Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
16 lượt xem

Về đầu nguồn sông Cả

Bạn đang quan tâm đến Về đầu nguồn sông Cả phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Về đầu nguồn sông Cả

Hai phụ lưu tạo thành sông ở thượng nguồn là nam non và nam tou. Nậm Neon bắt nguồn từ tỉnh Hủa Phăn và Nậm Mu bắt nguồn từ tỉnh Xiêng Khoảng (chdcnd lao) chảy qua huyện Kỳ Sơn, vượt qua nhiều thác ghềnh hiểm trở rồi về hợp lưu tại ngã ba. Từ đây, người Thái thường gọi là sông Nam Bảo, người Kinh gọi là sông Hàng Lâm, và điểm cuối là Huệ Môn dẫn ra biển Hoa Đông.

Bộ nhớ ngược dòng

Bạn đang xem: Sông cả ở đâu

Thượng nguồn trạm thủy điện, sát thượng nguồn nam nen, gần 30 năm qua vạn vật đổi thay, nhìn mặt nước mênh mông cố tìm tên làng cổ trong ký ức: ban kom, pung, ta skeng, tròn, thùng, đêm, hiển, còng, chà coong, nhãn lồng, rổ cành, nhãn mai… và nhãn thác tử, nhãn bố, nhãn cà chan, coyte, khắc pha, cánh tạng,… làng , Thác nước, sông núi đều đã chìm xuống đáy hồ sâu?

Trước đây, trước khi có thủy điện, từ trung tâm huyện Tương Dương về xã ven sông Nậm Nơn chỉ có hai con đường để người dân và giáo viên vào “bản Sải”. Nếu chọn đường thủy, bạn phải có đủ can đảm, sức bền và kỹ thuật để chèo bằng thuyền độc mộc (một loại phương tiện giao thông đường thủy do người dân thời bấy giờ chế tạo, tương tự như xuồng, trọng tải khoảng 250-300 tấn). kg) và một chiếc xuồng máy. không phổ biến như bây giờ) để đảo ngược. Hoặc trở về bằng bè tre, lội qua hàng chục ghềnh thác, nước xoáy. Một cách khác là lội theo con đường quanh co bên vực thẳm. Mặc cho mưa gió, người dân ven sông vẫn bươn chải cuộc sống trên những chiếc thuyền đuôi én làm phương tiện đi lại, vận chuyển hàng hóa.

Nơi đây, tôi còn nhớ ngày thầy trò đi dọc con sông “Làng Sài” đến xã xa nhất, hữu khương, hữu dương, mai sơn, luân mai, bốn năm ngày đường mới tới nơi. bên cạnh đó. Phải mất cả tuần. Nhìn những nốt mụn nước ở bàn chân, đỏ tấy, tê buốt không muốn đi lại và ngược lại. Phải can đảm lên, còn nếu không có tình thương thì đứa trẻ ở mãi trong cái nơi âm u, tăm tối đó. Nhiều cô giáo, dù là “nghề cao quý” cũng phải ngậm ngùi lau nước mắt chia tay…

Tham khảo: Tây Nguyên thuộc miền nào?

Thầy Nguyễn Văn Lượng, người xã Tế Văn, huyện Thanh Xương, tuổi trẻ “chống lưng” chữ nghĩa, gắn bó với dòng sông Nam Tuyền, bao lần qua lại ghềnh thác. hóa thân thành những “chiến binh” dong buồm vượt thác, nhớ miệng con tôm, nhớ con cá (cá chiên), cá bơn, cá chình… Đặc sản của làng Nannen là Dân làng cung cấp dinh dưỡng, thầy trò đứng vững nơi xa xôi. những cánh đồng hấp dẫn.. Cảm ơn người Fengwen, người Donghe, người Banshan… cùng thuyền cùng mưa, chèo trong lũ, chèo ngược dòng, Nhặt rau và thức ăn, giúp đỡ thầy cô… Nhớ mảnh đất này, nhớ người ở đó, nhớ cả những làn điệu năm người, nhịp nhàng, nhịp nhàng… Người Thái từng hát: “kin miệng na lum na/kin pa na lum nậm/kep phuc nha lum xayyy”/…” (tạm dịch: Ăn cơm chớ quên ruộng/ Ăn cá chớ nhớ sông/ Nhặt rau chớ quên ruộng/).

cià lu truyền quynh, người Thái, bản pông, bản pông, xã kim đa, trước chuyển về khu tái định cư huyện thanh chương, ngâm bài thơ “Nhớ em lắm, tên non!” thay Lu Kim Duyên Tương Dương, nguyên Bí thư Huyện ủy những năm cuối đời, nói về nỗi canh cánh khôn nguôi và nỗi nhớ non sông, quê hương nơi chôn nhau cắt rốn: “Từ ngày cắt dòng sông, ông không còn nữa. một lần trở về / Nay anh về lại Quê hương / Dòng sông xưa đã thành hồ mênh mông / Anh ngồi mũi tàu mắt sáng ngời / Đôi khi nhìn phải, có khi nhìn trái / Rồi nhìn xuôi, nhìn ngược / Con thuyền cứ đi mà chẳng nhận ra/Đây là đâu, xã nào, thôn nào/Nhưng đi được một quãng/Mắt anh sáng lên/Đây là Lala, làng ấy/Ôi chỗ này khóa rồi…”.

XEM THÊM:  Chứng thực Giấy ủy quyền có cần cả 2 bên phải có mặt?

Trở lại đỉnh núi nam non ở xã mỹ lý, huyện kỳ ​​sơn, bí thư đảng ủy xã mỹ lý, một tài liệu mà nam non gắn bó bao đời nay, chia sẻ: Bao đời nay người Thái, người Khmer đã sống ở đây, đỉnh núi này không thể tách rời dòng sông quen thuộc. Người dân đánh bắt cá, hái rừng, thăm người thân hàng ngày… đều trông cậy vào dòng sông này. Mùa nước cạn thì lội qua được, thuyền chỉ có khi tắt lửa mới chở được, nhưng mùa lũ, nước dữ đến mức có thể cuốn trôi tất cả. Nhiều thế hệ người đã phải vật lộn với đau khổ, nhưng không ai muốn ra đi. Nguồn nước sinh hoạt cũng từ dòng sông này nên mọi nhận thức tinh thần, sức sống của cả cộng đồng đều do dòng sông này quyết định. Khi rời làng xuôi ngược trong chiều đỏ sẫm, vẫn còn nghe tiếng máy nổ giòn giã đẩy thuyền phá tan sự tĩnh lặng của núi rừng.

Phụ lưu thứ hai tạo thành sông lớn này là sông Nậm Tàu ở tỉnh Xiêng Khoảng, Lào. Một lão nông năm nay đã có gần 100 công ruộng ở bản Cánh, xã Tà Cả, huyện Kỳ Sơn. Mùa mưa nhất định sẽ đến, nhất định sẽ có lũ lớn. Có năm, lũ cuốn trôi gần nửa làng”. Ông lão kể cho chúng tôi nghe câu chuyện về một người tên là Đức Khánh, người đã khai khẩn đất đai từ hàng trăm năm trước. Ông là một vị tướng lưu lạc, chọn nơi đây lập nghiệp, chẳng bao lâu sau , vùng sơn cước hoang sơ yên tĩnh này trở nên trù phú, nhiều người đến sinh sống, xóm làng ngày càng sầm uất, cảnh tàu thuyền buôn bán tấp nập trên bến từng được mệnh danh là “chợ buôn thuốc phiện” một thời được gọi là “chợ buôn bán thuốc phiện”. /p>

Để tưởng nhớ công lao của ông Deqing, sau khi ông qua đời, người dân Taka đã xây dựng một ngôi đền bên dòng sông lăng mộ. Cứ đến mùa khô trong năm, dòng suối cạn khô, gây khó khăn cho tàu bè qua lại. Đang mùa mưa, một trận lũ quét bất ngờ tràn qua, phá hủy gần hết nhà cửa… Người dân phải mất nhiều năm mới khôi phục lại được ngôi làng.

Sông có cá

Xem thêm: SHANGHAI LÀ Ở ĐÂU, NHỮNG ĐIỀU PHẢI LÀM Ở THƯỢNG HẢI

Ở hạ lưu, sông là phụ lưu chính của sông Lin, dài 77 km, bắt nguồn từ tỉnh Bô-li-vi-a (Trung Quốc) và chảy qua Vườn quốc gia Pù Mát thuộc quần xã Monsangong. Huyện An Sơn, chảy vào sông Linhe ở huyện Thanh Xương, sông dài hoang vu nhưng đầy thi vị, có câu: “Ta đi ngàn núi sông/Không đâu đẹp bằng sông Đại Bàn”. “. Đây là một bài hát về dòng sông nghệ thuật ở miền Tây đất nước, chảy qua vùng núi Con Cuông mà ai có dịp đến đây cũng phải nhắc đến. Và “lúa quạ, cá sông”, nền văn minh lúa nước đã sớm đến với cánh đồng “Mangwu” ở bản Thái trù phú bên dòng sông thơ mộng, đẹp như tranh vẽ chảy từ đời này sang đời khác. Chi bộ Đảng Ngee Ann Tây Nam ra đời tại đây vào ngày 14 tháng 4 năm 1931. Là hạt nhân lãnh đạo nhân dân giành chính quyền ở miền Tây.

XEM THÊM:  Địa chỉ nào cho Vay tiền online chấp nhận nợ xấu?

Phải chăng do khí hậu, thổ nhưỡng đặc thù của vùng đất này mà dòng sông này mang trong mình nhiều đặc sản quý. Một trong những đặc sản là vàng sa khoáng và cá sông. Tục ngữ có câu “Măng trúc chợ Giang Dư” được các nghệ nhân biết đến rất nhiều. Cũng như măng chợ Chùa, cá sông không chỉ nhiều mà còn nổi tiếng. Nhưng nói đến cá sông, đầu tiên phải nói đến cá mát, mà ai đã ăn một lần thì khó quên. Chị lo thị tiến ở thôn Thái Sơn 1 giải thích rằng cá nhồng tiếng Thái gọi là pa khinh. Người Thái thường chế biến cá thành các món ăn truyền thống như: pa pỉnh phé, pa pỉnh tộp, pa pingioo, hơ rong pa. Ở vùng Mạnh Quạ có rất nhiều đàn ông thành thạo nghề câu, lặn và câu cá. Ngày xưa, mỗi khi đi làm đồng về, người phụ nữ bắc nồi lên bếp, người đàn ông gánh chài lưới ra sông, khi về tay xách một mớ cá nặng trĩu. Mẹ tôi bảo: Ngày xưa thả lưới là chủ yếu, không như điện, dông bây giờ.

Tết sắp đến hay trong đám cưới của người Đan Lai nhất định phải có cá nguội cúng tổ tiên: “Tết nhà ta chỉ có / bát cá nguội / bát mật ong / ly rượu nguội / dành riêng cho tổ ấm.” Thần tiên / phù hộ cho Chúng cháu/ăn ngon/sông đầy cá…”.

Ngày nay, mặc dù nhiều nơi ở thượng nguồn sông bị chặn bởi các thủy điện và bị thiên nhiên và con người tàn phá, dòng sông vẫn chảy trong bốn mùa xuân, hạ, thu, đông. Bên cạnh việc đóng góp thêm điện năng cho đất nước, nó còn kéo theo nhiều hệ lụy. Dòng sông nổi giận vào mùa “xả lũ”, làm lũ trôi làng… Chúng ta cần bỏ tiền ra để bảo vệ, khôi phục môi trường sông nước về với tiềm thức.

Khi đến đây, tôi liên tưởng đến dòng sông vắt ngang quê hương mình khi chiều trong xanh và êm ả, trong đầu cứ văng vẳng lời ca, giai điệu trữ tình của “Dòng sông trở về tuổi thơ”. “Ai cũng có một dòng sông của riêng mình/Lòng tôi luôn gắn bó với dòng sông tuổi thơ/Dòng sông tôi đã tắm/Dòng sông tôi đã hát/Dòng sông làm tôi say mê ngôi nhà quê/…”.

Tại nơi giao nhau giữa sông Nannuan và sông Nanmu, có một ngôi chùa Vạn Môn. Ngôi đền có liên quan đến sự tích của vị tướng khỏa thân nổi tiếng Du’an. Theo sử sách ghi lại, vào khoảng năm 1335 sau Công nguyên, khu vực phía tây Ngưỡng An bị quân giặc xâm chiếm, gây nên bao cảnh tang thương. Hoàng đế Chen Mingzong đích thân chỉ huy quân đội và cử Duẩn Nucomi, người đang chỉ huy Danwu và Danshu vào thời điểm đó, kiêm nhiệm bộ phận quân đội Ngee Ann, trực tiếp chỉ huy quân đội. Có một trận chiến lớn ở ngã ba sông, sương mù dày đặc, tướng lĩnh cởi trần và nhiều binh lính chết ở ngã ba sông.

Tham khảo: Top 20 vị trí nốt ruồi đại phú quý của nữ giới tốt, không nên xóa

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Về đầu nguồn sông Cả. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *