Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
148 lượt xem

Phân tích tác phẩm vợ chồng a phủ

Bạn đang quan tâm đến Phân tích tác phẩm vợ chồng a phủ phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Phân tích tác phẩm vợ chồng a phủ

phân tích công việc vợ chồng để phuc – giúp học sinh hiểu rõ hơn về công việc của vợ chồng. Trong bài viết này, hoatieu xin chia sẻ đến bạn đọc bài văn mẫu phân tích việc nghĩa vợ chồng, phân tích nghĩa vợ chồng văn lớp 12, văn mẫu phân tích tình nghĩa vợ chồng, cảm nhận tình nghĩa vợ chồng, phân tích nhân vật tôi, phân tích nhân vật người phu, phân tích nhân vật tôi trong đêm tình mùa xuân rất hay giúp các bạn có thêm tài liệu tham khảo khi tìm hiểu tác phẩm Vợ chồng son của tác giả.

  • 5 nhận xét về vợ và chồng siêu tốt hàng đầu

1. sơ đồ tư duy post vợ chồng lên phu

Top 7 bài phân tích Vợ chồng A Phủ cực hay - Phân tích tác phẩm Vợ chồng A Phủ

Bạn đang xem: Phân tích tác phẩm vợ chồng a phủ

2. lược đồ phân tích vợ chồng

i. mở đầu

– to hoai là một nhà văn có phong cách kể chuyện hài hước, anh có sở trường về những câu chuyện và hồi ký được cá nhân hóa.

– Vợ chồng A Phủ được in trong tập truyện Tây Bắc, tác phẩm là sự phản ánh nỗi thống khổ của người dân Tây Bắc dưới ách đô hộ của thực dân Pháp, đồng thời tôn lên vẻ đẹp của người dân. tại đây.

ii. nội dung bài đăng

1. nhân vật của tôi

a. trước khi trở thành con dâu của con nợ

– Tôi là một cô gái trẻ và ngây thơ với tài thổi sáo. Tôi đã từng yêu, tôi luôn khao khát đi theo tiếng gọi của tình yêu. hiếu thảo, chăm chỉ học hành, ý thức được giá trị của cuộc sống tự do nên sẵn sàng đi làm nương rẫy để trả nợ cho cha.

b. kể từ khi cô trở thành con dâu của con nợ

– Nguyên nhân: nợ nần từ thời cha mẹ tôi, tục ăn trộm vợ của người Mông và đem về nhà trình diện ma. người lao động bị ràng buộc bởi cả quyền lực và thần quyền.

– Tôi đã phải chịu đựng những cực hình về thể xác: ngày đêm phải làm việc “không bằng trâu ngựa”; bị đánh đập dã man: trói, đá vào mặt, …

– từng chút một nỗi đau đeo bám tôi: một cô gái luôn mang “vẻ mặt buồn bã”, không quan tâm đến thời tiết (hình cửa sổ), sống thất thường “như con rùa nuôi trong góc nhà”, “ở lâu không về. những đau khổ”. Tôi quen rồi. “

– vào đêm hội xuân ở Hồng Kông, sức sống của tôi bừng lên:

<3<3 kết thúc tù.

<3 khi tỉnh dậy, anh ấy đột nhiên tỉnh dậy và quay trở lại thực tại.

<3

– khi chính phủ làm mất một con bò, họ đã trừng phạt nó để nó bị trói:

+ Ban đầu tôi cũng thờ ơ vì sau đêm tình xuân, nàng trở về thành xác không hồn.

+ khi nhìn thấy những giọt nước mắt của một phu nhân nó khiến tôi thương cảm, chợt nhớ đến hoàn cảnh của mình ngày xưa, tôi biết thương mình và xót xa cho kiếp người khốn nạn “có lẽ ngày mai người kia sẽ chết, chết một cách đau đớn , … phải chết ”.

+ chán ghét tội ác của bọn thống lý, tôi chặt dây đay và cởi rìu. Tôi sợ chết, sợ tổng đốc, cô ấy chạy theo quan phủ để tìm đường thoát.

– bình luận: Tôi là một cô gái điềm đạm nhưng mạnh mẽ, hành động của tôi đã lật đổ quyền lực và thần quyền của các gia tộc thống trị vùng núi.

2. một nhân vật trang bìa

<3

– khi trở thành người đòi nợ:

+ nguyên nhân: trúng quan, lạc vào một cuộc xử án kỳ lạ.

+ một chính phủ phải chịu sự dày vò về thể xác: phải làm những công việc nặng nhọc, nguy hiểm: “đốt rừng, cày ruộng, săn bò tót,…”, không đáng bằng một con bò, mất con bò mà bị trói đến chết.

– tính cách:

<3

+ Lớn lên trở thành một chàng trai khỏe mạnh, chăm chỉ, tháo vát và biết làm mọi việc. anh ấy là người biết nổi giận với sự bất công (vượt qua một câu chuyện), khao khát tự do (nén nỗi đau để có thể chạy trốn khi sợi dây bị cắt).

– comment: một vỏ bọc nhìn từ bên ngoài với lời lẽ ngắn gọn, hành động mạnh mẽ.

iii. kết thúc

– Nghệ thuật: ngôn ngữ, lối kể miền núi, lối kể linh hoạt, điểm nhìn chuyển đổi, miêu tả thành công tâm lí nhân vật và hình ảnh thiên nhiên.

-Tác phẩm chứa đựng giá trị nhân đạo sâu sắc: cảm thông cho số phận đau khổ của các dân tộc bị áp bức, tố cáo bọn thống trị vùng cao, bọn thực dân, ngợi ca vẻ đẹp, sức sống tiềm tàng của mỗi con người Tây Bắc.

3. phân tích vợ chồng một mẫu số 1 được đề cập

para hoai> anh ấy nói với cô ấy rằng: “kết quả lớn nhất và đầu tiên của chuyến đi 8 tháng đó là đất nước và con người miền Tây đã yêu và nhớ đến tôi đến mức tôi không thể nào quên được. Tôi sẽ Không bao giờ quên được khoảnh khắc vợ chồng tôi tiễn tôi vào thung lũng núi của bản ta sua và cùng vẫy tay: Chéo! Có lẽ vì vậy mà ông viết vở “Vợ chồng A Phủ” như một lời tri ân. với đồng bào vùng cao Tây Bắc.

Truyện này đã được in trong tuyển tập “truyện Tây Bắc” (1952) và được giải nhất: giải thưởng của hội văn nghệ Việt Nam 1954 – 1955. “Vợ chồng A Phủ” là một bức tranh Tây Bắc. với những phong tục tập quán truyền thống riêng biệt. trong phần đầu của tác phẩm, to hoai chủ yếu khắc họa cuộc sống của các nhân vật tôi và một phủ khi ở hồng ngai, sống cuộc đời nô lệ trong nhà thống lý.

Trước khi tôi về làm con dâu để giải quyết món nợ của thống đốc, tôi là một cô gái xinh đẹp, tôi yêu cuộc sống, tôi yêu cuộc sống tự do. Em có tài thổi sáo rất hay, “thổi sáo cũng hay như thổi sáo” khiến “bao người mê mẩn, ngày đêm thổi sáo theo em”. Mặc dù sinh ra trong một gia đình nghèo khó, ngày xưa bố mẹ phải vay mượn lấy chồng, đến khi mẹ mất vẫn chưa trả được nợ nhưng tôi luôn sống nghĩa tình. cô nói với cha: “bây giờ con đã biết làm ngô, con phải làm ruộng để giả nợ tên cha. Cha đừng bán con cho nhà giàu” khi tên thống đốc muốn bắt con về. làm con dâu để thoát nợ.

là tiếng nói phản đối hủ tục dùng người thay thế cho món nợ tiền tệ của các dân tộc miền núi. phong tục cổ xưa này đã cướp đi cuộc sống tự do của nhiều người. đồng thời câu nói đó cũng thể hiện niềm tin vào sức sống của chính mình trong tôi. Tôi nghĩ tôi có thể làm việc trên cánh đồng ngô để trả món nợ nhân danh cha tôi.

nhưng tôi đã bị cướp và mang về “cúng ma” của thống đốc. cuộc đời tôi đã gắn liền với số phận con dâu mắc nợ nhà thống lý. cô ấy tức giận và bị tổn thương bởi thân phận của chính mình. trong nhiều tháng, cô ấy khóc mỗi đêm. Định dùng lá ngón tự tử nhưng chị “đành chịu chết” vì thương bố. Có lẽ cái chết là cách tốt nhất để thoát khỏi kiếp nô lệ, tôi sẽ không còn phải cảm thấy buồn phiền hay tức giận nữa.

Từ thái độ phản kháng, chính mình cam chịu hoàn cảnh. Tôi đã quen với nỗi khổ “tưởng cũng là trâu, cũng là ngựa” tôi đã làm việc chăm chỉ ngày đêm không ngơi nghỉ. những công việc lượm thuốc phiện, giặt đay, gánh đay, bẻ ngô, kéo sợi, dệt vải, đốn củi, gánh nước,… lần lượt “vẽ ra trước mặt”, thôi thúc chị phải làm. Chính vì lý do này mà “càng ngày càng không nói, càng ngày càng rút lui như con rùa nuôi trong góc bể”. từng ngày, tôi im lặng hơn, chấp nhận số phận của mình mà không một lời than thở.

khuôn mặt của anh ấy trong bất kỳ tình huống nào cũng “buồn”. Người phụ nữ đó đã ngủ thiếp đi vì quá khó khăn, cô ấy mất hết cảm giác về thời gian và không gian vì trong phòng tôi có một cái cửa sổ với một lỗ vuông to bằng bàn tay cô ấy, “luôn luôn nhìn ra bên ngoài, tôi chỉ thấy mặt trăng. trắng ngần không biết là sương hay nắng ”Tưởng vô cảm với thế giới bên ngoài, nhưng chính thiên nhiên Tây Bắc vào xuân, tiếng sáo là ngòi nổ đánh thức tình yêu của sức sống và sức sống trong trẻ thơ. con người của tôi. tiếng sáo đã đánh thức tâm hồn đang say ngủ của anh.

Tôi có thể cảm nhận được âm thanh ‘có hồn’ của tiếng sáo đang gọi bạn. không khí của năm mới khiến tôi “sống lại ngày xưa”. Tôi uống rượu thì “uống cạn cả bát” như nuốt hết nỗi uất hận đang dồn nén vào trong. tâm hồn tôi “mở ra một lần nữa”. Điều đặc biệt là tôi có ý thức về bản thân, nhận thấy anh ấy vẫn còn trẻ và muốn đi chơi trong ngày đầu năm mới. ham muốn biến thành hành động: “Tôi lấy một tuýp mỡ, cuộn lại một đoạn rồi đặt lên đĩa đèn để thắp sáng” rồi quấn tóc, “lấy váy hoa từ trong vách ra” và chuẩn bị đi ra ngoài.

Tiếng sáo réo rắt, mời gọi khiến tôi không thể chối từ. nó đã thực sự hồi sinh và biến đổi khỏi sự áp bức của các thế lực hùng mạnh, thần quyền và hoàng gia. nhưng ý định của tôi không thực hiện được, họ buộc vào cột bằng một cái thúng bằng sợi đay. Tôi dường như đã quên đi nỗi đau thể xác để tâm hồn tiếp tục những cuộc chơi. tiếng chân ngựa va vào tường đưa tôi trở về thực tại “Tôi thổn thức vì nghĩ mình không bằng ngựa”. tình trạng của một nàng dâu thống đốc và con nợ không khác gì hoặc thậm chí còn tồi tệ hơn so với tình trạng của những con vật như trâu và ngựa.

Ẩn sau con người cam chịu ấy là một sức sống mãnh liệt tiềm tàng. điều đó được thể hiện qua chi tiết tôi cắt dây thừng cho một phu nhân và cùng nó trốn thoát khỏi bông hồng. đây cũng là một hành động cởi trói và giải phóng. nó xuất phát từ tấm lòng “thương người như thể thương thân”. Tôi đã tự giải thoát khỏi sự áp bức và áp bức của đấng quyền năng, đấng thiêng liêng và người chồng. hành động bộc phát nhưng vô cùng hợp lý.

Nó không chỉ thể hiện thân phận của người phụ nữ mà còn khắc họa thân phận của một người đàn ông miền núi phải chịu kiếp sống nô lệ. Ông là một người phụ nữ, ông mất cha mẹ từ khi còn nhỏ, ông không có họ hàng. ông đã trở thành một thứ hàng hóa để đổi lấy gạo của người Thái, nhưng “một người đàn ông ngoan cố không chịu ở dưới ruộng thấp, bỏ chạy lên núi và lưu lạc đến hồng ngai vàng.”

mặc dù nghèo, nhưng chính phủ biết cách làm việc để hỗ trợ chính mình. anh ta biết “ném lưỡi cày, đục đẽo, cày giỏi, săn bò tót rất dạn dĩ”. Chính vì vậy mà nhiều cô gái đã nói rằng, có quan “chẳng khác nào chăn trâu vào nhà, sớm giàu”. Người abhidhamma có lòng dũng cảm, họ biết vượt qua khó khăn, gian khổ và nguy hiểm. Ông sống tự do, gần gũi với thiên nhiên, nhưng vì tội đánh con mà ông phải chịu thân phận nô lệ.

một chính phủ ghi dấu ấn trong lịch sử không phải vì tính cách hiếu chiến và độc ác, mà bởi vì nó không chấp nhận sự thống trị và ngai vàng của cái ác. sự áp bức của kẻ cường quyền đã đẩy một con người tự do, phóng khoáng trở thành một con người cam chịu số phận. bị chính quyền đánh đập dã man nhưng ông “câm như tượng đá”. chàng chấp nhận kiếp sống mang ơn nhà thống lí. vì mải mê bẫy chim mà anh đã để hổ bắt bò. một người đàn ông bị trói vào cột bằng “dây đan bằng liễu gai quấn từ chân đến vai”.

Tình huống này đã chạm đến tình yêu và sự đồng cảm của tôi. cô nghĩ: “có lẽ chỉ trong đêm mai, người đó chết, chết vì đau, chết vì đói, chết vì lạnh, phải chết” và mình đã cắt dây để cứu anh ta. hành động “vừa đánh vừa chạy” đã phần nào thể hiện khát vọng sống, khát vọng chấm dứt thân phận làm con đường sống, trừ nợ của anh. Họ đánh thức anh dậy để đến khu du kích của thảo nguyên, tham gia cách mạng.

Truyện “Vợ chồng ông quan” chứa đựng những giá trị hiện thực và giá trị nhân đạo cao cả. Thông qua vở kịch, nhà văn muốn tố cáo chế độ phong kiến ​​và giai cấp thống trị bóc lột người dân dưới hình thức cho vay nặng lãi. cá mập vì nợ nần của bố mẹ tôi mà đem tôi đi cầm cố. ông cũng lên án những hủ tục lạc hậu như tục “cúng ma” khiến người dân sa vào mê tín dị đoan, ngăn cản họ thoát khỏi vòng vây để tự cứu mình.

Đồng thời, tác giả cũng thể hiện niềm xót thương, thương cảm đối với những người lao động miền núi phải chịu đựng sự áp bức của giai cấp thống trị bằng những thủ đoạn, gian ác. ca ngợi sức sống mãnh liệt tiềm ẩn trong con người anh. chính sức sống đó đã giúp họ thoát khỏi kiếp sống nô lệ để làm cách mạng, vươn lên cuộc sống tự do.

Với lối viết cá nhân hoá, nhà văn đã xây dựng hai nhân vật đại diện cho những con người có phẩm chất tốt đẹp nhưng gặp bất hạnh, đau khổ. tôi đại diện cho kiểu nhân vật thất thường và vỏ bọc đại diện cho kiểu hành động của nhân vật. làm nền cho sự nổi bật của con người trong câu chuyện cổ tích là hình ảnh thiên nhiên Tây Bắc tuyệt đẹp: “gió thổi cánh đồng vàng ruộm”, “ở những bản làng mèo đỏ, những vạt áo đã trút bỏ hoa để. khô trên mỏm đá như một con bướm sặc sỡ. đây là những hình ảnh giàu chi tiết nghệ thuật.

Cùng với đó, các phong tục, tập quán như bắt vợ, phạt tiền, xét xử được thể hiện độc đáo. câu chuyện được kể ở ngôi thứ ba, điểm nhìn trần thuật đã chuyển từ điểm nhìn xa sang điểm nhìn nội tâm nên vừa khách quan vừa đầy đồng cảm với nhân vật. Ngoài ra, hò vè còn xây dựng những chi tiết giàu sức gợi, giàu ý nghĩa như chi tiết tiếng sáo, tiếng chân ngựa đập vào vách,… ngôn ngữ thơ của văn xuôi cũng là một yếu tố quan trọng tạo nên sức mạnh và sức hấp dẫn. tại nơi làm việc.

với tác phẩm “Vợ chồng son”, tào phớ đã mang đến cho người đọc cái nhìn đầy đủ, toàn diện về cuộc sống của người dân Tây Bắc. trang sách đã khép lại, nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng. và dù tôi đã qua đời nhưng những tác phẩm của ông vẫn còn nguyên giá trị trong lòng độc giả hôm nay và mai sau.

4. phân tích vợ chồng một mẫu số 2 được đề cập

para hoai là một tác gia tiêu biểu của nền văn học Việt Nam hiện đại, ông đã để lại nhiều tác phẩm có giá trị như: Dế mèn phiêu lưu ký, Lời nguyền quê nghèo, … ông là một trong những thành tựu nổi bật nhất, một lần nữa khẳng định tên tuổi của ông trên văn đàn. . . Truyện “Vợ chồng A Phủ” trích từ tuyển tập “Truyện cổ Tây Bắc” đã để lại nhiều ấn tượng với giá trị nhân văn sâu sắc trong lòng người đọc.

Câu chuyện kể về cuộc đời của nhân vật tôi, một cô gái vùng núi Tây Bắc. Em là một cô gái xinh đẹp, có tài thổi sáo, là một người con gái hiếu thảo, chăm lo cho gia đình. nhưng số phận trớ trêu khi tôi buộc phải đồng ý bán mình làm con dâu thống lý để trả món nợ lâu nay của gia đình. Có lẽ, trong xã hội bấy giờ có vô số người cùng khổ như tôi, từ cái thói ham chơi ngông như pá tra mà phải dành cả cuộc đời, thậm chí đánh đổi cả tương lai, tương lai và hạnh phúc của chính mình để trả giá.

Ngày lấy chồng, tôi mất hết tự do, mọi uất ức, đau khổ mà một mình cô ấy phải chịu đựng. đau đớn cho người đàn bà, con nợ oan trái, trước kia còn trẻ đẹp, yêu đời, nay lại càng thê thảm hơn: “mấy tháng trời đêm nào cũng khóc”, nhiều lúc tôi chỉ muốn tự vẫn cho bằng được. một nắm lá, kết thúc cuộc đời tủi nhục của mình, nhưng nghĩ đến bố, anh đành chịu. sự thân thiết là điều duy nhất khiến tôi cố gắng níu kéo, bởi không ai khác, tôi hiểu rằng bố bạn đã phải chịu đựng quá nhiều. Những khó khăn, vất vả trong nhà thống lý đều do chính tay mình làm ra, con dâu không khác gì con cái.

Theo thời gian, tôi quen với khổ rồi không quan tâm nữa, nên tôi chuyển sang ban ngày: “Tôi quên đi cái khổ. Bây giờ tôi nghĩ mình là con trâu, con ngựa … đang ăn cỏ, đi làm. ” tất cả các công việc rửa đay, bẻ ngô, thu hái thuốc phiện, .. Tôi làm mọi việc mà không hề phàn nàn, dù họ có phàn nàn cũng chẳng ai quan tâm.

Xem thêm: Phân tích tác phẩm chuyện chức phán sự đền tản viên

đau khổ về thể xác và tinh thần cũng không ngớt, còn gì buồn hơn khi lấy chồng mà người bên cạnh không phải là người mình yêu thương, thậm chí còn sẻ chia, những lời an ủi, không có gì làm tâm sự khi chán nản, mệt mỏi: “mỗi ngày càng không nói càng… rùa nuôi trong góc ”. thật đau xót cho cuộc sống của những người dân nghèo, những người phải chịu sự bất công và nỗi tuyệt vọng tràn trề.

Có vẻ như hiện tại tôi đang phó mặc cho số phận của mình. đọc những dòng miêu tả về mình lúc này vừa thấy xót xa, vừa thương cảm, vừa xót xa. xót xa cho cuộc đời, phẫn nộ trước chế độ tàn ác và bất công của xã hội đã đưa con người vào tận cùng đen tối.

Dù sống cam chịu và đau khổ, nhưng một sức sống mãnh liệt vẫn luôn cháy bỏng bên trong chờ bụng tôi tỏa ra. Ngày xửa ngày xưa có một cô gái trẻ yêu đời, khao khát tự do, có niềm tin vào tình yêu cuộc sống. tuổi trẻ, khát vọng hạnh phúc ấy không hề bị dập tắt mà chỉ bị dập tắt bởi sự bất công và tàn bạo. để rồi trong đêm tình xuân, khi cả đất trời Tây Bắc đón mùa xuân đến bằng tiếng sáo gọi người tình, lòng tôi lại đong đầy kỷ niệm xưa: “ngoài đỉnh núi có tiếng sáo. thổi sáo gọi bạn.

nghe tiếng sáo mà lòng bồi hồi ”. Tiếng sáo đã thôi thúc tôi tiếp tục đứng, tiếp tục sống, nó khơi dậy biết bao khao khát trong trái tim anh. trở về những kỷ niệm xưa “lòng phơi phới lại” rồi ra góc nhà, bỏ ống dầu mỡ vào bật ngọn đèn mờ, ánh sáng niềm tin trong bóng tối, tù ngục.

Nhưng rồi, thật tàn nhẫn, tên sử gia tàn ác đứng trước mặt tôi, không cho cô ra ngoài, trói cô vào cột nhà bằng dây đay rừng. chính anh đã dùng bàn tay tàn nhẫn đó để trói buộc cuộc đời cô, giờ đây ngay cả khát vọng thanh xuân giản đơn của cô cũng bị anh bóp chết. lúc này đây là nỗi đau thể xác hành hạ nàng, nhưng lòng ta vẫn say mê tiếng sáo trầm tư kia. Có những lúc em bỏ đi nhưng em không thể làm gì khác, thực tế quá phũ phàng một lần nữa bóp nghẹt ý chí sống của em.

Sau đêm xuân ấy, tôi trở lại cuộc sống “trâu ngựa”, cam chịu, cam chịu. khi tôi nhìn thấy người cảnh sát bị trói trong sân, tôi cũng không khỏi bàng hoàng vì cảnh người đàn ông bị thống đốc trói và tra tấn đã rất quen thuộc với tôi. thức dậy bên ánh lửa bập bùng, tôi thấy nước mắt chảy dài trên má.

giọt nước mắt đó khiến tôi nhớ lại ngày trước, bà cũng phải chịu nhiều đau đớn hành hạ, rồi lại nhớ đến chuyện bà lão bị trói đứng chết đứng trong nhà, rồi sợ rằng có lẽ đêm nay, đêm mai, người kia cũng sẽ phải chết. Tôi rơi vào suy nghĩ, đấu tranh nội bộ đã đưa tôi đến hành động quyết liệt cắt dây trói cho một chính quyền.

Dù biết đó là hành động có thể dẫn đến trọng tội, tôi vẫn đồng ý hy sinh bản thân để cứu người đáng thương đó. Đây là hành động thể hiện tinh thần phản kháng mạnh mẽ của nhân dân đối với tội ác, bất công, đồng thời thể hiện tình thương yêu giữa những người nghèo khổ. Cũng tại thời điểm đó, tôi quyết định đi theo phu, đó là một lựa chọn đúng đắn để tôi giải thoát cho cuộc đời mình.

đọc Vợ chồng son, chúng ta mới thấy được tài lột tả tâm lý nhân vật của anh chàng hoai. từng hành động, từng cử chỉ đều gắn với tính cách nhân vật, những chuyển biến tâm lý tinh tế của nhân vật đều được thể hiện rõ nét. lịch sử đã vạch trần tội ác và những bất công của xã hội xưa, thể hiện tiếng nói đồng cảm của nhà văn đối với những người dân miền núi chịu nhiều đau thương.

Ngoài ra, em còn mang đến thông điệp về giá trị cuộc sống: dù trong nghịch cảnh, người nghèo vẫn cần cố gắng, sống và quyết tâm vươn tới những chân trời tự do, tin tưởng vào tương lai tươi đẹp.

5. phân tích tốt nhất về vợ và chồng

tên thật là Nguyên lão, sinh năm 1920 trong một gia đình thợ dệt thủ công mỹ nghệ tại làng nghia đô, huyện hoai đức, tỉnh hà đông, nay là huyện nghia đô, huyện cau giay, nội hà. Quê nội của ông ở Kim Bài, huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Đông (trước đây). thuở thiếu thời, ông phải bươn chải kiếm sống bằng nhiều nghề như gia sư, thợ thủ công, bán hàng, bán hàng… bẩm sinh có năng khiếu văn chương nên ông sáng tác từ rất sớm và được công chúng chú ý ngay. các tác phẩm ban đầu, đặc biệt là nhật ký phiêu lưu từ sách truyện dành cho trẻ em.

Năm 1943, Tô Hoài tham gia Hội văn hóa cứu quốc. Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, ông viết báo và hoạt động văn nghệ ở Việt Bắc. Sau hơn bảy mươi năm miệt mài hoạt động nghệ thuật, đến nay, Toại đã sáng tác và xuất bản gần 200 tác phẩm thuộc nhiều thể loại: truyện ngắn, tiểu thuyết, tự truyện, tiểu luận và kinh nghiệm viết văn … do có vốn kiến ​​thức sâu rộng và đời sống phong phú về phong tục, tập quán. . Từ nhiều dân tộc trên nhiều vùng miền khác nhau của đất nước, đến các sáng tác của hoai đều có xu hướng miêu tả những tình huống đời thường. Tác phẩm của Tô Hoài luôn lôi cuốn người đọc bằng lối kể dí dỏm, sinh động, vốn từ phong phú lạ thường. Năm 1996, Tô Hoài được tặng Giải thưởng Nhà nước Hồ Chí Minh về Văn học Nghệ thuật.

tác phẩm chính: nhật ký phiêu lưu, (truyện thiếu nhi, 1941), khu ổ chuột (tập truyện, 1942), quê hương (tiểu thuyết, 1942), nhà nghèo (tập truyện, 1944), truyện Tây Bắc (tập truyện , 1942), 1953), miền tây (tiểu thuyết, 1967), bụi chân (hồi ký, 1992), buổi chiều (tự truyện, 1999), ba người khác (tiểu thuyết, 2006).

truyện ngắn Vợ chồng phu thê sáng tác năm 1952, in trong tuyển tập truyện Tây Bắc (1953), được giải nhất – giải thưởng của hội văn học nghệ thuật Việt Nam 1954 – 1955. và Vợ người ta là một truyện cổ tích độc đáo có một không hai, hấp dẫn, lôi cuốn bởi giá trị hiện thực và tính nhân văn sâu sắc của nó. Thông qua số phận của Tôi và một Phủ, nhà văn đã tái hiện cuộc sống khốn khó, tăm tối của người dân vùng cao và phản ánh quá trình họ đến với cách mạng.

Vở kịch kể về cuộc sống của một cặp vợ chồng trẻ người Mông, tôi và một người Phú. Tôi bị bắt làm con dâu trả nợ nhà thống lý. một phủ vì dám đánh chuyện, con trai tổng đốc, phải bị phạt làm đầy tớ không lương. cùng cảnh khốn cùng, tôi đã cứu một chính phủ. hai người trốn khỏi nhà, đến thảo nguyên, trở thành vợ chồng và cùng nhau xây dựng cuộc sống mới. Được cán bộ cách mạng soi sáng, một phủ và tôi tham gia lực lượng du kích bảo vệ vùng giải phóng.

Dưới thời thuộc địa phong kiến, các chúa đất ở vùng cao đã sử dụng sức mạnh của mình để làm mưa làm gió. chúng có mọi quyền hành trong tay, cho rằng mình có quyền sống, quyền giết người nên coi mạng người như rác rưởi. cha con, cha con bạo chúa, với tính cách chuyên chế và lối sống nghèo trên mồ hôi nước mắt của dân nghèo, đại diện cho giai cấp thống trị ở miền núi. Cũng như nhiều địa chủ khác, tên thống lý dùng mọi thủ đoạn thâm độc để đàn áp, bóc lột nhân dân, đẩy họ vào cảnh bần cùng rồi biến họ thành nô lệ. tôi và một phu nhân là hai trong số rất nhiều nạn nhân khác của anh ta.

XEM THÊM:  Danh mục tác phẩm của Nguyễn Tuân - Trịnh Nhật Tuân

giá trị hiện thực và nhân đạo của tác phẩm Vợ chồng A Phủ được thể hiện qua số phận của hai nhân vật tôi và một phu nhân.

Em là một cô gái xinh đẹp và khỏe mạnh được nhiều chàng trai yêu mến. cuộc sống tốt đẹp đang chờ em ở phía trước, nhưng chỉ vì món nợ cha mẹ em với quan tổng đốc từ ngày cưới chưa trả nên em bị bắt làm con dâu trả nợ cho quan tổng quản. anh ấy coi tôi như một vật để thay thế số tiền mà bố mẹ anh ấy nợ anh ấy.

Mở đầu tác phẩm, tác giả miêu tả hình ảnh cô gái quay sợi gai cạnh tảng đá trước cửa, cạnh đoàn tàu ngựa. Lúc nào, dù quay, cắt cỏ, dệt vải, chặt củi hay gánh nước từ suối, cô đều cúi mặt với vẻ mặt buồn bã. một cô gái đơn độc, lặng lẽ gần như hòa quyện, giữa những thứ vô tri vô giác: guồng quay, tảng đá, đoàn tàu ngựa … trên sân khấu chật chội, đông đúc của nhà thống lý. cô ấy là con dâu của một gia đình quyền thế với nhiều vợ, tiền và thuốc phiện nhất thị trấn, vậy tại sao cô ấy luôn buồn? tác giả đã tạo ra một tình huống có vấn đề để dẫn dắt người đọc biết được số phận của nhân vật chính của tác phẩm.

Đầu tiên, tôi kể về hoàn cảnh của gia đình tôi, món nợ truyền thống khiến tôi bị bắt làm con dâu lừa nhà thống lý. Mang tiếng là con dâu của quan nhưng thực tế lại là con nợ, kẻ hầu người hạ. nàng đã hy sinh làm “ma” cho nhà thống lí, để nàng không thể chạy trốn, sẽ phải sống khổ sở đến cuối đời. Cô con dâu giảm nợ ấy bị dày vò bởi công việc vất vả hàng ngày, nhưng điều kinh hoàng nhất chính là sự nô lệ tinh thần vĩnh viễn khiến cô như sống mà như chết.

Tôi có linh cảm về số phận bất hạnh của mình. Lúc đầu, anh tự tin rằng mình có thể trả hết nợ cho gia đình. Cô van xin bố: Bây giờ con đã biết làm ngô rồi thì phải làm ruộng ngô để giả nợ đứng tên bố. Bố đừng bán con cho người giàu. nhưng trí thông minh và lòng dũng cảm của một thiếu niên đã không thể chống lại những âm mưu thâm độc của thống đốc và con trai ông ta. Họ đã thắt cổ tôi bằng hai sợi dây vô hình là con nợ và con dâu của một thống đốc tham lam và độc ác.

Phải sống chung với một câu chuyện mà tôi căm ghét và phẫn uất, là nỗi khổ tâm và nỗi đau khôn nguôi của tôi. Trong nhiều tháng, tôi đã khóc mỗi đêm. Tôi đã định ăn lá cây để tự sát. trước khi chết, ông đến lạy cha, nhưng ông già đau khổ kêu lên: ông về lạy tôi sao để tôi cho chết? ngươi chết mà còn nợ ta, quan bắt ta phải trả nợ. Nếu bạn chết, bạn không thể kết hôn với bất cứ ai như trang trại ngô giả, bạn không thể nợ ai đó tôi ốm quá không thể nào con yêu! Nó khiến tôi phải ngậm đắng nuốt cay vào lòng, đành phải về ở rể.

Khoảng thời gian sống của tôi với cha và con trai được bổ nhiệm làm thống đốc là một chuỗi ngày khó khăn và đau khổ. kẻ ác đã cướp đi tuổi thanh xuân của tôi, biến một cô gái xinh đẹp, ngây thơ thành một người phụ nữ héo hon, luôn cúi gằm mặt, buồn bã … Tôi sống bình yên như con rùa nuôi trong góc cửa.

Cuộc sống của tôi đầy rẫy những đau khổ triền miên. Không có ai để chia sẻ tình cảm, cô chỉ có thể làm bạn với lửa trong những đêm đông dài thê lương. tâm hồn tôi lạnh lẽo, trống rỗng, nếu không có ngọn lửa đó, tôi cũng chết … lửa là người bạn duy nhất giúp tôi xua tan đi phần nào bóng tối bao trùm cuộc sống của bạn.

im lặng và im lặng như một cái bóng, đó là cách tôi chọn để sống, mặc dù nó hoàn toàn trái ngược với bản chất sôi nổi và yêu đời của cô gái xinh đẹp và tài năng một thời. Bây giờ, tôi không còn nghĩ đến việc chết vì tôi đã quá quen với đau khổ và tôi nghĩ rằng mình còn sống nhưng đã chết vì cuộc sống không còn ý nghĩa. cuộc sống của tôi là yên tĩnh. sự gian ác của những kẻ thống trị đã giết chết phần tốt đẹp của tôi. anh bị dày vò đến mức tinh thần phản kháng dần dần tê liệt. tiếng thở dài của nàng thể hiện thái độ phó mặc cho số phận: giờ nghĩ mình cũng là trâu, mình cũng là ngựa, ngựa phải đổi từ nhà này sang xe ngựa, ở nhà khác ngựa chỉ biết kiếm ăn. . đồng cỏ và đi làm. con trâu, con ngựa giàu có, vẫn có thể suy nghĩ vào ban đêm và không bao giờ ngừng hoạt động.

Nó trở thành một công cụ làm việc mà tôi phải chấp nhận và chịu đựng sự sỉ nhục. nhưng nỗi tủi nhục của kiếp nô lệ chưa kết thúc ở đó, tôi còn phải chịu đựng một cuộc đày ải tinh thần kéo dài. cuộc sống ngột ngạt và tăm tối của tôi giống như hình ảnh:… trong căn phòng tôi đang ở, đóng kín, có một cửa sổ với một lỗ vuông to bằng bàn tay. mỗi khi nhìn ra ngoài chỉ thấy trăng trắng, không biết là sương hay nắng.

Nhà văn to hoai không chỉ phản ánh bi kịch mà còn miêu tả sâu sắc và thể hiện sức sống tiềm tàng dẫn đến hành động phản kháng quyết liệt và táo bạo của tôi. Trong đêm xuân, tâm hồn tôi xao xuyến, xao xuyến khi nghe tiếng sáo gọi người tình, khi khát khao được yêu và được sống trỗi dậy mãnh liệt trong lòng tôi.

tác giả miêu tả sâu sắc và tinh tế sự tái sinh của nhân vật tôi, phù hợp với tính cách của cô gái đó. những yếu tố ngoại cảnh tác động đến tâm lý nhân vật như cảnh ngày xuân, tiếng sáo xin bạn tình, rượu mời giao thừa … đã khơi dậy trong tôi mọi cảm xúc: căm thù bất công, tàn bạo, khát khao một cuộc sống tự do, hạnh phúc. .

trong đêm xuân, tiếng sáo, tiếng kèn, tiếng hò reo phấn khích của trai gái và trẻ em tụ tập ở sân chơi trên cao của làng vang lên: bên tai tôi rộn rã tiếng sáo gọi người. trưởng làng. Không khí nồng nàn của mùa xuân càng được củng cố bằng bữa tiệc giao thừa ở nhà thống đốc với tiếng cồng chiêng rộn ràng và tiếng người múa hát … Tôi cũng uống. Tôi lén lút với lấy bình rượu, uống từng bát. say quá… Tôi đang sống trong một trạng thái không bình thường. rượu làm say tôi, nhưng tâm hồn anh từ từ thức tỉnh sau nhiều tháng im lặng, hoang mang vì chết tiệt. Cách tôi uống rượu bằng bát khiến mọi người nghĩ rằng tôi đang cố uống những đắng cay của kiếp trước và uống những khát khao cho kiếp sau. Những âm thanh huyên náo và náo nhiệt của ngày đầu năm mới đã đưa tôi thoát khỏi tâm trạng lạnh nhạt và thờ ơ bấy lâu nay. Dấu hiệu tích cực đầu tiên là tôi nhớ về những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ chưa xa, với những bữa nhậu bên bếp lửa ấm áp, với tiếng sáo du dương, da diết của biết bao trai làng ngày đêm theo tôi …

nhớ lại quá khứ có nghĩa là tôi đã thoát ra khỏi trạng thái sống chết. niềm vui đã trở lại với tôi: tôi thấy sảng khoái trở lại, và lòng tôi bỗng vui như những đêm giao thừa trước. Tôi còn rất trẻ. Tôi vẫn còn trẻ. Tôi muốn chơi sinh lực bị kìm nén bấy lâu nay trỗi dậy mạnh mẽ, không gì có thể ngăn cản được.

ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu tôi là một ý nghĩ kỳ lạ nhưng rất chân thật: nếu bây giờ trong tay tôi có một cái lưỡi đinh, tôi sẽ ăn thịt nó chết ngay, không thèm nhớ lại nữa, .. hư. lôgic trên cho thấy rằng khi khát vọng sống được khơi dậy, nó sẽ trở thành một sức mạnh xung đột gay gắt với tình trạng vô nghĩa của thực tại. Ý tưởng chết ngay bây giờ là một biểu hiện của sự phản kháng với thực tế, cho thấy rằng tôi nhận thức sâu sắc về hoàn cảnh đau đớn và tủi nhục của mình.

Trong khi đó, tiếng sáo gọi bạn đồng hành vẫn tiếp tục thôi thúc, mời gọi. Tiếng sáo là biểu tượng của cuộc sống, tình yêu và sự tự do tưởng chừng như đã bị lãng quên từ lâu thì nay nó lại đang rục rịch trở lại. tiếng sáo được miêu tả song song với diễn biến tâm trạng nhân vật tôi, nó là ngọn gió thổi ngọn lửa vẫn rực cháy trong trái tim người con gái luôn khao khát tình yêu. tiếng sáo đầy ám ảnh đã đi vào thế giới tâm hồn tôi. bây giờ, trong đầu tôi, tiếng sáo vang lên.

cuộc sống trỗi dậy trong tôi như những đợt sóng ào ạt, cơn sau mạnh hơn đợt trước và biến thành hành động: Tôi vào góc nhà lấy ống mỡ, cuộn lại một đoạn rồi cho vào đĩa đèn. đối với bạn chiếu sáng đây có thể được coi là một hành động thức tỉnh: Tôi đã thắp một ngọn đèn để soi sáng cuộc đời tăm tối của tôi để tìm ra một lối thoát. con người thật trong tôi sống lại, lẫn lộn với con người thật khiến tâm trạng cô xao động, mông lung. Tôi sống trong hiện tại và tôi sống trong quá khứ. một hành động gây ra một hành động khác giống như một phản ứng dây chuyền.

dường như bỏ qua những hạn chế khắt khe của quyền lực, thần quyền, xiềng xích tàn bạo của thống đốc, tôi hoạt động như một con người tự do theo suy nghĩ và cảm xúc của mình. cô quấn tóc, lấy váy hoa ép từ phía trong tường chuẩn bị đi chơi Tết.

Giữa lúc khao khát sống mãnh liệt nhất của tôi, cũng là lúc anh bóp chết chúng nhất: anh lùi lại, túm lấy tôi, dùng thắt lưng trói hai tay tôi. Anh ta lấy sợi đay thúng trói tôi vào cột nhà. tóc của tôi rụng từng quấn tóc đuôi ngựa, khiến tôi không thể nghiêng đầu nghiêng ngả. Sau khi trói vợ xong, anh ta buộc thắt lưng xanh bên ngoài áo sơ mi rồi tắt đèn, đi ra ngoài, đóng cửa phòng ngủ. Trong từng chuyển động, người đọc có thể thấy được sự tàn nhẫn đến lạnh lùng và vô cảm của một kẻ mất hết nhân tính.

Cả đêm, tôi bị trói vào một bài đăng. Tôi đã sống trong sự giằng xé gay gắt giữa khát vọng hạnh phúc cháy bỏng và hiện thực đau đớn, tủi nhục. khi mới bị trói, tôi vẫn theo tiếng sáo và những bữa tiệc tết: tiếng sáo đưa tôi đến những cuộc chơi, những bữa tiệc. Tôi gần như quên mất mình đang bị trói, tôi quên mất những sợi dây buộc vào làn da đau nhức của mình. trong thời điểm vô cùng cấp bách muốn sống, tôi cố gắng bước đi, nhưng không thể thoát ra được. sự đối lập hoàn toàn giữa giấc mơ bay bổng và hiện thực phũ phàng thể hiện ở hai âm thanh tương phản: tiếng sáo gọi bạn đồng hành và tiếng vó ngựa đập vào vách tường khô khốc: Tôi không còn nghe thấy tiếng sáo. tất cả những gì tôi có thể nghe thấy là tiếng chân ngựa va vào tường. con ngựa bất động, gãi chân, nhai cỏ. Tôi thổn thức khi nghĩ rằng mình không giỏi như một con ngựa.

hiện thực tăm tối đã lấn át và bóp nghẹt những ước mơ và khát vọng tươi sáng. nhưng nhà văn không để nhân vật của mình tuyệt vọng. điều kỳ diệu là dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, mọi thế lực của cái ác cũng không thể tiêu diệt được sức sống của con người. run rẩy, đói khát, nhục nhã, tôi tiếp tục sống trong im lặng, tiềm ẩn, mãnh liệt. trong sâu thẳm tâm hồn anh vẫn cháy bỏng không ngọn lửa, sáng lên ngọn lửa yêu đời. phản ứng tự phát ban đầu đã không thể giải thoát cuộc sống của tôi, nhưng những giây phút thức giấc bây giờ mang một ý nghĩa của sự thức tỉnh. như ngọn lửa cháy âm ỉ trong đống tro tàn, một ngày nào đó nó sẽ bùng cháy dữ dội.

ngày đó đã đến. đối diện với cảnh một người can đảm, trơ trẽn như phu nhân phải bị đánh đập, bị trói và thầm khóc vì tủi nhục, tôi chợt nhớ đêm qua ông đã từng trói tôi, tôi cũng phải tự trói mình như thế này. Tôi đã khóc rất nhiều lần, những giọt nước mắt chảy dài trên miệng, xuống cổ, tôi không thể lau đi. trời ơi, anh ép người ta đối mặt với cái chết, anh ép mình chết đi, anh bắt người phụ nữ hôm trước cũng ở trong căn nhà này phải chết … cứ thế này thì đêm mai người kia sẽ chết, chết một cách đau đớn. , chết đói, chết rét, phải chết. Tôi là phụ nữ, tôi đã ép mình trở về ngôi nhà ma của anh ta rồi, nên tôi chỉ biết chờ ngày mình đổ xương ở đây … người khác phải chết … tôi không thể không cảm thấy tiếc cho người, Hỡi tình yêu. Tôi nhớ những đau khổ và kinh hoàng mà tôi đã phải chịu đựng trong những năm qua. giọt nước mắt đau đớn của bạn đánh thức nỗi đau đang chìm trong tim tôi. Tôi thương cảm cho số phận của một chính phủ và căm thù tên thống đốc độc ác và con trai của ông ta, tôi quên đi nỗi sợ hãi của mình nên đã có hành động bất ngờ và táo bạo là cắt dây thừng để cứu ông ta.

Hành động đó là tự phát nhưng không hoàn toàn ngẫu nhiên. từng hứa sẽ làm ruộng trả nợ thay cha, cắn răng chịu đựng nỗi tủi nhục làm con dâu để thoát nợ, tôi tìm đến cái chết để giải thoát cho mình. , vậy tại sao tôi lại không dám liều chết để cứu một người vô tội cùng hoàn cảnh với tôi?

Tôi cắt dây thừng để cứu chú của mình và đột nhiên quyết định chạy theo ông để thoát khỏi hong ngai. hành động này chứng tỏ rằng khi khát vọng sống tiềm ẩn trong con người thức tỉnh, nó sẽ là ngọn lửa bùng cháy dữ dội không thể dập tắt. nó sẽ trở thành thái độ phản kháng đối với giai cấp thống trị. những người bị áp bức sẽ vùng lên đối mặt với bạo lực và sức mạnh để giải phóng mình khỏi nô lệ.

đây là kết quả tất yếu của một quá trình dồn nén, áp bức về tinh thần và thể xác, giờ là lúc chúng ta nên dừng lại. Tôi cắt dây thừng để cứu cô ấy, đồng thời tôi cắt sợi dây vô hình trói buộc cô ấy vào một cuộc đời tủi nhục. một hành động bất ngờ và quyết liệt hơn sau đó. Tôi thoáng nghĩ đến việc có thể chết thay cho anh ta, nhưng ngay khi anh ta bỏ chạy, tôi lập tức chạy theo: anh ta che cho tôi… Tôi sẽ chết ở đây. Tôi đã cứu bạn, tại sao bạn không tự cứu mình? nhà văn đã miêu tả đúng những chuyển biến nhanh chóng, tự nhiên và hợp lý của tâm trạng nhân vật trước tình thế nguy cấp giữa cái chết và sự sống.

Hai người cùng cảnh ngộ hỗ trợ nhau trong im lặng và chạy xuống sườn núi, tránh xa địa ngục đã giam cầm và dày vò họ suốt nhiều năm. trở về từ cõi chết, họ trỗi dậy để tìm lý do sống, làm lại cuộc đời.

Giống như tôi, nhân vật của một chính phủ có một số phận đặc biệt. khi còn nhỏ mồ côi cha mẹ, không còn người thân thích trên đời. có lần họ bắt cóc một chính phủ và mang nó từ trên núi xuống để bán lấy gạo cho người dân Thái Lan. Tuy mới mười tuổi, nhưng không thích ở dưới ruộng trũng, cậu tìm cách vượt ngục và lưu lạc đến Hồng Ngải. Lớn lên ở lưng chừng núi, một phủ trở thành một người cường tráng, cường tráng, chạy nhanh như ngựa, biết ném lưỡi cày, đục đẽo, cày giỏi và săn bò tót vô cùng dũng cảm. trong làng có bao cô gái yêu: ai lấy được cung điện bằng chăn trâu vào nhà tốt, sớm trở nên giàu có. người ta muốn nói đùa như vậy, nhưng chính quyền nghèo lắm, nó không có cha mẹ, không có ruộng, không có tiền, nó chỉ thuê công nhân để kiếm sống. phong tục cưới xin cực kỳ tốn kém nên chính phủ không thể lấy được vợ.

cuộc sống hoang dã và điều kiện sống khắc nghiệt đã khiến anh ta trở thành một người đàn ông có bản lĩnh, mạnh dạn, can đảm và đức độ. quan không sợ quan mà thẳng tay trừng trị khi phá rối cuộc vui xuân của bè bạn. chính quyền thu giữ chiếc vòng cổ bằng bạc có tua màu xanh và đỏ của shi (dấu hiệu của các con trai nhà quan) để hạ đầu, xé áo và đánh đập anh ta để trút giận.

Một chính phủ đã phải trả giá đắt cho hành động táo bạo của mình. trận chiến liều lĩnh và thú vị đó hóa ra lại là khởi đầu của một cuộc hành trình cực khổ trong cuộc đời của một chính phủ. anh ta bị cảnh sát bắt, đánh đập và phạt tiền. người đọc không thể quên đoạn văn tả cảnh sát phạt với những hình ảnh và chi tiết rất đắt: động tác vuốt ngược cái đầu trọc, vén mái tóc dài về phía trước rồi kéo theo tiếng gọi của pa tra; tư thế quỳ gối bất động suốt một ngày đêm như afu đã hóa đá; cách tra tấn tàn bạo và mất trật tự của bọn tay sai, một số thì đánh đập, một số khác thì lạy lục, kể tội, chửi bới … rồi những lời buộc tội vô lý và lố bịch của thống đốc … hiểu biết về phong tục kỳ lạ của người altiplano là tư liệu quý giá giúp tạo nên một cảnh trừng phạt độc đáo trong văn học hiện đại.

Nhà văn đã tỏ ra rất sâu sắc trong việc miêu tả con người và cuộc sống ở vùng cao. cha con chủ tướng và bọn tay sai là hiện thân của giai cấp thống trị tàn ác, bất nhân. các quan thủ thư, quan trấn, đốc phủ… lợi dụng chuyện quan phủ đánh chuyện để kéo đến nhà quan phủ xử lý vụ việc và dùng bữa từ trưa đến khuya. hàng chục người hút thuốc phiện hàng rào. mỗi lần hút xong, một phủ phải quỳ giữa nhà để tay sai của thủ thư xông vào đánh: thế này, cả chiều, cả đêm, càng hút, càng thức, càng đánh. anh đánh, càng chửi càng bốc khói …

Trong đoạn văn miêu tả cảnh sát phạt, chi tiết cuối cùng là chi tiết để lại ấn tượng sâu sắc: đến lúc không còn phải quỳ, phải chiến đấu nữa, có thể đứng dậy, chân đau, nhưng anh. phải tự tay mình cầm con dao lợn để phục vụ chính những người đã đánh mình, khiến mình từ đó trở thành nô lệ cho thống đốc.

Dù phải sống như một người đòi nợ trong nhà thống đốc, anh vẫn là một người tự do. suốt năm, anh ta lang thang ngoài gò đất trong rừng, làm mọi việc. một hôm, vì mải bắt nhím và để hổ bắt bò, một ông phủ điềm nhiên đem nửa con bò đực ăn dở và xin người cha cho mượn súng để bắn hổ, coi đó là việc rất nên làm. . dễ dàng. chính phủ không sợ ai cả. đối với hổ hay thống đốc cũng vậy. ngay cả khi ông điềm nhiên đi lấy cọc và dây mây, rồi tự tay đẩy cọc để bọn tay sai của tổng trấn chốt lại, một phủ vẫn dửng dưng. Anh ấy là một người mạnh mẽ và dũng cảm, anh ấy không sợ cái chết… ”

to hoai đã phát hiện ra hai nét tính cách trái ngược nhau ở một người đàn ông: một người dũng cảm, bất khuất và một người đòi hỏi số phận. một năm đại diện cho những phẩm chất tốt đẹp của một người, trong khi năm kia đại diện cho sự sỉ nhục. hai mặt đối lập này cùng tồn tại. đó là nguồn gốc của sự chuyển động và phát triển nội tại của hình ảnh một chính phủ.

chạy trốn khỏi hồng ngai, thoát khỏi sự áp bức của quan tổng trấn, một phủ và tôi đã gặp một kẻ thù nguy hiểm không kém là kẻ thù Pháp. họ là kẻ trộm quê hương và đồng thời họ cũng cướp đi quyền tự do được sống như con người. họ không khác gì những người đàn ông mạnh mẽ, những kẻ thống trị độc ác của vùng núi.

Giặc Pháp xâm lược vùng núi cao, đốt nhà, hành hung và bắt dân. một chính phủ bị cướp đôi lợn, bị đánh đập, bắt đi vác đá xây thành … một chính phủ căm thù quân Pháp vì biết ông là dân tự do; của cải chúng lấy trộm là mồ hôi nước mắt của chúng ta: chúng ta phải nhớ trả thù.

sống ở sa pa, một cặp vợ chồng phú có thể thực sự là con người. chúng đã được minh họa bằng hình ảnh của các tôn giáo châu Âu. Từ một cậu bé nghèo khổ, nô lệ, thành phụ, anh đã trở thành một chiến sĩ du kích dũng cảm, tự tin và anh thực sự trở thành chỗ dựa tinh thần của tôi. sống bên cạnh một phủ, từng chút một tôi không còn sợ hãi, cô vững tin vào cuộc sống mới, vào cuộc kháng chiến.

Tham khảo: Cảm nhận 2 câu thơ cuối đoạn trích Chí khí anh hùng – Trường THPT Thành Phố Sóc Trăng

Giá trị hiện thực của truyện ngoài việc tái hiện cuộc sống khốn khó của nô lệ còn nói lên một sự thật đáng buồn: con người bị áp bức, trù dập quá lâu sẽ bị tê liệt phản kháng, bị đầu độc bởi tâm lý nô lệ. . . bạo lực của địa chủ kết hợp với thần quyền, mê tín dị đoan và thực dân Pháp thời kỳ trước và sau cách mạng tháng Tám năm 1945 đã ngăn cản không cho chúng vùng lên. nhưng trong cuộc sống, có áp bức và có đấu tranh. tôi và một phu nhân như bao người khác sẽ vùng lên để giải phóng chính mình và có được quyền làm người tự do. đời sống vợ chồng sau này đã minh chứng cho quy luật muôn thuở đó.

Giá trị hiện thực của tác phẩm ẩn chứa giá trị nhân đạo sâu sắc. có lòng căm thù giai cấp thống trị và xã hội bất công, tác giả mới thể hiện sự tố cáo mạnh mẽ. Tác giả có thực sự đồng cảm với số phận đau khổ của con người? tác giả mới đã viết những trang xúc động mạnh mẽ như vậy.

Tính nhân văn của vở kịch được thể hiện trước hết ở sự bênh vực, đồng cảm sâu sắc với số phận của những con người bất hạnh như tôi và một người phu. Ở khía cạnh này, Tô Hoài đã thể hiện sự am hiểu sâu sắc từ đời sống vật chất đến đời sống tâm lý của đồng bào các dân tộc thiểu số miền núi Tây Bắc.

khi miêu tả, ngoài sự đồng cảm với số phận trớ trêu, người đọc còn cảm nhận rất rõ thái độ của nhà văn: tố cáo sự tàn bạo của bọn quan lại phong kiến ​​miền núi, lòng căm thù giặc căm thù những thế lực chà đạp lên nhân phẩm. A hoai còn phát hiện và trân trọng những phẩm chất cao quý như khát vọng tự do, hạnh phúc và sức sống tiềm tàng mãnh liệt của đồng bào vùng cao.

Tôi không đồng ý để nhân vật của mình bị đẩy vào hoàn cảnh bế tắc và tuyệt vọng. Mùa đầu tiên khép lại với một kết thúc tốt đẹp. Bạn và tôi đã tự giải thoát cho mình. trong phần hai của vở kịch, họ trở thành vợ chồng, sống cuộc sống tự do trong khu du kích.

số phận đau khổ, nô lệ của mỏ và chính quyền tiêu biểu cho số phận của người dân miền núi dưới chế độ cũ. sự bần cùng hóa con người, chà đạp nhân phẩm, tình yêu và hạnh phúc là điều phổ biến ở cả miền xuôi và miền xuôi.

Chuyện vợ chồng là một trong những câu chuyện giải quyết vấn đề số phận con người trong xã hội thực dân, phong kiến ​​từ khá sớm.

XEM THÊM:  Hình tượng người phụ nữ trong truyện kiều

Thành công cơ bản của truyện Vợ chồng son là nghệ thuật xây dựng nhân vật, đặc biệt là nghệ thuật khắc hoạ tâm lí nhân vật. Cả hai nhân vật tôi và một phủ đều thể hiện một cách sinh động và chân thực những nét độc, lạ trong tính cách của người Mông nói riêng và người miền núi nói chung. Hơn hết là lối sống mộc mạc, hồn nhiên, phóng khoáng, tự do. Những phẩm chất này mang lại cho mông một sinh lực dồi dào khiến chúng đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi áp bức. Bề ngoài cô điềm đạm, ít nói và nhẫn nhịn nhưng bên trong cô lại có khát vọng sống mãnh liệt, tự do và hạnh phúc. một chính phủ táo bạo, mạnh dạn nhưng giản dị, tự tin. cả hai đều là nạn nhân của bọn địa chủ, bọn thống trị miền núi tàn bạo, dã man. họ có một sự phản kháng rất mạnh mẽ.

Sự miêu tả tâm lý nhân vật sắc sảo của anh Hái được thể hiện rõ nhất qua việc thể hiện những diễn biến nội tâm phức tạp, tinh tế của nhân vật tôi trong đêm tình xuân và hành động cắt dây thừng cứu một phủ.

to hoi là một nhà văn có tài miêu tả thiên nhiên và phong tục, tập quán xã hội. khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ, thơ mộng và những con người Tây Bắc với những tính cách riêng biệt … đã được tác giả khắc họa bằng ngòi bút tài hoa, mang hương vị đặc trưng của núi rừng Tây Bắc.

nghệ thuật kể chuyện của

to hoai là linh hoạt, dẻo dai, vừa tiếp thu tính truyền thống vừa có tính sáng tạo. nhà văn vẫn kể câu chuyện chủ yếu theo trình tự thời gian, tạo ra một dòng chảy liên tục, nhưng đôi khi đan xen quá khứ với hiện tại một cách tự nhiên và hợp lý để làm nổi bật những điều cần thể hiện.

Bằng cách miêu tả số phận của hai nhân vật tôi và một phu nhân, nhà văn Toại đã tái hiện lại trước mắt người đọc toàn bộ cuộc sống tăm tối, khốn khó của người dân miền núi dưới ách thống trị man rợ của bọn quan lại, phong kiến. quá trình giác ngộ cách mạng của những người chồng thành phu tiêu biểu cho con đường đến với đảng và theo cách mạng của đồng bào các dân tộc miền núi. Qua những hình tượng văn học của tác phẩm, tác giả gián tiếp khẳng định chỉ có cách mạng mới giải phóng được con người khỏi ách áp bức bất công, giúp con người có được cuộc sống tự do, hạnh phúc. đó chính là giá trị hiện thực và nhân đạo cao cả của tác phẩm. giá trị này giúp câu chuyện đứng vững trước thử thách của thời gian và tiếp tục được nhiều thế hệ độc giả yêu thích.

6. cảm nghĩ về công việc của vợ chồng

to hoai là một nhà văn văn xuôi hiện đại lớn của Việt Nam, ông đã để lại cho thế hệ sau số lượng tác phẩm kỷ lục. Vợ Chồng A Phủ là một trong những truyện thành công nhất trong số ba truyện đã viết. trong chủ đề Tây Bắc của mình. việc làm có giá trị hiện thực và tính nhân văn sâu sắc.

Đặc biệt, truyện đã xây dựng thành công nhân vật tôi, qua đó ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn, sức sống tiềm tàng, nghị lực vươn lên cách mạng của nhân dân Tây Bắc, đồng thời cũng góp phần thể hiện sự tàn bạo của con người. của Tây Bắc, chế độ phong kiến ​​ở miền núi lúc bấy giờ đã tố cáo chế độ tàn bạo đó.

Tác phẩm Vợ chồng son gây ấn tượng bởi cách mở đầu với việc giới thiệu nhân vật tôi trong một tình huống ngược đời: “Ai từ xa trở về, có dịp vào nhà thống lý, thường thấy cô gái ngồi quay quần. cây gai bên tảng đá trước cổng, cạnh xe ngựa. Bao giờ cũng vậy, dù quay sợi, cắt cỏ, dệt vải, chặt củi hay gánh nước từ suối, cô đều cúi gằm mặt, nét mặt đượm buồn. Lẽ ra cô ấy phải là vợ của một người giàu có, đáng lẽ phải có một cuộc sống sung túc, nhưng qua lời giới thiệu, tôi đã tạo ra những tương phản về một cô gái bình lặng một mình, im lặng như thể lẫn lộn với những vật vô tri vô giác: bánh xe quay, sợi chỉ, hòn đá, con ngựa. . con thuyền; cô gái là con dâu của nhà thống trị quyền thế và giàu có, nhưng tại sao khuôn mặt của cô ấy lúc nào cũng “buồn bã”? Từ những nét miêu tả ấy, gương mặt ấy gợi ra một số phận đau khổ, bất hạnh nhưng nó cũng ngầm ẩn chứa một sức mạnh tiềm ẩn. Trước đó, tôi là một cô gái xinh đẹp, có năng khiếu âm nhạc, thổi sáo giỏi và xếp lá trên môi giỏi, thổi lá cũng hay như thổi sáo. Tôi là một cô gái nhạy cảm, giàu khát khao được yêu và được yêu, nhưng hoàn cảnh buộc phải bán mình cho nhà thống lý để làm vợ một nhà sử học và từ đó tôi phải sống một cuộc đời đầy bất hạnh.

không chỉ nói về nỗi đau thể xác mà còn khắc họa nỗi đau tinh thần và tâm hồn của tôi. một cô gái mới lớn từng say đắm trong tình yêu, giờ đã im lặng “rút lui như con rùa nuôi trong góc bể”. và hơn hết là hình ảnh căn phòng trọ khép hờ bằng cửa sổ lỗ vuông to bằng bàn tay tôi, khi tôi ngồi vào trông lúc nào cũng như vầng trăng trắng mờ ảo, không biết là sương hay nắng ” . thực sự là một loại địa ngục trần gian giam giữ cơ thể tôi, cô lập linh hồn tôi khỏi cuộc sống và hứa hẹn cho nó sức trẻ và sức sống.

chính vì vậy mà đã có lúc cô muốn chết đi nhưng không được, vì cô còn nợ cha … chính lúc này cô gái càng đáng thương hơn khi sống kiếp người dùng để trả nợ. . .có gia đình với cha nhưng sẵn sàng bán đứng và sống cuộc đời khốn khó. bởi vì chết có nghĩa là tiếp tục muốn chiến đấu chống lại sinh mệnh không hồi sinh, có nghĩa là dù sao vẫn là sống sót. và khi tôi không muốn chết, điều đó có nghĩa là sự nghiêm túc của tôi đối với cuộc sống không còn nữa và đó chỉ là cái xác không hồn của tôi.

Dù tôi không có chút tình cảm nào với anh ấy, anh ấy vẫn là một người chồng trên danh nghĩa đối với tôi và tôi phải phục tùng anh ấy thay vì chăm sóc một người vợ cho chồng. nhưng rồi nỗi ám ảnh và sức sống mãnh liệt của tuổi trẻ cứ lớn dần, chiếm lĩnh hoàn toàn tâm hồn và suy nghĩ của tôi, cho đến khi tôi hoàn toàn chìm vào ảo tưởng: “Em muốn đi chơi… Em cũng đi chơi”. Mãi đến lúc đó, tôi mới hành động như một kẻ mộng du: dựng tóc gáy, mặc thêm váy hoa và cởi áo. Tất cả những việc đó, tôi đều làm như trong mơ, tuyệt nhiên không thấy anh vào, không nghe anh hỏi “, chẳng may anh trói tôi vào cột, rồi đeo nhẫn cho tôi lặng lẽ đi chơi, để lại trong tôi trạng thái mộng du, Đắm mình trong mộng xuân, bồng bềnh trong cảm xúc của một hành trình thanh xuân, tâm hồn vẫn sống ảo, những sợi dây đời thực không thể lay chuyển ngay giấc ngủ của kẻ mộng du.

Đối với tôi, một trong những nhân vật tiêu biểu nhất trong truyện là người tháo gỡ những nút thắt của câu chuyện, trong đó là một cô gái nhỏ nhắn nhưng đầy nghị lực. chồng tôi và tôi cuối cùng đã tìm thấy một cuộc sống rộng rãi và tự do ở một vùng đất mới. đây là cách tôi muốn làm.

những câu chữ như thể tác giả đang chứng kiến ​​tất cả, tuy với những tình tiết nhẹ nhàng nhưng tỉ mỉ và để lại nhiều cảm xúc trong lòng người đọc. lịch sử cũng góp phần thể hiện hai tư tưởng lớn: hiện thực và nhân văn. một cặp vợ chồng đã phản ánh rất chân thực và sinh động hình ảnh đời sống xã hội của người dân vùng núi Tây Bắc trước ngày giải phóng giếng nước. Cách khai thác của tác giả đã tạo nên thành công đáng kể về đề tài miền núi trong văn học Việt Nam.

Qua vở kịch, người đọc có thể thấy ở vùng đất bị Pháp chiếm đóng bấy giờ, chế độ chuyên chế của xứ lang đạo vẫn còn, còn khắc nghiệt và tàn ác hơn nhiều so với chế độ phong kiến ​​thực dân ở miền xuôi. hiện thân của bạo chúa man rợ đất đai ấy là cha con gia đình phụ quyền. họ đã lợi dụng quyền lực phong kiến ​​và các tập tục trên núi để biến những người lao động hàng ngày thành nô lệ không công, lao động nặng nhọc như trâu ngựa để làm giàu.

Vở kịch “Vợ chồng thống trị” không chỉ vạch trần tội ác của bọn phong kiến ​​miền sơn cước mà còn vạch trần tội ác của thực dân Pháp đã đánh chiếm Tây Bắc từ lâu ..

Không chỉ dừng lại ở những giá trị hiện thực mà nó còn chứa đựng những giá trị nhân đạo sâu sắc. từ niềm cảm thông sâu sắc trước nỗi đau của con người, trân trọng vẻ đẹp tâm hồn con người và tin tưởng vào khả năng vươn lên của bản thân. và trong công việc, chủ nghĩa nhân đạo mới không chỉ yêu thương, đồng cảm với những đau khổ của con người mà còn nhằm giải phóng con người khỏi mọi xiềng xích áp bức, đau khổ, xây dựng cuộc sống hạnh phúc cho chính mình. cách kết thúc câu chuyện khi tôi và phu nhân bỏ trốn đi tìm vùng đất mới … là một trong những điển hình như thế này.

thông qua tác phẩm Vợ chồng A Phủ, tác giả đã góp phần tái hiện một cách chân thực và sâu sắc những giá trị sống, những triết lý nhân sinh về cuộc sống, sự đồng cảm của chính tác giả đối với đứa con của mình qua việc làm của mình để chống lại các thế lực phong kiến. . ở miền núi, các thế lực thực dân xâm lược; và đặc biệt là đồng cảm sâu sắc với số phận của những người nông dân miền núi và khẳng định phẩm chất tốt đẹp của họ.

7. phân tích nhân vật tôi trong Vợ chồng phu

Tây Bắc là vùng đất đã gây biết bao thương nhớ cho người viết, trong đó có noi. “Vợ chồng A Phủ” là tác phẩm được ông sáng tác năm 1952 và được in trong tuyển tập “truyện Tây Bắc”. đây là kết quả của chuyến đi thực tế kéo dài 8 tháng lên vùng cao Tây Bắc của nhà văn. Điểm nổi bật của câu chuyện này là nhân vật tôi, người đã để lại nhiều ấn tượng và cảm xúc cho người đọc.

Tôi là nhân vật chính trong phần mở đầu của vở kịch “vợ chồng”. đây là nhân vật điển hình, đại diện cho số phận người con dâu lận đận nợ nần nơi núi rừng. Tôi có một tình huống rất buồn và không may. Anh sinh ra trong một gia đình nghèo. Vì không có tiền cưới vợ nên bố tôi đã vay tiền của quan tổng đốc và hàng năm phải trả lãi cho một nương ngô. cho đến khi mẹ tôi qua đời, bà vẫn không trả nợ.

Trước khi kết hôn, tôi là một cô gái xinh đẹp có tài thổi kèn hoặc thổi sáo. những đêm tình mùa xuân “trai đến đứng đầu phòng em”. Em có sức hấp dẫn, lôi cuốn như một bông hoa của rừng đầy hương sắc. Vẻ đẹp của cô gái mông lép khiến đàn ông nào cũng muốn có được.

Em là một cô gái yêu tự do dám tố cáo hủ tục dùng người để thay cho món nợ vật chất của người thân vẫn còn tồn tại trong cuộc sống của đồng bào các dân tộc Tây Bắc. khi thống lý li pa tra nói với cha tôi: “gả con gái này về làm dâu cho ta, ta sẽ xóa hết nợ”, ta đã thẳng thắn đáp: “nay ta đã biết trồng và làm bắp, ta phải làm việc”. trong ruộng ngô nợ giả nhân danh cha. Bố ơi, đừng bán con cho nhà giàu “. -in-rể để thoát khỏi nợ nần và sống một cuộc sống không tự do trong nhà của thống đốc.

Khi bị bắt làm con dâu để giải quyết nợ nần, tôi cảm thấy vô cùng đau đớn và uất ức: “hàng tháng trời, đêm nào tôi cũng khóc”. Tôi định tự vẫn nhưng nghĩ đến bố “chết đứng không được”. Hành động tự sát của tôi trông giống như một hành động tiêu cực, nhưng thực tế nó thể hiện một cuộc đấu tranh quyết liệt để giải phóng sự sống khỏi trâu và ngựa. hành động đó cũng thể hiện thái độ không chấp nhận cuộc sống thực của tôi, không chấp nhận thân phận nô lệ của tôi.

nhưng thời gian trôi qua, sự phản kháng trong tôi không còn mạnh mẽ nữa. cô được trình bày gián tiếp qua lời kể của tác giả khiến câu chuyện trở nên khách quan và chân thực hơn. hình ảnh người con gái ấy hiện lên qua công việc “ngồi quay sợi gai bên tảng đá trước cổng, bên xe ngựa” cắt cỏ, dệt vải, đốn củi, gánh nước dưới suối. dù làm gì đi nữa, “anh ấy cứ cúi gằm mặt, vẻ mặt buồn bã”.

Tôi gần như câm lặng và cam chịu số phận “tôi sống khổ lâu rồi”, tôi quen khổ “.. nhà thống lý li pa tra” có nhiều vợ nhất, nhiều tiền nhất, lớn nhất. lượng thuốc phiện trong làng “, của cải là thế nhưng con dâu phải lao như ngựa, còn tưởng là trâu, là ngựa” chỉ biết ăn cỏ lao động “. Nhưng con trâu. , con ngựa “nó làm việc đôi khi, đêm nó gãi chân, nhai cỏ” và tôi phải làm việc cả ngày lẫn đêm, không một phút giây nghỉ ngơi. củi, sợi đay bong tróc hiện ra như một dòng chảy bất tận khiến tôi “rút lui như rùa vào một góc”.

dường như cuộc sống không nợ nần của người con dâu đã khiến bà phải câm nín, “càng ngày càng không nói nữa”. Không chỉ vậy, tôi còn mất hết cảm giác về thời gian và không gian. điều này được tác giả miêu tả cụ thể: “Trong căn phòng nơi ông nằm, đóng kín, có một cửa sổ to bằng lỗ vuông to bằng bàn tay. Tôi luôn nhìn ra bên ngoài và tôi chỉ thấy trăng trắng, không biết là sương hay nắng “. Và tôi tự nghĩ:” Mình sẽ ngồi trong cái hố vuông đó và nhìn ra bên ngoài, cho đến khi chết “.

Cứ tưởng cô gái ấy tồn tại như một cái xác không hồn trong nhà thống lý, nhưng không khí mùa xuân đã khiến tâm hồn tôi và lòng yêu đời bay bổng. tiếng sáo mời bạn chơi mang âm hưởng tha thiết, nghiêm trang, nồng nàn gợi nhớ về quá khứ, cuộc sống tự do trước đây của tôi. Tôi làm theo lời bài hát trong im lặng:

“Bạn có một con trai và một con gái, sau đó bạn đi làm và không có con trai con gái, tôi đang tìm người yêu.”

tiếng sáo có một sức quyến rũ kỳ lạ. nó đã đưa tôi trở lại sống với những cảm xúc của một thời tuổi trẻ. Tôi không còn “quay lại”, tôi có thể chịu đựng được nữa. cô ấy dường như muốn thoát ra khỏi vỏ bọc của mình để sống là chính mình. Tôi uống rượu, “uống cạn bát” rồi say, “Tôi ngồi nhìn người ta múa hát mà lòng như sống lại ngày xưa”. trước khi tôi là một người thổi sáo giỏi, “có rất nhiều người yêu thích nó, họ thổi sáo theo tôi ngày đêm.”

không khí của những đêm tình xuân đang về khiến lòng tôi rộn ràng trở lại và “bỗng vui như giao thừa những ngày trước”. Tôi nhận ra mình vẫn còn trẻ và muốn đi chơi như bao người khác. Ý định đi chơi của tôi đã trở thành hành động khi cô ấy “lấy ống mỡ, cuộn lại một đoạn và cắm vào ống đèn để thắp sáng” rồi “quấn tóc cho tôi”, “kéo dài chiếc váy hoa treo bên trong. bức tường”. Việc làm đó của tôi đã thể hiện sự tái sinh trong tâm hồn tôi, thể hiện một sức sống mãnh liệt đã bị khó khăn đè nén bao lâu nay nên không có cơ hội bộc lộ.

nhưng giữa tình yêu mãnh liệt với cuộc sống, tôi cũng bị đánh đập dã man. Anh ta biết tôi muốn đi chơi nên đã “xách cả rổ đay và cột tôi vào cột”, “quấn tóc tôi quanh cột, không cho tôi cúi, ngửa”. trong không gian của bóng tối, tôi vẫn nghe thấy những âm thanh nhẹ nhàng của tiếng sáo “cuốn tôi theo những cuộc chơi, những bữa tiệc”.

một câu chuyện có thể ràng buộc tôi về thể xác nhưng không ràng buộc về tinh thần. tiếng sáo đầy cám dỗ khiến tôi “bỏ đi”, nhưng tôi không thể cử động được vì “chân tay tôi đau nhức không thể cử động được”. nỗi đau thể xác đưa tôi trở về thực tại, tôi đau đáu “thút thít nghĩ mình không bằng con ngựa”. Tôi nhận thức được cuộc sống thực và cảm thấy tiếc cho số phận của chính mình.

Với sức sống mãnh liệt tiềm ẩn trong con người, tôi đã tự giải thoát mình thông qua hành động cắt dây, giải cứu người cai thuốc và cùng anh ta trốn thoát đến khu du kích của thảo nguyên. A Phủ là người phải đối mặt với một câu chuyện: Con trai thống lý Pá Tra khi cùng đám bạn kéo vào làng và dọa đánh những đứa trẻ lạ. Vì đấu tranh cho cái thiện, cho công lý, chính phủ đã bị bắt làm nô lệ cho thống đốc.

Khi tôi nhìn thấy “một dòng nước mắt tươi sáng lăn dài trên đôi má xám xịt của mình”, tôi chợt nhớ đến cái đêm mà họ đã trói tôi lại như thế này. của sự thờ ơ, vô cảm, tôi có cảm tình với hoàn cảnh, tình trạng của một chính quyền. Suy cho cùng, cả hai đều là vật thay thế cho món nợ của người thân hay của chính bạn.

Giai cấp thống trị ở miền núi đã lợi dụng tục lệ cũ đó để bóc lột sức lao động, biến họ thành trâu, ngựa để làm giàu. Với tấm lòng nhân ái, tôi “thắt nút” và bảo anh “đi ngay”. Đó là một hành động hết sức táo bạo vì nếu gia đình thống đốc biết chuyện thì chính tôi là kẻ sẽ bị trói tay vào chốn thâm cung.

Mong muốn giải phóng bản thân và khao khát một cuộc sống tự do đã thúc đẩy tôi chạy trốn với chính phủ. sức sống của nó đã được thổi bùng lên bằng sức mạnh đấu tranh chống lại cường quyền, chế độ thần quyền và chế độ gia trưởng. hành động cắt dây của chính quyền cũng là hành động tự mình cắt dây, kết thúc cuộc đời nô lệ và áp bức của mình.

có thể nói, tôi là linh hồn của phần đầu tiên của câu chuyện “vợ chồng”. nhân vật này được vẽ và khắc họa bằng lối viết cá nhân hóa và nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật tinh tế. Thông qua nhân vật tôi, nhà văn đã thể hiện những tư tưởng nhân văn sâu sắc. đây cũng là một trong những yếu tố quan trọng góp phần tạo nên thành công cho tác phẩm.

8. Tôi cảm thấy cho nhân vật của mình

Tác phẩm “Vợ chồng thành phu” được coi là một trong những bằng chứng tố cáo tội ác của chế độ phong kiến ​​xưa đang đè nặng lên vai người phụ nữ nói chung và nhân vật nữ chính nói riêng. hình tượng nhân vật của tôi trong tác phẩm đã được khắc họa thành công cả về hình thức lẫn tâm hồn.

to hoai là một trong số ít nhà văn của nền văn học Việt Nam khắc họa thành công hình tượng người phụ nữ. hình ảnh người phụ nữ trong các tác phẩm của ông không chỉ đẹp về hình thức mà còn đẹp về nội tâm. Chúng ta có thể thấy điều này qua hình ảnh nhân vật tôi trong tác phẩm “Vợ chồng son”.

Theo mô tả của em, em là một cô gái sinh ra ở vùng núi Tây Bắc. cô mang trong mình những nét tính cách của một cô gái dân tộc thiểu số chất phác, hiền lành. Dù sinh ra trong một gia đình nghèo khó nhưng em vẫn rất lạc quan, yêu đời. Trông em xinh tươi và tươi tắn như một bông hoa rừng tràn ngập sắc xuân. cô ấy không chỉ xinh đẹp mà còn rất tài năng. Em có tài đánh đàn lá hay thổi sáo khiến bao người say mê theo bước chân em từng ngày. anh nghĩ rằng cuộc sống của cô gái sẽ diễn ra suôn sẻ và cô ấy sẽ sớm tìm được định mệnh yêu thương.

nhưng xã hội phong kiến ​​và những hủ tục lạc hậu đã đẩy tôi vào bước đường cùng. gia đình ông vì quá nghèo nên phải vay tiền nhà thống lý để mua một nương ngô kiếm sống, nhưng làm việc hết năm này đến năm khác vẫn chưa trả hết nợ. Tiếc quá, bố mẹ tôi phải giao tôi cho thống đốc để trả nợ.

Ngay từ khi bắt đầu kết hôn, cô đã có thể điều khiển bao nhiêu ước mơ trong cuộc đời mình bị phá hủy và cô phải đối mặt với bi kịch của một người phụ nữ giàu có, có chồng nhưng không có một ngày nghỉ ngơi. Mọi người thấy tôi lẩn quẩn trong góc phố như một con rùa. năm này qua năm khác chôn chân trong căn phòng nhỏ đóng kín chỉ có một ô cửa sổ nhỏ nhìn ra ngoài, không biết là sương hay khói. Tôi đã từ một thiếu nữ yêu đời trở thành một phụ nữ cam chịu. cả năm và cả tháng bạn phải làm việc chăm chỉ. thậm chí “trâu và ngựa đôi khi có thể đứng gãi chân và nhai cỏ vào ban đêm. những người phụ nữ và các cô gái trong gia đình này đang bận rộn làm việc cả ngày lẫn đêm ”. nghĩa là cuộc sống của tôi lúc này còn khổ hơn trâu ngựa trong nhà thống lý. và kể từ khi bố tôi mất, tôi không còn buồn nữa.

nghĩ rằng tôi đang sống ở đây để chờ ngày tôi chết. nhưng không, trong tiềm thức của tôi, khát vọng sống, khát vọng tự do, hạnh phúc vẫn cháy bỏng và chỉ cần một chất xúc tác là bùng nổ mãnh liệt. Tôi nhớ những ngày đầu khi bị bắt về làm vợ quan tổng đốc, bà năm lần bảy lượt tìm cách bỏ trốn để tự tử. nhưng với lòng hiếu thảo dành cho cha, tôi không nỡ lòng nào làm việc đó, thay vào đó tôi chấp nhận sống một cuộc đời như đã chết.

nhưng tôi không an phận để chấp nhận một cuộc sống đầy tăm tối mà để có một cơ hội thuận lợi để thổi bùng lên khát vọng sống trở lại. Khi “đêm tình mùa xuân” em muốn mặc áo đẹp, muốn thả hồn theo tiếng sáo gọi em. Tôi đang chuẩn bị trang phục và làm tóc cho bữa tiệc. Trong suy nghĩ của tôi, tôi muốn ra ngoài chơi. Sau đó, khi tôi vẫn còn đang tận hưởng mùa xuân, một người đàn ông đã trói tôi vào một cây cột. Khi đó, dù rất đau nhưng tôi vẫn thả hồn mình vào những bữa tiệc xuân để không còn cảm giác đau nữa. Đoạn văn miêu tả tâm trạng của em trong đêm hội xuân được cho là đoạn văn hay nhất, xúc động nhất trong vở. đã thể hiện những diễn biến tâm trạng của nhân vật với sự đối lập giữa quá khứ và hiện tại, giữa nội tâm đầy màu sắc và hiện thực cay đắng. khiến nhân vật của tôi hiện lên rõ ràng hơn trong mắt người đọc.

Sức sống mãnh liệt của tôi được đánh thức khi tôi gặp một người phu. chính hình ảnh giọt nước mắt của một chính quyền bị trói ngoài sân đã đánh thức tôi một lần nữa để vùng lên chống lại áp bức bất công. Tôi trở lại như trước đây, với khát vọng sống mạnh mẽ. một phu nhân và tôi đã cùng nhau dắt tay nhau đi tới vùng đất của tự do.

thông qua hình tượng nhân vật tôi, to hoai đã khắc họa thành công hình ảnh người phụ nữ vùng cao. hiền lành, chất phác, yêu công việc và hơn hết là mạnh mẽ, biết vươn lên chống lại ách bóc lột, áp bức để tìm cuộc sống tự do cho mình.

9. phân tích nhân vật của tôi

  • tham khảo top 14 bài phân tích nhân vật trong Vợ Chồng Kén Rể

10. phân tích nhân vật một bìa

  • đề cập đến phân tích chọn lọc hoặc phân tích ưu thế

Xem các thông tin hữu ích khác trong phần tài liệu của hoatieu.vn.

Tham khảo: Soạn bài Truyện Kiều – ngắn nhất Soạn văn 10

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Phân tích tác phẩm vợ chồng a phủ. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *