Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
55 lượt xem

Cảm nhận về khổ thơ thứ 3 bài nhớ rừng

Bạn đang quan tâm đến Cảm nhận về khổ thơ thứ 3 bài nhớ rừng phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Cảm nhận về khổ thơ thứ 3 bài nhớ rừng

5 ý chính trong khổ 3 của bài thơ kèm dàn ý chi tiết giúp các em học sinh lớp 8 xây dựng thêm vốn từ vựng để hoàn thành bài văn của mình tốt hơn. Nhờ đó, tôi ngày càng giỏi môn văn 8.

khổ thơ 3 nhớ rừng đã tái hiện lại những ngày tháng oai hùng của con hổ giữa rừng xanh hùng vĩ. bằng cách này, cho ta thấy rõ trạng thái ân hận, bất lực và khát vọng tự do tha thiết của con hổ. Để biết thêm thông tin chi tiết, hãy xem bài viết sau của download.vn:

Bạn đang xem: Cảm nhận về khổ thơ thứ 3 bài nhớ rừng

title: nêu ấn tượng của anh / chị về khổ thơ thứ ba về nỗi nhớ của thế giới đối với rừng

phác thảo cách cảm thấy đau đớn. 3 Tôi nhớ rừng

1. mở đầu

  • giới thiệu sơ lược về tác giả và tác phẩm.
  • vị trí và nội dung đoạn trích: khổ thơ thứ ba kể về cảnh đánh hổ trên núi non hùng vĩ.
  • >

    2. nội dung bài đăng

    * đoạn thơ nói lên cảnh tứ bình thiên nhiên hùng vĩ, tươi đẹp:

    • “trăng đã đi đâu…” ⇒ cảnh đẹp khi con hổ đứng uống ánh trăng thật lãng mạn
    • “những ngày ta đổi mới còn đâu” ⇒ cảnh tượng mưa lay động đại ngàn, lãng tử nhìn núi non đổi mới.
    • “Cực quang nơi nào… tưng bừng” ⇒ cảnh vật ngập tràn ánh sáng, rộn ràng tiếng chim hót say giấc nồng. vua của rừng rậm.
    • cảnh cuối cho thấy hổ là một con thú chờ đêm xuống để làm chúa tể của mọi thứ.

    ⇒ bộ sưu tập tranh tứ quý lộng lẫy, thể hiện những cảnh tượng hoang sơ đẹp đến khó tin và những con hổ với tư thế và tư thế oai phong, lẫm liệt.

    3. kết thúc

    • khẳng định giá trị của các khổ thơ góp phần tạo nên thành công của tác phẩm.

    cảm nhận khổ thơ 3 của bài thơ Nhớ rừng – văn mẫu 1

    tác giả nổi tiếng trong phong trào thơ mới và được nhiều người coi là “đệ nhất thơ”, bài thơ Nhớ rừng nằm trong tập “một số bài thơ” xuất bản năm 1935 viết về nô lệ, hận thù, khát vọng tự do của con người. . . bài thơ cũng toát lên một hình ảnh về vẻ đẹp kỳ diệu của thiên nhiên.

    “Còn đâu những đêm vàng bên suối ta say sưa uống ánh trăng, còn đâu những ngày mưa xuôi bốn phương lặng nhìn đổi mới ta, còn đâu những tán cây xanh tươi và ánh nắng tưới tắm âm thanh. về tiếng chim hót, giấc mơ của chúng tôi vui tươi nơi những buổi chiều đẫm máu sau rừng, chờ mặt trời khắc nghiệt tàn. ”

    Khổ thơ thứ ba là những kỉ niệm oai hùng, mãnh liệt của “vua sơn lâm” nơi rừng xanh, đó là những kỉ niệm khó quên. cảnh quan thiên nhiên trông tuyệt đẹp với mặt trăng, khu rừng và mặt trời.

    Hai câu thơ đầu nói về “đêm vàng”, ánh trăng sáng đến mức hóa vàng mọi vật, trong đêm trăng ấy, đứng bên suối nhìn thiên nhiên tươi đẹp. trong cảnh đó, hổ vừa ăn vừa thưởng thức “trăng tan”. một hình ảnh nhân hoá rất đẹp, chủ thể hoà nhập với thiên nhiên.

    Đi qua bình yên là cơn mưa to làm rung chuyển núi rừng được thể hiện qua 2 câu thơ sau, nhưng vua sơn lâm vẫn không hề sợ hãi mà vẫn “lặng lẽ trông núi”. hình ảnh đó thể hiện lòng dũng cảm và sức mạnh chống lại thiên nhiên.

    Những ký ức về những ngày vinh quang tiếp tục hiện ra trong buổi bình minh. vương quốc tràn ngập màu xanh và ánh nắng. con hổ ngủ ngon trong tiếng chim hót. Hình ảnh trên hiện ra với đầy đủ màu sắc và âm thanh, bình minh hồng, nắng sớm vàng nhạt, rừng xanh, tiếng chim vui nhộn. tất cả đều tạo nên một không gian nghệ thuật, một cảnh quan như xứ sở thần tiên.

    nhưng tiếc rằng tất cả đều chỉ là ký ức huy hoàng, quá khứ càng huy hoàng thì tiếc nuối, hoài niệm càng đau. những cụm từ trước mỗi câu thơ như “đâu”, “đâu mà”, thể hiện nỗi xót xa, ngậm ngùi trong chính con hổ. chiếc hộp của bộ tứ đã bị đóng lại, chỉ còn lại hiện thực đen tối, nhà tù, nô lệ và khát vọng tự do mãnh liệt.

    cảm nhận khổ thơ 3 của bài thơ nhớ rừng – văn mẫu 2

    Nếu coi thế tửu là người mở đường thành công cho nền thơ mới thì bài thơ “Nhớ rừng” của ông là tác phẩm cho nền thơ mới toàn thắng. đọc “nhớ rừng” của lữ khách thế giới, có ý kiến ​​cho rằng: “đằng sau sự hồi tưởng về một quá khứ oanh liệt của con hổ, ta còn thấy một trạng thái tiếc nuối bất lực và một niềm khao khát tự do chân thành và tất cả những gì đã được thể hiện bằng một cây bút rất tài năng. ”

    Dòng sau của bài thơ cho thấy rõ điều đó:

    “Còn đâu những đêm vàng bên bờ lạch say sưa uống trăng?” Còn đâu những ngày mưa chuyển mình, thấy đất nước đổi mới? tôi đã ngủ với niềm vui? những buổi chiều đẫm máu ở đâu? đằng sau khu rừng chờ chết mặt trời khắc nghiệt, để tôi lấy bí mật của riêng mình? – ồ! thời tiết đẹp bây giờ ở đâu? ”

    (mất tích rừng – thế giới)

    “hụt rừng” ra đời trong những năm đất nước bị giam cầm trong nô lệ. Mỗi người dân Việt Nam chân chính không khỏi cảm thấy ngột ngạt, bức bối … vào một buổi trưa hè, khi thế giới đang dần nhón gót trên con đường trở về, đi ngang qua vườn bách thú và bất ngờ nhìn thấy chúa sơn lâm – con hổ là. ngồi trong lồng. nhà thơ xúc động khi nghĩ đến thân phận của người dân nô lệ. cảm giác đó đã khiến anh ấy viết nên bài thơ tuyệt vời này.

    khổ thơ trên là khổ thơ thứ ba của bài thơ, tái hiện lại những ngày tháng oai hùng của con hổ nơi rừng xanh hoang vu, hùng vĩ. đó cũng là hình ảnh tuyệt vời của một bộ tứ.

    “còn đâu những đêm vàng bên suối, người say trăng tan?”

    Đêm là lần đầu tiên hổ nhắc đến, có lẽ vì đó là lúc “bóng cây cổ thụ” lang thang khắp rừng. gọi là “đêm vàng” vì đêm trong vắt, ánh trăng soi khắp nơi. Không chỉ vậy, đó còn là ánh trăng chiếu vào lòng lạch, ánh sáng phản chiếu làm cho mặt lạch ánh lên một màu vàng lộng lẫy. giữa “khung cảnh tráng lệ ấy” nổi bật lên hình ảnh con hổ “say sưa uống ánh trăng” như một vị vua say sưa chiến thắng. phần huy hoàng, ánh trăng như một luồng ánh sáng tràn qua khu rừng đêm huyền ảo.

    trong nỗi nhớ của con hổ:

    “đâu những ngày mưa bốn phương lay động ta lặng nhìn sự đổi mới của mình?”

    Xem thêm: Soạn bài Những đứa trẻ | Ngắn nhất Soạn văn 9

    Mưa lớn trong rừng tạo ra những tiếng động lớn và nhanh. khiến muôn loài hoảng sợ phải lẩn trốn, nín thở. nhưng với những con hổ thì điều ngược lại xảy ra, những con hổ mang tư thế của một vị vua của rừng già để bình thản “canh giữ nước nhà đổi mới”. điệp từ “lặng nhìn” khiến hình ảnh con hổ trở thành nốt trầm trong bản giao hưởng hùng ca của mưa rừng. con hổ đang sử dụng sự tĩnh lặng của chính nó để kiểm soát chuyển động hung dữ của người khổng lồ. sau những ngày mưa, cảnh bình minh trên rừng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết:

    “bình minh có cây xanh, tắm nắng còn đâu tiếng chim hót ru ngủ?”

    Thời khắc rạng đông là lúc mọi thứ bắt đầu một ngày mới, nhưng cũng là lúc hổ bắt đầu ngủ sau bữa ăn đêm hung dữ. Với những con hổ, đó là tiếng nhạc du dương ru chúng vào giấc ngủ. hình ảnh con hổ oai phong, lẫm liệt nhất được thể hiện qua ba câu thơ:

    “còn đâu những buổi chiều đẫm máu sau khu rừng chờ nắng gay gắt tàn, để lấy bí mật cho riêng mình?”

    Khi hoàng hôn buông xuống, mặt trời biến mất về phía tây, để lại cho thế giới một màu đỏ rực rỡ. nhưng với hổ, đó là máu của kẻ thù tóe ra bìa rừng sau một trận đánh dã man. trên thực tế, thời điểm mặt trời lặn cũng là lúc con hổ bắt đầu ngày làm việc của mình. Đêm kỳ lạ và kinh hoàng này hoàn toàn thuộc về anh. và trong mắt con hổ, mặt trời, vị vua bất tử của vũ trụ, đó chỉ là một thất bại thảm hại với cái chết thê thảm “đẫm máu sau rừng”, “hãy để tôi lấy bí mật của riêng tôi”.

    nhưng quá khứ vẫn là quá khứ. Tỉnh dậy khỏi những vinh quang chói lọi trong quá khứ, trở về với thực tại bị thu nhỏ lại, con hổ than thở:

    – oái! thời tiết đẹp ở đâu!

    Các từ “đâu …”, “đâu …” thể hiện sự tiếc thương khôn nguôi của con hổ đối với quá khứ oanh liệt, hào hùng. đặc biệt là thán từ “ay!” cùng với lời than thở “ngày vinh quang còn đâu?” nó vẫn là nỗi buồn đau đớn của con hổ khi đối mặt với thực tế sai lầm tầm thường của vườn thú quá đông đúc này.

    khổ thơ được trích trong bài là một khổ thơ mang đầy màu sắc huy hoàng và những hình ảnh tráng lệ, không chỉ thể hiện tâm trạng thống hối, bơ vơ của con hổ mà còn thể hiện khát vọng tự do tha thiết. tất cả những điều đó đã được thể hiện bằng một ngòi bút tài hoa.

    cảm nhận khổ thơ 3 của bài thơ nhớ rừng – văn mẫu 3

    bài thơ về rừng, được in trong tập thơ, là một kiệt tác của các nhà thơ trên thế giới với nhiều ý nghĩa, hình ảnh tráng lệ, âm nhạc du dương và hấp dẫn.

    Đoạn thơ thể hiện tâm trạng nhớ nhung của con hổ bị ngã, từ đó thể hiện sự tủi hổ, uất hận khi bị giam cầm và khát vọng được sống trong tự do. nhớ rừng gồm năm câu thơ, mỗi câu thơ là một nét diễn tả tâm trạng của chúa. đây là khổ thơ thứ ba:

    những đêm vàng bên con lạch, nơi ta say sưa uống ánh trăng? Còn đâu những buổi tối đẫm máu sau rừng, nơi chúng ta chờ chết dưới ánh mặt trời cay đắng, hãy để tôi lấy bí mật của riêng mình? Ồ! thời huy hoàng ở đâu?

    nằm trong lồng sắt, chúa sơn lâm sống mãi trong tình yêu và nỗi nhớ…. nhớ cảnh rừng thiêng, cây cổ thụ nơi con châu thiêng từng trú ngụ. và nhớ về những kỉ niệm của một thời oanh liệt. nhớ những đêm vàng bên suối. nhớ những ngày mưa xoay vần bốn phương…. Tôi nhớ những buổi chiều đẫm máu sau rừng… mỗi nỗi nhớ gắn với một cảnh, một hoạt động, một khoảnh khắc của thời gian. cấu trúc câu thơ là cấu trúc tứ tuyệt mang vẻ đẹp nghệ thuật cổ điển, ít nhiều có sự cách tân sáng tạo.

    trước hết là nỗi nhớ khôn nguôi, nhớ con lạch, nhớ trăng, nhớ những đêm vàng, nhớ những lúc say, êm đềm mê mẩn con lạch:

    đâu là những đêm vàng bên dòng suối, nơi ta say sưa uống ánh trăng?

    hai từ nào không tầm thường, cầu xin một hồi ức tốt đẹp đã lùi sâu vào dĩ vãng. Thật nhiều tiếc nuối và buồn phiền. hình ảnh thơ mộng, cảnh sắc và ánh đèn. ánh trăng rằm soi bóng bên suối, tan vào dòng nước suối. hổ say mồi và say trăng. hình ảnh đêm vàng bên suối là một ẩn dụ đầy chất thơ mộng. Bức tranh tứ bình đầu tiên được giới vẽ bằng nét cọ tài hoa, gợi lên hình ảnh vị vua sơn lâm giữa đêm trăng bên suối.

    Hình ảnh thứ hai thể hiện nỗi nhớ thầm lặng của anh về những ngày mưa. con hổ lặng lẽ “ngắm nhìn” cảnh giang sơn nơi anh ở, xúc động khi thấy giang sơn của chúng ta đang được tu sửa. từ thứ hai xuất hiện, thể hiện sự ăn năn, hoang mang. thông điệp của chúng tôi thể hiện niềm tự hào về những kỷ niệm đẹp của ngày xưa:

    <3

    Hình ảnh thứ hai thể hiện một không gian nghệ thuật hùng vĩ của chúa sơn lâm mang tầm vóc bốn phương. kỷ niệm xưa phai nhạt theo năm tháng sao không nhớ, sao không ăn năn?

    kỷ niệm thứ ba là về giấc mơ của anh ấy trong cảnh mặt trời mọc. vương quốc ngập tràn màu xanh và mặt trời: mặt trời mọc, cây xanh và mặt trời. hổ nằm ngủ trong rừng nhạc rộn ràng tiếng chim hót:

    đâu là những tán cây xanh tươi và những tia nắng cuốn đi tiếng chim hót ngủ yên?

    Hình ảnh thứ ba đầy màu sắc và âm thanh. màu hồng của bình minh, màu vàng nhạt của nắng mai, màu xanh ngút ngàn của rừng cây. có tiếng hót tưng bừng của các loài chim. cũng có nhạc của thơ. những từ vần bình minh, tưng bừng hòa cùng vần ca ta như mở ra một không gian nghệ thuật, một khung cảnh thần tiên thơ mộng. tin nhắn đầu tiên với một câu hỏi tu từ nghe như một tiếng than thở tiếc nuối, ngậm ngùi… những kỉ niệm đẹp ngày xưa, giờ chúng ở đâu!

    nhớ đêm trăng, nhớ ngày mưa, nhớ bình minh … nên hổ nhớ cảnh hoàng hôn mà nó chờ đợi. trong nhận thức của con hổ, bầu trời buổi tối không đỏ rực mà đẫm máu sau cánh rừng. mặt trời không lặn, nhưng chết. Những phút chờ đợi của chúa sơn lâm sẽ chiếm lấy phần bí mật của khu rừng đêm để tung hoành. ngôn ngữ thơ tráng lệ, nghệ thuật dùng từ sắc sảo, mạnh mẽ, giàu giá trị miêu tả. khung thứ tư của bức tranh tứ bình là khung cảnh của một buổi chiều dữ dội, chờ đợi sự ra đi của vua rừng. nhớ mà tiếc nuối:

    Đâu là những buổi chiều đẫm máu sau khu rừng, nơi tôi chờ chết dưới ánh mặt trời khắc nghiệt, hãy để tôi nắm lấy bí mật của riêng mình?

    quá khứ càng đẹp, càng huy hoàng thì nỗi nhớ càng đau. cái cũ đi vòng lại, chiến đấu. bây giờ anh ta là một nhà tù, nằm trong lồng sắt. than thở về quãng thời gian huy hoàng với bao nỗi buồn đau, con hổ hung dữ chỉ biết than thở:

    oái! thời huy hoàng ở đâu?

    Xem thêm: Dàn ý bài văn nghị luận văn học

    Đoạn thơ trên là đoạn thơ hay nhất của bài thơ Rừng xà nu. vị vua của rừng già đã có một quá khứ huy hoàng và chói lọi. nỗi nhớ da diết của anh thể hiện khát vọng sống tự do. Ý tưởng đó rất đẹp và có ý nghĩa đối với người Việt Nam cách đây gần bảy mươi năm khi họ phải sống trong cảnh nô lệ khốn khổ. ý tưởng đó mở ra rất nhiều liên tưởng và rung chuyển.

    đoạn thơ nhớ rừng có một giá trị nghệ thuật đặc sắc. ngôn ngữ thơ giàu hình ảnh, màu sắc và âm thanh. tiếng nhạc du dương, du dương. từ ngữ được sử dụng một cách xảo quyệt. đặc biệt là những ám chỉ ở đâu, ở đâu hay những câu hỏi tu từ và câu cảm thán gợi lên những ám ảnh lớn lao.

    cũng là một kết cấu thơ tứ tuyệt nhưng văn phong của lu lu có nhiều cách tân sáng tạo. không chỉ của mùa (xuân, hạ, thu, đông), tứ quý (trúc, mai, lan, cúc), tứ linh (rồng, lân, rùa, phượng), … mà hình ảnh tứ bình trong rừng nó rất đa dạng. , hoạt hình. có thời gian nghệ thuật: đêm trăng, ngày mưa, bình minh và hoàng hôn. có không gian nghệ thuật: suối và trăng, non sông gấm vóc bốn phương, cây xanh nắng vàng và tiếng chim hót, sau lưng là rừng cây và nắng gắt. anh có tâm trạng nghệ sĩ, bủa vây bởi hoài niệm và tiếc nuối về một thời oanh liệt trong quá khứ. Đôi khi hổ say, chúng đứng uống ánh trăng tan bên suối, đôi khi chúng ngồi thiền và ngắm nhìn núi rừng qua cơn mưa rừng, đôi khi chúng nằm ngủ để nghe tiếng chim hót lúc bình minh, đôi khi chúng chờ đợi. mặt trời lặn xuống để chiếm hữu phần bí mật của riêng họ trong rừng đêm. qua đó ta thấy rõ hơn bài thơ với hình tượng tứ tuyệt được thể hiện một cách điêu luyện và độc đáo.

    cảm nhận khổ thơ 3 của bài thơ Nhớ rừng – văn mẫu 4

    the lu là một trong những nhà thơ nổi tiếng của phong trào “thơ mới” lúc bấy giờ, nhà thơ cũng được coi là ngôi sao sáng trên bầu trời “thơ mới”. nói đến tác phẩm ghi dấu ấn hồn thơ của ông phải kể đến bài thơ “Nhớ rừng”. đọc Rừng xà nu ta sẽ thấy đây không khác gì lời tỏ tình của con hổ trong vườn bách thú, nhưng sâu hơn một chút ta thấy tác phẩm này cũng là tiếng nói của chính trái tim nhà thơ. và khổ thơ thứ ba là minh chứng rõ ràng nhất, một hình ảnh tứ bình đẹp đẽ, mang vẻ đẹp tuyệt mỹ của núi rừng và của chính chúa sơn lâm.

    Khi nhắc đến thế giới, người ta nghĩ ngay đến một thời oanh liệt, lẫy lừng của vua sơn ca với nhiệm vụ nhớ rừng. tác phẩm được viết trong những năm đất nước chìm trong nô lệ và giày vò về thể xác, bí ẩn ngột ngạt đó cũng được tác giả làm sáng tỏ. lúc bấy giờ, bọn thực dân tàn bạo, dã man nên tác giả không bộc lộ trực tiếp những nỗi uất hận này. bọn thực dân âm mưu đẩy lùi ý chí của nhân dân ta, chúng ngăn cấm đồng bào và văn nghệ sĩ của ta sáng tác văn học trên mọi lĩnh vực. do đó, thế hệ mới mượn lời của con hổ, của thế lực mạnh mẽ để bày tỏ sự căm ghét và khinh bỉ đối với mọi thứ khiến họ chú ý, những thứ đó chỉ đơn giản là giả dối, tầm thường so với núi rừng bao la của họ. từ đó thể hiện sự hài hước của con hổ cũng như sự hài hước của nhà thơ, khát vọng chiến thắng, khát khao tự do thoát khỏi cái xã hội ngột ngạt này.

    chảy cùng dòng trạng thái ấy, chúa sơn lâm nhớ về quá khứ vàng son nơi rừng xanh núi non bất tận, cuộc sống ở đó tươi đẹp biết bao. một cuộc sống không ràng buộc, tự do tự tại, tôi cũng đã từng nhìn trăng, tôi đã từng nhìn mưa rừng, ngay cả bình minh và hoàng hôn tuyệt đẹp cũng vậy. hai câu thơ đầu là một đoạn của hình ảnh đẹp của đêm trăng:

    “Còn đâu những đêm vàng bên con lạch, nơi ta say sưa uống ánh trăng”

    “ở đâu” là trái tim của một “con hổ” đang tiếc nuối khi nghĩ về quá khứ. đêm trăng ấy thật đẹp, một “đêm vàng bên suối” thật lãng mạn và huyền ảo. ánh trăng soi sáng từng cảnh vật, bóng mình in bóng bên bờ suối say con hổ. Đêm trăng ấy, chúa sơn lâm đã bị cảnh sắc rực rỡ của thiên nhiên làm say đắm lòng người. đây không chỉ là “say mồi” do no, mà còn là “say trăng tan”. trong bài thơ sang huý cũng viết: “rừng thu trăng soi trong hòa / Nhớ ai câu ân tình thủy chung”, nhưng ánh trăng này là tiếng hát của con người, còn ánh trăng nhân gian là ánh trăng vô cùng. sự tĩnh lặng ấy cho ta thấy được sự hoang sơ của núi rừng, sự uy nghiêm thống lĩnh núi rừng của chúa sơn lâm.

    Hình ảnh tuyệt đẹp của cơn mưa rừng cũng dần được hé lộ, người đọc cũng phải thốt lên rằng “mưa to xối xả”:

    “Nơi mà những ngày mưa đang trôi theo mọi hướng, chúng tôi âm thầm quan sát sự đổi mới của chúng tôi”

    Tác giả sử dụng động từ mạnh “mưa chuyển bốn hướng” để miêu tả trận mưa rừng xối xả và mạnh mẽ. những cơn mưa đó xối xả, mạnh đến mức có thể “vái tứ phương”, khiến hoa lá, muông thú kêu sợ hãi. nhưng với hổ chúa, chúa sơn lâm chỉ đơn giản là “lặng nhìn sông”, một bản lĩnh của vị tù trưởng núi rừng này. núi rừng này thuộc về “ta”, chàng không sợ vì “ta” là chúa tể muôn loài “mưa chuyển bốn phương”, tác giả dùng những động từ mạnh để tả mưa xối xả, xối xả như xối xả.

    Núi rừng trở lại vẻ nhộn nhịp, yên bình sau những cơn mưa dữ dội muốn rung chuyển đất trời. bình minh trên núi rừng đến như bao ngày:

    “Nơi bình minh của cây xanh và những tia nắng tắm mát tiếng chim hót ngủ”

    một lần nữa, những con hổ lại thể hiện sự tự do và hào hiệp của chúng. “mặt trời mọc” ở một nơi hoang sơ với cây xanh, nắng và tiếng chim hót. hình ảnh dữ dội của cơn mưa tương phản với cảnh bình minh yên bình và đẹp đẽ. sự sống lại vẫn tiếp tục vang lên, và con hổ sau một đêm canh cánh với vũ trụ cũng mệt mỏi chìm vào giấc ngủ “hoan lạc”, trong giấc mơ đó tiếng hót của loài chim như một liều thuốc bổ giúp ngủ ngon hơn.

    khi khoảnh khắc khép lại bức tranh hoàn mỹ cũng là lúc mảnh ghép mãnh liệt nhất hiện ra, tô đậm màu sắc và khắc sâu trong tâm trí người đọc, đó chính là cảnh hoàng hôn chiều muộn:

    “Còn đâu những buổi chiều đẫm máu sau khu rừng chờ mặt trời khắc nghiệt tàn”

    Màu chính của hình ảnh này là màu đỏ. màu đỏ không chỉ đơn giản là màu đỏ của mặt trời mà còn là màu đỏ của máu. từ “êm dịu” được tác giả sử dụng trong hình ảnh gây ám ảnh, kinh hoàng và sợ hãi tột độ. đến chiều, “mảnh trời oi bức” ấy dần tắt, ánh sáng không còn nữa mà đỏ rực lên. Vị vua của khu rừng đang chờ đợi khoảnh khắc khi bóng tối dường như thống trị thế giới ở đây. mong muốn đó có sự táo bạo và cũng có sự khinh miệt đối với điều trái ngược. Nhắc đến mặt trời, người ta thường nghĩ đến vũ trụ rộng lớn, nhưng đối với loài hổ, đó không chỉ là “một mảnh của mặt trời”. thực sự xứng đáng với danh hiệu chúa tể muôn loài.

    Đây là bài thơ do tác giả sáng tác, tập hợp những hình ảnh đẹp nhất của bộ tứ tuyệt. Mượn lời con hổ, nỗi niềm về một thời đã qua cũng là tâm tư của tác giả. đoạn thơ đã sử dụng những nghệ thuật đặc sắc góp phần làm nên giá trị nội dung của bài thơ nói riêng và toàn bài thơ nói chung.

    phân tích khổ thơ thứ ba của bài thơ về rừng

    chàng trai quê ở tỉnh bắc ninh, là nhà thơ tiêu biểu nhất của phong trào thơ mới giai đoạn 1932 – 1935. Hoài Thanh từng nhận xét “khi thơ mới ra đời, thế giới như một vì sao chợt hiện sáng khắp thế giới. Bầu trời thơ ca Việt Nam ”. nhắc đến thiên hạ không thể quên bài thơ “nhớ rừng” của loài ong, trong đó tiêu biểu là đoạn văn sau:

    “Còn đâu những đêm vàng bên suối ta say sưa uống ánh trăng, còn đâu những ngày mưa xuôi bốn phương lặng nhìn đổi mới ta, còn đâu những tán cây xanh tươi và ánh nắng tưới tắm âm thanh. về tiếng chim hót, giấc mơ của chúng tôi vui tươi nơi những buổi chiều đẫm máu sau rừng, chờ mặt trời khắc nghiệt tàn. ”

    Khổ thơ thứ ba là những kỉ niệm oai hùng, mãnh liệt của “vua sơn lâm” nơi rừng xanh, đó là những kỉ niệm khó quên. cảnh quan thiên nhiên trông tuyệt đẹp với mặt trăng, khu rừng và mặt trời.

    Những dòng tả cảnh núi rừng hùng vĩ và hình ảnh con hổ trong đó là những dòng đặc sắc nhất của bài thơ. đó là cảnh tượng dữ dội, hoang dại và hùng tráng của thiên nhiên: bóng cây cổ thụ, gió hú, núi nguồn kêu, tiếng hót dữ dội …

    cũng tái hiện quá khứ huy hoàng, nhưng khổ thơ thứ ba của bài thơ là một bức tranh tứ bình tuyệt đẹp. trong tứ cảnh mỗi cảnh đều có cảnh núi rừng hùng vĩ, hùng vĩ và điểm nhấn giữa mỗi cảnh là hình ảnh con hổ oai phong lẫm liệt, gợi lại khu rừng đến mức cháy rụi. tư thế của anh ta được thể hiện rất phong phú, tráng lệ và thơ mộng. đôi khi ông được thể hiện như một nhà thơ lãng mạn, đang đứng uống trăng bên bờ suối; khi anh ta giống một nhà thông thái, người âm thầm quan sát thế giới thay đổi như thế nào sau một cơn bão; khi ông lại là một vị vua nhu mì với những chú chim sơn ca đi ngủ; và cuối cùng, anh là chính mình, chúa tể rừng rậm tàn nhẫn và hung dữ, chủ nhân của bóng tối, chủ nhân của vũ trụ.

    một mảnh mặt trời là một hình ảnh mới trong thơ ca thế gian. ở đây, mặt trời không còn là một quả cầu lửa vô tri vô giác mà là một sinh thể sống. Trong vũ trụ bao la và rộng lớn, chỉ có một người duy nhất được chúa sơn lâm coi là đối thủ, đó chính là mặt trời. mà ngay cả đối thủ đáng gờm ấy cũng bị chúa sơn lâm nhìn bằng ánh mắt khinh thường và ngạo mạn: nắng gắt nhưng cũng chỉ là “miếng”. Nếu ta bỏ từ “mảnh” và thay từ “chết” bằng “chờ” thì câu thơ sẽ lạc lõng vì nó không phù hợp với lôgic của tâm trạng và tầm vóc của con thú. với câu thơ “ta chờ mặt trời khắc nghiệt tàn”, “dã thú kiêu ngạo dường như đã giẫm nát bầu trời và bóng của nó đã gần như phủ kín cả vũ trụ” (chu văn sơn). tầm vóc của chúa sơn lâm đã lên một tầm cao lạ thường.

    Tuy nhiên, tất cả những điều tươi đẹp trên đây giờ đã là dĩ vãng, là giấc mơ. hàng loạt câu hỏi “ở đâu …?”, “ở đâu …?” không câu trả lời nào cứ lặp đi lặp lại như một nỗi ám ảnh, như một nỗi khát khao của con hổ, một niềm khao khát tuyệt vọng về một thời vàng son chói lọi trong quá khứ xa xăm. giấc mơ kết thúc bỗng trong tiếng rên rỉ, âm vang đầy u uất, đau đớn, xót xa: “than ôi! thời huy hoàng còn đâu?” tương phản gay gắt hai khung cảnh, hai thế giới, tác giả đã thể hiện sự trái ngược sâu sắc với hiện thực và khát vọng tự do mãnh liệt của nhân vật trữ tình. lời của con hổ trong bài thơ đã tìm thấy sự đồng cảm trong tâm hồn của các thi sĩ lãng mạn và lặng lẽ khơi dậy lòng yêu nước của những người dân nước Việt mất nước bấy giờ.

    Bằng cách chọn một biểu tượng hết sức đắt giá là con hổ trong vườn bách thú, khai thác triệt để thủ pháp nhân hoá, người lữ hành thế giới đã thể hiện sâu sắc và đầy cảm xúc chủ đề của tác phẩm. những lời tâm sự của chúa sơn lâm cũng là tâm sự của con người, một trang anh hùng với trái tim đa sầu đa cảm, khát vọng tự do mãnh liệt, khát vọng vươn tới cái cao cả, vĩ đại trong cuộc đời. hình ảnh thơ giàu hình thức, đầy ấn tượng, phù hợp với đối tượng miêu tả, gợi lên ở người đọc những cảm xúc mãnh liệt, ngôn ngữ và âm nhạc phong phú, giàu sức biểu cảm, sáng tạo; câu thơ trải dài miên man … nhớ rừng đã thể hiện một đặc điểm của thơ mới đương đại: định hình lại câu thơ Việt Nam.

    bài thơ là bộ tranh tứ bình đẹp nhất mà tác giả đã dày công tạo dựng. Mượn lời con hổ, nỗi niềm về một thời đã qua cũng là tâm tư của tác giả. đoạn thơ đã sử dụng những nghệ thuật đặc sắc góp phần làm nên giá trị nội dung của bài thơ nói riêng và toàn bài thơ nói chung.

    Tham khảo: Soạn văn 6 bài sơn tinh thủy tinh

    XEM THÊM:  Soạn bài Viết bài tập làm văn số 1 - Văn tự sự | Ngắn nhất Soạn văn 8

    Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Cảm nhận về khổ thơ thứ 3 bài nhớ rừng. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

    Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

    Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

    Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.