Recent Articles

Chủ nghĩa hậu hiện đại: những khái niệm căn bản

Chủ nghĩa hậu hiện đại, theo giáo sư Mary Klages [1], là một từ ngữ phức tạp bao hàm một hệ thống tư tưởng được giới nghiên cứu đại học tiếp nhận, khai triển từ những năm giữa thập niên 1980 đến nay. Rất khó có một định nghĩa thật chính xác và hàm súc về chủ nghĩa hậu hiện đại, vì khái niệm chủ nghĩa hậu hiện đại xuất hiện trên nhiều lĩnh vực nghiên cứu khác nhau, bao gồm nghệ thuật, kiến trúc, âm nhạc, phim ảnh, văn chương, chính trị, xã hội, truyền thông, khoa học kỹ thuật và ngay cả thời trang hay các phương tiện giải trí thường ngày như Disneyland chẳng hạn [2].

Lược dẫn quan niệm về văn học của Michel Foucault: Tôi mơ được là Blanchot

Vượt ngưỡng, nghịch lý và sự tiêu tán của chủ thể tính, tất cả đều đồng quy lại ở kinh nghiệm-hữu hạn tột cùng- sự điên, ở những người mà chúng ta có thể nói, họ “đã đi đến cái tận cùng”. Chúng ta sẽ tìm hiểu sự kiến giải phong phú và đầy tính kích của Foucault về bệnh điên ở phần sau, nhưng không có gì ngạc nhiên khi thấy ông đặc biệt quan tâm đến tác phẩm của những tác giả “điên” như Nietzsche, Artaud và Raymond Roussel (tất cả nhưng người này đều có một thời điểm theo chẩn đoán bệnh lý là mắc bệnh điên). Tuy nhiên, Foucault nhấn mạnh, ngay ở những trường hợp này, cái mà nhà văn đạt đến hoàn toàn không phải là cái mà một người điên đạt đến. “Điên,” ông nói, “chính xác là sự không hiện hữu của tác phẩm nghệ thuật” (MC, 287)

Vấn đề nội dung, chất liệu và hình thức trong sáng tạo nghệ thuật ngôn từ (2/2)

Nhiệm vụ cơ bản của mỹ học là nghiên cứu khách thể thẩm mỹ trong tính đặc trưng của nó, tuyệt không đánh tráo nó bằng một giai đoạn trung gian nào đó của quá trình thực hiện nó, và trước hết cần phải hiểu khách thể thẩm mỹ một cách tổng hợp, trong chỉnh thể của nó, cần phải hiểu hình thức và nội dung trong quan hệ tương hỗ cơ bản và thiết yếu của chúng: hiểu hình thức như là hình thức của nội dung và nội dung như là nội dung của hình thức, hiểu tính đặc trưng và quy luật quan hệ tương hỗ giữa chúng. Chỉ trên cơ sở sự thấu hiểu như thế mới có thể vạch ra được phương hướng đúng đắn cho sự phân tích mỹ học cụ thể đối với từng tác phẩm riêng biệt.