Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
53 lượt xem

Phân tích bài thơ văn tế nghĩa sĩ cần giuộc

Bạn đang quan tâm đến Phân tích bài thơ văn tế nghĩa sĩ cần giuộc phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Phân tích bài thơ văn tế nghĩa sĩ cần giuộc

Bàn về lòng nhân ái là một trong những dạng bài thường gặp trong chương trình học về lòng nhân ái lớp 11. Giúp các em hiểu rõ hơn về hình ảnh người nhân ái trong lòng nhân ái thì người làm từ thiện phải đi. hoatieu xin chia sẻ một số bài văn mẫu phân tích bài văn tế nhà bác học chi tiết hơn, mời các bạn tham khảo.

  • 6 bài đánh giá về câu cá mùa thu hàng đầu
  • Bài đánh giá tiếng Việt hay nhất
  • 6 bài đánh giá hàng đầu của tiếng Việt

văn hiến can giuộc “là bài văn tế do tác giả nguyễn đình chiểu sáng tác nhằm ca ngợi, thương tiếc và kính trọng nghĩa quân đã dũng cảm đối mặt với thực dân Pháp ở can giu năm 1861. Qua bài văn tế nghĩa sĩ, bạn đọc có thể thấy rằng những người lính bộ đội anh dũng, bất khuất chỉ là những người nông dân nghèo, nhưng đã anh dũng vươn lên chiến đấu khi thực dân Pháp xâm lược. / p>

1. lược đồ phân tích nhu cầu văn chương của nhà thơ

i. mở đầu

Bạn đang xem: Phân tích bài thơ văn tế nghĩa sĩ cần giuộc

– Vài nét về nguyễn đình chiểu: một tác giả mù nhưng nhân cách vô cùng cao đẹp, là ngôi sao sáng trên bầu trời văn học dân tộc, “càng xem càng thấy sáng” (pham van dong)

p>

– một chút về nhu cầu văn chương của người làm từ thiện: bài thơ hy sinh là tiếng khóc bi tráng cho một thời kỳ đau thương nhưng vĩ đại của lịch sử dân tộc

ii. nội dung bài đăng

1. phần của cơn lốc: cái nhìn về bối cảnh thời bấy giờ và lời khẳng định về sự bất tử của những người nông dân anh hùng

+ “oh!”: câu cảm thán thể hiện sự thương tiếc chân thành, sốt sắng

+ “súng đất”: sự hủy diệt lớn, những kẻ xâm lược với vũ khí tối tân

<3

nghệ thuật đối lập để thể hiện khung cảnh bão táp thời bấy giờ, những sự kiện chính trị trọng đại.

➨ yêu sách không thành, các liệt sĩ hy sinh, nhưng hương thơm vẫn còn vương vấn.

2. phần thực: hình tượng người anh hùng nông dân bị cưỡng bức

a. nguồn gốc

– từ những người nông dân nghèo, làng mạc, hàng xóm (những người rời quê lên vùng đất mới kiếm sống)

+ “end”: hoàn cảnh sống cô đơn, không nơi nương tựa

– nghệ thuật tương phản “chưa biết – chỉ biết, quen thuộc – chưa biết.

➨ tác giả nhấn mạnh đến sự quen và không quen của người nông dân để tạo nên sự tương phản về tầm vóc của người anh hùng.

b. lòng yêu nước nồng nàn

khi thực dân Pháp xâm lược, người nông dân cảm thấy: lúc đầu sợ hãi ➨ chờ tin quan trọng ghét ➨ ghét ➨ đương đầu với nó.➨ tâm trạng nông dân thay đổi, thái độ chuyển biến khác thường

– thái độ đối với kẻ thù: căm ghét, căm thù đến tột cùng

<3

c. tinh thần đấu tranh, hy sinh của những người nông dân

– tinh thần chiến đấu tuyệt vời: ban đầu anh ấy không phải là một người lính, chỉ là một người dân làng “thích trở thành một người tuyển mộ”

– những quân trang rất thô sơ: một mảnh vải, đầu gậy tre, gùi, cung đã đi vào lịch sử.

– đạt được những chiến công đáng tự hào: “đốt nhà tôn”, “chặt đầu hai quan”

– “qua hàng rào”, “gõ cửa”, “mạo hiểm”, “băng qua”, “cắt lại”…: các động từ mạnh biểu thị hành động mạnh với mật độ cao và nhịp độ sôi động.

➨ một tượng đài nghệ thuật hoành tráng về người nông dân anh hùng đánh giặc cứu nước.

3. phần than thở: nỗi đau và sự cảm phục của tác giả đối với sự hy sinh của liệt sĩ

– sự hy sinh của những người nông dân được thuật lại một cách tượng hình với nỗi đau chân thành

– hình ảnh gia đình: tang tóc, hiu quạnh, chia ly, gợi không khí đau thương, tang tóc sau chiến tranh.

– sự hy sinh của các đồng chí nông dân và các liệt sĩ đã để lại niềm đau thương, tiếc thương cho tác giả, gia đình, đồng bào miền Nam và cả nước

➨ tiếng khóc lớn, tiếng khóc lịch sử

➨ Lối viết trữ tình, nhịp câu êm đềm gợi không khí lạnh lẽo, hiu quạnh sau cái chết của nghĩa quân.

4. kết bài: ca ngợi linh hồn bất tử của người nghĩa sĩ

– tác giả tuyên bố: “mây khói tan biến, ngàn năm thanh bình: danh tiếng ngàn năm trường tồn

– anh cũng giữ vững chí khí chiến đấu, hy sinh quên mình vì nghĩa quân

– đây là lời than khóc chung của mọi thời đại, một bài hát bi tráng về người anh hùng đã ngã xuống.

➨ khẳng định sự bất tử của các liệt sĩ.

iii. kết thúc

– mô tả các đặc điểm tiêu biểu của nghệ thuật tạo nên thành công cho nội dung.

– bày tỏ suy nghĩ của bạn.

2. phân tích bài văn về nhà từ thiện mà bạn cần một nhà từ thiện – mẫu 1

nhà từ thiện văn học cần phải bị trói buộc như một “tượng đài của nghệ thuật trì trệ”, nhưng kỳ lạ thay, thần thời gian đã không thể phá hủy nó. nguyễn đình chiểu: người ấy đã xa ta lâu rồi, nhưng thơ của người ấy đời đời tươi trẻ, mãi đỏ tươi.

chúa ơi

Đại bác của kẻ thù đến kêu trời thấu đất.

Câu thơ mở đầu của câu thơ được chia thành hai nửa gọn gàng, nhưng sức khái quát của nó rất tuyệt vời. Chính quá nhiều từ ngữ đã vẽ nên một bức tranh bao quát và đầy đủ về những gì nhà văn muốn truyền tải: tội ác và ý nghĩa, nỗi đau tang tóc và chiều cao đẹp đẽ, một bên là vũ khí chiến tranh làm trái lòng người.

mười năm làm việc chăm chỉ, không chắc anh ấy có còn nổi tiếng hay không

một trận chiến chống lại phía tây bị thua, nhưng nó gây tiếng vang như mìn.

Giờ thì đã rõ tác giả muốn nói gì. câu thơ phản ánh sự tương phản, giữa “mười năm cần lao xông pha” và “đánh tây tiến công”: sức vươn lên mạnh mẽ, dứt khoát và nhanh chóng của nông dân. mười năm ruộng gãy ít ai biết, nhưng trong một trận đánh tây dũng mãnh, anh hùng đã làm nên “tiếng vang như tiếng mìn”. các quatrains muốn báo trước chủ nghĩa anh hùng, sức mạnh của họ và bi kịch không thể tránh khỏi của họ.

nhớ lại con ma cũ đang làm ăn

chỉ lo lắng về nghèo đói.

hình ảnh những con người bình thường xuất hiện, những con người sẽ làm nên câu chuyện đó, họ không phải là những con người, chỉ là những con người sống sau lũy tre thị trấn, sau rặng dừa, sau cây chuối vì nghĩa lớn mà hy sinh. họ hy sinh thân mình khi “đất nước cần”. và hình ảnh của anh ấy đã phát triển từ đó. họ chỉ là những người quen cày cuốc.

Tôi không quen thuộc với trường học, nhưng chỉ biết:

những cánh đồng trâu trong làng.

cái cày, cái bừa, cái cấy thủ công mà họ quen làm.

luyện khiên, luyện vũ khí, luyện nhãn, luyện cờ mà bạn chưa từng thấy trước đây.

cuộc sống của họ lặng lẽ, hàng ngày chỉ biết lăn lộn với miếng cơm, manh áo nhưng cuộc sống nghèo khó vẫn bám trụ. họ không bao giờ có thể tưởng tượng chiến đấu. Lần đầu nghe tin giặc Pháp giẫm đạp lên mình, họ cũng có tâm lý chung là “dân đen”, “con đỏ”, sợ hãi, mong chờ và thất vọng.

tiếng gió và tiếng hạc vỗ hơn mười tháng trời hạn như mưa, mùi cừu đã vá ba năm rồi hận thói như người nông dân ghét. cỏ. chờ đợi “tin tức” nhưng rồi chim én đã vắng bóng. Họ đi từ hy vọng đến tuyệt vọng, từ sợ hãi đến hoảng sợ đến căm ghét – căm thù trong mơ hồ.

Tôi muốn ăn gan khi nhìn thấy bong bóng và lốp xe màu trắng

Ngày tôi nhìn thấy ống khói chuyển sang màu đen, tôi muốn ra ngoài và cắn vào cổ mình.

Mặc dù lòng căm thù chỉ được nảy nở qua một khái niệm mơ hồ, nhưng sự phẫn nộ đã hình thành. họ muốn bỏ chạy bằng tay không để “ăn thịt kẻ đã gây nhiều tội ác.” đọc đến đây, tôi chợt nhớ đến câu nói vang dội của Trần quốc tuấn: “Đến bữa thường quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau, rưng rưng”. (đánh tổng thể). dằn vặt, đau xé lòng, thôi thúc con người hành động, thôi thúc con người muốn “nuốt gan uống máu quân thù” để cảm hóa. cũng như vậy đối với người học văn cần bị cưỡng bức. họ bắt đầu nghĩ về núi sông của đất nước và cảm thấy nhục nhã nếu để những “con chó” đó chà đạp lên giá trị tinh thần của dân tộc.

thư đường dài, có ai chặt rắn đuổi nai được không

hai mặt trăng sáng, không còn chỗ treo đầu dê bán chó.

Nhận thức được điều này, họ quyết định tiến hành một cuộc nổi dậy. nêu cao tinh thần xung kích tình nguyện.

chúng ta hãy chờ người hỏi bắt ai, lần này hãy cố gắng phá vỡ nó

<3

đã tưởng tượng ra một cuộc chiến tranh chính nghĩa. họ không cần phải giấu giếm khi tiếng gọi của quê hương tha thiết. Họ biết chiến đấu, họ hy sinh thân mình để giữ vững bờ sông trồng chuối, giữ vững mảnh đất mà họ biết quý mến và duy trì những điều thiêng liêng mà họ cho là không liên quan gì đến “tổ tiên” của họ. hình ảnh của họ thật đẹp, tấm lòng của họ thật cao cả. hình ảnh đó rất khác so với người lính trước đây khi anh ta đối mặt với tiếng trống thúc giục quân truy đuổi “xuống thuyền mà nước mắt như mưa”.

Liệt sĩ Nguyễn Đình Chiểu bước vào chiến đấu vẫn mang màu sắc tươi sáng, giản dị. họ là những “người làng đầu lân” với vũ khí thô sơ, chỉ cây sào, cây rơm, cây cung, nhưng họ đã dệt nên những trang sử hào hùng, oanh liệt. họ thật đẹp, thật anh hùng và đầy dũng khí. Bên trong chiếc “áo choàng kín mít” nhỏ bé đáng thương ấy có rất nhiều điều cao cả và lớn lao.

súng hỏa mai bị đánh bằng rơm, và kẻ đốt rạ cũng đốt nhà tôn giáo kia, và dao rựa cũng chặt đầu hai gia đình.

Họ là những người đơn giản nhưng anh hùng. khi cầm cuốc cày cấy, họ là những người hiền như đất, như khoai, nhưng khi giáp mặt với kẻ thù, họ cũng không kém phần quyết liệt. hòa chung tinh thần đoàn kết của dân tộc Việt Nam. tinh thần đoàn kết mà nguyễn trai xưa đã ca ngợi.

Người dân của bốn vương quốc dựng một cột tre và một lá cờ vẫy.

nguyễn đình chiểu đã vẽ lại hình ảnh của mình, những con người cụ thể trong cuộc chiến đấu chống giặc Tây với một tâm trạng vừa lo lắng, vừa phấn khởi.

chăm chỉ xử lý chiêng, trống thúc giục mọi người bước lên hàng rào xem địch có sao không

đợi người tây bắn đạn nhỏ và đạn lớn, gõ cửa bước vào như không có chuyện gì

cái bị cắt, cái bị cắt lại khiến ma quỷ trở nên bí ẩn

mùa hè trước đại bàng, thuyền thiếc, đại bác nổ.

Ngòi bút của Nguyễn Đình Chiểu sung sướng vung lên như gươm trên chiến trường trước sức mạnh ồ ạt, ào ạt như vũ bão của những nghĩa sĩ. tiết tấu ngắn gọn đã tạo nên khí thế chiến đấu quyết liệt, mang hơi thở của sự xốc nổi. trong khung cảnh ấy, tung hoành giữa chiến trường vẫn có những người nông dân anh dũng, oai phong lẫm liệt. giọng thơ khác hẳn hồn cáo của nguyên trai hàng trăm năm trước.

vào ngày thứ mười tám của trận chiến chi lang, liễu thang bị đánh bại

vào ngày thứ hai mươi của trận chiến yên ngựa chặt đầu liễu

vào ngày thứ hai mươi lăm, đếm lương minh bị đánh bại và chết

Vào ngày 28, Thủ tướng Liqing và người kế nhiệm của ông đã tự sát

nguyen dinh chieu có lẽ cũng muốn viết về những thất bại tích lũy của kẻ thù. nhưng ở đây ta thấy trận chiến càng ác liệt, cũng là tính cách của những con người quen cầm cuốc, cầm cày. phải thất bại, bởi vì:

<3

chín mươi cuộc chiến tranh không chờ đợi để được trình bày.

Đây là những tập phim anh hùng nhưng rất đáng tiếc. Nhìn vào hoàn cảnh chiến tranh của họ, ai mà không thấy tiếc cho những con người cụ thể và cảm thấy tiếc cho cả đất nước. vì thế, giai điệu thơ bồng bềnh như mặt hồ bỗng lặng sóng, ngọn lửa chiến trận bỗng chốc trở nên lạnh lẽo hoang vắng, mang một màu bi thương.

<3

Con sông cần được buộc vào cây trong vài dặm.

Xem thêm: Bài viết số 5 lớp 10 văn thuyết minh

Nhìn vào chợ, già trẻ có hai hàng.

những vần thơ như lặng đi trong ký ức của tác giả. nhà thơ gửi niềm thương tiếc vô hạn cho những người đã khuất. cái chết của anh làm cho cả đất trời, cây cỏ khóc lóc, rơi lệ, cái chết nhuộm màu đau thương vạn vật. cả bầu trời mịt mù, mịt mù trước sự hy sinh, mất mát của các liệt sĩ.

than thanh chùa đóng băng khi trời se lạnh, lòng con trả bóng trăng rằm.

đông lang sa một khắc báo thù, bạc tình trôi theo nước rơi.

Đau đớn đến mức bà cụ khóc thét và cậu bé, ngọn đèn ngủ chập chờn trong lều.

hồi hộp thay, người vợ yếu ớt chạy đi tìm chồng, bóng người thấp thoáng trước ngõ.

Những hình ảnh bất hạnh đó gặm nhấm trái tim, tâm hồn chúng tôi. Nguyễn Đình Chiểu đã cất tiếng khóc chào đời của lịch sử đối với những anh hùng hy sinh vì nước. Trong những âm thanh sầu thảm vang lên trong đoạn văn, ta không phân biệt được đâu là tiếng khóc của tác giả, của nhân dân, của dòng họ mà như đang lắng nghe một tiếng khóc chung của quê hương. Ngòi bút của nguyen dinh chieu đã gom hết nỗi đau để cất lên tiếng kêu cao cả.

Sau một hồi đau đớn và thổn thức, những câu nói chìm đắm trong u sầu bỗng lấy lại được ý nghĩa, làm nổi bật một quan niệm sống tuyệt vời, lý do của sự sống và cái chết.

sống theo quân tả hữu, ném hương bàn độc, lại thấy buồn.

bạn làm gì với một người lính, chia sẻ rượu, gặm bánh mì, lắng nghe thêm tiếng hổ?

<3

hơn thế nữa, những kẻ man rợ rất khó chung sống.

nguyen dinh chieu đã đưa ra một quan điểm nhân văn sâu sắc: thà chết chứ không chịu làm nô lệ, làm những điều ô uế, ô nhục. câu thơ “sống đánh giặc, thác cũng đánh giặc” được nêu lên như một chân lý chói lọi, chói lọi. chân lý ấy đã xua tan bao nỗi tiếc thương, mất mát của người liệt sĩ đã hiến dâng thân mình cho quê hương, đất tổ.

thác trả nước non rồi nợ, ai cũng ca tụng so với sáu tỉnh.

một thác nước mà mọi người đều yêu thích, một cái tên nổi tiếng mà mọi người sẽ ngưỡng mộ.

Họ là những tấm gương sáng cho thế hệ mai sau. linh hồn của người liệt sĩ trong bia tưởng niệm thành kính của tác giả vẫn bám trụ để theo đuổi sự nghiệp giết giặc cứu nước, với cụ Nguyễn Đình Chiểu, họ vẫn sống và được ngưỡng mộ.

ồ, không thể chết được

những người yêu nước không thể chết

những người sẽ không bị thất sủng.

(có thể)

vui vẻ làm tròn ý nghĩa cao cả của họ với tư cách là người nông dân “làm xong cánh đồng”. cái chết của anh giống như một giấc ngủ trưa yên tĩnh và thanh bình. nhưng sự bình lặng êm đềm ấy gợi lên nỗi đau trong tâm trí nhiều mảnh đời.

Với lối viết giản dị, bình dân, sử dụng nhiều thành ngữ, câu nói đời thường, Nguyễn Đình Chiểu đã xây dựng hình tượng người anh hùng hào kiệt, bi tráng. Thông qua “tượng đài nghệ thuật” này, tác giả gửi gắm một quan niệm sống tốt đẹp. lòng nhân ái của người làm từ thiện là tiếng kêu cao cả của một trái tim giàu lòng yêu dân, yêu nước.

Tác phẩm văn học viết về những nghĩa sĩ nghèo khổ đã khép lại, nhưng lịch sử dân tộc vẫn còn nguyên. và chúng ta, những người con của đất nước, phải ghi nhớ gìn giữ giá trị ngàn đời mà các thế hệ, bao thế hệ đã có công dựng nước và gấm vóc ngày nay. Những gì mà nguyen khoa học đã xúc động viết trong bài thơ của mình rất được trân trọng.

có bao nhiêu bé gái và bé trai

trong số bốn nghìn loại người ở độ tuổi của tôi

sống và chết

đơn giản và yên tĩnh

nhưng họ đã làm nên đất nước.

(quốc gia)

3. phân tích bài luận về nhà từ thiện đang cần – mẫu 2

Nguyễn Đình Chiểu (1822-1888) là một nhà Nho yêu nước, căm thù giặc sâu sắc. cuộc đời anh đã phải trải qua nhiều bi kịch, đau khổ và bất hạnh. có lẽ vì lẽ đó mà hơn ai hết, ông cảm nhận được nỗi đau mất nước khi thực dân Pháp xâm lược nước ta. Năm 1859, giặc Pháp tràn sông Bến Nghé đánh chiếm thành Gia Định. anh ta phải về quê vợ ở Thanh Ba, người cần một nơi ở tạm. Về phía thực dân Pháp, sau khi chiếm được thành Gia Định, chúng bắt đầu thực hiện quá trình mở rộng tấn công ra các vùng lân cận. những kẻ xâm lược Pháp đã sớm vượt quá nhu cầu kết hôn. những người nông dân áo vải, chân lấm tay bùn đã vùng dậy chiến đấu. họ tham gia nghĩa quân, sẵn sàng hy sinh quên mình vì nghĩa lớn. trong số đó có nhiều liệt sĩ đã anh dũng hy sinh. Những hy sinh này đã gây được sự cảm phục vô cùng trong nhân dân. Do quang, dinh tuần, giao cho nguyen dinh chieu viết bài văn tế đọc tại lễ truy điệu hơn hai mươi liệt sỹ hy sinh trong trận đánh đêm 16/12/1861 với lòng cảm phục vô hạn, nguyễn đình chiểu đã viết một bài luận về sự cần thiết của lòng thương xót. sự hy sinh không chỉ thể hiện niềm tiếc thương vô hạn của tác giả và nhân dân đối với các liệt sĩ mà còn thể hiện vẻ đẹp chân thực, bi tráng và anh dũng của những người nông dân Tây tiến đấu tranh yêu nước.

ồ!

vũ khí của kẻ thù; lòng người được bộc lộ …

khi đất nước lâm nguy, cả nước đều nổ súng. Chính từ hiểm nguy, đau thương đó mới thể hiện được tình yêu Tổ quốc của những người nông dân bình dân, vẻ đẹp tâm hồn thực sự của họ được bộc lộ trước đất trời.

tấm lòng, tình yêu quê hương đất nước của những người nông dân chất phác càng được thể hiện rõ nét và sâu sắc hơn khi tác giả sử dụng nhiều biện pháp tương phản trong các câu văn sau đây.

những người lính cũ mất tích:

đóng cửa vì công việc kinh doanh; lo lắng về nghèo đói,

không quen cung ngựa, đi học nhung;

Anh ấy chỉ biết đến những cánh đồng chăn trâu, anh ấy sống trong làng.

săn bắn, cày, bừa, cấy, đôi tay đã quen với việc đó;

luyện khiên, luyện vũ khí, luyện nhãn, luyện cờ, luyện chưa từng thấy …

trước đây, họ vẫn sống, họ vẫn tồn tại, nhưng họ chỉ “làm ăn”. họ vẫn sống, họ vẫn tồn tại, nhưng chỉ trong im lặng. trong cuộc sống, họ quan tâm đến cuộc sống bình dị hàng ngày; họ chỉ quen làm công việc đồng áng: cày, xới, cấy, hái, làm bạn với con trâu, cánh đồng. họ không quen với “cung ngựa”, “trường nhung”, họ không quen với “điểm đánh dấu, bộ cờ”. các liệt sĩ ở đây chỉ là những người nông dân áo vải, không quen ra trận, không qua đào tạo, chỉ vì yêu ghét cái ác mà vùng lên đánh giặc.

khi “tiếng gió, tiếng hạc kéo dài hơn mười tháng”, họ háo hức chờ đợi lệnh của triều đình: “xem tin tức như nắng muốn mưa”.

Hóa ra bi kịch thảm khốc là ở đây: triều đình nhu nhược, không hiểu lòng yêu nước của nhân dân. không thể kìm được lòng căm thù giặc của nông dân:

mùi tinh bột chiên đã cố định ba năm, ghét thói quen như nông dân ghét cỏ …. vừa nhìn thấy lốp trắng đã muốn ăn gan; Nhìn lò sưởi ngày nào cũng đen thui, tôi muốn lao ra cắn vào cổ.

hình ảnh những người nông dân và những nghĩa sĩ yêu nước hiện lên anh dũng, anh dũng. tình yêu đất nước tha thiết được sinh ra từ chính trái tim họ đã khiến họ trở nên đẹp lung linh. vẻ đẹp của những người nông dân, nghĩa sĩ yêu nước toát lên từ lòng căm thù giặc sục sôi. chính lòng căm thù giặc đã trở thành hành động quật khởi rất anh dũng.

chúng ta hãy đợi ai đó đòi, ai sẽ bắt, lần này hãy cố gắng dừng lại:

<3

Trong những tác phẩm phản đối chiến tranh phong kiến ​​phi nghĩa trước đây, những người nông dân khi phải đi làm lính biên phòng từ xa để bảo vệ lãnh thổ của nhà vua, họ sẽ ra đi với tâm trạng và thái độ “ra đi vào lại”. chân xuống đò, nước mắt như mưa ”thì ở đây người nông dân Nguyễn Đình Chiểu lại hoàn toàn khác, họ tự giác đứng lên chiến đấu bảo vệ quê hương đất nước, đó là nét đẹp cốt lõi nhất trong diễn xuất của người nông dân. – Liệt sĩ cần kiệm. Qua đây, nguyễn đình chiểu đã khắc họa rõ nét không chỉ vẻ đẹp tâm hồn, vẻ đẹp hành động của những người nghĩa sĩ nông dân yêu nước. sức mạnh cho họ. họ hành động và đối mặt với giặc ngoại xâm không mong chỉ cha, mà chỉ “ngoài thận còn áo vải hoang mang bao bố, dao, trong tay cầm kèn vừa hỏi mua. dao và nón gõ ”.Hình ảnh người nông dân được thể hiện trong tác phẩm khiến ta vừa cảm thấy tự hào, vừa xen lẫn xót xa. toàn bộ lực lượng quốc gia. đối mặt với những kẻ thù hùng mạnh bằng “đạn nhỏ, đạn to”, “thuyền thiếc, thuyền đồng” với những kẻ xâm lược chuyên nghiệp, mà vũ khí chúng dùng để chống lại chúng chỉ là “mảnh vải”, “cái chũm chọe”, chỉ là “lưỡi dao phay. ”và chỉ“ súng ống rơm ”. thử hỏi rằng chống vũ khí thực dân chẳng khác nào bước chân vào cõi chết. thật đau xót khi phải phơi bày sự thật phũ phàng đó trước mắt chúng ta. đó là bi kịch của những người nghĩa sĩ hoạn nạn, cũng như bi kịch của cuộc đời đất nước ta trong thời khắc đen tối ấy. thảm kịch này đã dẫn đến thảm họa mất nước kéo dài một thế kỷ.

nhưng cũng chính từ bi kịch này đã thôi thúc ánh lên vẻ đẹp của hình tượng người nghĩa sĩ nông dân yêu nước. với lòng kiên cường và lòng yêu nước nồng nàn họ đã làm nên những điều phi thường, họ đã hát lên bản hùng ca chiến tranh của đất nước. bất chấp hiểm nguy, bất chấp hoàn cảnh chiến đấu chênh lệch, đối lập, họ vẫn quyết chiến và quyết thắng, dùng tinh thần xả thân để bù đắp sự thiếu thốn, chênh lệch với kẻ thù. hoàn cảnh chiến đấu chênh lệch là vậy, nhưng vì các liệt sĩ đã chiến đấu với tinh thần quyết chiến không sợ hy sinh nên hiệu quả của cuộc chiến đấu là vô cùng to lớn.

chỉ những vũ khí thô sơ như:

khẩu súng hỏa mai bị đánh bằng rơm, và ngôi nhà tôn giáo khác cũng bị đốt cháy,

những thanh kiếm được sử dụng bởi máy đánh bạc, cũng đã chặt đầu của hai sĩ quan khác.

kẻ chém tới tấp, kẻ chém ngược, khiến những hồn ma thu nhỏ lại …

chỉ với những vũ khí thô sơ, nhưng lòng yêu nước và tinh thần dân tộc đã làm nên những kỳ tích. hình tượng người nghĩa sĩ nông dân hiện lên với vẻ đẹp rạng ngời của lòng yêu nước, dường như làm lu mờ cả thời kỳ đen tối trong lịch sử mất nước nửa sau thế kỷ 20.

XEM THÊM:  Soạn bài Hang Én | Hay nhất Soạn văn 6 Kết nối tri thức

cảm xúc chủ đạo của bài văn tế là cảm xúc bi tráng, lời văn rắn rỏi, ngữ điệu sôi sục, gấp gáp. nghệ thuật cho đã được phát huy tác dụng tối đa. tất cả được kết hợp trong một âm hưởng chiến đấu hào hùng và thú vị của một bản anh hùng ca tuyệt vời. ngòi bút của tác giả hoàn toàn xứng đáng với hành động cao cả của người anh hùng nông dân, với những ý tưởng lớn lao mà tác giả đã phát hiện ra trong hành động sẵn sàng giết giặc cứu quê hương.

Sự hy sinh giống như một tượng đài trong lời nói, được chạm khắc khác nhau để tạo nên hình ảnh những người chiến sĩ nông dân anh dũng nhưng bi tráng, tượng trưng cho lòng yêu nước và lòng căm thù giặc ngoại xâm của ông cha ta. tượng đài đó là dấu mốc tiêu biểu cho một bi kịch lớn của dân tộc: bi kịch nước mất nhà tan và đánh dấu một thời kỳ đen tối trong lịch sử dân tộc ta: trăm năm đô hộ của thực dân Pháp. nhưng anh hùng thay, trong bi kịch to lớn ấy, tinh thần bất khuất của nhân dân miền Nam nói riêng và nhân dân Việt Nam nói chung vẫn tỏa sáng rực rỡ bởi lý tưởng cao cả của các liệt sĩ cần phải có, sẵn sàng hy sinh quên mình vì tổ quốc. gây ra. cuộc sống của họ, có ý nghĩa to lớn, cho quốc gia.

4. phân tích bài văn về nhà từ thiện mà bạn cần một nhà từ thiện – mẫu 3

Nguyễn Đình Chiểu là một nhà thơ, nhà văn miền Nam xuất sắc trong thời kỳ văn học trung đại, một ngôi sao sáng của nền văn học dân tộc. ông đã để lại một sự nghiệp cầm bút đồ sộ, thể hiện lý tưởng nhân văn và lòng yêu nước sâu sắc. Trong hệ thống tác phẩm này, chúng ta không thể không kể đến tác phẩm văn học của nhà thơ, một trong những tác phẩm hay nhất của ông.

Văn học nhân ái cần được sáng tác trong hoàn cảnh thực dân Pháp nổ súng xâm lược ta, nghĩa quân khởi nghĩa cần phải nổ ra và giành được thắng lợi ban đầu. sau đó địch phản kích dữ dội, 20 liệt sĩ hy sinh. Lúc bấy giờ, Hoàng thân Gia Định là Đỗ Quang nhờ Nguyễn Đình Chiểu viết bài tế để đọc tại lễ tưởng niệm các liệt sĩ đang cần.

ở phần đầu của vở kịch, nguyễn đình chiểu bàn về lý do sống hay chết: “Đại bác của giặc vang dội; lòng người bộc lộ / mười năm gian lao vất vả, chưa chắc công thành danh toại như phao; công bằng đánh tây tuy mất tiếng vang như la ”. tác giả vẽ ra bối cảnh thời đại với nhiều biến cố và bão táp: kẻ thù, được trang bị vũ khí hiện đại đã tàn sát rất nhiều người dân miền nam. hoàn cảnh ấy đã thử thách lòng dân vì nước, người miền Nam không màng sống chết, chiến đấu xả thân chống lại kẻ thù, sẵn sàng đầu hàng, hy sinh những gì quý giá nhất (tài sản, tính mạng) để đổi lấy danh vọng và danh tiếng lưu truyền muôn đời, do đó làm sáng tỏ chân lý của thời đại: thà chết trong danh dự còn hơn sống trong ô nhục.

Phần tiếp theo của tác phẩm, chân dung người nông dân anh hùng có vẻ mộc mạc, giản dị nhưng đồng thời cũng vô cùng dũng cảm và phản kháng. Trước khi giặc ngoại xâm đến, họ chỉ là những người nông dân chất phác, sống bình dị, “làm ăn” với bao lo toan, bộn bề cuộc sống. họ chỉ biết làng nghèo, nhưng họ không bao giờ biết thế giới bên ngoài. quanh năm, suốt tháng, những người nông dân ấy bận rộn với công việc nông nghiệp: “săn, cày, cuốc, cấy, tay đã quen” và “luyện khiên, luyện khí, luyện mác, luyện cờ”. mắt chưa từng thấy. ”nhưng khi quân xâm lược tràn đến biên giới, đến với sự yên bình vốn có, sẵn sàng vùng lên, trong họ có sự thay đổi lớn về nhận thức và tình cảm. Trước hết là sự thay đổi về tình cảm. Đã hơn mười tháng họ nghe “tiếng hạc gió dậy” – tin giặc đến gió mà họ đã nghe từ lâu, họ không chỉ nghe mà còn ngửi thấy mùi chiến đấu: “mùi cừu non vá ba năm trời” để rồi cuối cùng cũng tận mắt chứng kiến ​​sự hung hãn, tàn ác của kẻ thù: “ngày nhìn thấy lốp trắng muốn ăn gan; ngày nào nhìn thấy ống khói đen thui, Tôi muốn đi ra ngoài và cắn vào cổ tôi ”. đến thời điểm này họ đã có những chuyển biến rõ nét về ý thức, nếu lúc đầu nông dân vẫn một lòng tin vào triều đình, tin tưởng vào quân đội “như nắng hạn gặp mưa” thì họ đã đạt đến mức này. nhận thức rõ ràng về độc lập và danh dự của quê hương; về kẻ thù: kẻ xâm lược không có lý do gì để tồn tại dưới ánh sáng của công lý, và hơn thế nữa, chúng tự nhận thấy trách nhiệm của mình đối với đất nước: “chờ ai hỏi thì bắt ai, lần này hãy cố gắng hết sức chu kỳ, không thì thôi. làm phiền trốn lên xuống, chuyến này nhằm vào con hổ. ” sáng kiến ​​của anh ấy thật hùng vĩ, đầy dũng khí.

Trong trận đánh phía Tây họ không được trang bị chiến thuật quân sự, không được huấn luyện võ thuật một ngày nào, trang bị rất thô sơ, chỉ có yếu tố sinh hoạt và công việc: “ngoài thận, có một chiếc áo từ vải ”“ tay cầm kèn trên tay ”“ hỏa lực phục kích bằng rơm rạ và cung tên ”,… ngược lại địch được trang bị vũ khí hiện đại, hơn nữa lại được huấn luyện vô cùng tinh nhuệ. – “đạn dược” “đạn nhỏ” “thuyền đồng bắn ra từ báng súng”. Tương quan lực lượng đôi bên đã thấy rõ, nhưng người lính nông dân vẫn “chui rào rào”, “coi giặc như không. “,” anh ta bước qua cửa và liều mạng như không có “nó”, “chặt chém”. khiến cho hồn ma quỷ quái khiếp sợ ”,… mà không hề sợ hãi trước sức mạnh của kẻ thù. vẻ đẹp của người nông dân anh hùng: dũng cảm, kiên cường, không sợ hãi, giàu tình cảm, bất khuất.

Những vũ khí hiện đại của kẻ thù đã khiến nhiều liệt sĩ ngã xuống, gây bao đau thương cho cả dân tộc. tiếng khóc của tác giả, của người thân và của cả dân tộc đối với sự hy sinh anh dũng của những con người anh dũng, cũng là nỗi tiếc thương cho số phận của dòng họ nay sẽ rơi vào vòng nô lệ của giặc tộc. đồng thời tác giả cũng bày tỏ lòng ngưỡng mộ sâu sắc đối với những người nông dân cần lao cao cả: “thà yêu giặc, noi theo tổ tiên cũng là một vinh dự; thay vì mang chữ đầu, sống với rợ thì khổ lắm “. Câu thơ không chỉ thể hiện sự thương tiếc cho những người đã khuất mà còn nói lên những điều bất tử với thời gian và chờ đợi sự tiếp nối của thế hệ mai sau. Chính vì vậy, câu thơ là buồn và đáng thương nhưng không bi lụy và yếu đuối.

Những câu thơ cuối đã khẳng định sự bất tử của những anh hùng nông dân cần thương tiếc và sự ngưỡng mộ của người khác. đồng thời tôn vinh công lao hy sinh quên mình vì sự nghiệp cao cả của các liệt sĩ. đặc biệt ở câu: “Nước mắt anh hùng không thể khô, vì hai chữ thánh hiền; hương của các liệt sĩ được thắp thêm hương thơm, được lưu danh từ vương quốc ”vừa thể hiện lòng thành kính, tưởng nhớ những người đã khuất, vừa tôn vinh công lao của họ một cách ngầm so với triều đình.

ngôn ngữ mộc mạc, giản dị, gần gũi với lời ăn tiếng nói hàng ngày, đặc biệt là ngôn ngữ đậm chất Nam Bộ. Xây dựng hình tượng nghệ thuật: người anh hùng nông dân chân thực, chi tiết, sinh động, lần đầu tiên người nông dân xuất hiện đẹp đẽ, trang trọng đến vậy. chúng kết hợp hài hòa những chi tiết thể hiện tâm tư, tình cảm của người viết, làm tăng chất trữ tình cho văn xuôi, đồng thời dễ đi vào lòng người đọc.

bằng ngôn ngữ giản dị, giàu cảm xúc, người nhân ái, người thiếu thốn, đã khắc họa thành công một tượng đài bi tráng và bất tử về người anh hùng nông dân. Đồng thời, qua vở kịch, Nguyễn Đình Chiểu đã bày tỏ lòng cảm phục và niềm tiếc thương trước công lao và sự hy sinh bất khuất của họ.

5. phân tích bài văn về nhà từ thiện, mẫu 4

“Trên trời có những vì sao có ánh sáng khác thường… mắt ta phải chăm chú nhìn và càng nhìn càng thấy sáng”, đó là lời nhận xét của cố thủ tướng Phạm Văn Đồng dành cho cuộc đời và thơ. từ do chieu Trạng nguyên tuy mù nhưng trí tuệ luôn sáng suốt. nhắc đến nó, người ta không quên nhắc đến “Văn nhân bá đạo cần đời”, tác phẩm thành công và tiêu biểu nhất của thể loại tản văn, để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng người đọc. tác phẩm thể hiện lòng biết ơn, niềm tiếc thương, cảm phục của tác giả đối với những người nông dân anh hùng cần cù, dũng cảm hy sinh quên mình vì Tổ quốc. Để phân tích văn bản một cách đầy đủ và độc đáo nhất, chúng tôi đã chọn cách nhìn và điểm nhìn từ tinh thần yêu nước của nông dân.

Những người nông dân vốn là những người nông dân chất phác, nhưng nay nhờ lòng yêu nước và lòng căm thù giặc sâu sắc, họ đã trở thành những chiến binh anh dũng hy sinh trong trận trăng rằm. 11 năm 1861 _ thời khắc khó khăn của những ngày đầu chống Pháp.

tại sao vậy? vì “cuộc chiến chống lại trái đất; lòng dân thì lộ thiên ”hai câu thơ tuy ngắn gọn nhưng đã khái quát được hoàn cảnh, tình hình đất nước lúc bấy giờ. Năm 1858, thực dân Pháp xâm lược nước ta, chúng xâm lược và thực hiện chính sách áp bức, bóc lột đẩy nhân dân ta vào cảnh cùng cực. câu trước cho chúng ta thấy sự man rợ của những người định cư. họ có vũ khí tối tân, sức công phá dữ dội, vũ khí gây tiếng vang trên bộ. điều đó gợi cho ta nhớ đến tội ác của giặc Pháp được nhà thơ tố cáo trong bài “chạy trốn giặc”:

“Tôi đã nghe thấy tiếng súng sau khi thị trường kết thúc

một bàn cờ đang xuống dốc

khi ra khỏi nhà, lũ trẻ đã bỏ chạy

tổ của sóc bị mất

cửa trước làm tan chảy nước

vẽ trên mái ngói nhuốm màu mây ”

Tiếng súng không thương tiếc của kẻ thù không bỏ sót một ai ngoại trừ một cảnh quay. mọi thứ trở nên hoang tàn, tồi tàn, hỗn loạn sau trận “đấu súng miền Tây”. kẻ thù, khi đó chúng hiện đại hơn ta rất nhiều về trang bị, vật chất, quân số, nhưng ta chỉ một lòng một dạ, có truyền thống yêu nước quật cường của nông dân, của dân tộc Việt Nam. . nghệ thuật cận kề được sử dụng rất thành công cho các tình huống rất chính xác và tiêu chuẩn: mười năm & lt; & gt; một trận chiến, (tư liệu) & lt; & gt; nghĩa là (tinh thần), không nhất thiết phải nổi tiếng như float & lt; & gt; tuy mất đi tiếng vang như tiếng búa tạ nhưng nó đã khẳng định tinh thần quyết tâm đánh giặc, làm cơ sở cho những người nông dân xuất hiện. tiếng kêu quen thuộc của “oh my god” mở đầu bài học. những tiếng khóc lớn thể hiện sự đau xót, thương tiếc đối với linh hồn các liệt sĩ đã anh dũng hy sinh.

nhà thơ đã gợi lại và khắc họa hình ảnh những người nông dân anh hùng, cần giúp đỡ những người nông dân chất phác nhưng có tinh thần yêu nước mãnh liệt với câu “thiên cổ nhớ quê”. trước hết, đó là những người dân quê, xuất thân từ nông nghiệp, vất vả mưu sinh, “lo làm ăn, lo nghèo”, như lời nhận xét của ông hoai thanh “thật là nhiều tình trong một chữ”. nhà thơ bày tỏ niềm thương cảm đối với con người nhân hậu, chịu thương chịu khó. họ là những con người chất phác, thuần nông, ngoài công việc nông nghiệp “chỉ trâu mới biết”, không gian giao tiếp hạn hẹp “nơi phố thị” với công việc của người nông dân “làm cỏ, cày, bừa, làm rẫy, v.v. họ quen với việc cấy ghép tay ”. Họ biết bao nhiêu chuyện binh lính, giáo mác “chưa dùng cung, ngựa, chưa từng học qua trường lớp” rồi “luyện khiên, luyện khí, luyện mác, luyện cờ, chưa từng thấy”. Còn biết bao nhiêu là ẩn số, nhưng khi quân xâm lược săn đuổi và triều đình chống trả yếu ớt, họ đã anh dũng bất ngờ trở thành những anh hùng liệt sĩ cứu nước.

Ban đầu, họ cũng mong đợi một cuộc phản công từ sân. nhưng đứng trước tình thế nguy cấp, triều đình nhu nhược lại để cho dân chúng phải thốt lên “tiếng gió hạc kéo dài hơn mười tháng, dường như mưa nắng hạn hán”. kinh điển “tiếng hạc” được lấy từ câu “hạc phong thủy, gai binh thảo” để chỉ sự lo lắng, hồi hộp, lo sợ trước sự tấn công dữ dội của kẻ thù. là con cái chỉ biết đợi cha mẹ, đợi đất nước thái bình an cư lạc nghiệp, nhưng cũng chỉ biết mỏi mòn chờ đợi mười tháng vĩ đại. và tất nhiên họ không thể mở mắt nhìn đất nước rơi vào tay giặc. trước đó họ chỉ ghét chúng vì “mùi tinh bột chiên” chỉ là mùi hôi thối của giặc Pháp với hình ảnh so sánh rất độc đáo “thói ghét như thằng nông dân ghét cỏ”. đó là một lý do tự nhiên. cách dùng từ rất tài tình, phù hợp với tâm lý và tư tưởng của người nông dân. sự căm ghét càng dâng cao khi “ngày thấy bọt nước phủ trắng lốp”, “ngày thấy khói chuyển thành màu đen” nhưng “tức muốn ăn gan”, “muốn ra ngoài cắn cổ”. . đau đớn đến tận cùng, căm hận đến tận cùng chưa hết câu tiếp theo mới lên đến đỉnh điểm “mối quan hệ lớn lao, ai chém rắn đuổi nai; hai mặt trăng chói chang, chớ dùng kẻ treo đầu dê bán chó “. Truyền thống, kinh điển, từ Hán Việt, đặc biệt là thành ngữ” treo đầu dê bán chó “, tập trung thể hiện ý chí đánh giặc, chí khí. mắt thiên hạ. cái mặt nạ “khai hóa”, “truyền đạo” của giặc Pháp đã bị vạch trần, vạch trần dã tâm cướp nước ta.

truyền thống và tinh thần của dân tộc, cộng với tội ác của giặc Pháp đã thôi thúc các em vùng lên chiến đấu bằng tất cả trái tim của những người con đất Việt. các nhà thơ đều cảm phục trước tinh thần và việc làm của họ tương phản với sức mạnh của người nông dân. chúng không đợi ai kêu ai bắt chúng, thay vào đó chúng sẵn sàng chiến đấu “lần này ráng chia nhau đánh, còn không thèm trốn, lần này ra hổ” một loạt các vị từ hành động xuất hiện. quyết tâm chiến đấu mở, khí thế hào hùng tiếp nối hào khí phương Đông của thời đại phong trần. họ “rũ bùn đứng dậy” chiến đấu khi trong tay họ có những công cụ thô sơ, những công cụ lao động thường ngày của người nông dân như áo vải, ngọn tre, nơm, lưỡi mài… họ không thuộc dòng dõi quân nhân. Họ không được đào tạo, không có tổ chức, không có chỉ huy, trang bị, kỷ luật và vũ khí thô sơ. chính những cái “không” ấy đã làm nổi bật cái “có” vô giá tiềm ẩn trong con người hoạn nạn. vì họ có ý thức quyết tâm đánh giặc, có tinh thần yêu nước bền bỉ, lòng căm thù giặc vô bờ bến. điều đó đã tạo nên sức mạnh vô song để họ bước lên hàng rào lao thẳng về phía trước, đối với kẻ thù như không, không sợ đạn to, đạn nhỏ mà liều mạng xông vào như có như không, thì kẻ đâm người vào. bên kia, bên kia chém địch kinh hoàng. giọng điệu hào hùng, sôi sục qua những lần ngắt nghỉ, nhịp điệu dồn dập, gấp gáp cùng với các động từ mạnh “xông tới”, “phá cửa”, “xông lại” và giọng kể khỏe khoắn.nỗi tiếc thương của nhà thơ đối với những liệt sĩ đã khuất được thể hiện qua câu mở đầu khá “thương tâm” ở đoạn ba. cuối cùng xuất hiện từ “ôi” thể hiện lòng thương xót và lời cầu nguyện của chủ tế. giọng điệu buồn rơi xuống giếng đau. tác giả xót xa cho những con người phải chịu cảnh “ăn tuyết nằm sương” để “gặp mưa làm gió”. nó khẳng định quyết tâm của dân tộc rằng thà “về với tổ tiên, được vinh quy bái tổ” chứ không chịu hạ mình làm nô lệ. đằng sau tiếng khóc lớn, tiếng khóc thê lương là niềm khát khao, mong mỏi của tác giả. ông mong muốn đất nước hòa bình, dân đen thoát khỏi đói khổ, khó khăn, dân tộc không còn kẻ thù. Dù bị mù, không ra trận được nhưng Nguyễn Đình Chiểu vẫn họp bàn với các thủ lĩnh nghĩa quân để bàn kế đánh giặc. Khi kẻ thù xâm lược và chiếm đóng miền nam, ông đã ở lại và tìm cách dụ dỗ, mua chuộc ông, nhưng con người kiên trung ấy đã từ chối, hết lòng vì dân tộc.

“Văn hiến can trường” là bài văn thành công nhất về thể loại văn học của Nguyễn Đình Chiểu. bài văn đã có những đóng góp mới cho nền văn học dân tộc cùng với nghệ thuật đắt giá được sử dụng tài tình. trước hết là những bổ sung mới: hình tượng người nông dân Việt Nam lần đầu tiên đi vào văn học với những nét thuần khiết nhất với cử chỉ, dáng vẻ, tính cách, tình cảm, tình cảm rõ nét. chủ đề có liên quan đến thực tế hiện tại của đất nước lúc bấy giờ. đặc biệt là sự chuyển dịch hệ tư tưởng trung lưu theo hướng ngày càng hiện thực, thu gọn “vũ khí” lý tưởng. tác phẩm đã biến văn học thời kỳ này thành vũ khí chiến đấu chống kẻ thù, chống tư tưởng đầu hàng và tay sai phản động. thứ hai là những thủ pháp nghệ thuật đắt giá được sử dụng thành công. bài văn tế viết theo thể văn vần, có đích duy. lời nói biểu cảm trực tiếp, gọi tên nhiều trạng thái khác nhau như buồn, xót xa, có khi tự hào. hệ thống từ gợi hình, gợi hình được sử dụng linh hoạt: cút, leo, não nề, lười biếng. ngôn ngữ giản dị, mang đậm màu sắc thôn quê của vùng đất phương Nam: chim cút, vá víu, cung rơm, mã tấu. ông đã khéo léo kết hợp những câu chuyện cổ điển, những ước lệ tượng trưng như: tiếng hạc trong gió, mùi cừu, con mối và con rắn xẻ thịt đuổi hươu. nghệ thuật tương phản nhỏ đặc trưng của thể loại văn học được thể hiện rõ nét trong những câu văn cùng cấu trúc điệp ngữ phủ định: “đợi / không muốn / không cần / thôi / không đợi / không đợi… “. nghệ thuật tương phản hai cung bậc được sử dụng thành công như “súng hỏa mai… gươm giáo… / quan không sợ tây loại… / kẻ ngang hè người trước mũi súng… thổi .” giọng điệu uyển chuyển, có lúc hùng tráng, sục sôi khi thể hiện sự ngạo nghễ, có lúc bi thương, đau xót khi nói đến mất mát, thương tiếc.

Chính những điều đó đã khắc họa nên hình tượng người nông dân anh hùng cần giúp đỡ những người anh hùng, dám hy sinh vì nghĩa lớn với lòng yêu nước nồng nàn “tạo thành một làn sóng rất mạnh, rất lớn, vượt qua mọi hiểm nguy, khó khăn, húc hết bọn lái đò và bọn cướp nước. “với tinh thần ấy, con người ấy trở thành một hình tượng đẹp đẽ, đáng khâm phục và là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ Việt Nam. truyện dài với nhân vật tiêu biểu là lục văn tiên sinh để truyền bá đạo lý và tư tưởng nhân văn, thì ở thời kỳ sau thơ văn năm 1858. do văn hào là ngọn cờ đầu của cuộc đấu tranh chống Pháp đầu thế kỷ 20, thơ cổ vũ tinh thần yêu nước đã giúp nguyễn định. ngôi sao sáng của chieu thực sự tỏa sáng theo cách riêng của mình trên bầu trời nghệ thuật và nghệ thuật của dân tộc.

6. bình luận về nhu cầu văn học của nhà từ thiện

những nghĩa sĩ cần được cứu năm xưa đã vùng dậy chống lại pháp luật và chọn cho mình một cái chết vẻ vang: “thác nước trả nợ rồi mới đền nợ, tiếng vang sáu tỉnh, tiếng vang muôn năm; thác nước mà là đình, miếu thờ tự, tên tuổi đã trường tồn muôn đời, đều sẽ thành mồ chôn. Có thể nói, tưởng nhớ các liệt sĩ là “bài ca của những người đã mất nhưng vẫn tự hào”, như lời của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng.

Hơn một thế kỷ đã trôi qua, cuộc khởi nghĩa của nông dân cần lao đã thất bại. họ phải ngã xuống giữa bãi chiến trường trước cảnh da ngựa bọc xác, thịt bỏ vội. trên thực tế, họ là những người dưới cùng. nhưng sự tôn kính của cụ Nguyễn Đình Chiểu đối với các liệt sĩ là cần thiết đã làm cho họ sống lại bằng những hình ảnh đầy tinh thần và nghĩa khí. những tấm gương về công lý cao cả như mặt trăng và các vì sao đã xuất hiện trong buổi tế lễ với âm hưởng của một bài ca bi tráng. nghĩa quân gặp khó khăn chỉ là những người nông dân hiền lành, quanh năm mồ côi làm ăn, lo cảnh nghèo khó, không quen cúi đầu đi học, nhưng khi đến nơi đã lập tức trở thành những người dũng cảm. ở họ, nhà thơ đề cao tinh thần hoàn toàn tự nguyện, có ý thức tham gia đánh giặc: “Ai chờ ai đòi, bắt ai, lần này xin thôi đánh giặc; không thèm lẩn trốn, trốn tránh, chuyến đi này là nhằm vào con hổ. “

trong khi triều đình suy yếu, chỉ luận về những kẻ đã chịu khuất phục trước kẻ thù, một mình đứng lên. tinh thần: là một nhà từ thiện như một tuyển dụng của những người nông dân là đáng khâm phục. trận đánh của ông rất khó khăn với muôn vàn khó khăn: quân địch, lực lượng của ta quá chênh lệch, thiếu kỹ thuật quân sự, thiếu vũ khí trang bị. nghĩa quân nông dân rất nghèo nàn và bị áp đảo. họ gần như trực tiếp đến chiến trường từ những túp lều rách nát và những con đường quen thuộc, không có mũ bảo hiểm, áo giáp, kiếm và mũi tên …

Tham khảo: Bài 3 trang 131 SGK Ngữ văn 11 tập 1 | Soạn bài Phong cách ngôn ngữ báo chí

Tất cả trang bị của anh đều rất thô sơ, những vật dụng hàng ngày, quen thuộc nhưng lại khiến kẻ thù phát điên. sức mạnh của anh không chỉ là thể lực mà còn là trí lực. họ lấy danh nghĩa là vàng đỏ và tôn giáo, họ đã dũng cảm chiến đấu chống lại những con tàu bằng sắt và đồng.

“Khi tôi nhìn thấy một chiếc lốp xe màu trắng, tôi muốn đến ăn gan;

hôm tôi nhìn thấy lò sưởi bật đèn lồng, tôi muốn đi ra ngoài và cắn vào cổ ”

Lòng căm thù giặc này đã mang lại cho những người dân anh hùng lòng dũng cảm và sức mạnh phi thường. họ mô tả xung đột giữa bên phải và bên phải, như thể không có người.

nguyen dinh chieu ca ngợi những anh hùng nông dân bằng những hình ảnh tươi sáng, những lời lẽ đẹp đẽ, trang trọng. nhưng ông không thể che giấu được sự thật đau đớn… người hy sinh vẫn là tiếng than sống, tiếng khóc của ông trước những mất mát, hy sinh của nghĩa quân. cái chết của họ thật đau lòng cho độc giả chúng tôi. đất trời, cỏ cây cũng phải rung động:

XEM THÊM:  Đề thi tuyển sinh lớp 10 môn Văn năm 2019 Vĩnh Long | Đề thi văn vào lớp 10

“có vẻ như nó cần được buộc lại; Cây cối trải dài mấy dặm, nhìn chợ già trẻ hai hàng xa hoa một chút. ”

đó cũng là tiếng kêu của chính tác giả:

“ồ lên!

đền tân thanh năm bàng đóng băng, lòng trai trả bóng trăng rằm, đồn đãi khách để trả thù, tiếc bạc trôi theo nước rơi. ”

bi kịch bao trùm toàn bộ đoạn văn, nhưng bi kịch lớn ở đây không phải là bi kịch mà là bi kịch. đây là nỗi đau cho đất nước, cho nhân dân. nỗi đau không làm người ta nản lòng, trái ý mà lòng nhân ái thôi thúc con người đứng lên, anh dũng chống lại kẻ thù. Cuộc khởi nghĩa tuy thất bại, nhiều người phải gục ngã, nhưng thà chết vinh còn hơn sống tủi hổ. Họ đã để lại tên tuổi cho muôn đời. họ đã ra đi là những tấm gương sáng, ngược lại, họ vẫn sống mãi và mang hơi thở lớn cho cuộc chiến mai sau…

7. phân tích hình tượng người nông dân anh hùng

bạn có thể tham khảo liên kết sau:

  • 8 bài văn mẫu hay nhất phân tích hình tượng người nông dân anh hùng trong văn nhân ái

8. Tôi cảm thấy rằng 15 câu đầu tiên của bài văn tế của nhà từ thiện nên được khen ngợi

có thể nói, tác phẩm “văn chương chí sĩ ắt phải bó tay” của cụ Nguyễn Đình Chiểu đã dựng lên một tượng đài nghệ thuật về những người nông dân trí tuệ. Chúng ta đặc biệt cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp của những người nông dân ấy trong 15 câu thơ đầu.

mở đầu bài thơ là tiếng kêu “khốn thay ta!”, đó là tiếng khóc cất lên giữa đất trời, tiếng khóc thương cho những linh hồn của những người lính nông dân cần được cứu giúp, sống anh dũng và chết vẻ vang. “Đại bác vang dội, lòng người bộc lộ”, câu thơ đầu tiên tuy ngắn gọn nhưng đã tóm tắt được hoàn cảnh lịch sử của đất nước ta lúc bấy giờ: quân xâm lược có vũ khí hiện đại và tấn công ác liệt, những phát súng vang dội khắp nơi. đất. nhưng chúng tôi chỉ có trái tim và lòng quyết tâm của người dân để bảo vệ quê hương. Ở dòng thứ hai, nhà thơ đánh giá người anh hùng nông dân qua hai giai đoạn của cuộc đời: mười năm có công với quê chưa hẳn đã thành danh, nhưng chỉ sau một trận đánh Tây, dù phải hy sinh thân mình cũng thành danh. âm vang như một họng súng.

Tiếp theo, hình ảnh người anh hùng nông dân được nhà thơ hiện lên qua trí nhớ. vốn xuất thân từ những người nông dân nghèo “lao tâm, khổ tứ”, có thể thấy tác giả bài xích rất thương cho kiếp người nhỏ bé khốn khó ấy, dẫu họ có cút, làm lụng nhưng vẫn nghèo. khi đó họ là những người nông dân chất phác, chất phác, ngoài công việc nông nghiệp ra, họ không biết gì khác “không quen cung ngựa, đi đâu học nhung; chỉ biết có ruộng trâu nơi phố thị” của họ. không gian cuộc sống và công việc chỉ giới hạn trong làng quê, bao quanh nó và nhỏ bé, những công việc “làm cỏ, cày, xé, cấy”, bao nhiêu công việc thủ công hàng ngày của họ, trong khi những câu chuyện “luyện khiên, Tập bắn súng, tập thiện xạ, tập cờ “chưa biết bao giờ mới thành. Nhà thơ đã nhấn mạnh bản chất của những người nông dân nghèo khổ, không biết nghĩa quân hay chiến tranh, chỉ biết lo cho cái nghèo và cái rách.

Giặc đến, sau ba năm đau khổ đứng lên trở thành anh hùng cứu nước, “tiếng hạc” thể hiện sự hoảng sợ trước sự tấn công của kẻ thù, vua chúa và các sĩ phu. quân triều đình sợ hãi, nông dân khổ sở, chỉ biết “dao động” chờ phong quân hàm. tuy nhiên, mòn mỏi chờ đợi, lòng căm thù quân xâm lược bùng cháy và bùng cháy trong con người anh. ban đầu, họ chỉ ghét họ như một người ngoài hành tinh hôi hám với “mùi cừu”, ghét họ như một người nông dân “ghét cỏ” trên ruộng lúa của mình.

nhưng rồi ngày này qua ngày khác, kẻ thù ngang nhiên xuất hiện như đâm thẳng vào mắt “bịt mắt”, người nông dân lúc đó chỉ thấy đau đớn và một lòng căm thù da diết, dữ dội “ta muốn ăn gan”, “ta muốn cắn của ta. cổ ”. tuy nhiên, sự căm thù lên đến đỉnh điểm khi nhắm vào một điều rất cao quý và thiêng liêng, đó là quyền tự do và thống nhất của dân tộc, trách nhiệm giải trình trước công lý và lẽ phải. sự giả dối và mặt nạ “khai hóa”, “truyền đạo” của thực dân Pháp bị vạch trần, dã tâm của chúng bị vạch trần. từ đó nông dân xung phong đánh giặc và trở thành liệt sĩ:

“Chúng ta hãy chờ ai đó hỏi, bắt ai, lần này hãy cố gắng ngăn cản anh ta.

không ai muốn trốn, chạy trốn, chuyến đi này toàn là hổ. ”

Câu thơ thể hiện tinh thần hào sảng, lo lắng của người dân đất mồ. một lần nữa, nhà thơ nhắc lại nguồn gốc của họ, họ là “dân làng lân”, vào trận mà không có sự huấn luyện hay chuẩn bị, kiến ​​thức tối thiểu nào về kỹ thuật chiến đấu. “,” sách quân sự chín mươi không đợi cha mẹ “. Tuy không có kỹ thuật, không có võ công và luyện tập, nhưng họ rất tích cực” không chờ đợi “,” không cầu xin “để đánh giặc, trang bị cho mình “y phục” thô sơ nhất, vũ khí là “điểm trũng”, “rạ”, “lá dâu” hai câu 14 và 15 đã thể hiện rất sinh động, trung thực hình ảnh người nông dân anh hùng thời đại công:

“Cái khó như đánh trống quan, đánh trống, giẫm rào, nhìn giặc cũng như không…

mùa hè năm ngoái, con cú cuối cùng, hãy cho nổ tung các thuyền pháo. ”

những câu có nhiều động từ, giới từ, tạo nên không khí rất căng thẳng, quyết liệt, người chính trực lao vào làn đạn của kẻ thù như vũ bão, coi thường vũ khí hiện đại, sức sát thương mạnh của địch. họ năng nổ và ghi được nhiều chiến công vang dội.

như vậy, qua 15 dòng đầu của bài thơ, Nguyễn Đình Chiểu đã xây dựng được hình ảnh một người nghĩa sĩ thanh cao, liêm khiết và có tấm lòng nhân hậu cao cả. Tiêu biểu cho hình tượng người nông dân trong lịch sử văn học yêu nước Việt Nam.

9. phân tích hình tượng bác nông dân trong văn chương bác ái cần giuộc

Nguyễn Đình Chiểu (1822-1888) là một nhà Nho yêu nước, căm thù giặc sâu sắc. cuộc đời anh đã phải trải qua nhiều bi kịch, đau khổ và bất hạnh. có lẽ vì lẽ đó mà hơn ai hết, ông cảm nhận được nỗi đau mất nước khi thực dân Pháp xâm lược nước ta. Năm 1859, giặc Pháp tràn sông Bến Nghé đánh chiếm thành Gia Định. anh phải về quê vợ ở thanh ba, cần một nơi ở tạm. Về phía thực dân Pháp, sau khi chiếm được thành Gia Định, chúng bắt đầu thực hiện quá trình mở rộng tấn công sang các vùng lân cận. cần phải cưỡng bức đã sớm bị giặc Pháp tràn qua. những người nông dân áo vải, chân lấm tay bùn đã vùng dậy chiến đấu. họ tham gia nghĩa quân, sẵn sàng hy sinh quên mình vì nghĩa lớn. trong số đó có nhiều liệt sĩ đã anh dũng hy sinh. Những hy sinh này đã gây được sự cảm phục vô cùng trong nhân dân. do quang, dinh tuần, giao nguyen dinh chieu viết bài văn tế đọc tại lễ truy điệu hơn hai mươi liệt sỹ hy sinh trong trận đánh đêm 16 tháng 12 năm 1861. Với lòng cảm phục vô hạn, nguyễn đình chiểu đã viết một bài luận về sự cần thiết của lòng thương xót. sự hy sinh không chỉ thể hiện niềm tiếc thương vô hạn của tác giả và nhân dân đối với các liệt sĩ, mà còn thể hiện vẻ đẹp chân thực, bi tráng và anh hùng của những người nông dân Tây Nguyên đấu tranh yêu nước.

ồ!

vũ khí của kẻ thù; lòng người được bộc lộ ..

khi đất nước lâm nguy, cả nước đều nổ súng. Chính từ hiểm nguy, đau thương đó mới thể hiện được tình yêu quê hương đất nước của những người nông dân bình dân, bộc lộ vẻ đẹp tâm hồn thực sự của họ trước đất trời.

tấm lòng, tình yêu quê hương đất nước của những người nông dân chất phác càng được thể hiện rõ nét và sâu sắc hơn khi tác giả sử dụng nhiều biện pháp tương phản trong các câu văn sau đây.

nhớ lại tinh thần xưa:

đóng cửa vì công việc kinh doanh; lo lắng về nghèo đói,

không quen cung ngựa, đi học nhung;

Anh ấy chỉ biết đến những cánh đồng chăn trâu, anh ấy sống trong làng.

săn bắn, cày, bừa, cấy, đôi tay đã quen với việc đó;

luyện khiên, luyện vũ khí, luyện nhãn, luyện cờ, luyện mắt

trước đây họ vẫn sống, vẫn tồn tại nhưng chỉ là “làm ăn”. họ vẫn sống, họ vẫn tồn tại, nhưng chỉ trong im lặng. trong cuộc sống, họ quan tâm đến cuộc sống bình dị hàng ngày; họ chỉ quen làm những công việc đồng áng: cày, xới, cấy, hái, làm bạn với con trâu, cánh đồng. họ không quen với “cung ngựa”, “trường nhung”, họ không quen với “điểm đánh dấu, bộ cờ”. các liệt sĩ ở đây chỉ là những người nông dân áo vải, không quen ra trận, không qua đào tạo, chỉ vì yêu ghét cái ác mà vùng lên đánh giặc.

khi “tiếng gió, tiếng hạc kéo dài hơn mười tháng”, họ háo hức chờ đợi lệnh tòa: “xem tin tức như nắng muốn mưa”.

Hóa ra bi kịch thảm khốc là ở đây: triều đình nhu nhược, không hiểu lòng yêu nước của nhân dân. không thể kìm được lòng căm thù giặc của nông dân:

<3

… khi nhìn thấy lốp trắng, tôi muốn ăn gan;

Ngày tôi nhìn thấy ống khói chuyển sang màu đen, tôi muốn ra ngoài và cắn vào cổ mình.

hình ảnh những người nông dân và những nghĩa sĩ yêu nước hiện lên anh dũng, anh dũng. tình yêu tha thiết đối với đất nước được sinh ra từ chính trái tim họ khiến họ trở nên đẹp đẽ và lung linh.

Vẻ đẹp của những người nông dân và chiến sĩ yêu nước bắt nguồn từ lòng căm thù giặc sôi sục của họ. chính lòng căm thù giặc đã trở thành hành động quật khởi rất anh dũng.

chúng ta hãy đợi ai đó đòi, ai sẽ bắt, lần này hãy cố gắng dừng lại:

<3

Trong những tác phẩm trước đó phản đối chiến tranh phong kiến ​​phi nghĩa, những người nông dân khi phải đi làm lính biên phòng từ xa để bảo vệ lãnh thổ của nhà vua đã ra đi với tâm trạng và thái độ “xa lánh”. nước mắt như mưa ”thì ở đây, người nông dân Nguyễn Đình Chiểu lại hoàn toàn khác, họ tự giác đứng lên chiến đấu bảo vệ quê hương đất nước, đó là nét đẹp cốt lõi nhất trong hành động của những người nông dân – liệt sĩ cần lao. Ở đây, nguyễn đình chiểu đã khắc họa rõ nét không chỉ vẻ đẹp tâm hồn mà còn là vẻ đẹp hành động của những người nghĩa sĩ nông dân yêu nước, từ động lực tinh thần tự nguyện gánh vác trọng trách lịch sử đã tạo nên sức mạnh to lớn cho họ. và đối mặt với giặc ngoại xâm. không đợi hiển cha, mà chỉ “ngoài thận còn áo vải chờ mang bao, ngòi, tay cầm chỏm tre, vừa sắm dao vừa nón lá ”. cho một lực lượng quốc gia. đối mặt với những kẻ thù hùng mạnh bằng “đạn nhỏ, đạn to”, “thuyền thiếc, thuyền đồng” với những kẻ xâm lược chuyên nghiệp mà vũ khí chúng dùng để chống lại chúng chỉ là “chiếc áo vải”, “chiếc chũm chọe”, chỉ có “dao thép” cối xay. “và chỉ” ổ khóa rơm có cung “. thử hỏi rằng đặt những thứ đó chống lại vũ khí của thực dân giống như đi về phía cái chết. thật xót xa khi chứng kiến ​​sự thật phũ phàng bày ra trước mắt. đó là bi kịch của những liệt sĩ cần được giúp đỡ, cũng như bi kịch của cuộc đời đất nước ta trong thời khắc đen tối ấy. thảm kịch này đã dẫn đến một thảm họa mất nước kéo dài hàng thế kỷ.

nhưng cũng chính bi kịch này đã tô điểm thêm hình ảnh người chiến sĩ nông dân yêu nước. với lòng kiên cường, lòng yêu nước nồng nàn, họ đã làm nên những điều phi thường, chính họ đã hát vang khúc tráng ca của cuộc chiến tranh vệ quốc. bất chấp hiểm nguy, bất chấp hoàn cảnh chiến đấu chênh lệch, đối lập, họ vẫn quyết chiến và quyết thắng, dùng tinh thần xả thân để bù đắp sự thiếu thốn, chênh lệch với kẻ thù. hoàn cảnh chiến đấu có sự khác biệt ở chỗ, các liệt sĩ đã chiến đấu bằng chính tinh thần của mình, quyết tâm chiến đấu không sợ hy sinh nên hiệu quả chiến đấu vô cùng to lớn.

chỉ những vũ khí thô sơ như:

khẩu súng hỏa mai bị đánh bằng rơm, và ngôi nhà tôn giáo khác cũng bị đốt cháy,

những thanh kiếm được sử dụng với lưỡi của một quả dâu tây, cũng đã chặt đầu của hai sĩ quan khác.

kẻ chém ngang, kẻ chém ngược, khiến những ác ma rùng mình …

chỉ với những vũ khí thô sơ, nhưng lòng yêu nước và tinh thần dân tộc đã làm nên những kỳ tích. hình tượng người nghĩa sĩ nông dân hiện lên với vẻ đẹp rạng ngời của lòng yêu nước, dường như làm lu mờ cả thời kỳ đen tối trong lịch sử mất nước nửa sau thế kỷ 20.

sự hy sinh như một tượng đài bằng chữ, tạc nên hình ảnh những người chiến sĩ nông dân anh dũng nhưng bi tráng, tượng trưng cho lòng yêu nước, căm thù giặc ngoại xâm của cha ông ta. tượng đài đó là dấu mốc thể hiện một bi kịch lớn của dân tộc: bi kịch nước mất nhà tan và đánh dấu một thời kỳ đen tối trong lịch sử dân tộc ta: trăm năm đô hộ của thực dân Pháp. nhưng anh hùng thay, trong bi kịch lớn lao ấy, tinh thần bất khuất của đồng bào miền Nam nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung vẫn ngời sáng với lý tưởng cao đẹp của những liệt sĩ sẵn sàng hy sinh quên mình vì đại nghĩa, vì dân tộc. / p>

10. cảm nghĩ về hình ảnh người nông dân anh hùng

nguyễn đình chiểu là một nhà văn tài hoa đã đưa hình tượng người nông dân vào văn học mà xưa nay chưa từng nhắc đến qua bài Văn tế nghĩa sĩ. trong bài điếu văn đã khắc họa rõ nét hình ảnh người nông dân, hình ảnh người nông dân nghèo khổ chỉ biết lặng lẽ làm ăn, quanh năm chỉ biết chăn trâu, cần cù lao động. họ rõ ràng là những người nông dân yêu ghét, căm thù giặc và quyết tâm đánh giặc khi thực dân Pháp xâm lược. họ đã chiến đấu anh dũng và hy sinh anh dũng, trong lời ca có những lời bi tráng đầy nhưng không nước mắt. đó là cái hay của thơ nguyễn đình chiểu.

Nhà từ thiện van te can giuoc sinh năm 1858, khi thực dân Pháp nổ súng vào Đà Nẵng, Việt Nam. Sau khi chiếm được thành Gia Định vào đầu năm 1859, quân đội Pháp bắt đầu mở rộng tấn công sang các vùng lân cận như tân an, can gi, mo cong … vào ngày 15 tháng 11 năm Kỷ Dậu. Những người nông dân vì quá căm phẫn giặc ngoại xâm đã anh dũng vùng lên đánh đồn giặc Pháp ở Cần Giuộc, tiêu diệt một số quân giặc và tên tri huyện Việt gian làm tay sai cho Pháp. . Khoảng mười lăm liệt sĩ hy sinh. những tấm gương như vậy đã gây xúc động mạnh trong nhân dân. Theo yêu cầu của hoàng thân do quang, nguyễn đình chiểu đưa bài “ Liệt sĩ cần văn ” đọc tại lễ tưởng niệm liệt sĩ. anh ấy đã chết trong trận chiến này.

Như chúng ta đều biết, “nhà từ thiện văn học cần giuoc” là một “tác phẩm nghệ thuật” hiếm có. “bi kịch” là tầm vóc và tính chất của tác phẩm nghệ thuật đó: hoành tráng, hùng vĩ, đau thương, bi tráng. anh hùng trong nội dung chiến đấu vì nghĩa lớn. anh hùng ở phẩm chất anh hùng, ở đức tính hy sinh quên mình. oai hùng với ý nghĩa ông đã dựng lên một thời đại oanh liệt, ác liệt và đầy biến động của đất nước, của dân tộc.

mở đầu phiên tòa hiến tế bằng hai từ “lạy chúa!” vang lên thê lương, đó là tiếng khóc của nhà thơ đối với người liệt sĩ, là tiếng khóc đau thương cho quê hương hiểm nghèo:

“Đại bác địch, đất vang; lòng người lộ” nghĩa là quê hương lâm nguy, tiếng đại bác vang dội đất trời, quê hương.

Trong cảnh nước mất nhà tan, chỉ có nhân dân đứng lên thực hiện sứ mệnh lịch sử, đánh giặc cứu nước, cứu nhà. còn người nông dân nghèo khổ chỉ biết làm ăn đáng thương đã dũng cảm đứng lên đánh giặc giành lại độc lập cho Tổ quốc thân yêu, lòng dũng cảm ấy được sinh ra từ lòng yêu nước có trong mỗi người. lòng yêu nước, căm thù giặc của những người nông dân áo vải được thể hiện trước trời đất và soi rọi chính nghĩa. hình ảnh chủ đạo của văn bản hi sinh là nghĩa quân bị cưỡng bức.

Nguồn gốc của nó là những người nông dân nghèo sống cuộc sống “mồ côi” sau những bức tường tre của làng. chất phác và hiền lành, cần cù chăm chỉ, rong ruổi khắp làng, làm bạn với trâu, cày, bừa, rất xa lạ với lâu đài nhung lụa:

“nhớ lại tinh thần xưa:

đóng cửa vì công việc kinh doanh; lo lắng về nghèo đói “

kết thúc: kinh doanh một mình, tiếc là trong im lặng. Dù mệt mỏi hay vất vả, họ vẫn đau khổ trong âm thầm, lặng lẽ, một mình mà không nói với ai. Kinh doanh; lo nghèo ”đã thể hiện trọn vẹn một vòng đời không lối thoát của người nông dân Việt Nam,“ người làng láng giềng ”phương Nam. làm và làm cả năm mà không biết bao giờ mới biết cái gì gọi là cung, cái gì gọi là ngựa.

“Trường nhung không biết đi đâu, chỉ biết ruộng trâu, thôn quê”.

là một lớp lớn những người sống gần chúng ta. quanh năm chân lấm tay bùn với nông nghiệp, “chẳng thèm ngó ngàng” đến việc binh lính cùng vũ khí đánh giặc:

“Cày, cày, xé, cấy, đôi tay quen làm; luyện khiên, luyện súng lục, luyện thương hiệu, luyện cờ chưa từng thấy. ”

Nhưng khi quê hương bị giặc Pháp xâm lược, những con người chân lấm tay bùn ấy đã xung phong đánh giặc cứu nước, cứu nhà, bảo vệ công việc mà họ coi là bát cơm, manh áo của mình. ý nghĩa tuyệt vời mà “tình yêu” theo đuổi

“ngày tôi nhìn thấy lốp xe màu trắng, tôi muốn đến nơi an toàn; ngày tôi nhìn thấy ống khói màu đen chạy, tôi muốn ra ngoài và cắn vào cổ mình.”

đối với giặc Pháp và bọn tay sai bán nước, chúng chỉ có 1 thái độ: “ăn gan” và “cắn cổ”, duy nhất 1 ý định: “lần này hãy cố phá cho bằng được…, chuyến đi đây là bàn tay của con hổ. “

Trong tác phẩm về sự hy sinh của cụ Nguyễn Đình Chiểu đã ghi lại sự đối lập giữa đội quân dũng cảm của quê hương với giặc Pháp xâm lược. quân xâm lược được trang bị hiện đại, có “thuyền thiếc, thuyền đồng”, “đạn nhỏ, đạn lớn”, có lính đánh thuê kiểu “xấu ma, ma ní”. trái lại, trang bị của nghĩa quân rất thô sơ. thiết bị quân sự chỉ là “một mảnh vải.” chỉ “lưỡi hái”, hay “mã tấu”, súng hỏa mai bắn “cung bằng rơm”. tuy nhiên, họ vẫn lập được chiến công: “đốt nhà tôn kia” và “chặt đầu hai người kia”.

cuộc diễn tập hy sinh tái hiện những giờ phút chiến đấu ác liệt giữa nghĩa quân và giặc Pháp:

“việc quan vất vả đánh trống khua chiêng, giẫm rào, trượt về phía trước, cũng coi giặc; chẳng sợ thằng tây bắn đạn nhỏ đạn to, gõ cửa xông vào. , liều mạng như không có gì. “

p>

“những kẻ băng qua, kẻ chém ngược, làm ma, tà ma; người mùa hạ đi trước, đại bàng đi sau, bỏ tàu thiếc, tàu đồng nổ tung.”

Khí thế xung trận có tiếng trống giục quân, “trước có hè người, sau có đại bàng” vang dội cả một góc trời và tiếng súng nổ. các liệt sĩ của ta coi cái chết như không, họ lao vào như vũ bão, họ lang thang giữa các đồn bốt địch: “giẫm rào”, “bóp cửa”, “chém ngang dọc”, “hè trước thì cú sau”. Giọng văn của Nguyễn Đình Chiểu đã làm nổi bật tinh thần dũng cảm, bất khuất của những nghĩa sĩ nông dân cần lao đồng thời cũng thể hiện rõ lòng ngưỡng mộ đối với người nghĩa sĩ nông dân. Đến nay, đây là tác phẩm đầu tiên có hình tượng người anh hùng nông dân.

trong bài “văn nhân tri kỷ cần đời” còn có tiếng khóc của người mẹ già ở quê đợi con về, người vợ thương nhớ chồng, người con đợi cha về. . nhiều liệt sĩ đã ngã xuống nơi chiến trường trong tư thế anh dũng:

“ý nghĩ là để dùng lâu dài, không biết cơ thể có bỏ cuộc nhanh không”

quê hương, quê hương vô cùng thương tiếc. một không gian rộng lớn, buồn, đau. đau đớn:

“lạc sông, cỏ cây trải dài mấy dặm; nhìn chợ già trẻ 2 hàng cây nhỏ.”

tiếng khóc của một người mẹ già, nỗi đau của một người vợ trẻ và nỗi đau của những đứa con của cô ấy được nói lên một cách vô cùng xúc động:

“trong cơn sầu thảm, mẹ già ngồi khóc con trẻ, đèn đêm hắt vào quán; người vợ yếu chạy tìm chồng, bóng xế tà trước ngõ.”

>

các liệt sĩ đã sống anh dũng chiến đấu và hy sinh vẻ vang. tấm gương đấu tranh và hy sinh của Người là để chúng ta biết rằng mỗi nước đều độc lập, tự chủ. không ai có quyền xâm phạm. họ là một ví dụ rất đáng tự hào:

“oái!

một làn khói; ngàn năm huy hoàng “

sự hy sinh của các liệt sĩ là bài học quý giá mà họ đã để lại. thà chết trong danh dự còn hơn sống với sự xấu hổ. họ là tấm gương sáng để dân tộc Việt Nam noi theo và làm cho dân tộc Việt Nam, là ngọn đèn soi sáng cho dân tộc Việt Nam.

“sống đánh giặc, thác cũng đánh giặc, hồn tiếp tục giúp quân, đời đời thề báo thù; …”.

<3

“nước mắt anh hùng không thể khô, tiếc cho hai chữ” thiên hạ; hương của nhà hiền triết thơm hơn, nhờ một vị trị từ cõi trần. “

Nói tóm lại, “văn nhân chí tôn thì phải”, nói lên tình yêu nhân dân nồng nàn của cụ Nguyễn Đình Chiểu. đối với những người nghĩa sĩ nông dân đã anh dũng chống giặc ngoại xâm bảo vệ nền độc lập vững chắc của quê hương, nơi họ sinh ra và lớn lên, hay đất nước mà “nó” rất quan trọng đối với họ. đó là tấm gương về lòng dũng cảm và lòng yêu nước sâu sắc cho các thế hệ mai sau sau khi đọc bài viết này để xây dựng đất nước càng thêm quan trọng. ngày càng giàu mạnh.

Xem các thông tin hữu ích khác trong phần tài liệu của hoatieu.vn.

Tham khảo: Soạn văn 7 bài câu đặc biệt ngắn nhất

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Phân tích bài thơ văn tế nghĩa sĩ cần giuộc. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.