Recent Articles

Thơ/văn xuôi khác biệt chỗ nào?

Thú vị hơn là định nghĩa về ký hiệu của Lacan (triết gia phân tâm học Pháp – ND), được đặt vào cái vô thức. Theo ông, “ký hiệu là một cái biểu nghĩa cho một cái biểu nghĩa khác”, ở đây cái tham chiếu đóng vai cái thứ ba bị loại trừ, nghĩa được thực hiện bằng sự trượt từ cái biểu nghĩa này sang cái biểu nghĩa khác. Đó là hình mẫu của giấc mơ với những sự tích tụ, chuyển chỗ, mẹo lừa, nói nhịu của nó, giấc mơ – bằng cách phân biệt ấy (đặt cái tham chiếu vào trong ngoặc đơn), tự cho phép mọi quyền tự do va đụng, gặp gỡ và biến đổi với cái thực tại, chủ quan hay không chủ quan.

Thơ, đọc từ khó đến dễ

Cái khó trong thơ hôm nay đến từ nhiều ngả đường. Mà ngả đường nào dường như cũng là đường hiểm cho phần đông quần chúng đọc thơ đương thời. Thơ tự do, thơ văn xuôi, thơ tạo sinh, thơ phụ âm, thơ tân hình thức, thơ hậu hiện đại… thơ nào cũng là thơ khó. Độc giả Việt Nam đại chúng, do nhiều lý do, phần đông vẫn sống trong trường tiếp nhận tiền hiện đại. Từ nhà trường, bước ra đời, người Việt Nam vẫn quen/phải/bị tư duy với lối phản ánh cơ giới giống như thực, phán đoán kinh nghiệm nhân quả, lề luật, với tính cân đối, với cái chính thống mà chưa biết chấp nhận cái ngoại biên… Thế nên, kinh nghiệm thẩm mỹ tiền hiện đại đã hằn sâu vào phần đông độc giả ngày nay.