Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
300 lượt xem

Phan tich doan cuoi cua bai tho voi vang

Bạn đang quan tâm đến Phan tich doan cuoi cua bai tho voi vang phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Phan tich doan cuoi cua bai tho voi vang

phân tích khổ cuối bài thơ Vội vàng của tác giả xuan dieu mang đến cho các bạn 14 bài văn mẫu siêu hay đạt điểm cao nhất của các bạn học sinh lớp 11, qua đó các bạn có thêm nhiều gợi ý làm bài. các ý kiến ​​tham khảo, giảng dạy kiến ​​thức cơ bản, củng cố kỹ năng viết, mở rộng vốn từ để biết cách viết bài văn cho riêng mình.

phân tích vội khổ thơ 3 chúng ta đã hiểu rõ hơn mong muốn của tác giả. qua đó, mỗi người sẽ cảm nhận và trân trọng cuộc sống hơn. đừng lãng phí từng phút giây trôi qua mà hãy sống vội vàng để tận hưởng hết những điều tươi đẹp. vì vậy đây là 14 phân tích vội vàng của đoạn 3, hãy theo dõi chúng tại đây.

lược đồ phân tích nhanh đoạn cuối cùng của bài báo

i. giới thiệu: giới thiệu gấp rút đoạn 3 của bài thơ

ví dụ: xuân khảo có những tác phẩm rất nổi tiếng, một tác phẩm thơ có sự kết hợp nhuần nhuyễn, độc đáo giữa mạch cảm xúc và triết lí sâu sắc là một bài thơ vội vàng. đoạn thơ thể hiện niềm say mê của tác giả đối với vẻ đẹp của thiên nhiên, tình yêu sâu sắc của tác giả đối với thiên nhiên trong cuộc sống. Ngoài niềm say mê thiên nhiên, cuộc sống, tác giả còn thể hiện khát vọng sống, niềm say mê yêu đời và nhịp sống hối hả. Hãy xem tiếp câu 3 của bài thơ để hiểu rõ về khát vọng sống, khát khao yêu đời và nhịp sống hối hả.

ii. thân bài: phân tích đoạn 3 của bài thơ Vội vàng

1. hình ảnh thiên nhiên được tái hiện:

– câu cảm thán “đi thôi” thể hiện sự thích thú với thiên nhiên, cuộc sống, tận hưởng thời gian và cuộc sống

– khao khát sống mãnh liệt, khao khát được yêu thương

2. sự cảm nhận của tác giả qua các giác quan của cơ thể:

– hình ảnh của mây, gió, nước, bướm,

tác giả cảm nhận cuộc sống và thiên nhiên qua thị giác, khứu giác, thính giác,…

  • nhìn thấy, cảm nhận sự vuốt ve của thiên nhiên
  • ngửi cảm nhận hương thơm tuyệt đẹp của thiên nhiên
  • nghe cảm nhận âm thanh của thiên nhiên
  • tác giả tình yêu mãnh liệt và nồng nàn

iii. kết bài: nêu cảm nhận của em về đoạn 3 bài thơ Vội vàng

ví dụ: đoạn 3 của bài thơ viết vội thể hiện khát vọng sống, khát vọng yêu đương tha thiết và nhịp sống hối hả. tình yêu ấy được tác giả cảm nhận qua những giác quan rất tinh tế và sâu sắc.

lược đồ để phân tích nhanh khổ thơ cuối cùng

i. mở đầu

xuan dieu yêu đời, yêu sống, nhưng trong tình trạng của một thi nhân nay đã mất nước, anh luôn lo sợ vì thấy cuộc đời ngắn ngủi, tuổi trẻ qua nhanh nên anh “sống trong một vội vàng., sống vội vàng “để tận hưởng cuộc sống của bạn. lối sống ấy của nhà thơ đã được nâng lên thành quan niệm và triết lí trong bài thơ vội vã như lời tâm sự của mình với cuộc đời. và cao trào cảm xúc của bài thơ là khi lòng yêu đời, say mê cuộc sống của nhà thơ bùng lên dữ dội, vội vã, thiết tha ở cuối bài thơ:

Anh muốn ôm ………… .o xuan hong, anh muốn cắn em!

ii. nội dung bài đăng

1. tại sao ở cuối bài thơ, sự yếu đuối và ý chí sống của tác giả lại bùng lên mãnh liệt, vội vàng, cuồng nhiệt đến vậy

– đó là cao trào cảm xúc không thể tránh khỏi trong những vần thơ vội vàng của tác giả:

    anh cảm thấy cuộc đời thật ngắn ngủi, tuổi trẻ qua mau.
  • Trong nỗi lo lắng, sợ hãi ấy, nhà thơ thấy rõ nếu không nhanh chân đến với cuộc đời để tận dụng tối đa. bạn sẽ đánh mất nó, vì vậy bạn phải chạy để nắm lấy nó trong vòng tay của mình.

– câu nói mấu chốt để cảm xúc dâng trào cao trào là: “nhanh lên! mùa chưa tàn.” đây là sự tự cảm của nhà thơ. đó là vì “anh ấy chưa đặt mùa buổi chiều” nên chúng ta phải “đi nhanh

chỉ để “bước vào cuộc sống đó, để chúng ta muốn nắm lấy … mọi thứ trong cuộc sống đó.

2. Lối sống vội vã, vội vã, đam mê của nhà thơ được thể hiện như thế nào?

– nhà thơ muốn ôm và siết chặt sự sống trong vòng tay vì sợ mất đi:

Tôi muốn ôm lấy tất cả sự sống vừa chớm nở, tôi muốn vuốt ve mây gió, tôi muốn say đắm những cánh bướm say đắm lòng người …

– nhà thơ muốn tận hưởng cuộc sống ấy trong tình cảm nồng nàn và mãnh liệt nhất:

  • từ ôm đến ôm, từ say, đến nhặt, cắn …
  • của nhiều sự vật, hiện tượng của cuộc sống: mây, gió, cánh bướm, tình yêu, nụ hôn, làn nước , cây, cỏ, hương thơm, ánh sáng, sắc màu, mùa xuân …
  • và muôn vàn cảm xúc: rưng rưng, ​​đong đầy, trọn vẹn …
  • phạm vi thưởng thức rất rộng nhưng cường độ hưởng thụ rất cao, nhất là ở dòng cuối “- ôi xuân hồng, anh muốn cắn em!” chưa bao giờ trong văn học lại có một giọng thơ mới mẻ và táo bạo đến thế. Đó là sự bùng nổ mãnh liệt của “cảm xúc cái tôi” trong thơ mới giai đoạn 1932 – 1941, mà Xuân Diệu là một gương mặt tiêu biểu. Toàn bài thơ, đặc biệt là câu thơ cuối thể hiện rõ nhất tinh thần khí phách hiên ngang.

– tất cả những điều trên đã được nhà thơ thể hiện bằng một giọng thơ độc đáo, mang tính nghệ thuật cao. đúng là sự bùng nổ của “cảm xúc cái tôi” đã làm bùng nổ nghệ thuật thơ, mang đến nét mới lạ về nghệ thuật cho thơ xuân trong câu thơ này:

    < bộc lộ cảm xúc bùng nổ của nhà thơ:

ôm – & gt; chặt chẽ – & gt; say rượu – & gt; bản ghi – & gt; cắn.

choáng váng – & gt; đầy đủ – & gt; đầy đủ.

mọi thứ đều ở cường độ cao, say sưa, tràn đầy sức sống.

+ sử dụng nhiều phép ám chỉ: ta (5 lần), và (3 lần) yêu (3 lần) khiến câu thơ thêm da diết, cảm xúc thơ trào dâng, nhà thơ vội vã, vội vã. , Nỗi niềm của Xuân Diệu được bộc lộ rõ ​​nét với thần thái và gương mặt độc đáo của thi nhân, không lẫn vào đâu được.

iii. kết thúc

Nếu Vội vàng là những lời tự thú của xuân điều với cuộc sống lúc bấy giờ, khắc họa rõ nét khuôn mặt của chính nhà thơ, thì đoạn cuối của bài thơ lại là nét tiêu biểu, sinh động nhất cho hồn thơ ấy.

phân tích cú pháp nhanh 10 câu cuối cùng – mẫu 1

bài thơ viết vội trích từ tuyển tập “thơ” của tác giả xuân sắc. bài thơ thể hiện một lối sống mãnh liệt, no đủ, không thiếu một giây phút nào. nhất là khi con người ta còn trẻ, khỏe và tràn đầy sức sống. xuan dieu luôn mang một tâm hồn thơ mộng yêu đời, tận dụng mọi điều tốt đẹp trong cuộc sống.

xuan dieu được coi là ông hoàng của thơ tình, ông luôn có những câu thơ lãng mạn. trong đó khổ thơ thứ nhất và thứ hai tôn vinh tình yêu tha thiết, mãnh liệt và tận tụy. Bằng cách phân tích vội vàng 10 câu cuối, chúng ta có thể trả lời câu hỏi làm thế nào để sống vội?

Trong khổ thơ cuối cùng của bài cao, tác giả động viên con người bằng một phong cách thơ rất tự nhiên:

cố lên! Mùa chưa tàn, em muốn ôm trọn mầm sống mới chớm nở, em muốn vuốt ve mây gió, muốn say đắm cánh bướm say tình, em muốn đoàn tụ trong một nụ hôn.

Cụm từ “hãy đi” thể hiện giọng điệu và thái độ thúc giục tất cả chúng ta. nhà thơ xuân điệu muốn nói rằng chúng ta vẫn còn thời gian để sống hết mình, để yêu thương. nhất là khi bạn đang ở độ tuổi thanh xuân đầy nhiệt huyết. điều tiếp theo là “đêm chưa giao mùa”, đừng nghĩ đến chuyện chia tay, hãy trân trọng tình yêu đang có.

thông điệp “chúng ta muốn” được lặp lại 4 lần, khuyên chúng ta hãy luôn quý trọng tuổi trẻ của mình. có những điều chỉ những người trẻ mới có khả năng làm được, luôn yêu thiên nhiên và cuộc sống. nhà thơ làm nổi bật những động từ như: ôm, siết, cắn, nhặt, thể hiện sức tấn công mãnh liệt, khát vọng tình yêu lớn lao. những động từ này đại diện cho các hành động từ cấp độ thấp đến cấp độ cao. ngay từ đầu là ôm, sau đó bóp, muốn hợp nhất thì cắn.

4 câu thơ cuối, xuân điều hàm ý giao hòa với thiên nhiên tươi đẹp:

và nước, và cây cối và cỏ tươi sáng, hãy để hương thơm tràn ngập bạn, làm bạn tràn ngập vẻ đẹp của những ngày mát mẻ; ôi xuân hồng, anh muốn cắn em! ”

Qua phần phân tích Vội vàng 10 câu cuối, chúng ta đã hiểu hơn về tình yêu của nhà thơ. tác giả sử dụng phép liên tưởng “và” kết hợp với “thiên nhiên, cỏ cây” để miêu tả cảnh thiên nhiên hoang dã nói chung. tiếp theo là cụm từ “cho đi” một cách trọn vẹn, bàng hoàng, trọn vẹn, để dâng hiến cả tuổi thanh xuân của mình cho thiên nhiên. mùi hương của thiên nhiên tạo cho con người cảm giác thoải mái, dễ chịu. ánh sáng bao phủ khắp mọi nơi, chỉ đường cho chúng ta.

Sự bao trùm của thiên nhiên vô cùng rộng lớn, nhưng tác giả lại muốn ôm tất cả vào trong vòng tay của mình. đây không phải là tham lam, mà là mong muốn chiếm hữu hoàn toàn thiên nhiên. của một cá nhân hòa hợp với thiên nhiên rộng lớn. từ mong muốn của bản thân, tác giả muốn đóng góp, cống hiến cho xã hội, đất trời. cuối bài thơ, tác giả viết “ôi xuân hồng, anh muốn cắn em” rất mạnh mẽ và táo bạo.

Có thể thấy cảm xúc của tác giả rất mãnh liệt, chi tiết trong từng hành động. nó chứng tỏ nhà thơ đang yêu điên cuồng, yêu say đắm, hết mình. xuân điều đưa lối sống của mình vào thơ, lúc nào cũng vội vã như tuổi trẻ. chúng ta sống, làm việc và tận hưởng, luôn lạc quan, yêu đời. mặt khác, chúng ta cũng cần phải đóng góp, cống hiến và biết ơn những việc làm tốt đẹp mà cuộc sống đã ban tặng.

Về hình thức nghệ thuật thì vô cùng điêu luyện, tình cảm và lí lẽ hòa quyện vào nhau. bài thơ có sự sáng tạo, mới lạ về ngôn từ, lối viết theo thể thơ tự do. Qua bài thơ, Xuân Diệu muốn nhắn nhủ các bạn hãy luôn sống vội vàng sao cho xứng đáng nhất.

bằng cách phân tích vội vàng 10 câu cuối của bài báo, chúng ta không chỉ học được một phong cách thơ độc đáo. qua anh, chúng ta cũng thấy được tình yêu cuộc sống, thiên nhiên và con người một cách mãnh liệt nhất. động lực mạnh mẽ của tác giả giúp chúng ta thấy cần phải sống hết mình.

phân tích vội vã cỡ 3 – mẫu 2

xuan dieu là ông hoàng của thơ tình với nhiều bài thơ về tình yêu, con người, đất nước đặc sắc để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Có rất nhiều nhà thơ viết về mùa xuân, nhưng có lẽ không mùa xuân nào gấp gáp và vội vã như mùa xuân diệu kỳ. Đối với những nhà thơ khác, mùa xuân là cuộc sống, là sự tận hưởng của những chồi non, cuộc sống chậm rãi và lặng lẽ. nhưng với thanh xuân tuyệt vời, thanh xuân là cả sinh mệnh nhưng trôi qua rất nhanh nên phải nhanh chân tận hưởng, nếu không thanh xuân sẽ qua nhanh. đoạn thơ trích vội trong tập thơ là một bài thơ hay, lạ, độc đáo về cái nhìn của tác giả về mùa xuân, con người và cuộc đời. Đặc biệt ở khổ 3 của bài thơ vội vã, mùa xuân đến rồi đi nên hãy tận hưởng và sống trọn vẹn từng giây phút như hôm nay là giây cuối cùng của cuộc đời mình. khổ thơ 3 còn chứa đựng nhiều châm ngôn, triết lí của nhà thơ.

đầu bài thơ là một thông điệp thúc giục “chúng ta hãy đi” thể hiện sự vội vàng.

cố lên! giao mùa chưa chiều đã muốn ôm trọn mầm sống mới chớm nở;

nếu ở khổ thơ đầu tiên, tác giả sử dụng ngôi thứ nhất như tôi, thì ở khổ thơ thứ ba, tác giả sử dụng đại từ nhân xưng “ta”. việc sử dụng phép chuyển vị mang một ý nghĩa sâu xa đó là sự đồng điệu giữa các tâm hồn. Tôi rộng hơn tôi rất nhiều. chúng ta là tất cả, chúng ta hãy nhanh lên, mỗi ngày trôi qua rất nhanh chúng ta cần phải nhanh chóng đi để có thể tận hưởng những giây phút hạnh phúc của cuộc sống.

Hiện tại, tôi muốn đón nhận tất cả sự sống vừa mới bắt đầu chớm nở. mùa xuân là thế, đó là mùa của sự tái sinh và nảy nở, theo nghĩa đen và nghĩa bóng. cây cối, hoa lá vào mùa xuân đua nhau nở hoa, tỏa hương thơm, mọi thứ trong mắt tác giả đều tràn đầy sức sống và tràn đầy tươi mới. chính điều này đã khiến tác giả muốn ôm hết tất cả, dù cuộc đời có bao la nhưng vẫn muốn giữ lại cho riêng mình. Hay nói đúng hơn, anh ấy muốn sống để tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc của cuộc sống, niềm hạnh phúc của những cái vuốt ve.

đến 4 dòng tiếp theo, nhịp thơ dồn dập, hấp dẫn hơn, thể hiện khát vọng sống mãnh liệt của tác giả:

Tôi muốn mây chuyển và gió thổi, tôi muốn say đắm những con bướm với tình yêu, tôi muốn kết hợp nhiều nụ hôn và nước, và cây, và cỏ,

Trong đoạn thơ này, tác giả sử dụng nhiều động từ mạnh như “thân, say, thu” để thể hiện khát vọng sống mãnh liệt, khát vọng được sống trọn vẹn từng giây phút. quanh đây ta cũng có thể cảm nhận được thiên nhiên mùa xuân mới tươi đẹp và rực rỡ đến nhường nào. đó là gió và mây, cánh bướm, nước, cỏ. một bức tranh đầy phong cảnh mùa xuân và xen lẫn tình yêu và những nụ hôn ngọt ngào. Hình ảnh mùa xuân của mùa xuân mới thật trọn vẹn biết bao, vừa mang hơi thở của thiên nhiên mùa xuân, vừa mang hơi thở của tình yêu. thanh xuân và tình yêu là hai điều tuyệt vời mang đến cho con người cảm giác hạnh phúc.

đặc biệt là những câu thơ cuối khẳng định khát vọng và mong ước của cô về mùa xuân:

<3

vì vậy những câu thơ cuối cùng là kết quả của khát vọng sống vội vã nói trên. mục đích cuối cùng là tác giả chỉ muốn tận hưởng một cuộc sống ngất ngây, đê mê đến tột cùng. trước những mơn trớn của thanh xuân, anh nhận ra rằng khi sống hết mình mới thấy cuộc đời tươi đẹp biết bao. Nếu chúng ta sống với đam mê, chúng ta sẽ biết rằng chúng ta sống có phẩm giá và chúng ta không lãng phí từng giây từng phút. nhất là khi chúng ta còn trẻ, chúng ta đang tận hưởng những thanh xuân tươi đẹp nhất của cuộc đời, vì vậy chúng ta phải tận hưởng, phải sống hết mình để sống và tận hưởng cuộc sống như những giây phút cuối cùng của cuộc đời.

Mong muốn mãnh liệt đó khiến tác giả thốt lên: “ôi xuân hồng, anh muốn cắn em”. Kể từ mùa xuân, màu hồng nghe rất ngọt ngào và mềm mại, tràn đầy sức sống. xuân hồng là xuân, xuân là hồng chín, mang đậm khát vọng tuổi trẻ, khát vọng sống mãnh liệt. thanh xuân đẹp đến mức tác giả chỉ muốn cắn vào, hay nói chính xác hơn là muốn đắm chìm trong sự ngọt ngào ấy. tác giả chỉ muốn đắm mình tận hưởng những giây phút hạnh phúc tuyệt vời của mùa xuân.

Qua phân tích khổ thơ 3 vội vã, chúng ta hiểu được phần nào ước muốn của tác giả. thông qua đó, chúng tôi trân trọng cuộc sống hơn nữa, chúng tôi trân trọng thời gian. thời gian trôi thật nhanh, mỗi thanh xuân trôi qua thật nhanh, hãy sống trọn vẹn từng khoảnh khắc có thể. bài thơ vô cùng độc đáo với những ý tưởng mạnh mẽ và đầy hoài bão, thể hiện rõ tình cảm mà tác giả muốn gửi gắm đến mọi người.

phân tích cú pháp đoạn cuối của bài viết một cách nhanh chóng – mẫu 3

xuan dieu là một nhà thơ trữ tình nổi tiếng của Việt Nam. Ngay từ khi còn rất nhỏ, anh đã được nuôi dưỡng bằng những giai điệu và bài hát có hồn. Những yếu tố này đã ảnh hưởng đến thơ anh và ngôn từ của anh nhẹ nhàng hơn. không dừng lại ở đó, ông còn chịu ảnh hưởng của văn học cổ điển và hiện đại phương tây. Tất cả những điều đó đã làm nên nét độc đáo riêng cho thơ xuân điệu, không lẫn vào đâu được.

được nhiều bạn đọc biết đến với nhiều tập thơ hay. trong đó Vội vàng là tác phẩm xuất sắc được in trong tập thơ năm 1938. đây là tập thơ đầu tay thể hiện rõ nhất phong cách và tư tưởng của tác giả xuân sắc. chỉ với hai từ “vội vàng” nhưng thể hiện rõ ràng tất cả những châm ngôn, triết lý mà tôi muốn gửi gắm.

đầu đoạn cuối là một lời thúc giục “đi nhanh” thể hiện sự vội vàng. Dù chưa giao mùa nhưng hãy tranh thủ thời gian tận hưởng và làm việc để có thể cảm nhận cuộc sống một cách trọn vẹn nhất.

Tôi muốn đón nhận tất cả cuộc sống mới vừa bắt đầu

Trong khổ thơ đầu tiên, tác giả nói “yo”, nhưng cuối cùng ông lại sử dụng “ta”. đây không chỉ là cách sử dụng ẩn dụ mà còn làm nên nét độc đáo cho bài thơ. tác giả muốn dùng từ ta để tìm sự đồng cảm ở con người. qua cái nhìn của mùa xuân tuyệt vời, cuộc sống có phẩm chất dịu dàng, đầy tươi mới. Chính tình cảm đó đã khiến tác giả muốn ôm hết vào lòng. dẫu biết sông nước bao la, mênh mông nhưng anh vẫn muốn giữ lại cho riêng mình.

4 câu thơ tiếp theo với nhịp điệu nhanh và dồn dập thể hiện khát vọng mạnh mẽ hơn.

Tôi muốn mây chuyển và gió thổi, tôi muốn say đắm những con bướm với tình yêu, tôi muốn kết hợp nhiều nụ hôn và nước, và cây, và cỏ,

nhà thơ muốn hòa mình vào cuộc sống của thiên nhiên. những hình ảnh như mây, gió, cỏ và nước đã góp phần tạo nên một hình ảnh đẹp. qua đó cảm nhận trọn vẹn hình ảnh hùng vĩ do thiên nhiên ban tặng. mức độ đồng cảm được thể hiện rõ nét nhất qua các từ “ôm”, “tung”, “say”. mọi ước muốn đều được thể hiện rõ ràng nhất qua hai chữ “muốn”. thông điệp này được lặp lại trong hầu hết các câu thơ như một sự thúc giục cấp bách. có lẽ, điều kỳ diệu của mùa xuân muốn ôm trọn sự sống vào trong đó. Đó là cách bạn sống một cách trọn vẹn nhất.

Những dòng đầu tiên của đoạn cuối đã nói lên phần nào châm ngôn và mong muốn của tác giả. tuy nhiên, chúng ta không thể hiểu tại sao anh ấy lại có cách nghĩ như vậy. những câu thơ sau đây sẽ giải thích phần nào sự khao khát kỳ diệu của mùa xuân.

“cho mùi thơm, cho ánh sáng, cho cảm giác no và cho vẻ đẹp của những ngày mát mẻ”

Trong thực tế, Xuân Diệu chỉ muốn tận hưởng cuộc sống đến mức cảm thấy choáng ngợp và mãn nguyện. Trước tình cảm ấy, anh nhận ra rằng chỉ khi sống hết mình mới biết cuộc đời tươi đẹp biết bao. chỉ khi đắm chìm hoàn toàn vào vạn vật tươi đẹp, chúng ta mới không cảm thấy lãng phí tuổi thanh xuân. Mỗi khi anh ấy bày tỏ điều ước của mình, điều đó càng trở nên mạnh mẽ hơn để truyền tải cảm xúc của anh ấy đến mọi người.

Mong muốn mãnh liệt đó khiến tác giả thốt lên: “ôi xuân hồng, anh muốn cắn em”. Kể từ mùa xuân, màu hồng nghe rất trìu mến và mềm mại. Nó không chỉ làm cho mùa xuân trở nên tươi mới hơn mà còn chuyển động và sống động hơn. mùa xuân đẹp đến nao lòng, khiến ta muốn cắn chặt vào vị ngọt.

bằng cách phân tích vội khổ khổ cuối của bài viết, chúng ta đã hiểu hơn một chút mong muốn của tác giả. qua đó, mỗi người sẽ cảm nhận và trân trọng cuộc sống hơn. đừng lãng phí từng phút giây trôi qua mà hãy sống vội vàng để tận hưởng hết những điều tươi đẹp. Với ngôn từ độc đáo và cách miêu tả mới mẻ, bài thơ đã để lại dấu ấn riêng trong lòng người đọc.

phân tích cú pháp đoạn cuối của bài viết một cách nhanh chóng – mẫu 4

thời gian không bao giờ phụ lòng người, con người tuy nhỏ bé nhưng khát khao lớn lao, càng yêu đời, yêu người bao nhiêu thì ngỡ ngàng bấy nhiêu khi nhận ra quy luật khắc nghiệt của tự nhiên. anh là một nhà thơ mới với cái nhìn tinh tế và một trái tim dễ yêu nhưng cũng đầy sợ hãi – mùa xuân, hơn ai hết, luôn ngập ngừng trước dòng chảy của thời gian và tuổi trẻ. có lẽ vì vậy mà nhà thơ luôn sống vội, sống vội và cũng yêu say đắm. Bài thơ Vội vàng, được coi là châm ngôn sống của Xuân Diệu, cũng là tác phẩm thể hiện cái tôi mạnh mẽ trong cảm xúc và nhiều khám phá mới trong hình tượng thơ. trong đó khổ thơ cuối với tiết tấu nhanh, mạnh như một lời kết cho châm ngôn sống vội vã của anh.

cố lên! mùa chưa lặn chiều muốn ôm trọn sinh khí mới chớm nở, muốn vuốt mây gió, muốn say bướm say tình, muốn gom vào nụ hôn. nhiều và nhiều nước, và cây cối, cỏ tươi sáng, tỏa hương thơm ngát, chan hòa ánh sáng, chan hòa vẻ đẹp những ngày mát mẻ; – ôi xuân hồng, anh muốn cắn em! ”

ông hoàng thơ tình mùa xuân luôn khao khát sống và sống vội. Nếu ở khổ thơ đầu và khổ thơ thứ hai là tình yêu mãnh liệt và nỗi buồn chia ly thì khổ thơ cuối là câu trả lời cho câu hỏi: Sống vội vã là như thế nào? cụm từ “đi thôi” như một sự thôi thúc khi tác giả nhận ra rằng vẫn còn thời gian để yêu và sống trọn vẹn với tuổi trẻ cho đến phút cuối cùng. Đúng! “mùa chưa se sắt đã tối”, thanh xuân còn đó, những người đang yêu sâu nặng, sao phải nghĩ nhiều đến chuyện chia tay để rồi đánh mất niềm vui hiện tại? như thế xuân điệu bừng tỉnh, âm điệu thơ trở lại nồng nàn say đắm.

Từ “muốn” tạo thành một cấu trúc câu đều đặn, gấp gáp như thúc giục mọi người hãy yêu tuổi trẻ của mình, làm những điều chỉ tuổi trẻ mới làm được, say như điếu đổ. yêu thiên nhiên, yêu mùa xuân. Ngoài ra, còn có những động từ chỉ trạng thái: ôm, rúc, uống, ngoáy, cắn để thể hiện tình cảm và lòng ham muốn hưởng thụ đến mức tham lam. những động từ này có sự gia tăng ham muốn rõ rệt. Ban đầu chỉ là một cái ôm âu yếm nhưng cũng đủ cho sự khao khát, bạn phải nén thật chặt mới cảm nhận được tình yêu. khi khép lại, nhà thơ say mê đắm chìm mọi thứ vào mình và cuối cùng hành động mạnh nhất là cắn, như thể anh ta muốn chiếm hữu cho riêng mình.

những câu thơ sau, xuan dieu sử dụng câu thơ ngụ ngôn cho và tính từ “no đủ, choáng váng, no đủ” để khẳng định tư duy của một con người luôn hòa mình vào thiên nhiên và cuộc sống. không chỉ là đủ, mà để cuộc sống trở thành một tâm hồn, tâm hồn tràn ngập tình yêu thương.

sự cộng hưởng của sự ám chỉ “và” tạo nên một chiều rộng và bao trùm như chính cái ôm tham lam của nhà thơ muốn ôm trọn mọi thứ. bài thơ khép lại bằng sự biến cái tôi cá nhân nhỏ bé thành cái tôi chung. nhà thơ chuyển từ khát vọng cá nhân sang khát vọng non sông đẹp đẽ và hiến dâng trọn vẹn cho vũ trụ, đất trời. “o xuân hồng, anh muốn cắn em”, câu thơ mới lạ, táo bạo. tình cảm cụ thể hóa bằng hành động cũng là lẽ phải chăng trong trái tim yêu điên cuồng của nhà thơ.

Khổ cuối của bài thơ khép lại với những sáng tạo độc đáo trong cách dùng từ và đặt câu. nhà thơ tiết lộ rằng quan điểm sống của anh cũng là cách nhìn chung của tuổi trẻ: sống là phải biết tận hưởng, yêu đời nhưng cũng phải biết cống hiến bản thân và trân trọng những điều tốt đẹp mà cuộc sống ban tặng.

phân tích cú pháp đoạn cuối của bài viết một cách nhanh chóng – ví dụ 5

“Vội vàng” là một bài thơ tiêu biểu trích từ tuyển tập thơ “thơ văn” của người nghệ sĩ tài hoa xuân sắc. đoạn thơ là tiếng nói của tâm hồn yêu đời, yêu đời, thiết tha với tuổi xuân. mười dòng cuối của bài thơ là những khúc cuối của bài thơ với những quan niệm nhân sinh sâu sắc.

“Tôi muốn đón nhận tất cả cuộc sống vừa mới bắt đầu”

nếu ở những câu trước tác giả sử dụng “yo” thì ở đây xuan dieu sử dụng “ta”. như chu văn sơn giải thích: “ở trên, tác giả gọi” tôi “để đối thoại với con người khác, ở dưới nói” tôi “để đối mặt với cuộc sống. Trong mắt tác giả, cuộc sống dường như” mơ màng “. Từ” mềm “miêu tả sự sức sống tràn trề, tươi mới. chính sự “rộng mở” của cuộc sống đã khiến tác giả tham lam “muốn ôm” mọi thứ. Cuộc đời rộng lớn, bao la như vậy nhưng người nghệ sĩ vẫn muốn ôm vào lòng và ôm thật chặt. >

nhịp thơ như một dòng nước, giọng thơ như một dòng nước, cảm xúc như trào dâng những khát khao đẹp đẽ:

“Tôi muốn mây và gió thổi, tôi muốn say đắm tình yêu của bướm, tôi muốn thu thập nhiều nước và cỏ cây trong một nụ hôn”

điều mà nhà thơ mong muốn là được giao cảm với thiên nhiên, với cuộc sống: từ mây, gió, cánh bướm đến tình yêu, cỏ cây, nước. mức độ giao cảm cũng dần mãnh liệt hơn: từ “ôm”, “tung”, đến “say”, “ngón cái” và cuối cùng là “cắn”. mỗi lần từ “muốn” được nói ra là mỗi điều ước được nói ra. nhân vật trữ tình dường như muốn ôm “mây và gió” vào lòng, say mê “cánh bướm đa tình”, gom tất cả vào lồng ngực tuổi trẻ “một nụ hôn thật nhiều”. Tôi muốn thu vào tâm hồn mình nguồn nhựa sống dồi dào, “nước, cây và cỏ”. từ “muốn” và nhịp độ gấp gáp của bài thơ gợi tả nhịp thở gấp gáp và nhịp tim đập nhanh của nhà thơ. Phải chăng nhà thơ của chúng ta về kỳ quan của mùa xuân đang ngắm nhìn với niềm say mê và lo lắng, như muốn ôm trọn cả vũ trụ, sự sống và mùa xuân vào lòng cùng một lúc? Phải chăng sống vội, sống vội và sống hết mình với sự kỳ diệu của thanh xuân thì mới gọi là sống hết mình?

giải thích mong muốn của mình, nhà thơ đã viết:

“Hãy để tôi ngạt thở hương thơm, tràn ngập ánh sáng, lấp đầy tôi với vẻ đẹp của những ngày mát mẻ”

từ “cho” với nhịp độ tăng dần thể hiện khát vọng mùa xuân được tận hưởng cuộc sống cho đến khi “no nê”, “choáng váng”, “no nê”. trong những cảm xúc dâng trào, trước cuộc đời “mộng mơ” ấy, xuan dieu nhận ra rằng cuộc đời chỉ đẹp khi được sống hết mình, khi đắm say nồng nàn, khi đắm chìm trọn vẹn vào khoảnh khắc đẹp nhất của đời người: tuổi trẻ.

mỗi khi khao khát “I want” đều kèm theo động từ biểu thị trạng thái yêu mãnh liệt và nồng nàn hơn và cuối cùng, tác giả phải thốt lên:

“- oh xuan hong, anh muốn cắn em!”

“Spring rose” chỉ là hai từ thôi, nhưng nghe thật êm tai, nghe thật thân thương. mùa xuân không còn chỉ là một cái tên mà mùa xuân trong thơ ca xuân diệu trở nên lay động và sống động. thanh xuân năm ấy đẹp đẽ, ngọt ngào như đôi môi thiếu nữ đang làm câu “Anh muốn cắn em”. mùa xuân là hữu hình, làm sao thơ cắn răng được? Đúng là nhà thơ không cắn được, nhưng nhà thơ có thể đắm mình trong mùa xuân thì mới có thể tận hưởng được tình yêu ngọt ngào của mùa xuân.

khổ thơ cuối với những lời thơ mới, thoát khỏi sự vi phạm những quy tắc khắt khe của thơ ca trung đại, không chỉ bộc lộ cảm xúc mãnh liệt của mùa xuân đối với cuộc đời và tuổi trẻ, mà còn thể hiện nỗi niềm ẩn chứa trong quá khứ của một cái tôi trữ tình. tràn đầy khát vọng sống, say mê tận hưởng những sắc thái của cuộc sống.

phân tích nhanh đoạn cuối cùng của bài viết – mẫu 6

Xuân điệu được mệnh danh là ông hoàng của thơ tình Việt Nam, là “nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới” (hoai thanh). đã mang đến cho thơ ca đương đại một sức sống mới, một nguồn cảm xúc mới, thể hiện một quan niệm sống mới, một quan niệm thẩm mỹ độc đáo và những nữ nghệ sĩ táo bạo. in trong tập thơ, “vội vàng” là bài thơ tiêu biểu cho nhịp sống vội vã, gấp gáp của mùa xuân. anh là người yêu đời, có khát vọng sống nhiệt thành và mãnh liệt nên trong bất cứ hoàn cảnh nào, xuan dieu không bao giờ bỏ cuộc, anh cứ bám lấy cuộc đời. Trước thái độ sống “không bao giờ chán”, Xuân Diệu đã có cách giải quyết tích cực khi khát vọng níu kéo tuổi xuân không thành. sau sự xúi giục, thôi thúc muốn sống nhanh, sống vội, sự kỳ diệu của mùa xuân nồng nàn cụ thể hóa lý do sống vội với cuộc sống thực tiễn. Đối với nhà thơ, sống vội không chỉ là sống vội mà còn là sống với cường độ lớn nhất: “sống hết lòng, hết sức, hết dạ”:

Tôi muốn đón nhận tất cả sự sống vừa mới bắt đầu nảy nở; Tôi muốn yêu mây và gió; Ta muốn say bướm say tình muốn kết giao hôn, thủy chung, cỏ cây chói lọi, thơm ngát, tràn đầy ánh sáng, trào phúng tràn đầy vẻ đẹp của thời mới – ôi mùa xuân. và màu hồng! Tôi muốn cắn bạn ”

mở đầu của khổ thơ cuối là một dòng ba chữ được ngăn cách và đặt ở giữa khổ thơ. câu thơ làm nổi bật hình ảnh một cái tôi tham lam vươn tay ra ôm, ôm, ôm trọn sự sống dịu dàng, dịu dàng đang bày ra trước mắt. cụm từ “chúng tôi muốn” được lặp lại với mật độ dày đặc trong các câu sau. khát vọng hưởng thụ tuổi trẻ càng ngày càng mạnh mẽ, nóng bỏng trong trái tim ham vui tuổi xuân. đại từ nhân xưng “I” đột ngột chuyển thành “I”. trước sự sống bao la, rộng lớn của vũ trụ, nhà thơ có cần phải giãi bày tôi không? Hay ở đây nhà thơ đang nói lên khát vọng của bao người, thôi thúc, lay động bao người sống mãnh liệt, sống hết mình trong từng khoảnh khắc nên phải xưng “tôi”?

yêu thiên nhiên, cảnh vật, yêu mùa xuân tuyệt vời muốn tận hưởng thiên nhiên, cuộc sống. vâng, với trái tim non xanh, thiên nhiên và sự sống khao khát mùa xuân phải là thiên nhiên giữa tươi tốt, phải là sự sống mới chớm nở, phải là mùa xuân quyến rũ, quyến rũ. có nghĩa là thanh xuân tham lam, háo hức tận hưởng những gì tốt đẹp nhất của cuộc đời. cô gái trẻ trung diệu dàng đắm chìm trong nét thanh xuân rực rỡ, rực rỡ sắc xuân, đắm chìm trong tình xuân. đến được với thiên nhiên, đến được với mùa xuân cũng giống như đến được với người tình tuyệt vời của mình, nhà thơ yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống. hàng loạt động từ mạnh theo thứ tự tăng dần xuất hiện trong các dòng thơ: “ôm”, “tung”, “say”, “tau”, “cắn” là những biểu hiện ngày càng nồng nàn của tình yêu. . ôm ấp khắp nơi, bóp thật mạnh, đê mê say đắm và đỉnh điểm là cắn xé. mùa xuân tuyệt vời đã tận hưởng thiên nhiên như tận hưởng tình yêu. hình ảnh “nhặt trong hôn nhiều” rất tây. bên cạnh đó là câu thơ thừa của liên kết “và”: “và nước, và cây, và cỏ”. chính sự lặp lại tưởng chừng như thừa thãi này lại là một sáng tạo rất hiện đại của phép xuân. sự lặp lại liên tục của từ “và” trong một dòng truyền tải đến người đọc sự nhiệt tình cuồng nhiệt của một người đàn ông đang suy nghĩ trước một người yêu say đắm.

xuân diệu tận hưởng cuộc sống dịu dàng như tận hưởng tình yêu và phải đến mức viên mãn, viên mãn và bàng hoàng. có nghĩa là thỏa mãn, ngây ngất, ngất xỉu, ngất đi:

<3

xuan yao dường như là một chàng trai say trong tình yêu. hàng loạt tin nhắn “cho” được lặp đi lặp lại liên tiếp chứa đầy cảm xúc yêu thương nồng nàn, mãnh liệt, vô hạn và trọn vẹn. những lời yêu thương cháy bỏng không thể kìm nén trong lòng, thì thầm trong tim nhưng lại vang lên thành lời đối thoại trực diện: “ôi xuân hồng, anh muốn cắn em!” đọc câu thơ, ta ngỡ như một nhà thơ muốn hét lên để cả thế giới, đất trời và vũ trụ thấu hiểu tình yêu tha thiết của mình. ôm, siết, say chưa thu đủ, no, no, đê mê chưa thỏa, mà phải cắn xé thanh xuân, phải tận hưởng hết tâm hồn, hết nỗi lòng, mỏi mòn, tham lam để thỏa mãn dục vọng. . ở đây, dường như để thể hiện tình yêu say đắm không giới hạn của mình đối với cuộc sống, xuân điều đã sử dụng những yếu tố phi lí, phi thực tế. do đó có câu: “ôi xuân hồng, ta muốn cắn ngươi!” nó đã trở thành một trong những vần điệu nguyên bản và táo bạo nhất trong thơ ca hiện đại. Cùng với “Tháng giêng ngon lành như đôi môi khép hờ”, Xuân Diệu đã làm một cuộc cách mạng lớn về thơ ca trở thành tác phẩm mới nhất trong các nhà thơ mới.

“Với những cảm hứng mới, tình yêu và tuổi trẻ, dù vui hay buồn, điệu xòe ru người trẻ vào giấc ngủ bằng giọng ca thân thương và xúc động”. và câu thơ cuối bài “vội vàng đi” là một trong những đoạn thơ tiêu biểu cho giọng thơ đầy rụt rè của tình yêu. đọc bài thơ ta như nghe được tiếng nói, hơi thở, nhịp đập rộn ràng trong trái tim nhà thơ. qua bài thơ “vội vàng”, ta phần nào thấy được nhịp sống đang được đẩy nhanh, niềm say mê sống mãnh liệt của mùa xuân. đồng thời cũng thấy được một thông điệp vô cùng ý nghĩa và sâu sắc của mùa xuân: hãy sống vội, sống cho hết những khoảnh khắc đẹp đẽ nhưng mong manh của tuổi trẻ vì thời gian sẽ dài thêm. theo cả mùa xuân và tuổi trẻ, cả ước mơ và khát vọng. .

phân tích cú pháp nhanh 9 câu cuối cùng – hiển thị 7

đến với xuân sắc, nhà thơ có nguồn gốc hài hòa giữa gió cát trắng và sự cần cù của nghệ thuật đồng quê.

“Cha bên ngoại, mẹ bên nội. Cụ lấy vợ gánh nước mắm”.

tất cả sự kỳ diệu của mùa xuân cuộc sống là cả một đời lao động nghệ thuật không ngừng viết. đối với anh cuộc sống không bao giờ là nhàm chán. Anh là người chăm chỉ, nhẫn nại, cần cù và có óc sáng tạo nghệ thuật. xuân khảo là nhà thơ mới nhất cả về nội dung và nghệ thuật của văn học hiện nay. “vội vàng lên” là một trong những tác phẩm thơ xuất sắc của ông. bài thơ còn là lời thúc giục sống mãnh liệt, sống hết mình. trân trọng từng giây phút trong cuộc đời, thể hiện khát vọng sống của tác giả. tiêu biểu là 10 dòng cuối của bài thơ. nó là sự thôi thúc đối với người khác và cũng là sự thôi thúc đối với chính mình. nên tác giả nói:

“cố lên! mùa chưa lặn chiều muốn ôm trọn cuộc đời mới chớm nở, muốn vuốt ve mây gió, muốn say đắm cánh bướm say tình, muốn đoàn tụ trong nụ hôn. nhiều và nhiều nước, và cây cối, cỏ cây tươi sáng tỏa hương thơm ngát, tỏa ánh sáng tràn đầy, lấp đầy vẻ đẹp của những ngày mát mẻ; – ôi xuân hồng, anh muốn cắn em! “

in vội ”được in trong tập“ thơ và những bài thơ ”, là một trong những bài thơ tiêu biểu nhất của xuân văn trước cách mạng tháng Tám. Ở đầu bài thơ, nhà thơ giải thích cho người đọc hiểu rằng, tạo hóa đã không sinh ra để loài người vĩnh viễn hưởng lạc thú trên cõi đời này. Đời người ngắn ngủi, tuổi trẻ có hạn, thời gian trôi mãi không hết. nên nhà thơ “thúc giục” chúng ta “nhanh lên”, “nhanh lên” để thưởng thức bữa tiệc của thế gian khi “giao mùa chưa lặn đã tàn”, khi xuân còn trẻ, xuân chưa già:

“cố lên! nhà ga vẫn chưa đặt vào ban đêm ”

khổ thơ mở đầu bằng ba từ “Ta muốn ôm” như muốn bộc lộ hết những tham lam, say mê của xuân diệu đối với cuộc sống trần thế: trước đó, nhà thơ đã gọi “ta” với một khát vọng táo bạo muốn “tắt”. nắng, buộc gió ”, nhưng ở câu thơ cuối cùng này, cái tôi ấy đã hòa vào cái tôi chung để tận hưởng mọi hương vị của cuộc sống. Ban mai ”là một từ gợi tả rất gợi cảm, gợi sự vật, cây cối đang e ấp, cành lá căng tràn sức sống“ Tháng giêng ngon như một đôi môi khép ”, đằng sau đó là khát vọng“ ôm trọn cuộc đời dịu dàng ”. có những câu thơ táo bạo, vội vã, gấp gáp đầy tình tứ:

<3

một bài thơ ngắn mà có đến bốn, năm từ “tôi muốn” lặp đi, lặp lại như nhịp điệu dồn dập, như nhịp thở gấp gáp của nhà thơ. nó cho thấy mùa xuân say đắm đến hoang mang và hoảng sợ, như muốn ôm trọn cả vũ trụ, sự sống và mùa xuân đồng thời vào trong vòng tay của mình. sống như thế này với mùa xuân mới thực sự là sống, đi đến tận cùng của hạnh phúc được sống. cụm từ “tôi muốn” như ý nghĩa của nó đã nói lên niềm khao khát, khát khao thiết tha của nhà thơ. nhà thơ dường như muốn ôm trọn “mây gió” của mình, say mê “bướm lượn”, gom tất cả vào lồng ngực tuổi trẻ ấy “một nụ hôn thật nhiều”. Tôi muốn thu thập tất cả trong tâm hồn mình nhựa sống dồi dào “và nước, cây cối và cỏ.” rồi như một con ong bay đi hút những vết nhơ của cuộc đời cho đến khi nó “say” hút ánh sáng, “cho thỏa mãn với vẻ đẹp của những ngày mát trời”, rồi nó lảo đảo bỏ đi.

“Hãy để tôi ngạt thở hương thơm, tràn ngập ánh sáng, lấp đầy tôi với vẻ đẹp của những ngày mát mẻ”;

từ “cho” với nhịp độ tăng dần nhấn mạnh các mức độ mong muốn tận hưởng đạt đến sự thỏa mãn, sung mãn và viên mãn. xuan dieu muốn tận hưởng cuộc sống cho đến khi “no nê”, “choáng váng”, “no nê”. trong cảm hứng ở tầng cao nhất, sự kì diệu của mùa xuân hiện thực hóa cuộc sống, mùa xuân như cái quý giá nhất, trọn vẹn như một đóa hồng xuân chín mọng, thơm ngào ngạt, cho thi nhân tha hồ thưởng ngoạn.

Thơ của xuan yao được đặc trưng bởi sự điên cuồng, đam mê và táo bạo. mỗi khi khao khát “em muốn” thì lại kèm theo động từ chỉ trạng thái yêu mãnh liệt, nồng nàn hơn là “ôm – kiếp” – “phong – mây, gió” – “say”. – cánh bướm, tình yêu ”-“ như thế này – bao nụ hôn ”, để cuối cùng là tiếng kêu tha thiết thể hiện niềm yêu đời và khát sống chưa từng có trong thơ ca Việt Nam:“ ơi mùa xuân ”hồng thắm, em muốn cắn. bạn Đây là đỉnh cao của khát vọng cháy bỏng của nhà thơ.

Dưới ngòi bút của xuân sắc và trong đôi mắt “non xanh” và “xanh biếc” của nhà thơ, mùa xuân hiện lên rõ ràng, sống động như có hình hài, có hồn mang sắc “xuân hồng”. mùa xuân như đôi môi, như đôi má thiếu nữ căng tràn sức sống, nét đẹp trinh nguyên, hay như trái chín ngọt trong vườn “Tháng giêng ngon như đôi môi khép”. trước sức hấp dẫn của mùa xuân và cuộc sống, nhà thơ dường như không kìm nén được tình yêu của mình và đã nảy ra một điệu bộ duyên dáng:

“Tôi muốn cắn bạn!”

có lẽ trong số những bài thơ của Xuân điệu trước cách mạng, đây là bài hay nhất. bởi từng câu, từng chữ đều mang hơi thở sống nồng nàn, say đắm của một “nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới”.

Bài thơ là một quan niệm sống mới mẻ táo bạo chưa từng có. Đạt được sự “nhanh chóng” của phép thuật mùa xuân kêu gọi tất cả mọi người yêu thương và tận hưởng những điều mà cuộc sống cung cấp. mùa xuân diệu vợi đã bộc lộ một cái tôi đầy khát khao sống, say mê tận hưởng những sắc màu của cuộc sống. nhà thơ dường như muốn mở rộng cả vòng tay và lồng ngực của mình để đón nhận mùa xuân của tình yêu và tuổi trẻ. khát vọng ấy bắt nguồn từ một quan niệm sống tiến bộ, tích cực từ mùa xuân trước cuộc đời: “nhanh lên, nhanh lên – anh ơi, tình trẻ đã già”. bài thơ đã giúp ta hình dung được hồn phách tuyệt vời của mùa xuân, một cái tôi yêu đời, giàu cảm xúc, có cái nhìn tiến bộ về cuộc sống. Với những gì đã thể hiện ở trên, Xuân Diệu rất xứng đáng với danh hiệu: “nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới”.

phân tích cú pháp nhanh 9 câu cuối cùng – hiển thị 8

như người ta nói, xuan dieu là “nhà thơ mới nhất trong số các nhà thơ mới”. đặc biệt là bài thơ vội vã, với khổ thơ cuối thể hiện rõ tâm trạng “rất mới” của xuân điều:

cố lên! mùa chưa lặn chiều muốn ôm trọn đời mới, muốn hôn mây gió, muốn say cánh bướm thắm tình muốn gom vào nụ hôn. nước nhiều và trong lành, cỏ cây tràn đầy hương thơm, tràn đầy ánh sáng, tô thắm vẻ đẹp của những ngày mát mẻ; – ôi mùa xuân hồng, ta muốn cắn xé ngươi

nếu ở đầu bài thơ, xuân điều đã nhấn mạnh đến một giấc mơ rất kỳ lạ, vượt qua sức mạnh của tạo hóa và gần như không thể thành hiện thực:

Tôi muốn tắt nắng … để mùi không bay đi

Đó gần như là một nguyện vọng, một mong muốn quá mơ hồ và phi lý. Không ai có thể đánh bại được sức mạnh của tạo hóa bằng một sức mạnh và cường độ tối đa của cái tôi thơ mới, cái tôi kỳ diệu của mùa xuân. hơn ai hết, một con người đam mê tình yêu, đam mê khao khát và sống hết mình. do đó, trong một vài khổ thơ cuối, phép xuân không thể thực hiện được những ước muốn ấy. Chính vì vậy mà xuan dieu đã thôi thúc chúng tôi, mỗi người hãy “nhanh lên” nhiều hơn nữa.

cố lên! giao mùa còn chưa lặn, …….- ôi xuân hồng, anh muốn cắn em

Câu đầu tiên là xuân diệu tự thôi thúc. Tôi muốn sống để được yêu, được cống hiến và không sống hoang phí. điều duy nhất chúng ta có thể làm là đẩy nhanh nhịp sống, sống vội, vội vàng, cố gắng sống từng cảm xúc, từng khoảnh khắc, có thêm nhiệt huyết cho cuộc sống này.

cuộc sống tươi đẹp là thế, “mơ ước” là thế, vì vậy chẳng ích gì khi để nó trôi qua một cách lãng phí. Đó là một mùa xuân tuyệt vời để nói rằng, tôi cũng giống như tôi, nó đang thay đổi cách chúng ta giao tiếp và trò chuyện với cuộc sống. đó là thái độ của một chàng trai dường như muốn đối thoại với cuộc đời này, đối mặt với tất cả cuộc đời, những khát khao mãnh liệt mà anh vẫn muốn thực hiện. mùa xuân đã thực sự cho chúng ta thấy một con người nhiệt huyết đầy nhiệt huyết và chúng ta yêu cuộc sống sâu sắc như thế nào.

xuan’s magic cũng sử dụng những động từ mạnh, ngoài việc mở rộng các giác quan để tận hưởng cuộc sống. nếu phần đầu là khát vọng sống thì phần hai thực sự là lời giải thích tại sao sống vội vàng. cuộc đời vẫn đẹp như vậy, thiên đường của “cánh bướm” “tình yêu” và “cỏ cây” trong cuộc đời là đây.

xuân điều là người mới nhất trong các nhà thơ mới nên tâm hồn ông luôn có khát vọng sống cuối cùng, thể hiện một tâm hồn trẻ trung, năng động và đầy nhiệt huyết. nếu chúng ta muốn kết nối nhiều hơn với cuộc sống, chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc tăng tốc độ và cường độ của cuộc sống hơn nữa. một cái tôi không chỉ trẻ trung mà còn rất tích cực. đó cũng là một trong những châm ngôn sống mà thế hệ trẻ cần học hỏi từ xuân diệu.

tốt hơn là một phút huy hoàng rồi đột nhiên biến mất, còn hơn là lung linh trong một trăm năm

Xuân điệu là đây, hồn thơ của xuân điệu luôn được coi là tươi trẻ nhất. Cảm ơn bạn đã dạy tôi một cách sống ý nghĩa và tích cực. cuộc đời thật ngắn ngủi, vì vậy mỗi chúng ta hãy luôn năng động và nhiệt huyết với cuộc sống. Cảm ơn những lời nói của xuan dieu, chúng sẽ mãi là bài học cho muôn đời sau.

xuân sắc đã thực sự sống trong tuổi thanh xuân của mình, đây cũng là khổ thơ cuối cùng của bài thơ, khép lại cả một chuỗi cảm xúc về cuộc đời vội vã. Nhờ đoạn văn này, tác giả đã làm nổi bật lý do tại sao và làm thế nào chúng ta có thể tận hưởng trọn vẹn vẻ đẹp của cuộc sống. thông qua việc sử dụng các nguồn nghệ thuật đắt giá, chẳng hạn như điệp ngữ, cấu trúc, phép liệt kê, các phương tiện giao tiếp nghệ thuật. nó khiến chúng ta cảm nhận rõ ràng hơn một tư tưởng lớn, một trái tim không bao giờ hết yêu cuộc sống – một mùa xuân tuyệt vời.

phân tích cú pháp nhanh 9 câu cuối cùng – hiển thị 9

đến với thế giới của thơ ca là đến với thế giới của vô số cảm xúc. chúng ta đã biết đến một thế giới “mở”, một nguyen binh “quê”, một han mac tu “dị”. và thật thiếu sót khi nhắc đến đỉnh cao thơ mới khi chúng ta quên mất cái tên xuân điểu – “nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới” (theo Thi nhân Việt Nam – Hoài thanh). đã thổi vào văn học đương đại một luồng gió mới đầy độc đáo, mới lạ và nhân văn. và một trong những bài thơ thể hiện rõ nhất quan niệm này là khổ thơ cuối của bài thơ “vội vàng lên”.

Quê của xuan dieu ở hà tinh “cha bên ngoại, mẹ bên nội”. cha là nghệ nhân dạy nghề ở Bình Định, mẹ là cô gái làm nước mắm ở gò vấp (Bình Định). những bài hát như quê cha, những giai điệu trữ tình của quê mẹ nuôi dưỡng tâm hồn xuân diệu, cùng với biển xanh, cát trắng và gió mát phương Nam tạo nên hồn thơ tha thiết với giọng ca êm dịu. ông là một trí thức của nền giáo dục phương Tây, chịu ảnh hưởng có hệ thống của văn hóa Pháp ở trường học, nên tính cách của ông có sự kết hợp giữa cổ điển và hiện đại. Tư tưởng chủ đạo trong toàn bộ sự nghiệp thơ ca của Xuân Diệu là khát vọng giao cảm với cuộc đời, nhưng vẫn muốn cái tôi của mình được khẳng định một cách rực rỡ. Phá bỏ hệ thống thông thường của thơ ca cổ, xuân điều nhìn đời bằng con mắt xanh và non để khám phá vẻ đẹp của cuộc sống mà ít ai để ý. và “vội vàng” là một trong những cách tốt nhất.

“Vội vàng” in trong tập thơ “” (1938) gồm bốn mươi lăm bài thơ sáng tác từ năm 1933 đến năm 1938, là tập thơ đầu tiên thể hiện rõ tư tưởng và phong cách thơ xuân trước cách mạng. “thơ” được coi là đỉnh cao của phong trào thơ mới. Hai chữ “vội vàng” gửi gắm cả một thái độ sống: hãy mở rộng lòng mình để đón nhận mọi vẻ đẹp của cuộc sống trần thế và cũng gửi gắm vào đó triết lý sống: đời người là hữu hạn, chính vì vậy cần phải sống tích cực, trọn vẹn và với ý nghĩa, hãy chạy đua với đồng hồ để không hối tiếc điều gì.

nếu ở khổ thơ đầu, tác giả kêu gọi tôi thể hiện sự dũng cảm cá nhân và đối thoại với những con người khác, thì ở khổ thơ cuối, nhà thơ lại giãi bày với tôi đối diện với cuộc sống, tìm thấy sự đồng điệu và cảm thông với cộng đồng bản thân, khát khao được có một cuộc sống đầy đủ và trọn vẹn:

Tôi muốn đón nhận tất cả cuộc sống mới vừa bắt đầu

Khổ thơ “Tôi muốn ôm” được thắt ở giữa bài gợi cho ta liên tưởng đến vòng tay ôm trọn tuổi trẻ của nhà thơ. Khác với người bạn thân lấy cảm hứng từ những không gian lớn và bị ám ảnh bởi “nỗi buồn không gian”, Xuân Diệu luôn bị ám ảnh bởi dòng chảy bất tận của thời gian. theo thời gian, nếu vườn lan khước từ mùa xuân hiện tại để trở về dĩ vãng “làm cánh chim bay cuối ngàn năm”, thì mùa xuân sẽ say, sẽ níu kéo mùa xuân và sự sống bằng cách níu kéo tất cả sự sống. . thế giới. mưu cầu hạnh phúc bằng lối sống vội vàng, vội vàng để tận hưởng hết vẻ đẹp của đất trời.

trước thiên nhiên bao la rộng lớn, xuân diệu như mở rộng tầm mắt để thu vào. Sau bao đau đớn và tuyệt vọng vì sự hữu hạn của kiếp người, vì dòng thời gian trôi chảy trên trời dưới đất, những câu thơ dưới đây dường như góp phần khơi dậy một khát vọng mãnh liệt:

Tôi muốn mây di chuyển và gió thổi.

cụm từ “Tôi muốn” được lặp đi lặp lại năm lần, mỗi lần với sự nghiêm túc và mạnh mẽ hơn, tạo ra âm thanh gấp gáp, khẩn trương trở thành cao trào của khát vọng sống. những động từ phát triển theo cấp độ từ thấp lên cao như ôm, siết, nhặt, cắn để thể hiện một cảm xúc ngày càng mãnh liệt. hồn thơ mùa xuân như cánh buồm rộng mở, căng tràn nhịp sống. ta cảm nhận được nhà thơ không chỉ bức xúc mà còn hăng hái lao về phía trước, đón nhận cuộc đời để tận hưởng hương thơm và vị ngọt của cuộc đời. bổ sung cho hệ thống ngôn từ là một loạt các hình ảnh mây, gió, bướm, nước, cây cỏ. phép liệt kê làm cho hình ảnh hiển thị về hình dạng và màu sắc. mùa xuân như đôi môi thiếu nữ căng tràn sức sống và nhà thơ muốn hôn để thu lấy nước, cây cỏ. liên từ “và” được lặp lại ba lần trên một dòng để nhấn mạnh những cảm xúc mãnh liệt trong trái tim yêu thương của nhà thơ. phân tích khổ thơ cuối bài thơ “vội vàng” ta cảm nhận được từng cảnh vật thiên nhiên được nhìn qua lăng kính của một tấm lòng yêu thương nên cảnh không buồn như “gió cuốn theo gió, mây đi mây bay”. bởi han mac tu nhien rực rỡ thanh tao giữa đất trời. Dù đã rất thích và dành trọn tình cảm, nhưng tôi vẫn không dừng lại vì tôi phải tận hưởng nó một cách trọn vẹn nhất:

<3

Từ “cho” được lặp lại ba lần kết hợp với biện pháp liệt kê thể hiện cả khát vọng sống, khát vọng tận hưởng thiên nhiên một cách cao cả và mãnh liệt nhất. khoảng thời gian mát mẻ đó đối với anh là khoảng thời gian của tình yêu và tuổi trẻ. chúng ta không thể tắt nắng, buộc gió, không thể can thiệp vào quy luật tất yếu của tự nhiên cũng như kéo dài tuổi thanh xuân cho cuộc đời của mỗi người, điều duy nhất chúng ta có thể lựa chọn là một lối sống cho riêng mình. tận hưởng cuộc sống, cống hiến hết mình để không lãng phí thời gian, nâng niu từng khoảnh khắc của cuộc sống. mọi thứ dường như tràn đầy trong tâm hồn thi nhân, tràn ngập trong từng câu chữ:

oh xuan hong, anh muốn cắn em

Nghệ thuật làm thơ khó nhất ở câu cuối vì phải nâng cao cảm xúc và kiểm tra sự chuyển động của các tứ thơ đến mức hoàn hảo không thể thêm bớt. xuan dieu đã vượt qua giới hạn đó bằng cách diễn giải một bài thơ chân thành và đầy khao khát. chúng ta đã từng gặp “mùa xuân” trong thơ han mac tu, “xuân xanh” trong thơ nguyễn bình, nay chúng ta đã gặp quả xuân đỏ trong thơ xuân sắc. nó như trái ngọt mà nhà thơ muốn cắn răng tận hưởng. với dòng này, một nhà phê bình đã lưu ý một cách tinh tế rằng: “sự kỳ diệu của mùa xuân giống như một con ong đầy đàn bay đi.” đây là sự giao cảm mãnh liệt và mãnh liệt của một trái tim tràn đầy tình yêu, sức sống.

một sự chuyển đổi cảm giác tinh tế không chỉ gợi sức sống mà còn gợi niềm khát khao cháy bỏng, quấn quýt chạy trong tâm hồn thi nhân. Nếu trong thơ ca trung đại, thiên nhiên là tiêu chí đánh giá mọi vẻ đẹp của cuộc sống, thước đo thẩm mỹ của vũ trụ, thì xuân văn lại đưa ra một tiêu chí mới, giàu ý nghĩa nhân văn sâu sắc. một người trẻ trung và hồng hào giữa tuổi trẻ và tình yêu là tiêu chuẩn của mọi vẻ đẹp trên thế giới. thanh xuân như đôi môi hồng của thiếu nữ, còn đầy trinh nguyên và chút yêu đời.

“vội vàng” là bài thơ tiêu biểu cho hồn xuân diệu vợi, cả bài thơ nói chung và khổ thơ cuối nói riêng là một bản tình ca thiết tha từ trái tim trẻ trung, sôi nổi; của đôi mắt xanh trẻ thơ; trong sự thể hiện của một mong muốn chân thành và nghiêm túc. Với sự kết hợp giữa cách sử dụng từ ngữ tăng dần và hình ảnh thơ đầy màu sắc, ca từ nhẹ nhàng, thiết tha, “dồn dập” đã đi vào lòng người đọc và để lại nhiều kỉ niệm. cuộc sống.

phân tích cú pháp nhanh 9 câu cuối cùng – hiển thị 10

mỗi nhà thơ có nguồn cảm hứng của riêng mình. ở huy, cận là cảm hứng về không gian với những nỗi niềm “không gian”, “nhớ không gian”, còn mùa xuân là cảm hứng về thời gian. thời gian chi phối mọi nhịp điệu của đất trời và cuộc sống của con người. Xuân Diệu là người sống yêu đời say đắm, nhưng tiếc rằng “không dành được bao nhiêu thời gian tuổi trẻ cho thiên hạ” để yêu. vì vậy, nhà thơ muốn bấu víu vào thời gian để thưởng thức. nhưng không ai có thể giữ được thời gian. thì tâm hồn non nớt ấy sợ thời gian và chạy theo thời gian “vội vàng”, “vội vàng” để tận hưởng mọi vẻ đẹp hạnh phúc trên đời.

bài thơ “vội vàng”, in trong tập thơ (1938), đã thể hiện tầm nhìn mới mẻ và tiến bộ về cuộc sống này. đây là đoạn cuối của bài thơ vội vàng thể hiện mong muốn được thưởng thức:

Tôi muốn ôm trọn sự sống vừa mới chớm nở, tôi muốn mây bay gió bay, tôi muốn say đắm cánh bướm say tình, tôi muốn cùng hôn nhiều và thủy chung, và cỏ cây, cho ta ngạt thở hương thơm, cho ta tràn ngập ánh sáng, cho ta vẻ đẹp của những ngày mát mẻ; – ôi xuân hồng, ta muốn cắn ngươi!

Thời tiết lạnh giá và khắc nghiệt, mang theo tất cả vẻ đẹp của cỏ cây, hoa lá, chim muông và tuổi trẻ, để lại cho chúng ta bao tiếc thương. mùa xuân như muốn dang tay ra ôm tất cả vào lòng:

Tôi muốn đón nhận tất cả cuộc sống mới vừa bắt đầu;

bắt đầu từ dòng 8 chữ, đột ngột rút gọn thành dòng 3 chữ, câu ngắn nhất trong cả bài thơ, khiến giọng thơ đanh thép, rắn rỏi như một mệnh lệnh đòi thực hiện khát vọng. . “Tôi” ở đây là cái “tôi” đầy tự hào của thi nhân, đồng thời cũng là cái tôi của mỗi chúng ta. cho một người không có khát khao như của một nhà thơ. mỗi người đọc phải cảm nhận được khát vọng của mình trong cái “tôi” ấy. Ai lại không muốn đón nhận những vẻ đẹp tươi mới của cuộc sống đang diễn ra xung quanh mình: từ sự rực rỡ của một bông hoa mùa xuân hay một nụ của sự sống và tất cả những sự sống bắt đầu nở hoa, để chúng không mất đi? cho dù bạn có thể ôm hết mọi thứ, bạn cũng không thể nắm giữ nó một cách trọn vẹn. vì vậy bạn cần phải “siết chặt” hơn:

Tôi muốn mây di chuyển và gió thổi,

có nghĩa là “bóp” ngay cả những thứ không thể ôm được. mây và gió là vẻ đẹp tuyệt vời của tạo hóa, nhưng đồng thời cũng là hình ảnh tượng trưng. “ôm” rồi “chặt”, dù có chặt đến đâu thì vẫn chỉ là bề ngoài thôi nên vẫn cứ đòi “say” đến tâm hồn:

Tôi muốn yêu những chú bướm,

cho dù bạn có say đến đâu, đó vẫn là mối quan hệ giữa khách thể và chủ thể. nên tôi cần phải “thu nạp” tất cả các mỹ nhân khác về bên mình “:

Tôi muốn hôn thật nhiều nước, cây cối và cỏ,

“nhiều nụ hôn” ở đây, tôi muốn nói về khoảng thời gian. “hôn” không phải là một kết thúc mà chỉ là một phương tiện để thu hút tất cả các hương vị. mọi tinh thần, tinh thần ở bên bạn để hài lòng.

Những điệp ngữ “ta muốn” kết hợp với hành động leo thang: “ôm, ôm, say” đã thể hiện được khát vọng thiết tha của nhà thơ. con người dường như muốn mở rộng lòng mình với mọi cảnh vật và trái tim. khi là đời trẻ, khi là mây gió thổi bay, khi là cánh bướm đa tình, khi là non nước, cỏ cây, hoa lá trong sáng. tuy no đủ cánh tay, no nê nhưng vẫn không chịu dừng lại: vì thích thú nên phải cao trào:

<3

“ngạc nhiên”, “đầy đủ”, “đầy đủ” là những từ biểu thị sự tận hưởng tối đa. vì vậy có vẻ như nó vẫn chưa ở đó. cuối cùng thậm chí còn đòi hỏi nhiều hơn:

– ôi xuân hồng, anh muốn cắn em!

“xuân hồng” là mùa xuân với muôn sắc hoa lá. “xuân đỏ” cũng có thể là hình ảnh tượng trưng cho tuổi trẻ, cũng có thể là một lối sống của mùa xuân. “cắn bạn” có vẻ thô thiển nhưng nên thơ. đó chỉ là cách nói của sự hưởng thụ cả về tinh thần lẫn vật chất đến mức điên cuồng. đến với hoa xuân đừng ở ngoài, hãy vào giữa vườn xuân để hương thơm tràn ngập mọi giác quan. Tuổi trẻ cũng vậy, xin đừng chỉ nhìn vào gương mặt trẻ trung của mình mà hãy biến nó thành sức mạnh, thành những giá trị vật chất để cuộc sống có ý nghĩa hơn.

đây không chỉ là niềm khao khát được hưởng thụ mà còn là nỗi buồn, sự hoảng sợ trước sự ra đi của mọi vẻ “xuân thì còn hồng”. nên mình rất vội, phải “cắn răng” giữ lấy, không để rơi ra rồi bỏ đi. phải “cắn răng” để níu kéo thời gian, hỡi chàng trai trẻ, đừng để nó vội quay về bến cũ.

Đặc biệt trong tình yêu lứa đôi, con người luôn có mong muốn tìm được sự hòa hợp tối đa và vô hạn giữa hai con người cả về tinh thần lẫn thể xác. “cắn bạn” là yêu cầu hóa thân vào tình yêu,

Nhìn chung, đây là một cách nhìn mới về cuộc sống, với những nét tích cực. Trong khi những bản thân lãng mạn khác xa lánh cuộc sống trần gian, tìm kiếm tương lai trong hư vô, phép thuật mùa xuân không đi đâu cả mà coi trái đất là thiên đường và sống trọn vẹn trong thế giới đó. . biết hướng cuộc đời mình về phía ánh sáng, đừng để tuổi xanh trôi qua một cách lãng phí. cho “tuổi xanh… quay lại” mà chỉ biết hưởng thụ vội vàng mà không biết làm gì để tận hưởng thì thật tiêu cực.

Về nghệ thuật, điểm nổi bật của khổ thơ này là việc sử dụng hàng loạt động từ và tính từ càng lúc càng mạnh, tạo nên âm điệu liên tục, sôi nổi như một khát vọng còn mãi.

phân tích cú pháp đoạn cuối của bài viết một cách nhanh chóng – mẫu 11

mỗi nhà thơ tự lấy cho mình những dư vị để làm nên chất thơ của riêng mình. Nếu như gần huy hoàng là sự mê đắm bất tận với cảnh vật và không gian, xuân quy đắm say trong tình yêu thì khi xuân về ta lại thấy rạo rực, điên cuồng tột độ với những giây phút sôi động, dòng chảy của thời gian. tình cảm ấy được thể hiện rất rõ trong những ca từ vội vã, và đặc biệt là trong khổ thơ cuối:

Ta muốn ôm trọn sinh khí vừa mới chớm nở, ta muốn mây bay gió bay, ta muốn say tình ong bướm, ta muốn cùng hôn thật nhiều và thủy chung, cây cối, cỏ cây, tràn đầy hương thơm cho bạn, tràn đầy ánh sáng, cho bạn vẻ đẹp của những ngày mát mẻ; Ôi xuân hồng, anh muốn cắn em!

Dòng thời gian cứ trôi, cuốn đi những sắc màu tươi đẹp của cỏ cây. vì tình yêu nồng cháy, nhưng hơn ai hết, tôi cảm nhận được rất nhiều khoảnh khắc quý giá và rồi tôi khóc:

Tôi muốn đón nhận tất cả cuộc sống mới vừa bắt đầu;

Câu thơ 8 chữ đột ngột bị ngắt để nhường chỗ cho câu thơ 3 chữ. giọng thơ trở nên hoang hoải, thiết tha như chính nỗi niềm của nhà thơ. danh từ ở đây đối với tôi đã chuyển thành ta, vừa là tự thơ vừa là ngã chung của tất cả. cái tôi cá nhân đã hòa vào cái tôi cộng đồng, thể hiện những khát vọng, hoài bão lớn lao. đời nhiều người không mong được sống mãi với tuổi trẻ căng tràn, dịu dàng như nụ xuân mới; ai mà chẳng mong níu kéo mãi tuổi thanh xuân nồng nàn, đời xanh còn bao đam mê cháy bỏng. nhưng dù ôm bao nhiêu thì chúng ta cũng giữ được, vì vậy chúng ta phải “siết chặt” để giữ cho nó gần hơn:

“Tôi muốn mây và gió di chuyển”

ôm không đủ để níu kéo thời gian trôi qua, chúng ta phải nén chặt vào lòng những điều quý giá. mây chuyển gió là sự chuyển tiếp có tính chu kỳ của thời gian, nó hữu hình và rộng lớn nhưng nhà thơ lại muốn cất chúng vào lòng. Phải chăng nhà thơ muốn ôm trọn vào lòng mình tất cả những gì của thiên nhiên đất trời? để rồi ôm và ôm chỉ còn lại những biểu hiện bên ngoài mà nhà thơ muốn cả tâm hồn mình ngự trị:

“Tôi muốn say đắm những con bướm bằng tình yêu, tôi muốn tập hợp trong nụ hôn của nhiều nước và nước, và cỏ cây,”

bướm và tình yêu là biểu tượng của sự ngọt ngào, đam mê và lãng mạn. diệu kỳ của mùa xuân để đắm mình trong rượu ma mị, nồng nàn của tình đất trời. nhưng dù say đến đâu thì giữa hai chủ thể vẫn tồn tại độc lập, chỉ đến câu thơ tiếp theo thì người và cảnh mới thực sự hòa quyện và hòa quyện vào nhau:

“Tôi muốn hôn rất nhiều nước và nước, và cỏ và cỏ”

không chỉ cảm nhận, sờ mó, nhà thơ dùng vị giác để thể hiện tất cả niềm đam mê tột độ của mình. nhà thơ dùng “nhiều nụ hôn” thưởng ngoạn cảnh vật để thu hết hương sắc của cỏ cây, hơi thở của sông núi, vạn vật.

nhưng với một tâm hồn thơ mộng và nhạy cảm như sự kỳ diệu của mùa xuân, bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ để anh thỏa mãn. đã hưởng thụ thì phải thưởng thức đến cùng, để thỏa mãn thú vui lãng mạn. do đó, ý nghĩ cũng trở thành ý thơ:

“cho mùi thơm, cho ánh sáng, cho cảm giác no và cho vẻ đẹp của những ngày mát mẻ”

Tình cảm của nhà thơ đến đây đã lên đến tột cùng. mùa xuân như muốn ôm, muốn siết chặt mọi thứ và muốn say vào thiên nhiên để cảm nhận những dư vị ngọt ngào, để có chút ánh sáng và vẻ đẹp của cuộc đời mùa xuân. tâm hồn thi nhân dường như được tắm mình trong niềm vui sướng, thỏa mãn, trọn vẹn và trọn vẹn của thiên đàng, mùi, ánh, vị.

Trong niềm phấn khích tột độ, nhà thơ bỗng thốt lên một dấu chấm lửng:

“oh xuan hong, anh muốn cắn em”

nhà thơ nhận ra rằng, mùa xuân, tuổi trẻ như một trái chín đỏ mọng, căng tràn, quyến rũ, ngọt ngào đầy mê hoặc khiến nhà thơ không kìm nén được lòng mình mà thẳng thắn táo bạo, khao khát được “cắn câu”. họ càng say mê hòa mình vào sự kỳ diệu của mùa xuân thiên nhiên, họ càng sợ thiên nhiên biến mất, sợ mất đi họ càng mãnh liệt, có khả năng chế ngự và bám víu vào cõi vĩnh hằng.

Với cách sử dụng ý thơ tiến bộ, cách dùng từ táo bạo, giàu sức gợi kết hợp với nhịp điệu kích thích, dồn dập, sôi nổi, bài thơ đã thể hiện quan niệm sống tiến bộ của con người và sự tươi mới của mùa xuân diệu kỳ. với anh, mùa xuân thiên nhiên đẹp hơn, cũng như tuổi trẻ đẹp hơn, tuổi trẻ được tô vẽ bằng tình yêu mãnh liệt. đời người là biết trân trọng từng giây phút quý giá được sống, đừng đợi đến lúc mất mát mới thấy quý giá, mới tiếc nuối, đau đớn. nhịp đập và trăn trở của tác giả đã được gửi gắm trong từng câu, từng chữ và ý thơ, trở thành một quan niệm sống ý nghĩa và bền lâu.

phân tích cú pháp đoạn cuối của bài viết một cách nhanh chóng – mẫu 12

xuan dieu là một cái tên vô danh trong văn học Việt Nam. ông được gọi là “nhà thơ mới nhất trong số các nhà thơ mới”. thơ ông tươi tắn, tràn đầy sức sống và chất chứa khát vọng hưởng thụ cuộc sống mãnh liệt. lòng yêu cái đẹp, yêu cuộc sống của ông được thể hiện sâu sắc trong bài thơ “vội vàng”. đặc biệt là khổ thơ thứ ba của tác phẩm rất mong người thưởng thức.

thơ thần kỳ mùa xuân cực kỳ nhạy cảm với thời gian trôi qua. vì thời gian trôi đi sẽ không quay lại, nên trong tâm trí thanh xuân, quãng thời gian đẹp đẽ và đáng sống nhất chính là tuổi trẻ với đam mê và tình yêu nồng cháy. tuổi trẻ tràn đầy nhựa sống và cháy bỏng với hoài bão, sống và cống hiến hết mình. tuổi trẻ đẹp nhưng ngắn ngủi và phù du. có lẽ vì vậy mà xuan dieu luôn sống vội vàng, vội vàng và luôn yêu say đắm.

nếu như ở những khổ thơ trước, xuân điều dựa vào tình yêu mãnh liệt của mình và nỗi buồn chia ly thì ở đây nhà thơ lại đáp lại châm ngôn sống vội và tận hưởng cuộc sống:

“thôi nào! chiều chưa giao mùa”

cụm từ “hãy bắt đầu” nghe như một sự thúc đẩy. tác giả nhận ra rằng vẫn còn thời gian để yêu và sống hết mình, với những gì đẹp đẽ nhất. “mùa chưa xế chiều” nghĩa là mùa xuân còn đó, âm điệu nồng nàn, thiết tha của tình cảm ấy cũng vui tươi trở lại. dấu chấm than đặt giữa câu càng tô đậm thêm cảm xúc trào dâng trong lòng nhà thơ.

xuan dieu vẫn ý thức được rằng thời gian chạy không ngừng, tuổi trẻ chưa kết thúc nhưng chắc chắn sẽ mất đi. bạn phải nhanh lên và nhanh lên nếu bạn không muốn hối tiếc khi thời gian trôi qua. đây là một quan niệm sống rất mới, thể hiện khát vọng sống và hưởng thụ của con người một cách trọn vẹn nhất. nhà thơ sống vội vã, kiếm dòng chảy của thời gian.

mọi thứ dồn nén và mong mỏi cùng nhau đánh thức những ước nguyện cuối cùng của thi nhân.

“Tôi muốn nắm lấy tất cả cuộc sống bắt đầu yêu tôi. Tôi muốn tung mây và gió. Tôi muốn làm say lòng những con bướm bằng tình yêu mà tôi muốn thu thập trong nụ hôn từ nhiều cây cối, nước và cỏ cây. “

Cụm từ “ta muốn” được lặp lại nhiều lần liên tiếp khiến nhịp thơ bỗng trở nên nhanh hơn, dồn dập hơn. thể hiện khát vọng mãnh liệt của nhà thơ, muốn ôm trọn vẻ đẹp của thiên nhiên, ôm trọn cả vũ trụ, cả mùa xuân của đất trời. “i” ở đây đã trở thành “ta”. cái tôi cá nhân đã hòa nhập với cái tôi xã hội. khát vọng cháy bỏng đó không phải của riêng một người, mà là của tất cả mọi người. động viên và an ủi những ai mang trong mình sức sống của tuổi trẻ.

với trái tim non xanh, thiên nhiên và sự sống đang khao khát mùa xuân là thiên nhiên giữa lúc mát mẻ, một mầm sống mới vừa chớm nở. sự vội vã đến đây ngày càng trở nên rõ ràng hơn. hàng loạt động từ mạnh theo thứ tự tăng dần xuất hiện trong các dòng thơ: “ôm”, “tung”, “say”, “tau”, “cắn”.

nhà thơ muốn đón nhận cuộc sống trong quá trình tạo dựng. thắt lòng để níu giữ những bước chân thay đổi thời gian “mây đưa gió”. đắm chìm trong tình yêu ngọt ngào, đắm say của đất trời “cánh bướm bay tình yêu”.

Đặc biệt, nhà thơ muốn dùng vị giác của mình để thể hiện khát vọng tột cùng của mình. “thu trong nhiều cuộc hôn nhân” để tận hưởng trọn vẹn hương vị và hơi thở của thiên nhiên, vạn vật. tất cả cùng nhau truyền tải đến người đọc những cung bậc cảm xúc nồng nàn, say đắm của một tâm hồn đầy nhiệt huyết.

ảo thuật của xuan muốn tận hưởng mọi thứ:

“cho mùi thơm, cho ánh sáng, cho cảm giác no và cho vẻ đẹp của thời tiết mát mẻ”

từ “cho” được kết hợp liên tiếp với tính từ “no đủ, choáng váng, no đủ” không chỉ thể hiện cảm xúc nồng nàn, mãnh liệt mà còn khẳng định tâm trạng của con người luôn sẵn sàng hòa mình với thiên nhiên, cuộc sống. sự cộng hưởng của phép ám chỉ “và” tạo nên một hình ảnh bao trùm và rộng lớn như mong muốn bao trùm vạn vật của nhà thơ.

Tình yêu cháy bỏng không thể kìm nén nhưng đã vang lên tha thiết:

“- oh xuan hong, anh muốn cắn em!”

Động từ “cắn” ở dòng cuối cùng đồng thời khép lại bài thơ là cao trào ấn tượng nhất của cả bài thơ. xúc giác, khứu giác hoặc vị giác không đủ để thưởng thức. nhà thơ muốn dùng những thao tác táo bạo, mạnh mẽ hơn để phát huy tối đa vẻ đẹp của mùa xuân và cuộc sống. nhà thơ muốn chơi nhiều hơn, để nuốt trọn hương vị của đất trời và không để nó biến mất.

bạn có thể nói, với việc sử dụng các ý tưởng thơ ca theo cấp độ tiến bộ. cách sử dụng từ ngữ mạnh mẽ, giàu sức gợi kết hợp với nhịp thơ thay đổi vui tươi, dồn dập, dồn dập. khổ thơ thứ ba của bài thơ “vội vàng” đã thể hiện một cách chân thực nhất những quan niệm sống tiến bộ và mới mẻ của con người trong mùa xuân. nó không chỉ bộc lộ bản ngã có khát vọng sống và hưởng thụ mãnh liệt. nhà thơ cũng muốn gửi đến mọi người một thông điệp cuộc sống đầy ý nghĩa. cuộc sống bạn phải biết quý trọng thời gian, cuộc sống bạn phải biết cách tận hưởng nó, yêu nó hết mình và bạn cũng phải cho đi tất cả.

với những giá trị đó, đoạn thơ nói riêng, bài thơ “vội vàng” nói chung đã thể hiện một thái độ sống vô cùng tích cực. đồng thời giúp người đọc cảm nhận được tinh thần tuyệt vời của mùa xuân, một hồn thơ yêu đời, giàu cảm xúc và có cái nhìn tiến bộ về cuộc sống.

phân tích cú pháp đoạn cuối của bài viết một cách nhanh chóng – ví dụ 13

Thơ mới luôn được coi là một cuộc nổi dậy cho nền thơ ca đoạn tuyệt với những quan niệm truyền thống về cuộc sống và nghệ thuật. các nhà thơ mới đã khước từ mọi khuôn mẫu truyền thống, từ những hình ảnh ước lệ đến những hình ảnh đời thường, từ nhịp thơ bị ràng buộc bởi luật thơ đến sự tự do trong nhịp điệu, từ cách dùng từ, cách chuyển sang ngôn ngữ thuần túy. mà cốt lõi của những thay đổi đó là thể hiện sự cần thiết phải thành thật với bản thân, thành thật với cảm xúc của mình với cả thế hệ. và xuan dieu – “nhà thơ mới nhất của phong trào thơ mới” cũng không ngoại lệ. xuân điều đã giải thích và gửi gắm tình cảm ấy trong một bài thơ gấp gáp, đặc biệt là ở khổ cuối của bài thơ.

nếu trong hai khổ thơ đầu nói về sự khám phá ra hình ảnh của thiên đường trên trái đất và sự mặc khải về quy luật thời gian, thì ở khổ thơ cuối cùng lời tuyên bố đó đã được thực hiện bằng hành động. Đó là sự vội vã, mãnh liệt của một khát khao cháy bỏng

“Tôi muốn đón nhận tất cả cuộc sống mới mà tôi vừa mới bắt đầu yêu. Tôi muốn mây bay và gió. Tôi muốn say đắm bướm với tình yêu mà tôi muốn kết tụ trong nụ hôn và làn nước và cây và cỏ. ”

Bài thơ bắt đầu bằng bài hát “Tôi muốn”, nhưng bây giờ bài hát chuyển thành “Tôi muốn”. nhịp thơ vang lên như tiếng nói của trái tim đầy khát khao của nhà thơ. nổi lên trong những làn sóng ngôn ngữ giao nhau của điệp khúc “chúng tôi muốn”. câu thơ “Em muốn ôm” chỉ có ba chữ nhưng lại được đặt ở vị trí đặc biệt: chính giữa dòng. vội phân tích khổ thơ cuối, ta thấy dường như đó là hình ảnh của một cái tôi đầy hoài bão đứng giữa đất trời giang rộng vòng tay đón lấy muôn màu của cuộc đời. từ cái tôi tôi trở thành cái tôi. điều này có vẻ giống như một lời khẳng định mạnh mẽ về bản thân

“Tôi độc thân và tôi không có bạn bè”

(himalayan – phép thuật mùa xuân)

trước thiên nhiên vũ trụ bao la, nhà thơ dường như cũng mở rộng chiều kích của mình để có thể nắm bắt được sau bao nỗi đau đớn, tuyệt vọng trong nhận thức về sự hữu hạn của kiếp người, của tuổi xuân mà câu thơ dường như mang những ước mơ lần lượt bùng nổ đúng lúc. khát vọng đó vẫn còn nguyên vẹn, nhưng trong những dòng này khát vọng được cụ thể hóa. phân tích khổ thơ cuối bài thơ vội vàng, ta nhận ra không còn những ham muốn trái với quy luật của tự nhiên nữa mà là những ước muốn “cuốn theo mây gió”, “say đắm lòng người”. “” hôn nhau “.

Cụm từ “Tôi muốn” được lặp lại với mật độ lớn, mỗi lần lặp lại là một trạng thái mạnh hơn. đó là hình ảnh một con người có tầm vóc cao cả đứng giữa trần thế giang rộng vòng tay đón lấy những cảnh đời đầy mê hoặc. tư thế và khát vọng lớn lao ấy chính là hình tượng của chủ thể trữ tình và là mạch cảm xúc chủ đạo. Vội vàng phân tích khổ thơ cuối cùng của bài thơ, ta nhận ra rằng chính cái tôi đang ham sống, ham hưởng thụ và ham hưởng thụ một cách trọn vẹn. Các động từ mạnh được sử dụng như “ôm”, “tung”, “say”, “tau”, “cắn”.

tác giả muốn ôm lấy, nhưng không phải sinh mệnh đơn lẻ, mà là thu nhận toàn bộ, ôm lấy chiếm cứ đến mức tham lam, không muốn mất đi chút hương vị nào của sinh mệnh. mong muốn sống cuộc sống trong trạng thái mới nhất, tươi nhất, sống động nhất của nó. “mây” và “gió” chuyển động thì khó nắm bắt, nhưng dưới con mắt diệu kỳ của mùa xuân, anh ấy cũng muốn đưa cả gió và mây vào tâm hồn mình.

không chỉ tận hưởng thiên nhiên mà còn muốn tận hưởng tình yêu. cuộc đời đẹp nhất là tuổi thanh xuân, thanh xuân đẹp đẽ và đáng nhớ nhất chính là tình yêu. đó là lý do tại sao tình yêu luôn trở thành nỗi day dứt thanh xuân

“hãy chú ý đến những cái đầu của bạn! hãy lấy boobs! Hãy kết hợp tóc dài và tóc ngắn! cánh tay! quấn chặt vai anh, trao tình yêu vào mắt anh, nhắm chặt môi anh cho em nghe tiếng răng rắc của anh ”

(bên ngoài – xuân diệu)

từ lúc yêu cuồng nhiệt cho đến lúc đó tất cả tóm lại trong một “nhiều nụ hôn” của tình yêu. Đó không chỉ là tình yêu đôi lứa mà hiểu theo nghĩa rộng, đó là tình yêu của cuộc sống. rằng nụ hôn là biểu hiện cao nhất và gắn kết nhất của tình yêu.

trong dòng “và nước, và cây, và cỏ”, từ “và” được lặp lại ba lần có vẻ thừa. nhưng thực chất đây là một dụng ý nghệ thuật của nhà thơ. nhà thơ như liệt kê, không muốn bỏ sót một màu sắc nào của cuộc đời. Đó là một giai điệu vui tươi, sôi động, mang sắc thái riêng của mùa xuân, thể hiện nguồn sức sống tràn trề không ngơi nghỉ.

hãy phân tích khổ thơ cuối của bài thơ viết vội để thấy rằng những khát khao ấy đều xuất phát từ một trái tim nhiệt thành trước cuộc đời. tác giả muốn bao hàm tất cả vì

“Hãy để tôi ngạt thở, tràn ngập ánh sáng, lấp đầy tôi với vẻ đẹp của những ngày mát mẻ”

Từ “cho” kết hợp với phép liệt kê cho thấy rõ mục đích của những khát khao mãnh liệt đó. hương thơm đã tràn ngập khắp không gian, ánh sáng cũng đã bao phủ cả trời đất, sắc màu cũng hiện lên rực rỡ. Với sự kỳ diệu của mùa xuân, thời gian không chia thành bốn mùa xuân – hạ – thu – đông mà dường như chỉ chia làm hai mùa. Đó là mùa của sự tươi mới và không quá tươi.

Khoảng thời gian tươi mới đó đối với anh ấy là khoảng thời gian yêu đương và tuổi trẻ ngông cuồng. đánh mất tình yêu, đánh mất tuổi trẻ, mọi thứ đều mất đi ý nghĩa. Chúng ta không thể tắt nắng, buộc gió, không thể can thiệp vào quy luật tự nhiên, không thể lưu giữ hương vị cuộc sống mãi mãi, cũng không thể kéo dài thời gian hữu hạn của kiếp người. hãy phân tích vội khổ thơ cuối của bài thơ để thấy rằng đó là những cảm xúc thẩm mỹ của trái tim yêu đời, khao khát được sống đến cùng cực của nhà thơ.

Trong số rất nhiều điều bất khả thi, điều duy nhất chúng ta có thể làm là chọn cách sống của mình. chúng ta hãy phân tích khổ thơ cuối của bài thơ vội vàng để thấy rằng nhà thơ đã chọn cho mình một cách sống vội vàng, hưởng thụ và dâng hiến cho mình. nhà thơ kêu gọi mọi người hãy nhanh lên, đừng chạy theo nhịp sống hối hả mà hãy vội vàng để thưởng thức hương sắc. đó là lý do xuân diệu không thoát khỏi cổ tích như vậy

“một dáng người uyển chuyển và duyên dáng; ánh sáng vui tươi, dịu nhẹ của nắng xuân; nỗi sầu thầm lặng ngày mưa gió; cảnh tuyệt vời, sóng nghiêng trời, thác ngàn thác đổ ”

(một loại nhạc cụ – đàn luu)

hoặc tiếc nuối cảnh đã qua như che lan viên

“mùa thu trước ai về hái lá vàng cho em? Với hoa tươi, muôn cánh hoa về đây, chặn đường xuân về!”

(mùa xuân – che lan vien)

rằng sự kỳ diệu của mùa xuân được hòa nhập vào cuộc sống

“nó không muốn đi, đi chân đất mãi trong vườn và lục lọi để hút hoa màu trên mặt đất”

(tuổi trẻ – kỳ diệu của mùa xuân)

mọi thứ dường như đã tràn ngập tâm hồn thi sĩ và cuối cùng anh đã thốt lên một tình yêu cháy bỏng:

“oh xuan hong, anh muốn cắn em!”

câu thơ khái quát về cuộc đời, nhà thơ bày ra trước mắt một hình ảnh đẹp đẽ của cuộc đời. trong hình ảnh đó, cảnh vật phong phú thay đổi vô cùng. có khi đầy biến hóa vô hình như mây gió, lúc lại cụ thể, hữu hình với cây cỏ. nếu trong bài thơ là mùa xuân chín đầy ảo ảnh mơ hồ

“Khách phương xa gặp mùa xuân chín, lòng xao xuyến nhớ làng: -“ Cô ơi năm nay còn gánh lúa dọc bờ sông nắng trắng? ”

(thanh xuân trưởng thành – đã mặc của bạn)

rồi mùa xuân diệu kỳ sẽ gặp mùa “xuân hồng” tươi đẹp của đất trời. mùa xuân huyền diệu đã biến cái vô hình của mùa xuân thành cái hữu hình viên mãn: đôi môi. mùa xuân ấy không chỉ là mùa xuân có sự phân định của bốn mùa, mà còn trở thành “xuân hồng” tươi tắn, ngọt ngào và quyến rũ.

Dưới ngòi bút của nhà thơ, trong con mắt “non xanh nước biếc”, thiên nhiên hiện lên rõ nét tràn đầy sức sống. sắc xuân như đôi môi, ửng hồng như đôi má thiếu nữ đang độ tuổi thanh xuân căng tràn sức sống trinh nguyên mang theo chút rạo rực hơi thở của tình yêu. mùa xuân như tình nhân duyên dáng của nhà thơ. do đó, nó đã dẫn đến một điều ước táo bạo nhưng không kém phần cao đẹp và tao nhã của một tâm hồn trẻ thơ: “muốn cắn bạn”.

một sự chuyển đổi cảm giác tinh tế không chỉ gợi sức sống mà còn gợi niềm khát khao cháy bỏng, quấn quýt chạy trong tâm hồn thi nhân. con người đã trở thành chuẩn mực của cái đẹp con người. đây là một sự đổi mới không chỉ trong thơ mà cả trong quan niệm của con người. con người vươn lên, giải phóng mọi cảm xúc, bứt phá khỏi mọi giới hạn. tình cảm ấy vì thế được thể hiện bằng lời thơ chân thành nhất, như tiếng nói của tâm hồn. Khi lướt nhanh khổ cuối của bài thơ, độc giả nhận ra đây là một điều rất mới trong thơ xuân văn nói riêng và phong trào thơ mới nói riêng.

Qua việc phân tích nhanh khổ thơ cuối của bài thơ, ta thấy tác giả đã sử dụng một hệ thống hình ảnh, từ ngữ phong phú với nhiều động từ và tính từ mạnh kết hợp rất hiệu quả để nhấn mạnh sắc thái hưởng thụ cuộc sống. hệ thống chuyển ngữ và chuyển ngữ được sử dụng ở cấp độ nâng cao, tạo ra tốc độ nhanh chóng muốn nắm bắt cuộc sống vô biên trong tầm tay.

mạch thơ có sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa mạch cảm xúc và mạch đạo lí. Xuân điệu không thể hiện những quan điểm triết học một cách khô khan mà thể hiện nó bằng những vần thơ mềm mại, nồng nàn. Với sự kỳ diệu của mùa xuân, sống vội là sống với tất cả cường độ, sống hết mình để tận hưởng cuộc sống một cách trọn vẹn và hạnh phúc nhất. bài thơ đã thể hiện một quan niệm mới mẻ và cao quý về mùa xuân. hãy phân tích khổ thơ cuối của bài thơ nói riêng hay tứ thơ nói chung để thấy rằng tác phẩm này thể hiện một ý thức cá nhân vừa có tính thơ vừa đàn hồi: thiết tha, tha thiết, đắm say.

Toàn bộ bài thơ là một bản tình ca nồng nàn, trong đó nổi bật nhất là đoạn cuối. bài hát vừa thiết tha vừa da diết. khổ thơ cuối như một âm tiết kết lại bài thơ. nên dù đã qua nhưng quatrain vẫn để lại trong lòng người đọc một tấm lòng yêu đời, một triết lý sống độc đáo mà vội vàng là một trong những nét đặc sắc đó. Tưởng vội vàng là một lối sống tiêu cực, nhưng càng đi sâu tìm hiểu, chúng tôi càng thấy đó là khát vọng đồng cảm với cuộc sống.

phân tích cú pháp đoạn cuối của bài viết một cách nhanh chóng – ví dụ 14

xuan dieu nguon được mệnh danh là một trong ba đỉnh cao của phong trào thơ mới giai đoạn 1932-1941, cùng với hai người bạn khác là nguyen binh và han mac tu. si nguyen binh thường say mê những hình ảnh thôn quê chất phác, bình dị với những vần thơ “quê”, còn han mac tu lại rộn ràng với những vần thơ lạ lùng, điên cuồng và đôi khi đau đớn như giọt máu đào, mùa xuân diệu kỳ lại mang đến cho người đọc những cảm xúc hoàn toàn khác. anh là một hồn thơ sống rất nồng nàn, say đắm và nghiêm túc với cuộc sống, với tình yêu thương vô bờ bến, thể hiện mạnh mẽ cái “tôi” của mình trên nhiều phương diện. Từ tình yêu thiên nhiên, thanh xuân hay khát khao tuổi trẻ, người ta có thể nhìn thấy một cái gì đó rất đằm thắm, sôi động và trẻ trung, dù người ta chỉ mới 20 tuổi, hay 40 tuổi. . Vội vàng có thể coi là đỉnh cao, là bài thơ hay nhất trong sự nghiệp văn nghệ và cũng là tác phẩm đặc sắc nhất của một thời thơ mới gần 10 năm. đặc biệt ở 9 câu thơ cuối, đó là kết quả của sự nhận thức những triết lý về mùa xuân, tuổi trẻ, tình yêu và quy luật tuần hoàn của tạo hóa. tất cả đã trở thành xung lực, ý tưởng hành động khuyến khích mỗi người sống và tận hưởng trong khi họ có thể.

ngay khi phát hiện ra quy luật thời gian lạnh lùng và tàn nhẫn, tạo hóa “không cho tuổi trẻ của thế gian dài”, xuan dieu đã ngay lập tức đưa ra cho mình và độc giả những ý tưởng sau: giải pháp để tận hưởng cuộc sống trong 9 câu cuối.

“Tôi muốn ôm trọn sự sống mới chớm nở; tôi muốn vuốt ve mây và gió, tôi muốn say đắm những cánh bướm say đắm, tôi muốn hòa vào nước, cỏ cây vào một nụ hôn., cho tôi ngạt thở hương thơm, cho tôi tràn đầy ánh sáng, cho tôi tràn ngập vẻ đẹp của những ngày tươi trẻ; – ôi xuân hồng, tôi muốn cắn xé em! ”

nhịp sống trôi chảy không ngừng trôi là nỗi đau lớn nhất của tuổi xuân, bởi vì đối với một người luôn khao khát và tiếc nuối thanh xuân khi nó chưa kết thúc, thì cái chết, thanh xuân cũng như tuổi trẻ biến mất là điều gì đó. mà nhà thơ khó có thể chấp nhận được. tuy nhiên, một con người yêu đời, yêu sống như mùa xuân chưa bao giờ hết sức chống đỡ trước sự đối nghịch của tạo hóa, đã cố gắng tìm ra giải pháp để vượt qua dòng chảy lạnh giá của thời gian. nếu như ở đầu bài thơ xuân diệu chọn cách mạnh dạn, táo bạo ngăn bước thời gian bằng cách “tắt nắng”, “buộc gió” để lưu giữ những hương vị tuyệt vời của mùa xuân. tuy nhiên, cái “tôi” ngông cuồng ấy của tác giả đã không đủ khả thi để cản bước tiến mạnh mẽ của đấng tạo hóa, nhất là sau khi nhận thức được triết lý nhân sinh, cũng như quy luật của mùa xuân. phép thuật có những sáng tạo mới, giải pháp mới.

Trong 9 dòng cuối của bài thơ, tác giả đã tinh tế chuyển đại từ từ “i” sang “ta”, đây cũng là một cách chuyển đổi quen thuộc trong nhiều bài thơ Việt Nam hiện đại. thể hiện nhận thức của tác giả về việc đi từ một cá nhân ích kỷ. Cái “tôi” hòa hợp với cái “tôi” chung, là mong muốn của nhiều người và cộng đồng xung quanh. mong ước của xuan đã trở thành mong muốn của tất cả mọi người, và đó là một mong muốn khả thi, mà mỗi người trong chúng ta có thể có nhu cầu muốn thực hiện. Hơn nữa, để thể hiện khát vọng và khao khát của mình, Xuân Diệu đã sử dụng hàng loạt động từ mạnh như “ôm”, “chít”, “say”, “tau”, “cắn” theo mức độ tăng dần để thể hiện khát vọng thưởng thức cái đẹp của chúng ta. của cuộc sống với tất cả các giác quan của chúng ta, đây là một giải pháp rất tích cực và những động từ mạnh được đề cập ở trên là sự cụ thể hóa của giải pháp tích cực. một cái ôm nhẹ nhàng, đến một cái ôm mạnh mẽ, rồi đến sự hòa quyện, đến đam mê của “say”, “thu”, và cuối cùng là tận hưởng trọn vẹn mọi thứ hữu hình và vô hình trong cuộc sống thông qua một cú “cắn” mạnh mẽ và rõ ràng. Có thể nói, qua những động từ thú vị này, xuan dieu muốn nhắn nhủ đến người đọc rằng thay vì sống độc thân thì hãy hành động, hãy sống với nhiệt huyết gấp hai ba lần như thế này, hãy vươn mình mở rộng mọi giác quan mà ta đã bỏ ra. thời gian suy nghĩ. bạn chỉ có thể thực hiện những công việc bình thường để tận hưởng trọn vẹn và vui vẻ mùa xuân tuyệt vời đang lan tỏa ở đó.

và xuan dieu không chỉ chọn cho chúng ta những động từ mạnh, thể hiện mong muốn thôi thúc, mà đằng sau mỗi động từ, tác giả còn thêm thắt những phụ kiện rất đặc biệt, chẳng hạn như bàn tiệc đầy cao lương, hương vị tuyệt vời của cuộc sống. . . ai muốn ôm trọn “muôn kiếp mới chớm nở”, muốn “siết” chặt lấy mây gió miên man miên man, đầy hương sắc, cũng muốn thỏa thích bay bướm bay lượn, với vị ngọt của tình yêu và khi. có tình yêu, rồi nhà thơ chợt muốn có thêm, muốn thâu tóm trọn vẹn trong lòng bàn tay, trong trái tim bằng “nụ hôn” nồng nàn, say đắm, và cuối cùng chỉ một nụ hôn thôi là đủ. xuân sắc đối diện với sức sống căng tràn của mùa xuân, người ta không thể không “cắn một miếng” để thưởng thức trọn vẹn cái “ngon” hiếm có trên đời này. và đứng trước bàn tiệc của cuộc đời với đủ thứ món ngon mùa xuân, của tình xuân, chẳng khác nào “kẻ quê mùa” chợt bối rối “mình chỉ là một cây kim nhỏ / mà vạn vật đều là vạn nam châm”, tất cả vốn có sức hút rất mãnh liệt đối với nhà thơ, không biết phải đi đâu để tận hưởng sự tuyệt vời của ngày giàu có ấy.

Ngoài ra, nét độc đáo của câu thơ này còn là việc tác giả sử dụng nhiều liên từ “và”, “bởi“ chỉ trong ba ý ”và nước, cây và cỏ đều chói mắt”. thơm ngát, tràn đầy ánh sáng / mãn nguyện với vẻ đẹp của tuổi tươi “. Nếu như trong thơ ca trung đại điều này là một điều cấm kỵ trong thơ ca thì đối với xuân khảo, đó là một hành động có chủ ý và vô cùng quan trọng. Việc lặp lại các liên từ gợi cho người đọc cảm giác sự đa dạng, phong phú và phong phú của bàn xuân, của sự sống, mang đến cảm giác dạt dào khó tả, khiến bản thân người kì diệu của mùa xuân phải liên tục kêu tên nhưng vẫn không thể nói hết được… hàng loạt tính từ ” sững sờ ”,“ no nê ”,“ no nê ”diễn tả sự thỏa mãn tột cùng khi tác giả mở hết giác quan để đón nhận vẻ đẹp của cuộc đời… mà đôi khi người ta hình dung mùa xuân diệu vợi như một con ong“ tham lam ”say sưa, ngây ngất, quay cuồng trong vườn hoa rực rỡ và đầy màu sắc mà cuộc đời này mang tên.

cuối cùng, sau tất cả những lời chúc mãnh liệt và nồng nàn của mình, xuan dieu đã kết thúc bài thơ bằng câu “ôi xuân hồng, anh muốn cắn em!”. tất cả vẻ đẹp của mùa xuân đã được tác giả bao bọc bằng tiếng gọi nồng nàn, rạo rực “ôi xuân hồng”, ở đây mùa xuân không còn là một thứ trừu tượng, nó trở thành một thực thể có màu sắc, có hình thù, như một người bạn mà tác giả gọi là bạn. sự tinh tế trong việc chuyển đổi cảm giác từ mùa xuân vô hình sang “mùa xuân hồng” hữu hình, như trái đào chín mọng, gợi cho tác giả niềm khao khát và cảm xúc cắn vào đó để thỏa mãn dục vọng.

Tóm lại, 9 dòng cuối của bài thơ là sự thể hiện giải pháp thưởng ngoạn những vẻ đẹp tuyệt vời của mùa xuân cuộc đời – một giải pháp rất tích cực và sáng tạo trong thơ ca. hơn ai hết, mùa xuân hiểu rằng nó không thể ngăn cản dòng thời gian và thiên nhiên để đuổi mãi vẻ đẹp của mùa xuân trong nắng và trong gió. Chính vì vậy con người đã cố gắng tìm ra một giải pháp khả thi khác, đó là cố gắng sống và tận hưởng cuộc sống nhiều lần, trải dài, đánh thức mọi giác quan và tâm hồn để tận hưởng một bữa tiệc thịnh soạn mà thiên nhiên ban tặng.

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Phan tich doan cuoi cua bai tho voi vang. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *