Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
93 lượt xem

Thơ hay về rượu – Đong đầy cảm xúc và phù hợp tâm trạng

Những bài thơ về rượu có thể chuyển tải được tâm trạng của con người ta khi đang say. Người ta thường nói khi say chính là lúc con người sống thật với chính bản thân của mình nhất. Bên cạnh đó các bài thơ này cũng chính là một cách để thức tỉnh dành cho mọi người. Đó cũng chính là lý do các bài thơ này dễ đi vào lòng người đọc. Mọi người tìm đến rượu để quên đi những cay đắng cuộc đời bon chen. Cùng nhau theo dõi bài viết này ngay nhé!

Chùm thơ về rượu chế châm biếm đáng suy nghĩ nhất

tho hay 17
Chùm thơ về rượu chế châm biếm đáng suy nghĩ nhất

Những bài thơ về rượu chế làm bất cứ ai khi đọc lên cũng cảm thấy vui vẻ. Và đó cũng chính là một đặc trưng của các bài thơ chế. Tuy nhiên khi nhìn nhận kỹ lại thì con người ta mới thấy thấm thía và cảm nhận sâu sắc hơn về các khía cạnh của bia rượu. Đó gần như chỉ là một thú vui, giải trí chứ không nên để rượu bia thành một thức uống quen thuộc. Bởi khi say sẽ có nhiều ảnh hưởng tiêu cực mà có thể ta không kiểm soát được.

Bài 1

Còn trời, còn nước còn non Còn cô bán rượu, anh còn say sưa

Bài 2

Đừng chê người uống say không đứng nổi Hắn đã sống chân tình, không giả dối! Anh không say, nhưng chớ vội tự hào Xấu hơn say là làm điều tội lỗi.

Bài 3

Một ly nhâm nhi tình bạn Hai ly uống cạn lòng sâu Ba ly mũi chảy tới râu Bốn ly ngồi đâu gục đó Năm ly cho chó ăn chè Sáu ly vợ đè cạo gío

Bài 4

Đêm nay trăng cô đơn vàng võ lạnh Ta nghe lòng mình còn lạnh hơn trăng Uống say xưa cạn chén rượu nồng Đễ lòng này chết lặng như trăng

Bài 5

Lên cao mới biết núi cao Uống rồi mới biết rất hao túi tiền Chọn xoài đừng chọn xoài chua, Chọn bạn đừng để bạn dzô dùm mình Chơi hoa đừng để hoa tàn Chơi bạn đừng để bạn dành trai bia

tho hay 18
Tuyển tập thơ về rượu hay, hài hước làm thức tỉnh mọi người

Thơ vui uống rượu

Uống rượu là để giải sầu Không phải uống rượu đau đầu đâu nhen Uống rượu sao để người khen Đừng để uống rượu ma men dẫn đường

Uống rượu nho nhã người thương Không phải uống rượu nằm đường thấy ghê Uống rượu vui vẻ người mê Đừng để uống rượu người chê, người cười

Uống rượu xã giao với đời Bạn bè sum họp nói cười cùng nhau Uống rượu đừng để bệnh đau Gia đình xào xáo cùng nhau ra tòa

Uống rượu đừng có đào hoa Một chồng, một vợ cho nhà yên vui Nếu không uống rượu càng vui Gia đình hạnh phúc không gì đẹp hơn!

Rượu bia lợi hay hại Đàn ông chẳng uống rượu bia Như giầy không tất như xe không vành Cởi quần mặc váy đi anh Về cho con bú cơm canh lau nhà

Rượu cho sự nghiệp thăng hoa Khách hàng đối tác từ xa thành gần Nhưng say lừa mất cả quần Công danh sụp đổ nợ nần tả tơi

Rượu cho lễ tết vui tươi Lên xe chớ để răng rơi ra ngoài Rượu thêm tình bạn lâu dài Đừng lên uống cố good bye bạn hiền

Rượu mừng đôi lứa nên duyên Kết thành chồng vợ hai bên họ hàng Nhiều ông vợ đẹp con ngoan Triền miên say sỉn về phang vỡ đầu

Gia đình tan nát do đâu Là tác dụng phụ quay đầu mà thôi Lắm ông giàu có tiền rơi Xơ gan do rượu đi đời nhà ma

Thất tình ai cũng trải qua Uống say quên hết con bà nó đi Có thằng mê mẩn tình si Say xong bỏ dép hồn phi về trời

Lắm cảnh nghèo xác mùng tơi Con quần áo rách vợ dơ xương vè Chồng thì nghiện rượu lẫn chè Mỗi ngày một lít sao nghe đau lòng

Viết mồ hôi chảy dòng dòng Ba chai hà nội cạn không còn gì Ngẫm đời hay tại say bia Mà sao thơ ướt đẫm đìa giọt rơi

Rượu nhiều tác dụng ai ơi Đừng nên lạm dụng thành đời ma men Kính thưa toàn thể anh em Uống hay không uống nên xem bài này.

Thơ lục bát nhậu

Tháng Giêng là tháng ăn chơi Tháng Hai nhậu nhẹt, tháng Ba rượu chè Tháng Tư bia bọt bét be Tháng Năm say xĩn đi về ngã nghiêng

Tháng Sáu túi đã cạn tiền Nhìn người ta nhậu thèm điên cái đầu Tháng Bảy trời đổ mưa ngâu Sương sương tí đỉnh giải sầu ngày mưa

Tháng Tám hun hút gió lùa Ít ly ấm bụng…chờ mùa bội thu ! Tháng Chín mưa bão đến rồi Ngồi không buồn miệng kiếm mồi nhậu chơi

Tháng Mười bão lũ khắp nơi Tiếp tục nâng cốc ta bơi tới bờ Mười Một chuẩn bị tết về Lai rai cụng chén đợi chờ xuân sang

Mười Hai lễ, tết tràn lan Tội gì hổng uống cho tràn cung mây Mười hai tháng đủ rồi đây Làm anh…bợm nhậu kiểu này…thành tiên

Ông trời nghe tiếng cũng kiêng Thôi thì…kệ nó, lũ điên ấy mà…

Thơ hài hước nói về rượu Rượu vào cái xấu lòi ra Rượu vào bỏ cửa bỏ nhà đi chơi Rượu vào quần áo tả tơi Rượu vào v_ăng tục nói lời luyên thuyên

Rượu vào hao tổn bạc tiền Rượu vào nhìn vợ nghĩ tiên trên trời Rượu vào say nói lắm lời Rượu vào than trách đất trời không thương

Rượu vào nằm ngủ ngoài đường Rượu vào đi lại coi thường công an Rượu vào ăn nói làm càn Rượu vào phán chuyện thế gian như thần

Rượu vào đời cũng bất cần Rượu vào quên hết tình thân họ hàng Rượu vào bạn với nghĩa trang Rượu vào cả họ cả làng đều khinh

Rượu vào chết bất thình lình Nếu có sống được bệnh tình rất nguy Anh ơi uống nữa làm gì Nếu anh uống nữa em quỳ xuống xin.

tho hay 19
Tuyển tập thơ về rượu hay, hài hước làm thức tỉnh mọi người

Không say không về Say vì chén rượu bạn mời Chân đi vắt sổ khổ đời tôi chưa Hôm nay quá chén say xưa Chân tay quờ quạng như vừa tập đi

Đầu thì nặng trịch như chì Ruột gan phèo phổi thôi thì lộn tung Đầu óc nghĩ ngợi mông lung Lúc mới vào trận thật xung phi thường

Bây giờ đâu cũng là giường Người thì mềm nhũn không xương khó lường Quặn ruột phi hết ra đường Không ngờ ma rượu nó tương mình rồi

Đầu óc bây giờ rối bời Quần áo xộc xệch tả tơi khó nhìn Họng rát khát nước khó tin Mặt tái, miệng ngọng van xin rượu mà

Từ nay em cạch đến già Nếu uống, uống ít để mà không say Cứ diễn cảnh không hay này Hình ảnh đại diện có ngày xấu đi.

Chùm thơ về rượu hay ý nghĩa, tâm trạng nhất

tho hay 21
Chùm thơ về rượu hay ý nghĩa, tâm trạng nhất

Say trong men rượu là một trong những đề tài thường thấy của các bài thơ về rượu. Đó là những cảm xúc chân thật nhất của con người ta. Và khi ấy cũng là lúc mang nhiều nỗi niềm tâm sự nhất. Đó cũng chính là lý do các vần thơ này đều mang một màu buồn rất cô quạnh và cô đơn. Cùng đọc và cảm nhận nhé!

Độc ấm

Lang thang một bước một mình Đèn vàng phố vắng bóng hình cô liêu Nhà tranh trống vắng đìu hiu Không em không trẻ buồn thiu tiếng cười.

Một mình một chén rượu vơi Không ai đối ẩm chia lời ủi an Sương đêm mờ mịt giăng màn Nuốt vào giọt đắng trái ngang phận người.

Trắng đen nhân thế ở đời Nghèo khinh giàu trọng thói đời éo le Hơn thua trân tráo ngựa xe Đồng tiền tờ bạc tréo ngoe đắng lòng.

Long đong cho kiếp má hồng Tấm chồng nghèo mạt đèo bồng với ai Bỏ tình chối nghĩa đắng cay Ra đi vứt áo mặc ai oán hờn.

Rượu một mình

Mình ta uống cạn ly này Nâng lên hạ xuống vơi đầy tình ta Nhìn sâu trong đáy nhạt nhòa Đắng cay cay đắng mình ta với đời

Chơi vơi sóng sánh men cay Quyện vào khói thuốc nhẹ bay vào hồn Môi hôn miệng chén nồng say Vàng tay khói thuốc ngất ngây nhớ người

Nụ cười ánh mắt bờ môi Hình bóng em mãi rạng ngời đáy ly Làm gì uống hết được đây Đầy vơi ly rượu vẫn đây bóng hình

Ngước nhìn khói thuốc lung linh Nụ cười em mãi đẹp xinh rạng ngời Chơi vơi nỗi nhớ cuồng quay Say em say mãi anh say một đời.

Tửu sầu

Ta buồn mượn rượu để say Giọt chua giọt đắng giọt cay giọt nồng Ta say trong cõi hư không Giọt sầu cay đắng lãng bồng bi ai

Này đây giọt ngọt trang đài Mỹ nhân tửu đế ép nài chua cay Lắc lư chén rượu trong tay Sầu bi rũ bỏ men say chát nồng

Nâng ly đáy mắt phiêu bồng Hồn ta rơi khoảng trời không mịt mù Phiêu diêu bay bổng lãng du Để ta quên hết lời ru tình sầu

Xác thì chẳng biết đi đâu Lờ mờ đôi mắt một màu nhạt phai Rượu vào một hóa thành hai Lại thêm tình khúc bi ai tửu sầu !

Rượu sầu

Chén rượu vơi dần sao vẫn tỉnh Men đời đắng ngắt chẳng làm say Người ơi hãy rót đầy hơn nữa Uống cạn rồi quên nỗi khổ này.

Chủ quán! Thêm nào, cho chén nữa… Say rồi…chẳng nhớ được người đâu Tình yêu vỗ cánh bay đi khỏi Ngất ngưởng tàn canh đổ bóng sầu.

Rót nữa! Ly này không đủ rượu Ai người cụng chén sẻ buồn vui Nàng đi chẳng nói câu nào cả Nốc cạn ngàn chung lại khóc vùi.

Đêm đầy vơi

Màn đêm phủ xuống vai gầy Từng giọt sương lạnh phủ đầy hồn ai Trăng soi sáng tỏ đêm dài Sao ta chợt thấy bóng ai cuối trời

Môi cười duyên dáng gọi mời Bay bay suối tóc rối bời lòng ai Vầng trăng sao sẻ chia hai Trăng chờ sao đợi đêm dài tái tê

Đê mê ly rượu vơi đầy Men cay thắm đượm hồn say lạc loài Nâng lên cho hết u hoài Uống đi cho cạn dáng ai gọi mời

Trăng thời cứ rót ta nâng Hạ xuống sao lại bâng khuâng rót đầy.

Rượu tình

Giọt sầu trong chén ngả nghiêng Đưa hồn hoang hoải giữa miền giá băng Ta say bên bóng chị hằng Mà hồn ngơ ngẩn … nhớ hằn trong tim.

Cho đêm đêm dạ kiếm tìm Bao nhiêu ân ái im lìm nơi đâu Cho hồn dâng đẫm u sầu Con tim quặn thắt giữa cầu tình duyên

Nhớ nhung nhung nhớ mắt huyền Nồng nàn êm ái truân chuyên giữa dòng Sao cuộc đời mãi long đong Nên tình duyên mãi cũng không vẹn tròn…

Nhớ thương bao thuở mãi còn In trong đáy dạ tình son vẹn tình Xa nhau mãi nhớ bóng hình Đêm nâng chén rượu men tình ngất ngây.

Tình say

Anh về rót cả hồn thơ Gởi theo mây gió thẫn thờ đợi em Dệt bao ước mộng êm đềm Tình trong như đã .. bên thềm ái ân

Vương lên môi mắt trong ngần Tình say chếnh choáng dâng tràn khát khao Thả vần thơ với ngàn sao Lung linh huyền ảo dạt dào tình ca

Nồng nàn… cháy bỏng thiết tha Sáng trong ngây ngất như là ánh dương Để đêm đêm mãi vấn vương Duyên tình thắm đượm môi hường đắm say…

tho hay 22
Tuyển tập thơ về rượu hay, hài hước làm thức tỉnh mọi người

Đêm say

Để quên nỗi nhớ vào đêm Trăng thề ngồi khóc bên thềm khổ chưa Mây về sao chẳng thấy mưa Lá rơi ngỡ bước ai vừa qua đây

Bao nhiêu cái nhớ đong đầy Để cho tình cứ mãi say trăng chiều Hôm nay người mở vườn yêu Cho mây lả lướt trăng chiều chơi vơi

Rượu nồng say giấc mơ đời Cánh diều say với gió trời vi vu Núi cao say sớm sương mù Bướm vàng say trái mù u thuở nào

Chuồn chuồn say nước cầu ao Còn anh say mãi má đào nơi em Mắt say ngọn nến sau rèm Chiếu giường say nỗi khát thèm mộng mơ

Trăng thề say bến sông thơ Đò say con nước lững lờ đang trôi Anh say vị mặn làn môi Cho đời say tít khoảng trời riêng tư…

Ai về trong cơn say Lặng lờ gió ngủ bên thềm cửa Đêm nay say quá, rõ thật là! Bâng khuâng khói thuốc ven trời lạnh Mơ hồ… tôi nhớ một người xa

Nhưng nhớ làm chi để ngậm ngùi? Đây niềm xa cách có chi vui? Cớ sao tôi cười như mê dại, Trong những đau thương lẫn ngọt bùi?

Trăng đứng tự tình tiêu điều khóc Đêm chẳng chung lời với nước mây Hình bóng ai về trong sương khói Xiêm y tha thướt dáng trang đài

Kiều nữ giật mình từ đáy mộ Hay gió vô ngôn bỗng ồn ào? Sao tôi nghe tiếng như ai đó… Bước giữa hồn tôi đương xôn xao!

Đêm say

Ta lơ lửng giữa bến bờ quên – nhớ Khoảng trời nào thôi ngơ ngẩn tim yêu? Lạc bước chân bên thềm tối mưa nhiều Hồn vắng lặng xé lòng cô liêu khóc

Quên và nhớ, nghĩ suy chi nhằn nhọc Nhấp chén sầu cạn cốc rượu đêm nay Trời cuồng quay hay ta đã thấy say? Dáng ai gầy bên vầng trăng mờ tỏ?

Tình yêu đấy, hỡi hồn yêu cô độc Chút men đời níu tạm bước lang thang Giá tình yêu như giọt rượu hoang đàng Say quên lãng, tình yêu thành dĩ vãng

Đêm sao sáng bước chân ta bỗng nặng Đầu rỗng không, đâu đất, đất hay trời? Chỉ còn rượu và mây gió lả lơi Say cùng ta với nỗi buồn vời vợi

Hồn yêu

Ta đang say mối tình ngây dại Tiếng nói nào vang mãi bên tai Không gian nặng xuống theo làn khói Đôi chân mệt mỏi tháng ngày dài

Tình yên lặng đâu hẳn tình phai? Tim ngủ yên lẽ nào ngủ mãi Mưa sẽ kéo ưu phiền trở lại Con tim hoang tàn… sẽ lại thét

Tình ơi!

Ly rượu đầy phút chốc lại vơi Ta mãi mơ một giấc mơ đời Nẻo tình duyên còn xa vời vợi Sống buông lơi chốt cửa cài then

Căn phòng mờ khói đẫm hơi men Mùi hương nào len qua khe cửa Ánh mắt nào rực hồng như lửa Là hồn ma, hay một nửa tình yêu?

Xác xơ héo úa nỗi cô liêu Bao nhiêu những hồn hoang kêu thét Ôi mặc kệ, ma tình ta đang rét Thét vào đêm, xé ký ức con tim

tho hay 23
Tuyển tập thơ về rượu hay, hài hước làm thức tỉnh mọi người

Say

Đêm say ta lạc chốn hư không Tửu sắc say mê giấc mộng hồng Lả lơi cung đàn trong tiếng hát Ấm lòng lạnh giá tiết trời đông Nâng yếm dùm em, kìa quân tử Phấn son mê muội cõi tiên bồng Chân em mỏi rồi cho em tựa Thân chàng em gối có được không?

Đêm nay lạnh giá chỉ nàng – ta Mùi hương thoang thoảng ở làn da Bàn tay nho nhỏ trông xinh quá Trao hết nàng đây, hỡi ngọc ngà Bỗng gà đâu gáy chưa tròn giấc Giật mình mới ngộ giấc mơ tan Phòng hoang gió lạnh tựa núi ngàn Ta tiếc vô vàn, ơi nàng ơi

Những bài thơ hay về rượu và tri kỉ ấn tượng

tho hay 24
Những bài thơ hay về rượu và tri kỉ ấn tượng

Những bài thơ hay về rượu và tri kỉ đầy ấn tượng luôn được đông đảo bạn đọc săn đón và yêu thích. Sẽ chẳng có gì quý hơn khi cùng người bạn của mình tâm sự chuyện đời với nhau. Hãy cùng nhau cảm nhận bài viết này ngay bây giờ nhé!

Thơ lục bát nhậu

Tháng Giêng là tháng ăn chơi Tháng Hai nhậu nhẹt, tháng Ba rượu chè Tháng Tư bia bọt bét be Tháng Năm say xĩn đi về ngã nghiêng

Tháng Sáu túi đã cạn tiền Nhìn người ta nhậu thèm điên cái đầu Tháng Bảy trời đổ mưa ngâu Sương sương tí đỉnh giải sầu ngày mưa

Tháng Tám hun hút gió lùa Ít ly ấm bụng…chờ mùa bội thu ! Tháng Chín mưa bão đến rồi Ngồi không buồn miệng kiếm mồi nhậu chơi

Tháng Mười bão lũ khắp nơi Tiếp tục nâng cốc ta bơi tới bờ Mười Một chuẩn bị tết về Lai rai cụng chén đợi chờ xuân sang

Mười Hai lễ, tết tràn lan Tội gì hổng uống cho tràn cung mây Mười hai tháng đủ rồi đây Làm anh…bợm nhậu kiểu này…thành tiên

Ông trời nghe tiếng cũng kiêng Thôi thì…kệ nó, lũ điên ấy mà…

Thơ hài hước nói về rượu

Rượu vào cái xấu lòi ra Rượu vào bỏ cửa bỏ nhà đi chơi Rượu vào quần áo tả tơi Rượu vào v_ăng tục nói lời luyên thuyên

Rượu vào hao tổn bạc tiền Rượu vào nhìn vợ nghĩ tiên trên trời Rượu vào say nói lắm lời Rượu vào than trách đất trời không thương

Rượu vào nằm ngủ ngoài đường Rượu vào đi lại coi thường công an Rượu vào ăn nói làm càn Rượu vào phán chuyện thế gian như thần

Rượu vào đời cũng bất cần Rượu vào quên hết tình thân họ hàng Rượu vào bạn với nghĩa trang Rượu vào cả họ cả làng đều khinh

Rượu vào chết bất thình lình Nếu có sống được bệnh tình rất nguy Anh ơi uống nữa làm gì Nếu anh uống nữa em quỳ xuống xin.

Không say không về

Say vì chén rượu bạn mời Chân đi vắt sổ khổ đời tôi chưa Hôm nay quá chén say xưa Chân tay quờ quạng như vừa tập đi

XEM THÊM:  nhung bai tho noi ve tinh yeu

Đầu thì nặng trịch như chì Ruột gan phèo phổi thôi thì lộn tung Đầu óc nghĩ ngợi mông lung Lúc mới vào trận thật xung phi thường

Bây giờ đâu cũng là giường Người thì mềm nhũn không xương khó lường Quặn ruột phi hết ra đường Không ngờ ma rượu nó tương mình rồi

Đầu óc bây giờ rối bời Quần áo xộc xệch tả tơi khó nhìn Họng rát khát nước khó tin Mặt tái, miệng ngọng van xin rượu mà

Từ nay em cạch đến già Nếu uống, uống ít để mà không say Cứ diễn cảnh không hay này Hình ảnh đại diện có ngày xấu đi.

Độc ấm

Lang thang một bước một mình Đèn vàng phố vắng bóng hình cô liêu Nhà tranh trống vắng đìu hiu Không em không trẻ buồn thiu tiếng cười.

Một mình một chén rượu vơi Không ai đối ẩm chia lời ủi an Sương đêm mờ mịt giăng màn Nuốt vào giọt đắng trái ngang phận người.

Trắng đen nhân thế ở đời Nghèo khinh giàu trọng thói đời éo le Hơn thua trân tráo ngựa xe Đồng tiền tờ bạc tréo ngoe đắng lòng.

Long đong cho kiếp má hồng Tấm chồng nghèo mạt đèo bồng với ai Bỏ tình chối nghĩa đắng cay Ra đi vứt áo mặc ai oán hờn

Rượu một mình

Mình ta uống cạn ly này Nâng lên hạ xuống vơi đầy tình ta Nhìn sâu trong đáy nhạt nhòa Đắng cay cay đắng mình ta với đời

Chơi vơi sóng sánh men cay Quyện vào khói thuốc nhẹ bay vào hồn Môi hôn miệng chén nồng say Vàng tay khói thuốc ngất ngây nhớ người

Nụ cười ánh mắt bờ môi Hình bóng em mãi rạng ngời đáy ly Làm gì uống hết được đây Đầy vơi ly rượu vẫn đây bóng hình

Ngước nhìn khói thuốc lung linh Nụ cười em mãi đẹp xinh rạng ngời Chơi vơi nỗi nhớ cuồng quay Say em say mãi anh say một đời.

Tửu sầu

Ta buồn mượn rượu để say Giọt chua giọt đắng giọt cay giọt nồng Ta say trong cõi hư không Giọt sầu cay đắng lãng bồng bi ai

Này đây giọt ngọt trang đài Mỹ nhân tửu đế ép nài chua cay Lắc lư chén rượu trong tay Sầu bi rũ bỏ men say chát nồng

Nâng ly đáy mắt phiêu bồng Hồn ta rơi khoảng trời không mịt mù Phiêu diêu bay bổng lãng du Để ta quên hết lời ru tình sầu

Xác thì chẳng biết đi đâu Lờ mờ đôi mắt một màu nhạt phai Rượu vào một hóa thành hai Lại thêm tình khúc bi ai tửu sầu !

Rượu sầu

Chén rượu vơi dần sao vẫn tỉnh Men đời đắng ngắt chẳng làm say Người ơi hãy rót đầy hơn nữa Uống cạn rồi quên nỗi khổ này.

Chủ quán! Thêm nào, cho chén nữa… Say rồi…chẳng nhớ được người đâu Tình yêu vỗ cánh bay đi khỏi Ngất ngưởng tàn canh đổ bóng sầu.

Rót nữa! Ly này không đủ rượu Ai người cụng chén sẻ buồn vui Nàng đi chẳng nói câu nào cả Nốc cạn ngàn chung lại khóc vùi.

Đêm đầy vơi

Màn đêm phủ xuống vai gầy Từng giọt sương lạnh phủ đầy hồn ai Trăng soi sáng tỏ đêm dài Sao ta chợt thấy bóng ai cuối trời

Môi cười duyên dáng gọi mời Bay bay suối tóc rối bời lòng ai Vầng trăng sao sẻ chia hai Trăng chờ sao đợi đêm dài tái tê

Đê mê ly rượu vơi đầy Men cay thắm đượm hồn say lạc loài Nâng lên cho hết u hoài Uống đi cho cạn dáng ai gọi mời

Trăng thời cứ rót ta nâng Hạ xuống sao lại bâng khuâng rót đầy.

Chùm thơ ngồi uống rượu một mình với tâm trạng buồn

tho hay 25
Chùm thơ ngồi uống rượu một mình với tâm trạng buồn

BÀI THƠ: ĐỘC ẨM Tác giả: Hoàng Thanh Tâm

Lang thang một bước một mình Đèn vàng phố vắng bóng hình cô liêu Nhà tranh trống vắng đìu hiu Không em không trẻ buồn thiu tiếng cười.

Một mình một chén rượu vơi Không ai đối ẩm chia lời ủi an Sương đêm mờ mịt giăng màn Nuốt vào giọt đắng trái ngang phận người.

Trắng đen nhân thế ở đời Nghèo khinh giàu trọng thói đời éo le Hơn thua trân tráo ngựa xe Đồng tiền tờ bạc tréo ngoe đắng lòng.

Long đong cho kiếp má hồng Tấm chồng nghèo mạt đèo bồng với ai Bỏ tình chối nghĩa đắng cay Ra đi vứt áo mặc ai oán hờn.

BÀI THƠ: RƯỢU MỘT MÌNH Tác giả: Hoàng Trọng Lợi

Mình ta uống cạn ly này Nâng lên hạ xuống vơi đầy tình ta Nhìn sâu trong đáy nhạt nhòa Đắng cay cay đắng mình ta với đời

Chơi vơi sóng sánh men cay Quyện vào khói thuốc nhẹ bay vào hồn Môi hôn miệng chén nồng say Vàng tay khói thuốc ngất ngây nhớ người

Nụ cười ánh mắt bờ môi Hình bóng em mãi rạng ngời đáy ly Làm gì uống hết được đây Đầy vơi ly rượu vẫn đây bóng hình

Ngước nhìn khói thuốc lung linh Nụ cười em mãi đẹp xinh rạng ngời Chơi vơi nỗi nhớ cuồng quay Say em say mãi anh say một đời.

Thơ tâm trạng buồn bên ly rượu Thơ tâm trạng buồn bên ly rượu (ảnh: internet)

BÀI THƠ: TỬU SẦU Tác giả: Lãng Du Khách

Ta buồn mượn rượu để say Giọt chua giọt đắng giọt cay giọt nồng Ta say trong cõi hư không Giọt sầu cay đắng lãng bồng bi ai

Này đây giọt ngọt trang đài Mỹ nhân tửu đế ép nài chua cay Lắc lư chén rượu trong tay Sầu bi rũ bỏ men say chát nồng

Nâng ly đáy mắt phiêu bồng Hồn ta rơi khoảng trời không mịt mù Phiêu diêu bay bổng lãng du Để ta quên hết lời ru tình sầu

Xác thì chẳng biết đi đâu Lờ mờ đôi mắt một màu nhạt phai Rượu vào một hóa thành hai Lại thêm tình khúc bi ai tửu sầu !

BÀI THƠ: RƯỢU SẦU Tác giả: Thủy Tiên

Chén rượu vơi dần sao vẫn tỉnh Men đời đắng ngắt chẳng làm say Người ơi hãy rót đầy hơn nữa Uống cạn rồi quên nỗi khổ này.

Chủ quán! Thêm nào, cho chén nữa… Say rồi…chẳng nhớ được người đâu Tình yêu vỗ cánh bay đi khỏi Ngất ngưởng tàn canh đổ bóng sầu.

Rót nữa! Ly này không đủ rượu Ai người cụng chén sẻ buồn vui Nàng đi chẳng nói câu nào cả Nốc cạn ngàn chung lại khóc vùi.

BÀI THƠ: ĐÊM ĐẦY VƠI Tác giả: Hoàng Trọng Lợi

Màn đêm phủ xuống vai gầy Từng giọt sương lạnh phủ đầy hồn ai Trăng soi sáng tỏ đêm dài Sao ta chợt thấy bóng ai cuối trời

Môi cười duyên dáng gọi mời Bay bay suối tóc rối bời lòng ai Vầng trăng sao sẻ chia hai Trăng chờ sao đợi đêm dài tái tê

Đê mê ly rượu vơi đầy Men cay thắm đượm hồn say lạc loài Nâng lên cho hết u hoài Uống đi cho cạn dáng ai gọi mời

Trăng thời cứ rót ta nâng Hạ xuống sao lại bâng khuâng rót đầy.

tho hay 26
Chùm thơ ngồi uống rượu một mình với tâm trạng buồn

BÀI THƠ: ANH SAY ĐÊM NAY Tác giả: Phạm Đình Dũng

Uống cạn cho say chén rượu cay Để thấy tình yêu đậm sắc màu Để nghe lời trái tim ta hát Để biết môi mềm đêm qua mau

Mờ nhạt màu mây hay mắt em Thả hồn sâu lắng thấy êm đềm Bóng em hiện về trong đáy cốc Một cõi mơ hồ trong bóng đêm

Nhìn thấy sao trời rơi đêm nay Bóng trăng hờ hững đến bên cầu Mắt em sầu thẳm buồn nhân thế Uống hết hồn anh kiếp đọa đày

Ngơ ngát trời mây hồn thẩn thờ Rượu tàn tình cạn bước thơ ơ Đường nào đưa anh về viễn xứ Một đời một rượu một vần thơ.

THƠ 4 CÂU NÓI VỀ RƯỢU VÀ TÌNH (Nhiều tác giả, chưa rõ tên)

Rượu có say…nhưng say lại tỉnh! Tình say rồi chẳng tỉnh người ơi..! Biết rằng yêu…trăm chiều đau khổ! Sao tin lòng cứ mãi vấn vương..!

Rượu nồng ai uống cùng ta Bao nhiêu giọt thắm nét hoa phai màu Yêu người , người để lòng đau Ghét người em trút … rượu đào … môi say.

Ước gì có ai giờ này, Cùng tui nâng chén rượu cay tỏ bày, Ước gì trái đất không quay, Thời gian chạy ngược về ngày yêu em.

BÀI THƠ: RƯỢU.. CẠN Tác giả: Việt Cường

Đêm trở gió… đêm dài não ruột Lỡ buông vần hận nuốt vào tim Xót thương tủi nhục đi tìm Hồn đau… dạ đắng… nằm im mỏi mòn

Sầu lệ đẫm từng cơn gửi đến Nhắn lòng ai chẳng vẹn câu thề Nhớ người chợt tỉnh rồi mê Duyên tình rũ bỏ ta về chốn nao

Thầm nhắn gửi câu chào giã biệt Mộng tình xưa mải miết… hao gầy Lạc hồn… ấp ủ nồng say U buồn tĩnh mịch… đong đầy nhớ thương

Bao vất vả chia đường lỗi hẹn Thả tâm sầu cạn chén tình si Nhớ thương… ảo mộng… so bì Tình xưa trỗi dậy, sầu bi khóc thầm.

BÀI THƠ: RƯỢU Thơ: Dương Tuấn

Thế gian dùng rượu để tìm vui Còn ta dùng rượu giết ngậm ngùi Đường đi ta bước lô nhô sóng Trời đất cuồng quay.. thế mới vui.

Trời đất cùng say rượu với ta Ai uống cùng ta cạn chén ngà Gió ơi.. gió hỡi.. về đâu nhỉ? Vài giây nán lại uống cùng ta.

Rượu sầu nghìn chén uống chẳng say Uống cố mà quên kiếp đoạ đày Để trên trần thế ta là nhất Nắm cuộc đời này giữa bàn tay.

Rượu giúp đời ta quên bạc đen Quên họ hàng ta những kẻ hèn Khinh ta nghèo khó vênh mặt thỏ Nịnh ta khi có nắm bạc quèn.

Rượu giúp đời ta quên người yêu Quên mối tình si khổ trăm điều Quên người bội bạc làm ta khổ Quên mối tình câm vẫn chắt chiu.

Rượu giúp đời ta.. quên bản thân Quên nổi niềm riêng ..quên túng bần Mai kia ta chẳng sầu đau nữa Rượu tiễn hồn ta… khỏi dương trần.

BÀI THƠ: SAY Tác giả: Võ Sơn Lâm

Khi cô đơn men nồng ta say giấc Mặc kệ đời trong tiếng nấc hư vô Thả hồn theo đêm vắng những hải hồ Ta mơ thấy tiên cô trong giấc ngủ

Đời là vậy chẳng mấy khi thấy đủ Giọt rượu đào đã phủ kín nhớ mong Khi men say ta trải hết nỗi lòng Chẳng vương vấn ưu phiền trong nhung nhớ

Bạn thấy không tình đời là rất dở Chút men nồng làm lỡ chuyến đò ngang Bởi vì men khổ lắm những anh chàng Chẳng giữ được đành lỡ làng hạnh phúc.

SAY Thơ: Diệp Ly

Một mình mượn rượu giải sầu Sầu không tan hết nghẹn ngào xót xa Thương mình sương gió bôn ba Độc hành đếm bước phôi pha tháng ngày.

Chân tình theo dấu chim bay Nghĩa nhân đáy bể ai hoài ngó mong Trách ai một dạ hai lòng Kim tiền xem trọng chữ đồng bẻ đôi.

Thôi đành số kiếp đơn côi Giả say giả tỉnh nhìn đời bạc đen Thấp cao đẹp xấu sang hèn Mai rời cõi tạm cũng liền phủi tay.

Chắc gì ai tỉnh ai say Phù sinh một kiếp đọa đày mà chi.

RƯỢU SẦU – ĐÊM MƯA Thơ: Trần Quang Hải

Rượu ta rót chẳng ai mời Chớp dông gió giật khoảng trời lấm lem

Tình mình đã lẫn trong men Máu sôi sùng sục tim nghèn nghẹn đau

Trời giam lỏng mối tình ngâu Dầm dề đêm hạ canh thâu héo gầy

Vắng em ngày mỏng đêm dầy Chỉ còn hoài niệm những ngày xa xưa

Hình như sắp chuyển sang mùa Anh về gom chút hương thừa em quên

Nhâm nhi uống giọt tình em Nát đêm tháng bẩy gió lèn thân côi

Sa chân vào bến mê rồi Ruổi dong cho hết một đời nổi trôi.

RƯỢU NGÂU CẠN CHÉN TÌNH SẦU Thơ: Phạm Công Lý

Ngả xiêu chén Rượu tự mời Cho mờ chẳng ngắm khuôn trời bụi lem

Ngẩn ngơ líu ló hơi men Để quên tất cả lòng ngèn nén đau

Ngoài trời mưa bắc cầu Ngâu Nhà trong cạn chén kệ thâu béo gầy

Dẫu mưa hạt cứ gieo dày Ngất ngây hồn khỏa tháng ngày tuổi xưa

Phút giây trời đất giao mùa Tửu,Ngâu trộn hết kẻo thừa bỏ quên

Mây mưa tấu khúc nhớ em Cào trong tim thấu đến chèn tình côi

Tình tan xưa cũng lỡ rồi Tung vào mưa gió mặc đời buông trôi.

Thơ Tình Say – Chùm Thơ Say Men Rượu, Men Tình Hay & Tâm Trạng

1, Ai Về Trong Cơn Say!?

Lặng lờ gió ngủ bên thềm cửa Đêm nay say quá, rõ thật là! Bâng khuâng khói thuốc ven trời lạnh Mơ hồ… tôi nhớ một người xa

Nhưng nhớ làm chi để ngậm ngùi? Đây niềm xa cách có chi vui? Cớ sao tôi cười như mê dại, Trong những đau thương lẫn ngọt bùi?

Trăng đứng tự tình tiêu điều khóc Đêm chẳng chung lời với nước mây Hình bóng ai về trong sương khói Xiêm y tha thướt dáng trang đài

Kiều nữ giật mình từ đáy mộ Hay gió vô ngôn bỗng ồn ào? Sao tôi nghe tiếng như ai đó… Bước giữa hồn tôi đương xôn xao! (Huỳnh Minh Nhật)

2, Một Giấc Mơ Say

Ta chợt nhớ một mùa yêu xa lắm! Thuở ve kêu thấp thoáng nỗi đợi chờ Phượng rực cháy những hồn thơ xanh thẳm Ta yên bình chở mùa hạ vào mơ

Đâu ai biết phượng tàn theo sắc áo Giọt lệ gầy rơi vỡ giấc thơ ngây Đôi mươi đến tô hồng môi thiếu nữ Đường ta đi nắng hóa những đọa đày

Mây hờ hững thả chiều hôn kỷ niệm Em nhớ gì về những chuyến xe xưa? Con nắng khóc vai trời thoi thóp lửa Đã nhạt nhòa ký ức mấy lần mưa

Tình yêu hỡi! Chờ ai năm tháng cũ? Thềm rêu xanh chếch choáng phủ sau hè Em có phải chỉ là cơn gió nhẹ, Để hạ về khắc khoải một loài ve?

Mùa vẫn rải kín hồn mây thoảng nhớ Phố đông người sao thiếu bóng em qua? Ta ngơ ngất ánh chiều phai nắng hạ Viết thơ tình trộm gửi tháng ngày xa… (Huỳnh Minh Nhật)

3, Đêm Say

Ta lơ lửng giữa bến bờ quên – nhớ Khoảng trời nào thôi ngơ ngẩn tim yêu? Lạc bước chân bên thềm tối mưa nhiều Hồn vắng lặng xé lòng cô liêu khóc

Quên và nhớ, nghĩ suy chi nhằn nhọc Nhấp chén sầu cạn cốc rượu đêm nay Trời cuồng quay hay ta đã thấy say? Dáng ai gầy bên vầng trăng mờ tỏ?

Tình yêu đấy, hỡi hồn yêu cô độc Chút men đời níu tạm bước lang thang Giá tình yêu như giọt rượu hoang đàng Say quên lãng, tình yêu thành dĩ vãng

Đêm sao sáng bước chân ta bỗng nặng Đầu rỗng không, đâu đất, đất hay trời? Chỉ còn rượu và mây gió lả lơi Say cùng ta với nỗi buồn vời vợi (Huỳnh Minh Nhật)

tho hya
Thơ Tình Say – Chùm Thơ Say Men Rượu, Men Tình Hay & Tâm Trạng

4, Say Tháng Mười Hai

Có ai về ru lại tháng mười hai? Để nghe tiếng mùa gọi tình tháng cũ Đông trắng xóa cơn mưa chiều phủ dụ Gió lạc đường trong những giấc mơ hoang

Có ai về níu lại bước thời gian? Giữa luyến tiếc với vô ngần nức nở Tháng mười hai chông chênh buồn dễ sợ Nhớ bâng khuâng, khói thuốc hóa thơ tình

Ta ưu sầu nhưng chỉ biết làm thinh Cố níu lấy một tình yêu vị kỷ Đừng nói nhiều, hãy lặng nghe, ừ nhỉ? Nước mắt rơi có lẽ quá ồn ào…

Men say khướt cho mùa thêm huyền hão Đêm dâng đầy tâm tư lạnh héo hon Dẫu vẫn biết hồn yêu đương rực rạo Xin đợi mùa rải nắng khúc giêng non… (Huỳnh Minh Nhật)

5, Hồn Yêu

Ta đang say mối tình ngây dại Tiếng nói nào vang mãi bên tai Không gian nặng xuống theo làn khói Đôi chân mệt mỏi tháng ngày dài

Tình yên lặng đâu hẳn tình phai? Tim ngủ yên lẽ nào ngủ mãi Mưa sẽ kéo ưu phiền trở lại Con tim hoang tàn… sẽ lại thét

Tình ơi!

Ly rượu đầy phút chốc lại vơi Ta mãi mơ một giấc mơ đời Nẻo tình duyên còn xa vời vợi Sống buông lơi chốt cửa cài then

Căn phòng mờ khói đẫm hơi men Mùi hương nào len qua khe cửa Ánh mắt nào rực hồng như lửa Là hồn ma, hay một nửa tình yêu?

Xác xơ héo úa nỗi cô liêu Bao nhiêu những hồn hoang kêu thét Ôi mặc kệ, ma tình ta đang rét Thét vào đêm, xé ký ức con tim (Huỳnh Minh Nhật)

6, Say

Đêm say ta lạc chốn hư không Tửu sắc say mê giấc mộng hồng Lả lơi cung đàn trong tiếng hát Ấm lòng lạnh giá tiết trời đông Nâng yếm dùm em, kìa quân tử Phấn son mê muội cõi tiên bồng Chân em mỏi rồi cho em tựa Thân chàng em gối có được không?

Đêm nay lạnh giá chỉ nàng – ta Mùi hương thoang thoảng ở làn da Bàn tay nho nhỏ trông xinh quá Trao hết nàng đây, hỡi ngọc ngà Bỗng gà đâu gáy chưa tròn giấc Giật mình mới ngộ giấc mơ tan Phòng hoang gió lạnh tựa núi ngàn Ta tiếc vô vàn, ơi nàng ơi (Huỳnh Minh Nhật)

XEM THÊM:  cảm nhận về bài thơ dáng đứng việt nam

7, Bên Đời Hiu Quạnh

Ly rượu cay nồng, nâng uống cạn Khúc tình thoang thoảng tiếng tơ vương Bống hát mênh mang lời lãng mạn Giọng ca trầm bổng khoảng vô thường Búng tiếng đàn đêm âm thánh thót Muộn phiền cõi nhớ với cõi quên Vật vờ chao đảo men say rót Bên đời hiu quạnh thoáng nhẹ tênh. (Phú Minh)

7.1, Chớ Say

Chén đắng nâng tay nhạt môi mềm Chén này chén nữa lại chén thêm Đếm bao nhiêu chén hồn say khướt Rượu đã vơi rồi đêm trắng đêm. Trút hết tâm tư vào chén đắng Trỗi lòng dốc cạn hũ rượu cay Buồn vui chất ngất tình nào dấy Nhủ lòng rượu nhạt chớ có say. (Hiếu Lê)

8, Gởi Người Tri Kỷ

Mời anh ly rượu cay nồng Uống cho nghiêng ngả đất trời cuồng quay Đời tôi như một lưu đày Mang thân viễn xứ hao gầy nỗi đau

Đêm nay mưa gió về đâu Mà sao nỗi khổ ẩn sâu trong hồn Lòng tôi như buổi hoàng hôn Nửa tan tác nhớ, nửa hờn dỗi ai

Trách đời sao cứ miệt mài Như con nhện trắng giăng hoài ước mơ Đêm nay ngồi viết vẩn vơ Gởi người tri kỷ bài thơ tím buồn (Nguyễn Thị Tê Hát)

8.1, Uống Rượu Bên Trăng

Buồn đưa rượu, rượu đưa thơ Men đâu chẳng ngấm… chuốc hờ vào trăng Lạnh môi gạn nguyệt nâng hằng Bao lần đưa chén nhùng nhằng chẳng say

Dụ trăng thề ngoặc ngón tay Đêm nay xin quyết không say không về Chén thù chén tạc thả mê Bên nhau môi áp môi kề nỗi suông

Uống nồng, uống cạn tổ chuồn Uống cho vắt kiệt con buồn phải ra Ta với trăng, trăng với ta Tìm trong nhung nhơ môi xa còn nồng?

Rượu tình nhắm cái hư không Men đâu hỏi có sướng không… rượu tình! (Phạm Ngọc Vĩnh)

9, Uống Rượu Với … Gió

Một chén rượu thật đầy ta với… gió Uống đi rồi để gió mãi cuồng quay Cho hồn ta rồi cũng ngấm men say Ðể quên bớt những đắng cay trần thế

Ðã nhiều lúc hồn ta đau ứa lệ Dứt day buồn bao thương nhớ miên man Từ lũy tre, con suối, quãng đường làng Từ thành phố chốn huy hoàng ta đã sống

Từ con người thiết tha như trong mộng Từ con đường rung động nở đầy hoa Từ khói lam bay quanh quấn mọi nhà Từ bạn hữu sống đậm đà tình nghĩa

Mà giờ đây hồn ta như nghĩa địa Giá băng sầu nỗi thương nhớ quê hương Dẫu ở đây cuộc sống đã thiên đường Mà lòng vẫn vấn vương tình quê cũ

Nếu gió bay qua đại dương ta nhắn nhủ Gửi lời chào… lời ấp ủ tình thương… Dù đời ta có đi khắp muôn phương Việt Nam vẫn trong lòng người viễn xứ (Vũ Kim Thanh)

9.1, Chiều Uống Rượu Một Mình

Chiều ngồi uống rượu một mình Một mình mình uống một mình mình say Lầm bầm đếm đốt ngón tay Bốn mươi năm chẵn từ ngày xa quê

Nhục vinh cũng trải trăm bề Buồn vui cũng đã ê chề lắm phen Bạn bè thất tán tứ phương Đứa còn đứa mất đứa vương tội tù

Bốn mươi năm kiếp du cư Tóc xanh xưa đã bạc mù tháng giêng Tàn rồi giấc mộng kiếm cung Áo cơm nợ mãi chất chồng hai vai

Chí làm trai! Chí làm trai! Đã tan theo tiếng thở dài từng đêm Cạn ly đi, để cố quên Bốn mươi năm nỗi ưu phiền lưu vong (Vũ Duy Hiển)

10, Đêm Uống Rượu Nhìn Trăng

Ðêm này trăng muộn sẽ về đâu? Ðêm trước trăng soi nhạt mái lầu Ðêm nọ trăng tàn trên bến hận Ðêm này trăng rọi chút tình đau

Bao đêm rồi rượu đã mềm môi Tôi vẫn hoài mong, vẫn đợi người Tôi vẫn ấp yêu hình bóng ấy Người đâu sao chẳng đến cùng tôi?

Trăng ơi, trăng có về đêm nay Soi sáng hồn tôi những đọa đày Trăng khóc, trăng nhìn tôi lặng lẽ Như tình vương vấn mãi không phai

Ðêm nay trăng đến ngoài song cửa Sáng ngọn thông già gác trọ xa Trăng lạnh hồn tôi, đời ngã ngựa Bao giờ tình cũ sẽ đơm hoa? (Vũ Đình Trường)

Những câu thơ buồn về rượu

tho hya 1
Những câu thơ buồn về rượu

Ta muốn say

Ta muốn say để quên đi phiền muộn Mà chẵng có người cùng ta để say Nỗi buồn này niềm vui lẫn đắng cay Biết cùng ai tỏ bày ta tâm sự.

Ta muốn say để quên đi quá khứ Để không buồn không dây dứt oán than Để mọi thứ trở thành là dĩ vãng Để cho ta thanh thản nhẹ với đời.

Ta muốn say để mọi thứ xa vời Không thể nhớ ta càng không thể quên Sao mọi thứ cứ làm ta đảo điên Rồi tan biến cho ta về thực tại.

Ta muốn say để làm kẻ khờ dại Không cần biết về tương lai quá khứ Để nỗi buồn, niềm đau hay mọi thứ Đều vô nghĩa tan biến đi thật nhanh.

Bên Đường Phiêu Bạt

Giang hồ dừng gót chân phiêu bạt Bằng hữu cùng nhau chén rượu nồng Ngày mai trên bước đường lưu lạc Biết còn gặp lại nữa hay không?

Ngày đó bạn về vui chiến thắng Còn tôi thất trận phải xa quê Chiều nay hội ngộ bờ sông vắng Không say không mệt sẽ không về

Uống cạn chén này thêm chén nữa Cùng nhau quên hết chuyện ngày qua Quên hết đau thương mùa binh lửa Đừng nhắc làm chi thêm xót xa

Tôi sẽ nhớ hoài bờ sông lở Chiều say bên những gốc hương tràm Ru thấu lòng nhau bài vọng cổ Điệu buồn day dứt đất phương Nam

Quăng chén rượu đầy rồi ngơ ngác Thấp thoáng đâu đây bóng mẹ già Mùi khói đốt đồng bay thơm ngát Mẹ ơi! thương nhớ lắm quê nhà….

Em Đâu Có Say

Phố có uống không mà cứ ngả nghiêng say Em có chuếnh choáng đâu sao lại hồng đôi má Gió khúc khích cười và thì thầm rất lạ Hàng cây ven đường cũng xạc xào trút lá ghẹo đêm

Rượu vừa cạn ly cho mắt ướt, môi mềm Tình chưa uống đã say…khi người vừa kịp đến Em run rẩy đón môi hôn dại cuồng, vòng tay quấn quýt Mặc kệ trăng ngượng ngùng, e thẹn nấp trong mây

Chỉ còn đêm đang đồng lõa thôi vì đêm biết em say Cứ khích lệ trái tim em phải yêu người nồng nàn hơn nữa Phải gấp gáp nói với người biết bao điều em chưa từng thổ lộ Bởi chỉ sớm mai thôi, ta sẽ lại lặng im như chưa từng gặp gỡ trong đời

Em muốn được say, dù chỉ một lần thôi Được tựa vai người đi trên phố đêm ngả nghiêng như thế Người sẽ nắm chặt tay em, sẽ cùng em vượt nghìn trùng dâu bể….? Rượu đã vơi và đêm sắp cạn rồi…người có tới cùng em…???

Cười Trên….. Nỗi Đau Ta đau quá!!! Nỗi đau…đời cào xé Trái tim sầu, nhói buốt máu tuôn ra Ta trừng mắt.. cười lên như điên dại Thế gian này..!!! Những lời nói điêu ngoa…

Hồn bấn loạn, tấm thân phàm loang lổ Dấu tích nào, phủ lấp thủa oai phong Ta giờ đây, mệt mỏi trí mơ hồ Thân rỗng tuếch, chẳng có hồn cư ngụ

Mặc cho gió, cuốn ta về hoang hoải Thả cuộc đời trong góc tối triền miên Không kịp khóc.. cho một cuộc đời buồn Đành trố mắt, ánh nhìn đầy lạc lõng..

Chẳng có lẽ, từ khi cất tiếng khóc Nhuốm bụi trần, đã lụy cảnh trần ai Qúa khứ đau và một tương lai tồi Luôn u uất đè theo đời chọn kiếp..???

“..Trong xum họp đã có mầm ly biệt..” Trong tiếng cười nước mắt sẽ tuôn rơi Tay trong tay mới đó đã buông rời Mắt đắm đuối phút giây rồi nguội lạnh

Tình xưa chết kéo theo cả sự nghiệp Cõi hoang tàn, tình chết công danh tan Còn lại chi chỉ những dấu chấm dài… Lòng nguội lạnh toàn thân đầy dấu tích

Ôi đau quá…!!! như từng ngàn vết chích Cứu dùm con hỡi Đức Phật từ bi Cội nguồn xưa con mắc phải nghiệp gì Sao con chịu thân đọa đày cõi thế…???

Nếu có than.!! Cũng chỉ là vọng tưởng Dối gạt hồn, thả sức…trí vu vơ Lãnh đạm tâm… bằng những nỗi ơ thờ Ta lặng lẽ theo dư âm trần tục

Tiền bạc ư? Đâu phải là tất cả Phú quý ư? Chỉ Là thứ hư vô Sống thảnh thơi trong cuộc sống xô bồ Đó mới là môt niềm vui vĩnh cửu

Ta coi khinh những xa hoa phù phiếm Ném bỏ đi những mánh khóe bon chen Nén bần hàn thả mặc trí… viễn du Sống thực tâm.. mặc cho đời khốn khó

Ta xem ta như là kẻ xa lạ Uống rượu sầu…rũ bỏ những buồn vui Khi có vinh kể cả lúc bần hàn Hai đứa nó, nhìn nhau….cười ha..hả..

Uống Đi Em

Đêm lại về, em đừng khóc nghe em Nếu có buồn, cũng cố vui em nhé Hãy bình yên, và mỉm cười khe khẽ Ở nơi này, anh thầm gọi tên em

Anh vẫn vậy! khi những lúc về đêm Vẫn nhớ thương người em giờ xa quá Em ra đi và mang theo tất cả Anh trở về với cõi của riêng anh

Trời lất phất, những cơn mưa lành lạnh Thân em tôi, bé nhỏ đến mong manh Em nhớ kéo, giùm anh thân áo ngắn Noel sắp về, lạnh lắm biết không em?

Em ở đâu? Trong tận cùng tâm khảm!! Anh dày vò những nỗi buồn không tên Những đêm dài khi phố đã tắt đèn Anh lạc loài chơi vơi cùng nỗi nhớ

Sao em đi vội vàng như cơn gió Sao cố tình như chưa thể chia xa Em mang đi những trắc ẩn vô bờ Bờ ngẩn ngơ bởi sóng giờ xa lắm

Cố thảnh thơi! sóng về nơi thăm thẳm Bờ thẫn thờ nhìn sóng cứ trôi xa Trên phố đông nhộn nhịp người đi qua Anh mải mê tìm dáng em gái nhỏ

Chếnh choáng say anh trở về xóm nhỏ Nhớ về em lại cảm thấy vô hồn Em đã xa anh cảm thấy cần hơn Những phút giây dù có là giận dỗi

Uống đi em cho dù có mặn đắng Lời thật lòng thường hay rất chua cay Bình yên nhé, em cứ về nơi ấy Cuối con đường người đó vẫn chờ em

Rượu Đắng

Đã bao giờ em thấy thật cô đơn. Cần ai đó để dỗi hờn đêm vắng. Chớm thu rồi hôm nay chiều nhạt nắng. Ly rượu nồng có đắng quá không em.

Đã bao giờ em chợt thấy khát thèm. Một bờ vai cùng em khi sớm tối. Giữa chơi vơi ai có từng bối rối. Hay đắn đo nghĩ ngợi lúc hoàng hôn.

Tôi Đã Say

Tôi thả thơ tình trong thoáng say’ Lang thang tôi ghé lại chỗ này Ngấp nghé bên kia, cô nàng nhỏ Mượn hờ điếu thuốc, khói rung bay

Nàng ghé qua tôi thơm mùi lạ Tôi giả vờ quay sang phía kia Áo nàng bỗng quệt bờ vai nhạy Điếu thuốc rời tay: tôi đã say!

Không Quên Sầu

Cứ ngỡ nâng ly,sẽ bớt sầu Uống vào mới thấy cả lòng đau Đưa tay chạm cốc vào nỗi nhớ Nuốc chửng nỗi niềm tận hồn sâu.

Uống Đi Em

Em biết uống từ khi nào em nhỉ ? Chẳng lẽ đời anh lại quá vô tư ? Cuộc tình em có bao nỗi suy tư Nên chìm đắm trong nem say làm bạn

Uống đi em , uống một ly cho cạn Và kêu khà, một tiếng hết nỗi đau Cuộc đời ai mà chẳng có cần nhau Lúc hoạn nan và mỗi khi đau yếu

Chừa Rượu

Những lúc say sưa cũng muốn chừa, Muốn chừa nhưng tính lại hay ưa. Hay ưa nên nỗi không chừa được. Chừa được nhưng mà cũng chẳng chừa. Nguyễn Khuyến

Chùm Thơ Tâm Trạng Về Rượu

tho hya 2
Chùm Thơ Say Men Rượu, Men Tình Hay & Tâm Trạng

1, Ai Về Trong Cơn Say!?

Lặng lờ gió ngủ bên thềm cửa Đêm nay say quá, rõ thật là! Bâng khuâng khói thuốc ven trời lạnh Mơ hồ… tôi nhớ một người xa

Nhưng nhớ làm chi để ngậm ngùi? Đây niềm xa cách có chi vui? Cớ sao tôi cười như mê dại, Trong những đau thương lẫn ngọt bùi?

Trăng đứng tự tình tiêu điều khóc Đêm chẳng chung lời với nước mây Hình bóng ai về trong sương khói Xiêm y tha thướt dáng trang đài

Kiều nữ giật mình từ đáy mộ Hay gió vô ngôn bỗng ồn ào? Sao tôi nghe tiếng như ai đó… Bước giữa hồn tôi đương xôn xao! (Huỳnh Minh Nhật)

2, Một Giấc Mơ Say

Ta chợt nhớ một mùa yêu xa lắm! Thuở ve kêu thấp thoáng nỗi đợi chờ Phượng rực cháy những hồn thơ xanh thẳm Ta yên bình chở mùa hạ vào mơ

Đâu ai biết phượng tàn theo sắc áo Giọt lệ gầy rơi vỡ giấc thơ ngây Đôi mươi đến tô hồng môi thiếu nữ Đường ta đi nắng hóa những đọa đày

Mây hờ hững thả chiều hôn kỷ niệm Em nhớ gì về những chuyến xe xưa? Con nắng khóc vai trời thoi thóp lửa Đã nhạt nhòa ký ức mấy lần mưa

Tình yêu hỡi! Chờ ai năm tháng cũ? Thềm rêu xanh chếch choáng phủ sau hè Em có phải chỉ là cơn gió nhẹ, Để hạ về khắc khoải một loài ve?

Mùa vẫn rải kín hồn mây thoảng nhớ Phố đông người sao thiếu bóng em qua? Ta ngơ ngất ánh chiều phai nắng hạ Viết thơ tình trộm gửi tháng ngày xa… (Huỳnh Minh Nhật)

3, Đêm Say

Ta lơ lửng giữa bến bờ quên – nhớ Khoảng trời nào thôi ngơ ngẩn tim yêu? Lạc bước chân bên thềm tối mưa nhiều Hồn vắng lặng xé lòng cô liêu khóc

Quên và nhớ, nghĩ suy chi nhằn nhọc Nhấp chén sầu cạn cốc rượu đêm nay Trời cuồng quay hay ta đã thấy say? Dáng ai gầy bên vầng trăng mờ tỏ?

Tình yêu đấy, hỡi hồn yêu cô độc Chút men đời níu tạm bước lang thang Giá tình yêu như giọt rượu hoang đàng Say quên lãng, tình yêu thành dĩ vãng

Đêm sao sáng bước chân ta bỗng nặng Đầu rỗng không, đâu đất, đất hay trời? Chỉ còn rượu và mây gió lả lơi Say cùng ta với nỗi buồn vời vợi (Huỳnh Minh Nhật)

4, Say Tháng Mười Hai

Có ai về ru lại tháng mười hai? Để nghe tiếng mùa gọi tình tháng cũ Đông trắng xóa cơn mưa chiều phủ dụ Gió lạc đường trong những giấc mơ hoang

Có ai về níu lại bước thời gian? Giữa luyến tiếc với vô ngần nức nở Tháng mười hai chông chênh buồn dễ sợ Nhớ bâng khuâng, khói thuốc hóa thơ tình

Ta ưu sầu nhưng chỉ biết làm thinh Cố níu lấy một tình yêu vị kỷ Đừng nói nhiều, hãy lặng nghe, ừ nhỉ? Nước mắt rơi có lẽ quá ồn ào…

Men say khướt cho mùa thêm huyền hão Đêm dâng đầy tâm tư lạnh héo hon Dẫu vẫn biết hồn yêu đương rực rạo Xin đợi mùa rải nắng khúc giêng non… (Huỳnh Minh Nhật)

5, Hồn Yêu

Ta đang say mối tình ngây dại Tiếng nói nào vang mãi bên tai Không gian nặng xuống theo làn khói Đôi chân mệt mỏi tháng ngày dài

Tình yên lặng đâu hẳn tình phai? Tim ngủ yên lẽ nào ngủ mãi Mưa sẽ kéo ưu phiền trở lại Con tim hoang tàn… sẽ lại thét

Tình ơi!

Ly rượu đầy phút chốc lại vơi Ta mãi mơ một giấc mơ đời Nẻo tình duyên còn xa vời vợi Sống buông lơi chốt cửa cài then

Căn phòng mờ khói đẫm hơi men Mùi hương nào len qua khe cửa Ánh mắt nào rực hồng như lửa Là hồn ma, hay một nửa tình yêu?

Xác xơ héo úa nỗi cô liêu Bao nhiêu những hồn hoang kêu thét Ôi mặc kệ, ma tình ta đang rét Thét vào đêm, xé ký ức con tim (Huỳnh Minh Nhật)

6, Say

Đêm say ta lạc chốn hư không Tửu sắc say mê giấc mộng hồng Lả lơi cung đàn trong tiếng hát Ấm lòng lạnh giá tiết trời đông Nâng yếm dùm em, kìa quân tử Phấn son mê muội cõi tiên bồng Chân em mỏi rồi cho em tựa Thân chàng em gối có được không?

Đêm nay lạnh giá chỉ nàng – ta Mùi hương thoang thoảng ở làn da Bàn tay nho nhỏ trông xinh quá Trao hết nàng đây, hỡi ngọc ngà Bỗng gà đâu gáy chưa tròn giấc Giật mình mới ngộ giấc mơ tan Phòng hoang gió lạnh tựa núi ngàn Ta tiếc vô vàn, ơi nàng ơi (Huỳnh Minh Nhật)

7, Bên Đời Hiu Quạnh

Ly rượu cay nồng, nâng uống cạn Khúc tình thoang thoảng tiếng tơ vương Bống hát mênh mang lời lãng mạn Giọng ca trầm bổng khoảng vô thường Búng tiếng đàn đêm âm thánh thót Muộn phiền cõi nhớ với cõi quên Vật vờ chao đảo men say rót Bên đời hiu quạnh thoáng nhẹ tênh. (Phú Minh)

Trên đây là những bài thơ hay về rượu do phebinhvanhoc.com.vn tổng hợp và chia sẻ đến các bạn. Hi vọng rằng nó sẽ hợp với tâm trạng của các bạn ngay lúc này, chúc các bạn vui vẻ bên những vầng thơ say rượu, say tình cảm xúc và tâm trạng!

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *