Recent Articles

Người đồng hành cùng thơ

Trước hết, đây là cuốn sách, thông qua các tác giả tiêu biểu của nó, đã phản ảnh khá toàn diện, phong phú, có chiều sâu về một thời kỳ thơ sôi nổi, mang tính cách mạng, có ảnh hưởng sâu sắc và lâu dài tới thơ và rộng hơn thơ, tới văn học Việt Nam suốt thế kỷ XX. Đó là thời kỳ mà ta vẫn quen gọi là Thơ Mới. Qua một số tác giả như Huy Cận, Xuân Diệu, Tế Hanh… Hà Minh Đức đã cho ta một cái nhìn tổng quát, đó là một cuộc lột xác thơ ca khi cái cũ đã từng đạt những thành tựu huy hoàng

Đôi điều chung quanh quan niệm về “sân khấu tâm linh”*

Đó là khi trên sân khấu xuất hiện nhân vật quan lớn tuần Tranh! Một sự trùng hợp thú vị, nhưng là trùng hợp chéo: đây là vở diễn một câu chuyện có nhân vật ấy, nhưng nhân vật ấy lại vốn là một trong những vị thánh của đạo Mẫu, thường được các “con đồng” thể hiện trong một giá đồng (giá đồng quan lớn tuần Tranh). Những khán giả bỗng đứng lên giữa rạp vái lạy kể trên, chắc hẳn là những con nhang đệ tử thường xuyên có mặt trong các giá đồng, cho nên khi bỗng nhiên thấy xuất hiện vị thánh của mình thì lập tức quên không gian rạp hát, ứng xử như tại không gian đền thánh, giữa buổi hầu đồng!

Văn học Đổi mới, một cách nhận diện

Khác với Văn học HTPP, văn học HTXHCN được coi là thứ văn học tích cực nhất của thời đại ví nó biết “miêu tả hiện thực theo qui luật khách quan, tất yếu” và kết thúc tác phẩm thì bao giờ nhà văn cũng vạch ra được con đường đi đến trong tương lai. Có thể nói, cách nhìn nhận văn học theo hướng này được du nhập vào Việt Nam chủ yếu từ Văn học hiện đại Xôviết và một số các nước xã hội chủ nghĩa khác. Công thức chung của nó là: Văn học phải ca ngợi cái mới, cái tích cực đấu tranh chống cái tiêu cực.