Recent Articles

Trần thuật học như là khoa học phân tích diễn ngôn trần thuật (phần 2)

Phát ngôn nào cũng có đặc điểm do thẩm quyền tiếp nhận của một thể loại tương ứng quyết định: có địa chỉ riêng mang tính chiến lược. Địa chỉ ấy chính là một lập trường nào đó được qui cho ý thức tiếp nhận của người cùng tham gia vào sự kiện giao tiếp.

Lý thuyết và phê bình nữ quyền: từ phê bình xã hội đến phân tích diễn ngôn

Trong tiểu luận Phê bình nữ quyền mới (The new Feminist Criticism), Annis Pratt đã tóm tắt bốn nhiệm vụ chính của phê bình nữ quyền: nhận thức lại những tác phẩm của các nhà văn nữ; “đánh giá các phương diện hình thức của văn bản”(22); hiểu được văn học đã phát hiện và thể hiện được những gì về nam giới và nữ giới trong những bối cảnh kinh tế – xã hội mà họ đang sống; và cuối cùng, diễn tả được “sự trình bày đầy tính hoang tưởng về mỗi cá nhân phụ nữ trong văn học”

Huyền thoại*

Khác với chủ đề hay hình tượng, huyền thoại là một lĩnh vực khá mới mẻ trong văn học so sánh. Từ nửa thế kỷ nay, khi nói về Don Juan người ta thích nghĩ đó là “truyền thuyết” hơn là “huyền thoại”. Văn học so sánh, như vậy, cũng chỉ đi theo con đường mà những nhà folklore học đã vạch ra: tập trung nghiên cứu truyện cổ tích, truyền thuyết và huyền thoại. Người ta thấy Lịch sử truyền thuyết, cuốn sách nhỏ của tủ sách“Que sais –je?” số 670, đã nâng Faust và Don Juan thành hai trụ cột chính của “huyền thoại học so sánh”. Sự sáp nhập ấy của hai thuật ngữ có lẽ làm ta hiểu hơn ý kiến của Pierre Brunel: “có một sự mập mờ về thuật ngữ  mà chắc chắn người ta không bao giờ xoá hết” (lời tựa cuốn Từ điển huyền thoại , Nxb.Rocher,1988)