Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
57 lượt xem

Phan tich bai nhan ngu van lop 10

Bạn đang quan tâm đến Phan tich bai nhan ngu van lop 10 phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Phan tich bai nhan ngu van lop 10

phân tích bài văn nhàn của nguyễn thanh minh đã cho chúng ta thấy một cách sống, quan niệm sống rất cao đẹp của nguyễn thanh minh đồng thời cho ta thấy điều này. một lời khẳng định sâu sắc về một lối sống nhàn nhã, hòa hợp với thiên nhiên, giữ cốt cách cao cả, vượt lên trên tầm thường của danh và lợi.

Analysis of Leisure Poems gồm dàn ý chi tiết với 13 bài văn mẫu phân tích hay và đầy đủ nhất. Thông qua 13 bài phân tích văn nhàn sẽ giúp các em học sinh lớp 10 dễ dàng tiếp thu các kiến ​​thức từ cơ bản đến nâng cao, giúp khơi dậy niềm yêu thích, say mê với thơ nhàn, đồng thời nâng cao kĩ năng thực hành môn Ngữ Văn ngày càng tốt hơn. Ngoài ra, các bạn có thể xem thêm: Phân tích tóm tắt bài thơ giải trí, bài cảm nhận bài thơ giải trí và nhiều bài viết hay khác trong chuyên mục 10.

Bạn đang xem: Phan tich bai nhan ngu van lop 10

phân tích dàn ý của bài thơ giải trí

bản phác thảo số 1

i. mở đầu

– giới thiệu tác giả nguyễn ngoan cố là một người đa tài, sống trong xã hội đầy bất công. suy nghĩ và quan tâm đến cuộc sống của con người, anh quyết định cầm bút lên để chiến đấu chống lại cái ác.

– “nạc” là một bài thơ thất ngôn bát cú nổi tiếng của tác giả Nguyễn Phường khiem thể hiện rõ quan niệm sống của tác giả.

ii. nội dung bài đăng

– hai câu:

“một ngày / một cuốc / cần câu dù ai / vui gì”

+ nhịp điệu của những câu thơ đầu tiên tạo cảm giác thư thái, thư thái

+ bằng cách sử dụng những đồ vật quen thuộc của người dân lao động cho thấy người nghèo nhưng thoải mái và yên bình như thế nào.

+ tâm trạng của nhà thơ là tâm trạng của một chàng thư sinh “dĩ hòa vi quý” vượt lên trên những xô bồ của đời thường để tìm đến thú vui của kẻ ẩn sĩ.

– câu thực tế:

  • sử dụng ngược lại: ký tự đại diện & gt; & lt; nơi khôn ngoan và cô đơn & gt; & lt; nơi xôn xao cho thấy sự khác biệt giữa lối sống của tác giả và những con người bình thường. tưởng rằng nơi vắng vẻ là chốn thôn quê yên tĩnh, không còn cảnh quan chức xô bồ, đây là cuộc sống thực.
  • cách xưng hô “ta”, “người”

>

Hai sự tương phản làm nổi bật ý nghĩa, củng cố phương châm sống của tác giả và quan niệm sống khác hẳn thường ngày của tác giả. dong muốn ngầm phê phán thói quen sinh hoạt, ăn ở của con người, đồng thời thể hiện sự kiêu ngạo của kẻ sĩ.

– hai bài luận:

“Mùa thu ăn măng, mùa đông ăn măng, mùa hè tắm ao sen, mùa hè tắm ao”

+ cuộc sống giản dị không giàu có hào nhoáng chỉ là sản phẩm tự nhiên “tre” “giá” – & gt; Tôi có thể thấy sự bình yên, thanh đạm và lối sống hòa hợp với thiên nhiên của tác giả.

+ thú vui sống ẩn dật, con người có nhân cách cao thượng khi sống trong thời loạn lạc ấy để giữ vững phẩm giá cốt lõi của mình chỉ có thể than vãn cảnh ẩn dật, an nhàn với cảnh nghèo khó, sống hòa mình với thiên nhiên với vũ trụ.

– hai câu cuối cùng:

rượu tới cây ta sẽ uống, thấy giàu sang như mơ

<3

+ lối sống cao quý vượt lên trên lẽ sống thông thường

iii. kết luận

– Nguyên quan niệm sống là sống vui vẻ với công việc, hòa hợp với thiên nhiên, giữ gìn cốt cách cao quý, tránh vòng danh lợi.

lược đồ số 2

i. mở đầu

– Giới thiệu về tác giả nguyễn bình văn và tập thơ lục bát: Nguyễn thanh xuân là nhà thơ lớn nhất của Việt Nam thế kỷ 16 với những sáng tác đánh dấu những mốc son lớn trên con đường phát triển lịch sử văn học. bach văn quốc ngữ là tuyển tập thơ thất ngôn tứ tuyệt của ông.

– giới thiệu bài thơ nhàn (xuất xứ, hoàn cảnh sáng tác, nội dung): là bài thơ thứ 73 của tác giả văn xuôi quê hương, được tác giả làm khi ở ẩn lại, nói về cuộc sống nhàn hạ ở quê và triết lý sống của tác giả.

ii. nội dung bài đăng

1. hai câu: nguyễn thanh khiêm hoàn cảnh đời.

– mai, quách, cần câu: là những công cụ lao động cần thiết và quen thuộc của người nông dân.

– phép liệt kê kết hợp với số từ “một”: gợi lên hình ảnh người nông dân đang kiểm tra công cụ lao động của mình và mọi thứ đã sẵn sàng.

– nhịp điệu của 2-2-3 chậm và ổn định

→ cuộc sống trên quê hương của cụ Nguyễn khiêm tốn gắn bó với sự vất vả, nhọc nhằn của người nông dân xưa. nhưng tác giả yêu thích và tự hào về sở thích làm vườn đó

– trạng thái “loang lổ”: chăm chú làm việc, tỉ mỉ

<3

– cụm từ phủ định “không quan trọng ai có niềm vui”: phủ nhận những thú vui mà người bình thường thường theo đuổi.

⇒ Hai câu thơ tóm tắt hoàn cảnh sống của cụ Nguyễn vất vả, tủi nhục nơi quê nhà vất vả, lam lũ, mệt nhọc nhưng tâm hồn luôn thanh thản, bình yên.

⇒ Thái độ thoải mái và tinh thần tự do, triết lý sống nhàn nhã của ẩn sĩ là “thư thái”.

2. hai câu thực: quan niệm sống của nguyễn

– nghệ thuật đối: tôi – người, dại – khôn: nhấn mạnh quan niệm triết lý sâu sắc về cuộc đời của nhà thơ.

– nghệ thuật ẩn dụ:

  • “nơi vắng vẻ”: tượng trưng cho nơi vắng vẻ, có người thương, cuộc sống thanh bình, yên ả. ở đây hàm ý nơi xuất phát
  • “nơi hỗn độn”: tượng trưng cho cuộc sống ồn ào, đông đúc, ồn ào, náo nhiệt, cuộc sống bận rộn, xô đẩy, tranh đấu, đố kỵ. đây chỉ là địa điểm chính thức.

– cách nói ngược: Tôi thật dại dột – nhà thông thái:

  • thoạt nghe có vẻ hợp lý vì ở nơi chính thức mới mang lại cho con người sự giàu có và nổi tiếng, trong khi ở nông thôn, cuộc sống khó khăn và khổ sở.
  • tuy nhiên, “hoang dã” thực sự là khôn ngoan vì ở trong nước mọi người được sống trong hòa bình và hòa bình. khôn thật ra cũng dại vì ở nơi cao, người ta không được sống là chính mình

⇒ đại diện cho quan niệm sống “từ trong ra ngoài” của người nguyen

⇒ thái độ tự tin vào lựa chọn của bản thân và mỉa mai châm biếm quan niệm sống đông đúc của con người.

3. hai bài văn: Cuộc sống của cụ Nguyễn ở quê nhà.

– sự xuất hiện của bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông.

– nguyễn sống hòa mình với thiên nhiên

– ăn: mùa thu ăn măng, mùa đông ăn giá.

– là những món ăn dân dã của vùng quê, giản dị, thanh đạm và có nguồn gốc tự nhiên, tự cung tự cấp

– đời thường: mùa xuân tắm ao sen, mùa hè tắm ao

– thói quen sống thoải mái và tự nhiên, hòa hợp và gắn bó giữa con người và thiên nhiên.

– ngắt nhịp theo nhịp 4/3, kết hợp với cấu trúc câu.

→ gợi lên sự tuần hoàn, một nhịp điệu thư thái, một nhịp độ chậm rãi.

⇒ hai câu thơ gợi tả hình ảnh bốn mùa với cảnh đẹp và sinh hoạt của con người

⇒ sự hài lòng về cuộc sống thanh đạm, giản dị, chan hòa với thiên nhiên nhưng vẫn cao quý, tự do, thoải mái của Nguyễn khiêm nhường.

4. hai câu cuối cùng: triết lý giải trí

– sử dụng truyền thuyết về giấc mơ của một đêm: coi sự giàu có như một giấc mơ

→ thể hiện sự thức tỉnh bản thân, đánh thức bản thân và cuộc sống, khuyên mọi người nên coi nhẹ sự phù phiếm và hư vinh.

– động từ “to look”: tô đậm vị trí cao hơn nguyễn khiem tự tin

⇒ triết lý sống an nhàn: biết từ bỏ những thứ phù phiếm vì đó chỉ là giấc mơ, khi nhắm mắt xuôi tay, mọi thứ đều mất đi ý nghĩa, chỉ có tâm hồn và nhân cách là tồn tại mãi mãi.

⇒ hiên ngang thể hiện vẻ đẹp và nhân cách của Nguyên: khinh công danh lợi, đức tính cao thượng, tâm hồn trong sáng.

5. nghệ thuật

– ngôn ngữ rõ ràng, dễ hiểu, dễ hiểu

– cách kể, cách miêu tả tự nhiên và gần gũi

– các biện pháp tu từ: liệt kê, tương phản, tường thuật cổ điển.

– nhịp độ chậm, mượt mà, dí dỏm

iii. kết thúc

– mô tả chung về nội dung và nghệ thuật của các bài thơ giải trí

– nêu cảm nhận của em về bài thơ: là một bài thơ hay và ý nghĩa ..

phân tích giải trí – mẫu 1

nguyễn ngoan cố là người có học thức cao, từng làm công chức, nhưng vì cảnh trường quá bất công nên đã đưa viên quan này về sống ẩn dật; sống một cuộc sống thanh bình và yên bình. Ông còn được biết đến là một nhà thơ nổi tiếng với hai tập thơ chữ Hán “Bạch vân am thi tập” và tuyển tập thơ lục bát “Bạch văn quốc ngữ thi”. bài thơ “nhàn” trích từ bài thơ “bạch vân am thi tập”. Bài thơ được viết theo thể bảy chữ, tám chữ, là tiếng lòng của cụ Nguyễn về cuộc sống đầy niềm vui, bình yên và thanh thản nơi thôn quê.

Xuyên suốt bài thơ “thanh nhàn” là tâm hồn vui tươi, trong sáng của tác giả. đây có thể coi là cao trào, là tinh thần chủ đạo của bài thơ. Chỉ với 8 dòng dự luật, Nguyên đã hiên ngang mang đến cho độc giả một cuộc sống bình yên nơi vùng quê yên ả.

Bài thơ bắt đầu bằng hai dòng rất đơn giản:

một ngày, một cuốc, một cần câu dù ai cũng vui

với sự lặp lại “một” – “một” ông đã vẽ ra trước mắt người đọc một khung cảnh bình dị, giản dị ở vùng quê nghèo tuy đơn độc nhưng không cô đơn. hai câu thơ này toát lên sự trong sáng của tâm hồn và sự thanh bình của thiên nhiên vùng quê Bắc Bộ. “Cái cuốc”, “chiếc cần câu” gợi lên sự chân chất, chất phác của người nông dân chất phác. Hình ảnh cụ Nguyễn hiên ngang hiện lên là hình ảnh một lão nông trầm lặng, ung dung với những thú vui tao nhã là câu cá và làm vườn. Có thể nói đây là cuộc sống trong mơ của rất nhiều người trong thời đại phản cũ, nhưng không phải ai cũng có thể rời khỏi vị trí chính thức và trở lại sân cỏ theo cách này. động từ “bâng khuâng” ở dòng thứ hai đã tạo nên nhịp điệu êm đềm, êm đềm cho người đọc. Mặc cho người ta vui vẻ bên ngoài chốn đông người, Nguyên vẫn ngoan cố phớt lờ, vẫn để mặc cho anh “yên bề gia thất” với cuộc sống hiện tại. cuộc sống của anh khiến nhiều người ngưỡng mộ.

Hai câu thơ thực tế sau đây đã khắc họa rõ nét hơn chân dung “người nông dân họ Nguyễn xưa khiêm tốn”.

chúng ta là kẻ ngu ngốc, chúng ta tìm một nơi vắng vẻ, người khôn ngoan tìm đến một nơi ồn ào

đây có thể coi là lời tuyên bố sống kiên cường của cụ Nguyễn những năm sau khi quan về ở ẩn. anh tự nhận mình là “kẻ ngốc” khi tìm nơi vắng vẻ để sống, nhưng đây lại là “kẻ ngốc” khiến nhiều người phải ghen tị và ngưỡng mộ. anh ấy rất thành thạo trong việc sử dụng những từ ngữ độc đáo mô tả đầy đủ phong cách của mình. cho rằng, những người chọn được vị trí chính thức là những người “khôn ngoan”. một cách nịnh bợ, nịnh hót rất tinh tế nhưng lại chỉ trích, cũng có thể là tự tâng bốc mình và chỉ trích người khác. tứ thơ trong hai câu này hoàn toàn đối lập nhau từ ngôn ngữ đến ý nghĩa là “dại” – “khôn”, “trống” – “xao xuyến”. nguyễn ngoan cố kiếm chốn ẩn cư để trốn tránh trách nhiệm với đất nước? với hoàn cảnh như vậy bây giờ và với tính cách của anh thì “chốn hoang tàn” mới thực sự là nơi đáng sống cho phần đời còn lại của anh. một nhân vật cao cả, một tâm hồn đáng ngưỡng mộ.

hai bài thơ đã gợi mở cho người đọc về cuộc sống bình dị, giản dị mà cao cả của Nguyễn binh minh:

mùa thu ăn măng, mùa đông ăn măng, mùa xuân ăn măng, mùa hè bơi trong đầm sen, bơi trong ao

một vài câu đã mô tả toàn bộ cuộc sống hàng ngày và việc kiếm ăn của “người nông dân nghèo”. mỗi mùa tương ứng với thức ăn đó, tuy không có mùi vị gì, nhưng những thức ăn sẵn có này lại đậm đà hương vị quê nhà khiến tác giả tâm đắc. mùa thu trong rừng có măng, mùa đông ăn măng. Chỉ bằng một vài cú chạm, Nguyên đã “khéo léo” ca ngợi thiên nhiên xứ Bắc vốn rất hào phóng và đầy ăn chơi. đặc biệt câu thơ “xuân tắm hồ, hè xuống ao” phác những đường nét uyển chuyển, giản dị nhưng lại toát lên vẻ thanh tao không gì sánh được. một cuộc sống dường như chỉ có tác giả và thiên nhiên, một mối quan hệ đồng điệu về tâm hồn.

<3

rượu tới cây ta sẽ uống, thấy giàu sang như mơ

Hai câu thơ này là triết lý và lời đúc kết của cụ Nguyễn kiên cường trong thời gian ở ẩn. Đối với một người tài năng và thông minh như vậy, giàu có thực sự không phải là một giấc mơ. từng đỗ trạng nguyên, tiền bạc và của cải thực ra không thiếu đối với anh, nhưng đó không phải là điều anh nghĩ và anh tham vọng. với người giàu chỉ đơn giản là “như một giấc mơ”, như một giấc mơ, khi tỉnh dậy sẽ tan, sẽ hết. đây có thể được xem là một cái nhìn sâu sắc và triết lý nhất. với một người đàn ông nho nhã, thích sống thoải mái, giàu có chẳng kém gì, yêu quê nhưng yêu một cách thầm lặng nhất. phép so sánh số ít đã cho hai câu cuối cùng là câu thơ hoàn hảo nhất.

Như vậy, với 8 câu thơ, bài thơ “nhàn” của Nguyễn Bỉnh Khiêm đã khiến người đọc không khỏi khâm phục, ngưỡng mộ về nhân cách, bản lĩnh và cách ứng xử của ông. ông là người yêu nước, thích hòa bình và tôn trọng xương tủy, ông xứng đáng là tấm gương đáng học hỏi. kết cấu ca từ chặt chẽ, ý tứ giản dị mà sâu sắc, đã làm toát lên tâm hồn và nhân cách của một cụ Trạng nguyên khiêm nhường. Đến nay, nó vẫn được nhiều người ngưỡng mộ.

phân tích giải trí – mẫu 2

Trạng nguyên đỗ Trạng nguyên (1491-1585) là người có học vấn uyên bác, đỗ Trạng nguyên năm 1535, làm quan dưới triều mo. Nhưng do sinh sống và phục vụ trong giai đoạn lịch sử đầy biến động và loạn lạc của chế độ phong kiến ​​Việt Nam, Trịnh – Nguyễn Chiến về quê ở ẩn, hưởng cuộc sống yên ả cho đến cuối đời. . Tập thơ Bạch văn quốc ngữ gồm những bài thơ nhàn tản của tác giả đã ra đời trong hoàn cảnh đó. bài thơ nhàn nhã là tác phẩm nổi tiếng thể hiện quan niệm sống thanh cao của một nhà Nho lớn, coi thường danh lợi, phú quý, coi chúng là giấc mộng xa hoa phù phiếm, không xứng đáng là một con người trong sáng.

ở phần đầu bài thơ, tác giả giới thiệu với người đọc hoàn cảnh của cuộc sống thanh bình, thư thái ở một thị trấn yên tĩnh vùng đồng bằng Bắc Bộ với sinh hoạt gia đình:

một ngày, một cuốc, một cần câu, không quan trọng việc ai vui.

câu thơ xuất hiện với hình ảnh những vật dụng rất đỗi quen thuộc với người nông dân làng quê: mai, cuốc xới đất, cần câu để bắt cá: một thú tiêu khiển vô cùng thú vị. nhà thơ thật tinh tế khi dùng từ số một kết hợp với tên những người lao động quen thuộc để nói lên tư thế sẵn sàng làm việc và sự gắn bó thân thiết của những vật dụng đó với cuộc sống của người nông dân. phong thái ung dung tự tại của nhà thơ còn được thể hiện rõ nét qua thời gian 2/2/3 của câu thơ.

chỉ bằng vài nét đầu của bài thơ, các em đã mở ra một không gian thôn quê yên bình với những công cụ lao động gắn liền với sự vất vả, nhọc nhằn, lam lũ của một cụ già. canh dien nguyen bam. quấn quýt đan áo đội nón xanh, chức lớn, nhiều lợi mà bỗng dưng bỏ tất cả để trở về cuộc sống “tự cung tự cấp” thì âu cũng đã là kẻ “ngu” trước thói đời. tham lam, tham lam. nhưng dù đứng trước nhịp sống mới, nhà thơ vẫn rất vui và tự hào về những thú vui giản dị mà tao nhã ấy.

Câu thơ thứ hai có từ láy đặt ở đầu câu thể hiện phong thái ung dung, tâm trạng thoải mái của con người khi tâm hồn thanh thản, không vướng bận chuyện trần tục. Ngoài ra, câu nói “bất chấp ai cũng thích” còn thể hiện thái độ vô cùng ngạo mạn và kiên quyết khi phải chọn con đường riêng. nơi an cư lạc nghiệp: nơi không có tham lam, sân hận, lừa lọc, cũng có những mưu cầu danh lợi, làm cho tinh thần thoải mái, dễ chịu.

hai câu kết đã vẽ nên một không gian sống yên bình, mộc mạc ở vùng quê đồng bằng Bắc Bộ của một vị ẩn sĩ khiêm nhường. ở đây không còn sự uy quyền của một ông quan, cũng không còn sự nhục nhã, sợ hãi của kẻ thuộc hạ. anh đã hoàn toàn lột bỏ mình mọi thứ, kể cả khát vọng danh lợi, để chỉ còn đây là một lão nông khiêm tốn, với cuộc sống và công việc thường ngày của những người nông dân hiền lành, chất phác nhưng vô cùng lạc quan, vui vẻ nơi làng quê.

hai cụm từ thực thể hiện một quan niệm sống và triết lý sống rất mới: trở về với thiên nhiên để sống hòa hợp với thiên nhiên. điều đó cũng có nghĩa là anh ta đã thoát khỏi sự cạnh tranh của tục lệ, anh ta không còn bị tiền bạc và địa vị lôi cuốn nữa; để tâm hồn được bình yên và rộng mở:

chúng ta khờ khạo, chúng ta tìm kiếm một nơi yên tĩnh, những người khôn ngoan, những người đến một nơi ồn ào.

Tài năng của nhà thơ được thể hiện qua việc sử dụng độc đáo phép đối ngẫu: tự người, dại dột để nhấn mạnh thái độ sống sâu sắc và triết lí của nhà thơ. Thực tế, đây là một cách nói ngược để thể hiện sự khinh thường danh vọng và tài sản, nhằm bôi nhọ lối sống tham vọng ham danh lợi và tiền bạc của những kẻ tham ô.

Chính nhà thơ cũng đã nhiều lần khẳng định định nghĩa khôn ngoan bằng cách nói ngược này. bởi vì những người tham vọng thường dùng cái ngu và cái khôn để tính toán, tranh hơn thua, nên cách nói này thực ra là để nói lên những ham muốn cơ bản của con người. sa mạc thực chất là một nơi yên tĩnh, có cuộc sống trong lành chan hòa với thiên nhiên thanh bình, mang lại sự thanh thản cho tâm hồn con người.

và nơi náo nhiệt là nơi có những thế lực luôn hoành hành tranh giành quyền lực, đầy xa hoa phù phiếm. Nơi ấy khiến Nguyên bướng bỉnh luôn nhút nhát, sống trong sợ hãi, lo lắng vì lo cho sự an toàn của bản thân và gia đình.

do đó cũng thể hiện một câu chuyện cười hóm hỉnh: ngu ngốc thực sự là khôn ngoan, và khôn ngoan trở thành ngu ngốc theo cách suy nghĩ độc đáo của nhà thơ. trong một bài thơ hư danh khác, nguyen binh minh viết:

Người khôn ngoan nhưng độc hại là khôn ngoan, kẻ hiền lành là kẻ ngốc.

Qua đoạn thơ trên, người đọc hiểu rõ hơn về triết lý sống và một lối sống đáng khâm phục của một nhà Nho lớn với tư tưởng “hướng nội”, hướng tới cuộc sống bình yên, hạnh phúc, được sống như chính nhà thơ. .

cuộc sống của vị đại gia làng văn thanh đạm nhưng sắc sảo khiến ai cũng phải xuýt xoa:

mùa thu ăn măng, mùa đông ăn giá đỗ, mùa xuân tắm ao sen, mùa hè tắm ao.

Hình ảnh thiên nhiên bốn mùa của một cuộc sống thanh tao, chan hòa với thiên nhiên, của một nhà Nho khiêm tốn ở quê hương ông hiện lên thật đáng khâm phục. câu thơ hiện ra với hình ảnh bốn mùa xuân, hạ, thu, đông và hình ảnh cuộc sống thường ngày rất đỗi bình dị của nhà thơ.

người đã từng làm quan ăn ở sung sướng, hưởng lộc của triều đình, nay phải lao động, ăn uống “tự túc” và sống giản dị như những người nông dân bình thường: ăn những món ăn dân dã, mộc mạc như măng. , giá cả đều là cây nhà lá vườn, do mình tự làm, công sức mình bỏ ra. ăn rồi, vẫn ở, vẫn sống? một cụ già nổi tiếng bây giờ cũng tắm ao sen, tắm ao, chum vại như bao người dân làng chài khác.

Dù chỉ kể về cuộc sống hay thói quen ăn uống rất giản dị nhưng lại gợi lên tâm hồn nhà thơ thoải mái, rộng mở bởi lối sống ung dung tự tại, hòa mình vào mọi thứ xung quanh, không cúi mình, sợ hãi trước bất cứ ai. Nhờ nghệ thuật tương phản và cách ngắt nhịp 4/3 đã giúp gợi lên một cách nhịp nhàng, chậm rãi và đằm thắm của nhà thơ.

hai câu thực đã vẽ nên một bức tranh cuộc sống bốn mùa đủ màu sắc tươi đẹp nhưng rất tươi tắn, bình dị bởi trong đó có những cảnh đẹp của hồ sen và cả những cảnh sinh hoạt của người dân được tác giả tái hiện lại. trong am bach van. đâu đó còn có một thái độ yêu đời và rất lạc quan về một cuộc sống thanh đạm, giản dị nhưng cao cả và tự do của một cụ Nguyễn khiêm nhường.

Cái nhìn sắc sảo và sáng suốt của nhà thơ được tập trung nhiều hơn ở hai câu thơ cuối. nguyễn bướng bỉnh thấy người “say” trở nên “tỉnh táo” và tỉnh táo hơn bao giờ hết:

rượu, hãy đến cây, chúng ta sẽ uống, bạn sẽ thấy giàu sang như mơ

ở đây, tác giả sử dụng câu chuyện về một giấc mơ đêm: coi của cải như một giấc mơ để một lần nữa khẳng định lựa chọn lối sống “nhàn hạ” của mình. hai câu thơ đã thể hiện một nhân cách sống động, một trí tuệ khác thường bởi vì Nguyễn đã ngoan cố sáng suốt nhận ra rằng danh lợi, phú quý như một giấc mơ, không bao giờ đạt được. động từ “nhìn” đã thể hiện sự thức tỉnh kịp thời của nhà thơ trong tư thế tự hào của đời mình.

hai câu cuối đã nói lên ý nghĩa của quan niệm sống thanh nhàn: biết từ bỏ những thứ xa hoa như vinh hoa, vì nó như một giấc mơ. ông khuyên mọi người không nên làm theo thói hư tật xấu đó và nên nhớ rằng chỉ có vẻ đẹp về nhân cách và tâm hồn trong sáng mới là vẻ đẹp đáng được trân trọng và được gìn giữ mãi mãi. qua đó còn mang hơi thở vẻ đẹp của nhân cách đạo đức của một nhà Nho vĩ đại và khiêm tốn: cởi bỏ mũ quan để trở về chốn thanh tịnh làm lẽ sống, giữ gìn một nhân cách đáng quý. coi thường danh và lợi, coi đó là phù phiếm và viển vông.

Bài thơ “nhàn” chỉ với 8 câu thơ lục bát với kết cấu chặt chẽ, ý nghĩa giản dị mà sâu sắc, đã khắc họa cho người đọc một lí tưởng sống sáng suốt, một triết lí sống đầy nhân vật. nhân sinh: vinh hoa phú quý chỉ như một giấc mộng phù du mà những kẻ ham danh lợi luôn đuổi theo mà không bao giờ vươn tới được, nên lựa chọn rời xa chốn trần gian ấy để giữ cho thiên lương luôn là một trí tuệ lớn, một tài năng lớn. qua tác phẩm, chúng ta cũng thấy rõ một tâm hồn yêu thiên nhiên, gắn bó với thiên nhiên, một nhân cách cao đẹp xứng đáng là tấm gương sáng cho thế hệ mai sau.

phân tích giải trí – mẫu 3

Nguyên tinh khiem (1491 – 1585) sinh tại làng trung xá, xã lý học, huyện vinh bảo, ngoại thành thành phố hải phòng. Ông đã trải qua đêm Giáng sinh năm 1535 và trở thành một Thượng thư dưới triều đại Mao. Ông đã để lại cho đời một tập thơ chữ Hán như Bạch văn am thi tập (khoảng 700 bài thơ) và tập thơ Bạch văn quốc ngữ thi tập (khoảng 170 bài thơ). Thơ Nguyễn chứa đầy triết lý và giáo huấn, ca ngợi ý chí của kẻ sĩ, ca ngợi quan niệm sống thanh nhàn, đồng thời phê phán những tệ nạn của xã hội đương thời.

Lean là một bài thơ danh từ tuyển tập của bach văn quốc ngữ thi. nhan đề bài thơ do người đời sau đặt. bài thơ như một lời tâm tình sâu sắc, khẳng định quan niệm rằng cuộc sống thanh nhàn là hòa hợp với thiên nhiên, giữ được đức tính thanh cao, chí khí ngay thẳng, vượt lên danh lợi tầm thường.

hai câu thơ đầu phản ánh cuộc sống bình lặng và thư thái của Nguyễn binh minh:

một ngày, một cuốc, một cần câu, không quan trọng việc ai vui.

cảnh sống giữa nông thôn bây giờ chẳng khác gì “lão nông tri điền”, ngày ngày làm bạn với những công cụ lao động như mai để đào, cuốc đào, cần câu để câu cá,.;., việc sử dụng rõ ràng các tính từ cho thấy mọi người đã trở nên gần gũi và thân thuộc trong cuộc sống của bạn.

Câu ca dao đưa ta trở lại cuộc sống bình dị, chất phác của ngày xưa “đào giếng lấy nước, cày ruộng kiếm cơm” ngày xưa. thân phận đội nón ra đi, địa vị to lớn, nhiều lợi lộc, nhưng đột ngột từ bỏ mọi thứ để trở về cuộc sống “tự cung tự cấp” đã đành: kiêu ngạo so với lòng tham danh vọng. , tham . kiêu ngạo nhưng không chảnh chọe, chỉ là người nông dân chất phác, chất phác và chân chất:

Tham khảo: Cần có lí tưởng sống như thế nào?

hãy vui vẻ.

Hai chữ lưu lạc khéo léo phản ánh phong thái ung dung và tâm thái thoải mái của con người tự cho rằng mình đã tránh được thế gian đầy rẫy tham, sân, si; trong lòng không còn vướng bận những âm mưu, kế hoạch. niềm vui dường như hiện ra trong từng bước chân thong thả, thong thả. niềm vui chi phối âm điệu của bài thơ, nhẹ nhàng, tươi vui và thanh thản đến lạ lùng. cụm từ dù ai đang vui vẫn thể hiện lập trường kiên định của nhà thơ trước lối sống đã chọn. từ ai vốn là một đại từ tầm thường được tác giả sử dụng trong câu thơ này với một ý nghĩa rất rộng, càng nghĩ lại càng thấy thú vị.

nguyễn khuất nhục quan, về quê nghĩa là trở về với thiên nhiên. Sống hòa mình với thiên nhiên nghĩa là thoát khỏi sự cạnh tranh của hủ tục, không bị tiền tài, địa vị lôi cuốn, để tâm hồn thanh thản, khoáng đạt:

chúng ta khờ khạo, chúng ta tìm kiếm một nơi yên tĩnh, những người khôn ngoan, những người đang gặp khó khăn.

nhân cách, cao thượng và khiêm tốn, đối lập với danh lợi như nước với lửa. cô đơn đối lập với hỗn loạn, chúng ta đối nghịch với mọi người. tìm nơi vắng vẻ không phải là trốn khỏi cuộc đời, mà là tìm nơi thích thú, sống thoải mái, thanh bình, tránh xa những chốn nguy hiểm, nguy hiểm của vinh nhục. một nơi vắng vẻ là một nơi mà không cần phải vượt qua hoặc xô đẩy. nơi vắng vẻ là nơi thiên nhiên xanh tươi, mang lại sự thanh thản cho tâm hồn. nơi loạn lạc là nơi cửa hữu trống trải, cờ phướn, đường nhiều ngựa xe. đi đến chỗ hỗn loạn là đi đến một khu chợ nhộn nhịp, nơi bị người ta xô đẩy, xô đẩy, chà đạp để giành quyền lợi, danh dự gia đình. đây là một nơi rất nguy hiểm.

trạng nguyễn hiên ngang là một học giả có trí tuệ vô cùng sáng suốt. khôn ngoan trong sự lựa chọn: chúng tôi dại dột, chúng tôi tìm nơi vắng vẻ, tuy nhiên: người khôn ngoan, kẻ đến nơi đều xôn xao. khôn ngoan trong cách nói đùa thông minh, ý nghĩa ngược lại: ngu ngốc nhưng thực sự khôn ngoan, và khôn ngoan nhưng trở nên ngu ngốc.

Trong một bài thơ khác, Nguyễn ấp úng viết:

Người khôn ngoan nhưng độc hại là khôn ngoan, kẻ hiền lành là kẻ ngốc.

(tên bài thơ)

vậy đó là quan niệm ngu và khôn của nguyễn ngoan cố xuất phát từ trí tuệ và những triết lý bình dân: ở hiền gặp lành; nơi cái ác gặp cái ác.

cuộc sống của con người thanh đạm nhưng cao quý:

mùa thu ăn măng, mùa đông ăn giá đỗ, mùa xuân tắm ao sen, mùa hè tắm ao.

hai câu thơ tả cảnh sinh hoạt giản dị nhưng không kém phần thú vị ở vùng quê với bốn mùa xuân, hạ, thu, đông. nhà thơ nói về những sinh hoạt thường ngày như ăn uống, tắm giặt tuy vô cùng đơn giản nhưng thú vị là mùa nào cũng có, không cần vất vả tìm kiếm về tinh thần, cuộc sống bình dị như vậy để con người tự do, tự tại, tự tại. Không cần khom lưng, cùng cầu nguyện với người khác, không cần chạy theo danh lợi, không cần bị giới hạn hay ràng buộc bởi bất kỳ quy tắc nào.

những món ăn đồng quê, dân dã như măng, măng đều là cây nhà lá vườn, do chính tay tôi làm, bằng chính công sức của mình. ăn rồi, vẫn ở, vẫn sống? các quan chức bây giờ cũng tắm ao sen, tắm táp như bao dân làng khác.

Là một triết gia có trí tuệ uyên thâm, họ Nguyễn kiên cường thấu triệt lý lẽ của sự thay đổi, thấu hiểu quy luật của tạo hóa và xã hội. Theo anh, sự khôn ngoan của một người công chính là quay lưng lại với danh lợi, tìm sự thư thái cho tâm hồn và sống thanh thản, hòa hợp với thiên nhiên trong lành.

Cái nhìn sáng suốt và cái nhìn thông minh của nhà thơ được tập trung nhiều hơn ở hai dòng cuối. nhà thơ nhìn người “say” để “tỉnh” và tỉnh hơn bao giờ hết:

rượu, hãy đến cây, chúng ta sẽ uống, bạn sẽ thấy giàu sang như mơ.

trạng thái khẳng định một lần nữa sự lựa chọn của bạn về lối sống giải trí. cuộc sống nhàn rỗi này là kết quả của một nhân cách và trí tuệ khác thường. trí tuệ sáng suốt nhận ra rằng danh vọng, giàu sang và quyền quý như một giấc mơ. trí tuệ nâng cao nhân cách, làm cho tư thế vững vàng hơn để nhà thơ đủ quyết tâm rời xa chốn quan trường thác loạn, danh lợi mà về nơi thiên nhiên hoang vắng nhưng trong sáng, cao thượng để nuôi dưỡng chí khí, giữ mình. hai từ của lòng tốt.

nhàn rỗi là một chủ đề rất phổ biến trong thơ ca trung đại. nhàn hạ là một tư tưởng và văn hóa rất sâu sắc của người xưa, đặc biệt là giới trí thức. sống nhẹ nhàng hòa hợp với thiên nhiên, thuận theo tu dưỡng nhân cách, có điều kiện nuôi dưỡng sự sống, kéo dài tuổi thọ. cuộc sống nhàn hạ mang lại những thú vui lành mạnh cho con người, biết cách sống tĩnh lặng, biết cách tìm sự nhàn hạ là một học thuyết triết học tuyệt vời.

quan niệm về cuộc sống trầm lặng của Nguyễn khiêm nhường cứng cỏi không nhằm trốn tránh những khó khăn, vất vả về vật chất, quay lưng lại với xã hội, chỉ quan tâm đến cuộc sống yên tĩnh của bản thân, ông cho rằng thanh nhàn là nơi tránh xa của danh lợi, mà anh ta gọi là nơi bối rối. nhàn hạ là sống hòa mình với thiên nhiên, trở về với thiên nhiên để tu tâm, dưỡng tính. Nguyễn hiên ngang hạ mình nhưng không nhàn hạ, luôn giữ lòng yêu nước, thương dân. Trong bối cảnh xã hội phong kiến ​​đương thời đã có những biểu hiện suy đồi về đạo đức, quan niệm sống bình dị khiêm tốn của Nguyễn Bính mang nhiều yếu tố tích cực.

Chân dung cụ nguyễn hiên ngang thể hiện khá rõ nét qua những vần thơ ung dung. từ bức chân dung giản dị, mộc mạc ấy toát lên vẻ đẹp nhân cách cao cả và vẻ đẹp trí tuệ tuyệt vời của một nhà Nho vĩ đại mà tên tuổi muôn đời.

phân tích giải trí – mẫu 4

trong quan lại xưa ai cũng muốn có chân trong cung, người muốn thì nhiều nhưng người không muốn rời khỏi chức quan thì ít. Trạng nguyên hiên ngang, một vị quân tử yêu nước, một nhà Nho tài giỏi về quê ở ẩn. trong thời gian ở triều, ông đã sáng tác một bài thơ nhàn thể hiện sự nhàn hạ trong việc rời bỏ chức quan, đồng thời bày tỏ quan điểm của mình về chốn quan trường đó là “hoang dâm” hay “khôn khéo”. quan điểm đó.

tên của bài thơ là độc đáo và đặc biệt. nhan đề chỉ có một câu nhưng đã nói lên tất cả những gì nhà thơ muốn gửi gắm. âm thanh nhàn nhã thể hiện sự bình dị của con người trong cuộc sống hiện thực. Bình thường nhàn hạ chỉ ngồi mát ăn bát vàng, vậy nhàn hạ mà Nguyên bướng bỉnh muốn nói đến là gì? tiêu đề số ít dường như có tác dụng lôi cuốn người đọc vào sâu hơn những suy nghĩ được chia sẻ của nhà thơ.

Trước hết, hai câu thơ đầu với những hình ảnh quen thuộc của làng quê, cánh đồng, cụ Nguyễn kiên cường thể hiện cuộc sống mà cụ cho là bình yên của mọi người:

“Một ngày một cuốc, một cần câu dù ai cũng vui”

hình ảnh của các yếu tố quen thuộc của công việc nông nghiệp cho thấy không gian yên tĩnh và thanh bình của thị trấn. Có thể nhà Nho mỗi khi nghỉ hè đều về làng để tâm hồn thanh tịnh, không bon chen chốn kinh thành. ở thị trấn ấy không chỉ có những khung cảnh quen thuộc như cây đa bên lối đi của đình làng mà ở đây thị trấn còn hiện ra trong những công cụ hầu đồng. hàng ngày, hàng ngày, những việc này đều là công sức của người nông dân. nghề buôn bán vất vả suốt ngày bán mặt cho đất, lưng cho trời, một nắng hai sương. tuy nhiên, ở đây tác giả nói rằng đây là một công việc nhàn hạ, tại sao vậy? có thể nói so với nguyễn bướng bỉnh là công việc mệt nhọc, nhưng không mệt mỏi về trí óc hay tâm hồn. ít nhất ở đây bạn có thể “mãn nhãn” với thú vui ca hát phong cảnh làng quê, tận hưởng bầu không khí tĩnh lặng nơi đây.

bên cạnh hai dòng tiếp theo, chúng ta thấy quan niệm của nhà thơ về “khôn” làm quan hay lui về quê làm một người nông dân khiêm tốn để giữ được khí chất trong sáng:

“chúng tôi là những kẻ ngốc, chúng tôi tìm kiếm sự cô độc, những người đàn ông thông thái, những người đến một nơi ồn ào”

XEM THÊM:  Soạn bài Người trong bao | Ngắn nhất Soạn văn 11

chắc hẳn trước sự lựa chọn ngoan cố của Nguyên, nhiều người có thể cho rằng anh là kẻ ngốc nghếch nên đã bày tỏ cảm xúc của bản thân để bày tỏ quan điểm sống của mình. tác giả nói ta là kẻ ngu nên đi ở nơi nông thôn hẻo lánh, người khôn thì đến nơi ồn ào làm quan. có thể thấy ở đây tác giả đã thể hiện một cách ngược lại để làm rõ quan điểm của mình. đồng thời qua đó thấy được cuộc sống của các nhà Nho xưa. Người theo đạo Khổng không có gì quý hơn danh tiếng và sự trong sạch của họ, đó là lý do tại sao mọi người đều cố gắng hết sức để bảo vệ tính khí của mình. nơi vắng vẻ ở đây là thị trấn, nơi ồn ào là nơi nguy hiểm.

Nghĩ những nơi vắng vẻ đó là nguy hiểm, nhưng chính nơi náo nhiệt mới đáng sợ. Bởi vì trong sâu thẳm, nhiều người âm mưu nghiệp lớn để làm hại lẫn nhau, họ tranh đấu để được tham gia nhiều hơn và có thể bất chấp mọi thủ đoạn để tiến về phía trước. đó là lý do tại sao các nhà thơ chán ghét và đặc biệt với cách nói trên, các nhà thơ cũng như mọi độc giả có thể tự hiểu thế nào là dại dột mới thực sự khôn ngoan.

Cuộc sống nhàn hạ bướng bỉnh của cụ Nguyễn được thể hiện rất rõ trong hai câu thơ tiếp theo. đó là hình ảnh xuân, hạ, thu, đông, bốn mùa của đất trời, rồi người lặng lẽ có đồ ăn để thể hiện sự thanh nhàn:

“Mùa thu ăn măng, mùa đông ăn măng, mùa hè tắm ao sen, mùa hè tắm ao”

Mùa thu, tác giả ăn măng rừng, mùa đông ăn giá đỗ, mùa xuân bơi trong đầm sen, mùa hè bơi trong ao. cảnh sinh hoạt nơi đồng quê của nhà thơ thật bình thường nhưng qua đó ta thấy được một tâm hồn đồng điệu với thiên nhiên, sống chan hòa với thiên nhiên, ăn uống, ăn uống những thứ từ thiên nhiên. có thể nói nhà thơ đang hòa mình vào đất trời. mùa đông ăn giá đỗ cũng là cái rét của gió mùa đông bắc. nhưng nhà thơ không cần phải lo lắng về cuộc sống như vậy và theo quan điểm của nhà thơ, đó là sự “nhàn hạ”.

rằng cuộc sống yên tĩnh với vườn nho không chỉ hòa hợp với thiên nhiên mà còn phải có rượu vang:

“Rượu đến gốc cây, ta sẽ ngắm nhìn của cải, như mơ”

thậm chí rượu thực sự là thiên nhiên thông qua hình ảnh của rượu với cây. tiếng “click” kia như vẽ nên hình ảnh người cựu chiến binh, tay cầm ly rượu đưa lên môi nhấp một ngụm và thấm đẫm hương rượu nồng nàn. rồi mắt nhìn lên trời và mơ màng nhìn ra vịnh. đối với cụ nguyễn đạm bạc, đó là cuộc sống thanh đạm của thi nhân, nhưng đối với cụ, đó là cuộc sống giàu sang như mơ.

Bài thơ miêu tả một nhà Nho trở về quê hương ở ẩn với thú vui công việc như bao người nông dân khác. nếu nông dân thấy nhàm chán, thì đối với nguyễn khiêm tốn thì vui. một cuộc sống giản dị nhưng cao cả với cái nhìn “minh triết”, chúng ta thấy một nhà Nho khiêm tốn và một tâm hồn cao đẹp, yêu thiên nhiên vô cùng.

phân tích thẻ giải trí – mẫu 5

Nguyên tinh khiem (1491 – 1585) là người có học vấn uyên thâm. ông là nhà thơ lớn của dân tộc. ông đã để lại cho dân tộc hai tuyển tập thơ chữ Hán và thơ lục bát: bach văn am thi tập (khoảng 700 bài thơ chữ Hán) và bach văn quốc ngữ thi tập (khoảng 170 bài thơ chữ quốc ngữ). Thơ văn họ Nguyễn đầy triết lý và giáo huấn, ca ngợi ý chí của những con vật ngu dốt, ngu dân, đồng thời phê phán những tệ nạn của xã hội. nhàn hạ là một bài thơ của bach van quoc ngu thi.

một hôm, cái cuốc, cái cần câu, dù là ai, vui thú gì, ta tìm về chốn vắng vẻ, người khôn, người tìm đến chốn giang hồ. mùa thu ăn măng, mùa đông ăn giá đỗ, mùa xuân tắm ao sen, mùa hạ tắm rượu đến cây, ta uống sẽ thấy giàu sang như mơ.

bài viết về sự nhàn hạ trong bach van quoc ngữ thuộc chủ đề triết học xã hội và chủ yếu tập trung vào triết lý giải trí. Có người từng cho rằng tư duy nhàn hạ và triết lý thanh nhàn là chủ đề lớn trong thơ Nguyễn Thắng. khiêm tốn nói chung và bach văn quốc ngữ nói riêng. nhàn hạ kiên cố không phải là một kết thúc mà là một cách suy nghĩ một triết lý. do đó, giải trí là một khái niệm từ ngữ, không phải là trạng thái của tâm trí.

<3

Yếu tố tích cực của từ nhàn hạ là ở chỗ: nhàn hạ là sống thuận theo tự nhiên, sống hòa mình với thiên nhiên để tâm hồn thanh thản.

Chúng ta sẽ thấy rất rõ những điều này khi tìm hiểu sâu hơn những bài thơ nhàn tản của ông trong Bạch văn quốc ngữ.

một ngày, một cuốc, một cần câu, không quan trọng việc ai vui.

nguyễn kiên trì sử dụng các số liên tiếp bắt đầu từ một để nhấn mạnh hoàn cảnh sống của mình khi về quê. với những công cụ quen thuộc, một cái vỏ, một cái cuốc, một cái cần câu, và có thể là cả một con người, một cuộc đời ở đó. một số biểu hiện cô đơn, lẻ loi của một cụ nguyễn kiên cường khiêm nhường trên cánh đồng nghèo, kết bạn với những dụng cụ quen thuộc của người nông dân như đào mơ, xẻng xới đất, kèm theo chiếc cần câu cho thấy sau một công việc gian khổ, cụ vẫn giữ được Thú vui tao nhã và thanh đạm của người Việt, đó là câu cá. từ số một tượng trưng cho sự cô đơn, trong một câu thơ nhà thơ đã dùng đến ba số một để nhấn mạnh sự cô đơn, trống trải của một con người đầy chí khí phải sống cuộc đời ẩn dật. nhưng đằng sau ba số một còn có hàng loạt danh từ mai, cuối, cần câu, có thể đứng sau ba từ, một trước… chứ không phải từ này đến từ khác. chắc chắn sau ba danh từ đó không có danh từ ẩn nào khác sau đó. đó là cuộc đời, con người, công việc của người nông dân ấy tuy vất vả nhưng rất đỗi ấm áp và gần gũi. thì chỉ cần loanh quanh, vui thú với thú vui câu cá tao nhã và tỉnh táo là nhân vật trữ tình của chúng ta sẽ lang thang mà không phải bận tâm xem người khác nói gì, nghĩ gì, làm gì. chỉ những điều khiến chúng ta hài lòng mới hòa hợp với nhau.

Tham khảo: Cần có lí tưởng sống như thế nào?

hãy vui vẻ.

nhịp điệu của câu đầu tiên 2/2/3 thể hiện sự khẳng định, quyết tâm và có thể cả sự thách thức.

một quả mận / một cái cuốc / một chiếc cần câu

Nhịp thơ đã tạo cho câu thơ một sự chuyển mình mạnh mẽ, không chỉ là lời khẳng định bình thường về những gì mình đã sống mà tác giả muốn khẳng định quyết tâm vượt qua khó khăn, gian khổ của cuộc sống. biến đổi. và từ đó thấy được nhân vật trữ tình rất đỗi thân thương, thanh đạm mà gần gũi, ấm áp tình người. đó là lý do tại sao có sự thay đổi trong câu sau:

Tham khảo: Cần có lí tưởng sống như thế nào?

hãy vui vẻ.

Câu 4/3 là sự lắng lại của cảm xúc, tâm trạng và mang lại sự ấm áp, vui vẻ cho nhân vật trữ tình đã vào đây tìm đường sống cho mình. Với mong muốn được sống hòa mình với thiên nhiên để tâm hồn được bình yên, hạnh phúc, nhà thơ của chúng ta đã rời xa những xô bồ, bon chen để trở về chốn thanh vắng.

chúng ta khờ khạo, chúng ta tìm kiếm một nơi yên tĩnh, những người khôn ngoan, những người đến một nơi ồn ào.

Tự nhận mình là kẻ ngốc, tác giả là kẻ ngốc vì đã rời bỏ thành phố náo nhiệt, ồn ào, trở về sống ẩn mình, vất vưởng ở vùng quê nghèo. nhưng đó có phải là lý do tại sao anh ấy ngu ngốc không? và người ấy khôn ngoan biết bao, không đến sống trong một nơi hạnh phúc, đầy lụa và gấm vóc, ấm áp và chào đón, và do đó không phải. và khôn ngoan và dại dột biết bao khi gặp nhau ở những nơi náo nhiệt và vắng vẻ.

<3

đặt câu thơ vào hoàn cảnh sống của tác giả, ta sẽ thấy quan niệm nơi hoang vắng và chốn hỗn mang hay một quan niệm vừa ngu vừa khôn. nơi hoang vắng nơi đây là cuộc sống nghèo khó với bao vất vả, nhọc nhằn nơi thôn quê. chỉ những người dám coi thường danh lợi, coi thường vật chất, coi của cải là phù phiếm mới có thể dại dột đến nơi vắng vẻ. còn nơi náo nhiệt là nơi xe ngựa tấp nập, là nơi vui tươi no đủ, cuộc sống hoàn toàn trái ngược với chốn hoang vắng và chỉ dành cho những người khôn ngoan, những kẻ coi danh lợi, vật chất như mạng sống. nó đang sống và muốn sống ở đó. tác giả đã dùng hai từ hoang vắng và hỗn loạn để miêu tả hai nơi khác nhau. sa mạc cây lá tạo nên nét bình dị, thanh bình đậm nét thôn quê. trong khi chữ cẩu thả như cất lên tiếng reo vui, nhịp sống hối hả của thành phố. và từ đây ta có thể hiểu rằng nơi vắng vẻ là vùng quê yên bình, còn nơi ồn ào là thủ đô ồn ào. nhưng nó không phải là gì và điên rồ là gì? chọn nơi vắng vẻ là tránh xa những xô bồ của cuộc sống đầy hối hả và nhiều nguy hiểm. và khi tránh được những điều đó thì tác giả là người dại dột hoặc khôn ngoan. khôn hay dại khi đặt chân vào chốn đông người. Nguyễn khéo léo sử dụng biện pháp nghệ thuật sóng đôi trong hai câu thơ này để thể hiện sự đối lập, tương phản, thậm chí là tương phản hoàn toàn về xung đột của hai địa điểm sống, hai quan điểm sống, hai lựa chọn. .

<3

chúng tôi dành cho con người, những kẻ ngu ngốc cho những người khôn ngoan, chúng tôi đang tìm kiếm những người đến (diễn đạt sự lựa chọn thông qua hai từ tìm kiếm và đến) một nơi hoang vắng so với một nơi ồn ào. đây có lẽ là hai dòng hay nhất của bài thơ. đối với nghệ thuật đối lập, đối với ý nghĩa tư tưởng của hai câu đối được nói lên. hai câu thơ đối xứng hoàn hảo cả về từ ngữ và âm tiết, tạo nên sự khác biệt và đối lập để một lần nữa khẳng định lại cách sống và sự lựa chọn của tác giả?

Hai câu tiếp theo miêu tả cuộc sống của Nguyễn Bình Minh ở vùng quê nghèo và thanh đạm với những sản vật riêng chỉ có ở nông thôn.

ăn măng vào mùa thu, ăn xuân vào mùa đông, tắm ao sen, mùa hè tắm ao.

Dù sống ở vùng quê còn nhiều khó khăn, vất vả nhưng nó có những thú vui riêng và thưởng thức những món ăn rất đỗi bình thường nhưng ngon miệng. chỉ có măng và giá đỗ, nhưng có thể là như vậy, những thứ này rất bình thường vì chúng luôn có sẵn trong nhà. tuy nhiên khi ăn chúng ta gần như cảm nhận được hết hương vị thơm ngon của nó nhờ sự đồng điệu và đồng cảm của trái tim với trái tim. vì nhiều khi nguyễn cứng đầu nói:

một câu đơn giản để đọc qua nhiều ngày.

có:

giải trí phải là một tiên khách

Qua hai câu 5 và 6 này, ta thấy cuộc sống ở quê của tác giả thanh đạm, nhàn hạ. bạc yêu cầu món ăn chỉ có măng và giá nhưng từ tốn, chan hòa với thiên nhiên.

Mùa xuân tắm trong đầm sen, mùa hè tắm trong ao.

Chỉ có ở quê mới nói, anh mới có thể chiến đấu, tự do thả hồn mình vào thiên nhiên để hòa mình vào thiên nhiên và cảm nhận mọi niềm vui, lạc quan của cuộc sống.

Nếu mới đọc, chúng ta chỉ có thể thấy đây là hai câu thơ miêu tả cuộc sống ở vùng quê nguy nga đạm bạc. nhưng chiều sâu ở đó lý tưởng sống của anh là khát vọng sống hòa hợp với thiên nhiên. ăn những thức ăn mà chỉ thiên nhiên hòa mình với thiên nhiên mới khiến chúng ta mở rộng tâm hồn, nỗ lực đón nhận thiên nhiên vào lòng, và cũng chính thiên nhiên ôm lấy chúng ta để nâng cao sức sống và làm tươi mới tâm hồn chúng ta. chỉ có thiên nhiên tươi đẹp mới có thể làm cho tâm hồn ta bình yên và ấm áp. nghĩa là, nếu cần đền bù, họ Nguyễn sẽ ngoan cố, sẵn sàng chống lại của cải để tận hưởng cuộc sống này, an nhàn.

Để kiếm tiền, tôi muốn bình tĩnh.

dường như bất cứ thi sĩ nào cũng không tránh khỏi một thú vui không thể thiếu trong cuộc sống đó là rượu, còn ông nguyen khiêm cũng không tránh khỏi niềm đam mê với những thú vui đó:

rượu, hãy đến cây, chúng ta sẽ uống và thấy sự giàu sang như một giấc mơ.

có hai câu thơ với truyền thuyết thuần túy là say rượu và ngủ dưới cây bách. anh mơ thấy mình đang ở một đất nước thanh bình, nơi anh nổi tiếng và giàu có. nhưng khi tỉnh dậy chỉ là một giấc mơ, thấy cành phía nam chỉ còn một tấc kiến ​​bò khô. truyền thuyết này để chỉ sự giàu có chỉ là một giấc mơ.

Chính vì quan điểm này, Nguyễn đã ngoan cố không màng danh lợi, chỉ vì danh và lợi, của cải là vô ích, nó như một giấc mộng rồi sẽ qua đi.

Để kiếm tiền, tôi muốn bình tĩnh.

có:

nhìn thấy dặm và dặm, các bước quay trở lại

Chữ nhàn trong thơ Nguyễn trái ngược với tất cả chữ nhàn trong thơ Nguyễn, đó là sự nhàn hạ, không phải nhàn hạ. tuy bình tĩnh nhưng vẫn lo lắng chuyện đối nội.

Tác giả muốn khẳng định rằng tiền bạc và của cải chỉ là phù phiếm, chúng sẽ nhanh chóng biến mất theo thời gian, vì vậy phương châm sống không nên lúc nào cũng là tiền tài và danh vọng. hy vọng.

mặc dù từ nhàn rỗi có những hạn chế như: nhiều yếu tố nhàn rỗi, nhàn hạ, tĩnh lặng khá đậm nét. nhưng đặc biệt là một nhà Nho có lòng yêu văn hóa mẹ như cụ Nguyễn mà chủ trương thanh nhàn, không chủ trương lo trước cảnh đất nước loạn lạc, nhân dân lầm than, khốn cùng. nhưng nguyễn kiên cường hy vọng rằng với những vần thơ triết lý này của mình có thể giữ gìn được tâm hồn và nhân cách của mình để cuộc sống con người hòa hợp, hòa hợp với lý trí của tự nhiên và xã hội. >

giải trí là một triết lý sống để giữ gìn phẩm giá trước sự cạnh tranh về danh và lợi, trước sự băng hoại đạo đức:

Có một thời, mèo đuổi chuột. khi chúng thua cuộc, những con kiến ​​đã bắt những con bò.

và:

hoa càng nở nhiều, nước càng bị cuốn trôi.

Toàn bộ bài thơ nhàn là một lời bộc bạch sâu sắc, nêu lên quan niệm sống thanh nhàn là hòa hợp với thiên nhiên, duy trì cốt cách thanh cao, vượt lên danh lợi. Thư giãn là triết lý sống chi phối nhiều tác phẩm của Nguyễn. Dù đôi khi nó có những yếu tố tiêu cực nhưng đó là triết lý sống giúp con người sống đẹp hơn, sống chung tình hơn.

phân tích thẻ giải trí – mẫu 6

Nguyên tinh khiem (1491 – 1585) là người có học thức uyên thâm. Tuy nhiên, nhắc đến ông, khiến người ta liên tưởng đến ông khi còn là Thượng Quan, ông đã từng dâng lời tỏ tình và xin chém đầu mười tám công thần nhưng không thành, nên đã đuổi Thượng Quan về quê. vì học trò của ông đều là người nổi tiếng nên được gọi là tuyet giang phu tử. ông là người có học vấn uyên thâm, là nhà thơ lớn của dân tộc.

Thơ văn của ông đầy tính giáo huấn triết lý, ngợi ca tinh thần thi nhân, sự nhàn hạ của loài vật và cũng là lời phê phán những điều sống trong xã hội. khi mất, ông đã để lại tập thơ viết bằng chữ Hán tên là bạch vân am thi tập; tập thơ lục bát ngôn ngữ thi và “nhan” là một bài thơ tiêu biểu trong tập thơ của tác giả lục ngôn tứ tuyệt, được viết theo thể thất ngôn tứ tuyệt Đường luật. những bài thơ ca ngợi niềm vui trong cuộc sống thanh bình. qua đó chúng ta có thể thấy được vẻ đẹp thực sự của nó, những nét mộc mạc của thị trấn.

“Một hôm, cái cuốc, cái cần câu, dù ai ham vui, kẻ ngu thì tìm nơi vắng vẻ, người khôn tìm đến nơi vội vàng, ăn măng đông, ăn xuân, bơi vào. ao sen, mùa hè tắm rượu, đến gốc cây, ta sẽ uống rượu, nhìn sự giàu có như một giấc mơ. ”

hai câu mô tả cuộc sống nhàn rỗi như thế nào

“một ngày một cuốc, một cần câu, không quan trọng ai có vui …”

Trong câu thơ đầu tiên, hình ảnh người nông dân đứng tuổi được khắc họa một cách bình dị. Ngoài ra, tác giả còn sử dụng cách đánh số từ “một” bên cạnh một số dụng cụ quen thuộc của người nông dân. chúng gợi lên trước mắt người đọc một cuộc sống rất thanh tao, gần gũi mà không phải ai muốn cũng có được. từ láy trong câu thứ hai thể hiện dáng người ngồi lặng lẽ, chậm rãi. Đưa hình ảnh ấy vào cuộc đời của tác giả, ta có thể thấy rằng giây phút nhàn rỗi nhất của ông là khi ông bảo ông về ở ẩn. và từ “khoái lạc” cũng một lần nữa cho thấy chủ đề của bài thơ là nói về sự nhàn hạ, dẫu có người bận rộn danh lợi nhưng tác giả vẫn thảnh thơi. hai dòng đầu của bài thơ không chỉ giới thiệu chủ đề mà còn khắc họa tâm thế bình thản, thư thái, tâm thái thoải mái, nhẹ nhàng, vui tươi.

<3

hai câu thực của bài thơ có ý tác giả muốn hướng đến sự nhàn hạ và dùng những từ đối lập như “ta” _ “người”; “hoang dã” _ “khôn ngoan”; “nơi hoang vắng” _ “nơi bị xáo trộn”. của hàng loạt từ ngữ đối lập đã thể hiện quan niệm sống của tác giả. nhân vật trữ tình đã chủ động tìm nơi vắng vẻ để ở quê mặc cho bao người tìm về chốn “phồn hoa đô hội”. hai câu thơ gợi ra hai cách sống hoàn toàn trái ngược nhau. tác giả tự nhận mình là “kẻ ngốc” vì đã theo đuổi cuộc sống thanh đạm để thoát khỏi vòng danh lợi để giữ cho tâm hồn thanh thản. vậy lối sống ngoan cố của nguyễn có phải là lối sống cắt đứt với thiên hạ và trốn tránh trách nhiệm? điều đó tất nhiên không phải vì đặt bài thơ vào hoàn cảnh sáng tác chỉ có thể làm như vậy mới giữ được nét cao quý của nó. vì nguyễn ngoan cường có ước mơ phò vua khiến trăm dân vui vẻ, nhưng triều đình lúc đó đang tranh giành quyền lực, dân chúng đói khổ, mọi ước mơ hoài bão đều không được coi trọng. vì vậy, việc nguyen ngoan cố bỏ đi “chốn loạn lạc” là điều đáng trân trọng.

“… .. mùa thu thì ăn măng, mùa đông ăn măng, mùa xuân thì bơi trong đầm sen, mùa hè thì bơi trong ao …………”

hai thử nghiệm đã sử dụng phương pháp liệt kê các loại thực phẩm có sẵn trong tự nhiên quanh năm. vào mỗi mùa món ăn khác nhau, mùa thu thường có măng rừng quanh nhà, mùa đông vật khó nảy mầm, giá cả thay đổi. câu thơ “mùa xuân tắm ao sen, mùa hạ tắm ao đầm” gợi cho ta cảm giác mộc mạc đời thường. qua đó ta cảm nhận được tác giả sống rất thanh thản, chan hoà với thiên nhiên, tận hưởng hết vẻ đẹp vốn có của đất trời mà không xô đẩy, tranh giành. của một tâm hồn cao thượng, đó là lối sống tích cực thể hiện rõ thái độ của người cư sĩ.

“……. khi rượu tới cây, ta sẽ uống và thấy của cải như trong mơ. ”

hai bài luận đã thể hiện tầm nhìn của một nhà trí thức lớn, có tính triết học sâu sắc, vận dụng sáng tạo những ý tưởng về điện tích thuần túy. Đối với Nguyên Phong, giàu sang phú quý không phải là mơ bởi ông từng là Trạng nguyên, giữ nhiều chức vụ quan trọng trong triều đình nên cuộc sống vinh hoa phú quý nhưng ông không coi đó là mơ. khách quan. mà anh coi đó chỉ là một giấc mơ không thành hiện thực và anh đã tìm đến một cuộc sống yên bình để luôn giữ vững đức tính cao thượng của mình.

Như vậy, qua bài thơ, chúng ta đã hiểu được quan niệm sống thanh nhàn và nhân cách của cụ Nguyễn hiên ngang coi thường danh lợi, luôn giữ tâm hồn thanh cao hòa hợp với thiên nhiên, đề cao lối sống của nhà nho. giàu lòng yêu nước nhưng do hoàn cảnh phải sống ẩn dật. hơn nữa, cụ nguyễn còn sử dụng một ngôn ngữ gần gũi mộc mạc nhưng giàu chất triết lí. sử dụng khéo léo thể thơ của thơ trữ tình, tác phẩm kinh điển và những phép đối lập thường thấy ở thể thơ du mục một cách linh hoạt.

ca khúc “nhàn hạ” là một đóa hoa được viết bằng lời Việt đẹp bởi vhtĐvn. Quan niệm sống đề cao vẻ đẹp tâm hồn và lối sống trong sáng của Nguyễn vẫn còn nguyên giá trị cho đến ngày nay.

phân tích thẻ giải trí – mẫu 7

“thơ được sinh ra từ lòng người”, chất chứa nhiều cảm xúc và trăn trở trong người viết. một tác phẩm thơ chân chính, muốn vượt qua sức mạnh của thời gian và lòng người, phải chứa đựng trong mình những tình cảm thực, suy nghĩ thực và phải viết bằng mồ hôi nước mắt của nhà thơ. Với “Leisure”, Nguyễn đã gửi đến độc giả những hiểu biết sâu sắc và triết lý về con người và thời đại mà cho đến ngày nay con người vẫn phải suy ngẫm.

cũng như nguyễn trai, sống giữa thời đại loạn lạc, biến động, nơi những giá trị đạo đức truyền thống bị đảo lộn, con người trở nên ích kỷ hơn, ích kỷ hơn, nguyễn ngoan cố trở về với cuộc sống quê mùa, vui thú với việc “cày cuốc câu cá nhàn rỗi. ”, vui bằng lòng, tạm quên hết cuộc đời“ dù ai cũng vui ”. gửi gắm ý chí đất nước, cuộc đời đất nước của nhà thơ hiện lên như một “lão nông”

một ngày, một cuốc, một cần câu dù ai cũng vui

đoạn thơ mở đầu bằng phép liệt kê kết hợp với ngụ ngôn “một người” đã gợi mở về một cuộc sống bình dị, dễ dàng với những dụng cụ lao động quen thuộc của người dân quê. một cuộc sống bình dị, giản dị với “mai”, “cuốc” và “cần câu” nhưng bình lặng và thanh tao. Đặc biệt, hai từ “réo rắt” kết hợp với nhịp thơ 2/2/3 hóm hỉnh đã gợi lên chân dung Nguyễn hiên ngang giữa chốn thôn quê mộc mạc. đó là tư thế ung dung tự tại của một thi nhân, cũng như nhịp sống thường ngày của nhân vật trữ tình. thanh thản, tự tại là tâm trí con người đã xác định được xu hướng sống của mình, tránh xa trần tục, lòng mình không vướng bận xung quanh. câu thơ cũng là sự thể hiện thái độ khước từ cuộc sống thị thành, từ chối mọi sự tham gia, quay lưng lại với thế giới trụy lạc để duy trì bầu không khí thanh tao.

Trở về với cuộc sống giản dị và chân chất, Nguyễn kiên cường tiếp tục gắn bó với đời sống tinh thần và lối sống hòa hợp với thiên nhiên. thuận theo quy luật của trời đất, theo bốn mùa

mùa thu ăn măng, mùa đông ăn giá đỗ, mùa xuân tắm ao sen, mùa hè tắm ao.

Những nguyên liệu tạo nên cuộc sống, không gian sống rất bình dị, đơn sơ với “tre”, “giá” là những loại thức ăn dân dã có sẵn trong tự nhiên; “Ao”, “hồ” là những cầu cảng nông thôn đơn sơ và bình dị. đó là sự thể hiện một cách sống, một thái độ ứng xử chậm rãi không khắc khổ mà ngược lại, chắt lọc những nét cao quý của nhân vật trữ tình. con người hiện nay hòa hợp với thiên nhiên với bốn mùa, với sự xoay chuyển của thời gian và không thể tách rời thiên nhiên.

thì đối với nguyen bướng bỉnh, nhàn hạ trước hết là một cách sống. cùng với “cảnh ngày hè” của nguyễn trai đã khẳng định một lối sống thanh tao của bậc hiền nhân giữa cảnh đất nước suy tàn, loạn lạc: từ giã cõi trần để trở về với thiên nhiên, sống giản dị, trong sáng để tâm hồn thanh thản. và sạch sẽ. .

nhà thơ đau khổ, phê phán tình trạng con người, sự suy đồi đạo đức và tìm kiếm sự hòa giải nội tâm thông qua một lối sống tách biệt với thế giới. hơn một lần, anh bày tỏ thái độ khước từ lối sống đô thị thành thị, sống cuộc sống tự do, không cạnh tranh.

chúng ta khờ khạo, chúng ta tìm kiếm một nơi vắng vẻ, những người khôn ngoan, chúng ta tìm đến một nơi ồn ào.

bằng nghệ thuật rất hay, tác giả đã đối lập giữa “chốn hoang vắng” và “xao xuyến”, giữa “ta” và “người”. “xao xuyến” ấy là chốn trần gian đầy nhân văn, tính toán, xô bồ mà Nguyễn đã miệt mài chiêm nghiệm, căm ghét, thể hiện trong nhiều bài thơ khác: “phố thị tranh thủ”; “giả vờ ở thành phố có ích lợi gì?”; “đường danh lợi theo tỉnh”… ngược lại, ông bênh vực lối sống mộc mạc, thanh đạm, tiết kiệm, bênh vực “chốn thanh vắng” và đề cao tinh thần tự do với cách nói khiêm tốn. ”. tất nhiên, đó là một lối sống mới, hấp dẫn vì cái đẹp đạo đức, tách khỏi những “thói đời”. nếu nhìn cuộc sống ấy dưới góc độ đạo đức Nho giáo một chiều thì không dễ dàng chấp nhận những mầm mống của lối sống mới đó. Trên tất cả, anh ấy đã dung hòa những phức tạp bên trong với một tinh thần tự do và một thái độ tách biệt khỏi thế giới, đặt mình lên trên thế giới. nhưng cuối cùng, đó là sự khôn ngoan của bậc vĩ nhân, hãy quay lưng lại với danh và lợi, sống một cuộc sống thoải mái để đầu óc được thoải mái.

nguyễn đã hiên ngang chứng kiến ​​và chiêm nghiệm chân lý cuộc đời, đi đến tận cùng khôn cùng để thấu hiểu và tìm ra triết lý “nhàn”, cũng là triết lý nhân sinh sâu sắc

rượu, hãy đến cây, chúng ta sẽ uống và thấy giàu sang như mơ

nhà thơ đã nhắc đến giấc mơ dưới tán dương liễu rủ để đánh thức một chân lý: của cải, vật chất chỉ là ảo ảnh, như một giấc mơ, chợt đến rồi chợt đi. phải trải qua mọi hoàn cảnh sống, cuộc đời dài dằng dặc như vậy thì cụ nguyễn mới cứng cỏi đạt đến ứng xử văn hóa với tinh thần triết lý thanh nhàn, tự tại. một tinh thần nhàn rỗi và tự do như vậy thường thể hiện qua lời nói hơn là hành động, cách giải quyết tình huống hơn là tham vọng suốt đời, sự miễn cưỡng độc chiếm một trạng thái tâm trí hơn là khả năng tìm ra một lối thoát tối ưu. Bởi suy cho cùng, giữa một xã hội phù phiếm và phù du, ít ai có thể như Nguyễn bướng, Nguyễn trai để nhìn ra lẽ sống của lẽ sống, giữ gìn khí phách thanh tao. nhân vật trữ tình đã đến cơn say để tỉnh táo, dùng giấc mơ để nói lên sự thật và thốt lên những suy ngẫm sâu sắc. cũng như chính nhà thơ đã thể hiện rõ điều đó trong lời tựa bài thơ am bach văn: “ôi, nói đến tâm là nói đến nơi ý chí đã đến, mà bài thơ là chủ đề nói đến ý chí. . có người cương quyết sống đạo, có người quyết chí sống công danh, lại có người nhất quyết sống thanh nhàn. lúc nhỏ được gia đình dạy dỗ, lớn lên bước vào giới hàn lâm, về già chỉ thích yên tĩnh, thưởng ngoạn cảnh sông núi … “

có thể nói nhàn là đề tài rất phổ biến trong thơ ca trung đại, là tư tưởng văn hóa rất sâu sắc của người xưa, đặc biệt là của giới trí thức. sống ẩn dật với thiên nhiên để tu dưỡng nhân cách, đem lại thú vui tao nhã cho con người. biết sống lặng lẽ, biết tìm nhàn hạ là một học thuyết triết học lớn. Bài thơ “nhàn” của Nguyễn là khắc sâu tinh thần của con người đang đối mặt với thời đại loạn lạc, rối ren, hoang mang, đổi thay. so với nhiều tác phẩm thơ khác, sáng tác của ông chứa đựng sự phức tạp của tâm trạng. nhà thơ đã đưa ra nhiều cách hình dung cuộc sống, nhìn cuộc đời từ nhiều góc độ, đặt mình vào từng hoàn cảnh cụ thể mà bài thơ “nhàn” chỉ là một chiêm nghiệm riêng. điều này đòi hỏi việc tiếp nhận thơ và thơ nguyễn phải được xem xét một cách tổng thể, nhưng cũng phải chú ý đến mối quan hệ giữa các dòng hài phù hợp với từng cảnh đời và giai đoạn cụ thể của cuộc đời.

Như vậy, đến cuối bài thơ, người đọc vẫn dừng lại ở một cuộc sống êm đềm, thanh tao, giản dị, mà cụ Nguyễn ấp ủ cho là một lối sống, một triết lý sống sâu sắc: vinh hoa phú quý chỉ là phù du, như giấc mộng, bỏ thế. nơi thế gian để giữ cho không khí trong sạch là trí tuệ lớn. điều đó đã làm nên sức sống bất diệt của tác phẩm trước sức mạnh của thời gian và sức sống của con người.

phân tích thẻ giải trí – mẫu 8

Nguyên tinh khiem (1491 – 1585) sống qua gần một thế kỷ đầy biến động của chế độ phong kiến ​​ở Việt Nam: le – chiếu thúy, trinh – nguyễn tranh. trong những xáo trộn làm rạn nứt các mối quan hệ cơ bản của chế độ phong kiến, vạch trần những thế lực đen tối làm đảo lộn cuộc sống của con người, đồng thời trung thành đề cao những giá trị đạo đức tốt đẹp qua bài thơ giàu chất triết lí về con người và thế giới, với thái độ sâu sắc của bán kính lớn.

nhàn hạ là bài thơ tả cảnh của một nhà thơ nổi tiếng nêu lên quan niệm về cuộc sống của một bậc ẩn sĩ thanh cao, vượt lên cái tầm thường xấu xa của một cuộc đời tranh giành danh lợi.

nhà thơ đã nhiều lần giữ vững lập trường đạo đức Nho giáo để bộc lộ quan niệm sống của mình. những suy tư này gắn liền với quan niệm đạo đức về con người, thể hiện một tầm nhìn lành mạnh về cuộc sống giữa thế giới điên cuồng. nhàn hạ là cách quen thuộc của Nho gia đối mặt với thực tế, trốn tránh cuộc sống và tìm niềm vui trong thiên nhiên, cỏ cây, để giữ trong sạch.

Hành trình thầm lặng của nguyen nằm trong quy luật đó, tìm đường trở về với nhân dân, chống lại thường dân bằng hàm ý vừa kiêu ngạo vừa thâm hiểm.

cuộc sống yên tĩnh tự thể hiện nhiều điều thú vị:

một ngày một cuốc, một cần câu, ai vui cũng chẳng quan trọng

ngay trước mắt người đọc sẽ hiện ra một cụ nguyễn hèn mọn, thấp hèn như một người nông dân thực thụ. nhưng đó là cách lựa chọn để hưởng thụ thanh nhàn cao quý của nhà Nho tìm cuộc sống “cá, tiều, canh, thối” như một sự đối lập quyết định với các loại thú vui khác, để khẳng định ý nghĩa cao cả tuyệt đối từ cuộc sống nơi đất khách quê người này!

Ánh mắt bình dị được phác họa trong đoạn thơ thật độc đáo, làm nổi bật sự thanh thản bình lặng của nhà thơ trong cuộc sống thực sự nhàn rỗi. thực ra, sự hiện diện của mai, cuốc, cần câu chỉ là cách tô điểm cho cái thói trăng hoa, lập dị của nhà thơ.

Những công cụ lao động quen thuộc của người dân bình thường trở thành hiện thân của cuộc sống không vướng bận những ưu tư trần tục. Đằng sau danh sách của nhà thơ, chúng ta nhận ra rằng suy nghĩ của ông không tách rời quan điểm phổ biến về một người đàn ông chọn cuộc sống ẩn sĩ làm lý do của riêng mình.

Tham khảo: Top 13 Bài văn tả cảnh mùa hè hay nhất – Toplist.vn

Điều kiện nhìn từ cuộc sống của con người chứa đựng một vẻ đẹp cao cả, một triết lý sống bền vững.

Đó cũng là cơ sở để nhà thơ khẳng định một thái độ sống dũng cảm:

chúng ta ngu ngốc, chúng ta tìm kiếm một nơi yên tĩnh, người khôn ngoan tìm kiếm một nơi yên tĩnh

hai câu thực là một cách phân biệt rõ ràng đâu là nhà thơ và ai, đâu là thú vui về ranh giới nhận thức, cũng như về chỗ đứng giữa cuộc đời. phép đối chuẩn đã tạo nên hai cực đối lập: một bên là nhà thơ ngạo nghễ gọi ta, một bên là người; một bên là sự dại dột của tôi, một bên là sự khôn ngoan của bạn; một nơi hoang vắng với một nơi náo động.

Đằng sau những đối cực này là những ẩn ý tạo thành phản đề khẳng định thái độ khiêm tốn ngoan cố của cụ Nguy. chính nhà thơ đã nhiều lần định nghĩa cái ngu – cái khôn bằng cách nói ngược này. vì người ta dùng cái ngu: khôn để tính toán, tranh giành thiệt hơn, nên thực chất là ngu: khôn là chủ nghĩa thực dụng ích kỷ khiến con người trở nên tầm thường, dụ họ vào những ham muốn thấp kém.

mượn cách diễn đạt ấy, nhà thơ chứng tỏ mình có một vị thế cao siêu và đối lập với những kẻ bị bụi trần phù phiếm làm mờ mắt giữa thời loạn lạc. nguyen bướng bỉnh cũng chủ động tìm một nơi vắng vẻ, ít bụi bặm.

nhưng khác với cách nói xưa nay “thế gian còn thức, ta một mình ta say” đầy u uất, hoàn cảnh đã cười vào thói đời bằng một nụ cười thầm lặng mà chua xót, đáng phê phán lúc này của cả một xã hội. . người chạy theo danh lợi, với tư thế của một quý ông không màng đến những trò chơi dại dột và khôn ngoan.

cũng vì thế mà nhà thơ mới cảm nhận được hết vẻ đẹp của cuộc sống thanh nhàn:

ăn măng vào mùa thu, ăn xuân vào mùa đông, tắm trong đầm sen, tắm ao vào mùa hè

khác với cách hưởng thụ vật chất bằng cách đắm mình trong vinh hoa, họ Nguyễn đã ngoan cố hưởng thụ những ưu ái của thiên nhiên hào hiệp với tấm lòng hòa hợp với thiên nhiên. được thiên nhiên ban tặng trong bốn mùa xuân – hạ – thu – đông, nhà thơ cũng có thể hấp thụ tinh hoa của đất trời để gột rửa mọi lo toan, ưu phiền.

rằng cuộc sống mang dấu ấn của sự thoát ly khỏi cuộc sống, điều này thể hiện quan niệm “vị tha” của nhà Nho. đồng thời có sự gần gũi với triết lý “vô vi” của Đạo giáo và “thoát tục” của đạo Phật. Nhưng gạt những triết lý siêu hình sang một bên, chúng ta nhận ra con người nghệ sĩ thực sự của Nguyên một cách hiên ngang, hòa hợp với thiên nhiên một cách sang trọng bằng tất cả sự hồn nhiên trong sáng của trái tim mình.

XEM THÊM:  Soạn văn 6 tập 2 bài cây tre việt nam

Không chỉ vậy, những hình ảnh măng non, búp măng, đầm sen còn mang ý nghĩa biểu tượng gắn liền với phẩm chất cao quý của người đàn ông lịch lãm, sống không thẹn với lòng. trong sự hòa hợp với thiên nhiên, ông là một chúa tuyết sống theo những điều xa xỉ thiêng liêng của mình. quan niệm của nhà thơ về từ nhàn hạ được phát triển đầy đủ với tuyên bố:

rượu tới cây ta sẽ uống, thấy giàu sang như mơ

mượn kinh điển một cách hết sức tự nhiên, nguyễn kiên cường thể hiện thái độ sống của mình là dứt khoát thoát ly giàu sang, nổi tiếng. quan niệm đó vốn gắn liền với Đạo – Trang, với ý nghĩa hoài nghi tiêu cực, nhưng trong thời đại mà thi nhân đang sống lại bộc lộ ý nghĩa tích cực. cuộc sống của những người theo đuổi danh vọng và tài sản, điều mà anh ta ghét và lên án trong nhiều bài thơ về hiện trạng của mình:

trong hoàn cảnh mới, người nghèo hoặc người giàu sẽ đến, nếu khó khăn thì ra đi

(thói quen trong cuộc sống)

người giàu có, quyền thế có địa vị, đối với nguyễn ngoan cố khiêm chỉ là kiếp người gian ác, xảo trá, giẫm đạp lẫn nhau để sống. chúng là một bầy chuột đông đảo, chuyên làm hại những người mà ông căm ghét và lên án sâu sắc trong bài thơ của ông (ghét loài chuột). vì vậy, có thể hiểu thái độ xem giàu sang như mơ cũng là cách nhà thơ chọn cách sống gần gũi, chia sẻ với mọi người.

Cuộc sống thanh đạm nhưng cao quý của những người bình dân rất đáng được trân trọng vì nó mang lại sự thanh thản và ngăn ngừa nhân cách bị hoen ố trong một xã hội chạy theo quyền lực của đồng tiền. Nguồn gốc triết học của Nguyễn gắn liền với quan niệm sống lành mạnh và tốt đẹp của mọi người.

Bài thơ thong thả bao hàm tất cả triết lý, tình cảm và trí tuệ của Nguyễn Khinh Khiêm, bộc lộ trọn vẹn nhân cách của một vĩ nhân tìm cách trở về với thiên nhiên, với cuộc sống của nhân dân để chống lại triệt để xã hội phong kiến ​​cùng đường. của sự suy đồi và suy đồi. bài thơ là kinh nghiệm sống, bản lĩnh cứng cỏi của một con người chân chính.

phân tích thẻ giải trí – mẫu 9

nguyễn ngoan cố là người có học thức uyên thâm. bởi vì học trò của ông đều là người nổi tiếng nên được gọi là tuyet giang phu tử. tập thơ viết bằng ngôn ngữ lục bát và “nhan” là một bài thơ tiêu biểu của thể thơ lục bát, được viết bằng bảy ngôn ngữ theo thể lục bát. những bài thơ ca ngợi niềm vui trong cuộc sống thanh bình. qua đó chúng ta có thể cảm nhận được vẻ đẹp thực sự của nó, những nét đặc trưng mộc mạc của thị trấn.

Nguyên tinh khiem (1491 – 1585) là người có học thức uyên thâm. Tuy nhiên, nhắc đến ông, khiến người ta liên tưởng đến ông khi còn là Thượng Quan, ông đã từng dâng lời tỏ tình và xin chém đầu mười tám công thần nhưng không thành, nên đã đuổi Thượng Quan về quê. bởi vì học trò của ông đều là người nổi tiếng nên được gọi là tuyet giang phu tử. ông là người có học vấn uyên thâm, là nhà thơ lớn của dân tộc.

Thơ văn của ông mang đầy tính giáo huấn triết lý, đề cao chí khí của người nho sĩ, của những con vật nhàn hạ, đồng thời cũng là lời phê phán những thứ sống trong xã hội. khi mất, ông đã để lại tập thơ viết bằng chữ Hán tên là bạch vân am thi tập; tập thơ viết bằng ngôn ngữ là bach văn quốc ngữ thi và “nhan” là bài thơ tiêu biểu của thể thơ lục bát, được viết theo thể thất ngôn tứ tuyệt. những bài thơ ca ngợi niềm vui trong cuộc sống thanh bình. qua đó chúng ta có thể cảm nhận được vẻ đẹp thực sự của nó, những nét đặc trưng mộc mạc của thị trấn.

“một ngày cuốc, cần câu, ai vui ai ngu, kẻ dại tìm nơi vắng vẻ, người khôn vào chốn lao xao ăn măng đông, ăn xuân, bơi lội. mùa hè ở đầm sen tắm rượu, lên cây uống rượu, nhìn của cải giống như một giấc mộng. ”

hai câu mô tả cuộc sống nhàn rỗi như thế nào

“Một ngày một cuốc, một cần câu dù ai cũng vui…”

Trong câu thơ đầu tiên, hình ảnh người nông dân đứng tuổi được khắc họa một cách bình dị. Ngoài ra, tác giả còn sử dụng cách đánh số thứ tự của từ láy, thêm vào một số dụng cụ quen thuộc của người nông dân để gợi lên trước mắt người đọc một nếp sống rất thanh tao, gần gũi mà không phải ai muốn cũng có được. . từ “quay cuồng” ở câu thứ hai thể hiện dáng người đang ngồi điềm đạm, chậm rãi. Đưa hình ảnh đó vào cuộc sống của tác giả, chúng ta có thể thấy rằng khoảng thời gian rảnh rỗi lớn nhất của ông là khi ông bảo ông ở ẩn. và từ “có gì vui đâu” cũng một lần nữa cho thấy chủ đề của bài thơ là về sự thanh nhàn, dù ai cũng bận rộn danh lợi nhưng tác giả vẫn thảnh thơi. hai dòng đầu của bài thơ không chỉ giới thiệu chủ đề mà còn khắc họa tâm thế bình thản, thư thái, tâm thái thoải mái, nhẹ nhàng, vui tươi.

<3

hai cụm từ thực của bài thơ có nghĩa là tác giả muốn hướng đến sự nhàn hạ và sử dụng các từ đối lập như “ta” _ “người”; “Dumb clever”; “chốn hoang vắng” _ “chốn xao xuyến” từ hàng loạt từ ngữ đối lập đã thể hiện quan niệm sống của tác giả. nhân vật trữ tình chủ động tìm nơi vắng vẻ để sống cuộc sống thôn quê yên ả mặc cho biết bao người đang tìm chốn “phồn hoa đô hội”.

Mở đầu bài thơ nhàn nhã, nguyễn hiên ngang đưa ra hai lối sống độc lập hoàn toàn trái ngược nhau. tác giả tự cho mình là “kẻ ngốc” vì đã chạy theo cuộc sống thanh đạm để thoát khỏi vòng danh lợi để giữ cho tâm hồn thanh thản. Vậy lối sống của người biên tập có phải là cách sống xa và trốn tránh trách nhiệm? điều đó tất nhiên không phải vì đặt bài thơ vào hoàn cảnh sáng tác chỉ có thể làm như vậy mới giữ được nét cao quý của nó. thì nhà xuất bản có ước mơ giúp vua làm phúc trăm họ, nhưng triều đình lúc đó đang tranh giành quyền lực, dân chúng đói khổ, mọi ước mơ hoài bão đều không được coi trọng. để lại “nơi nhầm lẫn” là điều đáng được trân trọng.

“… mùa thu ăn măng, mùa đông ăn măng, mùa xuân ăn măng, mùa hè bơi trong đầm sen, bơi trong ao …………”

hai thử nghiệm đã sử dụng phương pháp liệt kê các loại thực phẩm có sẵn trong tự nhiên quanh năm. thức ăn mỗi mùa khác nhau, mùa thu thường có măng rừng quanh nhà, mùa đông khó nảy mầm, giá cả thay đổi. câu thơ “mùa xuân tắm hồ sen, mùa hè tắm ao hồ” gợi cho ta về cuộc sống mộc mạc, qua đó ta cảm nhận được tác giả sống rất thanh thản, chan hòa với thiên nhiên, tận hưởng hết vẻ đẹp vốn có của đất trời. mà không xô đẩy hoặc đánh nhau. Đặt bài thơ vào hoàn cảnh lúc bấy giờ, lối sống của Nguyễn hiên ngang đã thể hiện được vẻ đẹp tâm hồn cao thượng, đó là lối sống tích cực thể hiện rõ thái độ dung tục.

hai bài luận đã thể hiện tầm nhìn của một nhà trí thức lớn, có tính triết học sâu sắc, vận dụng sáng tạo những ý tưởng về điện tích thuần túy. Đối với Nguyễn Beng, giàu có không phải là mơ vì ông từng là Trạng nguyên, giữ nhiều chức vụ quan trọng trong triều đình nên cuộc sống vinh hoa phú quý nhưng ông không coi đó là ước mơ, mục đích sống của mình. mà anh coi đó chỉ là một giấc mơ không thành hiện thực và anh đã tìm đến một cuộc sống yên bình để luôn giữ vững đức tính cao thượng của mình.

Như vậy, qua bài thơ ung dung, chúng ta đã hiểu được quan niệm sống nhàn nhã và nhân cách của cụ Nguyễn hiên ngang bất chấp danh lợi, luôn giữ tâm hồn thanh cao hòa hợp với thiên nhiên và đề cao lối sống của các thi nhân. Nho gia giàu lòng yêu nước, nhưng do hoàn cảnh phải sống ẩn dật. Ngoài ra, nhà xuất bản còn sử dụng ngôn ngữ gần gũi mộc mạc nhưng giàu tính triết lý. vận dụng nhuần nhuyễn thể thơ lục bát, điện tích cố định và biện pháp tương phản thường thấy trong thể thơ một cách linh hoạt.

“nạc” là một loài hoa, một kiệt tác thơ viết bằng chữ Nôm rất hay của văn học trung đại Việt Nam. Quan niệm sống đề cao vẻ đẹp tâm hồn và lối sống trong sáng của Nguyễn vẫn còn nguyên giá trị cho đến ngày nay.

phân tích bài thơ giải trí – mẫu 10

nguyễn kiệt là một Trạng nguyên tài hoa nhưng cũng là một nhà thơ giàu chất triết lí. thơ nhàn như một lời tâm tình sâu sắc, khẳng định quan niệm rằng cuộc sống thanh nhàn là hòa hợp với thiên nhiên, duy trì cốt cách thanh cao, vượt lên danh lợi.

Đoạn thơ mở đầu bằng hình ảnh nhà thơ trong tư thế vô cùng ung dung, ung dung chỉ trong công việc thường ngày. cuộc sống hàng ngày của nhà thơ thông qua hai hoạt động cũng là một niềm vui.

câu thơ đầu là câu thơ mở đầu tạo nên trạng thái thư thái qua nhịp ngắt nhịp 2/2/3, mỗi câu thơ ở đây góp phần thể hiện sự tự tin, sự thanh thản của một con người đang làm chủ cuộc đời mình.

“Một ngày một cuốc, một cần câu”.

Sử dụng số lượng từ “một” được lặp đi lặp lại nhiều lần thể hiện một đặc điểm đơn giản nhưng cũng rất đầy đủ. nhà thơ dần trở thành một người nông dân trở về cuộc sống nông dân giữa vùng nông thôn, chọn cho mình một cuộc sống nhàn hạ và tránh xa chốn công cộng.

một trạng nguyên giờ đây đã trở lại với cuộc sống và công việc giản dị.

Câu thơ thứ hai mô tả sự tương phản giữa nhà thơ và những người tìm kiếm danh và lợi.

“mọi người đang vui vẻ”.

hai từ “bất kể ai” thể hiện một sự lựa chọn của chính nhà thơ. câu thơ còn toát lên tâm trạng thoải mái, tự do, toát lên sự thanh thản, nhẹ nhõm của một con người sau khi đã chọn lọc kỹ càng. Đối với nhà thơ, nhàn hạ là một thú vui, một niềm vui.

sở dĩ nhà thơ có được niềm vui và hạnh phúc nói trên là do ông đã sáng suốt và tỉnh táo chọn cho mình một cách sống phù hợp và đúng đắn nhất theo ông.

“Chúng tôi là những kẻ ngu ngốc, chúng tôi tìm kiếm một nơi yên tĩnh, những người khôn ngoan, những người đến một nơi ồn ào.”

“Nơi vắng vẻ” có nghĩa là nơi không có chức vụ chính thức, không phải là nơi danh vọng, tài lộc, có sự cạnh tranh, có những mánh khóe, thủ đoạn để đạt được danh vọng và tài sản. “một nơi vắng vẻ” ở đây là tìm một nơi mà bạn quan tâm, tìm một nơi để ẩn náu.

sự tương phản giữa “nơi hoang vắng” và “nơi bị xáo trộn” thể hiện sự tương phản trong hai cách sống. “chốn náo động” là chốn quan trường, chốn danh lợi chẳng khác gì cái chợ, mua bán danh lợi, lộn xộn, bẩn thỉu.

sự đối lập giữa hai từ “ngu” và “khôn” và cách nói ngược quen thuộc của con người cũng có tác dụng thể hiện sự mỉa mai, giễu cợt về cuộc đời.

quay trở lại với cuộc sống yên tĩnh là trở về với thiên nhiên, trở về với cuộc sống nhàm chán, bình dị nhưng mộc mạc

“Ăn tre vào mùa thu, ăn xuân vào mùa đông, bơi trong đầm sen vào mùa hè, bơi trong ao vào mùa hè.”

Ở hai dòng thơ, chúng ta gặp lại cuộc sống đời thường của nhà thơ qua bốn mùa xuân, hạ, thu, đông. một điều mỗi mùa, một loại cuộc sống. mọi người luôn sẵn sàng cho mỗi mùa thức dậy của cuộc sống tự túc. mọi thứ đều có sẵn trong tự nhiên, thiên nhiên thật hào phóng.

Khi rời chốn quan trường, nhà thơ không giấu giếm thái độ ham danh lợi, thái độ ấy được thể hiện ở hai câu thơ cuối.

“Rượu vào cây, ta sẽ uống và thấy sự giàu sang như một giấc mơ.”

Câu thơ cuối dùng tích điện để kể câu chuyện về một ông già say rượu mơ thấy mình có cuộc sống giàu sang, nhưng khi tỉnh dậy thì hóa ra chỉ là một giấc mơ. nhà thơ thể hiện thái độ khinh bỉ của mình đối với những người giàu có và nổi tiếng, ông cũng ca ngợi sự khẳng định về lối sống nhàn nhã của họ và nhà thơ hài lòng với cuộc sống mà mình đã chọn.

Giống như các nho sĩ thời xưa (nguyễn trai, văn chương, …), họ Nguyễn cũng ngoan cố chọn lối sống buông thả. Qua bài thơ, người đọc nhận thấy rõ hơn lối sống ung dung tự tại hòa mình vào thiên nhiên. một lối sống cao đẹp của một con người có trí tuệ, ý chí kiên cường vì như lời Nguyễn trai đã từng khẳng định:

“Một phút thanh thản vàng không đổi được.”

phân tích bài thơ giải trí – mẫu 11

nguyễn kiệt là một trí thức Nho học lỗi lạc của nước ta ở thế kỷ 16, được tôn làm báo. anh là người có chí khí, nhân cách và trí tuệ vượt trội hơn người. Khi nhắc đến nguyễn ngoan cố, người ta thường nghĩ đến triết lý an nhàn như một phản ứng trước sóng gió. tác phẩm giải trí được rút ra từ tuyển tập bach văn quốc ngữ thi, một tác phẩm nói lên quan niệm sống của nguyễn sinh khiem. bài thơ thể hiện một nhà thông thái, một ẩn sĩ với lối sống ung dung tự tại.

nhàn hạ là một chủ đề lớn trong thơ chữ Hán và rất đậm nét trong thơ Nguyễn bình minh. nhàn hạ là nhàn nhã, không vướng bận, không vướng bận hay còn có thể hiểu là thuận theo tự nhiên, đối lập với danh lợi, ẩn sĩ sẵn sàng đánh đổi danh lợi để lấy sự nhàn hạ rẻ tiền. “nhàn hạ” là một triết lý sống của sự hiểu biết trước. đối với tác giả, lối sống này cũng là một cách tránh sóng gió. Trở về quê hương, nhà thơ có cơ hội mở lòng, hòa mình với cuộc sống thiên nhiên thôn quê, vượt lên trên mọi điều trần tục, tầm thường.

Hai câu thơ đầu tiên mở ra cuộc sống bình yên của người phù thủy cô đơn.

một ngày một cuốc, một cần câu dù ai cũng vui

cách sử dụng số đếm “một … một … một …” và nhịp chậm 2/2/3 để diễn tả trạng thái ung dung, tạm dừng của học giả khi trở lại sân. đi kèm với số từ là các danh từ: mai, cuốc, cần câu là công cụ lao động của người nông dân, câu thơ đưa người đọc trở về cuộc sống bình dị, sơ khai, dùng mai để đào đất, cuốc đất làm ruộng. . . tuy nhiên đoạn thơ không miêu tả nỗi vất vả, cực khổ mà là một thái độ cao ngạo, niềm vui và hạnh phúc trong cuộc sống lao động hàng ngày. chữ “rong” là nhàn hạ, tự do, tận hưởng cuộc sống, được làm những gì mình thích, hòa mình vào cuộc sống thôn dã mặc cho những kẻ mưu cầu danh lợi, nhưng chúng ta vẫn đứng vững trong lối sống của mình. sở thích.

Bằng hai câu thực, người đọc sẽ hiểu rõ hơn quan niệm sống của tác giả:

chúng ta là kẻ ngu ngốc, chúng ta tìm một nơi vắng vẻ, người khôn ngoan tìm đến một nơi ồn ào

Tác giả đã khẳng định sự đối lập giữa quan niệm sống của “ta” và “người”. đối với chúng tôi, chúng tôi muốn sống ở một nơi “tĩnh lặng”, một nơi nông thôn, yên tĩnh, một nơi của thiên nhiên trong lành và thanh bình. người ta lui tới những nơi “náo động”, nơi ồn ào, đông người, ở đó tranh giành danh lợi, có khi có cào cào giết nhau. “Tôi” từ bỏ những công danh hư vô, tôi chỉ muốn về quê sống một cuộc đời bình dị, dẫu có kẻ “dại” và kẻ “khôn” xô đẩy, tranh đua trong vòng danh lợi, nhưng ai dại? người sáng suốt vì thế mới là người tỉnh táo, dứt khoát rời bỏ cái quý tộc hỗn tạp để làm thân với thiên nhiên, đây cũng là phản ứng của tác giả trước thực tại và xã hội rối ren, đồng thời cũng thể hiện cái tâm sâu sắc, thấu hiểu quy luật của cuộc sống:

mùa thu ăn măng, mùa đông ăn măng, mùa xuân ăn măng, mùa hè bơi trong đầm sen, bơi trong ao

Bài văn như một lời tâm sự mộc mạc và tự nhiên về cách sống của tác giả. thanh đạm là những món ăn dân dã lấy từ thiên nhiên như “canh măng”, “giá đỗ”, mùa nào thức nấy. ăn uống là vậy, tắm rửa cũng rất tự nhiên: bơi hồ, tắm ao. tuy nhiên, thanh đạm giản dị không phải là khắc khổ, hơn nữa, khi nhắc đến “trúc, sen” độc giả có thể nghĩ đến sự thanh khiết của người hiền: cương nghị như trúc, thanh khiết như hoa sen. hai câu thơ như một bức tranh vẽ cảnh bốn mùa xuân, hạ, thu, đông với đủ hương sắc. Có thể nói, hai câu kết đã thể hiện rõ niềm vui sướng của con người khi được sống hòa mình với thiên nhiên, nhịp sống của con người đã thích nghi với nhịp sống của thiên nhiên

sự nhàn hạ không chỉ thể hiện trong lối sống mà còn ở triết lý sống:

rượu tới cây ta sẽ uống, thấy giàu sang như mơ

chữ “rượu” được đặt trên câu cầu khi đọc cần nhấn mạnh, chia nhịp để thấy được tư thế thư thái, vừa uống vừa thưởng thức hương vị cuộc sống. trong hai câu cuối cùng, chúng cũng được viết theo cách sử dụng từ điển quen thuộc. rượu được nhắc đến trong thơ tác giả, nhưng không phải là say đời, cũng chẳng cần ở trong mộng mà vẫn biết giàu sang như mộng. giọng thơ nhẹ nhàng cho thấy tác giả là người coi thường danh lợi, đố kỵ. hai câu cuối như một lời khẳng định về trí tuệ sâu sắc, cái nhìn vô cùng tỉnh táo, đã chọn cách sống để giữ gìn phẩm chất chứ không phải hủy hoại nó.

Những bài thơ vu vơ được viết bằng những ngôn từ đơn giản, ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa. nhịp thơ uyển chuyển, giọng điệu hóm hỉnh và những cung bậc thăng trầm, kết hợp với những hình ảnh trong bài thơ thể hiện những suy nghĩ vẩn vơ, sắc sảo. là một con người trong thế giới, anh ta phải chọn một lối sống đơn độc. trở về thanh nhàn là giữ cho nhân cách không tỳ vết, đột phá vòng danh lợi, nên dù chọn lối sống nhàn nhã, đối với một nhà văn không tàn nhẫn vẫn có thể đối phó với việc đời, việc nước. .

Bài ca thanh nhàn là tiêu biểu cho đặc điểm thơ của Nguyễn bướng bỉnh. lời lẽ giản dị nhưng giàu ý nghĩa, giàu ý nghĩa, thấm nhuần triết lý nhân sinh, danh lợi. Qua bài thơ, người đọc cảm nhận được một trí tuệ lớn, một nhân cách lớn, quan niệm sống của nhà thơ cũng có tác dụng hướng chúng ta đến sự trong sáng của tâm hồn, phát huy tri thức của con người.

phân tích bài thơ giải trí – mẫu 12

nguyễn kiệt là một trí thức nho học, luôn khát vọng đem hiền tài ra phục vụ đất nước. nhưng sinh vào thời loạn, nên chỉ làm quan tám năm rồi lui về ẩn cư. bài thơ không 73, hay còn gọi là nhàn do người biên soạn, trong bộ Bách văn quốc ngữ thi là một trong những tác phẩm đáng chú ý của ông. tác phẩm thể hiện triết lý và quan niệm sống của nguyễn sinh khiem.

nhàn là một thái độ sống, một cách thể hiện quan niệm đạo đức của các bậc ẩn sĩ Nho gia. đồng thời đây cũng là chủ đề chung trong văn học trung đại. nhàn hạ là lối sống hòa hợp với thiên nhiên, thuận theo tự nhiên. với cụ Trạng nguyên, sống trong hoàn cảnh xã hội khủng hoảng, nhà thơ không có điều kiện để thực hiện lí tưởng và tài năng của mình (tám năm làm quan, mười tám lần bị chém đầu nhưng không được chấp thuận). thì đó là một lựa chọn tích cực. sống ẩn dật và “an dưỡng” để giữ gìn phẩm chất đạo đức.

Lối sống ung dung tự tại của ông thể hiện trước hết ở cuộc sống chan hòa với thiên nhiên: sáng nọ cuốc một, cần câu / rong ruổi, không cần biết ai thích thú. Đoạn thơ sử dụng biện pháp liệt kê, với câu 2/2/3 thể hiện nhịp sống đều đặn của Nguyễn. Cuộc sống hàng ngày của họ chỉ đơn giản là: đào mai, cuốc xới và cần câu – đánh cá. đây là cuộc sống của những người lao động bình thường trên cánh đồng. cùng với đó, nó kết hợp phương thức ám chỉ và số lượng từ “một” – số ít, cho thấy cuộc sống giản dị, không vụ lợi, đầy ắp tình người, chỉ cần những công cụ đơn giản và tối thiểu nhất để phục vụ nhu cầu của mình. Đồng thời, chữ ký lần 2/2/3 cũng cho thấy lối sống của anh rất ung dung, luôn giữ thái độ điềm đạm, tự tại và khoan dung.

Trong câu thơ thứ hai, anh bộc lộ trực tiếp cách nhìn của mình về cuộc sống cũng như trạng thái tâm hồn của mình. quan niệm sống được nêu rõ, bất kể có chọn những thú vui khác (cuộc sống đầy đủ, tiện nghi, vinh hoa phú quý) tác giả vẫn kiên định với lựa chọn của mình. tâm trạng “dạo chơi” diễn tả trực tiếp mọi trạng thái, tâm trạng của tác giả. “Nhàn hạ” là sự thanh thản, thư thái, hoàn toàn hài lòng. đây là lối sống mà anh ấy lựa chọn và anh ấy hoàn toàn hài lòng với cuộc sống của một lão nông như thế.

Phong cách sống nhàn nhã của ông cũng được phản ánh trong cuộc sống thanh đạm nhưng cao quý của ông. bữa ăn và cuộc sống hàng ngày rất giản dị, thuận theo tự nhiên: mùa thu ăn măng, mùa đông ăn giá đỗ, mùa xuân tắm ao sen, mùa hạ tắm ao. chỉ với hai dòng nhưng tác giả đã gợi lên những nét tiêu biểu nhất của mỗi mùa. đồng thời hình ảnh còn thể hiện nhịp sống tuần hoàn, đều đặn. anh ta hoàn toàn chủ động và ung dung khi hòa nhịp sống của mình với nhịp sống của thiên nhiên. mà sự hài hòa trong cả thói quen ăn uống và thói quen phòng tắm. các từ “ăn” và “tắm” được lặp lại hai lần cho thấy những nhu cầu thiết yếu tối thiểu của cuộc sống của con người được đáp ứng đầy đủ, vào mùa nào được thiên nhiên hào phóng cung cấp lương thực. cuộc sống thanh đạm nhưng không khắc khổ mà cao cả, giải phóng con người, mang lại tự do cho cuộc sống.

không dừng lại ở đó, ta còn thấy được vẻ đẹp tâm hồn, nhân cách cao đẹp, vượt lên trên danh lợi tầm thường: “ta đã dại thì tìm nơi vắng vẻ / người khôn tìm đến chốn ồn ào”. ở đây, nguyen đã sử dụng thành công nghệ thuật đối lập hai không gian sống và hai cách ứng xử. nơi vắng vẻ là nơi ít người qua lại, không tranh nhau, tranh giành nhau. thiên nhiên yên tĩnh và trong lành, con người có thể nghỉ ngơi và có một cuộc sống yên tĩnh. anh thừa nhận rằng thật dại dột khi đến sống ở một nơi vắng vẻ, anh chọn cách khác với đám đông, khác hẳn với mọi khi … “nơi náo động” là nơi đô thị đông đúc và ồn ào, nơi con người phải cạnh tranh, tranh giành. , sang bên phải, nghiêng người sang một bên. những người khôn ngoan nếu tiếp tục sống một cuộc sống cạnh tranh và cạnh tranh sẽ đánh mất phẩm giá của mình. khôn ngoan nhưng ngu ngốc trong nhiều bài thơ khác, nguyễn ngoan cố cũng nói về cái lẽ dại – khôn đó: khôn mà hiểm thì khôn / dại mà hiền thì dại.

Đặc biệt, quan niệm sống của ông còn được thể hiện rõ nét qua hai câu cuối: “rượu tới cây thì ta uống / Nhìn giàu sang như mơ”. mượn câu chuyện cổ điển ở puro vu, nằm mơ dưới gốc cây liễu, mơ thấy ở một đất nước thanh bình với danh tiếng giàu có, nhưng tỉnh dậy lại thấy bên cạnh chỉ có một con kiến. Nguyên ngoan cố tìm đến rượu để giải say, nhưng say rồi mới tỉnh, rồi nhận ra chân lý của cuộc đời, quy luật của cuộc đời: danh lợi chỉ là giấc mộng phù du. giàu có và nổi tiếng không phải là tất cả. ông tuyên bố rằng những phú quý kia chỉ là một giấc mơ, cảnh tượng đó thể hiện trí thông minh của Trạng nguyên: am hiểu quy luật tuần hoàn của vũ trụ, nhìn mọi sự thay đổi bằng con mắt thanh thản. .

bài thơ có sự hòa quyện nhuần nhuyễn giữa yếu tố luật và yếu tố việt hóa: yếu tố luật được thể hiện trong lớp từ với nhiều điển cố; hình ảnh ước lệ với bốn mùa xuân – hạ – thu – đông. bài thơ tuân thủ nghiêm ngặt các quy luật của thơ Đường luật. nhưng các yếu tố của du mục cũng được kết hợp rất hài hòa: sử dụng từ ngữ, hình ảnh thơ bình dân, quen thuộc, rất giản dị.

qua bài thơ nhàn nhã, ông cho chúng ta thấy một cách sống rất đẹp và một quan niệm khiêm tốn hiên ngang của cụ nguyễn. tác phẩm là lời khẳng định sâu sắc về lối sống ung dung tự tại, hòa hợp với thiên nhiên, giữ vững phẩm chất thanh cao, vượt lên tầm thường của danh lợi.

phân tích bài thơ giải trí – mẫu 13

nguyen tinh khiem (1491 – 1585), sinh ra o Hai Phong. ông là người thông minh, học thức, ngay thẳng, coi thường danh lợi. Tuy ở ẩn nhưng ông vẫn tham mưu cho triều đình Mộ và được phong tước quốc công. ông là nhà thơ lớn của dân tộc. thơ của ông là tiếng nói của tầng lớp trí thức cả nước trong thời kỳ loạn lạc liên miên, thấm nhuần triết lý, giáo huấn, đề cao chí sĩ, đề cao những con vật biếng nhác, phê phán cái ác trong xã hội.

bài thơ nằm trong tuyển tập thơ “bặt vô âm tín”. nhan đề bài thơ là “nhàn hạ” do người đời sau đặt, nhưng vẫn trùng hợp với tư tưởng của nhà thơ. từ “giải trí” trong bài viết đề cập đến một khái niệm, một dạng hành vi.

Bài thơ thể hiện quan niệm sống “nhàn hạ” và vẻ đẹp của nhân cách thanh cao thoát tục, khiêm nhường kiên cường. Nguyễn thang khi còn để lại khoảng 1000 bài thơ chữ Hán và hơn 200 bài thơ trong “bach van am tap” và “bach văn quốc ngữ thi tập”.

Nhận xét về thơ tiên phong, nhà sử học thế kỷ 19 Phan Huy Chú viết: “Văn của nó là tự nhiên, nói không cần sắc, giản dị mà uyển chuyển, không màu mè nhưng có hương vị, nó liên quan đến sự dạy đời ”. thơ về thiên nhiên và vịnh cảnh chiếm một tỷ lệ xa hoa trong thơ Nguyễn. bài thơ tiên tri thứ 73 mà người soạn sách ngữ văn có tựa đề “nhàn hạ” tiêu biểu cho phong cách nghệ thuật và tâm hồn cao thượng của “tiên nữ giữa hạ giới” này. “Nhàn hạ” được viết theo thể thơ lục bát, “đơn giản nhưng uyển chuyển, không màu mè nhưng đầy ý nghĩa”

“một hôm, cuốc, cần câu, rong ruổi, chẳng vui vẻ gì. Ta là kẻ ngu si, ta tìm nơi vắng vẻ, người khôn, người đến nơi vội vã. Mùa thu ăn măng, giá đông. thức ăn, mùa xuân tắm ao sen, mùa hè tắm ao. rượu lên cây thì uống, nhìn giàu sang như mơ “,

nhịp thơ rất biến hóa, gợi lên thái độ bình thản, an nhiên của một lão nông sống bình yên trong mảnh vườn gia đình: “một ngày một cuốc, một cần câu”, nghỉ ngơi, vui gì mai cuốc, cần câu, những nông cụ đó, những công cụ đó và chúng ta chỉ có “một” mà thôi; ngày nào chúng ta vẫn tiếp tục “một mai, một cuốc, một cần câu” vui giữa “non nước” êm đềm với dòng sông xanh tuyết quê nhà.

Gia tài có 3 thứ, mọi thứ chỉ có ‘một’, nhưng với mây trắng, cư sĩ vô cùng giàu có và sang trọng. dù ai có cách dùng hài hước thì chỉ có “tôi” cứ lang thang, ung dung giữa dòng đời, chỉ cần có tự giác thì mới có thái độ “rong ruổi” ấy. lối sống ấy của nguyễn kiên cường khác với lối sống cần cù và trong sáng của các vị tỳ kheo ở thế kỷ 15 sau khi thoát khỏi vòng danh lợi:

“ao cạn thu rau muống, địa thanh sinh cỏ sen. kho đầy gió trăng trên nóc, thuyền chở yên nặng,

(nguồn cảm hứng – 24)

hai câu 3, 4 trong phần thực đối lập nhau: “chúng tôi là kẻ ngu” cho “người khôn ngoan”, “chúng tôi tìm kiếm” cho “người đến”, “nơi vắng vẻ” cho “nơi bị xáo trộn”. Nghệ thuật này đã đối chiếu, đối chiếu hai quan niệm sống, hai cách sống, hai tính cách trong cuộc sống Huyện Vĩnh Lại (nay là xã Lý Học, Vĩnh Bảo, Hải Phòng), là sông Tuyết Giang, là quán trung tân. là nơi “muôn thuở” của tuyet giang phú:

“ba gian lều chõng, lòng thương yêu cầu nơi núi non, gương mặt thân quen. Miền quê vắng lặng, thú vật phong phú, miệng ăn ý mặc cho lời khen ngợi”

>

“chốn giang hồ” theo lời nguyễn ngoan cố là nơi tranh giành danh lợi, nơi những kẻ cơ hội vơ vét đồ đạc, nâng cao sĩ khí để dạy đời, nơi đồng tiền hôi thối đã trở thành “thế lực tiếp tay”. ”:

“nghĩa hiệp này bướm trăm hoa, chỉ cần nghe thôi đã đòi tiền”

(bài thơ du mục, xuất bản số 5)

sau dòng 2/5 và những ám chỉ “ta”, “thị trấn”, ta cảm thấy nhà thơ nheo mắt cười:

“chúng tôi là những kẻ ngu ngốc, chúng tôi đang tìm kiếm một nơi hoang vắng. khôn ngoan, điên rồ”

hai câu trong bài kết hợp hài hòa thể hiện lối sống giản dị, bình dị và trong sáng của bậc nho sĩ thoát ly bụi bặm “chốn bồng lai”:

p>

“mùa thu ăn măng, mùa đông ăn măng, mùa hè tắm ao sen, mùa hè bơi ao”

tre và giá đỗ thậm chí còn ngon hơn cao lương với hương vị “nơi lắc”. tắm ao sen vào mùa xuân và tắm ao vào mùa hè đối với người tại gia là để thanh lọc tâm hồn, nuôi dưỡng tinh thần “tắm suối trong đầm sen” là cái thú thôn dã, cái vui dân dã mà không phải ai cũng tìm được, ai cũng có được. thưởng thức:

“rủ nhau tắm đầm sen, nước bóng hương đẩy sang ta. Dù chỉ là vườn ngọc, ao quy, tình quê vẫn thắm đượm tình quê”.

(tiếng lóng)

Hai câu cuối thể hiện phong cách thanh cao, vô tư, tự tại của những bậc thầy giàu có. ở trên đã nói “chúng ta tìm nơi sa mạc”, nhưng khi uống rượu, chúng ta lại “đi” “đến cây”. trong khi “người ta đến nơi để khủng hoảng”, với “tư nhân” “họ xem sự giàu có như một giấc mơ”. Xưa nay hiếm ai có cách sống đẹp như vậy:

“Ta đến cây, ta uống sẽ thấy giàu sang như mơ”

Trước đây, nguyễn trai từng là “đêm trăng khuyết”. uống rượu uống ánh trăng, giữa mây trắng, trạng thái “rượu êm chạm đến cây, ta cùng uống”. có ghi chép khác: “rượu tới cây, ta bấm vào chữ“ nhấp ”mới thể hiện trọn vẹn tính cách một chàng thư sinh ưa nhàn hạ, sống nhàn nhã.

có ai nghĩ rằng hai câu cuối “tác giả định trích một câu chuyện thuần túy say sưa nằm dưới gốc cây, rồi mơ thấy mình đang ở trong một đất nước thanh bình, được vinh hoa phú quý. Sau khi tỉnh dậy, anh hóa ra là một giấc mơ … ta không tin, trước hết, đoạn vu thuần khiết chưa có danh vọng, giấc mộng của hắn chỉ là “giấc mộng nam kha”, và nguyễn bướng bỉnh, sau khi đạt đến đỉnh cao. nổi tiếng, lui về quê cũ để xây dựng am bach van. thanh nhàn:

“Rượu tưới cây ta sẽ uống, thấy giàu sang như mơ”

Thứ hai, thơ chữ Hán của Nguyễn Binh Khiêm có rất nhiều tác phẩm kinh điển, trong khi thơ lục bát của ông có rất ít tác phẩm kinh điển sử dụng nhiều tục ngữ và bài ca dao phổ biến. phần thuần vu là người bất cần, say mộng mơ, còn bach van cư sĩ lại là người đã đứng trên đỉnh cao của danh vọng, thanh cao điềm tĩnh nên có phần “coi trời bằng vung”. một giấc mơ?” con người ấy đã hòa hợp với thiên nhiên, từng coi làn gió mát từ mặt trăng là “định mệnh”, là “của chung”:

“trăng thanh gió lành, non xanh nước biếc thành cổ”

con người kiên trung, sống lặng lẽ là không coi trọng danh lợi, có cuộc sống tĩnh lặng mới có thể tận hưởng được hết vẻ đẹp của thiên nhiên. một ly rượu, một tách trà cho nguyễn ngoan cố là để sống một cuộc đời tươi đẹp hơn, bình yên hơn và hạnh phúc hơn:

“Hoa tre tự nâng gậy, đôi dép thơm như hoa, chén hồng rửa cá nuốt trà mực, chim tránh khói…”

(lấy cảm hứng từ nhà hàng trung tân)

“nạc” là một bài thơ tuyệt tác của nguyễn nh minh. bài thơ có ngôn ngữ giản dị, giọng điệu nhẹ nhàng, thể hiện lập trường sắc sảo, coi thường danh lợi, phú quý ở đời. chỉ khi có một cuộc sống trong sạch, một tâm hồn cao thượng mới có một lối sống thanh cao đẹp đẽ.

hình ảnh tuyet giang phuc tu van hiện ra trong nền thơ đã làm cho tôi cảm phục và khâm phục người chiến sĩ, hiệp sĩ trong thời loạn lạc. học bài “nhàn” để hiểu rõ hơn những cảm hứng về thế sự trong thơ ca trung đại mà phải biết, tuổi trẻ phải biết rằng cụ Trạng nguyên ba lần thi đều đỗ thủ khoa, đỗ trạng nguyên, tài năng học hành, bảng vàng đó không thể sống “nghỉ ngơi” mà có được!

đoạn thơ thể hiện vẻ đẹp nhân cách của tác giả ở thái độ coi thường danh lợi, luôn giữ vững cốt cách cao cả trong mọi hoàn cảnh. vì vậy, bài thơ là một tâm sự về cuộc đời và những sở thích cá nhân, về quan niệm sống của nhà thơ. bài thơ giúp chúng ta hiểu thêm giá trị và sự kính trọng đối với nguyễn beng khiem.

Tham khảo: cảm nhận về bài thơ lưu biệt khi xuất dương

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Phan tich bai nhan ngu van lop 10. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.