“Phê bình là diễn ngôn về một diễn ngôn. Đó là ngôn ngữ thứ sinh hoặc siêu ngôn ngữ, nó hành nghề trên ngôn ngữ nguyên sinh (hay ngôn ngữ – đối tượng)” – Roland Barthes.

Tag: Trần Thanh Mại

Sự viện dẫn ngôn ngữ chính trị trong phê bình văn học (Trần Thanh Mại và Xuân Diệu phê bình thơ Nôm Hồ Xuân Hương)*

Hoàng Phong Tuấn

1. Tồn tại trong hoàn cảnh lịch sử đặc thù, phê bình văn học giai đoạn 1945 – 1985 tại miền Bắc Việt Nam chịu sự chi phối của quan điểm chính trị (1). Phân tích sự chi phối này sẽ góp phần nhận thức thực tiễn mối quan hệ giữa chính trị và văn học trong phê bình văn học. Bài viết vận dụng khái niệm “trò chơi ngôn ngữ” phân tích trường hợp phê bình thơ Nôm Hồ Xuân Hương của Trần Thanh Mại và Xuân Diệu (3). Từ đây, bài viết chỉ ra sự chi phối của quan điểm chính trị biểu hiện qua sự viện dẫn ngôn ngữ chính trị làm quy tắc cho phê bình văn học.

2. Trong giai đoạn cuối hành trình lý thuyết, phản hồi lại sự hoài nghi của giới nghiên cứu về nhiệm vụ “khách quan hóa chân trời” trong phương pháp nghiên cứu tiếp nhận, Hans Robert Jauβ đã khai triển thêm quan niệm về “chân trời”, đặt nó trong mối liên hệ với khái niệm “trò chơi ngôn ngữ” của Ludvig Wittgenstein: “chân trời […] như là trò chơi ngôn ngữ trong triết học phân tích ngôn ngữ giai đoạn hậu kỳ của Wittgenstein, chính trò chơi ngôn ngữ về cơ bản đã giúp cho toàn bộ việc hiểu nghĩa có thể có được […]” (2). Theo Jauβ, việc hiểu một văn bản văn học diễn ra trong trò chơi ngôn ngữ với những quy tắc của một hình thức cuộc sống cụ thể. Vì vậy, nhiệm vụ “khách quan hóa chân trời” trong phương pháp nghiên cứu tiếp nhận đòi hỏi phải phân tích trò chơi ngôn ngữ của bản thân từng trường hợp tiếp nhận. Đọc tiếp

Từ khóa (chủ đề) do độc giả đề xuất:

Câu chuyện đi tìm lại bản in đầu của tập thơ “Gái quê”

Lại Nguyên Ân

Có một việc liên quan đến số phận tập thơ Gái Quê của Hàn Mặc Tử, ấy là cho đến nay hầu như vẫn chưa tìm lại được bản in lần đầu của tác phẩm này.

Đương nhiên, không ai nghi ngờ tập sách ấy đã từng được in ra, và không ít bạn đọc, không ít nhà văn nhà thơ, nhà nghiên cứu, nhà giáo, ở Hà Nội, ở Huế, ở Sài Gòn, v.v… vào những năm 1940, 1950, 1960, 1970, 1980, … đã từng nhìn thấy, thậm chí từng sở hữu tập sách mỏng đó.

Nhưng đến đầu những năm 1990 thì rõ ra là rất khó tìm ra tập sách cũ ấy. Đọc tiếp

Đức tin trong nguồn thơ Hàn Mạc Tử

PBVH: Kỷ niệm 100 năm sinh nhà thơ tài hoa Hàn Mạc Tử (22-9-1912; 22-9-2012), Phê bình văn học trân trọng giới thiệu bài viết của nhà phê bình văn học Đặng Tiến.

Đặng Tiến

Hàn Mạc Tử tên thật là Nguyễn Trọng Trí, sinh ngày 22 tháng 9 năm 1912, tại thị xã Đồng Hới, chính xác là làng Lệ Mỹ, tổng Võ Xá, huyện Phong Lộc, tỉnh Quảng Bình, trong một gia đình công chức, công giáo thuần thành. Đọc tiếp

Trần Thanh Mại và hai tác phẩm nghiên cứu phê bình văn học trước 1945

Tôn Thảo Miên

Trần Thanh Mại (1908-1965)(1) đã từng viết truyện ngắn (Ngọn gió rừng, 1932), ký sự lịch sử (Tuy Lý Vương, 1938), tiểu thuyết lịch sử (Ngô Vương Quyền, 1944). Song các thể loại này dường như chỉ là những thử nghiệm, chưa đủ để lại dấu ấn cho ngòi bút Trần Thanh Mại. Ông thực sự nổi tiếng  khi bước vào lĩnh vực nghiên cứu, phê bình văn học với các tác phẩm Trông dòng sông Vị (1935), Hàn Mặc Tử (1941) và Đời văn (1942 – tập hợp các bài báo). Ở bài viết này chúng tôi chú ý đến hai tác phẩm có tính chất chuyên luận, được viết trước năm 1945, trong đó Trần Thanh Mại dựng lại chân dung của hai nhà thơ nổi tiếng Trần Tế Xương và Hàn Mặc Tử.

Xuất hiện cùng thời với Thiếu Sơn, Hoài Thanh, Vũ Ngọc Phan, Hải Triều, Trương Tửu, Trương Chính… nhưng Trần Thanh Mại lại mang một phong cách riêng rất “độc đáo” (chữ dùng của Hồng Diệu). Theo đánh giá của Vũ Ngọc Phan, lối phê bình của Thiếu Sơn “thủ cựu nước đôi”, của Hoài Thanh “rặt những cái hay cái đẹp”, của Trương Tửu “thiên kiến, không công bình”, của Trương Chính “tuy đã có phương pháp nhưng chưa sâu sắc thấy đâu hay khen đó, thấy đâu dở chê đó”… thì phương pháp phê bình của Trần Thanh Mại khách quan và “tiến bộ hơn, tuy vậy vẫn còn nhiều hạn chế”. Đọc tiếp

Từ khóa (chủ đề) do độc giả đề xuất: