rương trong rương. và chính ánh sáng của những thứ quý giá ấy đã từng chiếu rọi vào tâm hồn non nớt của trẻ thơ, đánh thức, đánh thức, đánh thức cả những xúc cảm của tuổi thơ. nhịp thơ xao xuyến như sinh đôi, như cây non xòe lá, như chim vỗ cánh bay.

sau đó cháu chắt nhảy và bay:

Hiện tôi đang đi vắng. Có khói trăm tàu, lửa trăm nhà, vui trăm phương, nhưng bạn có bao giờ quên nhắc anh ấy ngày mai bật bếp không?

Những năm tháng sống ở nước ngoài, giữa khói lửa trăm tàu, bếp lửa trăm nhà, niềm vui trăm phương, giữa muôn hoa đẹp dễ hút lòng người, nhưng nhà thơ không hề tỏ ra choáng ngợp. có thể nói, cảm xúc chủ đạo chi phối tâm trí tác giả là những hình ảnh gia đình thân thuộc của quê hương gắn bó lâu đời với tuổi thơ. nên nhà thơ đã gửi đến anh – người mà anh rất yêu- như một lời thổ lộ chân thành, tha thiết: ngày mai anh có vào bếp không?

từ tình yêu của cô cháu gái đẹp như trong truyện cổ tích, bài thơ gợi lên mối tình đầu, những suy nghĩ đầu đời về cuộc đời, về đất nước … những cảm xúc tinh tế, chân thực và buồn của nhà thơ đánh thức trong trí nhớ người đọc. kỷ niệm cuộc sống gia đình, truyền thống đền ơn đáp nghĩa của dân tộc. và đó là sức hấp dẫn của bài thơ Bếp lửa.

Xem thêm: TTKh Và Tuyển Tập 4 Bài Thơ Để Đời – Xem Những Bài Thơ Của T.T.K.h

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Cảm nhận của em về bài thơ bếp lửa. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *