Recent Articles

Địa vị lịch sử của phong trào Thơ mới

Thi pháp thơ mới là một hệ thống mở. Bởi nguyên tắc của thơ mới là thẩm mĩ, cảm xúc, tự do và thành thực. Nó chống lại mọi ràng buộc, câu thức, ngoài ra không đặt cho mình một giới hạn nào cả. Chính vì thế mà thơ mới từ khi ra đời không bao lâu đã liên hệ với thơ tượng trưng, siêu thực, thơ cách mạng, thơ hiện đại chủ nghĩa và cả hậu hiện đại. Nó có thể thiên về ca như Tố Hữu, có thể nghiêng về trí tuệ như Chế Lan Viên, cũng có thể nghiêng về nhại, giễu nhại như thơ hậu hiện đại. Thơ mới không chỉ để lại dấu ấn sâu sắc đương thời, mà còn mở ra một viễn cảnh phát triển lâu dài, vô hạn cho thơ Việt.

Dấu chân những người lính trẻ và thơ Thanh Thảo

Có thể nói thơ Thanh Thảo đã cố gắng nhận chân đúng cái tầm cỡ thực của đối tượng mình miêu tả, cố gắng này đem lại cho thơ anh cái khoảng khoát, dài rộng của không gian và thời gian trong những cảm nghĩ và liên tưởng. Thơ anh không thiếu cái cụ thể. Hơn nữa, có thể lấy ra vô số những chi tiết cụ thể ấy, giống như từ các bút ký và ký sự về sinh hoạt người lính và đời sống nhân dân, không khí những chiến trường, bề sâu của địa hình, cho đến cả mùi lá mục của những cánh rừng già, mùi trống không những hố bom, màu bông bèo và mùi bùn đất của đồng đưng sông nước Nam Bộ… Thế nhưng nó vẫn rất giàu khái quát. Có thể đoán rằng trong tâm niệm sáng tác của anh, đưa thật nhiều cái cụ thể vào thơ và thường xuyên nâng lên khái quát là hai nguyên tắc song phương thường trực chỉ đạo người viết. Càng ngày, theo mạch sáng tác, anh sẽ làm cho sự liên hệ giữa hai cái đó trở nên khó nhận ra hơn, khó nhận ra nhưng rồi vẫn phải thấy. Cụ thể và khái quát đan dệt nhuần nhị trong thơ anh, một thứ thơ rất mực tâm trạng

Ba kiểu nhà phê bình hiện đại

Một số người cho phê bình của Hoài Thanh trước 1945 là ấn tượng chủ nghĩa, song tôi lại nghĩ ở sự thụ cảm nghệ thuật của ông và của những phê bình thuộc mẫu bình giải văn học nói chung có nhiều yếu tố của phê bình văn học truyền thống phương Đông. Tất nhiên nó được thể hiện theo “lối văn Tây”. Có cảm giác rằng từ bài phê bình Truyện Kiều của Hoài Thanh ngược dòng lên qua những bài viết cũng về Truyện Kiều của Nhất Linh, Vũ Đình Long… rồi Mộng Liên Đường chủ nhân, dường như không có sự ngắt quãng nào