Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
787 lượt xem

Người thợ đúc – truyện cổ tích

Bạn đang quan tâm đến Người thợ đúc – truyện cổ tích phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Người thợ đúc – truyện cổ tích

Ngày xưa, có một vị thánh khổng lồ phụ trách việc đúc và rèn ở Nether. Chính Chúa Thánh Thần thường đi khắp nơi, khi đến xứ này, khi xuất hiện ở xứ ấy, Ngài trở thành người phàm, để tìm cách dạy thêm cho những người thợ thủ công những kỹ năng. Nhưng trong khi quan sát việc dạy nghề, nhà hiền triết nhận thấy rằng một số môn đồ của ông vẫn còn mất trí. Vì vậy, các hiền nhân nên chú ý chữa những tật xấu của họ.

Có xưởng đúc, có đôi, có bếp, có khuôn, có kéo, có kìm, cặp và đủ thứ dụng cụ, thỉnh thoảng lại có tiếng hô: “Ai đúc nồi, đúc? Sinh, đèn, chiêng, đại, bình hương. , bình, cũ thành mới? ”. Vốn nghiệp vụ của anh thành thạo nên chỉ cần có người gọi, anh chỉ làm vài ngày là xong. Rồi lấy tiền ăn, rồi gánh trên vai đi hết làng này sang làng khác. Một hôm, mới sáng sớm, xưởng đúc đã kịp ra chợ. Khi đang đi, tôi bất ngờ gặp một thanh niên, cũng đi cạnh nhau. Khi người thanh niên nhìn thấy anh ta, anh ta đứng dậy và chào anh ta một cách kính trọng, sau đó nói:

– Tôi muốn hỏi một câu hỏi. Tôi đã theo thầy được vài tháng, chẳng may đi qua rừng mấy ngày trước thì thầy và trò bị lạc, tìm mấy ngày thì không ai biết. Xin lỗi, bạn đã bao giờ gặp một người đàn ông họ Chu, ngoài năm mươi tuổi, cao và có râu chưa?

Vị bạc hà lắc đầu:

– Tôi chưa bao giờ gặp một người như vậy.

Sau một lúc dừng lại, anh ấy tiếp tục cầu xin:

– Thật là bi thảm! Tôi học với thầy đã lâu, cũng biết chút ít về nghề đúc, muốn học thêm cho thành thạo, nhưng không ngờ thầy trò đường ai nấy đi. Bây giờ, xin hãy để tôi đi theo, và tôi sẽ gánh vác và phục vụ tốt cho bạn. Chỉ để học nghề, không có gì khác. Không thể có lòng trắc ẩn và lòng tự trọng?

Người sáng lập ban đầu nhìn anh ta bằng ánh mắt đần độn, nhưng bây giờ anh ta lại lắng nghe với ánh mắt khinh thường. Anh tự nghĩ: “Đi bán tạp hóa thì một người là đủ, đi đâu cũng có người của nhà cung cấp rồi, có người gánh thì cũng không mệt, nhưng mình còn khỏe lắm.” . Vâng, tôi thực sự không cần.

– Tôi nhìn cậu ấy trẻ trung và ngây thơ, nhìn đôi bàn tay trắng nõn không hề bị bỏng của cậu ấy. Học nghề này không hề đơn giản. Nào, tốt hơn hết bạn nên quay lại cày cuốc!

Nghe thấy, anh chàng chắp tay van xin:

– Tôi cũng biết vẽ võ công, mời các bạn theo dõi. Nếu em không làm được, hoặc sơ suất thì cũng không muộn để anh đuổi em đi!

Nhìn thấy lời cầu xin trung thành của anh ấy, xưởng đúc đột nhiên thay đổi quyết định và chấp nhận. Chàng thanh niên biến nỗi buồn thành niềm vui, nghiêng mình làm lễ “bái sư”, bốc vác đồ nghề, hòa làm một với gánh của thầy rồi theo thầy mới trên vai.

Tôi chưa đi chợ, một số khách hàng đã đón thầy và trò về nhà, thuê những viên đá sinh cỡ lớn để đúc. Cuối ngày, thầy và trò lại bắt tay vào xây lò, vật lộn mấy đoạn mới xong. Nhưng qua quá trình làm việc, xưởng đúc nhận thấy những người học việc của mình còn rất vụng về, như thể họ chưa biết gì.

Vì vậy, sau khi rời khỏi nhà của ông chủ, trên đường đi, người thợ đúc đã mắng ông:

– Tôi nghe cậu nói cậu biết võ nên tôi lấy, không nghĩ cậu chỉ là tân binh.

Thật bất ngờ, người tập sự không hề tỏ ra e dè và ngượng ngùng, chỉ ngẩng đầu nhìn anh và bình tĩnh trả lời:

<3

Người sáng lập đã rất ngạc nhiên và nhanh chóng hỏi:

– cái gì? Làm thế nào bạn sẽ nói rằng bạn đã học cách sử dụng phép thuật khác nhau?

– Thầy tôi không đúc xoong nồi, lư hương, lọ hoa mà đúc người: người già thành người trẻ, người xấu thành người tốt.

Các công nhân nghĩ rằng anh ta bị điên và còn ngạc nhiên hơn:

– Ồ, bạn đang nói về cái gì vậy? Tôi chưa bao giờ nghe nói về nó trước đây.

– Thưa ông, thật vậy! Đúc cũng dễ, không khó cũng không nặng. Nó được đưa đến đây nhờ chiếc khuôn do thầy để lại.

XEM THÊM:  Vẽ Tranh Minh Họa Truyện Cổ Tích Lớp 8 Sao Cho Dễ Dàng Và Đẹp Nhất

Sau đó, anh ấy trình bày khuôn cho xưởng đúc. Cô giáo tò mò xem từng chiếc khuôn lạ, học sinh cho biết thêm:

– Thưa anh, tuy em mới học võ nhưng rất dễ làm và kiếm được nhiều tiền. Anh ấy đã thực hiện mỗi chuyến đi trong tối đa bốn năm. Nhưng mỗi lần giáo viên cũ của tôi đi du lịch, tôi thường nhận được một trăm hoặc hai trăm franc.

Bạc hà ngạc nhiên thích thú, nhưng nhìn thấy sự chân thành trong lời nói của anh ta, dạ dày của anh ta cuối cùng cũng bị thuyết phục. Sau đó hỏi lại:

– Bạn có thể tự bình chọn như bạn đã nói không?

– Thưa ông, có lần sư phụ tôi yêu cầu tôi tự làm, nên tôi nhất định sẽ làm được.

– Giáo viên của bạn đã bán đồ như thế nào?

– Thầy tôi thường nói thế này: “Ai muốn biến kẻ xấu thành người tốt? Tóc bạc tạo thành mỹ nhân xinh đẹp này; từ tám mươi tuổi thành mười ba tuổi; mười bảy thành mười bảy ? ”.

Nghe xong, tôi càng tò mò hơn. Người thợ đúc chỉ muốn anh học nghề và tự mình xem nên đã nói với anh:

– Bây giờ, tôi xin nghỉ và hãy xem bạn kinh doanh như thế nào, bạn cứ quảng cáo như thế này! Nếu ai đó thuê nó, bạn có thể thử nó cho tôi. Nhưng hãy nhớ, nếu có chuyện gì xảy ra, tôi không biết!

Kể từ lúc đó, giáo viên để học sinh quảng cáo và đếm mọi thứ. Ở một ngôi làng nọ, một người đàn ông giàu có nghe điện thoại và hỏi:

– Làm thế nào mà từ mười bảy trở thành mười bảy?

Các bạn trẻ trả lời:

– Nó giống như đúc một cái nồi cũ thành một cái mới! Nhưng đây là con người đúc ra: xấu trở nên đẹp đẽ và giòn, già yếu trở nên khỏe mạnh và trẻ trung.

Người dẫn chương trình cho biết:

– Tôi có một người đàn ông già yếu ở độ tuổi bảy mươi đã bị liệt vài năm. Nhưng bạn có thể nhận được bao nhiêu?

– Tôi đã cho anh ta rẻ hơn một trăm năm mươi franc, cũng như thức ăn cho giáo viên và học sinh. Bên cạnh đó, tôi phải có hai mươi cục than, cho tôi mượn cái hầm ba mươi, và cho tôi một căn phòng bí mật không ai có thể do thám.

– Không tốn kém chút nào nếu bạn làm được, nhưng còn mùi vị của cái chết thì sao?

– Nếu tôi chết, tôi sẽ trả giá bằng mạng sống của mình. Tôi sẽ đưa ra một tuyên bố cho bạn.

Ngay từ đầu, xưởng đúc đã tập trung vào công việc của người học việc của mình. Anh ấy thấy rằng mình rất có năng lực. Đầu tiên, anh xin giấy bút để viết lời tuyên thệ. Trong giấy, anh ta hứa nếu không làm sẽ không nhận được tiền, nếu không gây ra cái chết, thương tích cho thân chủ thì anh ta sẽ đòi mức án. Rồi thong thả đợi cơm nước vào, ông đưa thầy vào mật thất, lấy khuôn ra tô nắn lại, đồng thời tô vẽ cho thầy từng chút một. Công việc được hoàn thành trong một ngày. Nút đậy được gắn trên ngọn lửa hồng. Sau đó, anh ta đưa ông già vào phòng, cởi quần áo của ông ta và đánh ông ta một cách nhẹ nhàng. Ông già ngã và chết. Anh bình tĩnh bỏ xác ông già vào thúng, đổ nước rồi lật đật mặc quần áo quấn. Sau ba ngày ba đêm, nước trong vắt trở nên trong vắt. Cuối cùng, anh múc nước đổ vào khuôn. Sau khi đợi nguội thêm ba ngày ba đêm, anh lấy khuôn ra. Chắc chắn, người ở đằng kia cử động dần rồi đứng dậy bước ra, khuôn mặt vẫn như một cụ già, nhưng đôi má hóp lại biến thành gò má căng mọng, mái tóc bạch kim đen nhánh.

Người thợ lò hồi hộp chờ đợi trong vài ngày, cho đến khi người chết sống lại, khỏe mạnh và trẻ trung như lời quảng cáo, anh ta mới thở phào nhẹ nhõm. Anh chủ nhà vui mừng khôn xiết khi thấy bố mình “cải tạo”. Anh ta nhanh chóng đặt một trăm năm mươi phrăng và nhiều quà cáp lên bàn, rồi cảm ơn hai thầy trò. Người học việc liền đưa một nửa cho giáo viên. Người thợ đúc vui mừng khôn xiết và khen ngợi chàng trai trẻ hết lời. Anh tự nghĩ:

– Không khó để kiếm nhiều tiền. Nhưng lâu nay không ai biết.

XEM THÊM:  Soạn văn lớp 6 truyện cổ tích về loài người

Hai thầy trò rời nhà chủ nhà. Ở một ngôi làng khác, một thương gia giàu có nhờ họ thuê một người vợ để đúc lại thì người vợ của ông ta đã bị còng lưng và đã bị rụng răng. Công việc vẫn y như cũ: anh ta cũng viết bản cam kết, đắp khuôn rồi đánh chết bà lão rồi bỏ vào hộp. Nhưng lần này, những người sáng lập không còn căng thẳng nữa. Anh xắn tay áo, tiếp quản bài vở của học sinh và cố gắng làm tốt mọi việc. Sau sáu ngày sáu đêm chờ đợi, khuôn đã được lấy ra. Quả nhiên, bà lão biến thành phụ nữ khiến ai cũng phải kinh ngạc.

Khi lấy đồng tiền tốt từ người học việc, người thợ đúc tiền nghĩ, “Tất cả những điều kỳ diệu đều nằm trong cái chết đó. Anh ta đã kiếm được rất nhiều tiền chỉ với một vài cái chết do giáo viên để lại. Hừm! Thật là một công việc tuyệt vời! Ah! Có khi một đứa trẻ cũng làm được. Có gì sai khi không làm cho chính mình! “.

Suy nghĩ về điều này, một ngày nọ, khi tôi đến một ngôi làng nọ, người thợ đúc lập tức đến gặp trưởng làng và tố cáo người học việc đã ăn cắp một số tiền. Nam thanh niên cố cãi lại nhưng không sao chứng minh được, bởi khi mở ra kiểm tra, có vài đồng bạc được đánh dấu không rõ lý do nằm trong “ruột” của anh ta. Cuối cùng, anh ta bị còng tay bởi thị trưởng, người đã đưa anh ta đến gặp các quan chức. Sau đó, thợ đúc lấy tất cả các dụng cụ và cân nặng. Anh dừng chân ở một ngôi làng xa xôi và thuê một căn nhà để “tu sửa” cho một cụ già ngoài 80 tuổi. Bắt chước học trò cũng tuyên thệ thiện chí, sau đó cũng lấy khuôn ra vẽ như đang dạy vẽ. Khi đưa ông già vào phòng, anh ta đưa cho ông già một cái dunk và tiếp tục làm những gì ông ta đã làm lần trước. Nhưng buồn thay, ngày đêm sau khi mở nắp khuôn ra, anh ngỡ ngàng vì nước chưa đông thành người. Anh sợ đến mức đợi thêm ba ngày ba đêm nữa mà vẫn không được. Các con trai của ông già không đợi được nữa và xông vào phá cửa. Anh ta hoảng sợ đến mức van xin suốt ba ngày ba đêm. Ba ngày ba đêm trôi qua. Cuối cùng khi mở nắp ra, anh thực sự tuyệt vọng. Các con trai của ông lão chạy đến, trói chặt xưởng đúc, đánh ông một trận sinh tử, rồi còng ông đưa cho quan.

Trên đường đi, cô ấy bị còng vào cổ và bầm dập vì một phát súng, và người thợ đúc đột nhiên nhìn thấy hình phạt cho sự gian lận và tham lam của anh ta. Anh vô cùng xin lỗi. Miệng anh ta đầy những lời van xin nhà hiền triết khổng lồ, hứa bỏ mọi thói hư tật xấu, xin nhà hiền triết độc ác cho anh ta học một tay mới và cứu anh ta khỏi cái chết. Anh thầm cầu nguyện trong nhiều ngày. Đến ngày thứ ba, anh đang bị công an xã tuần tra áp giải từ xã về cộng đồng, anh vừa dừng xe trong quán nghỉ ngơi thì bất ngờ nhìn thấy người học việc của mình đang ngồi uống nước ở quán. Người thợ lò lập tức cúi đầu như một ngôi sao hiến tế, cầu xin người đệ tử làm việc thiện bằng những ngón tay của mình. Cậu sinh viên cười nói:

– Tôi là một đại gia. Không ngờ lòng dạ của anh lại quỷ quyệt như vậy. Đáng lẽ tôi phải trừng phạt những tội lỗi nặng nề hơn, nhưng ngay cả khi tôi bày tỏ sự hối hận, tôi đã tha thứ cho họ. Anh em phải chăm sóc lẫn nhau: nếu anh làm công việc của tôi, anh không thể nói dối và lừa dối người khác. Dù bạn có nghèo đến đâu, thì lương tâm của bạn cũng phải trong sạch.

Vừa dứt lời, trong nháy mắt liền có một tia cao hứng, không có người nhìn thấy học sinh. Nhưng ngay giữa cửa, một đứa trẻ của ông già lao vào, không nói nên lời:

– Ngừng giải thích mọi người. Bố tôi đã sống lại, uốn éo trong khuôn.

Từ đó, tất cả các xưởng đúc đều sợ thánh khổng lồ, khi hành nghề không ai dám gian dối, nhất là khi làm việc chung thì không bao giờ gian dối lẫn nhau.

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Người thợ đúc – truyện cổ tích. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *