Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
1220 lượt xem

Nhà thơ như con ong biến trăm hoa thành một mật

Bạn đang quan tâm đến Nhà thơ như con ong biến trăm hoa thành một mật phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Nhà thơ như con ong biến trăm hoa thành một mật

giai-thich-va-binh-luan-y-kien-sau-cua-nha-tho-che-lan-vien-nha-tho-nhu-con-ong-bien-tram-hoa-thanh-mot-mat

Giải thích và bình luận ý kiến sau của nhà thơ Chế Lan Viên:

“Thi nhân như con ong biến trăm hoa thành mật, từng giọt mật trong đôi ngàn chuyến bay đàn ong bay, nay cành nhãn đang non, vườn cam miền Bắc mật ngọt trong. vùng đồng bằng và ngậm nhụy về phía tây ”

Bạn đang xem: Nhà thơ như con ong biến trăm hoa thành một mật

(“ong và mật ong” – làm viên nén hoa lan)

văn bản tham chiếu:

ngoài kia, cuộc sống tràn đầy ngọt ngào và hương vị! mỗi bông hoa đẹp và mỗi nụ thơm! càng yêu đời, người nghệ sĩ càng gửi gắm bao ý tưởng của mình vào những vần thơ. những rung động tinh tế, trái tim ca hát của người nghệ sĩ luôn níu kéo, đòi hỏi cả những tinh hoa ngọt ngào của cuộc sống. giống như cánh của một con ong đang làm việc, làm cho hoa lan trong “ong và mật” đã viết:

“Thi nhân như con ong biến trăm hoa thành mật, từng giọt mật trong đôi ngàn chuyến bay đàn ong bay, nay cành nhãn đang non, vườn cam miền Bắc mật ngọt trong. vùng đồng bằng và ngậm nhụy về phía tây ”

Bạn đang xem: Nhà thơ như con ong biến trăm hoa thành một mật

ý kiến ​​trước của lan viên với hình ảnh con ong mật đã mở ra công việc, trách nhiệm và thiên chức của mỗi nhà thơ trong cuộc đời sáng tạo nghệ thuật ngôn từ của mình.

thơ là bản tình ca bất diệt của một đời yêu, thi sĩ là người viết nhạc, là người sáng tác lời ca cho đàn hạc trăm phương. cuộc sống thật ấm cúng, tươi đẹp và hữu tình, các nhà thơ không thể chờ đợi để đứng ngoài bầu trời đó và sáng tạo ra hàng nghìn câu thơ để đời, góp vào dòng thơ ấy, chế lan viên có những câu thơ viết về thơ rất tinh tế và sắc sảo. Với kinh nghiệm của một nhà thơ lớn, Chế Lan Viên đã có những ý kiến ​​đánh giá rất xác đáng về thơ, về nhà thơ và quá trình làm tác phẩm. nhiều bài thơ che lan viên chứa đựng những quan niệm nghệ thuật. những câu thơ “ong vò vẽ” đã thể hiện thiên chức của nhà thơ, cũng như quá trình sáng tạo ra một tác phẩm văn học nghệ thuật. Ông so sánh nhà thơ với con ong kia, tự mình hút lấy nhụy, mật, chìm trong mật của cuộc đời. mật càng ngọt và tinh khiết thì cánh của ong càng khó bay. Cũng như thơ, thể thơ càng cô đọng, súc tích bao nhiêu thì lao động sáng tạo nghệ thuật của nhà thơ càng trở nên vất vả, khắc khổ bấy nhiêu. Không phải ngẫu nhiên mà Lan Viên thấy các nhà thơ trong Con ong thợ. có lẽ con ong và quá trình làm mật trùng hợp với nhà thơ và quá trình sáng tác. nếu đặc tính của con ong là siêng năng, thì nhà thơ cũng vậy:

“Một nhà thơ giống như một con ong biến trăm bông hoa thành một giọt mật, và mỗi giọt mật sẽ tạo thành một vài ngàn con ong bay”

sự chuẩn bị lan viên đã nêu ra những yêu cầu trong sáng tạo của nhà thơ. con ong là nhà thơ, “bông hoa” là hiện thực của cuộc sống và “mật hoa” kia là tác phẩm, bài thơ. sự tương phản, đồng nhất giữa “trăm hoa” – “mật một” đã thể hiện được đoạn thơ dài gian khổ bởi bản thân nó là sự kết tinh của hiện thực cuộc sống. những cái “biến”, “thành”, “đòi” hay là những đòi hỏi cấp thiết để nhà thơ nắm bắt hiện thực ấy, thêu dệt, chắt lọc những gì tinh túy nhất. với một loạt dấu cách “no doai”, “northland”, “delta”, “west”. những vùng này đều là những địa danh đẹp và thơ mộng của đất nước. hoặc trong hương đồng xanh ngát, phải ngậm nhụy, mật hoa để những nụ hoa đẹp nhất, thơm và ngọt nhất. “ong và mật” hay một nghệ sĩ với tác phẩm của mình, với mỗi câu thơ anh ấy viết, sáng tạo và làm cho tâm hồn cuộc sống rung động trong ngọt ngào, hương vị và phong phú.

pau-topky đã từng nói: ‘nhà văn là người dẫn đường đến xứ sở của cái đẹp’. nhà văn, nhà thơ đó phải là người tìm ra những cái hay trong cuộc đời này để rồi viết lên trang thơ. thi sĩ là người thu lượm những bông hoa sai trái. những bông hoa sẽ khô héo nếu một ngày nào đó ong không đến. cuộc đời sẽ phủ đầy bụi thời gian nếu không có những thi nhân miệt mài tìm kiếm. một chút nắng qua thềm, một chút gió thổi lá rơi, mọi thứ sẽ rơi vào quên lãng nếu trang viết của các thi nhân không làm cho nó thật đẹp. tác giả cho rằng nhà thơ phải là người gắn bó sâu sắc với hiện thực cuộc sống, đưa cuộc sống chân thực vào trang thơ. Hay cuộc đời là nơi nhà thơ cần lao vào để có được hương vị riêng cho cuộc đời? Nguyễn du cũng đã phải dày công sáng tạo nên nhiều kiệt tác văn học. Có ý kiến ​​cho rằng Nguyễn Du sẽ không trở thành đại thi hào nếu không có mười năm gió bụi. Nếu bạn không có thời gian để hòa mình vào cuộc sống của những người dân nghèo, tại sao nguyen du mới hiểu hết những cay đắng, khó khăn của cuộc đời?

“Mình lạnh quá khổ vì không có áo, chiều chiều ai đó dính vào áo

Tham khảo: Toàn Bộ Tiểu Sử Osin Huy Đức Là Ai ? Dưới Cái Nhìn Của Người Buôn Gió

(“đêm mùa thu” – ii)

Tôi không thể hiểu được rằng đói và lạnh, làm sao có thể có một “nhận thức thực hành” đau đớn:

“Bà mẹ có ba đứa con đi bên lề đường, đứa con trên tay, đứa lớn xách giỏ”

Có lẽ bạn đã nhìn thấy nỗi đau khổ này trong nỗi đau khổ của chính mình. Nguyễn du đã mười năm phiêu bạt phương bắc, mười năm gió bụi ấy, hắn đã từng trải, nên khi gặp cảnh cha mẹ con đói khổ, tâm trạng xúc động, tim khóc, tim chảy máu. . mười năm để thấu hiểu cuộc đời đã mang đến những trực giác sâu sắc, làm tiền đề cho chân dung đại thi hào dân tộc.

XEM THÊM:  Top những nhà thơ Việt Nam nổi tiếng trong phong trào thơ mới

Hồ xuân hương, một trong ba nữ kiệt tác của nền thơ ca Việt Nam, đã viết nhiều tác phẩm cho những người phụ nữ bình thường. trong khi: các nhân vật nữ trong văn học thời kỳ này, hầu hết đều xuất thân từ tầng lớp quý tộc. nhưng có lẽ vì sống gắn bó với đời sống bình dân, am hiểu sâu sắc bản chất xã hội nên xuân hương đã trở thành người đầu tiên và duy nhất được đưa vào văn học thời kỳ này, không phải với tư cách một cô gái quý tộc, mà là một cô gái bình dân chính hiệu. cô gái, từ gốc đến thân:

“Thân em vừa trắng vừa tròn, nổi chìm theo dòng nước rắn rỏi, tuy có bàn tay nhào nặn nhưng em vẫn có tấm lòng của mình.”

(“bánh nước”)

các ký tự phổ biến, hình ảnh phổ biến và thậm chí cả ngôn ngữ phổ biến. nếu không có vốn văn chương, bình dân như vậy thì làm sao có được một hồ nước xuân mang đậm chất “dân gian” như vậy? nếu không sống và không có quan hệ ruột thịt thì làm sao có thể đưa những lời lẽ giản dị, những nét chữ giản dị vào thơ? những cô gái vạm vỡ, thắt đáy lưng ong, hoa khôi, tóc buộc đuôi ngựa, cứ ùa về trong trang thơ của nữ hoàng thơ mộng như một dấu son vàng son một thời! / p>xét về “một số cảm nhận về thơ”, ông viết: “thơ là cuộc sống rất cô đọng, cốt lõi của cuộc sống. Ngồi trong phòng thì không sao, không thể thành thơ, nhưng ở đời, tất nhiên phải đưa mọi người về nhà. nó không phải là một bài thơ. Cuộc sống phải lên men và lớn lên trong tâm hồn nhà thơ “. nhà thơ cần đúc kết và suy ngẫm nhiều về cuộc sống. cần phải đưa tâm trạng cảm xúc đến một cung bậc nhất định mới có thể có thơ. nhà thơ cần đi đến trăm đời, thu thập vạn kiếp dưới lăng kính của người nghệ sĩ để kết tinh, chuyển thành tác phẩm văn học. tâm niệm của nhà thơ là “mỗi giọt mật trở thành một ngàn chuyến bay của đàn ong”. nhà thơ cần phải sống sâu sắc với cuộc đời mới có được những vần thơ sâu lắng. che lan vien từng viết về quá trình sáng tác của nhà thơ:

“Bạn không phải là một viên ngọc trai, mà là một viên sỏi, một viên gạch trộn với cỏ, và một bài hát của những người mẹ xanh xao không tên và bất cẩn và vô danh”…

quá trình sáng tạo của nhà thơ là quá trình trở về với bức chân dung của cuộc sống, để anh lắng nghe nhịp đập của cuộc sống. Thảo nào xuan dieu hay hát:

“của ong và bướm này, tuần này, tháng này, mật ong này, hoa của cánh đồng xanh này, lá rung rinh của tổ chim này, bản tình ca này…”

thế giới thoát khỏi đỉnh cao. thuồng luồng ẩn hiện cánh đồng tình, trở về buồn với dĩ vãng, xuân điều là con ong mật nơi trần gian mải mê. quá đắm chìm trong hàng ngàn sắc thái ấm cúng và bất cẩn. xuan dieu “đốt cảnh tiễn mọi người về hạ giới.”

đôi khi hiện thực lại là tác nhân say sưa thúc đẩy trái tim người nghệ sĩ hướng tới thi ca. cuộc kháng chiến chống nước thống nhất của dân tộc đã gieo vào lòng những người trực tiếp cầm vũ khí và thực sự lao vào nơi bom đạn viết về mình và đồng đội. Trong khi đó, tác phẩm tiên hiệp xuất hiện đã mang đến cho nền thơ Việt Nam một tiếng nói mới.

“Hôm nay không còn sớm để chúng ta lên đường. Đất nước đã hành quân mấy chục năm, đến ngày hôm nay cũng không muộn. Đất nước còn đang đánh giặc”

Xem thêm: Thông tin về nhà thơ trần đăng khoa

một cách nào đó, bạn có thể nói đó là cuộc sống của cuộc kháng chiến chống lại chúng ta. và con đường dài đã sinh ra và nuôi dưỡng nền văn học thơ lục bát. Phạm Tiến Dũng trong tâm sự của mình đã khẳng định: “Nếu tôi không có một cuộc sống vây quanh bởi những con người đa dạng và ồn ào với những tình tiết hối hả chảy từng phút, từng giờ thì có vẻ như tôi đã không có thơ”. Không khí khốc liệt, khốc liệt của chiến trường tràn vào những trang thơ Phạm Tiến nóng hổi mà sau này khó bồi hồi như những nguồn cảm xúc lớn lao của một thời không bao giờ trở lại. họ không chỉ ngồi chờ hiện thực đến với mình, nhà thơ cần đi tìm hiện thực, đi tìm chất liệu cho trang viết:

“Bây giờ cành nhãn còn non của xứ Đoài, vườn cam miền Bắc ngọt ở vùng đồng bằng nhưng hút nhụy về miền Tây”

Trong chuyến đi thực tế ở vùng biển Hạ Long, Huian có một “đội tàu đánh cá”. nguyễn thanh long cũng cho văn chương là “sapa trầm lặng”. khi che lan vien không có cơ hội đi Tây Bắc, nhưng có những bài thơ hay trong “bài hát con tàu”:

“tây bắc? chỉ có tây bắc khi lòng ta đã thành tàu khi đất nước khắp nơi cất tiếng hát, hồn ta là tây bắc thì còn gì bằng ”

trong thơ cũng có những hiện tượng kỳ lạ. Nguyên chiện viết hay, Bách ký viết không hay hơn. Bài thơ “Con tàu cối xay” của Ranban được viết khi tác giả không có mặt trên biển. đây cũng vậy, bằng cách làm “bài ca con tàu”, vườn lan chưa về tây bắc. thơ là “chỉ nói, viết về những gì tỏa ra trước thực tại, chứ không chỉ với bản thân hiện thực: không có hiện thực thì không có cái gì là tỏa ra” (che lan vien). nhà thơ không chỉ phải gắn quá trình sáng tạo với hiện thực mà còn phải gắn với trí tưởng tượng, càng sâu, càng phong phú, càng hay!

XEM THÊM:  GIÃ TỪ BÙI NGỌC TẤN, NHÀ VĂN CỦA ÁNH SÁNG TRONG LAO TÙ

thơ ca là kết tinh của chủ thể sáng tạo và hiện tượng đời sống, muốn có mật thì cần có hai điều kiện: sự cần mẫn của đàn ong và trăm ngàn bông hoa. hoặc để có một bài thơ theo đúng nghĩa, cần cả tài năng của nhà thơ và hiện thực muôn màu của cuộc sống. vien phuong cho rằng, “muốn có thơ hay, muốn có thơ hay, cần có tài năng, lòng nhân ái, cái tâm trong sáng, hơn nữa cần phải hòa mình vào cuộc sống và lao động nghệ thuật hết mình …” của con ong chăm chỉ còn là hình tượng lao động nghệ thuật của các nhà thơ. một bài thơ ra đời là tinh hoa của bao từ, nhiều nghĩa và những nỗi niềm tìm kiếm, hiện thực cuộc đời sẽ không thơm nếu nhà thơ lao động sáng tạo bằng chính tài năng và tâm huyết của mình. , lòng nhiệt thành và “chữ nghĩa” khắc khổ cùng với hiện thực cuộc sống phong phú là hai yếu tố làm nên một tác phẩm thơ hay trong lòng người đọc.

quan niệm trên của lan viên giống như một tuyên ngôn sửa chữa những cách hiểu phiến diện: quá nhấn mạnh tài năng của nhà thơ hoặc quá nhấn mạnh hiện thực cuộc sống. Trong lịch sử văn học Việt Nam, đã có lúc có sự đối lập giữa hai trường phái: nghệ thuật vì nghệ thuật và nghệ thuật vì cuộc sống của con người. một bên đề cao những gì thuộc về hình thức, tài năng, bên còn lại đề cao thực tế cuộc sống. khái niệm trước đó của nhà hóa học đã điều hòa điều đó. “Con ong và mật” của che lan vien thực sự nói về mối quan hệ giữa nhà thơ và hiện thực cuộc sống, đi sâu vào quá trình sáng tạo của nhà thơ.

lời bình của lan viên đã mở ra hình ảnh tác phẩm “ngậm mật” của nhà thơ. mỗi nhà thơ là một con ong làm việc bay đến khắp các vườn hoa trên thế giới, để hút nhụy, làm hương, để nụ này nối tiếp bông hoa khác, khoác lên mình hương thơm rực rỡ. trăm phương ong bay rồi tìm hoa, thi nhân cũng sống lại, rồi lao vào dòng sữa tươi của cuộc đời. ý kiến ​​của người làm vườn khẳng định công việc cao cả của mỗi nhà thơ: phát hiện ra trăm hoa trong vườn, để lan tỏa và tôn lên vẻ đẹp ấy để nó tỏa sáng và tỏa sáng. một con ong hoặc một nhà thơ yêu những cuộc sống tươi đẹp này:

“Bài thơ em viết nửa chỉ còn lại nửa mùa thu để làm tiếng thì thầm của tâm hồn em là tiếng thì thầm của lá, không phải em mà là mùa”

(chuẩn bị hoa lan)

bài thơ là sự kết tinh tuyệt vời giữa “mùa” và “em”, giữa hiện thực và vai trò của cảm hứng sáng tạo và trí tưởng tượng. nhà thơ cũng phải là người nâng tâm hồn mình lên những đỉnh cao của những nhịp điệu trong một trí tưởng tượng không cạn. những bài thơ được ghi dấu bằng mực đời viết bằng kinh nghiệm của một đời thơ. nhưng nguồn cảm hứng phải từ thực tế cuộc sống. tâm hồn thi nhân cần rộng mở để đón nhận bốn phương:

“Đất nước bao la, cuộc đời bạn nhỏ bé, chuyến tàu gọi bạn ra đi, tại sao bạn lại mang thai? không có chất thơ nào bằng trái tim thép của tâm hồn anh đang chờ tìm em trên đó ”

nó mở ra để đón nhận tất cả những rung động của thế giới đang đập trong trái tim, nó thể hiện sự đoàn kết để cảm thông. đánh giá của chu lan viên không chỉ đúng với các nhà thơ mà còn đúng với giới văn nghệ sĩ. nghệ thuật là “để cho vẻ đẹp của trái đất, lời kêu gọi đấu tranh cho hạnh phúc, niềm vui và tự do, sự tôn cao của tâm hồn con người và sức mạnh của tri thức chiến thắng bóng tối như một mặt trời không bao giờ ngừng tồn tại”. .pauxtopxki). chức năng của nghệ thuật là nâng con người lên. thơ là cách mà con người vượt lên trên chính mình (ý tưởng của bessi). “ong và mật” không chỉ là một nhà thơ và tác phẩm thơ, mà còn là một nhà văn, nghệ sĩ với những tác phẩm nghệ thuật, đặc biệt là nghệ thuật ngôn từ. nó cần được trau chuốt đến cô đọng, đến từng giọt mật là từng hạt bụi quý giá mà người nghệ nhân chắt chiu, đắp cát, đãi vàng để tạo nên một “bông hồng vàng” nghệ thuật vô giá giữa cuộc đời này. những “bông hồng vàng” của hàng triệu con ong hăng say hút những con rối như hương của sự sống!

thơ ca và nghệ thuật là sự tinh tế của cuộc sống được tạo ra. sự kỳ diệu của cuộc sống đã góp phần tạo nên vẻ đẹp vĩnh hằng của văn học. Ian Viễn đã đại diện cho nhiều nghệ sĩ khác nói về mối quan hệ giữa nhà thơ và cuộc đời, mà nói rộng ra là giữa nhà văn với tác phẩm nghệ thuật và quá trình sáng tạo gian khổ, vất vả. con ong kia không ngừng mang lại màu sắc cho cuộc sống, khác với những con bướm chỉ mang nhiều “ngôi sao”. nghệ thuật được ướp hương để tôn thêm sắc màu, khơi dậy tình yêu thương trong sâu thẳm tâm hồn mỗi con người. sự vượt qua vất vả đó của người nghệ sĩ khiến chúng tôi trân trọng từng tác phẩm của anh hơn, chúng tôi trân trọng từng con đường hướng tới nghệ thuật chân chính. yêu cuộc sống này nhiều như bạn yêu bài hát về cuộc sống. sâu sắc biết bao với từng tác phẩm, để biết rằng: trăm đường ong bướm mở ra trăm sông núi, đôi khi mới thấy cuộc đời đáng chờ đợi biết bao!

Tham khảo: Các nhà văn nhà thơ ở bình định sau 1975

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Nhà thơ như con ong biến trăm hoa thành một mật. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *